Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Và tôi đã ngoại tình

Lượt xem: 98686

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 58



Buổi chiều hôm đó, nắng trải vàng khắp phòng. Không khí trong nhà sau bữa trưa vẫn thoang thoảng mùi cơm mới, mùi vải mềm của quần áo phơi, và đâu đó là tiếng trẻ con cười vang ngoài phòng khách.



Nam ngồi tựa lưng trên ghế, tay cầm điện thoại. Anh mở danh bạ, gọi cho Thắng.

Chuông reo vài tiếng thì bên kia vang lên giọng nói quen thuộc, vui vẻ:

– Alo, anh Nam hả?

– Ừ, là anh đây. Tối nay rảnh không, qua nhà anh ăn cơm. Làm vài món, có mấy chai bia lạnh sẵn rồi.

Thắng cười lớn:

– Ủa, nay anh đổi gió à? Nghe “ăn cơm” mà thấy có mùi “nhậu” nha!

Nam cũng bật cười:

– Thì cũng phải có lý do chứ. Nhà có người đẹp diện đồ mới, không tổ chức bữa vui thì uổng.

Thắng im vài giây, rồi cười nhỏ:

– Vậy thì em tới liền, tối nay không trễ đâu.



Cúp máy, Nam đứng dậy, huýt sáo khe khẽ. Anh xách chiếc giỏ mây rồi bảo với Hương đang dọn phòng:

– Anh đi chợ một lát, mua ít đồ về làm mồi. Em chở mấy đứa nhỏ qua gửi ông bà cho thoải mái nhé. Tối nay nhà mình có khách quý.



Hương nhìn anh hỏi dò:

– Thắng qua à?

– Ừ. Anh mời rồi. Cũng lâu rồi chưa ngồi chung cả ba.



Hương mỉm cười:

– Vậy để em đưa bọn nhỏ đi luôn, cho hai anh thoải mái mà uống.



– không được, vắng em thì vui sao nổi, Anh không cho em trốn tiệc đâu. – Nam nói, vừa trêu vừa dịu dàng.



Hương bật cười, xỏ giày rồi gọi hai đứa nhỏ:

– Nào, đi thôi, tối nay hai đứa qua ăn cơm với ông bà nội nhé!

  • vâng thưa mẹ. Chúng con thích qua nhà ông bà nội lắm- hai đứa trẻ đồng thanh nói
Hương chuẩn bị đồ cho 2 đứa nhỏ rồi chào tạm biệt chồng. Tiếng trẻ con ríu rít từ nhà cho tới hầm gửi xe. Cô đưa chúng lên xe, đội nón cho từng đứa, rồi phóng đi. Mái tóc cô tung bay trong gió, mang theo hương nắng và một cảm giác nâng nâng kỳ lạ.



Còn Nam, anh thong thả đi chợ.

Cảnh chợ chiều vẫn náo nhiệt. tiếng rao của cô bán cá, mùi rau thơm, tiếng xẻ thịt lách cách. Anh chọn vài con cá tươi, ít sườn non, rồi dừng lại trước quầy trái cây, mua thêm chùm nho và ít bia lạnh.



Vừa trả tiền, anh vừa nghĩ đến buổi tối, một bữa nhậu có tiếng cười, có ánh mắt thân tình, và cuối cùng là thưởng thức món chính là Hương – người phụ nữ khiến cả anh và Thắng đều trân trọng theo cách riêng.



Trên đường về, gió chiều mát rượi.

Anh cảm thấy lòng mình nhẹ tênh, như thể cuộc sống này cuối cùng cũng đã tìm được nhịp điệu riêng không quá phức tạp, mà nó còn làm cho đời sống của anh và Hương thêm hạnh phúc hơn.

Khi Nam về đến nhà, Hương cũng vừa quay lại. Cô dựng xe, bước vào cười tươi:

– Ông bà kêu mai mới đón bọn nhỏ về. Tối nay nhà mình rảnh rồi đó.

Nam nháy mắt:

– Tuyệt, đúng ý anh luôn. Vậy thì tối nay vui to rồi.



Ngoài trời, hoàng hôn bắt đầu buông. Ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng cả thành phố báo hiệu cho một buổi tối ham muốn và mê hoặc



Buổi tối, căn nhà nhỏ sáng ấm giữa thành phố. Trên bàn ăn, mọi món đã được dọn sẵn: canh chua bốc hơi nghi ngút, cá nướng thơm lừng, đĩa rau xanh mướt cạnh chén nước mắm ớt dậy mùi.



Nam ngồi ở đầu bàn, Thắng ngay cạnh, cả hai cùng rót bia.

– Thắng, hôm nay uống với anh mấy ly, coi như bữa lâu ngày gặp lại.

– Em mà từ chối là mang tội mất, – Thắng cười.



Hai người cụng ly. Tiếng cốc thuỷ tinh chạm nhau khẽ vang



– Hương ơi ra đi em, – Nam nói, mắt liếc về phía cánh cửa khép hờ. – Chắc cô ấy đang dở tay chuẩn bị gì đó.



Thắng quay đầu nhìn theo, định lên tiếng thì cửa phòng nhẹ mở.



Hương bước ra.



Ánh đèn vàng rọi xuống, hòa cùng sắc đỏ dịu của bộ trang phục khiến cả không gian như mềm lại. Màu đỏ ấy không rực, mà ấm, như lửa vừa đủ để sưởi, vừa đủ để khiến người đối diện phải lặng đi.



Mỗi bước chân của Hương đều nhẹ, thong thả, nhưng lại có một thứ gì đó khiến ánh nhìn không thể rời. Chất vải satin mềm ôm lấy đường nét cơ thể cô, dải nơ đỏ thẫm vắt nơi ngực khẽ rung theo nhịp thở. Từng dải vài đung đưa nửa che nửa hở sau mỗi bước đi cộng với chiếc tất lưới khiến Hương rạng rỡ như vừa bước ra từ trong tranh vậy



Thắng sững lại trong khoảnh khắc. Một giây thôi, nhưng đủ để anh quên cả lời định nói. Ánh mắt anh thoáng qua vẻ ngỡ ngàng, rồi dịu xuống, thành một nụ cười mơ hồ nửa cảm phục, nửa say.



Nam nhìn Thắng ngây người, anh chỉ khẽ mỉm cười. Anh cầm cốc bia, xoay nhẹ, giọng trầm mà ấm:

– Em ra là cả căn phòng sáng lên rồi đấy.



Hương khẽ cười, một nụ cười vừa e ấp vừa tự tin.

– Em muốn hôm nay nên vui một chút, nên đặc biệt một chút.



– Quả thật là đặc biệt, – Nam nói. Rồi anh quay sang Thắng, giọng pha chút trêu chọc:

– Cậu thấy sao?



Thắng hít nhẹ một hơi, gật đầu:

– Em chỉ biết nói một câu thôi. Hương trông như là nữ thần vậy



Cả Nam và Thắng cùng nhau đứng dậy kéo ghế cho Hương ngồi, cô ngồi giữa hai người. Không khí trên bàn ăn vừa ấm cúng khi cả ba coi nhau như gia đình, nhưng cũng vừa gợi cảm khi có Hương ở đây. Men bia, tiếng cười, và ánh đèn vàng khiến không gian như tan chảy.



Thắng kể chuyện, Nam nối lời, Hương khẽ nghiêng đầu, nụ cười rạng rỡ. Ánh nhìn của Thắng đôi lần dừng lại nơi Hương lâu hơn một nhịp. Không phải cái nhìn của người khách, mà là của kẻ từng quen hơi thở, từng hiểu rõ từng sắc thái trong nụ cười kia.

Nam biết điều đó, anh không tránh, cũng không né. Thay vào đó, anh rót thêm bia vào ly của Thắng, khẽ cười:

– Uống đi, hôm nay phải vui.



Hương nhìn hai người đàn ông đối diện một ánh mắt thân thuộc, một ánh nhìn đã từng là cơn mơ dài. Tất cả hòa vào nhau, khiến cô vừa thấy ấm, vừa thấy lạ.



Bữa ăn tiếp tục trong tiếng cụng ly, ánh đèn khẽ lay trên mặt bàn. Giữa những lời nói đan xen, có những khoảng lặng nhỏ nơi ánh mắt chạm ánh mắt, nơi cảm xúc len qua từng cử chỉ không lời.

Bữa cơm tràn ngập tiếng cười và men bia. Khi những câu chuyện dần lắng lại, Nam bất chợt đứng lên, cười:

– Hôm nay vui quá, để anh bật nhạc cho không khí thêm chút “màu”.



Anh mở chiếc tivi lên, giai điệu jazz nhẹ vang lên êm, chậm và ấm như dòng rượu. Ánh đèn vàng phản chiếu lên tường, loang ra những quầng sáng mềm mại.



– Hương này, lâu rồi em chưa múa cho anh xem nhỉ? – Nam trêu, giọng nửa đùa nửa thật.

Thắng ngạc nhiên

  • ơ Hương cũng biết cơ à? Thế mà em không biết đấy
Nam cười phà phà

  • ngày xưa khi a tán Hương thì bọn anh cũng hay đi nhảy đầm với nhau


Hương hơi đỏ mặt, thoáng ngập ngừng:

– Ở đây á?



Thắng bật cười, nhẹ nhàng nói:

– Múa đi Hương. Chắc Hương múa đẹp lắm nhỉ



Cô nhìn hai người đàn ông trước mặt một ánh mắt thân quen, một ánh nhìn cổ vũ rồi khẽ gật đầu.Nhạc vang lên, giai điệu trôi chậm.



Hương bước ra giữa phòng. Dưới ánh sáng dịu, từng cử động của cô trở nên mềm mại, uyển chuyển, như dòng nước lượn quanh gió. Vạt vải đỏ trên người theo từng nhịp xoay nhẹ lay động, tạo nên thứ ánh sáng lấp lánh mơ hồ.



