Chào mọi người. Đang bị cái đóng áp lực bao vay chưa tìm được lối thoát, xem điện thoại nhìn kỹ ngày mới chợt nhớ 2 ngày nữa là bước qua 29 tuổi rồi. Nên ngồi viết Tự Truyện này giúp ngừng suy nghĩ và nhìn lại chặng đường đã đi qua. Phần lớn là 18+ các mối tình đã bước qua đời cộng thêm những biến cố, những lúc vinh quang hay dưới đáy cho liền mạch câu chuyện.
Chương 1.
Những năm Trung học cơ sở của tao không có gì nổi bật, ngoài những chuyện ngây thơ của tuổi trẻ mà 9x đời đầu như tao chắc ai cũng thế.
- Những bức thư tình để dưới bàn cho một em nào đó học buổi chiều, viết toàn yêu thương tha thiết mà chẳng biết mặt mũi thế nào.
- Ngày mua gấu bông tặng lấy le với bạn nữ chung lớp, chứng tỏ với thằng cùng lớp cũng đang thích đứa mình thích. Mà đâu ai biết mua được con gấu đó phải nói dối mẹ lấy tiền đóng tiền học thêm.
- Lên lớp 9 thì táo bạo hơn. Tán đích, giỡn vui nhưng tay luôn có sẵn mục tiêu, đổi mấy đĩa phim xxx với nhau mà đến giờ vẫn cay là đến bọn con gái lấy là mất hết.
Thời cấp hai ngô nghê vậy mà cho ta biết bao kỷ niệm. Và tao đã đặt chân vào ngôi trường mới, trường trung học phổ thông.
Năm đó là năm 2010. Cấp 2 nói chung tao học cũng được lúc nào cũng nằm trong top 10 lớp, mà không hiểu sao lên cấp 3 tao học chung với cái lớp toàn bị ở lại không? Vào lớp được vài thằng bằng tuổi tao, còn mấy ông cố kia lớn hơn hai ba tuổi không.
Bữa đầu vào lớp tao còn tưởng mình đi nhầm lớp, còn sắp xếp tao ngồi chung với thằng đúng kiểu boy lạnh lùng. Sáng vào điểm danh xong mà bà cô quay lưng lại là nó bước ra xuống căn tin ngồi như nó là người vô hình vậy, nó lúc nào cũng một mình mà nhìn nó khá ngầu làm tao cũng rén chết mẹ.
Cũng hơn nữa tháng sau đến kiểm tra toán. nó quay sang hỏi làm được không đưa nó mượn tập học bữa giờ để tý nó làm, tao nhìn nó cười yên tâm đi tý tui chỉ cho. Thời xưa bọn mày biết là thằng nào học giỏi nó keo lắm dễ gì nó chỉ. Còn tao thì tính thoải mái chứ không phải sợ nó mà chỉ nhe mấy ba, lần đó tao với nó được 10đ.
Nó bắt đầu thích tao, còn tao thì cuộc hành trình mới bắt đầu...
Tao với nó bắt đầu nói chuyện với nhau nhiều hơn. Nó chỉ phán với tao một câu nhẹ nhàng làm tao giật mình
- Ở cái trường này, thậm chí là cái đất này thằng nào ăn hiếp bạn nói tui.
Tao bắt đầu ra đường chơi, tao với nó thường ra công viên ngồi uống nước mía. Mà ngồi chút là mấy anh em xã hội nó thấy tấp vào, rồi đi đánh nhau làm tao mệt mỏi ghê.
Tao xưa giờ chã có muốn đánh đấm gì ai, hay có đứa bạn như nó thời đó là tao cũng kiểu tầm tao trở xuống là hơi ngán tao rồi. Nhưng tao không có thích hơn thua.
Lý do lúc đó tao đi với nó là gái, cái bọn con gái đẹp thời đó toàn thích giang hồ, tao không hiểu nổi. Giờ nghĩ lại mấy đứa con gái ngu vãi.
Tao đi với nó vài tháng thì cũng được một em, mà tao không phải quen mấy đứa đi theo bọn nó. Cuộc đời đưa đẩy sao tao quen quyên em gái của thằng an, anh em xã hội nó mới ở tù ra...
Nó thường dẫn tao qua nhà thằng an nhậu, bọn nó nói chuyện tình nghĩa gì đó, thằng này nhận hết cho nó luôn gì đó, tao cũng không quan tâm. Tao cũng chẳng biết nhậu nữa, nên tao thường vào bếp tiếp con nhỏ em thằng an.
