Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Lượt xem: 22348

Bài viết đã tự động đóng
Bài viết này đã được đóng lại do không còn hoạt động nào mới trong 1112 ngày.
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Làm mướn chân tay thêm vợ con 3 tháng nay chưa giám nghĩ 1 ngày...mỗi người mỗi số tự an ủi bản thân thôi bạn
Dạ anh. Đời trai một mình thì thế nào cũng được, trôi về đâu cũng được. Còn có vợ con thì cố gắng cho con, quy luật tạo hóa nó là thế rồi.
 
  • Love
Reactions: ÂuDươngKhắc

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Chương 12.

Hồn tao mơ mộng hình ảnh em dù em đang đứng trước mặt, thằng nhóc 16 tuổi mặt e thẹn lơ đi. Trong cái không gian ngột ngạc mà bay bổng đó khiến tao bối rối thì được em phá tan, bàn tay mịn màng của em chạm vào chân tao kéo ống quần lên, tao cảm nhận được cảm giác mát lạnh từ bàn tay đó kèm một dòng điện kích nổ khẩu đại bác vương nòng. Em ngồi xuống dùng đôi tay mềm mại của mình xoa lên bàn chân tao, mắt tao nhắm nghiền lại để tận hưởng trọn vẹn cảm giác đó nhưng lại bị em phá đi sau những câu hỏi làm quen.

Em 19 tuổi lớn hơn tao 3 tuổi, nhưng khi giới thiệu tao đã nói mình 18 tuổi cho đủ tuổi ăn chơi. Giọng nhẹ nhàng, ấm áp của con gái Đăk Lăk mà lần đầu tiên trong đời tao được nghe, nó khiến tao nhớ nhung mãi đến tận giờ. Tao thì ngại ngùng chẳng dám mở miệng, cũng chẳng dám nhìn em. Cứ nhắm mắt tận hưởng sung sướng trong tưởng tượng của chính mình.

- Anh có đau không ạ?

Giọng nói ấm áp của em lại một lần nữa như thôi miên tao, như ra lệnh cho tao yêu em đi vậy. Tao mơ màng một lúc lâu mới ấp úng trả lời em:

- Không em.

- Vâng, có đau anh nói em nhé.

Tao ừ hử suy nghĩ đôi bàn tay mền mại kia làm sao mà làm đau bàn chân chai sạn của tao chứ?

Nằm khoảng 30 phút thì bà quản lý vào mời lên trên. anh Tùng cầm trên tay 3 tờ 500 ngàn vừa lấy trong ví ra đưa cho em nảy giờ làm cho ảnh nói:

- Anh gửi mấy ăn uống, mấy đứa tự chia ra nhe.

"Em cảm ơn anh!" âm thanh đồng loạt vang lên từ các em.

Em của tao cúi người xuống kéo chiếc ví lại cầm lên nhìn tao giọng thì thào:

- Em cảm ơn anh, hẹn ngày gặp lại.

Gương mặt tao không giấu nổi liếng tiếc đáp:

- À, mà em tên gì anh quên rồi?

Thật ra không phải là không nhớ, mà chưa biết được tên em luôn. Lúc em nói tên người tao đang bay bổng trước sắc đẹp, giọng nói em có bỏ được gì vào lỗ tai đâu.

- Em tên Linh.

Một thanh niên 16 tuổi ngây thơ vừa trải qua mối tình đầu sóng gió khó có thể giấu được những cảm xúc yêu thích, tiếc nuối trên khuôn mặt mình. anh Tài biết hết những suy nghĩ của tao khi nhìn gương mặt, anh cười mỉm rồi nói với bà quản lý:

- Chị để bé Linh lên làm cho thằng em luôn nhe!

Linh khựng lại quay người về sau nhìn anh Tài. Bà quản lý cũng đang hướng mắt tao đáp:

- Mấy bé này đang học, tay nghề chưa để làm được. Nhưng em đồng ý, yêu cầu thì chị kêu bé làm.

Anh Tài nhìn tao cười nói:

- Em sao? Được không?

Tay tao rãi đầu, giọng ấp úng:

- Dạ... Được anh!

Anh Tài vỗ vai tao, cập cổ bước đi, nói:

- Đi lên...

Qua vài bậc thang, tao được dẫn lên lầu trên. anh Tài kêu tao vào trước ngay căn phòng đầu tiên. Tao đứng lại trước căn phòng tối om, định bước vào tìm công tắc điện thì có một tên bước lại chòm người vào trong mở đèn lên nói:

- Anh vào thay đồ đi, mấy em lên liền.

