Bữa giờ lupu quá anh em thông cảm.
Chương 17.
Lên thiên đàng thì sướng đấy, nhưng mãi đấm chìm trong đó chắc tôi cũng sẽ xuống sớm mất, nên tôi đành phải kêu em dừng lại để tôi trở về nơi hồng trần hiện tại. Em đứng lên nhìn tôi với vẻ mặt đầy thắc mắc. Tôi nhanh miệng giải đáp cho em:
- Đi vào trong em, anh chịu không nổi mất.
Gương mặt em liền hớn hở như trêu chọc tôi. Em ôm lấy tôi liền gửi lên môi tôi một nụ hôn nồng nhiệt. Tôi và em lau khô người ra ngoài giường lại lao vào nhau như hai con thiêu thân, bọn tôi đấm chìm vào cái không gian riêng, cách biệt mọi thực tại đang diễn ra.
Tôi ân cần âu yếm em như người yêu, tôi không xem giây phút đó chỉ đơn thuần là một cuộc vui có phí, mà tôi xem em như một người yêu thực thụ.
Nhưng dường như hôm nay mọi thứ diễn ra nhanh hơn, do thằng em tôi hôm nay sức khỏe kém hay do em biết cách nuông chiều tôi hơn nữa không biết, mà mọi thứ diễn ra nhanh hơn so với lần gần đây tôi được sung sướng với em quyên nhiều.
Tôi gần như kiệt sức trong sự sung sướng của bản thân, lăn đùng ra đó tay chân chẳng cử động nổi, em cũng thở hỗn hển một lúc rồi ngồi dậy tháo cái bao còn nằm trên cậu em tôi ra và đi vào nhà tắm.
Khi em quay ra thì tôi vẫn còn nằm bất động ở đó chẳng khác gì một thây ma, em ân cần dùng khăn vệ sinh lại thằng em tôi và nói:
- Anh mệt lắm hả?
Tôi phải điều chỉnh lại hơi thở của mình một lúc mới mở miệng trả lời được câu hỏi của em: - Ừm...
Em lại hỏi tiếp: - Mà anh có sướng không?
- Sướng mới nhanh thế kia chứ.
Em nằm xuống ôm tôi, thân thể trần truồng làm tôi cảm nhận được trọn vẹn sự mát lạnh của từng milimét da thịt em. Em trầm ngâm điều gì đó một lúc lâu rồi lí nhí vào tai tôi:
- Em cũng thế, lâu lắm rồi em mới có được cảm giác này.
Giọng nói u buồn của em làm tâm trạng tôi cũng thả hồn vào từng câu chữ em nói ra mà trầm ngâm theo.
Em lại nói tiếp: - Chính xác hơn là từ lúc em vào Sài Gòn đến giờ chưa có được cảm giác thế này.
- Từ khi vào Sg bên thằng bồ em là cảm giác xa lạ khó tả, cảm giác chỉ em phục tùng theo vì yêu nó.
Tôi cảm nhận được nỗi buồn của em qua từng câu chữ, nhưng tôi lại chẳng hiểu cái cảm giác của em nói là cảm giác thế nào. Tôi cũng gật gù ôm em vào lòng vuốt ve như đã hiểu và cảm thông với những gì em đã trải qua.
Tôi và em tâm sự với nhau rất nhiều, từ chuyện tình yêu đến gia đình, từ chuyện bản thân đến chuyện xã hội. Chúng tôi mở lòng nói cho nhau nghe mà chẳng chút e ngại, như thể đã quen nhau từ rất lâu rồi mới gặp lại. Câu chuyện chỉ dừng lại khi tôi nhìn chiếc đồng hồ treo tường trước mặt hiện thị 7 giờ 30 phút. Tôi đi tắm lại đợi mấy ông anh, không biết mấy giờ các ổng đi. Tôi thì sợ đến giờ để các ổng đợi thì phiền quá.
Tôi ngồi dậy thì bị em níu lại, em nũng nịu với tôi như cặp tình nhân mặn nồng. Tôi cũng đấm chìm trong không gian hạnh phúc ngắn hạn đó mà vui vẻ đáp ứng mọi yêu cầu từ em. Rồi chúng tôi cùng nhau vào nhà tắm, tôi thì định tắm nhanh để chờ điện thoại của mấy ông anh nhưng em lại kêu tôi cùng em ngâm mình vào bồn tắm. Lúc đầu tôi từ chối và nói cho em biết lý do, nhưng rồi tôi cũng đồng ý sau khi nghe em nói:
- Ngâm với em 30 phút thôi, hôm nay chủ nhật ở Sg giờ này chưa có ai ra đường đâu.
Tôi nghe cũng hợp lý nên gật đầu đồng ý, nói vậy cho có giá chứ thật sự là tôi muốn lắm nhưng chưa có lý do hợp lý thôi. Kaka
Tôi ngâm mình trong dòng nước ấm được xã ra từ vòi, một tay tôi ôm lấy em, tay còn lại tôi đặt ngay vòng một của em. Tôi đặt biệt rất thích vòng 1 của phụ nữ, đó là thói quen từ nhỏ đến tận bây giờ, khi tôi ngủ với người yêu mặc định lúc nào cũng có một bàn tay đặt tại đó không bao giờ buông, mặc dù đang ngủ.
