Bác nghỉ tết lâu quáXin lỗi các bann. Thời gian vừa rồi mình bận quá nên không viết được. Mong các bạn thông cảm
Lượt xem: 98080
Bác nghỉ tết lâu quáXin lỗi các bann. Thời gian vừa rồi mình bận quá nên không viết được. Mong các bạn thông cảm
Kết chưa chắc đã HE đâuHay quá. Tks Bro. Mong cái kết HE
Chưa hết đâu. Truyện dài quá àSắp hết chưa bro
Vậy AE cùng hóng Bro rảnh update nhìu nhìu nhé. Tks. Cần donate thì ….Chưa hết đâu. Truyện dài quá à
Chưa tới mức phải cần xin donate đâuVậy AE cùng hóng Bro rảnh update nhìu nhìu nhé. Tks. Cần donate thì ….
Quá đã. HeheChương 67
Sáng hôm sau khi Nam về nhà được hai ngày, không khí trong nhà vẫn còn vương mùi dục vọng nồng nàn. Nam chính thức nhận quyết định bổ nhiệm làm Trưởng phòng Kinh doanh. Công ty tổ chức tiệc nhỏ chúc mừng, nhưng anh chỉ về nhà sớm, mang theo một bó hoa hồng đỏ và một chai rượu vang ngon.
Hương quay lại, chủ động hôn chồng sâu, nhưng trong lòng cô lại nghĩ ngay đến Thắng. Cô mỉm cười, giọng ngọt ngào:
- Vợ yêu, anh được thăng chức rồi- Nam cười rạng rỡ, ôm chặt Hương từ phía sau, hôn lên gáy cô. -Từ nay anh sẽ bận hơn một chút, nhưng lương cao hơn nhiều. Anh sẽ lo cho vợ con thật tốt.
Buổi tối, cả nhà ăn mừng. Thắng cũng mua thêm mấy món nhậu về. Ba người ngồi với nhau, Hương vẫn ngồi giữa hai anh em như mọi khi. Dưới gầm bàn, tay Thắng vẫn vuốt ve đùi trong cô, còn Nam thì thỉnh thoảng hôn vợ. Không khí ấm cúng nhưng đầy ham muốn ngầm.
- Chúc mừng anh. Em tự hào về anh lắm.
Tuy nhiên, Hương có một chuyện đang khiến cô vừa lo vừa phấn khích.
Đã năm ngày trễ kinh.
Cô vốn kinh nguyệt rất đều, chưa bao giờ chậm quá hai ngày. Mười ba đêm liên tiếp Thắng bắn tinh vào trong, cộng thêm hai đêm vừa rồi cả hai anh em đều đổ đầy vào người cô… Hương biết rất rõ khả năng cao cô đã mang thai.
Tối hôm đó, sau khi hai đứa con ngủ say, Hương kéo cả Nam và Thắng vào phòng ngủ. Cô mặc chiếc áo ngủ mỏng tang, không mặc quần lót. Ba người vừa ngồi lên giường, Hương đã nắm tay cả hai anh em, giọng hơi run run nhưng ánh mắt long lanh:
“Em… bị chậm kinh năm ngày rồi.”
Cả Nam lẫn Thắng đều khựng lại.
Thắng là người phản ứng trước. Anh mở to mắt, tay siết chặt tay Hương. Khuôn mặt anh thoáng qua vẻ ngạc nhiên, rồi là sự lo lắng xen lẫn hồi hộp rõ rệt. Giọng anh khàn khàn:
Nam cũng cứng người. Anh nhìn vợ, rồi nhìn Thắng, miệng hơi há ra. Khuôn mặt anh đỏ bừng vì rượu, nhưng ánh mắt lại lộ rõ sự phức tạp: ngạc nhiên, lo lắng, nhưng cũng có cả một tia hy vọng và kích thích lạ lùng.
- Chậm năm ngày? Thật không em? Anh… anh bắn vào em mỗi đêm suốt hơn hai tuần… Không dùng biện pháp gì cả…
Hương cắn môi dưới, mặt đỏ bừng. Cô siết chặt tay cả hai người đàn ông, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy dâm đãng và chân thành:
- Chậm thật à? Không phải do stress hay gì chứ? Nam hỏi, giọng hơi lạc. Anh đưa tay vuốt tóc vợ, nhưng bàn tay khẽ run. Nếu… nếu thật sự mang thai thì sao? Chúng ta… không biết là con của ai…
Thắng nuốt nước bọt, mắt tối sầm. Anh đưa tay đặt lên bụng dưới Hương, xoa nhẹ như đang vuốt ve một thứ gì đó cực kỳ quý giá. Giọng anh trầm thấp, mang theo sự chiếm hữu mạnh mẽ:
- Em không uống thuốc tránh thai ngày nào. Thắng bắn vào em mỗi đêm, bắn rất sâu… mà hai đêm vừa rồi thì cả hai anh đều bắn đầy vào trong em. Em nghĩ… rất có khả năng là mang thai. Em không sợ đâu. Em chỉ… hồi hộp và thèm muốn lắm.
Nam im lặng một lúc, rồi thở dài một hơi dài. Anh cũng đặt bàn tay lên bụng vợ, chồng lên tay Thắng. Giọng anh vừa lo lắng vừa phấn khích:
- Nếu là con anh… anh sẽ rất vui. Nhưng anh cũng lo. Anh nam, anh nghĩ sao? Đây là vợ anh, nhưng em lại bắn tinh vào chị ấy nhiều hơn…
Hương mỉm cười, mắt ướt át vì xúc động và dục vọng. Cô kéo tay hai anh em ấn mạnh hơn vào bụng mình, thì thầm:
- Anh… anh không giận. Anh biết rõ mình nhờ Thắng ‘chăm sóc’ vợ. Anh chỉ không ngờ nhanh vậy. Nếu Hương mang thai thật… thì đứa bé sẽ là con của nhà mình. Dù là của anh hay của Thắng, anh cũng sẽ coi như con ruột. Nhưng anh phải thừa nhận… anh vừa lo, vừa hồi hộp, vừa… kích thích lạ lắm.
Thắng gật đầu ngay, mắt anh sáng lên:
- Em muốn mang thai. Em muốn mang con của hai anh. Em không cần biết là của ai… em chỉ muốn bụng em ngày càng to lên vì tinh trùng của hai anh. Hai anh… có muốn không?
Nam nhìn vợ, rồi nhìn em trai, cuối cùng cũng gật đầu. Giọng anh khàn đặc:
- Anh muốn. Anh muốn em mang thai con anh. Anh sẽ tiếp tục bắn vào em mỗi ngày, dù em có mang thai hay không.
Hương rên khẽ vì kích động. Cô chủ động cởi áo ngủ, để lộ thân thể trắng hồng, rồi nằm ngửa ra giữa giường, dang rộng hai chân:
- Anh cũng muốn. Dù có là con Thắng… anh vẫn sẽ nuôi nấng. Hương là vợ anh, đứa bé là con nhà này. Nhưng anh muốn xem bụng em to lên… muốn xem em mang thai trong khi vẫn bị hai anh em chúng anh đụ mỗi đêm.
Thắng và Nam không cần nói thêm. Hai anh em cùng lao vào Hương. Thắng hôn ngực cô, mút mạnh hai bên ti. Nam thì cúi xuống liếm lồn Hương đang ướt nhẹp. Chỉ một lúc sau, Hương đã rên rỉ dâm đãng, hông nhún liên hồi.
- Vậy thì… hai anh chứng minh cho em xem đi. Đêm nay hai anh bắn vào em thật nhiều. Em muốn ngập tinh trước khi đi xét nghiệm.
Thắng nằm ngửa, kéo Hương ngồi lên cặc mình. Nam đứng dậy để Hương bư cặc mình. Hai anh em lại phối hợp nhịp nhàng, đụ Hương mạnh bạo hơn bao giờ hết. Mỗi cú thúc đều như muốn đẩy tinh trùng sâu nhất có thể vào trong cô.