Tao nở nụ cười với hắn rồi vào trong đóng của lại.

Ánh đèn vàng mờ ảo, mùi thơm dịu nhẹ thoang thoảng qua mũi, âm thâm nhẹ nhàng của nhạc thiền. Không gian như đưa tao vào chốn thần tiên nào đó, lột bỏ chiếc áo nội tâm ngượng ngùng bám chặt cơ thể ra ngồi thả mình thoải mái nghiên đầu dựa vào tường. Nhắm nghiền mắt lại tưởng tượng viễn cảnh chiếm được cơ thể em, miệng tao cười tươi sung sướng vì cái viễn cảnh đang hiện ra trong đầu như kẻ thần kinh. Đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên phá tan mọi thứ, chiếc áo nội tâm lại bám chặc vào tao như thể phòng thủ tuyệt đối để ra trận vậy, tao bật dậy chòm tay mở cửa.

Cánh cửa từ từ mở ra, dần hiện gương mặt xinh xắn kèm một nụ cười tươi đã nằm sẵn trên mặt của em. Em lại dùng giọng nói nhẹ nhàng thôi miên con tim tao:

- Anh có xông hơi không để em mở ạ.

Lần đầu trong đời bước vào những chỗ thế này khiến tao lớ ngớ như vừa học một công thức toán mới, hiểu không rõ mà hỏi thì lại sợ quê. Chiếc áo nội tâm vô hình lại bó sát vào cơ thể tao đến khó thở, tao lắp bắp:

- Anh không!

- Thế anh cởi đồ ra, mặc chiếc quần này vào lên nằm em massaga cho ạ.

Em vừa nói tay em vừa đưa tao chiếc quần đùi nằm sẵn trên giường. Tao nhận chiếc quần quay lưng lại với em cởi quần áo trên người máng lên chiếc móc ở vách tường, đang lúc mặc chiếc quần đùi em đưa được một ống thì giọng em lại vang lên:

- Anh cởi quần lót ra luôn đi ạ, để em dễ làm với không dơ đồ anh.

Cuối cùng chiếc áo vô hình đang bó chặc cơ thể cũng không bảo vệ được tao, người đơ ra, tao quê cứng người miệng mồn chẳng cử động nổi, cố cử động cơ thể làm theo lời em.

Tao lên giường nằm sấp người xuống theo hướng dẫn của em. Người tao trơ trụi chỉ còn chiếc quần đùi vải phi bóng, hơi lạnh từ cái máy lạnh đang phà thẳng về hướng tao, cộng thêm bàn tay lạnh ngắt của em chạm vào lưng làm người tao như đóng băng rung rẫy liên hồi, hai hàm răng liên tục chạm vào nhau phát ra tiếng "lập cập" không ngưng, dù tao đã cố kiềm không để phát ra âm thanh.

- Anh lạnh hả? Để em giảm máy lạnh. - giọng em thỏ thẻ.

Tao lắp bắp mở miệng trả lời kèm âm thanh 2 hàm răng chạm vào nhau như đang ở trời Âu âm độ

- U...ừh...

Em trèo lên ngồi trên người tao xoa bóp nhẹ nhàng từng khu vực, đôi tay mền mại của em làm tao thoải mái vô cùng.

Một lúc lâu em trèo xuống xoa bóp tay tao, mọi việc vẫn bình thường cho đến khi bàn tay mền mại của em di chuyển xuống chân xoa bóp đùi. Từ cái thoải mái đã chuyển sang sướng, người lân lên đánh thức thằng em đang ngủ bên dưới. Sau mỗi lần bóp khu vực đùi là thằng em tao lại giựt bắn lên khiến cả cơ thể tao nhút nhít theo, cậu em nhỏ bé liên tục chống cự trong bất lực vì bị chính cơ thể nặng nề của tao đè lên.
 

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Chuyện bên lề do nay cảm xúc về những chuyện này quá....

- Alo, nghe nè.

- Mày đang đâu vậy?

- Mới uống cà phê về đang tiệm nè có gì không?

- M* chủ cả sướng quá, sáng uống cà phê đến cơm trưa mới về.

- Có gì không?

- Chút nhậu không? Có nhỏ em tao qua chơi.

- Mấy giờ? Có ai không?

- Khoảng 11 giờ 30 đi, vào quán ăn trưa luôn. Trước mắt có tao với mày, người yêu tao với nhỏ em à.

- Ừ, vào quán nào thì điện thoại tao.

