Chương 14:
Lúc tất cả xuống hết bên dưới thì cũng đã gần 1 giờ đêm, tôi và mấy ông anh ngồi uống trà rừng và trò chuyện. Giờ đó cũng vắng khách nên các em nó cùng ngồi trong phòng với chúng tôi. Anh tài vỗ đùi tôi hỏi:
- Sao em trai? Khỏe không?
Tôi cười đáp: - Dạ khỏe anh.
Anh tài cười nhìn sang em Nhi của tôi nói: - Em có hiếp thằng em anh không sao thấy nó yếu quá vậy?
Nhi chỉ đáp lại bằng nụ cười tươi của em. Chị quản lý đi vào, anh Tùng hỏi chị quản lý: - Vắng khách chưa chị? Cho mấy em nó đi ăn khuya với tụi em được không?
Chị quản lý nhìn các em nó rồi quay lại nhìn anh Tùng cười nói: - Khách cũng vắng rồi, chuyện đó của các em nó sao chị quyết định được, hết giờ làm thì các em nó đi đâu thì đi. Em hỏi mấy em nó đi.
Anh Tùng đứng lên hỏi: - Mấy em đi ăn với tụi anh nhe. Tụi anh không để tụi em chịu thiệt đâu.
Các em nó im lặng không ai trả lời, những ánh mắt của các em nhìn nhau như đang phân vân điều gì đó.
Anh Tùng lại tiếp tục lên tiếng: - Ai không chịu đi thì nói anh. Còn đi được thì đi chơi với tụi anh, anh có hỏi bé của anh rồi. Anh gửi mỗi đứa 5 triệu phụ mấy đứa chi tiêu.
Khi tôi nghe anh Tùng rũ đi ăn mà gửi 5 triệu tôi giật mình thật và hiểu ra được đi ăn ở đây là thế nào. Và khi nghe 5 triệu thì thấy cao thiệt, vì cái thời điểm đó 5 triệu là số tiền mà tôi chưa từng được cầm trong tay luôn ấy, huống chi là ăn chơi kiểu đó và 5 triệu lúc đó cũng không phải là số tiền nhỏ. Chắc cũng nhiều người đến đây thắc mắc mấy người đó làm gì mà lắm tiền như thế? Thật sự mà nói ngoài 2 ông anh dẫn tui đi ra thì mấy anh kia đến bây giờ đã 12 năm mà tôi vẫn không biết mấy ổng làm gì. Thời điểm đó acc game của mấy ổng đã nạp tiền tỉ vào rồi, cây vũ khí trong game thôi các ổng đã dám bỏ mấy trăm triệu ra mua.
Quay lại câu chuyện. Mấy em nó cũng toàn là nhân viên cũ và đã hiểu ý nhau từ trước hay cũng có đi như thế rồi gì đó thì tôi không biết, mà các em đã đồng ý hết bằng sự im lặng. Chỉ có em của tôi là người mới và không biết em có hiểu không? Nên anh Tùng đã nhìn tôi nói: - Em hỏi bé của em coi đi không?
Tôi nghe theo lời anh Tùng, nắm tay Nhi và hỏi: - Em đi chơi với anh luôn nhe!
Nhi đang ấp úng thì anh Tài nói thêm: - Đi với tụi anh sáng mới về nhe.
Nhi suy nghĩ một lúc lâu rồi e then gật đầu. Sau khi Nhi gật đầu người tôi bắt đầu gạo rực, cả cơ thể tôi bắt đầu nóng dần lên. Cái cảm giác nôn nao đó luôn kèm theo sự sung sướng thật khó để diễn tả.
Anh Tài nói với chị quản lý: - Cho mấy em về sớm tý được không chị?
- Được em, ai không được chứ riêng em thì được. Mấy đứa lên thay đồ đi chơi với mấy anh đi.
Mấy em nó đứng lên ra ngoài thay đồ. Còn lại mấy anh em bọn tôi ngồi đợi, anh Tài lấy ra 1 triệu gửi cho chị quản lý kèm lời cảm ơn.