- Thắng… Nam… hai anh đụ em đi… bắn đầy vào em… cho em mang thai luôn đêm nay…
Hương co giật mạnh, hét khàn khàn đạt cực khoái. Hai anh em cũng gần như cùng lúc xả tinh nóng hổi vào trong cô — một dòng vào tử cung, một dòng vào cổ họng cô.
- Ra đi em… ra cho hai chồng xem…Thắng gầm gừ.
Họ thay phiên nhau suốt đêm. Đến khi Hương mệt nhoài, tinh dịch vẫn chảy ra lênh láng từ hai lỗ.
Sáng hôm sau, khi Hương thức dậy, Thắng và Nam vẫn đang nằm hai bên, tay đặt trên bụng cô.
Cô mỉm cười, vuốt ve hai bàn tay ấy, thì thầm:
Nam và Thắng cùng siết chặt tay cô, ánh mắt vừa lo lắng, vừa hồi hộp, vừa tràn đầy ham muốn chiếm hữu.
- Em sẽ đi mua que thử sáng nay. Dù kết quả thế nào… em cũng là của hai anh. Và em sẽ để hai anh tiếp tục ‘chăm sóc’ em mỗi ngày.
Sáng hôm đó, Hương run run cầm que thử thai, hai vạch đỏ hiện lên rõ ràng và sắc nét. Cô ngồi phịch xuống mép bồn cầu, tim đập thình thịch, nhưng miệng lại nở nụ cười dâm đãng, hạnh phúc.
Mang thai.
Cô gọi ngay Nam và Thắng vào phòng tắm. Hai anh em bước vào, vẫn còn mặc đồ ngủ. Khi Hương giơ que thử lên, cả hai đều chết lặng.
Thắng phản ứng trước. Anh trợn mắt, miệng há ra, khuôn mặt chuyển từ ngạc nhiên sang tái mét trong khoảnh khắc lo lắng. Anh lao tới ôm chặt Hương từ phía sau, hai tay đặt lên bụng cô, run run:
Giọng Thắng khàn đặc, vừa lo lắng vừa chiếm hữu. Anh hôn mạnh lên gáy Hương, tay siết bụng cô như muốn bảo vệ đứa bé và khẳng định quyền sở hữu.
- Thật sao em…? Mang thai thật rồi…? Anh bắn vào em mỗi đêm suốt hơn mười ba ngày, bắn đầy tử cung em… Anh lo lắm, lo em mang thai lúc Nam vừa về, lo sức khỏe em… Nhưng… anh vui quá. Anh hạnh phúc chết đi được. Có thể là con anh… Anh sẽ ‘chăm sóc’ em theo cách em thèm nhất mỗi ngày.
Nam đứng yên một lúc lâu hơn. Khuôn mặt anh phức tạp: ngạc nhiên, lo lắng rõ rệt , nhưng rồi anh thở dài, bước tới ôm Hương từ phía trước. Anh vuốt tóc vợ, giọng trầm ấm xen lẫn xúc động:
Nam hôn lên trán Hương, mắt anh long lanh:
- Em… mang thai rồi. Anh sốc thật. Anh lo cho em, lo thai kỳ, lo hai đứa con lớn, lo cả việc công ty mới thăng chức… Nhưng anh không giận. Anh biết rõ mình nhờ Thắng chăm sóc vợ. Giờ thành thật luôn. Dù con trong bụng là của Thắng hay của anh… anh vẫn là bố, anh vẫn yêu thương nó. Anh sẽ chăm sóc em bằng tất cả khả năng của một người chồng.
Hương mắt ướt át, kéo hai bàn tay của Nam và Thắng đặt chồng lên bụng mình:
- Anh sẽ lo cho em về vật chất. Sẽ mua sữa bầu, trái cây tươi mỗi ngày, thuê giúp việc dọn nhà, sắp xếp lịch khám thai định kỳ tốt nhất. Em không phải lo gì ngoài việc giữ sức khỏe và… tận hưởng sự chăm sóc của hai anh.
Từ đó, sự phân công chăm sóc trở nên rõ ràng và nóng bỏng.
- Em mang thai rồi… Em muốn hai anh tiếp tục chăm sóc em theo cách của mỗi người. Nam lo cho em những thứ vật chất, Thắng… tiếp tục chiếm em mỗi ngày như trước. Em thèm hai anh lắm.
Đầu tiên cả Nam và Thắng cùng nhau đi tìm một căn hộ để lo cho Hương ít nhất là 3 năm để trách gặp người quen, rồi lời ra tiếng vào cũng k hay. Hương và Nam cũng nói dối ông bà nội ngoại 2 bên rằng Hương sẽ đi công tác và ở trong Vũng Tàu 2 -3 năm để ổn định chi nhánh mới.
Mọi thứ đã sắp xếp xong xuôi, hương sẽ ở nhà dưỡng thai và làm việc online. Còn việc đưa đón và chăm 2 đứa nhóc sẽ được Nam và Thắng đảm đương hết.
Nam – Chăm sóc bằng vật chất và tình cảm chồng. Anh trở thành người chồng mẫu mực. Sau khi đi làm về, anh luôn mang theo đồ bổ dưỡng: sữa bầu nhập khẩu, yến sào, trái cây tươi, thịt bò, cá hồi. Anh tự tay nấu cháo dinh dưỡng cho Hương ăn mỗi tối, massage chân và lưng cho cô, đưa cô đi khám thai định kỳ ở bệnh viện tốt nhất. Mỗi cuối tuần, anh đưa cả nhà đi dạo công viên, mua quần áo bầu rộng rãi, kem dưỡng da cho bà bầu.
Thắng – Chăm sóc bằng tình dục
- Em là vợ anh, anh phải lo cho em và con thật tốt,Nam thường nói, giọng chân thành. Anh vuốt ve bụng vợ mỗi tối trước khi ngủ, dù biết rất rõ đứa bé có thể không phải con ruột.
Trong khi đó, Thắng “chăm sóc” Hương theo cách hoàn toàn khác – cách mà cô thèm khát nhất.
Dù Hương đã mang thai, Thắng vẫn sang nhà mới gần như mỗi ngày với lý do “giúp Hương”. Khi Nam đi làm hoặc đi công tác, Thắng lập tức kéo Hương vào phòng ngủ. Thai kỳ tháng thứ 3, tháng thứ 4, bụng Hương bắt đầu nhô rõ, bầu ngực căng mọng, nhạy cảm gấp bội.
Thắng luôn nhẹ nhàng nhưng vẫn đầy chiếm hữu. Anh đặt Hương nằm nghiêng, một chân cô gập lên, chậm rãi đẩy cặc vào từ phía sau, nhấp sâu nhưng không mạnh bạo như trước:
Hương rên rỉ dâm đãng, hông nhún nhẹ đón từng cú thúc:
- Con anh đang ở trong đây… Anh sẽ đụ em nhẹ thôi, nhưng anh vẫn muốn bắn tinh vào em mỗi ngày, anh thì thầm vào tai cô, tay vuốt ve bụng bầu tròn.
Thắng vẫn bắn tinh sâu vào trong cô mỗi lần, dù bác sĩ dặn có thể làm tình nhưng nên cẩn thận. Hương không cho anh rút ra, luôn siết chặt và van xin:
- Thắng… chồng em… mạnh hơn chút nữa đi… Em mang thai mà lồn em vẫn thèm cặc anh kinh khủng… Bắn vào em đi anh…
Khi Nam ở nhà, hai anh em vẫn “chăm sóc” chung Hương. Nam nằm ôm vợ từ phía trước, vuốt ve và hôn cô, trong khi Thắng ở phía sau chậm rãi đụ lồn hoặc hậu môn cô. Nam thì thầm:
- Anh bắn hết vào em… Em muốn tinh anh anh nuôi con trong bụng
Hương ngày càng hạnh phúc và dâm đãng vì hormone thai kỳ. Bụng to dần, cô vẫn chủ động cưỡi Thắng khi Nam đi vắng, nhún nhẹ nhàng nhưng liên tục, hai bầu vú căng sữa nảy tưng tưng trước mặt anh.
