Chương 8.
Tao cũng yêu và quan tâm em chân thành, chẳng bao giờ có ý nghĩ trêu chọc thêm em nào khác. Với tao, quen được em đã ngoài mong đợi của tao rồi. Em xinh đẹp, học giỏi, gia đình khá giả mọi thứ điều hoàn hảo trừ thằng anh giang hồ của em thôi.
Cứ thế ngày tháng trôi qua, mỗi ngày điều diễn ra tương đồng nhau. 2 giờ trưa chủ nhật hàng tuần tao với em gặp nhau, tuần chỉ được gặp một lần là chạy thẳng vào tum quắn lấy nhau.
Em không còn rục rè, mắc cỡ với tao như ngày đầu nữa. Nhưng vẫn chưa biết chủ động làm cho tao sung sướng. Và tao luôn sử dụng biện pháp an toàn khi quan hệ, tránh tình trạng như lần đầu.
Mọi thứ diễn ra yên bình được 2 tháng, thì "sóng thần" bất ngờ ập đến cuộc đời tao.
Đó là đêm chủ nhật của tháng 11. Tao đang nằm trong phòng nhắn tin với em như thường ngày, thì nhận được cuộc gọi của thằng Toàn
- Alo, tui nghe nè bạn.
- Đang ở đâu vậy?
- Đang nhà, có gì không?
- Bạn đang quen con Quyên em thằng An phải không?
- Tự nhiên sao nay hỏi vậy?
- Thì có chuyện tao mới hỏi, phải không?
- Um, sao mày biết?
Tao nhỏ nhẹ đáp.
- Tao đã dặn mày từ đầu là đừng có đụng vào em gái nó rồi. Nó biết giờ nó đòi tìm mày kìa.
Thằng Toàn nói dõng dạc làm tao có chút lo sợ.
- Tình yêu nó đến như thế tao biết làm sao bây giờ.
- Nó biết mày trở con Quyên đi tum nữa. Máu khùng nó nổi lên, tao nói chuyện với nó cũng không được nữa.
Tao nghe toàn nói mà hồn tao phách tán đâu mất, nổi sợ khung khiếp kéo đến đè lên người tao.
- Rồi tao phải làm sao giờ?
Tao ngớ ngẩn hỏi trong vô vọng.
- Mày ở yên trong nhà đừng đi đâu được rồi, có gì tao gọi.
Tao như đứng bên bờ vực thẳm, mọi thứ đang dồn ép lại mà tao chẳng có cách nào chống cự.
Tao càng suy nghĩ thì nổi sợ lại càng lớn hơn. Nằm bất động trên giường lo lắng đủ điều trong đầu, bất ngờ chuông điện thoại reo lên làm những suy nghĩ càng nghiêm trọng hơn, tao thập thò nhìn xem ai gọi.
Em yêu đang gọi tao, tao bắt máy giọng yếu ớt
- alo...
- Anh đang làm gì vậy? Sao không trả lời tin nhắn em.
- Anh nằm trong phòng đâu có làm gì đâu?
- Sao không trả lời tin nhắn? Anh mệt hay gì mà nghe giọng yếu xìu vậy?
- Em chưa biết gì hả?
- Hả? Chuyện gì vậy anh?
- Thằng an biết anh quen em rồi.
Giọng em hoảng hốt đáp tao
- Hả... Sao anh biết?
- Thằng toàn mới gọi anh?
- Chết rồi, chút ổng về ổng chửi em tan nát luôn quá.
Tao buồn rầu chẳng nói nên lời
- haiz.....
Giọng em cũng đượm buồn nói:
- Mà sao ổng biết anh? Anh Toàn nói anh sao?
- Toàn nói thằng an đang tìm anh, kêu anh đừng đi đâu. Thằng em nào của thằng An chiều gặp anh với em trong tum.
- Hả... Ổng về giết em luôn mất. Anh ở nhà đi nhe, để tý ổng về em tìm cách nói.
- Có gì em nói chưa có gì nhe, chỉ nắm tay với hôn thôi. Anh không sao đâu, em đừng lo cũng đừng nói gì thêm thôi nó đánh em đó.
- Dạ... Anh nhờ anh toàn nói với anh hai em đi, cho ổng đừng có làm gì anh. Híc híc...
Em khóc làm tao thương em hơn, tao bất lực chẳng thể làm gì ngoài những lời dối lòng an ủi em
- Em đừng lo lắng quá, anh không gì đâu. Em nính đi, em khóc anh mới buồn đó.
- Dạ... Híc...híc...!
- Thôi nhắn tin nhe em.
- Dạ...
Cả đêm đó tao thấp thổm chẳng thể nào yên giấc, thằng toàn cũng chẳng gọi làm tao chẳng biết sáng mai phải thế nào? Đi học thế nào đây?
