Cảm ơn bác. Hổm nay bận quá, nay cố viết cho xong diễn biến giai đoạn này để mn đọc mất hứng.Like.trước đọc sau
Lượt xem: 22348
Cảm ơn bác. Hổm nay bận quá, nay cố viết cho xong diễn biến giai đoạn này để mn đọc mất hứng.Like.trước đọc sau
Tks bác theo dõi từng đầu câu truyện tới giờCảm ơn bác. Hổm nay bận quá, nay cố viết cho xong diễn biến giai đoạn này để mn đọc mất hứng.
Em vừa xin nghĩ 1 tuần ở nhà đọc sách với viết cho thư giãn đầu óc. Kinh tế thị trường biến động đủ thứ đi làm mệt não quá...Tks bác theo dõi từng đầu câu truyện tới giờ
Tôi còn đang còng lưng làm mướn cho chủ đây nảnEm vừa xin nghĩ 1 tuần ở nhà đọc sách với viết cho thư giãn đầu óc. Kinh tế thị trường biến động đủ thứ đi làm mệt não quá...![]()
Em cũng làm mướn, công việc khó khăn bị áp đặt nhiều thứ áp lực quá. Em chưa có vợ con nên cũng cho phép bản thân nghĩ ngơi đượcTôi còn đang còng lưng làm mướn cho chủ đây nản
Làm mướn chân tay thêm vợ con 3 tháng nay chưa giám nghĩ 1 ngày...mỗi người mỗi số tự an ủi bản thân thôi bạnEm cũng làm mướn, công việc khó khăn bị áp đặt nhiều thứ áp lực quá. Em chưa có vợ con nên cũng cho phép bản thân nghĩ ngơi được
Dạ anh. Đời trai một mình thì thế nào cũng được, trôi về đâu cũng được. Còn có vợ con thì cố gắng cho con, quy luật tạo hóa nó là thế rồi.Làm mướn chân tay thêm vợ con 3 tháng nay chưa giám nghĩ 1 ngày...mỗi người mỗi số tự an ủi bản thân thôi bạn
Chia buồn cùng fen...cố lên fenChuyện bên lề do nay cảm xúc về những chuyện này quá....
- Alo, nghe nè.
- Mày đang đâu vậy?
- Mới uống cà phê về đang tiệm nè có gì không?
- M* chủ cả sướng quá, sáng uống cà phê đến cơm trưa mới về.
- Có gì không?
- Chút nhậu không? Có nhỏ em tao qua chơi.
- Mấy giờ? Có ai không?
- Khoảng 11 giờ 30 đi, vào quán ăn trưa luôn. Trước mắt có tao với mày, người yêu tao với nhỏ em à.
- Ừ, vào quán nào thì điện thoại tao.
Cuộc gọi của thằng bạn lúc 10 giờ sáng khi vừa về đến tiệm. Tôi có thói quen ngồi cà phê một mình trong khu shopHouse Wincom, dạo gần đây bạn bè thấy tôi ngồi một mình nên cũng thường ghé uống chung, cứ thế ngày càng đông. Giờ bàn tôi giống các bác lớn tuổi luôn rồi, cứ đến giờ ra ngay đó ngồi là nhân viên mang nước ra mà chẳng cần hỏi.
Có người uống cùng đương nhiên là vui hơn rồi, nhưng cuộc sống tôi lại bị xáo trộn cả lên. 6 giờ 30 quán vừa mở cửa tôi ngồi đến 8 giờ thì về tiệm, nhưng từ lúc có nhiều người ghé hầu như đến 9 giờ 10 giờ tôi mới mở cửa tiệm mình. Tại sao à? Thường thì lúc tôi định về thì lại có người ghé. Từng đợt, từng đợt níu chân tôi lại. Ngày nào tôi cũng phải nghe hàng trăm câu chuyện, đưa ra hàng trăm suy nghĩ, nhận định.
Bạn bè, mối quan hệ xung quanh ngày càng nhiều. Ban đầu là những người bạn cũ, rồi những người bạn cũ dẫn theo bạn cứ thế kết nối với tôi làm mối quan hệ tôi tăng nhanh chóng. Tiệm tôi hình như tiếp khách cả ngày, kẻ này đi đến người khác lại nối tiếp nhau, họ xoay quanh tôi cả ngày lẫn đêm.
Tôi là người ít nói, mồm mép lại càng không nên tôi cũng không nhiều bạn bè. Đúng hơn là trước đó chỉ lủi thủi một mình, có được một vài thằng bạn cuối tuần gặp nhau ăn nhậu thôi. Nhưng tính tôi lại nhiệt tình, chân thành nên bạn bè tìm đến dù mới hay cũ tôi cũng điều quý mến.