Cuộc gọi của thằng bạn lúc 10 giờ sáng khi vừa về đến tiệm. Tôi có thói quen ngồi cà phê một mình trong khu shopHouse Wincom, dạo gần đây bạn bè thấy tôi ngồi một mình nên cũng thường ghé uống chung, cứ thế ngày càng đông. Giờ bàn tôi giống các bác lớn tuổi luôn rồi, cứ đến giờ ra ngay đó ngồi là nhân viên mang nước ra mà chẳng cần hỏi.

Có người uống cùng đương nhiên là vui hơn rồi, nhưng cuộc sống tôi lại bị xáo trộn cả lên. 6 giờ 30 quán vừa mở cửa tôi ngồi đến 8 giờ thì về tiệm, nhưng từ lúc có nhiều người ghé hầu như đến 9 giờ 10 giờ tôi mới mở cửa tiệm mình. Tại sao à? Thường thì lúc tôi định về thì lại có người ghé. Từng đợt, từng đợt níu chân tôi lại. Ngày nào tôi cũng phải nghe hàng trăm câu chuyện, đưa ra hàng trăm suy nghĩ, nhận định.

Bạn bè, mối quan hệ xung quanh ngày càng nhiều. Ban đầu là những người bạn cũ, rồi những người bạn cũ dẫn theo bạn cứ thế kết nối với tôi làm mối quan hệ tôi tăng nhanh chóng. Tiệm tôi hình như tiếp khách cả ngày, kẻ này đi đến người khác lại nối tiếp nhau, họ xoay quanh tôi cả ngày lẫn đêm.

Tôi là người ít nói, mồm mép lại càng không nên tôi cũng không nhiều bạn bè. Đúng hơn là trước đó chỉ lủi thủi một mình, có được một vài thằng bạn cuối tuần gặp nhau ăn nhậu thôi. Nhưng tính tôi lại nhiệt tình, chân thành nên bạn bè tìm đến dù mới hay cũ tôi cũng điều quý mến.

Thời gian gần đây tôi xa lầy vào các cuộc ăn chơi, hầu như ngày nào cũng có người réo tôi đi. Bữa đám, bữa bạn bè, bữa khách hàng,... Tôi không chắc là do tôi tự sa đọa hay do họ kéo tôi vào.

Trước đó họ cũng có lôi kéo tôi đi, nhưng tôi cũng hạn chế chứ không như hiện tại. Dạo gần đây tôi chẳng màng đến công việc, lạm dụng vào các cuộc vui cho qua ngày. Tôi và người yêu vừa chia tay, kết thúc một mối tình 10 năm. Đầu óc tôi chẳng nghĩ được gì ngoài em, tôi phải dồn nén tất cả lại mỗi khi ra ngoài, tôi không thể gào thét, càng không thể đăng lên mạng xã hội đau khổ.

Tại sao lại thế ư?

Tôi và em yêu nhau nhưng hai bên gia đình không đồng ý, lúc quen 6 năm đã xảy ra sự việc rồi. Đến hiện tại đã 10 năm, tôi cũng không muốn em phải khó xử hay đau buồn vì tôi nữa. Tôi phải gồng người lên cho cả thế giới này biết: "Tôi vẫn ổn, vẫn đang sống tốt"

Có người lại hỏi tôi, tại sao yêu nhau mà không nắm tay bỏ đi phải không?

Tôi đã cãi gia đình mình ra ngoài sống riêng 4 năm. Với suy nghĩ, hai đứa cố gắng làm có số tiền sẽ có con để gia đình đồng ý. Tôi phải nói em rất giỏi, chịu khó ngày đêm kiếm tiền. Có được ít tiền em đưa tôi làm ăn, may mắn cũng thuận lợi và phát triển không ngờ. Tôi mở được cửa hàng mua bán xe cũ. Nhưng càng lớn suy nghĩ càng chững chạc hơn, nhà em 3 chị em gái và em là út. Em không thể bỏ ba mẹ được, em không để ba mẹ em phải mang tiếng.

Tôi hiểu những gì em nói, tôi thương em, đồng cảm với em. Tôi và em giờ đủ trưởng thành để suy nghĩ nhiều hơn, không thể ích kỷ cho riêng chúng tôi.

Tôi lao vào ăn nhậu để che giấu đau khổ bên trong, bắt đầu theo đám bạn tôi sa vào những bữa tiệc thâu đêm ở các quán bar sau khi nhậu. Những chuyên cơ hàng đêm đưa tôi trốn khỏi cái thực tại đau buồn.