Em một lần nữa, lại dẫn dắt tôi đến cổng vào thiên đường. Lần này con đường dẫn vào thiên đường ngắn hơn lần trước và thiên đường cũng đẹp hơn vì tôi bị kích thích cực mạnh ở không gian bồn tắm thế này. Đó là lần đầu tiên tôi làm tình trong bồn tắm, mọi thứ điều thực tế do em tạo ra cho tôi chứ không còn qua phim ảnh tôi thường xem nữa. Tôi và em lại cuốn vào nhau, quyết liệt và hì hục như hai con thú hoang nhìn thấy con mồi của mình.
Tôi cũng không thể kéo dài cảm giác đó lâu hơn lần đầu được bao nhiêu. Vì những trò mới mẻ mà em cho tôi trải qua, cũng vì cơn thèm khát đã lên tột đỉnh của tôi. Mà như thế thôi tôi cũng mãn nguyện lắm rồi, cũng đủ để tôi nhớ đến tận bây giờ không quên rồi. Lần này tôi ngâm mình trong bồn tắm để điều chỉnh hơi thở của mình sau khi sung sướng, em thì vẫn đeo tôi như sam, lúc nào cũng ôm chầm lấy tôi không buông.
Chúng tôi tắm rửa và bước ra khỏi nhà tắm. Nhìn lên đồng hồ đã 8 giờ 30 phút, tôi và em mặc quần áo vào chuẩn bị chia tay nhau. Từ lúc tôi mặc quần áo thì gương mặt của em đã không còn vui vẻ nữa, nét mặc buồn bã của em lại hiện ra. Em chẳng nói gì, chỉ ngồi trên giường ánh mắt nhìn về phía cửa sổ. Tôi phải ngồi xuống hôn em và âu yếm nói:
- Sao em buồn vậy?
Giọng em thiều thào đáp: - Khi nào em mới được gặp anh nữa?
- Khi nào lên anh tìm em.
Đôi mắt sâu thẳm của em nhìn tôi nói: - Anh hứa đấy nhé.
Tôi nhìn em nở một nụ cười, đáp: - Anh hứa.
Em ôm hôn tôi, một nụ hôn nồng nhiệt hơn cả. Rồi em lại nói với giọng trách móc: - Có sđt người ta chưa mà hứa tìm?
Tôi ấp úng chẳng biết phải trả lời thế nào, chỉ cười rồi lấy điện thoại ra lưu số em lại.
...
Chương 17.
Lên thiên đàng thì sướng đấy, nhưng mãi đấm chìm trong đó chắc tôi cũng sẽ xuống sớm mất, nên tôi đành phải kêu em dừng lại để tôi trở về nơi hồng trần hiện tại. Em đứng lên nhìn tôi với vẻ mặt đầy thắc mắc. Tôi nhanh miệng giải đáp cho em:
- Đi vào trong em, anh chịu không nổi mất.
Gương mặt em liền hớn hở như trêu chọc tôi. Em ôm lấy tôi liền gửi lên môi tôi một nụ hôn nồng nhiệt. Tôi và em lau khô người ra ngoài giường lại lao vào nhau như hai con thiêu thân, bọn tôi đấm chìm vào cái không gian riêng, cách biệt mọi thực tại đang diễn ra.
Tôi ân cần âu yếm em như người yêu, tôi không xem giây phút đó chỉ đơn thuần là một cuộc vui có phí, mà tôi xem em như một người yêu thực thụ.
Nhưng dường như hôm nay mọi thứ diễn ra nhanh hơn, do thằng em tôi hôm nay sức khỏe kém hay do em biết cách nuông chiều tôi hơn nữa không biết, mà mọi thứ diễn ra nhanh hơn so với lần gần đây tôi được sung sướng với em quyên nhiều.
Tôi gần như kiệt sức trong sự sung sướng của bản thân, lăn đùng ra đó tay chân chẳng cử động nổi, em cũng thở hỗn hển một lúc rồi ngồi dậy tháo cái bao còn nằm trên cậu em tôi ra và đi vào nhà tắm.
Khi em quay ra thì tôi vẫn còn nằm bất động ở đó chẳng khác gì một thây ma, em ân cần dùng khăn vệ sinh lại thằng em tôi và nói:
- Anh mệt lắm hả?
Tôi phải điều chỉnh lại hơi thở của mình một lúc mới mở miệng trả lời được câu hỏi của em: - Ừm...
Em lại hỏi tiếp: - Mà anh có sướng không?
- Sướng mới nhanh thế kia chứ.
Em nằm xuống ôm tôi, thân thể trần truồng làm tôi cảm nhận được trọn vẹn sự mát lạnh của từng milimét da thịt em. Em trầm ngâm điều gì đó một lúc lâu rồi lí nhí vào tai tôi:
- Em cũng thế, lâu lắm rồi em mới có được cảm giác này.
Giọng nói u buồn của em làm tâm trạng tôi cũng thả hồn vào từng câu chữ em nói ra mà trầm ngâm theo.