- Anh lo cho em bằng tiền bạc và tình yêu. Còn Thắng lo cho em bằng cách này… Anh chấp nhận hết.
Đến tháng thứ năm thai kỳ, bụng Hương đã khá lớn. Nam mua thêm gối bầu, giường lớn hơn, còn Thắng vẫn đều đặn “chăm sóc” cô mỗi ngày, bắn tinh vào trong cô như một thói quen không thể thiếu.
- Em là vợ chung của hai anh… Một anh lo vật chất, một anh lo tình dục… Em no đủ hết thảy, cô cười thỏa mãn mỗi khi đạt cực khoái.
Hương vuốt bụng mỗi sáng, thì thầm:
- Cảm ơn Nam đã nhờ Thắng sang chăm sóc vợ con… Giờ em mang thai, và em hạnh phúc hơn bao giờ hết.
Thai kỳ bước sang tháng thứ năm, bụng Hương đã tròn và cao rõ rệt. Da cô hồng hào hơn, bầu ngực căng mọng đến mức núm vú luôn cứng và tối màu, chỉ cần áo cọ nhẹ là cô đã rên khẽ. Nhưng thay đổi lớn nhất không phải ở cơ thể, mà là dục vọng.
Hương trở nên dâm đãng hơn rất nhiều.
Hormone thai kỳ khiến cô thèm khát tình dục gần như suốt ngày. Sáng thức dậy, cô đã ướt nhẹp. Ban ngày chỉ cần Thắng gửi một tin nhắn “Anh sang chăm em nhé”, lồn cô lập tức co thắt và chảy nước. Cô bắt đầu chủ động, không còn chờ hai anh em nữa.
Mỗi sáng khi Nam đi làm, Hương gọi Thắng sang ngay. Cô chỉ mặc áo babydoll mỏng hoặc thậm chí cởi trần, bụng bầu lồ lộ, rồi đẩy Thắng ngồi xuống sofa, quỳ xuống bú cặc anh một cách thèm thuồng.
Thắng vuốt tóc cô, vừa lo vừa sướng:
- Thắng… em thèm cặc anh từ sáng rồi… Lồn em ngứa lắm, chảy suốt từ lúc tỉnh dậy… cô rên rỉ, ngậm sâu đến cổ họng, nước miếng chảy dài.
Nhưng Hương không nghe. Cô trèo lên, tự tay cầm cặc Thắng cọ vào miệng lồn ướt nhẹp rồi ngồi xuống nuốt trọn. Bụng bầu chạm vào bụng anh, cô nhún mạnh hơn bình thường, hai bầu vú nảy tưng tưng, miệng không ngừng rên:
- Em dâm quá… Mang thai mà càng ngày càng thèm. Anh sợ làm mạnh sẽ ảnh hưởng con.
Cô đạt cực khoái rất nhanh và rất nhiều lần. Chỉ trong một buổi sáng, Hương có thể ra 4-5 lần, nước nhờn ướt đẫm ghế sofa. Thắng buộc phải bắn vào trong cô hai đến ba lần mới tạm thỏa mãn được cơn thèm của cô.
- Mạnh nữa… Thắng ơi… đụ em mạnh hơn đi… Em mang thai con anh mà em vẫn muốn anh đụ mạnh… Bắn đầy vào em đi anh… Em thèm tinh anh anh lắm…
Khi Nam về nhà, Hương cũng không kiềm chế. Tối nào cô cũng đòi “chăm sóc” bởi cả hai anh em. Cô nằm giữa giường, một tay bú cặc Nam, tay kia vuốt cặc Thắng, miệng thì thầm dâm đãng:
Nam vừa lo lắng vừa kích thích mạnh mẽ. Anh vuốt ve bụng vợ, giọng trầm ấm:
- Hai anh… em dâm quá phải không? Mang thai mà em chỉ muốn hai anh đụ em suốt ngày… Em thèm bị hai anh bắn tinh vào lồn mỗi ngày… Em muốn bụng to hơn nữa vì tinh của hai anh…
Còn Thắng thì hoàn toàn bị Hương cuốn theo. Anh “chăm sóc” cô bằng cách chiếm hữu hơn bao giờ hết. Có hôm anh bế Hương đứng dựa tường (kiểu an toàn cho bà bầu), đụ từ phía sau chậm nhưng rất sâu, tay xoa bụng bầu tròn:
- Em muốn gì anh cũng chiều. Anh sẽ mua thêm sữa, trái cây, vitamin… Nhưng em phải hứa giữ sức khỏe nhé.
Hương cong người, hét khàn khàn:
- Em càng ngày càng dâm… Lồn em siết chặt kinh khủng. Con trong bụng chắc cũng biết mẹ nó đang bị bố đụ đây…
Cô ra đến mức nước phun mạnh, ướt cả đùi Thắng. Sau đó cô còn đòi bú sạch tinh dịch dính trên cặc anh, mắt long lanh dục vọng.
- Đúng rồi… Em là vợ dâm của hai anh… Đụ em mạnh hơn đi Thắng… Em muốn ra… em muốn ra nữa… aaaahhh!!!
Đến tháng thứ sáu, Hương càng mất kiểm soát. Cô bắt đầu đòi làm tình ban ngày khi hai đứa con đi học. Có hôm cô mặc váy bầu không mặc quần lót, kéo Thắng vào bếp, cúi người dựa vào bàn, giọng van xin:
Thắng không cưỡng nổi, đẩy vào và nhấp mạnh. Hương cắn môi kìm tiếng rên, nhưng vẫn run rẩy ra nước liên tục.
- Nhanh thôi anh… em thèm quá… đụ em từ phía sau đi… chỉ năm phút thôi cũng được…
Tối đó, khi Nam về, Hương lại đòi cả ba cùng lúc. Cô quỳ giữa hai anh em, lần lượt bú cặc cả hai, rồi nằm ngửa, dang rộng hai chân:
Nam và Thắng đành chiều cô. Một người đụ lồn, người kia đụ miệng. Hương rên rỉ như con thú cái động dục:
- Hai anh đụ em cùng lúc đi… Em muốn bị lấp đầy… Em mang thai mà em vẫn thèm bị hai anh chiếm hai lỗ…
Càng về sau, Hương càng chủ động và dâm đãng hơn. Cô thường vuốt bụng mình trước gương, thì thầm:
- Em là vợ dâm… em là mẹ bầu dâm đãng… hai anh bắn vào em đi… bắn đầy em…
- Mang thai mà em lại thèm tình dục thế này… Cảm ơn Nam đã nhờ Thắng sang chăm sóc… Giờ em không thể thiếu cặc hai anh nữa rồi…
Thai kỳ bước vào tháng thứ chín. Bụng Hương to tròn, căng cứng như quả bóng, da bụng mỏng đến mức có thể thấy rõ những đường gân xanh. Bác sĩ dặn phải hết sức cẩn thận, hạn chế quan hệ, nhất là tháng cuối. Nhưng càng gần ngày sinh, dục vọng của Hương lại càng bùng nổ không thể kiểm soát.
Cô trở nên dâm đãng và điên cuồng hơn bao giờ hết.
Sáng nào Hương cũng thức dậy với lồn ướt sũng, co thắt liên hồi. Cô thường nằm sờ bụng bầu một tay, tay kia ngón tay đút sâu vào lồn tự sướng đến khi ra nước lênh láng mới chịu dậy. Chỉ cần Thắng gọi điện hỏi thăm, giọng cô đã ngọt ngào van xin:
Thắng lo lắng nhưng không cưỡng nổi. Anh sang nhà mỗi ngày. Hương không chờ nổi đến phòng ngủ, cô kéo anh vào phòng khách khi hai đứa con đi học, cúi người dựa vào tường, kéo váy bầu lên, không mặc quần lót:
- Anh sang ngay đi… Em thèm cặc anh kinh khủng… Bụng em to thế này mà lồn em vẫn ngứa muốn chết…
Thắng đút vào chậm rãi, sợ ảnh hưởng đến con, nhưng Hương lại đẩy hông ra sau mạnh bạo, giọng dâm đãng khàn đặc:
- Nhanh anh… đụ em từ phía sau đi… Em không chịu nổi nữa…
Cô ra liên tục, nước nhờn phun mạnh xuống sàn nhà, bụng bầu rung rung theo từng cú thúc. Thắng phải kìm nén cực độ mới không dám đụ quá mạnh, nhưng Hương vẫn không ngừng van xin đòi “mạnh hơn, sâu hơn”.