Con nhỏ em của thằng bạn bắt đầu quắn lấy tôi, con nhỏ mà lúc nãy thằng bạn gọi tôi rũ nhậu có dẫn theo nhỏ em đấy. Tôi đồng ý luôn, với suy nghĩ để em thấy tôi có người yêu mới mà không còn đắn đo, và tôi cũng sẽ quên được em. Tôi tạm gọi em thằng bạn là X đi nhé.

Tôi không biết nhiều về X, trước đây thế nào ngoài những gì em kể, vì X ở huyện khác lại. X đeo theo ở với tôi sau lần gặp mặt mấy hôm, X mang đến cho tôi những thứ mối tình trước tôi không có (một người luôn bên cạnh, quan tâm tôi và cả nhu cầu tình d*c hằng đêm). Nhưng X lại chẳng biết làm gì cả, từ nấu ăn, quét dọn, giặt rửa. X ngủ tận giờ trưa chiều mới thức.

Tôi từ yêu một cô gái quá giỏi dang, tay chân chẳng ngừng từ ngày đến đêm chuyển sang quen X khiến tôi khá bực mình. Tôi nhận ra những gì tôi cần ở em lúc trước là vô lý, thời gian đâu để em chiều chuộng cái đòi hỏi của tôi. Chẳng phải bây giờ X có những gì trước đây tôi cần đó sao?

Ở bên tôi vài tháng, bắt đầu X đặt vấn đề về nhà tôi cho biết. Nói là bỏ đi nhưng tôi cũng ở trong thành phố đó, chỉ ít về nhà và tạo dựng sự nghiệp riêng thôi. Lúc đầu nghe X đòi về tôi luôn lãng đi, hằng ngày X nhét vào đầu tôi đủ thứ cái triết lý, lý lẽ về ba mẹ khiến tôi phải siêu lòng. Thật ra không phải tôi không thương ba mẹ mà X không phải là người để tôi dẫn về. Nhưng tôi đã bị những lời ngọt ngào của X đánh bại, tôi dẫn về chỉ với ý nghĩ để gia đình yên tâm không phải nghĩ về mối tình trước cửa tôi nữa.

X tuy không biết làm gì nhưng về khoảng lấy lòng người khác bằng những lời ngọt ngào thì rất hay. Bất ngờ gia đình tôi kêu cưới, tôi tìm cách từ chối để từ từ với mọi lý do nhưng điều thất bại. Mọi áp lực gia đình lại đè lên tôi, tôi dần buông xuôi chẳng phản đối nữa. Hai bên gia đình gặp nhau bàn tính đủ thủ, tôi như kẻ không hồn để thân xác ở lại thuận theo.

Từ ngày chia tay em, mấy tháng nay hình như tôi chỉ chơi bời chẳng làm ăn gì cả. Từ lúc quen X tôi còn chơi nhiều hơn. Tai tiếng ăn chơi của tôi cũng nhiều người biết hơn, tôi không biết là nhiều thế nào nhưng em đã biết. Mấy tháng trời im lặng đột nhiên một hôm em gọi tôi lúc sáng sớm, tôi khá bất ngờ lẫn xúc động. Cố gắng dồn nén lại nghe máy với giọng điệu bình thường, sau những câu hỏi vu vơ em xối xả như ý muốn chửi tôi:

- Anh cỡ này chơi "mai thuy" nữa hả?

Tôi định ấp úng hỏi em nghe ai nói, nhưng em không cần nghe tôi trả lời hay giải thích mà nói liên tục:

- Anh dạo này hư lắm rồi đó, tự suy nghĩ lại anh đi. Em không muốn anh như vậy nữa.

- Còn con nhỏ gì nữa, nó không có gì đàng hoàng đâu mà dính vào. Tìm ai đàng hoàng mà quen, anh lớn rồi tự suy nghĩ.

Cuộc gọi của em như cái bạc tay làm tôi thức tỉnh. Tôi bắt đầu từ chối dần các cuộc vui, còn chuyện của X có cả gia đình tôi trong đó thì không dễ dàng gì. Tôi cũng bắt đầu có những cuộc cãi nhau với X về vấn đề xài tiền, từ khi quen tôi X không đi làm gì cả. Tiền xài từ ít đến khi về nhà tôi rồi thì lấy tiền tôi xài không thương tiếc. Ngày vài trăm ngàn mà cách vài hôm lại có đơn hàng giao một hai triệu.