Mỗi bước chân, mỗi vòng xoay đều mang theo một cảm xúc vừa tự do, vừa sâu kín. Không còn là điệu múa phô diễn, mà là cách cô phô ra những đường cong và đường nét gợi cảm của mình, như đang kể một câu chuyện bằng cơ thể và ánh nhìn.



Nam ngồi tựa ghế, ánh mắt không rời Hương. Thắng cũng lặng im, nụ cười dịu đi, thay bằng một sự say mê tĩnh lặng.

Giây phút ấy, cả căn phòng như dừng lại chỉ còn âm nhạc, ánh sáng, và hình bóng người phụ nữ đang tỏa sáng trong vẻ đẹp vừa thực vừa mộng.



Khi bài nhạc kết thúc, Hương cúi nhẹ đầu, gương mặt ửng hồng nhưng ánh mắt lấp lánh. Tiếng vỗ tay vang lên chân thành, ấm áp, và đầy cảm xúc.



Âm nhạc dừng lại, chỉ còn hơi thở nhẹ của gió đêm len qua khung cửa sổ.

Hương đứng đó, mái tóc rơi lòa xòa xuống vai, làn da ánh lên dưới thứ ánh sáng vàng dịu. Cô khẽ cúi đầu, nụ cười nhỏ thoáng qua như một cánh hoa khép lại sau khi đã bung nở hết mình.



Nam là người phá tan khoảng lặng trước tiên.

– Hay lắm, – anh nói, giọng trầm mà đầy ấm áp. – Em đúng là làm cho mọi thứ quanh mình trở nên sống động hơn.



Thắng bật cười, ánh mắt vẫn còn dính lấy hình ảnh của Hương như chưa thể rời đi.

– Múa đẹp thật đấy, nhưng cái đẹp nhất là cảm giác em mang lại. Cứ như mọi thứ đều… mềm ra, tan ra trong từng nhịp thở.



Hương khẽ cười, hơi xấu hổ, nhưng cũng có gì đó trong mắt cô long lanh hơn một niềm vui được nhìn thấy, được trân trọng.

– Hai người chỉ giỏi nói quá thôi. Em chỉ… muốn buổi tối này có chút khác biệt.



Nam đứng dậy, rót thêm bia vào ly Hương, giọng anh nhỏ lại, dịu dàng:

– Khác biệt là đúng rồi. Hôm nay có cả một bạn fen to tướng cùng ngồi đây xem em cơ mà

Cô nhìn anh, ánh mắt chan chứa điều gì đó không thể nói thành lời một thứ ấm áp xen lẫn biết ơn.



Thắng lặng im một lát, rồi nâng ly.

– Cho buổi tối hôm nay và cho người phụ nữ đã khiến chúng ta thấy cuộc sống này đẹp hơn- anh nói, giọng thành thật.



Ba ly bia cụng nhau. Tiếng thuỷ tinh vang lên khẽ khàng nhưng ngân mãi, như tiếng vọng của một khoảnh khắc không dễ quên. Cả 3 người uống tới 10h, cái giỏ ở dưới bàn đã đầy ắp vỏ lon bia, cả 3 cũng bắt đầu cảm thấy đủ và họ quyết định dừng cuộc nhậu tại đây.







bữa tiệc nhỏ khép lại trong tiếng cười còn vương trên khóe môi. Trên bàn chỉ còn vài chiếc ly trống và vỏ lon bia nằm nghiêng, phản chiếu ánh đèn mờ.



Nam đứng dậy, xắn tay áo, cẩn thận dọn từng đĩa, từng chiếc bát.

– Em cứ ngồi nghỉ đi, để anh làm cho, – anh nói, giọng vẫn ấm và nhẹ như lúc đầu.



Nhưng Hương đã bước tới, lấy chiếc khăn trong tay anh.

– Để em. Làm cùng nhau cho nhanh.



Thắng nhìn hai người, ánh mắt anh mềm lại. Anh định nói gì đó nhưng rồi chỉ mỉm cười, đứng dậy gom mấy chiếc lon trên bàn.

– Cho tôi phụ một tay, chứ không thì áy náy quá.



Cả ba cùng dọn, tiếng bát đĩa va vào nhau leng keng, tiếng nước chảy trong bồn hòa vào tiếng gió đêm ngoài hiên.

Khi mọi thứ đã gọn gàng, Nam rót ba cốc trà nóng, đặt lên bàn.

– Thay bia bằng trà, cho tỉnh, – anh cười.



Cả ba ngồi lại, không bật thêm đèn, chỉ để ánh sáng vàng nhạt phủ lên gương mặt. Hương tựa nhẹ vào ghế, đôi mắt cô hơi lim dim còn hai má ửng hổng.

– Có những lúc, em nghĩ… cuộc sống nếu cứ yên như thế này mãi thì tốt, – cô nói khẽ.



Thắng im lặng, rồi gật đầu.

– Ừ. Mỗi người đều có cách riêng để thấy mình đang sống thật. Có lẽ, tối nay là một trong những lúc như thế.



Nam ngước lên, nhìn hai người đối diện.

– Anh chỉ muốn chúng ta được vui, được thoải mái… không ai phải gồng lên để làm vừa lòng ai cả.



Thắng khẽ đặt ly trà xuống, đứng dậy, giọng anh chậm rãi:

– Muộn rồi, em về đây nhé. Cảm ơn hai người… vì một buổi tối tuyệt vời.



Nam đưa mắt nhìn đồng hồ, đã hơn 11h đêm. Anh khẽ nhíu mày:

– Cậu say rồi đấy, đi về sao nổi. Đường khuya vắng, lái xe nguy hiểm lắm. Ở lại đây đi, ngủ cùng vợ chồng anh.



Thắng cười, giơ tay xua nhẹ:

– Không sao đâu, em vẫn còn tỉnh mà.



Nhưng Hương đã đặt tay lên vai anh, giọng cô nhẹ mà kiên quyết:

– Nghe anh Nam đi. Giờ mà ra đường, chỉ cần lơ đãng một chút là nguy hiểm. Với lại… ở lại đi, mai dậy sớm rồi về cũng được.

  • ở lại đi. Nãy mới nhậu xong thui. Còn bưqx tiệc chính nữa cơ mà


Thắng nhìn hai người, Ánh mắt Hương sáng trong, giọng Nam lại vừa chân thành vừa châm chọc, chẳng còn chút khoảng cách nào. Mắt Thắng sáng lên rồi cười

– Thôi được…

Nam bật cười:

– Được rồi, kết thúc bữa nhậu rồi. Giờ chúng ta chuẩn bị vào bữa tiệc chính nhỉ



Cả ba cùng cười. Tiếng cười vang nhẹ, lan khắp căn nhà nhỏ, hòa vào mùi trà còn ấm trên bàn.



Một lát sau, Nam dọn lại vài thứ, trải sẵn chăn gối ở phòng ngủ. Hương mang thêm ly nước ấm đặt lên bàn, nói khẽ:

– anh uống chút nước đi.



Thắng nhận lấy, mắt nhìn Hương. Hương khẽ cúi đầu, mỉm cười dịu dàng rồi dụi mặt vào ngực Thắng. Nam tắt đèn led đi rồi mở đèn ngủ lên để chuẩn bị cho bữa tiệc khoái cảm
 

Vuongtieuthie

Sắp Làm Checker
27/2/19
432
253
62
46
Tphcm
VND
0
Tín dụng
2,093
Chương 58



Buổi chiều hôm đó, nắng trải vàng khắp phòng. Không khí trong nhà sau bữa trưa vẫn thoang thoảng mùi cơm mới, mùi vải mềm của quần áo phơi, và đâu đó là tiếng trẻ con cười vang ngoài phòng khách.



Nam ngồi tựa lưng trên ghế, tay cầm điện thoại. Anh mở danh bạ, gọi cho Thắng.

Chuông reo vài tiếng thì bên kia vang lên giọng nói quen thuộc, vui vẻ:

– Alo, anh Nam hả?

– Ừ, là anh đây. Tối nay rảnh không, qua nhà anh ăn cơm. Làm vài món, có mấy chai bia lạnh sẵn rồi.

Thắng cười lớn:

– Ủa, nay anh đổi gió à? Nghe “ăn cơm” mà thấy có mùi “nhậu” nha!

Nam cũng bật cười:

– Thì cũng phải có lý do chứ. Nhà có người đẹp diện đồ mới, không tổ chức bữa vui thì uổng.

Thắng im vài giây, rồi cười nhỏ:

– Vậy thì em tới liền, tối nay không trễ đâu.



Cúp máy, Nam đứng dậy, huýt sáo khe khẽ. Anh xách chiếc giỏ mây rồi bảo với Hương đang dọn phòng:

– Anh đi chợ một lát, mua ít đồ về làm mồi. Em chở mấy đứa nhỏ qua gửi ông bà cho thoải mái nhé. Tối nay nhà mình có khách quý.



Hương nhìn anh hỏi dò:

– Thắng qua à?

– Ừ. Anh mời rồi. Cũng lâu rồi chưa ngồi chung cả ba.



Hương mỉm cười:

– Vậy để em đưa bọn nhỏ đi luôn, cho hai anh thoải mái mà uống.



– không được, vắng em thì vui sao nổi, Anh không cho em trốn tiệc đâu. – Nam nói, vừa trêu vừa dịu dàng.



Hương bật cười, xỏ giày rồi gọi hai đứa nhỏ:

– Nào, đi thôi, tối nay hai đứa qua ăn cơm với ông bà nội nhé!