- Mạnh hơn… Thắng ơi… đụ mạnh vào… Em muốn anh chọc sâu… Em biết nguy hiểm nhưng em thèm lắm… Bắn vào em đi anh… bắn đầy lồn em…
Nguy hiểm hơn nữa là những đòi hỏi ban ngày.
Có hôm Nam đi làm về muộn, Hương gọi Thắng sang và đòi làm tình ngay trên bàn ăn. Cô nằm ngửa, hai chân chống lên ghế, bụng bầu cao ngất, giọng run run:
Thắng hoảng hốt nhưng vẫn chiều cô. Anh đứng giữa hai chân Hương, đẩy vào chậm mà sâu. Hương cắn tay kìm tiếng rên, nhưng vẫn cong người, hai tay ôm bụng bầu thì thầm dâm đãng:
- Anh đụ em ngay đây đi… Em muốn nhìn con trong bụng rung lên vì cặc anh…
Càng gần ngày sinh, Hương càng đòi hỏi những thứ nguy hiểm hơn. Cô đòi Thắng “chăm sóc” cô ngay cả khi Nam ở nhà và hai đứa con đang ngủ trong phòng bên cạnh. Có đêm cô nằm giữa hai anh em, kéo tay Nam vuốt ve bầu ngực căng sữa, rồi kéo Thắng nằm dưới, tự ngồi lên cặc anh, nhún nhẹ nhưng liên tục:
- Con ơi… bố đang đụ mẹ đây… Mẹ dâm quá phải không… Nhưng mẹ thèm lắm…
Nam vừa lo vừa sướng, anh vuốt bụng vợ, giọng trầm thấp:
- Nam… anh ôm em chặt đi… Thắng… anh nhấp mạnh hơn chút nữa… Em sắp sinh mà em vẫn muốn hai anh bắn tinh vào em…
Nhưng Hương lắc đầu, mắt long lanh nước và dục vọng:
- Em nguy hiểm quá… Bác sĩ dặn tháng cuối phải kiêng…
Đỉnh điểm là lần cô đòi làm tình ngoài ban công lúc nửa đêm. Bụng to nặng nề, Hương vẫn mặc váy mỏng, kéo Thắng ra ban công nhà tầng 3, dựa tay vào lan can, cong hông ra sau:
- Em không kiềm được… Hormone làm em điên rồi… Em muốn hai anh bắn vào em trước khi con chào đời… Em muốn mang tinh của hai anh vào phòng sinh…
Thắng không dám từ chối. Anh đứng sau, một tay ôm bụng bầu bảo vệ, tay kia giữ hông cô, chậm rãi nhưng dứt khoát đẩy sâu. Hương cắn môi đến chảy máu, rên rỉ khàn khàn trong gió đêm:
- Đụ em ở đây đi anh… Em muốn bị đụ trong khi gió thổi vào bụng… Nguy hiểm chút cũng được… Em thèm quá…
Cô run bần bật đạt cực khoái, nước nhờn chảy dài xuống đùi. Thắng cũng không kìm được, bắn tinh nóng hổi sâu vào trong cô lần nữa.
- Thắng… chồng em… mạnh nữa… Em là mẹ bầu dâm đãng… Em muốn ra… ra ngay đây… aaaahhh!!!
Sáng hôm sau, khi Nam đi làm, Hương nằm ôm bụng, thì thầm một mình, giọng đầy thỏa mãn và thèm khát:
Nam và Thắng ngày càng lo lắng, nhưng cũng không thể kháng cự được cơn thèm khát điên cuồng của Hương.
- Còn một tuần nữa là sinh… Nhưng em vẫn thèm hai anh kinh khủng… Dù có nguy hiểm đến đâu, em cũng muốn hai anh chiếm em đến phút cuối…
Những ngày cuối thai kỳ, Hương càng trở nên dâm đãng và nhạy cảm. Nhưng giữa những cơn thèm khát tình dục không ngừng, cô vẫn cố gắng giữ vai trò người mẹ với hai đứa con.
Một buổi tối, sau khi ăn cơm xong, cả nhà ngồi quây quần trong phòng khách. Nam đang xem tin tức, Thắng ngồi bên cạnh chơi với hai đứa trẻ. Hương bụng to tròn, mặc váy bầu rộng, ngồi trên ghế sofa, hai tay vuốt ve bụng mình.
Cô mỉm cười nhìn hai đứa con đang ngồi dưới sàn vẽ tranh, rồi nhẹ nhàng hỏi:
Hai đứa trẻ ngẩng phắt lên, mắt tròn xoe ngây thơ.
- Con yêu, hai con có thích mẹ đẻ thêm em không? Thích có em trai hay em gái?
Bé trai (con lớn) reo lên trước:
Bé gái chen vào, giọng trong trẻo:
- Dạ có ạ! Con thích có em trai! Con sẽ dạy em chơi bóng, chơi xe tăng!
Hai đứa trẻ cười ríu rít, tranh nhau nói tiếp:
- Con cũng thích ạ mẹ! Con muốn em gái để con mặc váy cùng em, con sẽ làm chị lớn, con sẽ gội đầu cho em, mặc đồ cho em nữa!
Hương nhìn hai con, lòng mềm nhũn nhưng cũng dâng trào một cảm giác dâm đãng lạ lùng. Cô vuốt bụng bầu, mỉm cười ngọt ngào:
- Em sẽ khóc nhiều không mẹ?
- Mẹ sinh em xong có còn chơi với con được không?
- Con sẽ giúp mẹ trông em nhé!
Nam và Thắng ngồi hai bên, trao nhau một ánh mắt phức tạp. Nam vuốt tóc vợ, giọng ấm áp:
- Mẹ cũng rất muốn đẻ thêm em cho hai con. Em bé trong bụng mẹ sắp ra rồi. Hai con phải ngoan, thương em nhé.
Thắng không nói gì, chỉ siết nhẹ tay Hương dưới gầm ghế sofa, ánh mắt tối sầm dục vọng. Anh biết rõ đứa bé trong bụng Hương rất có khả năng là con anh.
- Ừ, hai con thích thì tốt quá. Bố sẽ lo cho mẹ và em thật tốt.
Sau khi dỗ hai đứa con đi ngủ xong, Hương lập tức kéo hai anh em vào phòng ngủ chính. Cô đóng cửa lại, cởi phăng chiếc váy bầu, để lộ thân thể trần truồng với bụng bầu căng tròn, bầu ngực căng sữa nặng trĩu.
Cô nằm ngửa ra giường, dang rộng hai chân, giọng dâm đãng run run:
Thắng lo lắng nhưng cặc anh đã cứng ngắc. Anh nằm nghiêng bên cạnh, một tay ôm bụng bầu Hương, chậm rãi đẩy vào từ phía sau:
- Hai con thích có em rồi… Giờ hai anh phải tiếp tục ‘làm em’ cho mẹ chúng nó đây. Em thèm hai anh kinh khủng… Dù tháng cuối rồi, em vẫn muốn hai anh bắn tinh vào em…
Hương rên khàn khàn, hông nhún nhẹ đón từng cú thúc:
- Em dâm quá… Vừa hỏi con thích có em, giờ lại đòi anh đụ tiếp…
Nam nằm phía trước, ngậm lấy ti vợ, tay vuốt ve bụng bầu:
- Đúng rồi… Em hỏi con xong là lồn em ướt hết rồi… Nghĩ đến việc bụng em to vì tinh của hai anh, sinh con cho hai anh… em sướng quá…
Hương cong người, đạt cực khoái chỉ sau vài phút, nước nhờn chảy dài. Cô van xin dâm đãng:
- Anh lo cho em và con về vật chất… Còn Thắng lo cho em bằng cách này. Hai con thích có em, thì chúng ta sẽ cho chúng một em.