Đột ngột dịch bệnh kéo đến, mọi thứ bị phong tỏa. Tiền tôi chi tiêu, ăn xài, chơi bời mấy tháng qua mà chẳng lo làm ăn, mua bán cũng hết. Chỉ còn những chiếc xe còn trong tiệm nhưng dịch bệnh phong tỏa kiểu này cũng không mua bán gì được, tiền mặt bằng chi phí hàng tháng đã mấy chục triệu. Cơn dịch đi qua cũng là lúc tôi "trắng tay" số xe còn trong tiệm đem bán ở thời điểm vừa hết dịch không được giá để thanh toán mặt bằng, chi phí là xong hết. X cũng lấy cớ về quê lãng đi cuộc hôn nhân em đầy hào hứng. Bàn cà phê sáng của tôi bỗng vắng vẻ trở lại.

Hồi Ký về những năm trước dịch.
NLBK
 

ÂuDươngKhắc

Checker Tập Sự
16/7/22
2,553
2,333
99
66
Cà chớn
VND
0
Tín dụng
2,212
Chuyện bên lề do nay cảm xúc về những chuyện này quá....

- Alo, nghe nè.

- Mày đang đâu vậy?

- Mới uống cà phê về đang tiệm nè có gì không?

- M* chủ cả sướng quá, sáng uống cà phê đến cơm trưa mới về.

- Có gì không?

- Chút nhậu không? Có nhỏ em tao qua chơi.

- Mấy giờ? Có ai không?

- Khoảng 11 giờ 30 đi, vào quán ăn trưa luôn. Trước mắt có tao với mày, người yêu tao với nhỏ em à.

- Ừ, vào quán nào thì điện thoại tao.

Cuộc gọi của thằng bạn lúc 10 giờ sáng khi vừa về đến tiệm. Tôi có thói quen ngồi cà phê một mình trong khu shopHouse Wincom, dạo gần đây bạn bè thấy tôi ngồi một mình nên cũng thường ghé uống chung, cứ thế ngày càng đông. Giờ bàn tôi giống các bác lớn tuổi luôn rồi, cứ đến giờ ra ngay đó ngồi là nhân viên mang nước ra mà chẳng cần hỏi.

Có người uống cùng đương nhiên là vui hơn rồi, nhưng cuộc sống tôi lại bị xáo trộn cả lên. 6 giờ 30 quán vừa mở cửa tôi ngồi đến 8 giờ thì về tiệm, nhưng từ lúc có nhiều người ghé hầu như đến 9 giờ 10 giờ tôi mới mở cửa tiệm mình. Tại sao à? Thường thì lúc tôi định về thì lại có người ghé. Từng đợt, từng đợt níu chân tôi lại. Ngày nào tôi cũng phải nghe hàng trăm câu chuyện, đưa ra hàng trăm suy nghĩ, nhận định.

Bạn bè, mối quan hệ xung quanh ngày càng nhiều. Ban đầu là những người bạn cũ, rồi những người bạn cũ dẫn theo bạn cứ thế kết nối với tôi làm mối quan hệ tôi tăng nhanh chóng. Tiệm tôi hình như tiếp khách cả ngày, kẻ này đi đến người khác lại nối tiếp nhau, họ xoay quanh tôi cả ngày lẫn đêm.

Tôi là người ít nói, mồm mép lại càng không nên tôi cũng không nhiều bạn bè. Đúng hơn là trước đó chỉ lủi thủi một mình, có được một vài thằng bạn cuối tuần gặp nhau ăn nhậu thôi. Nhưng tính tôi lại nhiệt tình, chân thành nên bạn bè tìm đến dù mới hay cũ tôi cũng điều quý mến.

Thời gian gần đây tôi xa lầy vào các cuộc ăn chơi, hầu như ngày nào cũng có người réo tôi đi. Bữa đám, bữa bạn bè, bữa khách hàng,... Tôi không chắc là do tôi tự sa đọa hay do họ kéo tôi vào.

Trước đó họ cũng có lôi kéo tôi đi, nhưng tôi cũng hạn chế chứ không như hiện tại. Dạo gần đây tôi chẳng màng đến công việc, lạm dụng vào các cuộc vui cho qua ngày. Tôi và người yêu vừa chia tay, kết thúc một mối tình 10 năm. Đầu óc tôi chẳng nghĩ được gì ngoài em, tôi phải dồn nén tất cả lại mỗi khi ra ngoài, tôi không thể gào thét, càng không thể đăng lên mạng xã hội đau khổ.

Tại sao lại thế ư?