  • vâng thưa mẹ. Chúng con thích qua nhà ông bà nội lắm- hai đứa trẻ đồng thanh nói
Hương chuẩn bị đồ cho 2 đứa nhỏ rồi chào tạm biệt chồng. Tiếng trẻ con ríu rít từ nhà cho tới hầm gửi xe. Cô đưa chúng lên xe, đội nón cho từng đứa, rồi phóng đi. Mái tóc cô tung bay trong gió, mang theo hương nắng và một cảm giác nâng nâng kỳ lạ.



Còn Nam, anh thong thả đi chợ.

Cảnh chợ chiều vẫn náo nhiệt. tiếng rao của cô bán cá, mùi rau thơm, tiếng xẻ thịt lách cách. Anh chọn vài con cá tươi, ít sườn non, rồi dừng lại trước quầy trái cây, mua thêm chùm nho và ít bia lạnh.



Vừa trả tiền, anh vừa nghĩ đến buổi tối, một bữa nhậu có tiếng cười, có ánh mắt thân tình, và cuối cùng là thưởng thức món chính là Hương – người phụ nữ khiến cả anh và Thắng đều trân trọng theo cách riêng.



Trên đường về, gió chiều mát rượi.

Anh cảm thấy lòng mình nhẹ tênh, như thể cuộc sống này cuối cùng cũng đã tìm được nhịp điệu riêng không quá phức tạp, mà nó còn làm cho đời sống của anh và Hương thêm hạnh phúc hơn.

Khi Nam về đến nhà, Hương cũng vừa quay lại. Cô dựng xe, bước vào cười tươi:

– Ông bà kêu mai mới đón bọn nhỏ về. Tối nay nhà mình rảnh rồi đó.

Nam nháy mắt:

– Tuyệt, đúng ý anh luôn. Vậy thì tối nay vui to rồi.



Ngoài trời, hoàng hôn bắt đầu buông. Ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng cả thành phố báo hiệu cho một buổi tối ham muốn và mê hoặc



Buổi tối, căn nhà nhỏ sáng ấm giữa thành phố. Trên bàn ăn, mọi món đã được dọn sẵn: canh chua bốc hơi nghi ngút, cá nướng thơm lừng, đĩa rau xanh mướt cạnh chén nước mắm ớt dậy mùi.



Nam ngồi ở đầu bàn, Thắng ngay cạnh, cả hai cùng rót bia.

– Thắng, hôm nay uống với anh mấy ly, coi như bữa lâu ngày gặp lại.

– Em mà từ chối là mang tội mất, – Thắng cười.



Hai người cụng ly. Tiếng cốc thuỷ tinh chạm nhau khẽ vang



– Hương ơi ra đi em, – Nam nói, mắt liếc về phía cánh cửa khép hờ. – Chắc cô ấy đang dở tay chuẩn bị gì đó.



Thắng quay đầu nhìn theo, định lên tiếng thì cửa phòng nhẹ mở.



Hương bước ra.



Ánh đèn vàng rọi xuống, hòa cùng sắc đỏ dịu của bộ trang phục khiến cả không gian như mềm lại. Màu đỏ ấy không rực, mà ấm, như lửa vừa đủ để sưởi, vừa đủ để khiến người đối diện phải lặng đi.



Mỗi bước chân của Hương đều nhẹ, thong thả, nhưng lại có một thứ gì đó khiến ánh nhìn không thể rời. Chất vải satin mềm ôm lấy đường nét cơ thể cô, dải nơ đỏ thẫm vắt nơi ngực khẽ rung theo nhịp thở. Từng dải vài đung đưa nửa che nửa hở sau mỗi bước đi cộng với chiếc tất lưới khiến Hương rạng rỡ như vừa bước ra từ trong tranh vậy



Thắng sững lại trong khoảnh khắc. Một giây thôi, nhưng đủ để anh quên cả lời định nói. Ánh mắt anh thoáng qua vẻ ngỡ ngàng, rồi dịu xuống, thành một nụ cười mơ hồ nửa cảm phục, nửa say.



Nam nhìn Thắng ngây người, anh chỉ khẽ mỉm cười. Anh cầm cốc bia, xoay nhẹ, giọng trầm mà ấm:

– Em ra là cả căn phòng sáng lên rồi đấy.



Hương khẽ cười, một nụ cười vừa e ấp vừa tự tin.

– Em muốn hôm nay nên vui một chút, nên đặc biệt một chút.



– Quả thật là đặc biệt, – Nam nói. Rồi anh quay sang Thắng, giọng pha chút trêu chọc:

– Cậu thấy sao?



Thắng hít nhẹ một hơi, gật đầu:

– Em chỉ biết nói một câu thôi. Hương trông như là nữ thần vậy



Cả Nam và Thắng cùng nhau đứng dậy kéo ghế cho Hương ngồi, cô ngồi giữa hai người. Không khí trên bàn ăn vừa ấm cúng khi cả ba coi nhau như gia đình, nhưng cũng vừa gợi cảm khi có Hương ở đây. Men bia, tiếng cười, và ánh đèn vàng khiến không gian như tan chảy.



Thắng kể chuyện, Nam nối lời, Hương khẽ nghiêng đầu, nụ cười rạng rỡ. Ánh nhìn của Thắng đôi lần dừng lại nơi Hương lâu hơn một nhịp. Không phải cái nhìn của người khách, mà là của kẻ từng quen hơi thở, từng hiểu rõ từng sắc thái trong nụ cười kia.

Nam biết điều đó, anh không tránh, cũng không né. Thay vào đó, anh rót thêm bia vào ly của Thắng, khẽ cười:

– Uống đi, hôm nay phải vui.



Hương nhìn hai người đàn ông đối diện một ánh mắt thân thuộc, một ánh nhìn đã từng là cơn mơ dài. Tất cả hòa vào nhau, khiến cô vừa thấy ấm, vừa thấy lạ.



Bữa ăn tiếp tục trong tiếng cụng ly, ánh đèn khẽ lay trên mặt bàn. Giữa những lời nói đan xen, có những khoảng lặng nhỏ nơi ánh mắt chạm ánh mắt, nơi cảm xúc len qua từng cử chỉ không lời.

Bữa cơm tràn ngập tiếng cười và men bia. Khi những câu chuyện dần lắng lại, Nam bất chợt đứng lên, cười:

– Hôm nay vui quá, để anh bật nhạc cho không khí thêm chút “màu”.



Anh mở chiếc tivi lên, giai điệu jazz nhẹ vang lên êm, chậm và ấm như dòng rượu. Ánh đèn vàng phản chiếu lên tường, loang ra những quầng sáng mềm mại.



– Hương này, lâu rồi em chưa múa cho anh xem nhỉ? – Nam trêu, giọng nửa đùa nửa thật.

Thắng ngạc nhiên

  • ơ Hương cũng biết cơ à? Thế mà em không biết đấy
Nam cười phà phà

  • ngày xưa khi a tán Hương thì bọn anh cũng hay đi nhảy đầm với nhau


Hương hơi đỏ mặt, thoáng ngập ngừng:

– Ở đây á?



Thắng bật cười, nhẹ nhàng nói:

– Múa đi Hương. Chắc Hương múa đẹp lắm nhỉ



Cô nhìn hai người đàn ông trước mặt một ánh mắt thân quen, một ánh nhìn cổ vũ rồi khẽ gật đầu.Nhạc vang lên, giai điệu trôi chậm.



Hương bước ra giữa phòng. Dưới ánh sáng dịu, từng cử động của cô trở nên mềm mại, uyển chuyển, như dòng nước lượn quanh gió. Vạt vải đỏ trên người theo từng nhịp xoay nhẹ lay động, tạo nên thứ ánh sáng lấp lánh mơ hồ.



Mỗi bước chân, mỗi vòng xoay đều mang theo một cảm xúc vừa tự do, vừa sâu kín. Không còn là điệu múa phô diễn, mà là cách cô phô ra những đường cong và đường nét gợi cảm của mình, như đang kể một câu chuyện bằng cơ thể và ánh nhìn.



Nam ngồi tựa ghế, ánh mắt không rời Hương. Thắng cũng lặng im, nụ cười dịu đi, thay bằng một sự say mê tĩnh lặng.

Giây phút ấy, cả căn phòng như dừng lại chỉ còn âm nhạc, ánh sáng, và hình bóng người phụ nữ đang tỏa sáng trong vẻ đẹp vừa thực vừa mộng.



Khi bài nhạc kết thúc, Hương cúi nhẹ đầu, gương mặt ửng hồng nhưng ánh mắt lấp lánh. Tiếng vỗ tay vang lên chân thành, ấm áp, và đầy cảm xúc.



Âm nhạc dừng lại, chỉ còn hơi thở nhẹ của gió đêm len qua khung cửa sổ.

Hương đứng đó, mái tóc rơi lòa xòa xuống vai, làn da ánh lên dưới thứ ánh sáng vàng dịu. Cô khẽ cúi đầu, nụ cười nhỏ thoáng qua như một cánh hoa khép lại sau khi đã bung nở hết mình.



Nam là người phá tan khoảng lặng trước tiên.

– Hay lắm, – anh nói, giọng trầm mà đầy ấm áp. – Em đúng là làm cho mọi thứ quanh mình trở nên sống động hơn.



Thắng bật cười, ánh mắt vẫn còn dính lấy hình ảnh của Hương như chưa thể rời đi.

– Múa đẹp thật đấy, nhưng cái đẹp nhất là cảm giác em mang lại. Cứ như mọi thứ đều… mềm ra, tan ra trong từng nhịp thở.



Hương khẽ cười, hơi xấu hổ, nhưng cũng có gì đó trong mắt cô long lanh hơn một niềm vui được nhìn thấy, được trân trọng.

– Hai người chỉ giỏi nói quá thôi. Em chỉ… muốn buổi tối này có chút khác biệt.