Thắng và Nam thay phiên nhau “chăm sóc” cô nhẹ nhàng nhưng sâu sắc suốt đêm đó. Hương ra nhiều lần đến mức mồ hôi nhễ nhại, bụng bầu rung rung theo nhịp.
- Bắn vào em đi… Bắn đầy vào em lần cuối trước khi em sinh… Em muốn mang tinh của hai anh vào phòng sinh…
Khi cả ba nằm ôm nhau mệt mỏi, Hương vuốt bụng, thì thầm hạnh phúc:
- Hai con thích có em… Còn em thì thèm hai anh mãi mãi… Dù em bé là con của ai, nó cũng sẽ được hai bố và một mẹ dâm đãng yêu thương.
Đang tính hỏi Bro khi nào ra tiếp á.Ngày mai sẽ có chap mới
Lễ này có chap ko Bro?Chương 68
cơn chuyển dạ ập đến bất ngờ.
Hương đang nằm giữa Nam và Thắng trong phòng ngủ lớn, vừa đạt cực khoái lần thứ ba thì đột nhiên cô cứng người, hai tay ôm chặt bụng bầu to tròn. Một cơn đau quặn thắt từ thắt lưng lan xuống dưới bụng.
“Á… đau… đau quá… hai anh… em… em chuyển dạ rồi…”
Cô rên lên, mồ hôi túa ra. Nam hoảng hốt bật dậy, mặt tái mét. Thắng cũng ngồi phắt dậy, tay vẫn đặt trên bụng Hương
“Gọi cấp cứu! Nhanh!” Nam hét, giọng run run.
Thắng bình tĩnh hơn, anh mặc quần áo vội, bế Hương ra xe trong khi Nam chuẩn bị túi đồ sinh. Trên đường đến bệnh viện, Hương nằm trong lòng Thắng, hai tay ôm bụng, đau đến mức cắn môi chảy máu nhưng vẫn thì thầm dâm đãng:
“Em… em sắp sinh con của hai anh rồi… Đau quá… nhưng em vẫn… vẫn thèm hai anh…”
Nam lái xe vừa chạy vừa nắm tay vợ:
“Em cố lên, anh ở đây. Anh lo hết cho em và con.”
Đến bệnh viện, bác sĩ kiểm tra và quyết định sinh thường vì em bé ngôi thuận. Hương được đưa vào phòng sinh. Nam và Thắng đều mặc đồ vô trùng, đứng hai bên nắm tay cô.
Cơn đau dồn dập. Hương siết chặt tay hai anh em, mặt đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại. Giữa những cơn co thắt, cô vẫn rên rỉ với giọng đầy dục vọng:
“Thắng… Nam… tay anh siết chặt em đi… Em đau
Bác sĩ và y tá phối hợp nhịp nhàng. Sau hơn hai tiếng rưỡi rặn đau đớn, tiếng khóc oe oe vang lên.
Một bé trai kháu khỉnh chào đời, nặng 3,2kg.
Hương kiệt sức nhưng mỉm cười hạnh phúc, nước mắt lăn dài. Cô vuốt ve em bé ngay khi bác sĩ đặt lên ngực mình.
“Con trai… con của hai anh…”
Nam cúi xuống hôn trán vợ, giọng xúc động:
“Em giỏi lắm. Anh tự hào về em. Anh sẽ lo hết cho con, sữa, tã, viện phí… tất cả anh lo.”
Thắng đứng bên kia, mắt đỏ hoe, tay run run vuốt má em bé. Anh nhìn Hương, ánh mắt vừa lo lắng vừa chiếm hữu mãnh liệt:
“Con trai… Có thể là con anh. Em chịu đau nhiều quá… Anh sẽ ‘chăm sóc’ em thật tốt khi về nhà.”
Sau khi khâu và ổn định, Hương được chuyển sang phòng riêng. Đêm đó, hai anh em thay phiên túc trực bên giường. Khi y tá ra ngoài, Hương kéo tay Thắng đặt lên bầu ngực căng sữa đang rỉ sữa:
“A xem này. Em đang chảy sữa đấy, xem con ti này anh”
Thắng vừa xoa bầu vú căng mọng sữa vừa thì thầm
“Em cho con ti đi. Rồi đi ngủ cho lại sức”
Nam ở bên kia, vuốt tóc vợ, cười khàn.
Hương mỉm cười mệt mỏi nhưng thỏa mãn, ôm con trai vào lòng, thì thầm:
“Con trai của mẹ… Con sẽ có hai bố thương con lắm”
Sáng hôm sau, hai đứa con lớn được Nam đưa đến thăm em. Hai đứa nhỏ reo lên vui mừng:
“Em trai! Con có em trai rồi mẹ ơi!”
Hương nằm trên giường, nhìn hai con ôm em, lòng tràn đầy hạnh phúc. Cô liếc nhìn Nam và Thắng đang đứng hai bên giường, mỉm cười dâm đãng trong đáy mắt.
Em bé trai được đặt tên là Minh Anh – do Nam chọn, nhưng Thắng là người bế bé suốt trên đường về nhà.
Cả nhà chào đón rộn ràng. Hai đứa con lớn reo hò vui mừng, tranh nhau bế em (dĩ nhiên dưới sự giám sát chặt chẽ). Nam lo mọi thứ vật chất: mua thêm tủ lạnh mini để trữ sữa mẹ, máy hút sữa cao cấp, tã bỉm nhập khẩu, và thuê một người giúp việc ở lại hỗ trợ ban ngày.
Sau khi Hương xuất viện về nhà được một tuần, Nam quyết định thuê một người giúp việc tên Lan, khoảng 45 tuổi, ở lại nhà từ sáng đến tối muộn để hỗ trợ trông bé Minh Anh và việc nhà. Đây là ý của Nam nhằm giúp vợ nghỉ ngơi tốt hơn sau sinh.
Nhưng điều này vô tình tạo ra rào cản lớn.
Thắng không thể sang nhà thường xuyên như trước nữa. Ngày nào cô giúp việc cũng có mặt, ở lại đến 9-10 giờ tối mới về. Thắng chỉ có thể ghé qua với lý do “thăm cháu”, ngồi chơi với hai đứa con lớn một lúc rồi phải về. Không còn những buổi sáng chiều dài “chăm sóc” Hương nữa. Hơn 2 tháng trối qua. Hương bắt đầu khó chịu rõ rệt.
Cô thèm khát tình dục kinh khủng sau sinh. Mỗi sáng thức dậy, lồn cô lại ướt nhẹp, bầu ngực căng sữa đến đau. Nhưng có cô Lan ở nhà, cô không dám làm gì quá đáng. Cô cố gắng kìm nén, Hương đã không chịu nổi.
Tối hôm đó, sau khi cô Lan về, Hương lập tức kéo Nam và Thắng vào phòng ngủ. Cô mặc mỗi chiếc áo cho con bú, không mặc quần, mắt long lanh dục vọng xen lẫn bực bội.
“Em thèm hai anh lắm… Nhưng vì thuê cô Lan nên Thắng không sang được thường xuyên nữa. Em chịu không nổi rồi. không có cặc anh là lồn em ngứa muốn phát điên…”
Thắng cắn môi, tay siết chặt đùi Hương:
“Anh cũng thèm em kinh khủng. Nhưng anh không thể sang mỗi ngày như trước được. Cô Lan ở nhà suốt, nếu anh qua nhiều quá sẽ bị nghi ngờ”
Nam thở dài, vuốt tóc vợ:
“Anh thuê cô Lan là muốn em nghỉ ngơi tốt. Nhưng anh biết em… giờ đang rất thèm. Anh sẽ cố sắp xếp. Cuối tuần anh cho cô Lan về sớm và anh đưa hai con lớn đi công viên để Thắng sang được.”