Sau khi các em xuống thì anh em bọn tôi quyết đinh ra một quán ốc vỉa hè gần đó, vì cũng đã khuya không còn nhiều quán mở cửa và chúng tôi đi một xe nên cũng không đi đủ. Trước khi đi anh Tài kêu chị quản lý sắp xếp sẵn cho chúng tôi 7 phòng.
Chúng tôi lội bộ lại quán cách đó cũng không xa tầm 200 mét. Lại quán anh Tùng lấy tiền ra chuẩn bị đưa cho các em nó nói: - Anh gửi tiền cho các em, mà đi chơi với bọn anh vui vẻ không có này kia anh không thích nhe. Chơi thoải mái hết mình đi.
Mấy em nó gật đầu vui vẻ đồng ý, lúc sau tôi nghe đâu giá đó đã cao hơn giá mà bé của anh Tùng nói rồi. Nên em nào háo hức đồng ý. Anh Tùng cầm một sắp tiến đưa cho từng em một, nhưng đưa được 4 em thì đã hết tiền mặt anh Tùng kêu anh tài xế lấy xe đi rút thêm thì anh Tài ngăn lại nói:
- Thôi, em còn tiền mặt nè. Khuya rồi rút cây ATM biết khi nào.
Anh Tài lấy tiền ra đưa cho 3 em còn lại. Mấy anh em vui vẻ, cười đùa ăn uống, tôi không biết nhậu nhưng cũng bị ép uống hết một chai, chưa say đến gục tại bàn nhưng trong người cũng lân lân. Cái cảm giác nữa say, nữa tĩnh mà ngồi xung quanh toàn là gái đẹp nó phê gì đi.
Nhìn kỹ lại em Nhi thì em mặc chiếc đầm trắng, vòng 1 nữa ẩn nữa hiện kích thích sự tò mò của tôi lên tột đỉnh chỉ muốn nhào lại em ngay lúc đó mà thôi.
Ngồi ăn uống đâu đó cũng một tiếng thì anh Nam tính tiền và chúng tôi về khách sạn. Em Nhi vào quầy lễ tân lấy chìa khóa phòng, khi tôi lên phòng thì cũng đã gần 3 giờ sáng.
Chờ chương sau tiếp nhe anh em.
Lúc tất cả xuống hết bên dưới thì cũng đã gần 1 giờ đêm, tôi và mấy ông anh ngồi uống trà rừng và trò chuyện. Giờ đó cũng vắng khách nên các em nó cùng ngồi trong phòng với chúng tôi. Anh tài vỗ đùi tôi hỏi:
- Sao em trai? Khỏe không?
Tôi cười đáp: - Dạ khỏe anh.
Anh tài cười nhìn sang em Nhi của tôi nói: - Em có hiếp thằng em anh không sao thấy nó yếu quá vậy?
Nhi chỉ đáp lại bằng nụ cười tươi của em. Chị quản lý đi vào, anh Tùng hỏi chị quản lý: - Vắng khách chưa chị? Cho mấy em nó đi ăn khuya với tụi em được không?
Chị quản lý nhìn các em nó rồi quay lại nhìn anh Tùng cười nói: - Khách cũng vắng rồi, chuyện đó của các em nó sao chị quyết định được, hết giờ làm thì các em nó đi đâu thì đi. Em hỏi mấy em nó đi.
Anh Tùng đứng lên hỏi: - Mấy em đi ăn với tụi anh nhe. Tụi anh không để tụi em chịu thiệt đâu.
Các em nó im lặng không ai trả lời, những ánh mắt của các em nhìn nhau như đang phân vân điều gì đó.
Anh Tùng lại tiếp tục lên tiếng: - Ai không chịu đi thì nói anh. Còn đi được thì đi chơi với tụi anh, anh có hỏi bé của anh rồi. Anh gửi mỗi đứa 5 triệu phụ mấy đứa chi tiêu.
