Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Lượt xem: 22345

Bài viết đã tự động đóng
Bài viết này đã được đóng lại do không còn hoạt động nào mới trong 1112 ngày.
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Chương 7.


Cơ thể tao mệt mỏi rã rời, đó là cái giá phải trả sau khi sung sướng sao? Cũng cố đứng lên lết cái xác đi tắm, bao nhiêu thứ bám trên người rồi. Còn phải tranh thủ nhắn tin cho em, để không yên ổn với em đâu.

Tắm ra tao xuống bếp xem còn gì ăn không? Tao thấy một khứa cá tra kho lạc. Đứng nhìn hồi lâu tao dẹp vào lại vì sợ nuốt không nổi. Tao lại tủ lạnh lấy bịch sữa tươi nút vội cho qua bữa, rồi tắt đèn vào phòng nhắn tin cho em.

- Anh Xong rồi nè.

- Anh ăn cơm luôn chưa?

- Anh mới uống bịch sữa tươi, nhìn cơm ăn không nổi.

- Nảy anh định nói chuyện gì?

- À... Trưa mai anh đưa viên thuốc cho em uống.

- Thuốc gì? Sao đưa em uống? Rồi liên quan gì đến việc anh ở nét?

- Em không sợ có bầu à? Anh ra nét để hỏi google mới biết đó.

- Hihi. Em là con gái nên cô cũng có dạy và tìm hiểu, em cũng định kêu anh mai mua cho em đó.

- hajzz... Làm anh ngồi cả buổi ngoài nét bỏ cả ăn.

- Em có biết đâu mà nói anh. Cũng quan tâm cho em quá nhỉ? Hí hí

- Ghệ mình không quan tâm để thằng khác quan tâm à. Ngủ nhe em, cơ thể anh mệt mỏi quá ngủ trễ mai đi học không nổi nữa.

- Dạ. Anh ngủ ngon, mơ thấy em nhe! Em yêu anh <3

- Em ngủ ngon, anh cũng yêu em.

Tao quăng điện thoại sang một bên, kéo chiếc mền lên tay ôm chặt gối ôm chìm vào giấc ngủ.

-------------

Sáng hôm sau đi học, tao phải nói dối mẹ đóng tiền học tăng tiết hai trăm ngàn để mua thuốc em. Tao chẳng biết nó bao nhiêu tiền, mà thời điểm đó hai trăm ngàn dư đóng tiền học thêm môn toán một tháng của tao. Nên nghĩ nó sẽ đủ.

Hôm nay thằng toàn không đi học, chắc là hôm qua say đến nay chưa tỉnh. Đầu tuần chào cờ nên tao cũng nhắn tin với em được, lấy điện thoại ra thì tao thấy tin nhắn em đã nhắn lúc 6 giờ.

- Anh nhớ ăn uống mới vào lớp nhe.

Cách em quan tâm làm tao hạnh phúc khó tả. ngồi ổn định dưới sân trường, tao trả lời tin nhắn em.

- Anh biết rồi nè, em ăn gì chưa?

Gửi tin nhắn xong, tao trồm lên nói chuyện với thằng bạn ở trên. Tao nói chưa xong câu thì đã nhận được tin em.

- Sáng em ghé chợ dọn ra tiếp mẹ rồi ăn sáng với ba mẹ luôn. Nên sáng em đi học sớm lắm.

- Người yêu anh giỏi quá. Mà thằng toàn về chưa hay còn bên nhà em.

- Ổng ngủ trong phòng với anh hai em ở nhà á. Khuya em phải kêu hai ổng dậy vào phòng cho đừng bị muỗi đốt.

- Sáng không thấy nó là anh nghi rồi. Mà cơ thể em sao rồi, còn đau không?

- Nó còn ê ẩm chỗ đó ít, cũng không sao anh đừng lo.

- Um. Em học đi, trưa anh mua thuốc rồi gọi em.

- Dạ.

Tao dẹp điện thoại, vào lớp học. Nói chung lúc đó tao cũng thuộc dạng học sinh giỏi, đi chơi nhưng tao vẫn nghiêm túc học hành.

Tùng... tùng... tùng...

Tiếng trống vang lên, đã hết năm tiết học. Không gian yên tĩnh bỗng ồn ào lên, tao từ từ bỏ sách tập vào túi, ngồi lại lúc lâu cho bớt người mới đứng lên ra về.

Tao ra quán nước đối diện cổng trường ngồi tiếp, đợi đường phố vắng lại mới đi. Tao chạy từ đường lớn đến hẻm nhỏ khắp nơi, để tìm hiệu thuốc tây vắng vẻ.

Chạy một lúc thì tao cũng để ý được hai chỗ, nhưng quay lại định tấp vào thì không làm được. Có cái gì đó bên trong tao cản lại. Lượn thêm mấy vòng tao cố gạt đi những lo sợ can đảm tấp vào, tao bước lại cạnh cô bán thuốc nói:

- Bán con viên thuốc 24h.

Cô bán thuốc nhướng đôi mắt qua khỏi gọng kính đeo thấp phía dưới nhìn tao hỏi:

- Con mua cho ai?

- Con mua cho anh hai.

Tao lắp bắp đáp lời cô.

- Con lấy loại bao nhiêu tiền?