Là em gái thằng an nhưng cũng bằng tuổi tao, chứ không phải cấp hai nhe mấy ba. Bữa đầu gặp quyên là tao ấn tượng rồi, dáng người mình dây nước da trắng hồng xinh dạng tiểu thư, học trường chuyên nữa.
Hôm sau đi học là tao lân la hỏi thăm nó về con quyên rồi, nó cảnh báo tao là đừng có đụng đến con quyên, thằng an nó khùng lên nó chém mày đó. Tao nghe cũng hơi ớn ớn mà nó cứ dẫn tao qua đó nhậu.
Làm sao mà tao nghe theo lý trí khi con tim tao cứ lượn lờ trước mặt. Lần đó qua nhậu như bao lần, tao đem đồ ăn vào bếp dọn ra với quyên, còn hai thằng nó thì ướp bia gì đó tao không biết nhậu tao cũng không quan tâm. Qua được vài lần nên tao và quyên cũng không còn ngại nữa, tao lấy cớ xin số điện thoại để lần sau qua gọi hỏi quyên uống gì tao mua qua luôn, hổm nay do tao vô ý quá.
Giờ nghĩ lại xưa mà tao nói được vậy là tính ga lăng tao có bẫm sinh rồi. Quyên cười nhe răng rộng đến mang tai trả lời tao: "dạ được rồi anh"
Nhưng số điện thoại vẫn đọc cho tao khi tao xin thêm một lần nữa. Dọn ra xong cho hai thằng kia, quyên vào phòng là tao nhắn tin liền. Thời này là xài mạng Vietnamobile, đăng ký 500 tin nhắn bấm từ sáng đến khuya. Haha
Tao cũng không nhớ thời đó nhắn cái gì, chuyện đâu mà nhắn dữ vậy không biết.
Tao lúc đó như trúng số vậy. Tao thì không đẹp trai nếu không muốn nói là xấu, tiền thì cũng không có. Còn quyên thì đẹp gái học giỏi, thời của tao là tuyệt phẩm long lanh trong sáng.
Nghe quyên nói là chưa yêu ai, thằng an lúc nào cũng giám sát nó. Ở trường có mấy đứa em thằng an để ý thằng nào có ý định là ra về bị chặn đường hâm cho tè ra quần. Vô tình tạo cơ hội tao quen luôn phát một mà chẳng có chút khó khăn.
Quen nhau mà phải giấu thằng an, nên quyên thường qua rước tao. Mà đã né thằng an cộng thêm anh em nó nhiều nữa, tao với quyên có khi nào đi ra ngoài trung tâm đâu, toàn lựa đường hẻo lánh đi không.
Quen nhau được một tháng hơn, chở em đi chơi tao cũng thường để ý mấy quán cà-phê tum mà đi ngang qua. Tao cũng hỏi thăm mấy thằng bạn đi rồi, vào đó tốn bao nhiêu tiền các kiểu. Thời đó lần đầu lo lắng, sợ đủ thứ, muốn vào đó là cả quá trình đấu tranh tâm lý và học hỏi chứ không phải đùa.
Rồi còn phải ra tiệm nét chọn máy trong góc mở phim heo lên xem để học hỏi, ngồi coi mà phập phồng sợ bị phát hiện. Lỡ sau này có bệnh tim là chắc thời điểm đó gây ra.
Hôm đó như mọi lần, em rước tao bằng chiếc xe đạp màu hồng lúc 2 giờ trưa. Đi được một đoạn vào đường vắng, tao đưa tay về phía sau nắm lấy tay quyên để lên eo tao nói với giọng nạt nộ
- Ôm anh vào, cái tay để không đó làm gì.
Quyên rất hợp tác làm theo lời tao miệng cười khúc khít đáp
- Không sợ anh hai em chém anh hả?
- Vì cái ôm eo thì lỗ, ma..à... đổi nụ hôn với được nằm ôm trọn em vào lòng thì anh chấp nhận đổi nhe!
Tao cười to khoái chí. Quyên nhít người tiến lên lấy hai bàn tay thọt sâu vào túi áo khoác ôm chặt tao hơn nói
- Nắng quá...
Tao không biết là quyên vô tình hay cố ý làm con ciu tao vương ra mạnh mẽ. Tốc độ đạp xe của tao giảm lại bất ngờ, hai bên đùi phải hoạt động liên tục để đạp, ở giữa thì tay của quyên làm bé ciu tao ngợp ngạc không biết làm thế nào.
- Nắng thì hôm nay đi uống nước nhe, anh cũng đang mệt.