Nam đứng dậy, rót thêm bia vào ly Hương, giọng anh nhỏ lại, dịu dàng:

– Khác biệt là đúng rồi. Hôm nay có cả một bạn fen to tướng cùng ngồi đây xem em cơ mà

Cô nhìn anh, ánh mắt chan chứa điều gì đó không thể nói thành lời một thứ ấm áp xen lẫn biết ơn.



Thắng lặng im một lát, rồi nâng ly.

– Cho buổi tối hôm nay và cho người phụ nữ đã khiến chúng ta thấy cuộc sống này đẹp hơn- anh nói, giọng thành thật.



Ba ly bia cụng nhau. Tiếng thuỷ tinh vang lên khẽ khàng nhưng ngân mãi, như tiếng vọng của một khoảnh khắc không dễ quên. Cả 3 người uống tới 10h, cái giỏ ở dưới bàn đã đầy ắp vỏ lon bia, cả 3 cũng bắt đầu cảm thấy đủ và họ quyết định dừng cuộc nhậu tại đây.







bữa tiệc nhỏ khép lại trong tiếng cười còn vương trên khóe môi. Trên bàn chỉ còn vài chiếc ly trống và vỏ lon bia nằm nghiêng, phản chiếu ánh đèn mờ.



Nam đứng dậy, xắn tay áo, cẩn thận dọn từng đĩa, từng chiếc bát.

– Em cứ ngồi nghỉ đi, để anh làm cho, – anh nói, giọng vẫn ấm và nhẹ như lúc đầu.



Nhưng Hương đã bước tới, lấy chiếc khăn trong tay anh.

– Để em. Làm cùng nhau cho nhanh.



Thắng nhìn hai người, ánh mắt anh mềm lại. Anh định nói gì đó nhưng rồi chỉ mỉm cười, đứng dậy gom mấy chiếc lon trên bàn.

– Cho tôi phụ một tay, chứ không thì áy náy quá.



Cả ba cùng dọn, tiếng bát đĩa va vào nhau leng keng, tiếng nước chảy trong bồn hòa vào tiếng gió đêm ngoài hiên.

Khi mọi thứ đã gọn gàng, Nam rót ba cốc trà nóng, đặt lên bàn.

– Thay bia bằng trà, cho tỉnh, – anh cười.



Cả ba ngồi lại, không bật thêm đèn, chỉ để ánh sáng vàng nhạt phủ lên gương mặt. Hương tựa nhẹ vào ghế, đôi mắt cô hơi lim dim còn hai má ửng hổng.

– Có những lúc, em nghĩ… cuộc sống nếu cứ yên như thế này mãi thì tốt, – cô nói khẽ.



Thắng im lặng, rồi gật đầu.

– Ừ. Mỗi người đều có cách riêng để thấy mình đang sống thật. Có lẽ, tối nay là một trong những lúc như thế.



Nam ngước lên, nhìn hai người đối diện.

– Anh chỉ muốn chúng ta được vui, được thoải mái… không ai phải gồng lên để làm vừa lòng ai cả.



Thắng khẽ đặt ly trà xuống, đứng dậy, giọng anh chậm rãi:

– Muộn rồi, em về đây nhé. Cảm ơn hai người… vì một buổi tối tuyệt vời.



Nam đưa mắt nhìn đồng hồ, đã hơn 11h đêm. Anh khẽ nhíu mày:

– Cậu say rồi đấy, đi về sao nổi. Đường khuya vắng, lái xe nguy hiểm lắm. Ở lại đây đi, ngủ cùng vợ chồng anh.



Thắng cười, giơ tay xua nhẹ:

– Không sao đâu, em vẫn còn tỉnh mà.



Nhưng Hương đã đặt tay lên vai anh, giọng cô nhẹ mà kiên quyết:

– Nghe anh Nam đi. Giờ mà ra đường, chỉ cần lơ đãng một chút là nguy hiểm. Với lại… ở lại đi, mai dậy sớm rồi về cũng được.

  • ở lại đi. Nãy mới nhậu xong thui. Còn bưqx tiệc chính nữa cơ mà


Thắng nhìn hai người, Ánh mắt Hương sáng trong, giọng Nam lại vừa chân thành vừa châm chọc, chẳng còn chút khoảng cách nào. Mắt Thắng sáng lên rồi cười

– Thôi được…

Nam bật cười:

– Được rồi, kết thúc bữa nhậu rồi. Giờ chúng ta chuẩn bị vào bữa tiệc chính nhỉ



Cả ba cùng cười. Tiếng cười vang nhẹ, lan khắp căn nhà nhỏ, hòa vào mùi trà còn ấm trên bàn.



Một lát sau, Nam dọn lại vài thứ, trải sẵn chăn gối ở phòng ngủ. Hương mang thêm ly nước ấm đặt lên bàn, nói khẽ:

– anh uống chút nước đi.



Thắng nhận lấy, mắt nhìn Hương. Hương khẽ cúi đầu, mỉm cười dịu dàng rồi dụi mặt vào ngực Thắng. Nam tắt đèn led đi rồi mở đèn ngủ lên để chuẩn bị cho bữa tiệc khoái cảm
Đang hay thì đứt dây đàn.
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chuong 59



Đêm đã xuống sâu.

Ngoài kia, gió lướt qua vòm cây, để lại tiếng xào xạc như khúc nhạc ru khẽ.

Trong phòng, ánh đèn vàng dịu phủ lên hai người đàn ông đang nằm song song trên chiếc giường lớn. Không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng thở đều đặn của nhau.



Thắng khẽ nghiêng đầu, nửa đùa nửa thật:

– em vô cùng biết ơn anh khi mời em tới nhậu có cả bữa chính lẫn bữa phụ thế này

Nam quay sang, mỉm cười:

– cậu lại khách sáo rồi. Chẳng phải cậu mua tặng Hương 2 bộ đồ đấy thôi. Coi như là hoà nhỉ

Thắng cười

  • vâng
Cánh cửa phòng khẽ mở. Hương bước vào, từng bước chân của cô bước về phía giường, cặp vú nảy tưng tưng sau lớp vải thưa kèm ánh đèn ngủ sao mà nó đẹp đến thế, cứ mờ mờ ảo ảo thật khiến cho con người ta chìm vào cơn mê. Hương quỳ giữa 2 người, ngực ưỡn lên

– cảm ơn mọi người vì bữa nhậu ngày hôm nay. Em sẽ phục vụ mọi người bằng tất cả khả năng của mình

Nam ngẩng lên, nụ cười chậm rãi nở nơi khóe môi:

– Thắng là khách mời đặc biệt hôm nay, em tiếp khách trước đi





Hương mỉm cười, quỳ lại gần Thắng. Hơi ấm từ cơ thể cô phả ra, bàn tay cổ khéo léo kéo chiếc quần của Thắng xuống để lộ con cặc đang cứng ngắc, nóng ran và chỉa thẳng lên trời. Hương đưa tay nắm lấy bất giác con cặc Thắng giật giật mấy cái, Hương vuốt nhẹ rồi hà miệng ra chậm rãi liếm dọc một đường dài từ gốc cho tới đầu khấc rồi ngậm hẳn lấy cặc mà bú

Còn Nam nằm bên cạnh anh cũng nhanh chóng cởi chiếc quần của mình ra rồi nằm cạnh đưa tay vừa vuốt ve cơ thể Hương vừa nhìn ngắm cô bú cặc cho Thắng. Bú cặc Thắng 1 lúc Hương quay sang bú cặc Nam, tay còn lại cô sục cặc Thắng rồi cứ thể lần lượt bú cặc cho cả Nam với Thắng. Thắng hơi nhổm người lên 1 xíu, a đưa tay xoa vú, xoa mông và miết nhẹ vào lồn Hương. Đưa tay lên xem thì nước nhờn từ lồn Hương đã dính khắp tay Thắng rồi. Vuốt ve cơ thể của Hương, Thắng quay sang Nam xuýt xoa

  • Cơ thể của Hương có vẻ quyến rũ hơn từ bữa cả 3 chúng ta vui vẻ với nhau nhỉ?
Nam mở mắt đáp

  • cũng là nhờ có chú chăm sóc cho Hương thì Hương mới càng ngàng càng quyến rũ thêm đấy
Cả 2 cười lớn trong khi Hương vẫn đang miệt mài bú cặc. Bư cặc lâu nên mồm Hương hơi mỏi, cô nhả ra rồi nằm giữa 2 người đàn ông mà dạng chân sang hai bên. Hiểu ý cả Nam và Thắng cùng ngồi dậy. Thắng di chuyển xuống phía dưới kê mặt sát mép lồn Hương rồi nhè lưỡi ra liếm lồn. Còn Nam thì ngồi ngay cạnh mặt Hương đưa cặc sát miệng Hương để cô bú. Được 2 người đàn ông kích thích, nước nhờn từ lồn Hương tứa ra như suối, nó tứa ra bao nhiêu là được Thắng vét hết bây nhiêu cho tới khi cái lồn Hương bóng nhẫy nước nhờn



Thắng nhả lồn Hương ra rồi kê cặc sát mép lồn Hương cạ cạ từ hạt le xuống cửa lồn Hương rồi bất chợt đóng mạnh một cái khiến Hương rùng mình lên mà phải nhả cặc Nam ra rên

  • ahhh Thắng ơi… anh nắc đột ngột quá… chậm rãi thôi anh
Thắng cười cười rồi tiếp tục nắc con cặc của mình vào lồn Hương, nước nhờn phủ kín cặc Thắng, bóng nhẫy, thậm trí còn chảy ra thành dòng ở 2 mép lồn và khi nhấp vào lồn nó rất dễ dàng