Tôi và em yêu nhau nhưng hai bên gia đình không đồng ý, lúc quen 6 năm đã xảy ra sự việc rồi. Đến hiện tại đã 10 năm, tôi cũng không muốn em phải khó xử hay đau buồn vì tôi nữa. Tôi phải gồng người lên cho cả thế giới này biết: "Tôi vẫn ổn, vẫn đang sống tốt"

Có người lại hỏi tôi, tại sao yêu nhau mà không nắm tay bỏ đi phải không?

Tôi đã cãi gia đình mình ra ngoài sống riêng 4 năm. Với suy nghĩ, hai đứa cố gắng làm có số tiền sẽ có con để gia đình đồng ý. Tôi phải nói em rất giỏi, chịu khó ngày đêm kiếm tiền. Có được ít tiền em đưa tôi làm ăn, may mắn cũng thuận lợi và phát triển không ngờ. Tôi mở được cửa hàng mua bán xe cũ. Nhưng càng lớn suy nghĩ càng chững chạc hơn, nhà em 3 chị em gái và em là út. Em không thể bỏ ba mẹ được, em không để ba mẹ em phải mang tiếng.

Tôi hiểu những gì em nói, tôi thương em, đồng cảm với em. Tôi và em giờ đủ trưởng thành để suy nghĩ nhiều hơn, không thể ích kỷ cho riêng chúng tôi.

Tôi lao vào ăn nhậu để che giấu đau khổ bên trong, bắt đầu theo đám bạn tôi sa vào những bữa tiệc thâu đêm ở các quán bar sau khi nhậu. Những chuyên cơ hàng đêm đưa tôi trốn khỏi cái thực tại đau buồn.

Con nhỏ em của thằng bạn bắt đầu quắn lấy tôi, con nhỏ mà lúc nãy thằng bạn gọi tôi rũ nhậu có dẫn theo nhỏ em đấy. Tôi đồng ý luôn, với suy nghĩ để em thấy tôi có người yêu mới mà không còn đắn đo, và tôi cũng sẽ quên được em. Tôi tạm gọi em thằng bạn là X đi nhé.

Tôi không biết nhiều về X, trước đây thế nào ngoài những gì em kể, vì X ở huyện khác lại. X đeo theo ở với tôi sau lần gặp mặt mấy hôm, X mang đến cho tôi những thứ mối tình trước tôi không có (một người luôn bên cạnh, quan tâm tôi và cả nhu cầu tình d*c hằng đêm). Nhưng X lại chẳng biết làm gì cả, từ nấu ăn, quét dọn, giặt rửa. X ngủ tận giờ trưa chiều mới thức.

Tôi từ yêu một cô gái quá giỏi dang, tay chân chẳng ngừng từ ngày đến đêm chuyển sang quen X khiến tôi khá bực mình. Tôi nhận ra những gì tôi cần ở em lúc trước là vô lý, thời gian đâu để em chiều chuộng cái đòi hỏi của tôi. Chẳng phải bây giờ X có những gì trước đây tôi cần đó sao?

Ở bên tôi vài tháng, bắt đầu X đặt vấn đề về nhà tôi cho biết. Nói là bỏ đi nhưng tôi cũng ở trong thành phố đó, chỉ ít về nhà và tạo dựng sự nghiệp riêng thôi. Lúc đầu nghe X đòi về tôi luôn lãng đi, hằng ngày X nhét vào đầu tôi đủ thứ cái triết lý, lý lẽ về ba mẹ khiến tôi phải siêu lòng. Thật ra không phải tôi không thương ba mẹ mà X không phải là người để tôi dẫn về. Nhưng tôi đã bị những lời ngọt ngào của X đánh bại, tôi dẫn về chỉ với ý nghĩ để gia đình yên tâm không phải nghĩ về mối tình trước cửa tôi nữa.

X tuy không biết làm gì nhưng về khoảng lấy lòng người khác bằng những lời ngọt ngào thì rất hay. Bất ngờ gia đình tôi kêu cưới, tôi tìm cách từ chối để từ từ với mọi lý do nhưng điều thất bại. Mọi áp lực gia đình lại đè lên tôi, tôi dần buông xuôi chẳng phản đối nữa. Hai bên gia đình gặp nhau bàn tính đủ thủ, tôi như kẻ không hồn để thân xác ở lại thuận theo.

Từ ngày chia tay em, mấy tháng nay hình như tôi chỉ chơi bời chẳng làm ăn gì cả. Từ lúc quen X tôi còn chơi nhiều hơn. Tai tiếng ăn chơi của tôi cũng nhiều người biết hơn, tôi không biết là nhiều thế nào nhưng em đã biết. Mấy tháng trời im lặng đột nhiên một hôm em gọi tôi lúc sáng sớm, tôi khá bất ngờ lẫn xúc động. Cố gắng dồn nén lại nghe máy với giọng điệu bình thường, sau những câu hỏi vu vơ em xối xả như ý muốn chửi tôi:

- Anh cỡ này chơi "mai thuy" nữa hả?