- Uống ở đâu anh?
Tay tao chỉ về phía trước nói
- Trước nè.
- Bữa giờ em đâu thấy quán cafe nào đâu ta.
- Em không để ý đó, tý vào là sau này biết à.
Chương 1.
Những năm Trung học cơ sở của tao không có gì nổi bật, ngoài những chuyện ngây thơ của tuổi trẻ mà 9x đời đầu như tao chắc ai cũng thế.
- Những bức thư tình để dưới bàn cho một em nào đó học buổi chiều, viết toàn yêu thương tha thiết mà chẳng biết mặt mũi thế nào.
- Ngày mua gấu bông tặng lấy le với bạn nữ chung lớp, chứng tỏ với thằng cùng lớp cũng đang thích đứa mình thích. Mà đâu ai biết mua được con gấu đó phải nói dối mẹ lấy tiền đóng tiền học thêm.
- Lên lớp 9 thì táo bạo hơn. Tán đích, giỡn vui nhưng tay luôn có sẵn mục tiêu, đổi mấy đĩa phim xxx với nhau mà đến giờ vẫn cay là đến bọn con gái lấy là mất hết.
Thời cấp hai ngô nghê vậy mà cho ta biết bao kỷ niệm. Và tao đã đặt chân vào ngôi trường mới, trường trung học phổ thông.
Năm đó là năm 2010. Cấp 2 nói chung tao học cũng được lúc nào cũng nằm trong top 10 lớp, mà không hiểu sao lên cấp 3 tao học chung với cái lớp toàn bị ở lại không? Vào lớp được vài thằng bằng tuổi tao, còn mấy ông cố kia lớn hơn hai ba tuổi không.
Bữa đầu vào lớp tao còn tưởng mình đi nhầm lớp, còn sắp xếp tao ngồi chung với thằng đúng kiểu boy lạnh lùng. Sáng vào điểm danh xong mà bà cô quay lưng lại là nó bước ra xuống căn tin ngồi như nó là người vô hình vậy, nó lúc nào cũng một mình mà nhìn nó khá ngầu làm tao cũng rén chết mẹ.
Cũng hơn nữa tháng sau đến kiểm tra toán. nó quay sang hỏi làm được không đưa nó mượn tập học bữa giờ để tý nó làm, tao nhìn nó cười yên tâm đi tý tui chỉ cho. Thời xưa bọn mày biết là thằng nào học giỏi nó keo lắm dễ gì nó chỉ. Còn tao thì tính thoải mái chứ không phải sợ nó mà chỉ nhe mấy ba, lần đó tao với nó được 10đ.
Nó bắt đầu thích tao, còn tao thì cuộc hành trình mới bắt đầu...
Tao với nó bắt đầu nói chuyện với nhau nhiều hơn. Nó chỉ phán với tao một câu nhẹ nhàng làm tao giật mình
- Ở cái trường này, thậm chí là cái đất này thằng nào ăn hiếp bạn nói tui.
Tao bắt đầu ra đường chơi, tao với nó thường ra công viên ngồi uống nước mía. Mà ngồi chút là mấy anh em xã hội nó thấy tấp vào, rồi đi đánh nhau làm tao mệt mỏi ghê.
Tao xưa giờ chã có muốn đánh đấm gì ai, hay có đứa bạn như nó thời đó là tao cũng kiểu tầm tao trở xuống là hơi ngán tao rồi. Nhưng tao không có thích hơn thua.
Lý do lúc đó tao đi với nó là gái, cái bọn con gái đẹp thời đó toàn thích giang hồ, tao không hiểu nổi. Giờ nghĩ lại mấy đứa con gái ngu vãi.
Tao đi với nó vài tháng thì cũng được một em, mà tao không phải quen mấy đứa đi theo bọn nó. Cuộc đời đưa đẩy sao tao quen quyên em gái của thằng an, anh em xã hội nó mới ở tù ra...
Nó thường dẫn tao qua nhà thằng an nhậu, bọn nó nói chuyện tình nghĩa gì đó, thằng này nhận hết cho nó luôn gì đó, tao cũng không quan tâm. Tao cũng chẳng biết nhậu nữa, nên tao thường vào bếp tiếp con nhỏ em thằng an.
Là em gái thằng an nhưng cũng bằng tuổi tao, chứ không phải cấp hai nhe mấy ba. Bữa đầu gặp quyên là tao ấn tượng rồi, dáng người mình dây nước da trắng hồng xinh dạng tiểu thư, học trường chuyên nữa.