  • Em không ngờ rằng Hương đã sinh 2 đứa rồi mà lồn vẫn còn khít thế nàu đấy a Nam
  • Chuyện vợ anh mà lại. Thế còn cơ thể Hương thì sao?- nam hỏi lại
  • Cơ thể Hương thì vẫn còn ngọt nước lắm, nhiều người chưa chồng con không đẹp bằng Hương đâu anh
  • a phải tốn bao công sức với cơ thể và cái lồn chết chóc này đấy
  • E cảm ơn anh đã chia sẻ Hương với em. Em nói thật lòng đấy
  • Chú lại khách sáo rồi. Chẳng phải 2 người vẫn đang rất tốt đẹp sao. Và chú cũng đang giúp anh rồi còn gì, chứ mình anh thì không lại được
  • Haha
  • Và điều quan trọng hơn nữa là Hương xứng đáng được như vậy mà
Hương nhả cặc Nam ra rồi nói

  • Hai người thật biết cách chiều phụ nữ đấy
Nam quay cười

  • thắng đổi chỗ cho anh nhé. Hương chổng mông lên để a doggy nha
Hương bò dậy, cô chổng mông về phía sau chờ chồng cô địt, đầu cô ưỡn về phía trước cầm lấy cặc Thắng mà ngậm. Nam bấy lấy hông Hương chuẩn bị tư thế rồi nhấp vào, nhịp độ ngày một tăng dần, tiếng bạch bạch do da thịt va chạm vào nhau, tiếng nhóp nhép do 2 bộ phận sinh dục tiếp xúc nhau, tiếng ọp ọp do miệng Hương đang bú lấy cặc Thắng hoà quyện vào nhau tạo nên một bản nhạc giao hưởng đầy khoái cảm



Nam rút cặc ra đứng dậy, Hương cũng nhả cặc Thắng ra để Thắng nằm xuống, con cặc Thắng chỉa thẳng lên trời, nó bóng nhẫy nước miếng của Hương. Hương hiểu ý cô dạng chân sang hai bên eo Thắng hạ người xuống rồi cầm cặc Thắng quệt ngang lồn mình cô hạ người xuống làm cặc Thắng chui vào trong. Ở tư thế cưỡi ngựa này cặp vú cương lên nhọn hoắt của Hương nảy tưng tưng theo nhịp nhún của cô. Còn ở trên Nam đưa cặc sát miệng Hương để cho cô bú. Ở phía dưới Thắng ôm lấy eo Hương, hơi co chân lên để làm chỗ tựa nắc lên theo nhịp dập xuống của Hương.Thắng ghì chặt lấy hông Hương không để cho cô di chuyển rồi từ dưới anh nắc mạnh lên làm Hương điếng người vì sướng, ở phía trên Nam ôm lấy đầu Hương rồi cũng nắc con cặc của mình vào mồm Hương. Hương bị 2 con cặc lấp đầy cả lồn lẫn miệng, mặt cô hơi dại đi mà rên lên

  • ahhh sướng quá đi
  • Phải rồi. Vợ anh đang phục vụ con cặc của Thắng mà, bảo sao không sướng. Thế còn Thắng có hài lòng với sự phục vụ này không nhỉ- nam cười châm chọc
  • Dạ có chứ anh. Em rất hài lòng với sự phục vụ của chị Hương đấy
Rồi từ phía dưới Thắng liên tục dập mạnh cặc mình lên lồn Hương Cái nào cái nấy cứ nút cán khiến cơ thể cô lắc lư dữ dội và chỉ biết rên

  • ahhh sâu quá Thắng ơi hix hiĩ
Vừa rên Bương vừa co bóp và siết cơ lồn lại làm cho Thắng không chịu nổi mà rú lên

  • ahhh em chuẩn bị ra rồi
  • Anh bắn vào lồn em đi
  • Vâng. Em bắn đây
Nói rồi Thắng gồng mình lên dập thêm mấy cái rồi xuất ồ ạt vào lồn Hương, con cặc giật giật liên hồi phía trong, Hương co bóp dữ dội siết chặt lấy cặc Thắng mà vắt đi từng dòng tinh trân quý của người đàn ông

  • em cũng lên đỉnh cùng lúc với Thắng nè. Tinh Thắng đang ngập tràn trong lồn em
Thắng rút cặc ra thì tinh anh cũng trào ra, anh xuất nhiều, nó ứ trong lồn Hương rồi trào ra chảy xuống tận lỗ đít. Rồi anh đứng dậy tiến về phía trước để Hương mút cặc mình. Hương mút con cặc đang đầy tinh một cách ngon lành. Còn Nam quay xuống phía lồn Hương, hai tay anh vén lồn Hương ra hai bên

  • bên trong lồn vợ đầy ắp tinh của Thắng nè
Nói xong Nam ấn cặc của mình vào lồn Hương, con cặc tiến vào trong thì tinh trong lồn Hương tràn ra ngoài. Nam dập nhanh vào lồn Hương cứ kêu nhọp nhẹp, cảm giác địt vào cái lồn vợ đang chưa tonh của người khác nó nứng làm sao, mặt Nam đỏ lên, cơ thể anh nóng ran, cặc cứng như đá mà đâm sâu vào lồn Hương

Hương rú lên vì sướng, cơ thể cô run rẩy, lồn cô chảy nước mất kiểm soát

  • ahh ra rồi… ra rồi…sướng quá
Nước chảy ra chạm vào đầu cặc Nam, cơ lồn siết chặt lấy cặc Nam càng làm anh Hưng phấn hơn, anh đóng một cái vừa mạnh, vừa sâu vào lồn Hương rôi ghim luôn cặc mình ở đấy và bắn tinh liên hồi. Bắn tinh xong Nam rút cặc mình ra khỏi lồn Hương. Tinh anh cũng trào ra ngoài, 2 mép lồn Hương sưng tấy đỏ lên vì cơn sướng. Cả Nam và Thắng nằm bệt xuống Giường. Hương ở Giữa cầm lấy cặc hai người đưa lên môi mình hôn chụt một cái rồi nói với cả 2

  • em yêu chồng… em yêu anh
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 60



Buổi sáng hôm sau. Ánh sáng ban mai len qua khe rèm, rải từng vệt mỏng lên sàn nhà. Hương khẽ cựa mình, rồi ngồi dậy thật chậm. Không khí trong nhà tĩnh đến mức cô nghe rõ tiếng chim ngoài ban công và hơi thở đều đặn của hai người đàn ông vẫn còn ngủ.



Cô bước nhẹ vào phòng tắm. Tiếng nước chảy róc rách vang lên, đều và mềm như một bản nhạc sớm. Hương úp hai bàn tay vào làn nước mát, hít sâu một hơi. Cảm giác ấy khiến cô tỉnh táo hơn, như được gột bỏ đi mọi mệt mỏi của đêm dài. Bàn tay cô xoa lên cặp vú rồi xoa xuống dưới lồn, chất nhầy từ đêm qua chảy ra tay cô, cô vuốt qua mép lồn, nó hơi giật giật và vẫn còn sưng lên. Cô tắm nhanh rồi đi ra ngoài



Khi lau khô tóc, cô nhìn mình trong gương. Gương mặt có chút phờ phạc, nhưng ánh mắt lại thể hiện sự thoả mãn của bản thân



Ra ngoài, cô thấy Nam đã thức, đang ngồi ở ban công, mắt Nam nhìn xa xăm. Cô tiến tới ôm lấy cổ anh từ đằng sau, ghé môi trao cho anh một cái thơm đầy yêu thương vào má.

– Em dậy rồi à? Có mệt không?- Nam nhẹ nhàng hỏi



Cô mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh.

– Cảm ơn anh. Em thấy hơi mệt xíu thui



Một lát sau, tiếng động nhẹ vang lên từ phòng khách. Thắng bước ra, tóc rối bời, dáng vẻ lơ mơ của người vừa tỉnh giấc khiến cả hai bật cười.

– Chào buổi sáng, – anh nói, giọng khàn khàn.



Hương quay lại bảo Thắng

–thắng đi vệ sinh cá nhân đi, rồi lát nữa chúng ta cùng đi ăn sáng.



Nam khẽ ngẩng đầu, nói nhỏ:

– Hôm nay trời đẹp quá. Nếu không bận, lát nữa cả nhà mình đi dạo một vòng nhé.



Thắng cười, gật đầu.

Hương chỉ khẽ đáp:

– Ừ, đi thôi. Lên phố cổ chụp ảnh nha



Sau khi thu dọn qua loa, ba người cùng ra ngoài. Không khí buổi sớm trong lành, se se mát, mùi nắng mới thoang thoảng trên những tán lá. Con đường nhỏ dẫn ra đầu ngõ rợp bóng cây, ánh sáng chiếu lấp lánh qua kẽ lá khiến bước chân ai cũng trở nên chậm rãi, thong thả.



Nam đi giữa, tay xách chiếc túi vải đựng đồ, vừa đi vừa trêu:

– Sáng nay Hương muốn ăn gì nào? Bánh cuốn hay phở?

Hương khẽ nghiêng đầu nghĩ ngợi:

– Hay là ăn bún riêu nhé, lâu rồi em chưa ăn.

Thắng bật cười:

– Chuẩn luôn. Ở Hàng Vải có quán bún riêu ngon lắm, nước dùng ngọt mà riêu cua thật.



Cả ba cùng rảo bước đến quán . Quán bình dị, chỉ vài bộ bàn ghế gỗ cũ ở trong nhà và mấy bàn nhựa ở vỉa hè, nhưng lúc nào cũng thơm nức mùi hành phi và riêu cua nóng hổi. Họ ngồi xuống chiếc bàn nhựa ở vỉa hè, ánh nắng buổi sớm chiếu nghiêng qua, nhuộm vàng cả không gian.