Bình minh từ từ hiện lên, trời dần sáng bao nhiêu nổi sợ cũng đến rồi tao phải làm thế nào đây? Tao đứng ngồi không yên, cuống cuống đi tới lui trong nhà.
- Sao không thay đồ đi học? Gần 7 giờ rồi.
Mẹ tao thắc mắc hỏi
- Dạ... dạ... Con biết rồi.
Tao vào phòng đóng cửa, ngồi trên giường bối rối chẳng biết phải làm sao đây. Rồi tao đứng lên thay đồ quyết định nghỉ học vào quán nét, ở nhà thì ba mẹ hỏi mà đi học thì chẳng dám.
Ra khỏi nhà tao chạy thụt mạng lúc nào cũng nhìn xung quanh, đi một đoạn thì thằng toàn gọi tao.
- Alo...
- Mày đâu rồi? Sáng giờ không gặp mày vào trường.
- Sao dám đi học ba? Mày kêu tao ở nhà đừng đi đâu.
Haha... Giọng nó cười lớn trong điện thoại
- Sợ hả bạn? Tính nghĩ học luôn hả? Haha
Nó chọc quê làm tao sượn người im lặng.
- Đi học đi, tao đợi mày ở cổng trường nè.
- Um...
Tao quay đầu chạy vào trường, có thằng toàn đợi nên tao cũng yên tâm.
Đến cổng trường, đứng láo ngáo chen chúc thì tao nghe tiếng thằng toàn hô lớn
- Kh...! Kh...!
Mắt láo liếc tìm thì tao thấy nó đang ngồi ở quán nước bên đường, dơ tay lên cao cho tao thấy.
Gương mặt tao cũng biến dạng từ khi thấy nó, mặt tao tái mét chẳng còn chút máu. Thằng an cũng đang ngồi bên đó, điều tao sợ nhất cũng đến.
Tao đứng hình nở nụ cười gượng gạo. Giờ không qua cũng không được mà qua cũng không xong. Tao như người mất hồn, thả từng bước chân nặng nề, lủng củng bước qua đường.
Tao nghĩ qua đến thằng an sẽ đánh tao mất. Rồi tự an ủi bản thân là có thằng toàn chắc cũng không sao, hít thở một hơi thật sâu lấy tinh thần.
Tao cố gắng chè miệng ra cười với thằng an, kéo ghế ngồi xuống cạnh thằng toàn, để thằng toàn ngồi giữa để tao yên tâm hơn.
Thằng an vẫn không nói gì, mặt nó tỏa rõ vẻ giận dữ lâu lâu nhìn tao. Đôi mắt đầy hiếu chiến cộng thêm gương mặt giận dữ làm tim tao đã bao lần ngừng đập.
Thằng toàn nhìn sang tao, phá tan không khí im lặng, căng thẳng đó bằng lời nói nhẹ nhàng:
- bây giờ bạn với con quyên không có gặp nhau nữa, không có gặp hay liên lạc nhau nữa.
Toàn ngưng lại nhìn xem biểu hiện của thằng an rồi nói tiếp:
- thằng an với mày ai cũng là bạn tao hết, tao không muốn um xùm, tao cũng nói chuyện với thằng an rồi.
Mắt tao luôn nhìn thằng an, nghe toàn nói tao đáp vội vàng trong lo sợ:
- Ừm...!
Thằng an nhìn chầm chầm tao to tiếng:
- mày cũng là bạn tao, bạn thân với thằng toàn nên lần này tao bỏ. Từ đây về sau tao mà biết mày còn nhắn tin hay gọi cho em tao nữa thì mày đừng trách tao.
Tim tao đập mạnh đến khó thở làm chẳng hé miệng nói được câu nào.
Câu nói như tiếp lửa vào làm mặt nó hừng hực đầy sát khí nói tiếp
- mà mày với nó có gì với nhau chưa?
Tao lắp bắp đáp
- Chưa... mới... mới nắm tay à.
- mày có gì với nó hay còn liên lạc nó, tao biết tao giết mày.
Thằng an nó kết thúc cuộc đối thoại với tao bằng lời đe dọa.
Toàn vỗ vai thằng an nói
- Thôi. Anh em không à, vậy là xong bỏ qua đi.
Toàn cũng nhìn sang tao vỗ vai nói
- Bạn vào học đi, vài bữa kiểm tra cho tui xem. Chuyện như nói nảy giờ là xong không có gì đâu.
- Ừ... Vậy tui vào à.
Tay chân tao rung rẫy cố giữ bình tĩnh đứng lên đi thẳng vào trường gấp gáp như vừa từ cõi chết trở về.