Thời gian gần đây tôi xa lầy vào các cuộc ăn chơi, hầu như ngày nào cũng có người réo tôi đi. Bữa đám, bữa bạn bè, bữa khách hàng,... Tôi không chắc là do tôi tự sa đọa hay do họ kéo tôi vào.
Trước đó họ cũng có lôi kéo tôi đi, nhưng tôi cũng hạn chế chứ không như hiện tại. Dạo gần đây tôi chẳng màng đến công việc, lạm dụng vào các cuộc vui cho qua ngày. Tôi và người yêu vừa chia tay, kết thúc một mối tình 10 năm. Đầu óc tôi chẳng nghĩ được gì ngoài em, tôi phải dồn nén tất cả lại mỗi khi ra ngoài, tôi không thể gào thét, càng không thể đăng lên mạng xã hội đau khổ.
Tại sao lại thế ư?
Tôi và em yêu nhau nhưng hai bên gia đình không đồng ý, lúc quen 6 năm đã xảy ra sự việc rồi. Đến hiện tại đã 10 năm, tôi cũng không muốn em phải khó xử hay đau buồn vì tôi nữa. Tôi phải gồng người lên cho cả thế giới này biết: "Tôi vẫn ổn, vẫn đang sống tốt"
Có người lại hỏi tôi, tại sao yêu nhau mà không nắm tay bỏ đi phải không?
Tôi đã cãi gia đình mình ra ngoài sống riêng 4 năm. Với suy nghĩ, hai đứa cố gắng làm có số tiền sẽ có con để gia đình đồng ý. Tôi phải nói em rất giỏi, chịu khó ngày đêm kiếm tiền. Có được ít tiền em đưa tôi làm ăn, may mắn cũng thuận lợi và phát triển không ngờ. Tôi mở được cửa hàng mua bán xe cũ. Nhưng càng lớn suy nghĩ càng chững chạc hơn, nhà em 3 chị em gái và em là út. Em không thể bỏ ba mẹ được, em không để ba mẹ em phải mang tiếng.
Tôi hiểu những gì em nói, tôi thương em, đồng cảm với em. Tôi và em giờ đủ trưởng thành để suy nghĩ nhiều hơn, không thể ích kỷ cho riêng chúng tôi.
Tôi lao vào ăn nhậu để che giấu đau khổ bên trong, bắt đầu theo đám bạn tôi sa vào những bữa tiệc thâu đêm ở các quán bar sau khi nhậu. Những chuyên cơ hàng đêm đưa tôi trốn khỏi cái thực tại đau buồn.
Con nhỏ em của thằng bạn bắt đầu quắn lấy tôi, con nhỏ mà lúc nãy thằng bạn gọi tôi rũ nhậu có dẫn theo nhỏ em đấy. Tôi đồng ý luôn, với suy nghĩ để em thấy tôi có người yêu mới mà không còn đắn đo, và tôi cũng sẽ quên được em. Tôi tạm gọi em thằng bạn là X đi nhé.
Tôi không biết nhiều về X, trước đây thế nào ngoài những gì em kể, vì X ở huyện khác lại. X đeo theo ở với tôi sau lần gặp mặt mấy hôm, X mang đến cho tôi những thứ mối tình trước tôi không có (một người luôn bên cạnh, quan tâm tôi và cả nhu cầu tình d*c hằng đêm). Nhưng X lại chẳng biết làm gì cả, từ nấu ăn, quét dọn, giặt rửa. X ngủ tận giờ trưa chiều mới thức.
Tôi từ yêu một cô gái quá giỏi dang, tay chân chẳng ngừng từ ngày đến đêm chuyển sang quen X khiến tôi khá bực mình. Tôi nhận ra những gì tôi cần ở em lúc trước là vô lý, thời gian đâu để em chiều chuộng cái đòi hỏi của tôi. Chẳng phải bây giờ X có những gì trước đây tôi cần đó sao?
Ở bên tôi vài tháng, bắt đầu X đặt vấn đề về nhà tôi cho biết. Nói là bỏ đi nhưng tôi cũng ở trong thành phố đó, chỉ ít về nhà và tạo dựng sự nghiệp riêng thôi. Lúc đầu nghe X đòi về tôi luôn lãng đi, hằng ngày X nhét vào đầu tôi đủ thứ cái triết lý, lý lẽ về ba mẹ khiến tôi phải siêu lòng. Thật ra không phải tôi không thương ba mẹ mà X không phải là người để tôi dẫn về. Nhưng tôi đã bị những lời ngọt ngào của X đánh bại, tôi dẫn về chỉ với ý nghĩ để gia đình yên tâm không phải nghĩ về mối tình trước cửa tôi nữa.
X tuy không biết làm gì nhưng về khoảng lấy lòng người khác bằng những lời ngọt ngào thì rất hay. Bất ngờ gia đình tôi kêu cưới, tôi tìm cách từ chối để từ từ với mọi lý do nhưng điều thất bại. Mọi áp lực gia đình lại đè lên tôi, tôi dần buông xuôi chẳng phản đối nữa. Hai bên gia đình gặp nhau bàn tính đủ thủ, tôi như kẻ không hồn để thân xác ở lại thuận theo.
Từ ngày chia tay em, mấy tháng nay hình như tôi chỉ chơi bời chẳng làm ăn gì cả. Từ lúc quen X tôi còn chơi nhiều hơn. Tai tiếng ăn chơi của tôi cũng nhiều người biết hơn, tôi không biết là nhiều thế nào nhưng em đã biết. Mấy tháng trời im lặng đột nhiên một hôm em gọi tôi lúc sáng sớm, tôi khá bất ngờ lẫn xúc động. Cố gắng dồn nén lại nghe máy với giọng điệu bình thường, sau những câu hỏi vu vơ em xối xả như ý muốn chửi tôi:
- Anh cỡ này chơi "mai thuy" nữa hả?
Tôi định ấp úng hỏi em nghe ai nói, nhưng em không cần nghe tôi trả lời hay giải thích mà nói liên tục:
- Anh dạo này hư lắm rồi đó, tự suy nghĩ lại anh đi. Em không muốn anh như vậy nữa.
- Còn con nhỏ gì nữa, nó không có gì đàng hoàng đâu mà dính vào. Tìm ai đàng hoàng mà quen, anh lớn rồi tự suy nghĩ.
Cuộc gọi của em như cái bạc tay làm tôi thức tỉnh. Tôi bắt đầu từ chối dần các cuộc vui, còn chuyện của X có cả gia đình tôi trong đó thì không dễ dàng gì. Tôi cũng bắt đầu có những cuộc cãi nhau với X về vấn đề xài tiền, từ khi quen tôi X không đi làm gì cả. Tiền xài từ ít đến khi về nhà tôi rồi thì lấy tiền tôi xài không thương tiếc. Ngày vài trăm ngàn mà cách vài hôm lại có đơn hàng giao một hai triệu.
Đột ngột dịch bệnh kéo đến, mọi thứ bị phong tỏa. Tiền tôi chi tiêu, ăn xài, chơi bời mấy tháng qua mà chẳng lo làm ăn, mua bán cũng hết. Chỉ còn những chiếc xe còn trong tiệm nhưng dịch bệnh phong tỏa kiểu này cũng không mua bán gì được, tiền mặt bằng chi phí hàng tháng đã mấy chục triệu. Cơn dịch đi qua cũng là lúc tôi "trắng tay" số xe còn trong tiệm đem bán ở thời điểm vừa hết dịch không được giá để thanh toán mặt bằng, chi phí là xong hết. X cũng lấy cớ về quê lãng đi cuộc hôn nhân em đầy hào hứng. Bàn cà phê sáng của tôi bỗng vắng vẻ trở lại.
Hồi Ký về những năm trước dịch.
NLBK
Chuyện qua 2 năm rồi. Cũng hk buồn như lúc đó đâuChia buồn cùng fen...cố lên fen
)Rồi có đến được với nhau koChuyện qua 2 năm rồi. Cũng hk buồn như lúc đó đâu)
X thì chạy rồi, mà có quay lại em cũng không lấy. Còn người em quen 10 năm vừa lấy chồng được mấy thángRồi có đến được với nhau ko

E nó lấy chồng nhanh vậy..tình cũ lấy chồng nghe mà ngẹn lòngX thì chạy rồi, mà có quay lại em cũng không lấy. Còn người em quen 10 năm vừa lấy chồng được mấy tháng![]()
Nó sống nghĩ cho ba mẹ lắm. Lúc nói ẩn ý với em được yêu 10 năm tuổi trẻ rồi, phần còn lại nó làm tròn nghĩa vụ với gia đình.E nó lấy chồng nhanh vậy..tình cũ lấy chồng nghe mà ngẹn lòng
Em vui bên tình duyên mới...mình ở lại ôm dĩ vãng mà sống tiếp thôi fenNó sống nghĩ cho ba mẹ lắm. Lúc nói ẩn ý với em được yêu 10 năm tuổi trẻ rồi, phần còn lại nó làm tròn nghĩa vụ với gia đình.
Đời này có lạc nhau sẽ tìm nhau ở kiếp khác.Em vui bên tình duyên mới...mình ở lại ôm dĩ vãng mà sống tiếp thôi fen

Kiếp này lo kiếp này...còn kiếp sau chưa biết có làm người được hay ko...cứ hưởng thụ những gì mình có đi fenĐời này có lạc nhau sẽ tìm nhau ở kiếp khác.![]()