Bát bún được bưng ra, nghi ngút khói.

Nam cười:

– Nhìn thế này là thấy ngon rồi, chẳng cần nếm cũng biết.

Hương thổi nhẹ muỗng canh đầu tiên, hít hà mùi thơm rồi khẽ nói:

– Cứ những buổi sáng như thế này, em thấy đời thật đẹp



Thắng ngẩng lên, mỉm cười hiền:

– Có lẽ hạnh phúc thật ra chỉ đơn giản vậy thôi. Ăn một bát bún nóng, nói đôi câu nhẹ, mà thấy lòng ấm.



Họ ăn xong, đứng dậy di chuyển về phố Phùng Hưng và dừng lại ở một quán caffe nhỏ. gọi ba ly cà phê sữa đá. Quán nhỏ, tiếng thìa chạm vào ly lách cách, tiếng người qua lại rì rầm. Hương tựa cằm lên tay, nhìn ra ngoài đường, nói khẽ:

– Hôm nay nắng đẹp thật. Caffe xong chúng ta qua phố Phan Đình Phùng chục ảnh nhé

Nam đáp:

– Ừ, cũng được

  • tầm này lên Phàn Đình Phùng chụp ảnh là đẹp nhất đó- thắng thêm lời
Ba người cùng bật cười. Tiếng cười vang lên giữa buổi sáng giản dị, trong trẻo đến mức người đi đường cũng phải ngoái nhìn.



Uống cà phê xong, cả ba người bước ra khỏi quán. Phố Phan Đình Phùng hôm nay thật đẹp ánh nắng len qua hàng sấu già, trải xuống mặt đường những vệt sáng loang lổ như dải lụa vàng. Tiếng lá khô xào xạc dưới bước chân, hương nắng trộn cùng mùi hoa sữa thoang thoảng trong gió.



Nam vừa đi vừa nói, giọng vui vẻ:

– Chỗ này chụp ảnh là nhất rồi đấy. Đứng đâu cũng có thể thành ảnh đẹp.

Hương mỉm cười, nheo mắt nhìn anh:

– Vậy anh chụp cho em vài tấm đi, để sau này còn có cái mà khoe.



Thắng bật cười, đỡ lấy máy ảnh trên tay Nam:

– Để em chụp cho, Nam phải đứng cùng Hương chứ. Cảnh đẹp mà thiếu hai người thì phí.



Hai người đứng bên nhau, phía sau là hàng cây sấu cổ rợp bóng, nắng rơi nhẹ lên vai áo, ánh sáng như ôm lấy cả hai.

Thắng giơ máy lên, tiếng “tách” vang lên đều đặn, bắt trọn từng khoảnh khắc tự nhiên,ánh mắt Hương cười, bàn tay Nam khẽ nắm lấy tay vợ.



Sau đó, Hương đổi vai, cầm máy chụp cho hai người đàn ông.

– Hai anh đứng gần nhau chút đi, nhìn thân thiết hơn một tí nào.

Cả Nam và Thắng đều bật cười, khoác vai nhau rất tự nhiên. Gió thổi qua, lá rơi chậm rãi, khung cảnh như một bức tranh yên bình.



Khi xem lại ảnh, Hương khẽ nói:

– Mỗi tấm đều có cảm xúc riêng. Đẹp không phải vì phong cảnh mà vì cả 3 người chúng ta



Nam nhìn Hương, ánh mắt dịu dàng:

– Em nói đúng. Có lẽ vì đêm hôm qua ai cũng được thoả mãn

Thắng thêm lời:

– Thỉnh thoảng, chúng ta cũng nên có một ngày như vậy anh nhỉ



Họ tiếp tục đi dọc con phố, vừa nói chuyện, vừa chụp thêm vài bức hình.

Ánh nắng cuối ngày ngả dần, nhuộm vàng những mái nhà cũ, phản chiếu lên những gương mặt rạng rỡ.



Một cơn gió nhẹ thổi qua, lá sấu rơi đầy vai áo. Hương khẽ xoay người, cười tươi giữa khung cảnh vàng óng, Nam vô thức bấm máy “tách!” khoảnh khắc ấy được giữ lại, giản dị nhưng rực rỡ như chính ngày hôm đó. Họ đi chơi mà quên cả thời gian cho tới khi mặt trời bắt đầu xuống



Khi trời bắt đầu nhá nhem, cả ba cùng ngồi xuống ghế đá ven đường, nhìn dòng xe thưa dần đi. Không ai nói gì, chỉ có ánh đèn đường vừa sáng lên, vàng ấm, phản chiếu vào đôi mắt họ bình yên, chan hòa và thân thuộc.



Tối hôm đó, sau một ngày dài đầy nắng và tiếng cười, ba người trở về nhà.

Không khí trong nhà ấm và dịu, hương gừng từ ấm trà Hương vừa pha lan khắp phòng. Nam mở laptop, cắm thẻ nhớ máy ảnh vào màn hình dần sáng lên, hiện ra những tấm hình rực rỡ ánh chiều vàng.



Hương ngồi giữa, Nam và Thắng mỗi người một bên. Cả ba cùng nghiêng người về phía trước, chăm chú nhìn vào màn hình. Những bức ảnh đầu tiên là cảnh Hương đứng giữa hàng cây sấu, mái tóc đen khẽ bay, ánh nắng đậu trên vai. Thắng khẽ cười:

– Cảnh này đúng là “đắt giá” nhất trong bộ ảnh. Chắc phải in ra treo tường thôi.



Nam gật đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn vợ:

– Ừ, tấm này đúng là có hồn thật. Nhìn em như đang sống trong ánh nắng ấy vậy.



Hương cười nhẹ, chạm ngón tay lên bàn phím lướt sang tấm khác. Ảnh Thắng và Nam đứng cạnh nhau, gương mặt cùng hướng về ống kính, nụ cười thoải mái và chân thật.

– Hai người này trông hợp nhau ghê, – cô nói, giọng pha chút trêu. – Nếu không biết chắc tưởng anh em ruột đấy.



Cả ba cùng bật cười. Tiếng cười vang lên, tan vào buổi tối tĩnh lặng, khiến căn phòng thêm ấm áp.



Rồi đến tấm chụp cả ba người Hương đứng giữa, hai người đàn ông đứng hai bên, nắng đổ xuống từ những tán lá phía sau, ôm trọn ba bóng hình trong khung ảnh.

Nam khẽ nói, giọng thấp nhưng đầy ý nghĩa:

– Một bức ảnh thật đẹp… ba người, ba vị trí, nhưng cùng trong một khuôn hình.



Thắng nhìn màn hình, ánh mắt chậm lại:

– Đôi khi, có được những giây phút thế này là đủ rồi. Không cần quá nhiều

Hương im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu.

– Em thấy mình may mắn… vì có hai người cùng hiểu, cùng đi bên cạnh mà không ai phải che giấu cảm xúc của mình.



Nam quay sang, khẽ đặt tay lên tay cô:

– Chúng ta đều đang cố để sống thật vui vẻ và hạnh phúc mà



Họ ngồi xem lại những tấm ảnh đến tận khuya. Mỗi bức hình là một mảnh nhỏ của niềm vui, của sự gắn bó lặng lẽ.

Cuối cùng, khi Hương gập máy lại, cô nói nhỏ:

– Mai em sẽ rửa ảnh, chọn vài tấm thật đẹp, treo ở phòng khách nhé. Còn giờ thì em đi tắm đã nha



Nam và Thắng cùng gật đầu. Nam rót thêm chút trà, hơi nóng tỏa lên mờ mờ trong ánh đèn phòng khách. Hương vừa đi tắm, chỉ còn hai người đàn ông ngồi lại , không khí giữa họ thoải mái, như những người bạn lâu năm chia sẻ một buổi tối yên bình.



Nam dựa lưng ra ghế, giọng chậm rãi:

– Tuần sau tôi phải đi công tác hai tuần liền, vào tận Đà Nẵng. Lần này hơi dài, mà để Hương và hai đứa nhỏ ở nhà một mình, tôi cũng thấy lo.



Thắng khẽ gật, ánh mắt nhìn Nam đầy hiểu ý:

– Ừ, em hiểu. Anh đi xa thế, mà hai đứa nhỏ còn bé. Có chuyện gì cũng khó xoay xở kịp.



Nam im lặng một lát rồi quay sang, nói với giọng chân thành:

– Tôi đang nghĩ… nếu cậu không bận, qua đây ở cùng mẹ con Hương ít ngày được không? Vừa giúp tôi yên tâm, vừa có người phụ Hương chăm hai đứa nhỏ.



Thắng hơi bất ngờ, nhưng rồi mỉm cười:

– anh tin em đến thế à?



Nam cười nhẹ, cái cười vừa thật vừa ấm:

– Giữa chúng ta còn gì để phải nghi ngờ nữa đâu. Tôi biết cậu sẽ không để Hương hay lũ nhỏ phải thiếu thốn điều gì. Với lại, Hương cũng quý cậu, hai đứa nhỏ thì coi cậu như người thân trong nhà rồi.



Thắng nhìn Nam một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu:

– Ừ, được. Anh yên tâm đi, em sẽ qua đây. Không phải vì lời nhờ vả, mà vì em thật sự muốn giúp.



Nam đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt nhìn xa xăm, rồi nói nhỏ:

– Cảm ơn cậu. Tôi biết, nhờ cậu là đúng người rồi.



Cả hai im lặng một lúc. Tiếng nước chảy trong phòng tắm vang lên đều đều, cùng mùi hương dầu gội thoang thoảng trong gió. Một khoảnh khắc yên bình, giản dị nhưng đầy niềm tin.