Khi tôi nghe anh Tùng rũ đi ăn mà gửi 5 triệu tôi giật mình thật và hiểu ra được đi ăn ở đây là thế nào. Và khi nghe 5 triệu thì thấy cao thiệt, vì cái thời điểm đó 5 triệu là số tiền mà tôi chưa từng được cầm trong tay luôn ấy, huống chi là ăn chơi kiểu đó và 5 triệu lúc đó cũng không phải là số tiền nhỏ. Chắc cũng nhiều người đến đây thắc mắc mấy người đó làm gì mà lắm tiền như thế? Thật sự mà nói ngoài 2 ông anh dẫn tui đi ra thì mấy anh kia đến bây giờ đã 12 năm mà tôi vẫn không biết mấy ổng làm gì. Thời điểm đó acc game của mấy ổng đã nạp tiền tỉ vào rồi, cây vũ khí trong game thôi các ổng đã dám bỏ mấy trăm triệu ra mua.
Quay lại câu chuyện. Mấy em nó cũng toàn là nhân viên cũ và đã hiểu ý nhau từ trước hay cũng có đi như thế rồi gì đó thì tôi không biết, mà các em đã đồng ý hết bằng sự im lặng. Chỉ có em của tôi là người mới và không biết em có hiểu không? Nên anh Tùng đã nhìn tôi nói: - Em hỏi bé của em coi đi không?
Tôi nghe theo lời anh Tùng, nắm tay Nhi và hỏi: - Em đi chơi với anh luôn nhe!
Nhi đang ấp úng thì anh Tài nói thêm: - Đi với tụi anh sáng mới về nhe.
Nhi suy nghĩ một lúc lâu rồi e then gật đầu. Sau khi Nhi gật đầu người tôi bắt đầu gạo rực, cả cơ thể tôi bắt đầu nóng dần lên. Cái cảm giác nôn nao đó luôn kèm theo sự sung sướng thật khó để diễn tả.
Anh Tài nói với chị quản lý: - Cho mấy em về sớm tý được không chị?
- Được em, ai không được chứ riêng em thì được. Mấy đứa lên thay đồ đi chơi với mấy anh đi.
Mấy em nó đứng lên ra ngoài thay đồ. Còn lại mấy anh em bọn tôi ngồi đợi, anh Tài lấy ra 1 triệu gửi cho chị quản lý kèm lời cảm ơn.
Sau khi các em xuống thì anh em bọn tôi quyết đinh ra một quán ốc vỉa hè gần đó, vì cũng đã khuya không còn nhiều quán mở cửa và chúng tôi đi một xe nên cũng không đi đủ. Trước khi đi anh Tài kêu chị quản lý sắp xếp sẵn cho chúng tôi 7 phòng.
Chúng tôi lội bộ lại quán cách đó cũng không xa tầm 200 mét. Lại quán anh Tùng lấy tiền ra chuẩn bị đưa cho các em nó nói: - Anh gửi tiền cho các em, mà đi chơi với bọn anh vui vẻ không có này kia anh không thích nhe. Chơi thoải mái hết mình đi.
Mấy em nó gật đầu vui vẻ đồng ý, lúc sau tôi nghe đâu giá đó đã cao hơn giá mà bé của anh Tùng nói rồi. Nên em nào háo hức đồng ý. Anh Tùng cầm một sắp tiến đưa cho từng em một, nhưng đưa được 4 em thì đã hết tiền mặt anh Tùng kêu anh tài xế lấy xe đi rút thêm thì anh Tài ngăn lại nói:
- Thôi, em còn tiền mặt nè. Khuya rồi rút cây ATM biết khi nào.
Anh Tài lấy tiền ra đưa cho 3 em còn lại. Mấy anh em vui vẻ, cười đùa ăn uống, tôi không biết nhậu nhưng cũng bị ép uống hết một chai, chưa say đến gục tại bàn nhưng trong người cũng lân lân. Cái cảm giác nữa say, nữa tĩnh mà ngồi xung quanh toàn là gái đẹp nó phê gì đi.
Nhìn kỹ lại em Nhi thì em mặc chiếc đầm trắng, vòng 1 nữa ẩn nữa hiện kích thích sự tò mò của tôi lên tột đỉnh chỉ muốn nhào lại em ngay lúc đó mà thôi.
Ngồi ăn uống đâu đó cũng một tiếng thì anh Nam tính tiền và chúng tôi về khách sạn. Em Nhi vào quầy lễ tân lấy chìa khóa phòng, khi tôi lên phòng thì cũng đã gần 3 giờ sáng.
Chờ chương sau tiếp nhe anh em.