Hương không chờ nổi. Cô đẩy Thắng nằm ngửa, trèo lên, tự tay cầm cặc anh cọ vào lồn ướt át rồi ngồi xuống từ từ. giọng rên rỉ kìm nén:
“Thắng… anh phải tìm cách sang thường xuyên hơn… Em thèm anh mỗi ngày… Không có cặc anh em không ngủ được…”
Thắng hai tay ôm bụng dưới vẫn còn xệ của Hương, giọng khàn đặc:
“Anh sẽ cố. Có khi anh đón hai con đi học thay, rồi đưa về muộn một chút để có thời gian với em. Hoặc… em sang nhà anh vào ban ngày khi cô Lan bận trông bé?”
Hương mắt sáng lên, nhún mạnh hơn một chút:
“Em sẽ sang… Em sẽ nói với cô Lan là đi chợ hoặc đi khám hậu sản… rồi sang nhà anh bú cặc và bị anh đụ. Em chịu không nổi nữa đâu…”
Nam nằm bên, ngậm ti vợ mút sữa, tay vuốt ve hông Hương đang nhún trên Thắng.
“Nhưng em phải cẩn thận, đừng để cô Lan nghi ngờ.”
Hương đạt cực khoái nhanh chóng, cắn vai Thắng để khỏi kêu lớn. Sau khi ra xong, cô nằm giữa hai anh em, tay lần lượt vuốt cặc cả hai, giọng dâm đãng van xin:
“Em thèm tình dục kinh khủng. Vì có giúp việc nên Thắng không sang được thường xuyên… Em đề nghị hai anh tìm cách cho em được ‘chữa trị’ ít nhất ngày nào cũng một lần. Dù phải lén lút, em cũng chấp nhận.”
Thắng hôn sâu vào miệng Hương, thì thầm:
“Anh sẽ sắp xếp. Mai anh sẽ gọi em sang nhà anh khi cô Lan đi chợ. Anh sẽ đụ em thật đã trước khi em về.”
Nam gật đầu, chấp nhận:
“Anh đồng ý. Em cần gì anh cũng chiều. Chỉ cần em khỏe và con cái bình yên.”
Hương mỉm cười thỏa mãn, nhưng trong mắt vẫn là ngọn lửa dục vọng chưa nguôi:
“Em sẽ lén sang nhà Thắng thường xuyên hơn… Em thèm bị anh chiếm lấy mỗi ngày. Dù có giúp việc, em cũng không để mất ‘chăm sóc’ của anh đâu…”
Từ đó, họ bắt đầu tìm cách lén lút hơn. Hương thường viện cớ đi khám, đi chợ, hoặc đưa bé Minh Anh đi tiêm chủng để sang nhà Thắng “chữa khát”. Những cuộc gặp bí mật càng làm cô dâm đãng và thèm khát hơn.
Việc thuê cô Lan giúp việc đã khiến Thắng không thể sang nhà Nam thường xuyên như trước. Một tháng chỉ được gặp Hương chập chờn 3-4 lần, mỗi lần chỉ vội vã nửa tiếng trong lúc cô Lan đi chợ hoặc đưa bé Minh Anh đi ngủ trưa.
Thắng bắt đầu thay đổi.
Anh ít khi ghé nhà Nam nữa, thay vào đó dồn toàn bộ thời gian và sức lực vào công việc. Thắng nhận thêm dự án freelance, làm overtime đến khuya, cuối tuần cũng ở công ty. Chỉ trong vòng hai tháng, anh kiếm được mấy hợp đồng kha khá.
Một buổi chiều, Thắng gọi Hương ra ngoài gặp riêng tại quán cà phê gần nhà. Hương mặc váy bầu rộng (dù đã sinh), bầu ngực vẫn còn căng sữa, ngồi đối diện anh với ánh mắt thèm thuồng.
“Anh ít sang được, em thèm anh lắm…” Hương thì thầm, chân cọ nhẹ vào chân Thắng dưới gầm bàn.
Thắng nắm tay cô, giọng trầm ấm nhưng kiên định:
“Anh biết. Anh cũng thèm em điên dại. Nhưng anh không muốn liều lĩnh để bị phát hiện. Nam thuê giúp việc là để lo cho em và con, anh phải tôn trọng. Nên anh… làm một thứ này cho em.”
Thắng đẩy phong bì dày qua bàn. Bên trong là cuốn sổ tiết kiệm mang tên Hương, số dư 2 tỷ đồng.
Hương mở to mắt, ngạc nhiên:
“2 tỷ…? Thắng…”
“Đây là tiền anh dành dụm. Anh gửi tiết kiệm kỳ hạn 12 tháng, lãi suất khoảng 7%/năm. Hàng tháng em sẽ rút lãi khoảng 11-12 triệu để nuôi Minh Anh. Dù con là con anh hay con anh trai, anh cũng muốn con được hưởng những thứ tốt nhất. Anh không sang thường xuyên được, nhưng anh vẫn muốn chăm sóc con và em bằng cách này.”
Hương mắt đỏ hoe, vừa xúc động vừa dâng trào dục vọng. Cô siết chặt tay Thắng:
“Anh… anh lo cho em và con đến mức này… Em càng thèm anh hơn. Em muốn anh sang đụ em ngay bây giờ…”
Thắng cười khàn, vuốt mu bàn tay cô:
“Không được hôm nay. Cô Lan đang ở nhà. Nhưng anh hứa, cuối tuần này anh sẽ sắp xếp. Anh sẽ nói vớ Nam là cần em ký giấy tờ ngân hàng, rồi đưa em về nhà anh một buổi chiều. Anh sẽ đụ em bù cho những ngày thiếu thốn.”
Tối hôm đó, Hương kể lại với Nam. Nam nghe xong, im lặng một lúc rồi gật đầu:
“Thắng làm vậy là có trách nhiệm. Anh không phản đối. Anh lo cho em về mặt hàng ngày, sữa, tã, viện phí… Còn Thắng lo khoản lớn cho con. Chúng ta… đang cùng chăm sóc em và các con theo cách của mỗi người.”
Hương nằm giữa hai anh em đêm ấy, giọng run run vì thèm khát:
“Em có sổ 2 tỷ của Thắng… Em có chồng lo vật chất… Nhưng em vẫn thèm cặc hai anh. Dù Thắng bận công việc và ít sang, em vẫn muốn hai anh chiếm em thường xuyên nhất có thể…”
Nam vuốt ve bụng dưới vẫn còn mềm của vợ:
“Anh sẽ tạo điều kiện. Cuối tuần anh đưa hai con lớn và bé Minh Anh đi choi để Thắng sang ‘ký giấy tờ’ với em.”
Thắng hôn lên vai Hương, thì thầm chiếm hữu:
“Anh sẽ bù đắp cho em. Khi anh sang, anh sẽ đụ em thật mạnh, bắn thật sâu như trước. Dù bận công việc, anh vẫn muốn em và con là của anh.”
Hương mỉm cười thỏa mãn trong bóng tối, tay lần lượt nắm cặc hai anh em:
“Em hạnh phúc nhất… Một anh cho em tiền nuôi con, một anh cho em tiền và tình dục. Em chỉ là vợ chung của hai anh thôi…”
Cuối tuần đó, Nam sắp xếp hoàn hảo.
Anh đưa hai đứa con lớn và bé Minh Anh đi chơi cả ngày, đồng thời cho cô Lan nghỉ thứ Bảy và Chủ Nhật. Nhà chỉ còn lại hai người: Hương và Thắng.