- Có loại bao nhiêu với bao nhiêu vậy cô? Con đâu có biết gì đâu.

- loại 15, 25, 35 ngàn.

Tao đâu có nghĩ nó rẽ đến, làm sáng phải nói dối mẹ xin tiền.

- Lấy con loại 35 ngàn đi cô. Cô lấy con hộp bao cao su luôn.

- Con lấy hộp 3 cái hay 9 cái. Loại 9 cái 100 ngàn, loại 9 cái 50 chục.

- Lấy con hộp 9 cái 100 ngàn đi cô.

Cô bỏ vào bịch đen đưa tao nói:

- 135 ngàn.

- Dạ, cho con gửi.

Tao nhận lại tiền thừa lên xe chạy đi. Người tao nhẹ nhàng hơn hẳn, cái lần đầu của tao toàn những áp lực, căng thăng, lo lắng thay phiên đè lấy tao.

Tao lấy điện thoại gọi em để đưa thuốc. Em kêu tao chạy vào hẻm nhỏ sau nhà đưa em, tao hỏi em xem thằng an có ở nhà không? Em nói nó còn ngủ trong phòng.

Nghe em nói thế, nhưng nổi sợ và lo lắng lại kéo đến đè lên tao. Tao chẳng biết phải làm gì ngoài cầu nguyện an ủi tinh thần mình.

Vừa quẹo vào con hẻm thì tao đã thấy em đứng đợi, tao chạy lại đưa em liền vội vã bỏ đi mà chẳng dám đứng lại nói lời nào.

Tao về nhà thay bộ đồ ra, lấy điện thoại nhắn tin em

- Anh về đến nhà rồi, em uống liền đi để quên.

- Em uống rồi, anh ăn uống gì đi.

- Ok, có gì nhắn tin hay gọi anh. Anh ăn cơm.

- Dạ...

Giờ tao mới dám thở phào nhẹ nhõm, ăn cơm xong tao nằm dài trong phòng. Sung sướng chỉ có một tý mà tao quá mệt mỏi hai ngày nay.

Trưa phải đi học thêm hóa nhưng tao đã kêu mẹ gọi xin nghĩ, để tao nghĩ ngơi. Tao quá mệt mỏi, chỉ muốn nằm ngủ một giấc thật ngon.

Lấy điện thoại tao nhắn tin cho em

- Chiều em có đi học gì không?

- Dạ có, 14 giờ 30 em đi học.

- Vậy em ăn cơm rồi nằm nghỉ tý đi học nhe. Chiều nay anh xin nghĩ để ngủ, người anh đuối quá.

- Dạ, vậy anh ngủ đi, nào thức nhắn tin cho em.

- Ok, Bye em <3

-----------------
 

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Chương 8.

Tao cũng yêu và quan tâm em chân thành, chẳng bao giờ có ý nghĩ trêu chọc thêm em nào khác. Với tao, quen được em đã ngoài mong đợi của tao rồi. Em xinh đẹp, học giỏi, gia đình khá giả mọi thứ điều hoàn hảo trừ thằng anh giang hồ của em thôi.

Cứ thế ngày tháng trôi qua, mỗi ngày điều diễn ra tương đồng nhau. 2 giờ trưa chủ nhật hàng tuần tao với em gặp nhau, tuần chỉ được gặp một lần là chạy thẳng vào tum quắn lấy nhau.

Em không còn rục rè, mắc cỡ với tao như ngày đầu nữa. Nhưng vẫn chưa biết chủ động làm cho tao sung sướng. Và tao luôn sử dụng biện pháp an toàn khi quan hệ, tránh tình trạng như lần đầu.

Mọi thứ diễn ra yên bình được 2 tháng, thì "sóng thần" bất ngờ ập đến cuộc đời tao.

Đó là đêm chủ nhật của tháng 11. Tao đang nằm trong phòng nhắn tin với em như thường ngày, thì nhận được cuộc gọi của thằng Toàn

- Alo, tui nghe nè bạn.

- Đang ở đâu vậy?

- Đang nhà, có gì không?

- Bạn đang quen con Quyên em thằng An phải không?

- Tự nhiên sao nay hỏi vậy?

- Thì có chuyện tao mới hỏi, phải không?

- Um, sao mày biết?

Tao nhỏ nhẹ đáp.

- Tao đã dặn mày từ đầu là đừng có đụng vào em gái nó rồi. Nó biết giờ nó đòi tìm mày kìa.

Thằng Toàn nói dõng dạc làm tao có chút lo sợ.

- Tình yêu nó đến như thế tao biết làm sao bây giờ.

- Nó biết mày trở con Quyên đi tum nữa. Máu khùng nó nổi lên, tao nói chuyện với nó cũng không được nữa.

Tao nghe toàn nói mà hồn tao phách tán đâu mất, nổi sợ khung khiếp kéo đến đè lên người tao.

- Rồi tao phải làm sao giờ?

Tao ngớ ngẩn hỏi trong vô vọng.

- Mày ở yên trong nhà đừng đi đâu được rồi, có gì tao gọi.

Tao như đứng bên bờ vực thẳm, mọi thứ đang dồn ép lại mà tao chẳng có cách nào chống cự.