Tôi định ấp úng hỏi em nghe ai nói, nhưng em không cần nghe tôi trả lời hay giải thích mà nói liên tục:

- Anh dạo này hư lắm rồi đó, tự suy nghĩ lại anh đi. Em không muốn anh như vậy nữa.

- Còn con nhỏ gì nữa, nó không có gì đàng hoàng đâu mà dính vào. Tìm ai đàng hoàng mà quen, anh lớn rồi tự suy nghĩ.

Cuộc gọi của em như cái bạc tay làm tôi thức tỉnh. Tôi bắt đầu từ chối dần các cuộc vui, còn chuyện của X có cả gia đình tôi trong đó thì không dễ dàng gì. Tôi cũng bắt đầu có những cuộc cãi nhau với X về vấn đề xài tiền, từ khi quen tôi X không đi làm gì cả. Tiền xài từ ít đến khi về nhà tôi rồi thì lấy tiền tôi xài không thương tiếc. Ngày vài trăm ngàn mà cách vài hôm lại có đơn hàng giao một hai triệu.

Đột ngột dịch bệnh kéo đến, mọi thứ bị phong tỏa. Tiền tôi chi tiêu, ăn xài, chơi bời mấy tháng qua mà chẳng lo làm ăn, mua bán cũng hết. Chỉ còn những chiếc xe còn trong tiệm nhưng dịch bệnh phong tỏa kiểu này cũng không mua bán gì được, tiền mặt bằng chi phí hàng tháng đã mấy chục triệu. Cơn dịch đi qua cũng là lúc tôi "trắng tay" số xe còn trong tiệm đem bán ở thời điểm vừa hết dịch không được giá để thanh toán mặt bằng, chi phí là xong hết. X cũng lấy cớ về quê lãng đi cuộc hôn nhân em đầy hào hứng. Bàn cà phê sáng của tôi bỗng vắng vẻ trở lại.

Hồi Ký về những năm trước dịch.
NLBK
Chia buồn cùng fen...cố lên fen
 
  • Like
Reactions: Baokhuoggggg

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Tiếp Chương 13:


Cả người tôi cứng đơ vì không biết phải làm thế nào? Chắc em cũng đã cảm nhận được và cũng biết tôi đang bối rối, em mở lời nói chuyện với tôi để làm mềm đi cơ thể đang gồng cứng kia:

- Anh ở gần đây không?

Tôi cố điều khiển hàm răng cứng đơ của mình đáp:

- Anh ở Đồng Tháp lên chứ không phải người Sài Gòn.

- Dạ, mấy anh cũng ghé đây thường xuyên hả?

- Anh lần đầu vào, có ông anh của anh chắc ghé thường xuyên.

Em đáp lại bằng một âm thanh của nụ cười, tôi không thấy được nụ cười đó nhưng trong tưởng tượng của thằng con trai mới lớn thì nụ cười đó của em thiệt dịu dàng và ấm áp. Nụ cười đó đã sưởi ấm cả cơ thể đang run rẩy của tôi, nụ cười kéo luôn cả sự bối rối của chàng trai mới lớn đi mất. Sự ngại ngùng trong tôi cũng dần biến tan, tôi bắt đầu trò chuyện với em:

- Em tên gì? Anh quên mất rồi.

- Dạ, em tên Nhi.

- Em làm ở đây lâu chưa?

- Em mới vào còn đang học ạ.

- Vậy em cũng mới vào Sài Gòn hả?

Tay em vẫn nhẹ nhàng xoa bóp cơ thể tôi đáp:

- Dạ em vào cũng gần 1 năm rồi ạ. Ngày em học nghề Spa, đêm em làm thêm ở đây.

- Làm ở đây thường mấy giờ em mới về, làm vậy sáng đi học nổi không?

- Dạ, ở đây cũng tùy ngày anh. Trễ thì tầm 3h sáng về ngủ đến 9h sáng em đi học.

Cuộc trò chuyện đã xoa dịu thằng em bên dưới từ lúc nào tôi cũng không biết, đột nhiên tôi cảm thấy bớt căng thẳng và biết cách để khống chế cậu em của mình. Tôi lại quay lại câu chuyện với em:

- Em giỏi thế?

Em cười đáp:

- Dạ, cố gắng tự bương trải cho có cái nghề anh ạ.