Thắng khẽ nói, giọng như một lời cam kết:

– anh cứ đi yên tâm. Ở nhà, em sẽ chăm sóc mọi thứ chu đáo — cả Hương, cả hai đứa nhỏ, cả căn nhà này.



Nam gật đầu, ánh mắt hiền và ấm áp:

– Ừ. Tôi biết mà.



Cả hai cùng im lặng thêm vài giây, rồi Thằng chào tạm biệt Nam và ra về trước khi tiếng cửa phòng tắm mở ra. Hương bước ra, mái tóc ướt còn vương vài giọt nước. Cô mỉm cười nhìn người đàn ông đang ngồi chú tâm sửa những bức ảnh
 

phuonglinh96

Trứng nước
6/11/25
2
2
2
30
hcm
VND
0
Tín dụng
8
truyện có hơi hướng không thực tế, đàn ông sẽ có hơi hướng chinh phục và chiếm hữu 1 chút. Này như tình đồng chí rồi
 
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

kaukinh

Đang Bú Sữa Mẹ
30/1/25
25
13
11
33
Bình Dương
VND
0
Tín dụng
96
tác giả viết chậm chậm vầy là style mà. Nhưng bị cái mình chờ chắc 3 tuần. Từ lúc có Thắng tới giờ chưa tới cao trào, nên nôn quá rồi.
 
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 61



Sáng hôm sau, ánh nắng sớm lọt qua rèm cửa, trải lên sàn nhà những vệt vàng dịu. Tiếng chim ríu rít ngoài hiên, hòa cùng mùi cà phê Hương vừa pha trong bếp, tạo nên một buổi sáng yên bình đến lạ.



Nam ngồi bên bàn, vẫn mặc chiếc áo thun trắng giản dị. Anh nhìn tách cà phê trước mặt rồi ngẩng lên khi Hương bước lại, khẽ hỏi:

– Anh dậy sớm thế, hôm nay không ngủ nướng à?



Nam cười:

– Thói quen trước mỗi chuyến đi. Tự nhiên dậy sớm mà đầu lại nghĩ nhiều chuyện.



Hương kéo ghế ngồi xuống cạnh, rót cho anh thêm chút cà phê. Hương luôn có cách chăm sóc nhỏ nhẹ như thế, chẳng cần lời nói, chỉ cần hành động.



Nam nhìn cô, trầm giọng:

– Hôm qua anh có nói chuyện với Thắng… tuần sau anh phải đi công tác hai tuần liền. Anh tính nhờ cậu ấy qua đây ở cùng, giúp trông hai đứa nhỏ với em. Anh sợ em vất vả, mà anh đi xa cũng không yên tâm.



Hương khựng lại một chút, đôi mắt mở to rồi dịu xuống. Cô đặt tách cà phê xuống bàn, giọng nhẹ mà ấm:

– Anh lúc nào cũng lo xa. Em vẫn lo được mà. Nhưng nếu Thắng có thể giúp, em cũng thấy vui… có người lớn trong nhà, lũ nhỏ cũng đỡ buồn.



Nam mỉm cười, ánh mắt anh chan chứa sự tin tưởng:

– Ừ. Anh cũng nghĩ thế. Anh biết em với Thắng hiểu nhau, làm việc ăn ý. Anh đi xa, chỉ mong nhà mình vẫn yên ấm, có tiếng cười của em với hai đứa nhỏ là anh yên lòng rồi.



Hương nhìn anh, trong ánh mắt có chút xúc động, xen lẫn biết ơn:

– Em hiểu mà. Anh đừng lo, ở nhà em sẽ chăm hai đứa chu đáo, Thắng cũng là người biết quan tâm lắm.



Nam khẽ nắm lấy tay vợ, bàn tay anh ấm và chắc. Câu nói của cô khiến Nam khẽ gật đầu, như một lời khẳng định rằng là anh cứ chuyên tâm công tác. Gia đình có em lo

Bên ngoài, nắng lên cao dần, ánh sáng phủ kín căn nhà nhỏ. Hai người ngồi bên nhau, không nói thêm gì, chỉ nhâm nhi tách cà phê ấm, cùng tận hưởng một buổi sáng yên tĩnh bình dị mà đủ đầy.



Buổi sáng hôm đó, căn nhà nhỏ của Nam và Hương tràn đầy sinh khí như có lễ gì vui. Ánh nắng vàng nhạt rọi qua khung cửa sổ, khẽ chạm vào những hạt bụi bay lơ lửng trong không khí. Thắng vừa dọn đồ sang, vali để gọn gàng trong góc nhà, còn Nam và Hương thì cùng nhau dọn dẹp lại mọi thứ để chuẩn bị cho chuyến công tác sắp tới của anh.



Hai đứa nhỏ lon ton chạy quanh, vừa tò mò vừa háo hức. Bé út lén đứng sau cánh cửa, nhìn chú Thắng đang kê lại chiếc kệ sách trong phòng khách rồi khẽ hỏi:

– Mẹ ơi, sao chú Thắng lại mang đồ sang nhà mình thế ạ?



Hương đang gấp quần áo, nghe vậy mỉm cười, giọng dịu dàng mà tự nhiên:

– Vì sắp tới bố con phải đi công tác hai tuần liền. Bố nhờ chú Thắng qua ở cùng để giúp mẹ chăm hai con. Vậy nên mình phải ngoan nhé, nghe lời chú Thắng như nghe lời bố, hiểu không?



Hai đứa nhỏ tròn mắt rồi đồng thanh đáp:

– Dạ hiểu ạ!



Thắng nghe thấy, quay lại cười hiền:

– Chú qua ở đây là để làm bạn với hai con nữa đấy. Chú mà thấy ai ăn nhanh, học giỏi là sẽ dẫn đi ăn kem luôn!



Cả hai đứa cười vang, rồi chạy tới nắm tay Thắng



Trong bếp, Hương đang chuẩn bị bữa trưa. Tiếng dao cắt rau, tiếng nước sôi lục bục trong nồi canh hòa cùng tiếng cười của mấy người đàn ông ngoài phòng khách tạo thành một khung cảnh gia đình thật ấm cúng. Nam bưng rổ rau lại gần, vừa nhặt vừa nói đùa:

– Thắng này, ở chung thế này anh phải “đóng tiền cơm” đấy nhé. Nhà anh không nuôi ăn không đâu.



Thắng bật cười, giọng vui vẻ:

– Anh yên tâm, em sẽ phụ bếp, rửa bát và trông trẻ, chăm sóc Hương Thế là coi như có công chuộc tội rồi.



Hương đứng bên cạnh, khẽ lắc đầu cười:

– Hai anh cứ đùa mãi. Có người phụ là quý lắm rồi, em còn mong



Ánh mắt ba người chạm nhau và họ biểu thời gian sắp tới sẽ diễn ra thế nào.





Bữa trưa hôm ấy giản dị, cá kho, canh chua, rau luộc chấm mắm gừng. Nhưng tiếng cười rộn ràng vang khắp gian nhà khiến mọi thứ trở nên ngon miệng lạ kỳ. Nam ngồi giữa, một tay gắp đồ ăn cho vợ, tay kia gắp cho Thắng, cười:

– Nào, hôm nay ăn mừng nhà có thêm “thành viên mới” nhé.



Hương cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng:

– Chỉ hai tuần thôi mà anh làm như cưới thêm người vậy.



Hai đứa nhỏ phá lên cười, làm không khí thêm rộn ràng.







Buổi chiều, cả nhà cùng nhau dọn lại tủ, giặt thêm chăn gối cho phòng Thắng. Hương cẩn thận gấp từng tấm drap, Nam treo thêm bức rèm mới, còn Thắng thì giúp sắp lại sách của hai đứa nhỏ. Ánh nắng xiên qua cửa, rơi xuống sàn tạo thành những vệt sáng dịu.



Trong khoảnh khắc ấy, Không ai nói ra, nhưng đều hiểu rằng những ngày tới, dù Nam vắng nhà, căn nhà này vẫn sẽ đầy ắp tiếng nói cười, có hơi ấm, có sự chăm sóc và một niềm tin bình yên.



Nam đứng tựa cửa, nhìn khung cảnh trước mắt vợ mình, Thắng, hai đứa nhỏ đang ríu rít quanh nhau và khẽ nói, nửa như với chính mình:

– Thế này thì anh yên tâm đi rồi. Nhà mình trông vui ghê.



Hương ngẩng lên, nụ cười hiền:

– Anh cứ làm tốt công việc đi, tụi em ở nhà sẽ giữ cho mọi thứ nguyên vẹn như thế này ấm và đủ đầy.



Thắng cũng khẽ gật đầu, đáp lại bằng giọng chắc nịch:

– Anh yên tâm. Em ở đây không chỉ để giúp đâu, mà để giữ cho ngôi nhà này luôn có tiếng cười.



Sáng hôm ấy, bầu trời trong xanh lạ thường. Ánh nắng đầu ngày nhẹ nhàng phủ lên con phố, nơi tiếng xe cộ còn chưa ồn ào. Trước cửa chung cư, Nam đang xếp chiếc vali cuối cùng lên cốp xe, động tác chậm rãi, như thể muốn kéo dài thêm chút thời gian bên gia đình trước khi đi.



Hương đứng bên treen, tay cầm ly cà phê còn bốc khói, nhìn chồng với ánh mắt vừa dịu dàng vừa lưu luyến. Hai đứa nhỏ quấn lấy chân bố, tíu tít hỏi:

– Bố đi mấy hôm thì về ạ?

– Hai tuần thôi, nhanh lắm. Khi bố về, mình sẽ đi chơi biển nhé.



– Dạ! – Cả hai đồng thanh đáp, nụ cười rạng rỡ, nhưng ánh mắt vẫn quyến luyến không rời.