Tao càng suy nghĩ thì nổi sợ lại càng lớn hơn. Nằm bất động trên giường lo lắng đủ điều trong đầu, bất ngờ chuông điện thoại reo lên làm những suy nghĩ càng nghiêm trọng hơn, tao thập thò nhìn xem ai gọi.

Em yêu đang gọi tao, tao bắt máy giọng yếu ớt

- alo...

- Anh đang làm gì vậy? Sao không trả lời tin nhắn em.

- Anh nằm trong phòng đâu có làm gì đâu?

- Sao không trả lời tin nhắn? Anh mệt hay gì mà nghe giọng yếu xìu vậy?

- Em chưa biết gì hả?

- Hả? Chuyện gì vậy anh?

- Thằng an biết anh quen em rồi.

Giọng em hoảng hốt đáp tao

- Hả... Sao anh biết?

- Thằng toàn mới gọi anh?

- Chết rồi, chút ổng về ổng chửi em tan nát luôn quá.

Tao buồn rầu chẳng nói nên lời

- haiz.....

Giọng em cũng đượm buồn nói:

- Mà sao ổng biết anh? Anh Toàn nói anh sao?

- Toàn nói thằng an đang tìm anh, kêu anh đừng đi đâu. Thằng em nào của thằng An chiều gặp anh với em trong tum.

- Hả... Ổng về giết em luôn mất. Anh ở nhà đi nhe, để tý ổng về em tìm cách nói.

- Có gì em nói chưa có gì nhe, chỉ nắm tay với hôn thôi. Anh không sao đâu, em đừng lo cũng đừng nói gì thêm thôi nó đánh em đó.

- Dạ... Anh nhờ anh toàn nói với anh hai em đi, cho ổng đừng có làm gì anh. Híc híc...

Em khóc làm tao thương em hơn, tao bất lực chẳng thể làm gì ngoài những lời dối lòng an ủi em

- Em đừng lo lắng quá, anh không gì đâu. Em nính đi, em khóc anh mới buồn đó.

- Dạ... Híc...híc...!

- Thôi nhắn tin nhe em.

- Dạ...

Cả đêm đó tao thấp thổm chẳng thể nào yên giấc, thằng toàn cũng chẳng gọi làm tao chẳng biết sáng mai phải thế nào? Đi học thế nào đây?

Bình minh từ từ hiện lên, trời dần sáng bao nhiêu nổi sợ cũng đến rồi tao phải làm thế nào đây? Tao đứng ngồi không yên, cuống cuống đi tới lui trong nhà.

- Sao không thay đồ đi học? Gần 7 giờ rồi.

Mẹ tao thắc mắc hỏi

- Dạ... dạ... Con biết rồi.

Tao vào phòng đóng cửa, ngồi trên giường bối rối chẳng biết phải làm sao đây. Rồi tao đứng lên thay đồ quyết định nghỉ học vào quán nét, ở nhà thì ba mẹ hỏi mà đi học thì chẳng dám.

Ra khỏi nhà tao chạy thụt mạng lúc nào cũng nhìn xung quanh, đi một đoạn thì thằng toàn gọi tao.

- Alo...

- Mày đâu rồi? Sáng giờ không gặp mày vào trường.

- Sao dám đi học ba? Mày kêu tao ở nhà đừng đi đâu.

Haha... Giọng nó cười lớn trong điện thoại

- Sợ hả bạn? Tính nghĩ học luôn hả? Haha

Nó chọc quê làm tao sượn người im lặng.

- Đi học đi, tao đợi mày ở cổng trường nè.

- Um...

Tao quay đầu chạy vào trường, có thằng toàn đợi nên tao cũng yên tâm.

Đến cổng trường, đứng láo ngáo chen chúc thì tao nghe tiếng thằng toàn hô lớn

- Kh...! Kh...!

Mắt láo liếc tìm thì tao thấy nó đang ngồi ở quán nước bên đường, dơ tay lên cao cho tao thấy.

Gương mặt tao cũng biến dạng từ khi thấy nó, mặt tao tái mét chẳng còn chút máu. Thằng an cũng đang ngồi bên đó, điều tao sợ nhất cũng đến.

Tao đứng hình nở nụ cười gượng gạo. Giờ không qua cũng không được mà qua cũng không xong. Tao như người mất hồn, thả từng bước chân nặng nề, lủng củng bước qua đường.

Tao nghĩ qua đến thằng an sẽ đánh tao mất. Rồi tự an ủi bản thân là có thằng toàn chắc cũng không sao, hít thở một hơi thật sâu lấy tinh thần.

Tao cố gắng chè miệng ra cười với thằng an, kéo ghế ngồi xuống cạnh thằng toàn, để thằng toàn ngồi giữa để tao yên tâm hơn.

Thằng an vẫn không nói gì, mặt nó tỏa rõ vẻ giận dữ lâu lâu nhìn tao. Đôi mắt đầy hiếu chiến cộng thêm gương mặt giận dữ làm tim tao đã bao lần ngừng đập.

Thằng toàn nhìn sang tao, phá tan không khí im lặng, căng thẳng đó bằng lời nói nhẹ nhàng:

- bây giờ bạn với con quyên không có gặp nhau nữa, không có gặp hay liên lạc nhau nữa.

Toàn ngưng lại nhìn xem biểu hiện của thằng an rồi nói tiếp:

- thằng an với mày ai cũng là bạn tao hết, tao không muốn um xùm, tao cũng nói chuyện với thằng an rồi.

Mắt tao luôn nhìn thằng an, nghe toàn nói tao đáp vội vàng trong lo sợ:

- Ừm...!

Thằng an nhìn chầm chầm tao to tiếng:

- mày cũng là bạn tao, bạn thân với thằng toàn nên lần này tao bỏ. Từ đây về sau tao mà biết mày còn nhắn tin hay gọi cho em tao nữa thì mày đừng trách tao.

Tim tao đập mạnh đến khó thở làm chẳng hé miệng nói được câu nào.

Câu nói như tiếp lửa vào làm mặt nó hừng hực đầy sát khí nói tiếp

- mà mày với nó có gì với nhau chưa?

Tao lắp bắp đáp

- Chưa... mới... mới nắm tay à.

- mày có gì với nó hay còn liên lạc nó, tao biết tao giết mày.

Thằng an nó kết thúc cuộc đối thoại với tao bằng lời đe dọa.

Toàn vỗ vai thằng an nói

- Thôi. Anh em không à, vậy là xong bỏ qua đi.

Toàn cũng nhìn sang tao vỗ vai nói

- Bạn vào học đi, vài bữa kiểm tra cho tui xem. Chuyện như nói nảy giờ là xong không có gì đâu.

- Ừ... Vậy tui vào à.

Tay chân tao rung rẫy cố giữ bình tĩnh đứng lên đi thẳng vào trường gấp gáp như vừa từ cõi chết trở về.
 

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Chương 9.

Sau chuyện lần này tao và thằng toàn ít đi chơi với nhau lại, vì đa số có thằng an nên thằng toàn cũng không gọi tao như lúc trước. Tao và toàn chỉ gặp nhau lúc nó đi học.

Người tao lúc nào cũng ủ rũ, buồn bã như người mất hồn. Tao cũng nhiều lần liều mình gọi em nhưng toàn thuê bao, tao chẳng cách nào liên lạc được với em ngoài việc đi tìm. Nhưng tao lại không dám lượn lờ ở nhà hay trường em, thằng an thấy chắc nó giết tao thật mất. Nhiều đêm tuyệt vọng tao nằm khóc tự trách mình sao lại yếu đuối như thế? Tìm người con gái mình yêu cũng không dám.

Nguyên một tháng, đầu óc tao chẳng học hành gì vào, đầu óc tao lúc nào cũng là hình bóng em. Tháng đó tao từ học lực giỏi xuống trung bình, làm cô chủ nhiệm gọi báo cho mẹ tao biết, mẹ tao chửi cho một trận vì nghĩ tao tụ tập đi chơi bỏ bê việc học.

Hôm nào thằng toàn đi học tao cũng hỏi về em, lúc nào nó cũng chửi tao. Nó kêu tao bỏ ý định đi, quên em tìm đứa khác mà quen. Nó nói: "thằng an nó không có dọa mày đâu. Nó rất thương em gái nó, có chuyện gì tao không có giúp mày được như lần này đâu." Nhưng nó cũng nói tao biết từ bữa đó đến nay thằng an lúc nào cũng đưa rước em từ học ở trường đến học thêm, không cho em xài điện thoại nữa, thằng an cũng không đi chơi nữa chỉ ở nhà quản lý em.

Tao nghe như em đang ở tù làm đôi mắt tao rưng rưng, vì tao mà em phải chịu khổ như thế.

Sau một tháng sống với tâm trạng tồi tệ, tao bắt đầu la cà quán nét để đầu óc tao không còn suy nghĩ về em những lúc rảnh rỗi. Tâm trạng tao từ từ khá hơn, con người tao dần có sức sống trở lại nhưng lâu lâu chợt nhớ em vẫn phải rơi nước mắt.

Ngày tháng cứ trôi qua, ký ức với em đã thành vết thẹo trong tim tao. Cũng chẳng biết nên vui hay buồn, đáng trách hay đáng hận. Hình bóng của em từ lúc nào đã thành hình mẫu để tao suy xét về cô gái khác, tao tìm được ai như thế nên tao cứ tìm hiểu rồi tự mình lặng mất trong im lặng.

Ngoài việc học ra hình như game là người bạn thân thiết nhất với tao, thời gian tao ở nét ngày càng nhiều. Tao quen được mấy người anh sau vài lần ghé nét, đánh công thành chiến trong võ lâm truyền kỳ với anh chủ nét. Tao được người anh nhờ chơi acc võ lâm lúc rãnh, còn đi học thì cứ treo ở đó tiền nét thì ổng tính với anh chủ, nghe đâu ổng đi nước ngoài mấy tháng mới về. Ổng nói với anh chủ tao có ăn uống gì thì để ổng trả tiền, rồi móc cho tao thêm một triệu để đi học nhưng tao quyết từ chối không nhận.

Cái thời game võ lâm đình đám, thu hút mọi lứa tuổi mà tao cầm acc top 2 sever bao người mơ ước làm tao sung sướng khó tả. Đầu óc tao bắt đầu nghĩ về game nhiều hơn em, hình bóng của em cũng mờ nhạt dần. Tao cũng cố gắng duy trì việc học, không để việc học tập tệ đi theo lời người anh chủ acc. Ổng lâu lâu cũng gọi hỏi thăm tao, còn kêu anh chủ nét cho tiền tao nhưng không bao giờ tao lấy. Tao đã rất biết ơn người anh đó vì được chơi, được ăn uống miễn phí, như vậy là quá đủ rồi.

Sau 3 tháng thì ổng về, tặng cho tao đôi giày thể thao. Tao chẳng biết giá bao nhiêu, mà tao cũng chỉ mang đi học thể dục chứ trước giờ có khi nào mang giày đâu. Đôi giày mang rất thoải mái, nhẹ mang rất đã không như mấy đôi giày trước giờ luôn làm tao khó chịu khi mang lâu. Lúc đầu tao nghĩ trong bụng chắc hết được chơi miễn phí rồi, nhưng không ổng vẫn để tao chơi như vậy, có thời gian thì ổng ghé vì ổng cũng ít có thời gian. Lúc đầu chơi vì thấy game hấp dẫn rồi quen biết được anh em rồi lập bang chơi, giờ để đó duy trì sức mạnh cho bang. Ổng không chơi thường xuyên nhưng vẫn nạp cả khối tiền vào khi có ai gọi nói có món đồ vip cho acc ổng, tên nhân vật trong game ngày càng có tiếng trong cộng đồng game võ lâm, một đại gia bí ẩn không ngại chi tiền khủng dành đồ vip. Tao cũng thắc mắc về ổng, làm gì mà tiền nhiều thế thì được anh chủ nét chỉ cái đại lý vé số lớn nhất tỉnh là của nhà ổng. Ối dồi ơi, thế thì phải rồi ngôi nhà mặt tiền đường chợ lớn nhất ở chỗ tao, bề ngang tao thấy thôi đã gấp bốn năm nhà gần đó.

Mỗi ngày tao cứ đi học rồi ra nét chơi, chẳng để ý hay tìm hiểu thêm em nào, từ lúc nào tao cũng không còn nhớ đến em nữa, tao chỉ nhớ về em khi có ai đó nhắc. Cũng chuẩn bị nghĩ hè, tao kết thúc năm lớp 10 vẫn được loại giỏi hạng 9 trong lớp, thằng toàn cũng đủ điểm lên lớp vì tao luôn nhiệt tình giúp nó ở các bài kiểm tra, ba mẹ tao cũng hài lòng với kết quả đó nên cũng không la rầy khi tao đi chơi xuyên suốt trong mấy tháng hè.

Tao đang ngồi chơi game như mọi ngày thì ông anh chủ acc ghé, việc đầu ổng hỏi tao là thi cử thế nào? Được lên lớp không? Sau khi nghe tao nói ổng cười to vỗ vai tao "được đó em trai, chơi nhưng phải học nhe em." Tao gật gù thể hiện lời hứa với ổng, đứng nói chuyện gì đó với anh chủ nét trong nhà một lúc lâu mới đi ra hỏi tao:

- thứ 7 tuần sau xin ba mẹ đi chơi với anh chủ nhật về được không?

- Dạ được anh, hè rồi mà đâu có đi học. Mà đi đâu vậy anh?

- Đi Sài Gòn đánh thiên hạ đệ nhất bang, đi với mấy anh em trong bang mình đó.

- Dạ, về em nói gia đình.

- thứ 7 trưa 1 giờ em xuống đây đi anh lại rước, đem theo bộ đồ được rồi.

- Dạ...!

- chuyến này anh dẫn cho đi chơi... Haha

Ổng nhìn anh chủ nét rồi hai người cười lớn mà tao chẳng hiểu gì.

- em về anh ơi, thôi anh về à chiều rồi về tắm rửa cơm nước đi em trai.

Ổng vỗ vai tao quan tâm rồi tạm biệt.
 

turndownforwat

Bắt Đầu Check Gái
28/9/22
368
496
50
tphcm
VND
0
Tín dụng
3,334
Theo mấy dòng gợi mở cuối bài thì ông chủ quán net vs đại gia bí ẩn nhìn nhau cười là nghi lắm
Bỏ các đống tiền nạp game vs bao ăn uống bao luôn tiền net thì phải gỡ gạc lại cái trinh đýt của nhân vật chính thôi :))
 
  • Like
Reactions: Baokhuoggggg

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Chương 10.


Tối hôm đó xin ba mẹ đi chơi, cũng không có gì khó khăn vì đang là trong thời gian nghỉ hè. Ông bà hơi lo lắng tao đi với ai? Trước có đi với ông bà lên đó được vài lần, đi đám dòng họ. Lần này nghe tao xin đi chơi cũng hơi bất ngờ, mới 16 tuổi, ngày xưa 16 tuổi còn khờ lắm không được như bây giờ đâu.

Ông bà hỏi cặn kẽ đến yên tâm mới đồng ý. Hỏi tao đi với ai? Ở đâu? Đi chơi gì trên đó?...

Tao trả lời tường tận cho ông bà biết, không giấu giếm chuyện gì. Xưa tao đi chơi net ông bà cũng không cấm cản, lâu lâu nói dè chừng việc học tao thôi nên nói đi với anh chủ tiệm nét ông bà cũng yên tâm cho tao đi.

Từ hôm đó, lòng tao nôn nao khó tả. Chỉ mong cho nhanh đến cuối tuần. Mỗi sáng thức giấc, việc đầu tiên não tao làm đó là trừ thêm một ngày, tuần đó đối với tao dài mênh mang thời gian như đứng lại chẳng như bình thường.

Rồi thời gian thử thách lòng kiên nhẫn tao cũng qua. Tối thứ 6, đêm đó tao vào phòng lôi hết quần áo ra mặc thử, có mấy bộ chẳng nhiều mà tao thử tới lui đến chục lần chọn ra hai bộ. Bộ mặc đi tao ủi thẳng thắn lấy móc máng lên nghiêm chỉnh, còn bộ kia gấp lại bỏ quần túi đeo chéo đi học thường ngày. Cả đêm đó tao chẳng ngủ yên, thao thức cả đêm trông trời nhanh sáng.

Trời tờ mờ sáng tao đã ra đánh răng, mẹ tao đang quét nhà thấy tao ra khỏi phòng cười lớn lên trêu:

- Nôn quá ngủ không được hả con.

Tao bị nói trúng tim đen ngại ngùng nở nụ cười với bà đi thẳng vào nhà vệ sinh. Tao lăng săn tới lui xem đồng hồ đợi đến 7 giờ 30 chạy xuống tiệm nét, xuống đến lúc tiệm chỉ vừa mở cửa. Anh chủ tiệm mặt còn chưa tỉnh ngủ, nhướng mắt lên nhìn tao miệng vừa ngáp vừa hỏi tao:

- Sao không ở nhà soạn đồ, chuẩn bị trưa đi xuống sớm vậy?

- Em chuẩn bị đêm qua hết rồi, nôn nao trong lòng ở nhà không biết làm gì khó chịu quá.

Anh chủ tiệm cười bước lại quầy kéo tủ lấy tiền đưa tao nói:

- Chạy ra đầu đường mua anh ly ca phê với ổ bánh mì, còn em ăn uống gì thì mua luôn đi.

- Dạ, em ăn sáng ở nhà rồi.

- Vậy mua ly ca phê, ly ca phê sữa đi.

Người tao sáng hôm nay đầy sức sống, năng lượng từ đâu giải phóng ra khiến tao cứ lân lân khó tả. Ngồi nhìn cái acc đang treo, uống ca phê hai anh em nói đủ thứ chuyện thì cũng đến trưa. Tao về nhà cơm nước, tắm rửa sạch sẽ lên đồ thưa ba mẹ đi. Ông bà cho tao năm trăm bỏ túi, kêu tao lưu lại số điện thoại cô 3 phòng có chuyện gì. Tao chạy ra nét lúc 1 giờ trưa, ngồi ở máy đợi anh Tài đến đi.

À, ông anh đưa acc võ lâm tao chơi tên là Tài, anh chủ tiệm nét tên là Thanh.

Mắt tao cứ để ý ngoài đường trông anh Tài, anh Thanh tay cầm túi nhỏ bước ra quầy, tao nghe giọng của vợ ảnh cũng theo sau đó:

- Ngủ đêm ở Sài Gòn nên lên đồ bảnh toản quá hé.

- Lâu lâu đi chơi có một bữa mà nhai từ đêm qua đến giờ luôn á trời. anh Thanh đáp.

- muốn đi luôn không? Vào soạn đồ đi luôn đi.

Vợ ảnh gằn giọng với đôi mắt sắt lạnh. anh Thanh quay lại cười hạ giọng nói:

- Sao bỏ vợ yêu được, tại em nghĩ ngợi lung tung chứ anh có đi đâu đâu.

Đang xem bộ phim tình cảm bất đắc dĩ thì trước đường có chiếc xe ôtô màu đen đậu lại, xe của anh Tài. Ổng bước xuống xe với phong cách giản dị. áo thun trơn, quần lửng, mang dép lê với đeo kính đen. anh Tài nói:

- Thanh lái xe được không? Hai mình chia nhau chạy, cho tài xế ở nhà nghỉ ngơi chứ nó theo đợi cũng tội nó.

- Ừ được. Đi chơi mà để người ta đợi khó chịu lắm, để nó ở nhà đi.

- Để tài xế theo sao đi bậy bạ được, lộ hết rồi sao?

Giọng vợ anh Thanh chen vào cuộc nói chuyện

- Em nghĩ anh tào lao vậy hả? Có dẫn theo thằng nhỏ nữa kìa.

anh Tài cười đáp, tay chỉ về hướng tao.

- Anh không có, mà chồng em có lên đồ bảnh toản nước hoa thơm phức. Ở nhà đi chỡ em đi chơi đâu có xịt nước hoa.

- Vợ bớt tào lao đi vợ ơi. Anh đi mai về.

anh Thanh câu cổ vợ mình hôn vào trán đáp.

Ba anh em lên xe xuất phát cũng đã 2 giờ 30 phút. Trời sụp tối thì đến Sài Gòn, xe dừng lại ở tòa nhà khá cao và sang trọng lúc 6 giờ 30 phút tối, tấp vào lề anh Tài gọi điện cho ai đó, tao chỉ nghe ảnh nói là em đến rồi khi nào anh đến lên nhà luôn nhe. Xe chạy xuống hầm tòa nhà đến chốt bảo vệ anh Tài hạ kính xe xuống chào hỏi bác bảo vệ nói:

- chút có mấy ông anh hôm bữa ghé bác cho lên nhà con nhe.