Em leo lên người tôi, em đặt 1 chân trên lưng tôi nói:

- Em dậm lưng, anh có đau thì nói em nhé.

- Ừm.

Em đặt bàn chân còn lại lên lưng tôi, từ từ em bước từ dưới lên trên và ngược lại. Tướng tôi từ nhỏ đã gầy, nhìn có vẻ ốm yếu có lẽ em cũng nương, tôi cảm nhận em rất cẩn thận đặt từng bước chân một trên lưng tôi. Thân hình em cũng nhỏ nhắn, với lại tôi là dân quê nên tôi cũng chịu được.

Em bước xuống đến dùng tay đấm lưng cho tôi. Cảm giác mỏi mệt, đau lưng khi cả ngày đi xe và ngồi đợi của tôi từ từ biến tan. Em dừng lại và bắt tôi nằm ngửa lên, hên là thằng em tôi đang không biểu tình nên tôi làm theo lời em không chút ngần ngại.

Điều đầu tiên tôi thấy sau khi quay người lại là nụ cười tươi của em, nụ cười gần đúng như những gì tôi tưởng tượng lúc nảy. Vẻ xinh xắn, mộc mạc của em làm cho cậu thanh niên mới lớn như tôi phải ngượng ngùng đánh trống lãng, không dám nhìn thẳng vào mắt em lâu hơn. Em lấy chiếc khăn trắng phủ lên vùng nhạy cảm của tôi, rồi em quay lên trên massage đầu và mặt cho tôi. Tôi nhắm nghiền mắt lại cảm nhận bàn tay mịn màng của em.

Tiếp theo sau đó em xoa bóp tay và chân tôi. Tôi phải liên tục đánh lừa suy nghĩ của mình để thôi nghĩ về em, tôi sợ cậu em tôi lại phải nhớ đến em. Nếu cậu em tôi lại biểu tình lên thì tôi chẳng biết phải làm thế nào mất. Cậu em tôi đã bị tôi đánh lừa khi tôi đặt suy nghĩ tôi vào những chuyện khác, tôi không để cho tâm trí và suy nghĩ của mình nằm trong căn phòng này. Mọi chuyện điều theo ý tôi cho đến lúc em bóp vào đùi tôi, tay em bóp cao tận gần cậu em tôi.

Thế là nó không còn bị tôi đánh lừa nữa, nó đứng sừng sững nhô cao lên cả khúc. Cơ thể tôi cứng lại, quê chẳng biết mặt mũi phải giấu đi đâu. Em cũng dừng lại mà cười nói với tôi:

- Ơ, cái gì thế?

Tôi lắp bắp đáp:

- Em bóp ngây nguyệt của nó mà hỏi anh.

Em cười rần rần lên trên cái ngượng ngùng của tôi, lấy tay em chạm vào nó đè xuống nói:

- Thôi ngủ tiếp đi để anh em thoải mái.

Tôi quê cứng cả người, chả biết nói gì. Tôi biết độn thổ thì chắc tôi cũng độn thổ chốn đi mất. Phần còn lại thì em massage và em cũng khá cởi mở với tôi. Và tất cả chỉ dừng lại thế do nơi đây là massage thuần túy không có vấn đề kia.

Sau khi em làm xong thì tôi thay đồ xuống dưới, em cũng đi theo tôi xuống dưới. Tôi được mời vào bên trong phòng riêng lúc nảy để chờ mấy anh kia, do nảy tôi không xong hơi nên xuống sớm. Em cũng ngồi đấy, khi tôi nói em không cần ngồi đây với tôi đâu thì em nói em chưa là nhân viên chính thức nên cũng không được làm, chỉ có tôi yêu cầu em mới làm thôi.

Em ngồi cạnh dựa đầu vào vai tôi, tay em luôn nắm chặt tay tôi như đôi tình nhân trẻ đang ngồi bên nhau. Em làm tôi bay bổng sung sướng mà cũng lo lắng không biết em có ý đồ gì, hai dòng suy nghĩ cứ hiện ra trong đầu tôi. Ngồi vừa âu yếm, vừa tâm sự với em tầm 30 phút thì lần lượt các ông anh tôi cũng xuống. Ông nào cũng tươi tỉnh hẳn lên, miệng thì liên tục nói cười với mấy em của các ổng. Khi mấy ổng nắm tay các em bước vào cửa, em nào cũng xinh đẹp hết, công nhận chỗ đấy tuyển chọn hay thật. Dịch vụ thì thuần túy mà các em thì toàn xinh thế này có chết người không chứ.
 
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan