đọc truyện của bạn khong bao giờ đoán dc tình huống tiep theo,cái hay ở chỗ dóMai. Mới viết được 1 cháp
Lượt xem: 98740
đọc truyện của bạn khong bao giờ đoán dc tình huống tiep theo,cái hay ở chỗ dóMai. Mới viết được 1 cháp
Mấy cháp gần đây đến tôi còn k biết cháp sau sẽ viết gì nữa mà kakađọc truyện của bạn khong bao giờ đoán dc tình huống tiep theo,cái hay ở chỗ dó
Đang hay thì đứt dây đàn.Chương 58
Buổi chiều hôm đó, nắng trải vàng khắp phòng. Không khí trong nhà sau bữa trưa vẫn thoang thoảng mùi cơm mới, mùi vải mềm của quần áo phơi, và đâu đó là tiếng trẻ con cười vang ngoài phòng khách.
Nam ngồi tựa lưng trên ghế, tay cầm điện thoại. Anh mở danh bạ, gọi cho Thắng.
Chuông reo vài tiếng thì bên kia vang lên giọng nói quen thuộc, vui vẻ:
– Alo, anh Nam hả?
– Ừ, là anh đây. Tối nay rảnh không, qua nhà anh ăn cơm. Làm vài món, có mấy chai bia lạnh sẵn rồi.
Thắng cười lớn:
– Ủa, nay anh đổi gió à? Nghe “ăn cơm” mà thấy có mùi “nhậu” nha!
Nam cũng bật cười:
– Thì cũng phải có lý do chứ. Nhà có người đẹp diện đồ mới, không tổ chức bữa vui thì uổng.
Thắng im vài giây, rồi cười nhỏ:
– Vậy thì em tới liền, tối nay không trễ đâu.
Cúp máy, Nam đứng dậy, huýt sáo khe khẽ. Anh xách chiếc giỏ mây rồi bảo với Hương đang dọn phòng:
– Anh đi chợ một lát, mua ít đồ về làm mồi. Em chở mấy đứa nhỏ qua gửi ông bà cho thoải mái nhé. Tối nay nhà mình có khách quý.
Hương nhìn anh hỏi dò:
– Thắng qua à?
– Ừ. Anh mời rồi. Cũng lâu rồi chưa ngồi chung cả ba.
Hương mỉm cười:
– Vậy để em đưa bọn nhỏ đi luôn, cho hai anh thoải mái mà uống.
– không được, vắng em thì vui sao nổi, Anh không cho em trốn tiệc đâu. – Nam nói, vừa trêu vừa dịu dàng.
Hương bật cười, xỏ giày rồi gọi hai đứa nhỏ:
– Nào, đi thôi, tối nay hai đứa qua ăn cơm với ông bà nội nhé!
Hương chuẩn bị đồ cho 2 đứa nhỏ rồi chào tạm biệt chồng. Tiếng trẻ con ríu rít từ nhà cho tới hầm gửi xe. Cô đưa chúng lên xe, đội nón cho từng đứa, rồi phóng đi. Mái tóc cô tung bay trong gió, mang theo hương nắng và một cảm giác nâng nâng kỳ lạ.
- vâng thưa mẹ. Chúng con thích qua nhà ông bà nội lắm- hai đứa trẻ đồng thanh nói
Còn Nam, anh thong thả đi chợ.
Cảnh chợ chiều vẫn náo nhiệt. tiếng rao của cô bán cá, mùi rau thơm, tiếng xẻ thịt lách cách. Anh chọn vài con cá tươi, ít sườn non, rồi dừng lại trước quầy trái cây, mua thêm chùm nho và ít bia lạnh.
Vừa trả tiền, anh vừa nghĩ đến buổi tối, một bữa nhậu có tiếng cười, có ánh mắt thân tình, và cuối cùng là thưởng thức món chính là Hương – người phụ nữ khiến cả anh và Thắng đều trân trọng theo cách riêng.
Trên đường về, gió chiều mát rượi.
Anh cảm thấy lòng mình nhẹ tênh, như thể cuộc sống này cuối cùng cũng đã tìm được nhịp điệu riêng không quá phức tạp, mà nó còn làm cho đời sống của anh và Hương thêm hạnh phúc hơn.
Khi Nam về đến nhà, Hương cũng vừa quay lại. Cô dựng xe, bước vào cười tươi:
– Ông bà kêu mai mới đón bọn nhỏ về. Tối nay nhà mình rảnh rồi đó.
Nam nháy mắt:
– Tuyệt, đúng ý anh luôn. Vậy thì tối nay vui to rồi.
Ngoài trời, hoàng hôn bắt đầu buông. Ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng cả thành phố báo hiệu cho một buổi tối ham muốn và mê hoặc
Buổi tối, căn nhà nhỏ sáng ấm giữa thành phố. Trên bàn ăn, mọi món đã được dọn sẵn: canh chua bốc hơi nghi ngút, cá nướng thơm lừng, đĩa rau xanh mướt cạnh chén nước mắm ớt dậy mùi.
Nam ngồi ở đầu bàn, Thắng ngay cạnh, cả hai cùng rót bia.
– Thắng, hôm nay uống với anh mấy ly, coi như bữa lâu ngày gặp lại.
– Em mà từ chối là mang tội mất, – Thắng cười.
Hai người cụng ly. Tiếng cốc thuỷ tinh chạm nhau khẽ vang
– Hương ơi ra đi em, – Nam nói, mắt liếc về phía cánh cửa khép hờ. – Chắc cô ấy đang dở tay chuẩn bị gì đó.
Thắng quay đầu nhìn theo, định lên tiếng thì cửa phòng nhẹ mở.
Hương bước ra.
Ánh đèn vàng rọi xuống, hòa cùng sắc đỏ dịu của bộ trang phục khiến cả không gian như mềm lại. Màu đỏ ấy không rực, mà ấm, như lửa vừa đủ để sưởi, vừa đủ để khiến người đối diện phải lặng đi.
Mỗi bước chân của Hương đều nhẹ, thong thả, nhưng lại có một thứ gì đó khiến ánh nhìn không thể rời. Chất vải satin mềm ôm lấy đường nét cơ thể cô, dải nơ đỏ thẫm vắt nơi ngực khẽ rung theo nhịp thở. Từng dải vài đung đưa nửa che nửa hở sau mỗi bước đi cộng với chiếc tất lưới khiến Hương rạng rỡ như vừa bước ra từ trong tranh vậy
Thắng sững lại trong khoảnh khắc. Một giây thôi, nhưng đủ để anh quên cả lời định nói. Ánh mắt anh thoáng qua vẻ ngỡ ngàng, rồi dịu xuống, thành một nụ cười mơ hồ nửa cảm phục, nửa say.
Nam nhìn Thắng ngây người, anh chỉ khẽ mỉm cười. Anh cầm cốc bia, xoay nhẹ, giọng trầm mà ấm:
– Em ra là cả căn phòng sáng lên rồi đấy.
Hương khẽ cười, một nụ cười vừa e ấp vừa tự tin.
– Em muốn hôm nay nên vui một chút, nên đặc biệt một chút.
– Quả thật là đặc biệt, – Nam nói. Rồi anh quay sang Thắng, giọng pha chút trêu chọc:
– Cậu thấy sao?
Thắng hít nhẹ một hơi, gật đầu:
– Em chỉ biết nói một câu thôi. Hương trông như là nữ thần vậy
Cả Nam và Thắng cùng nhau đứng dậy kéo ghế cho Hương ngồi, cô ngồi giữa hai người. Không khí trên bàn ăn vừa ấm cúng khi cả ba coi nhau như gia đình, nhưng cũng vừa gợi cảm khi có Hương ở đây. Men bia, tiếng cười, và ánh đèn vàng khiến không gian như tan chảy.
Thắng kể chuyện, Nam nối lời, Hương khẽ nghiêng đầu, nụ cười rạng rỡ. Ánh nhìn của Thắng đôi lần dừng lại nơi Hương lâu hơn một nhịp. Không phải cái nhìn của người khách, mà là của kẻ từng quen hơi thở, từng hiểu rõ từng sắc thái trong nụ cười kia.
Nam biết điều đó, anh không tránh, cũng không né. Thay vào đó, anh rót thêm bia vào ly của Thắng, khẽ cười:
– Uống đi, hôm nay phải vui.
Hương nhìn hai người đàn ông đối diện một ánh mắt thân thuộc, một ánh nhìn đã từng là cơn mơ dài. Tất cả hòa vào nhau, khiến cô vừa thấy ấm, vừa thấy lạ.
Bữa ăn tiếp tục trong tiếng cụng ly, ánh đèn khẽ lay trên mặt bàn. Giữa những lời nói đan xen, có những khoảng lặng nhỏ nơi ánh mắt chạm ánh mắt, nơi cảm xúc len qua từng cử chỉ không lời.
Bữa cơm tràn ngập tiếng cười và men bia. Khi những câu chuyện dần lắng lại, Nam bất chợt đứng lên, cười:
– Hôm nay vui quá, để anh bật nhạc cho không khí thêm chút “màu”.
Anh mở chiếc tivi lên, giai điệu jazz nhẹ vang lên êm, chậm và ấm như dòng rượu. Ánh đèn vàng phản chiếu lên tường, loang ra những quầng sáng mềm mại.
– Hương này, lâu rồi em chưa múa cho anh xem nhỉ? – Nam trêu, giọng nửa đùa nửa thật.
Thắng ngạc nhiên
Nam cười phà phà
- ơ Hương cũng biết cơ à? Thế mà em không biết đấy
- ngày xưa khi a tán Hương thì bọn anh cũng hay đi nhảy đầm với nhau
Hương hơi đỏ mặt, thoáng ngập ngừng:
– Ở đây á?
Thắng bật cười, nhẹ nhàng nói:
– Múa đi Hương. Chắc Hương múa đẹp lắm nhỉ
Cô nhìn hai người đàn ông trước mặt một ánh mắt thân quen, một ánh nhìn cổ vũ rồi khẽ gật đầu.Nhạc vang lên, giai điệu trôi chậm.
Hương bước ra giữa phòng. Dưới ánh sáng dịu, từng cử động của cô trở nên mềm mại, uyển chuyển, như dòng nước lượn quanh gió. Vạt vải đỏ trên người theo từng nhịp xoay nhẹ lay động, tạo nên thứ ánh sáng lấp lánh mơ hồ.
Mỗi bước chân, mỗi vòng xoay đều mang theo một cảm xúc vừa tự do, vừa sâu kín. Không còn là điệu múa phô diễn, mà là cách cô phô ra những đường cong và đường nét gợi cảm của mình, như đang kể một câu chuyện bằng cơ thể và ánh nhìn.
Nam ngồi tựa ghế, ánh mắt không rời Hương. Thắng cũng lặng im, nụ cười dịu đi, thay bằng một sự say mê tĩnh lặng.
Giây phút ấy, cả căn phòng như dừng lại chỉ còn âm nhạc, ánh sáng, và hình bóng người phụ nữ đang tỏa sáng trong vẻ đẹp vừa thực vừa mộng.
Khi bài nhạc kết thúc, Hương cúi nhẹ đầu, gương mặt ửng hồng nhưng ánh mắt lấp lánh. Tiếng vỗ tay vang lên chân thành, ấm áp, và đầy cảm xúc.
Âm nhạc dừng lại, chỉ còn hơi thở nhẹ của gió đêm len qua khung cửa sổ.
Hương đứng đó, mái tóc rơi lòa xòa xuống vai, làn da ánh lên dưới thứ ánh sáng vàng dịu. Cô khẽ cúi đầu, nụ cười nhỏ thoáng qua như một cánh hoa khép lại sau khi đã bung nở hết mình.
Nam là người phá tan khoảng lặng trước tiên.
– Hay lắm, – anh nói, giọng trầm mà đầy ấm áp. – Em đúng là làm cho mọi thứ quanh mình trở nên sống động hơn.
Thắng bật cười, ánh mắt vẫn còn dính lấy hình ảnh của Hương như chưa thể rời đi.
– Múa đẹp thật đấy, nhưng cái đẹp nhất là cảm giác em mang lại. Cứ như mọi thứ đều… mềm ra, tan ra trong từng nhịp thở.
Hương khẽ cười, hơi xấu hổ, nhưng cũng có gì đó trong mắt cô long lanh hơn một niềm vui được nhìn thấy, được trân trọng.
– Hai người chỉ giỏi nói quá thôi. Em chỉ… muốn buổi tối này có chút khác biệt.
Nam đứng dậy, rót thêm bia vào ly Hương, giọng anh nhỏ lại, dịu dàng:
– Khác biệt là đúng rồi. Hôm nay có cả một bạn fen to tướng cùng ngồi đây xem em cơ mà
Cô nhìn anh, ánh mắt chan chứa điều gì đó không thể nói thành lời một thứ ấm áp xen lẫn biết ơn.
Thắng lặng im một lát, rồi nâng ly.
– Cho buổi tối hôm nay và cho người phụ nữ đã khiến chúng ta thấy cuộc sống này đẹp hơn- anh nói, giọng thành thật.
Ba ly bia cụng nhau. Tiếng thuỷ tinh vang lên khẽ khàng nhưng ngân mãi, như tiếng vọng của một khoảnh khắc không dễ quên. Cả 3 người uống tới 10h, cái giỏ ở dưới bàn đã đầy ắp vỏ lon bia, cả 3 cũng bắt đầu cảm thấy đủ và họ quyết định dừng cuộc nhậu tại đây.
bữa tiệc nhỏ khép lại trong tiếng cười còn vương trên khóe môi. Trên bàn chỉ còn vài chiếc ly trống và vỏ lon bia nằm nghiêng, phản chiếu ánh đèn mờ.
Nam đứng dậy, xắn tay áo, cẩn thận dọn từng đĩa, từng chiếc bát.
– Em cứ ngồi nghỉ đi, để anh làm cho, – anh nói, giọng vẫn ấm và nhẹ như lúc đầu.
Nhưng Hương đã bước tới, lấy chiếc khăn trong tay anh.
– Để em. Làm cùng nhau cho nhanh.
Thắng nhìn hai người, ánh mắt anh mềm lại. Anh định nói gì đó nhưng rồi chỉ mỉm cười, đứng dậy gom mấy chiếc lon trên bàn.
– Cho tôi phụ một tay, chứ không thì áy náy quá.
Cả ba cùng dọn, tiếng bát đĩa va vào nhau leng keng, tiếng nước chảy trong bồn hòa vào tiếng gió đêm ngoài hiên.
Khi mọi thứ đã gọn gàng, Nam rót ba cốc trà nóng, đặt lên bàn.
– Thay bia bằng trà, cho tỉnh, – anh cười.
Cả ba ngồi lại, không bật thêm đèn, chỉ để ánh sáng vàng nhạt phủ lên gương mặt. Hương tựa nhẹ vào ghế, đôi mắt cô hơi lim dim còn hai má ửng hổng.
– Có những lúc, em nghĩ… cuộc sống nếu cứ yên như thế này mãi thì tốt, – cô nói khẽ.
Thắng im lặng, rồi gật đầu.
– Ừ. Mỗi người đều có cách riêng để thấy mình đang sống thật. Có lẽ, tối nay là một trong những lúc như thế.
Nam ngước lên, nhìn hai người đối diện.
– Anh chỉ muốn chúng ta được vui, được thoải mái… không ai phải gồng lên để làm vừa lòng ai cả.
Thắng khẽ đặt ly trà xuống, đứng dậy, giọng anh chậm rãi:
– Muộn rồi, em về đây nhé. Cảm ơn hai người… vì một buổi tối tuyệt vời.
Nam đưa mắt nhìn đồng hồ, đã hơn 11h đêm. Anh khẽ nhíu mày:
– Cậu say rồi đấy, đi về sao nổi. Đường khuya vắng, lái xe nguy hiểm lắm. Ở lại đây đi, ngủ cùng vợ chồng anh.
Thắng cười, giơ tay xua nhẹ:
– Không sao đâu, em vẫn còn tỉnh mà.
Nhưng Hương đã đặt tay lên vai anh, giọng cô nhẹ mà kiên quyết:
– Nghe anh Nam đi. Giờ mà ra đường, chỉ cần lơ đãng một chút là nguy hiểm. Với lại… ở lại đi, mai dậy sớm rồi về cũng được.
- ở lại đi. Nãy mới nhậu xong thui. Còn bưqx tiệc chính nữa cơ mà
Thắng nhìn hai người, Ánh mắt Hương sáng trong, giọng Nam lại vừa chân thành vừa châm chọc, chẳng còn chút khoảng cách nào. Mắt Thắng sáng lên rồi cười
– Thôi được…
Nam bật cười:
– Được rồi, kết thúc bữa nhậu rồi. Giờ chúng ta chuẩn bị vào bữa tiệc chính nhỉ
Cả ba cùng cười. Tiếng cười vang nhẹ, lan khắp căn nhà nhỏ, hòa vào mùi trà còn ấm trên bàn.
Một lát sau, Nam dọn lại vài thứ, trải sẵn chăn gối ở phòng ngủ. Hương mang thêm ly nước ấm đặt lên bàn, nói khẽ:
– anh uống chút nước đi.
Thắng nhận lấy, mắt nhìn Hương. Hương khẽ cúi đầu, mỉm cười dịu dàng rồi dụi mặt vào ngực Thắng. Nam tắt đèn led đi rồi mở đèn ngủ lên để chuẩn bị cho bữa tiệc khoái cảm
Thế thì mới có tinh thần để thưởng thức chap sau chứĐang hay thì đứt dây đàn.
3 súng có vẻ không khả thiHay bác ơi. Tiếp 3 súng 3 lỗ đi bro. Gay cấn hơn nữa mới được
Mình cũng cố gắng lắm rồi. Nhưng càng cháp về sau càng khó viếtquá cảm xúc. tác giả có thể tăng tiến độ ra cháp nhanh hơn đc ko
Nếu như tin tưởng và coi nhau như tri kỷ thì chuyện này cũng dễ hiểu mà. Nhưng đây là truyện nên chuyện gì cũng có thể xảy ra màtruyện có hơi hướng không thực tế, đàn ông sẽ có hơi hướng chinh phục và chiếm hữu 1 chút. Này như tình đồng chí rồi
Đúng đó, đọc thấy hơi an toàn quá bác chủ thử cho kịch tính hơn xíu đitruyện có hơi hướng không thực tế, đàn ông sẽ có hơi hướng chinh phục và chiếm hữu 1 chút. Này như tình đồng chí rồi
Các bạn cứ bình tĩnh. Cứ tin vào tay lái của tôi. Tôi sẽ đèo anh em tới đỉnh núi kakatác giả viết chậm chậm vầy là style mà. Nhưng bị cái mình chờ chắc 3 tuần. Từ lúc có Thắng tới giờ chưa tới cao trào, nên nôn quá rồi.