Thắng đến nhà lúc 9 giờ sáng, tay cầm bộ hồ sơ giả dày cộp. Hương mở cửa trong bộ váy mỏng tang, không mặc áo ngực lẫn quần lót. Bầu ngực cô vẫn căng sữa, hai núm vú nổi rõ dưới lớp vải. Chỉ vừa đóng cửa, Hương đã lao vào ôm chầm lấy anh, hôn ngấu nghiến.
“Anh… em chờ anh đến phát điên rồi… Hơn hai tuần chỉ được gặp vội vã mấy lần…”
Thắng siết chặt eo Hương, tay vuốt mạnh xuống mông cô, giọng khàn đặc vì kìm nén:
“Anh cũng thèm em đến mức không ngủ nổi. Mỗi đêm anh chỉ nghĩ đến lồn em, đến tiếng rên của em… Hôm nay anh sẽ bù hết.”
Họ không kịp vào phòng ngủ. Thắng đẩy Hương dựa lưng vào tường phòng khách, kéo váy lên tận eo, quỳ xuống liếm lồn cô ngay lập tức. Hương cong người, hai tay bấu tóc anh, rên rỉ dâm đãng:
“Áaa… Thắng… liếm mạnh nữa… Lồn em ngứa lắm… em thủ dâm hoài mà không đủ… Anh bú mạnh đi…!”
Thắng liếm mạnh bạo, mút hột le, đút lưỡi sâu vào trong. Chỉ sau hai phút, Hương đã run bần bật ra nước đầu tiên, phun ướt cả cằm anh.
“Em ra rồi… aaaahhh!!!”
Không cho Hương kịp thở, Thắng đứng dậy, cởi quần, cặc cứng ngắc giật giật. Anh bế Hương lên, hai chân cô quặp lấy hông anh, rồi đâm mạnh một phát xuyên suốt.
“Áaaa… to quá… sâu quá… Thắng ơi… đụ em mạnh đi!!!” Hương hét khàn, móng tay cào lên lưng anh.
Thắng không kiềm chế nữa. Sau hơn hai tuần thiếu thốn, anh đụ Hương thật mạnh, thật nhanh, từng cú thúc dồn dập như muốn xuyên thủng cô. Tiếng “phạch phạch phạch” vang vọng cả phòng khách.
“Em dâm quá… Lồn em siết chặt kinh khủng… Anh nhịn hai tuần nay chỉ để hôm nay đụ em nát ra…” Thắng gầm gừ, hai tay bóp mạnh hai bầu vú căng sữa. Sữa mẹ phun ra trắng đục theo nhịp va chạm.
Hương mắt trợn ngược, nước miếng chảy ra khóe miệng:
“Mạnh nữa… anh đụ mạnh nữa đi… em thèm bị anh đụ mạnh thế này… Bắn vào em đi… bắn đầy lồn em…!”
Thắng chuyển tư thế, đặt Hương nằm sấp trên bàn ăn, kéo hông cô cao lên, đụ từ phía sau như máy khoan. Mỗi cú thúc đều sâu tận tử cung, bụng dưới Hương bị va chạm đỏ ửng.
“Em muốn mạnh à? Đây… đây… đây!!!”
Hương gào lên khoái lạc, nước nhờn phun thành dòng liên tục. Cô ra đến lần thứ ba thì chân run không đứng nổi. Thắng vẫn không dừng, anh bế cô vào phòng ngủ, đặt nằm ngửa, hai chân gập sát ngực rồi đâm tiếp.
“Nhìn em này… vừa sinh xong mà lồn vẫn ướt và siết chặt thế này… Em sinh con anh mà giờ bị anh đụ như con đĩ…”
Hương gật đầu lia lịa, nước mắt chảy vì sướng:
“Em là con đĩ của anh… Đụ em nát đi Thắng… Em thèm tinh anh anh… bắn vào em đi…!”
Thắng gầm lên, siết chặt hai đùi Hương và bắn tinh nóng hổi, dày đặc sâu vào tử cung cô. Anh bắn rất nhiều, đến mức tinh dịch tràn ra ngoài khi anh còn đang cương cứng.
Nhưng anh chưa dừng. Sau khi rút ra, Thắng nằm ngửa, kéo Hương ngồi lên, bắt cô cưỡi anh. Hương nhún mạnh bạo, bụng dưới vẫn còn xệ nhẹ va vào bụng anh, hai bầu vú nảy tưng tưng phun sữa.
“Em cưỡi anh đi… Nhún mạnh nữa… Anh muốn em ra thêm lần nữa!”
Hương nhún điên cuồng suốt hai mươi phút, ra thêm hai lần trước khi Thắng bắn thêm một lần nữa vào trong cô.
Họ nằm ôm nhau thở dốc, tinh dịch và nước nhờn lênh láng khắp bàn. Hương vuốt ve ngực anh, giọng ngọt ngào thỏa mãn:
“Anh đụ em mạnh quá… Em thích bị anh hành hạ thế này . Dù có sổ 2 tỷ, dù anh bận… em vẫn chỉ muốn anh chiếm em như hôm nay mỗi tuần.”
Thắng hôn lên trán cô, tay vuốt ve bụng dưới:
“Anh sẽ cố sắp xếp. Dù phải lén lút, anh cũng sẽ đụ em thường xuyên hơn. Em và Minh Anh là của anh.”
Hương mỉm cười, siết chặt lồn giữ lấy cặc anh vẫn còn ngập tinh:
“Em biết… Em là vợ chung, nhưng lồn em chỉ thèm cặc anh nhất…”
Hai tuần sau cuộc “ký giấy tờ” cuồng nhiệt cuối tuần đó, Hương không thể ngừng suy nghĩ về việc xét nghiệm ADN.
Dù miệng cô vẫn nói “em không cần biết con là của ai”, nhưng trong lòng cô ngày càng day dứt. Minh Anh ngày càng giống Thắng – mái tóc xoăn nhẹ, đôi mắt sâu, đường nét khuôn mặt… Những điểm tương đồng ấy khiến Hương vừa hồi hộp vừa phấn khích lạ lùng.
Cô quyết định làm một việc bí mật.
Sáng hôm thứ Tư, khi Nam đi làm và cô Lan đưa hai đứa con lớn đi học, Hương nói với cô Lan:
“Chị đưa Minh Anh đi khám hậu sản, chiều mới về.”
Cô bế con trai một mình đến một phòng khám tư nhân uy tín ở ngoại thành, nơi không ai quen biết. Hương đã chuẩn bị sẵn mẫu tóc của Nam và Thắng từ trước (lấy lén từ bàn chải). Cô khai là “xét nghiệm cha con” với lý do gia đình cần xác nhận.
Quá trình lấy mẫu máu của Minh Anh diễn ra êm thấm. Bé khóc oe oe một lúc rồi ngủ thiếp đi trong lòng mẹ. Hương ngồi chờ, tim đập thình thịch, vừa lo vừa có một cảm giác dâm đãng khó tả.
Ba ngày sau, kết quả được gửi qua email và bản cứng.
Hương mở phong bì trong phòng vệ sinh, tay run run.
Kết quả: Xác suất cha con 99.9998% – Thắng là cha ruột của Minh Anh.
Hương nhìn chằm chằm vào dòng chữ, đầu óc trống rỗng trong vài giây. Sau đó, một cơn sóng khoái cảm lạ lùng dâng trào. Cô cắn môi mạnh đến chảy máu, tay vô thức luồn xuống dưới váy sờ lồn. Chỉ trong khoảnh khắc, cô đã ướt nhẹp.
“Con… là con của Thắng thật… Con trai anh ấy…”
Cô ngồi bệt xuống sàn nhà tắm, thở dốc, mắt long lanh. Thay vì buồn hay day dứt, Hương lại cảm thấy cực kỳ kích thích. Cô tưởng tượng cảnh Thắng biết tin, tưởng tượng anh càng chiếm hữu cô hơn, càng đụ cô mạnh hơn vì biết con là của anh.
Tối hôm đó, khi Nam và Thắng đều có mặt ở nhà, Hương giữ kín bí mật. Cô vẫn cười nói bình thường, nhưng ánh mắt nhìn Thắng đã khác hoàn toàn – vừa mê đắm vừa dâm đãng hơn.