Thắng bước ra từ siêu thị, trên tay cầm chai nước và vài gói bánh nhỏ:

– Anh mang theo đi, để trên xe nhỡ đói còn có cái mà ăn.



Nam nhận lấy, cười:

– Cảm ơn cậu. Có người như cậu ở nhà, anh yên tâm lắm. Chỉ mong mấy mẹ con không nhớ anh quá thôi.



Hương khẽ liếc chồng, giọng trêu nhẹ mà ấm:

– Anh cứ lo xa. Em còn phải nhờ chú Thắng giúp đưa đón bọn nhỏ, ai rảnh đâu mà buồn.



Nam nhìn Hương, nụ cười anh thoáng có chút ngậm ngùi. Ánh nắng rọi lên gương mặt cô, làm nổi bật nét dịu dàng, tươi tắn hình ảnh mà anh biết, dù xa đến đâu, cũng sẽ mang theo trong lòng.



Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán hai con, rồi quay sang Thắng, giọng chân thành:

– Anh giao cả nhà cho cậu. Cứ coi như nhà mình thoải mái, nhưng đừng để Hương và hai đứa nhỏ thiếu thứ gì nhé.



Thắng gật đầu, bàn tay siết nhẹ vai Nam:

– Anh đi làm yên tâm đi. Có gì em sẽ báo. Nhà cửa em lo được.



Hương tiến lại, đưa cho chồng chiếc áo khoác:

– Đường xa, anh nhớ mặc vào. Đêm xe lạnh lắm.



Nam đón lấy, khẽ gật đầu. Anh nhìn ba người trước mặt vợ, bạn và hai đứa con – ánh mắt đầy trìu mến:

– Thôi anh đi đây. Ở nhà nhớ giữ sức khỏe, nhớ ăn cơm đúng bữa nhé.



Hương cười nhẹ:

– Anh cứ yên tâm. Cả nhà sẽ chờ anh về.



Chiếc xe nổ máy, khói xám mỏng manh cuộn lên giữa buổi sáng yên bình. Hai đứa nhỏ chạy theo mấy bước, vẫy tay thật cao:

– Bố đi cẩn thận nhé!



Hương đứng cạnh Thắng, im lặng nhìn theo cho đến khi xe khuất dần ở cuối con phố. Trong ánh nắng, gió khẽ lay vạt áo cô, để lại một thoáng trống trải, nhưng rồi nhanh chóng tan đi khi Thắng quay sang nói nhẹ:

– Thôi, mình lên nhà đi. Anh Nam mà thấy em để ba mẹ con đứng ngoài nắng thế này chắc lại mắng mất.



Hương khẽ cười, gật đầu.

– Ừ, vào thôi. Còn phải chuẩn bị cơm trưa cho hai đứa nhỏ nữa.



Cả ba quay lại, bước lên ngôi nhà vừa tiễn người đàn ông của nó lên đường. Không khí vẫn ấm, vẫn đầy hơi người, nhưng cũng có chút lặng cái lặng của những ngày đầu vắng một người thân thuộc.



Thắng nhìn quanh căn nhà, khẽ nói như tự nhủ:

– Hai tuần thôi mà. Mọi thứ vẫn sẽ ổn, và vẫn vui như lúc anh ấy ở đây.



Hương nghe vậy, mỉm cười nụ cười mềm mại, chứa cả tin tưởng lẫn bình yên.

Bên ngoài, nắng đã lên cao, rọi vào khung cửa khiến căn phòng sáng bừng lên. Một buổi sáng mới bắt đầu, và cùng với nó, là khởi đầu cho quãng thời gian hai tuần đặc biệt nơi mỗi ngày trôi qua đều sẽ mang trong nó một điều gì đó thật mới mẻ, thật gần gũi.



Những ngày đầu sau khi Nam đi công tác, ngôi nhà nhỏ vẫn giữ nguyên nếp sống cũ, chỉ khác là buổi sáng không còn tiếng đàn ông dậy sớm pha cà phê hay cười đùa gọi hai đứa nhỏ dậy đi học. Nhưng sự vắng mặt ấy nhanh chóng được bù đắp bằng sự hiện diện nhẹ nhàng và chu đáo của Thắng.



Buổi sáng đầu tiên, Thắng dậy sớm hơn mọi người. Anh loay hoay trong bếp, hơi vụng về nhưng đầy cố gắng. Khi Hương bước ra cô ngạc nhiên thấy mùi trứng rán thơm phức và tiếng lách cách bát đĩa.



– Anh dậy sớm vậy? – Cô hỏi, giọng còn hơi ngái ngủ.

– Ừ, anh định tập làm “ông bố tạm thời” xem sao, – Thắng cười, đưa cho cô tách cà phê – Em thử xem pha được không?



Hương bật cười, ánh mắt thoáng dịu lại. Cô nhấp một ngụm, rồi khẽ gật đầu:

– Cũng ổn lắm đấy, chú Thắng ạ.



Hai đứa nhỏ chạy ra, vừa thấy bàn ăn đã reo lên thích thú.

– Hôm nay chú Thắng nấu à?

– Ừ, nhưng đừng cười chú nhé, nếu trứng hơi cháy thì cứ coi như là… đặc sản.



Cả nhà bật cười. Tiếng cười ấy vang khắp gian bếp, hòa với hương cà phê, hương đồ ăn, làm căn nhà nhỏ như sống lại sự ấm áp vốn có.





Buổi chiều, khi tan làm, Hương cùng Thắng đi đón hai đứa nhỏ. Con đường về nhà rợp nắng, hàng cây hai bên lay nhẹ trong gió. Hai đứa nhỏ ríu rít kể chuyện trường lớp, thi thoảng lại nắm tay Thắng, như thể anh đã là một phần thân thuộc trong gia đình.



Về đến nhà, cả bốn người cùng nhau nấu cơm. Hương xắt rau, Thắng đứng bên nêm nếm, hai đứa nhỏ thì tranh nhau vo gạo, rửa bát. Gian bếp đầy tiếng nói cười, thi thoảng Hương quay sang nhìn Thắng, thấy anh đang lúi húi nếm món canh





Bữa cơm tối hôm đó giản dị nhưng tràn đầy tiếng cười. Hai đứa nhỏ liên tục kể chuyện, còn Thắng thì được khen là nấu ăn ngon hơn cả bố Nam. Hương nhìn cảnh ấy, trong lòng thấy vừa yên tâm vừa xúc động sự lo lắng ban đầu khi Nam đi xa dường như tan biến, thay vào đó là cảm giác an toàn của Thắng



Sau bữa ăn, cả nhà cùng xem lại mấy bức ảnh hôm trước chụp chung. Mỗi tấm hình là một khoảnh khắc vui vẻ. Hương cười tươi bên con, Thắng đứng sau nắm máy, Nam trong khung hình nhìn ba người với ánh mắt ấm áp.



– Khi nào bố về, mình chụp thêm ảnh nữa nhé, – đứa nhỏ nói, miệng ngậm kẹo, mắt sáng long lanh.

– Ừ, – Hương khẽ đáp – mình sẽ chụp thật nhiều, để sau này nhìn lại, ai cũng nhớ hôm nay mình đã hạnh phúc thế nào.

thằng cu bé bảo

  • mẹ ơi tối mai con muốn đi chơi và đi ăn kem. Mẹ bảo chú Thắng đèo mấy mẹ con mình đi nha
  • Oke. Tối mai sau khi ăn cơm xong thì chú sẽ đèo 3 mẹ con đi ăn kem nha
  • Vâng thưa chú- 2 đứa nhỏ đồng thanh đáp
Thằng cu lớn hỏi theo

  • Ngày kia sinh nhật con rồi. Con cũng muốn chú Thắng tặng quà cho con
  • 2 đứa này lại đinh bắt nạt chú Thắng đó hả- hương nói với con
  • Chú mua cho con quả bóng mới để con đá nha
  • Sinh nhật con sao. Sao không thấy mẹ Hương bảo gì với chú nhỉ?- thắng nói rồi nhìn Hương
  • Ý chú Thắng là sao?- hương nhìn lại châm chọc
Thắng quay sang thằng lớn nói

  • con à. Tất cả phụ thuộc vào mẹ con đó
Thằng lớn ôm lấy mẹ mè nheo

  • mẹ xin chú Thắng mua cho con đi. Đi mà mẹ
  • Uh. Mẹ sẽ nói với chú Thắng sau. Giờ thì 2 đứa vào phòng ngủ đợi mẹ nhé


Tối muộn Hương dọn dẹp chén bát còn Thắng phụ thu dọn phòng khách. Bầu không khí lặng lại, chỉ còn tiếng gió lùa qua rèm cửa. Dọn dẹp xong Hương vào phòng dỗ các con ngủ. Nằm ôm các con mà thằng lớn vẫn nhắc Hương bảo chú Thắng mua quả bóng mới, Hương ôm lấy con một lúc thì bọn chúng ngủ. Cô khẽ dậy, đóng cửa rồi đi về phòng mình, nơi Thắng đã ngồi trong đó từ lâu rồi.

Vào phòng, khoá cửa Hương nằm lên giường chui vào lòng Thắng mà ôm lấy anh. Thắng quay xuống nói



– Anh Nam chắc giờ này cũng vừa tới nơi rồi nhỉ? – Hương khẽ nói.

– Ừ, anh ấy ổn mà. Có khi còn đang nghĩ xem ở nhà mọi người thế nào.



Cả hai cùng cười. Ánh đèn vàng phản chiếu lên gương mặt Hương, khiến Thắng bỗng thấy một sự ấm áp khó diễn tả , không phải vì điều gì mãnh liệt, mà là sự gần gũi rất thật của những người đang cùng nhau giữ một mái ấm thay cho người khác.
 

Bài viết liên quan