Hôm sau đi học là tao lân la hỏi thăm nó về con quyên rồi, nó cảnh báo tao là đừng có đụng đến con quyên, thằng an nó khùng lên nó chém mày đó. Tao nghe cũng hơi ớn ớn mà nó cứ dẫn tao qua đó nhậu.
Làm sao mà tao nghe theo lý trí khi con tim tao cứ lượn lờ trước mặt. Lần đó qua nhậu như bao lần, tao đem đồ ăn vào bếp dọn ra với quyên, còn hai thằng nó thì ướp bia gì đó tao không biết nhậu tao cũng không quan tâm. Qua được vài lần nên tao và quyên cũng không còn ngại nữa, tao lấy cớ xin số điện thoại để lần sau qua gọi hỏi quyên uống gì tao mua qua luôn, hổm nay do tao vô ý quá.
Giờ nghĩ lại xưa mà tao nói được vậy là tính ga lăng tao có bẫm sinh rồi. Quyên cười nhe răng rộng đến mang tai trả lời tao: "dạ được rồi anh"
Nhưng số điện thoại vẫn đọc cho tao khi tao xin thêm một lần nữa. Dọn ra xong cho hai thằng kia, quyên vào phòng là tao nhắn tin liền. Thời này là xài mạng Vietnamobile, đăng ký 500 tin nhắn bấm từ sáng đến khuya. Haha
Tao cũng không nhớ thời đó nhắn cái gì, chuyện đâu mà nhắn dữ vậy không biết.
Tao lúc đó như trúng số vậy. Tao thì không đẹp trai nếu không muốn nói là xấu, tiền thì cũng không có. Còn quyên thì đẹp gái học giỏi, thời của tao là tuyệt phẩm long lanh trong sáng.
Nghe quyên nói là chưa yêu ai, thằng an lúc nào cũng giám sát nó. Ở trường có mấy đứa em thằng an để ý thằng nào có ý định là ra về bị chặn đường hâm cho tè ra quần. Vô tình tạo cơ hội tao quen luôn phát một mà chẳng có chút khó khăn.
Quen nhau mà phải giấu thằng an, nên quyên thường qua rước tao. Mà đã né thằng an cộng thêm anh em nó nhiều nữa, tao với quyên có khi nào đi ra ngoài trung tâm đâu, toàn lựa đường hẻo lánh đi không.
Quen nhau được một tháng hơn, chở em đi chơi tao cũng thường để ý mấy quán cà-phê tum mà đi ngang qua. Tao cũng hỏi thăm mấy thằng bạn đi rồi, vào đó tốn bao nhiêu tiền các kiểu. Thời đó lần đầu lo lắng, sợ đủ thứ, muốn vào đó là cả quá trình đấu tranh tâm lý và học hỏi chứ không phải đùa.
Rồi còn phải ra tiệm nét chọn máy trong góc mở phim heo lên xem để học hỏi, ngồi coi mà phập phồng sợ bị phát hiện. Lỡ sau này có bệnh tim là chắc thời điểm đó gây ra.
Hôm đó như mọi lần, em rước tao bằng chiếc xe đạp màu hồng lúc 2 giờ trưa. Đi được một đoạn vào đường vắng, tao đưa tay về phía sau nắm lấy tay quyên để lên eo tao nói với giọng nạt nộ
- Ôm anh vào, cái tay để không đó làm gì.
Quyên rất hợp tác làm theo lời tao miệng cười khúc khít đáp
- Không sợ anh hai em chém anh hả?
- Vì cái ôm eo thì lỗ, ma..à... đổi nụ hôn với được nằm ôm trọn em vào lòng thì anh chấp nhận đổi nhe!
Tao cười to khoái chí. Quyên nhít người tiến lên lấy hai bàn tay thọt sâu vào túi áo khoác ôm chặt tao hơn nói
- Nắng quá...
Tao không biết là quyên vô tình hay cố ý làm con ciu tao vương ra mạnh mẽ. Tốc độ đạp xe của tao giảm lại bất ngờ, hai bên đùi phải hoạt động liên tục để đạp, ở giữa thì tay của quyên làm bé ciu tao ngợp ngạc không biết làm thế nào.
- Nắng thì hôm nay đi uống nước nhe, anh cũng đang mệt.
- Uống ở đâu anh?
Tay tao chỉ về phía trước nói
- Trước nè.
- Bữa giờ em đâu thấy quán cafe nào đâu ta.
- Em không để ý đó, tý vào là sau này biết à.
Chỉnh sửa cuối:



)