Đêm khuya, sau khi cô Lan về và các con ngủ, Hương kéo Thắng vào phòng tắm, khóa cửa. Cô quỳ xuống ngay lập tức, kéo quần anh ra và ngậm cặc anh sâu đến họng, bú mạnh bạo.
“Em… sao hôm nay hăng thế?” Thắng ngạc nhiên nhưng sướng run.
Hương ngẩng lên, mắt ướt át, giọng thì thầm dâm đãng:
“Vì em vừa biết một chuyện… Con Minh Anh là con của anh. Em bí mật đi xét nghiệm ADN rồi.”
Thắng cứng người, mắt mở to. Anh kéo Hương đứng dậy, siết chặt vai cô:
“Thật không? Con… là con anh?”
Hương gật đầu, cắn môi:
“99.9998%. Con là con ruột của anh, Thắng ạ.”
Thắng thở dốc, dục vọng bùng nổ. Anh bế Hương đặt lên lavabo, dang rộng hai chân cô và đút vào mạnh một phát. Không nhẹ nhàng như những lần sau sinh, anh đụ ngay lập tức với nhịp mạnh và sâu.
“Con anh… Minh Anh là con anh… Em sinh con cho anh rồi!” Thắng gầm gừ, mắt đỏ ngầu chiếm hữu. Mỗi cú thúc đều mạnh bạo như muốn đánh dấu lãnh thổ.
Hương ôm cổ anh, rên rỉ khoái lạc:
“Đúng rồi… Em sinh con cho anh… Em là vợ anh… Đụ em mạnh đi Thắng… Giờ anh biết con là của anh rồi, anh phải đụ em nhiều hơn, bắn vào em nhiều hơn nữa…”
Thắng đụ Hương thật mạnh trong phòng tắm, bắn tinh hai lần liên tiếp vào sâu trong lồn cô. Hương ra nước đến mức ướt cả sàn nhà.
Khi cả hai thở dốc, Thắng hôn lên môi Hương, giọng khàn đặc:
“Em giấu Nam chứ? Anh không muốn Nam buồn… Nhưng từ nay, em và con là của anh hoàn toàn. Anh sẽ tìm cách sang thường xuyên hơn, dù có cô Lan.”
Hương mỉm cười thỏa mãn, siết chặt lồn giữ tinh anh:
“Em sẽ giấu Nam. Nhưng em sẽ để anh chiếm em nhiều hơn. Em sinh con cho anh rồi… em muốn anh làm em mang thai lần nữa.”
Hai ngày sau khi biết kết quả ADN, Hương không giữ nổi bí mật nữa.
Cô nhận ra mình không muốn giấu Nam – người chồng đã chấp nhận mọi thứ từ đầu. Hương muốn anh biết sự thật, dù điều đó có thể làm anh đau.
Tối hôm đó, sau khi Thắng về nhà và cô Lan đã ra về, Hương chờ hai đứa con lớn ngủ say, bé Minh Anh cũng ngái ngủ trong nôi. Cô kéo Nam vào phòng ngủ, khóa cửa, rồi ngồi đối diện anh trên giường.
Hương cầm phong bì kết quả, giọng hơi run nhưng kiên định:
“Nam… em có chuyện quan trọng muốn nói với anh. Em… đã bí mật đem Minh Anh đi xét nghiệm ADN.”
Nam cứng người, khuôn mặt thoáng tái đi. Anh nhìn phong bì trong tay vợ, giọng trầm thấp:
“Và… kết quả thế nào?”
Hương cắn môi, mở phong bì đưa cho chồng. Giọng cô nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng:
“99.9998%. Minh Anh là con ruột của Thắng.”
Không khí trong phòng im lặng đến nghẹt thở. Nam cầm bản kết quả, đọc đi đọc lại dòng chữ ấy. Khuôn mặt anh phức tạp: đau đớn thoáng qua, sự ngạc nhiên, rồi là một nỗi buồn man mác. Nhưng lạ thay, không có cơn giận dữ nào bùng nổ.
Anh thở dài một hơi rất dài, đặt bản kết quả xuống, kéo Hương vào lòng.
“Anh… đã đoán được phần nào. Con trai giống Thắng quá. Anh chỉ không ngờ em lại đi xét nghiệm.”
Hương ôm chặt chồng, nước mắt lăn dài:
“Em xin lỗi anh. Em không kìm được… Em muốn biết sự thật. Nhưng em vẫn yêu anh, Nam ạ. Anh là chồng em, là trụ cột của gia đình này. Anh lo cho em và các con bằng tất cả mọi thứ. Còn Thắng… anh ấy cho em và con Minh Anh sự chiếm hữu và tình dục mà em thèm khát.”
Nam vuốt tóc vợ, giọng khàn khàn:
“Anh không giận em. Anh cũng không giận Thắng. Từ đầu anh đã biết có khả năng này khi nhờ em trai ‘chăm sóc’ em. Giờ biết chắc chắn… anh chỉ thấy… lạ lùng. Con trai anh nuôi lại là con ruột của em trai anh.”
Anh im lặng một lúc, rồi bất ngờ kéo Hương nằm ngửa, hôn mạnh lên môi cô. Nụ hôn không dịu dàng mà đầy chiếm hữu lẫn buông xuôi.
“Nhưng anh phải thừa nhận… việc này lại khiến anh kích thích. Vợ anh sinh con cho người khác… và anh vẫn là chồng chính.”
Hương rên khẽ trong miệng chồng, tay luồn xuống kéo quần anh ra. Cặc Nam đã cứng ngắc.
“Anh… em kể anh biết vì em không muốn giấu. Em muốn anh biết em đã sinh con cho Thắng… và em vẫn muốn anh cùng Thắng tiếp tục chiếm em.”
Nam cởi quần Hương, đút hai ngón tay vào lồn cô đang ướt nhẹp vì xúc động:
“Em dâm quá… Vừa sinh con cho Thắng mà vẫn muốn anh đụ em.”
Hương gật đầu, mắt long lanh:
“Em là vợ dâm của hai anh. Anh là chồng chính, lo vật chất. Thắng là bố ruột của Minh Anh, lo tình dục cho em. Hai anh cùng chăm sóc em… em hạnh phúc nhất.”
Nam không nói thêm. Anh đẩy Hương nằm sấp, kéo hông cô lên và đút vào từ phía sau. Dù không mạnh bằng Thắng, anh vẫn nhấp liên tục, vừa đụ vừa thì thầm:
“Con là của Thắng… nhưng em vẫn là vợ anh. Anh sẽ nuôi Minh Anh như con ruột… và anh sẽ tiếp tục cho em những thứ anh có thể cho.”
Hương rên rỉ dâm đãng, đẩy hông ra sau đón từng cú thúc:
“Đúng rồi anh… Em là vợ anh… nhưng lồn em thuộc về cả hai anh. Mai em sẽ kể cho Thắng rằng anh đã biết. Rồi hai anh cùng đụ em… cùng bắn vào em…”
Nam tăng tốc, bắn tinh vào trong vợ sau vài phút. Hương cũng ra nước, run rẩy vì khoái lạc.
Khi cả hai nằm ôm nhau, Nam vuốt ve má vợ:
“Anh chấp nhận hết. Nhưng em phải hứa một điều: dù Minh Anh là con Thắng, anh vẫn là bố nó trước mặt mọi người.”
Hương hôn chồng say đắm:
“Em hứa. Anh mãi mãi là chồng em.”
Cô mỉm cười trong bóng tối, lòng dâng trào dục vọng. Giờ cả hai anh em đều biết sự thật. Và cô sẽ là người hưởng lợi nhiều nhất.
Lễ này k có nhé. Bận đi chơi cùng gia đình rồiLễ này có chap ko Bro?
Để vẫn còn nhéEnd chưa chủ thớt, thấy end cũng ổn rồi. Hay là vẫn còn nữa