Bác bảo vệ gật gù rồi xe chạy vào hầm đậu, ba anh em đi thang máy thẳng lên tầng 9, đi theo hành lang đến cửa nhà cuối đường. Bước vào ngôi nhà tao há hốc mồn vì sự sang trọng, xa hoa mà trước giờ tao chỉ thấy trên tivi.

- Nhà không ai ở hả Tài?

anh Thanh ngồi tựa lưng ở bộ sofa hỏi.

- Ừ, gia đình có ai đi Sài Gòn thì ghé ở, chứ đâu có ai ở đây. anh Tài đáp.

- mua lâu chưa? Giá nhiêu vậy Tài?

- ông già mua tui cũng không biết, đặt cọc mua từ lúc khánh thành lâu rồi mà mới nhận nhà mấy tháng nay thôi.

- lâu lâu lái xe lại mệt quá.

anh Tài than thở khi đang nằm trên chiếc ghế massage, rồi anh nói tiếp.

- Em trai tự nhiên như nhà đi đừng ngại. Lại tủ lạnh ăn uống gì thì cứ lấy đi, hay tắm rửa tham quan gì thoải mái đi nhe em.

- Dạ...

- đợi mấy anh dưới Bạc Liêu lên nữa mình đi ăn.

Tao đi xung quanh ngắm nhìn, chiêm ngưỡng sự xa hoa của ngôi nhà. Cái tủ lạnh nó to gấp mấy lần của nhà tao, những bức tranh quệt quạt chẳng ra hình gì nhưng khi tao đứng lại nhìn kỹ thì mới hiểu được.

anh Tài kêu tao kéo tấm màng ra nhìn thành phố về đêm đẹp lắm. Tao đi lại kéo tấm màng thì lại bị hớp hồn bởi những ánh đèn lung linh đường phố Sài Gòn. Phía ngoài còn sân vườn cũng khá rộng rãi chứ không không phải cái ban công nhỏ xíu như tao xem trên phim.
 

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Chương 11

Hồn tao mơ mộng theo suy nghĩ tương lai mình có một cô vợ xinh đẹp sống trong ngôi nhà thế này, tao sướng rân người tưởng tượng đủ thứ. Đứng đu đưa bên ngoài ban công, nhắm nghiền mắt lại, miệng cười te tét thì bỗng tiếng chuông cửa vang lên làm nó tan biến. Tao đi vào mở cửa sau khi anh Tài kêu:

- Vào mở cửa giùm anh cái. Anh đang phê quá!

Bốn ông ở Bạc Liêu lên, trước đó tao nghe nói thế chứ cũng có biết ai đâu. Vào ngồi nói chuyện một lúc anh Tài giới thiệu tao mấy biết là hai anh cùng bang, anh top 1 sever anh thì cũng hạng dưới kế acc anh Tài. Còn hai anh kia là tài xế với một đứa em đi theo chơi giống kiểu tao.

Mấy ổng điện đài ai đó rồi mấy anh em kéo đi, 3 anh em tao sang đi cùng xe với mấy anh kia luôn. Đi vào cái nhà hàng khá to, người thì tấp nập tao cũng không để ý là quận mấy hay đường gì. Tuổi còn ngơ ngơ lên đó toàn nhìn xe cộ, nhà cửa đâu đâu không à, chả quan tâm mấy cái địa chỉ hay là đi đâu, tuổi mới lớn mà dân quê nữa đâu có quạt bát hay lanh lẹ được như ở thành phố, mở miệng nói hay hỏi gì là cứ ấp úng mãi mới thành lời, mà có khi ú ớ rồi im luôn.

Anh Tùng (anh cầm acc top 1 sever) bước xuống xe dúi vào tay tên bảo vệ vừa mở cửa xe 200 ngàn nói:

- chỉ chỗ cho thằng em anh đậu xe nhe.

Tên kia cúi người cảm ơn líu lo mặt tươi tắn tay chân nhanh nhẹn hẳn lên. Chị lễ tân mặc bộ áo dài vàng nhìn như bà cô giáo dạy ở trường tao bước ra, lại gần thì tao mới há hốc mồm thèm thuồng, chiếc áo dài mỏng manh nhìn thấy toàn bộ thân thể bên trong, phía trên là cặp ngực tròn đầy bị ép lại sau áo ngục ren trắng. Thằng em đang ngủ yên bỗng bật mạnh dậy khiến quần tao đội lên như quả đồi. Giọng chị nhẹ nhàng hỏi:

- Dạ, mấy anh có bàn chưa ạ.

- Có em, bàn của thằng X (cái này không nhớ tên nên đặt là X) ở đâu em?

Anh Tài đáp lời chị bằng giọng êm ái không kém, tay anh cầm 200 ngàn đưa sang chị. Chị dùng 2 tay nhận tiền cúi đầu.

- Dạ, em cảm ơn anh. Mấy anh đi theo em ạ.

Thế chị đó dẫn đi, tao đi phía sau ngắm nhìn thân hình trắng nõn nà đó mà thằng em tao liên tục biểu tình. Cũng cố nuốt nước miếng thiệt mạnh như đang mắc xương ở cổ "Ựt..." Cố an ủi thằng em mà chẳng dám nhìn nữa. Mấy anh em được dẫn vào một căn phòng, chắc tao nghĩ là phòng to nhất ở đó. Trong phòng đã có 10 mấy người trai gái đầy đủ chào đón mấy ông anh.