Em lại nói tiếp: - Chính xác hơn là từ lúc em vào Sài Gòn đến giờ chưa có được cảm giác thế này.
- Từ khi vào Sg bên thằng bồ em là cảm giác xa lạ khó tả, cảm giác chỉ em phục tùng theo vì yêu nó.
Tôi cảm nhận được nỗi buồn của em qua từng câu chữ, nhưng tôi lại chẳng hiểu cái cảm giác của em nói là cảm giác thế nào. Tôi cũng gật gù ôm em vào lòng vuốt ve như đã hiểu và cảm thông với những gì em đã trải qua.
Tôi và em tâm sự với nhau rất nhiều, từ chuyện tình yêu đến gia đình, từ chuyện bản thân đến chuyện xã hội. Chúng tôi mở lòng nói cho nhau nghe mà chẳng chút e ngại, như thể đã quen nhau từ rất lâu rồi mới gặp lại. Câu chuyện chỉ dừng lại khi tôi nhìn chiếc đồng hồ treo tường trước mặt hiện thị 7 giờ 30 phút. Tôi đi tắm lại đợi mấy ông anh, không biết mấy giờ các ổng đi. Tôi thì sợ đến giờ để các ổng đợi thì phiền quá.
Tôi ngồi dậy thì bị em níu lại, em nũng nịu với tôi như cặp tình nhân mặn nồng. Tôi cũng đấm chìm trong không gian hạnh phúc ngắn hạn đó mà vui vẻ đáp ứng mọi yêu cầu từ em. Rồi chúng tôi cùng nhau vào nhà tắm, tôi thì định tắm nhanh để chờ điện thoại của mấy ông anh nhưng em lại kêu tôi cùng em ngâm mình vào bồn tắm. Lúc đầu tôi từ chối và nói cho em biết lý do, nhưng rồi tôi cũng đồng ý sau khi nghe em nói:
- Ngâm với em 30 phút thôi, hôm nay chủ nhật ở Sg giờ này chưa có ai ra đường đâu.
Tôi nghe cũng hợp lý nên gật đầu đồng ý, nói vậy cho có giá chứ thật sự là tôi muốn lắm nhưng chưa có lý do hợp lý thôi. Kaka
Tôi ngâm mình trong dòng nước ấm được xã ra từ vòi, một tay tôi ôm lấy em, tay còn lại tôi đặt ngay vòng một của em. Tôi đặt biệt rất thích vòng 1 của phụ nữ, đó là thói quen từ nhỏ đến tận bây giờ, khi tôi ngủ với người yêu mặc định lúc nào cũng có một bàn tay đặt tại đó không bao giờ buông, mặc dù đang ngủ.
Em một lần nữa, lại dẫn dắt tôi đến cổng vào thiên đường. Lần này con đường dẫn vào thiên đường ngắn hơn lần trước và thiên đường cũng đẹp hơn vì tôi bị kích thích cực mạnh ở không gian bồn tắm thế này. Đó là lần đầu tiên tôi làm tình trong bồn tắm, mọi thứ điều thực tế do em tạo ra cho tôi chứ không còn qua phim ảnh tôi thường xem nữa. Tôi và em lại cuốn vào nhau, quyết liệt và hì hục như hai con thú hoang nhìn thấy con mồi của mình.
Tôi cũng không thể kéo dài cảm giác đó lâu hơn lần đầu được bao nhiêu. Vì những trò mới mẻ mà em cho tôi trải qua, cũng vì cơn thèm khát đã lên tột đỉnh của tôi. Mà như thế thôi tôi cũng mãn nguyện lắm rồi, cũng đủ để tôi nhớ đến tận bây giờ không quên rồi. Lần này tôi ngâm mình trong bồn tắm để điều chỉnh hơi thở của mình sau khi sung sướng, em thì vẫn đeo tôi như sam, lúc nào cũng ôm chầm lấy tôi không buông.
Chúng tôi tắm rửa và bước ra khỏi nhà tắm. Nhìn lên đồng hồ đã 8 giờ 30 phút, tôi và em mặc quần áo vào chuẩn bị chia tay nhau. Từ lúc tôi mặc quần áo thì gương mặt của em đã không còn vui vẻ nữa, nét mặc buồn bã của em lại hiện ra. Em chẳng nói gì, chỉ ngồi trên giường ánh mắt nhìn về phía cửa sổ. Tôi phải ngồi xuống hôn em và âu yếm nói:
- Sao em buồn vậy?
Giọng em thiều thào đáp: - Khi nào em mới được gặp anh nữa?
- Khi nào lên anh tìm em.
Đôi mắt sâu thẳm của em nhìn tôi nói: - Anh hứa đấy nhé.
Tôi nhìn em nở một nụ cười, đáp: - Anh hứa.
Em ôm hôn tôi, một nụ hôn nồng nhiệt hơn cả. Rồi em lại nói với giọng trách móc: - Có sđt người ta chưa mà hứa tìm?
Tôi ấp úng chẳng biết phải trả lời thế nào, chỉ cười rồi lấy điện thoại ra lưu số em lại.
...