Anh em cứ vào nhập tiệc, toàn món ngon dập dìu bưng lên. Mấy ổng thì say xưa cụn ly trò chuyện, tao thì ngồi trơ ra nhìn rồi ăn uống có ai hỏi thì trả lời chứ cũng chẳng dám bắt chuyện với ai.

Tàn tiệc mấy anh em đang trên đường về thì anh Tài đề nghị đi massage cho khỏe và kêu tài xế chạy lại địa chỉ anh đọc, tao không nhớ chính xác đường gì nhưng tao nhớ là ở quận Bình Thạnh. anh Tài nói to lên:

- Này massage không có bậy bạ nhe, chủ yếu cho khỏe người, mấy chỗ kia nó làm qua loa ghét lắm.

- Ừ, được đấy. Đi xe cả ngày nay ê ẩm cả người.

Giọng anh Nam (đi chung với a Tùng) đáp

- Ok, khỏe người cái anh em mình mệt sau. Haha giọng anh Tùng cười to.

Tao lớ ngớ chẳng hiểu gì, mặt đơ ra. Thật ra massage là tao cũng biết và có nghe kể thôi, cái tao không hiểu là nghe a Tài nói không có bậy bạ là vào đó làm cái gì? Trước giờ tao chỉ toàn nghe kể vào massage chỉ là để làm chuyện đó. Mặt tao lơ ngơ thắc mắc mà chẳng dám lên tiếng hỏi, thì anh Tài nhìn tao hỏi:

- Em trước giờ có đi massage chưa?

- Dạ, chưa anh.

Cơ mặt tao cố dãn ra nở một nụ cười ngây thơ đáp.

- Có đ* chưa?

- Dạ...dạ...Có rồi!

Haha...

- Vậy được rồi, để thôi đi chơi với anh mất tr*nh thì hỏng.

Haha...

Tao cười theo mà gương mặt rõ gượng chẳng vui vẻ gì, anh Tài nói tiếp:

- Vào trong đó em cứ làm theo hướng dẫn, bé nhân viên em chọc sờ mó gì cũng được, nó chỉ không có làm thằng em của em sướng thôi, bên này chuyên massage trị liệu, phục hồi.

- Dạ... dạ...

Đến nơi tao đi theo sau mấy ông anh lên lầu 1 của một khách sạn, ông nào cũng nói cười háo hức chỉ riêng tao tò tò phía sau lòng lo lắng nghĩ ngợi đủ thứ, phần lớn là tinh thần nghĩ ngợi cách ứng biến để không phải bị quê... Chỗ này chắc anh Tài lui đến thường xuyên lắm, vừa lên đến bà quản lý đã chạy lại ríu rít chào hỏi mời vào căn phòng uống nước. Tao nghĩ căn phòng này chắc phải khách vip mới được mời vào. Bả theo kè kè anh Tài hỏi đủ thứ chuyện, vừa trả lời bả anh Tài vừa đứng lên móc ra trong túi quần 1 cọc tiền điếm đưa bã cũng 1 hơi dày nói:

- Sắp xếp phòng với mấy bé xinh xinh cho em, nay em có khách. Mỗi bé 500 trăm, vé vip còn dư em gửi chị với bé lễ tân.

- Chị cảm ơn em. Nay cuối tuần khách đông mấy em ngồi chơi đợi mấy đứa dọn dẹp phòng tý nhe.

Bà quản lý nhỏ nhẹ đáp. Nghe thế mặt anh Tài tỏ vẻ không vui nói:

- Chị kêu mấy đứa tranh thủ đi, bọn em còn có hẹn nữa.

Bà quản lý gật gù bước ra không bao lâu thì quay lại với 7 em, tao lia lướt qua được 2 em đẹp mấy em kia cũng bình thường không xấu không đẹp, nói chung là được. Cũng bình thường thôi có xinh đẹp gì đâu trong đầu tao đang suy nghĩ thế thì bà quản lý cất giọng:

- Cho phép mấy bé vào massage chân cho tụi em trong lúc đợi nhe.

- Dạ, cũng được chị.

Giọng anh Nam vang lên, bà quản lý cười tươi bước ra ngoài. Tay em nào cũng cầm một cái ví nhỏ như ví học sinh đựng bút, mấy em chia điều ra bước lại bọn tao.

- Sao mấy em không mặc đồng phục?

Giọng anh Thanh hỏi to, con bé đang ở chỗ anh Thanh đáp lại:

- Dạ, bọn em đang học. Chưa làm body được ạ.

Tao cũng bị hớp hồn từ lúc con bé của tao lại gần nở nụ cười chào tao. Con xinh nhất trong đám theo tao chắm lại ngay tao mới chết, tao vừa sung sướng vừa ngại với mấy ông anh. Đã đi ké mà còn được đứa xinh nhất, 2 cái cảm giác xen vào nhau làm tao khó tả. Mà đến giờ viết lại thì lúc đó chỉ tự tao suy diễn thế thôi chứ thật ra mấy ổng cũng không thèm nghĩ ba cái chuyện đó.
 
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan