Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Và tôi đã ngoại tình

Lượt xem: 98091

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Tôi là Hương, 32 tuổi, đã có gia đình và 2 con, làm phó phòng cho một công ti chuyên bán rượu tây và quà tặng sang trọng. Chồng tôi là Nam, 35 tuổi, hiện đang làm một đội trưởng kỹ thuật cho một công ti chuyên về cơ điện và thiết bị điện- ánh sáng.

Cả 2 chúng tôi có một công việc ổn định, thu nhập cũng đủ để gia đình tôi chi tiêu và để giành ra một chút tiết kiệm, cũng may là gia đình nội ngoại 2 bên cũng cũng có điều kiện nên cho vợ tôi một khoản tiền khá lớn để mua nhà ra ở riêng nên chúng tôi chi tiêu khá bạo tay mà không cần lo nghĩ gì nhiều lắm…



Chương một: sự vô tâm lạ kỳ



  • hương:( nhìn đồng hồ) sắp muộn rồi đó, anh có phải đi công tác không?
  • Nam: ( vẫn đang làm bữa sáng) ừ. Nay anh phải đi xuống công trình để giao vật tư và bàn giao công việc cho anh em làm, chiều nay em nhớ giờ đón con nhé
  • Hương: vâng anh đi đường cẩn thận nhé
  • Nam: ( ôm lấy eo Hương) ừ anh nhớ rồi. Em đưa con đi học đi


Hương đẩy ghế ra ngồi dậy với lấy túi xách rồi gọi các con ra xe đưa tụi nhỏ đi học. Hôm nay cô phải đưa đón con đi học nên lịch trình hôm nay khá bận rộn, đưa con đi học xong Hương tới công ti để làm việc, tới công ti Hương bắt tay luôn vào công việc, hôm nay công ti nhiều đơn hàng, buổi sáng Hương tất bật với công việc đóng hàng cùng nhân viên còn buổi chiều thì đi họp, chăm sóc khách hàng, chốt đơn. Công việc khiến Hương sao nhàng đi thời gian cho to í khi điện thoại kêu lên tiếng báo thức chuẩn bị tới giờ đón các con. Thu dọn tạm chỗ làm việc Hương đi ra nhà xe lấy xe rồi đi thẳng tới chỗ đón con

Trời nhá nhem tối, tiếng trống Tiếng trống trường vang lên. Trẻ con ùa ra cổng. Hương đứng đợi với chiếc nón bảo hiểm, tay cầm 2 ly sữa nhỏ.

  • bé bảo và bé huy: ( chạy đến) mẹ ơi mẹ
  • Hương (cúi xuống, đón con): Hôm nay học vui không?
  • Bé Bảo: Dạ có! Cô khen con viết đẹp nhất lớp!
  • Bé huy: còn con hôm nay làm bài được cô khen đấy mẹ
  • Hương (mỉm cười, đưa sữa): các con của mẹ giỏi quá. Mẹ mua sữa cho các con này


Hương chở con về trên xe máy. Ánh hoàng hôn đỏ quạch trải dài trên con đường về khu trung cư. Về tới nhà bé Bảo cất cặp sách, bé Huy đi lấy quần áo để tắm cho 2 anh em, Hương lao luôn vào căn bếp nhỏ ngăn nắp, Hương buộc tóc, sắn tay áo để chuẩn bị bữa tối.

Một bên bếp thì chiên cá, 1 bên thì đun nồi nước để nấu canh, bên này Hương thái rau, tiếng dầu mỡ, tiếng bát đũa khua nhẹ, tiếng nồi nước sủi.

Đồng hồ chỉ 6h45p, Tiếng khóa xoay. Nam bước vào nhà, áo sơ mi nhăn nhẹ, vẻ mặt mệt mỏi.

  • Nam: Anh về rồi.


  • Hương (từ bếp vọng ra): Anh về đúng giờ đấy. Đi rửa tay đi, em dọn cơm.


  • Bé Bảo (nhảy cẫng): Bố ơi! Hôm nay con được 10 điểm văn! Và anh Huy được cô khen ạ


  • Nam (cười nhẹ, xoa đầu con): Giỏi lắm! Con trai bố mà.


Cả gia đình ngồi quanh mâm cơm. Món ăn đơn giản: cá rán, canh rau cải, trứng rán, dưa góp.

Hương gắp thức ăn cho chồng và các con. Nam vừa ăn vừa kiểm tra tin nhắn công việc trong điện thoại.

  • Hương (nhẹ nhàng): Anh bỏ điện thoại xuống một lát được không? Bữa cơm tối mà.


  • Nam (nhìn lên, hơi ngập ngừng): Ừ... Xin lỗi


Anh bỏ máy xuống, nhưng không thật sự tập trung.

Bảo kể chuyện ở lớp, Hương cười, Nam chỉ gật đầu, đôi khi lơ đãng.

Bữa cơm ấm cúng nhưng không thật sự gắn kết – ánh sáng đèn vàng tạo không khí ấm áp, nhưng khoảng cách vô hình giữa vợ chồng vẫn hiện diện rõ ràng.

Xong bữa Nam giúp vợ rửa bát, lau dọn căn bếp còn Hương thì đi tắm.



Tiếng nước rơi đều. Hơi nước bốc lên làm mờ gương.

Hương đứng dưới vòi sen, nước trút lên bờ vai mảnh. Cô nhắm mắt lại. nước chảy qua từng kẽ tóc, trượt dọc sống lưng.chỉ là tiếng thở nhẹ.Cô áp tay lên ngực mình – không phải để khêu gợi, mà như một hành động tìm lại cảm giác đang mất dần.

Lâu rồi, không ai chạm vào cô với sự âu yếm. Lâu rồi, cô không thấy mình còn hấp dẫn.

Cô mở mắt. Nhìn vào gương mờ hơi nước. Hình ảnh phản chiếu của chính mình, Hương nhìn ngắm thật kỹ thấy bản thân mình đâu có tệ, cặp ngực tuy không to nhưng trong và vừa vặn tay, đầu ti không hề thâm mà vẫn còn khá hồng, bụng thon gọn, sâu xuống dưới là mu lồn nhô lên, 2 mép gọn gàng và hồng hào. Ấy vậy mà Nam chồng cô bây lâu nay chỉ quan tâm tới dây điện, tới ống nước, tới mấy cái bản vẽ, Nam đang rửa bát. Mắt anh vẫn dán vào điện thoại đặt bên cạnh, lúc chờ nước chảy.

Anh không biết, phía sau cánh cửa kia, người vợ của mình đang vừa cô đơn, vừa sống lại cảm xúc mà anh đã từng trao nhưng từ lâu đã quên.



10h tối. Ánh đèn ngủ màu vàng dịu. Căn phòng yên tĩnh.

Nam nằm nghiêng trên giường, lướt điện thoại, tai đeo một bên tai nghe bluetooth. Hương bước ra từ phòng tắm, tóc còn ướt, mặc chiếc áo ngủ đơn giản. Cô tắt bớt đèn, nhẹ nhàng trèo lên giường, áp sát bên chồng.

Cô vòng tay ôm Nam từ phía sau, đặt nhẹ cằm lên vai anh, hơi thở sát bên cổ.

  • Hương (thì thầm): Hôm nay... anh thấy em có gì khác không?


Nam đưa tay gạt nhẹ tay Hương ra, mắt vẫn không rời màn hình điện thoại.

  • Nam (lơ đãng): Khoan đã... anh đang trao đổi công việc với khách hàng về mấy hạng mục cần chỉnh sửa


Anh bật loa ngoài — tiếng nói của chủ nhà vang lên nheo nhéo Hương rút tay lại. Ánh mắt cô tối dần. Cô nằm ngửa ra giường, quay mặt ra phía khác.

Căn phòng rộng rãi, nhưng bầu không khí trở nên lạnh hơn bao giờ hết.hai người nằm cạnh nhau, lưng quay vào nhau, chỉ còn tiếng nói chuyện vọng ra từ điện thoại. Đôi mắt mở trừng, nhìn lên trần nhà. Không có nước mắt, chỉ là sự trống rỗng.

Cô quay nhẹ đầu sang nhìn chồng – Nam vẫn đang nói chuyện với ai đó, hoàn toàn không để ý đến cô.

Hương quay lại. Tay cô siết nhẹ lấy gối, không khí xung quanh nặng nề, cô im lặng còn chồng cô thì tiếp tục nói chuyện với điện thoại. Cô muốn phá bỏ không khí nặng nề này nhưng chưa biết làm thế nào, cô liền vội lấy chuyện con cái và công việc ra để cố nói chuyện với Nam

  • Hương: mai anh đón con rồi ba bố con ăn cơm trước đi nhé. Mai em phải đi dự tiệc để tiếp mấy khách vip của công ti?
  • Đáp lại câu hỏi của Hương, Nam chỉ “ Ừ “ đúng một tiếng mà không thèm ngoảnh đầu lại nhìn Hương lấy một cái, cô ôm gối quay lưng về phía chồng, khoé mắt chợt rơi nước mắt
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 2 sự cám dỗ



Không khí trong sảnh tiệc mát lạnh và sang trọng. Những ly vang đỏ sóng sánh, ánh đèn vàng phản chiếu trên ly thủy tinh như lấp lánh một điều gì đó rất xa xỉ và khó nắm bắt.



Hương mặc một chiếc đầm ôm vừa vặn, vai trần lấp ló dưới ánh sáng mờ. Đêm nay cô đại diện công ty tiếp đón các khách hàng VIP. Dù công việc bận rộn, nhưng cô luôn biết cách giữ vẻ ngoài chỉn chu.



Từ xa, có người bước đến gần. Ánh mắt anh ta dừng lại nơi cô.



Dũng – Giám đốc khu vực miền Nam, vừa từ Đà Nẵng bay vào. Đã hơn 40 tuổi nhưng vóc dáng cao ráo, mái tóc điểm vài sợi bạc, ánh mắt sâu và giọng nói trầm ấm.



  • Dũng (mỉm cười, nâng ly): Lâu rồi mới gặp lại em, Hương. Em lúc nào cũng điềm đạm, chỉn chu như vậy.
  • Hương (gật đầu nhẹ, cười xã giao): Dạ, vâng, cũng đâu dám thay đổi gì nhiều.
Họ cụng ly. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Dũng giữ lâu hơn cần thiết một chút. Không hẳn là tán tỉnh — mà là một sự chú ý, đủ khiến người đối diện cảm thấy mình được “nhìn thấy”.



  • Dũng (nhấp ngụm rượu, trầm ngâm): Chồng em chắc bận lắm nhỉ? Hay anh thấy… lần nào gặp khách, em cũng tự đi một mình.
Hương thoáng khựng lại. Câu nói không có ý trách móc, cũng không mang vẻ gợi tình. Nhưng nó khiến cô chao đảo trong lòng. Cô từng nghe nhiều lời ngọt hơn thế, nhưng lâu lắm rồi, không ai hỏi cô điều đó.



Hương (nhẹ giọng): Dạ, ảnh bận lắm. Làm kỹ thuật, công trình, tăng ca suốt ngày.

Dũng không nói gì thêm. Anh chỉ gật đầu nhẹ, như đã hiểu. Rồi chuyển sang chuyện công việc, hỏi thăm vài đơn hàng lớn mà cô đang phụ trách. Cách anh trò chuyện khiến cô thoải mái — không vồ vập, không ép buộc. Chỉ là những cuộc trao đổi rất chuyên nghiệp nhưng luôn ẩn trong đó sự quan tâm ngầm.



Buổi tiệc tàn, mọi người lần lượt ra về. Hương cùng vài đồng nghiệp thu dọn lại tài liệu quảng bá, còn Dũng bước đến chào cô.



  • Dũng: Anh về trước đây. Khi nào có dịp, mời em ly cà phê nhé — không phải vì công việc.
  • Hương (do dự thoáng giây, rồi gật đầu): Dạ… nếu có dịp.
Anh mỉm cười, gật đầu nhẹ rồi rời đi.



Đêm đó, Hương trở về nhà khi hai con đã ngủ. Nam cũng đã ngủ gục trên ghế sofa, TV vẫn mở dở chương trình tin tức. Cô nhẹ nhàng tắt TV, đắp chăn cho chồng.



Rồi bước vào phòng, thay đồ, lau lớp trang điểm, nằm lên giường.



Đèn ngủ vàng dịu. Không gian yên ắng.



Hương mở điện thoại, thấy một tin nhắn mới từ anh Dũng:



“Hôm nay em làm rất tốt. Chúc em ngủ ngon, Hương.”

Cô nhìn dòng tin nhắn thật lâu. Không trả lời.



Nhưng khi tắt màn hình, môi cô hơi cong lên – một nụ cười nhỏ



Ba ngày sau buổi tiệc, trời đổ mưa nhẹ buổi chiều. Bầu không khí ẩm lạnh khiến phố xá bớt náo nhiệt. Hương vừa kết thúc buổi gặp khách hàng ở quận Hoàn Kiếm thì điện thoại rung lên:



  • Dũng: "Anh đang gần văn phòng em. Nếu em rảnh 15 phút, mời em ly cà phê hôm trước nợ nhé."
Hương nhìn đồng hồ. Gần 4h. Còn đủ thời gian trước khi đón con. Cô ngần ngại vài giây, rồi nhắn lại:



  • "Em rảnh. Gửi em địa chỉ nhé."
Quán cà phê nhỏ trong hẻm – yên tĩnh, không ai để ý

Dũng đã ngồi đó. Áo sơ mi xắn tay, mùi hương nhẹ từ nước hoa nam tính thoảng qua khi Hương bước tới. Anh đứng dậy kéo ghế cho cô – cử chỉ đơn giản, nhưng đủ khiến Hương thấy mình được coi trọng.



  • Dũng (nhìn ly cà phê): Em uống cappuccino đúng không? Nhớ từ lần công tác ở Nha Trang.
  • Hương (cười nhẹ): Anh còn nhớ cả chuyện đó ạ?
  • Dũng: Anh nhớ những thứ người khác hay quên.
Một lúc lâu không ai nói gì. Chỉ có tiếng muỗng khuấy cà phê và tiếng mưa rơi đều đều ngoài mái hiên. Sự im lặng không khó chịu. Trái lại, nó cho phép họ… cảm nhận.Cuộc trò chuyện không còn xoay quanh công việc

  • Dũng: Em từng nghĩ đến việc... nghỉ làm, về chăm con toàn thời gian chưa?
  • Hương: (lắc đầu nhẹ) Em từng nghĩ. Nhưng rồi lại thấy nếu em ở nhà, sẽ không còn là em nữa. Công việc khiến em thấy mình còn giá trị.
  • Dũng: Vậy còn chồng em… có thấy giá trị đó không?
Hương im lặng. Tay cô siết nhẹ quai ly.



  • Hương (chậm rãi): Ngày xưa có. Giờ thì… chắc ảnh quên mất rồi.
Dũng không nói nữa. Anh chỉ nhìn cô. Không soi mói, không thương hại. Chỉ là một ánh nhìn sâu và rất thật.Kết thúc buổi gặp nhưng để lại dư âm

Khi ra khỏi quán, mưa đã tạnh. Đường phố vẫn ướt và ánh đèn chiều hắt bóng xuống mặt đường loang loáng. Dũng đưa cô ra tận xe.



  • Dũng: Cảm ơn em vì đã đến. Anh biết em do dự.
  • Hương (nhìn anh, nhẹ giọng): Cà phê ngon mà.
Cô định bước lên xe thì Dũng gọi nhẹ:



  • Dũng: Hương... Em biết không, lâu rồi anh mới ngồi cạnh một người mà thấy bình yên như thế.
Cô quay đầu, không đáp. Nhưng ánh mắt đã nói nhiều hơn lời.Đêm đó Hương nằm trên giường, màn hình điện thoại sáng. Tin nhắn từ Dũng:



  • "Anh không mong gì từ em, chỉ là… đôi khi mong em đừng quên cảm giác em từng đáng giá thế nào."
Cô không nhắn lại. Nhưng sáng hôm sau, cô mặc chiếc váy Dũng từng khen, tô chút son hồng và mỉm cười trong gương — nụ cười ấy đã lâu chưa từng xuất hiện.
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 3 giao nhau trong những khoảng trống

Sáng thứ Bảy, trời Hà Nội âm u. Nam nhận được cuộc gọi khẩn từ công trình mới – cúp điện, máy phát lỗi, toàn bộ hệ thống chiếu sáng không khởi động. Anh vội vàng rời nhà từ lúc 6 giờ sáng, để lại lời dặn:



  • Nam: Anh đi sớm, em nhớ đưa con đi học thêm môn toán, rồi chiều đón nhé. Cơm trưa chắc anh ăn ngoài.
Hương gật đầu, không hỏi thêm. Cô quá quen với những buổi sáng vội vã như vậy.

Buổi trưa, tin nhắn đến từ Dũng

Dũng:

  • “Hôm nay trời âm u quá. Có muốn ăn trưa không? Không có ý gì đâu. Chỉ là một người quen rảnh rỗi mời một người quen khác rảnh rỗi.”
Hương nhìn tin nhắn, chần chừ vài giây, rồi trả lời:



  • “Chỉ một tiếng thôi.”
Quán Nhật ở Triệu Việt Vương – không gian yên tĩnh, riêng tư

Dũng đã chờ sẵn, chọn bàn trong góc, nơi có ánh sáng vừa đủ và tiếng nhạc jazz nền mờ. Anh gọi món giúp cô, nhớ chính xác khẩu vị ít nước tương, nhiều gừng ngâm.



  • Dũng: Anh không hiểu sao nhiều người đàn ông lại để phụ nữ như em phải cô đơn đến thế.
  • Hương (nhìn anh, nhẹ giọng): Đôi khi… người ta không biết mình đang bỏ quên điều gì cho đến khi mất.
  • Dũng (rất khẽ): Vậy còn em… em có đang bỏ quên điều gì không?
Ánh mắt họ chạm nhau. Không ai cười. Cũng không ai nói thêm gì. Nhưng giữa họ, không khí đã thay đổi — như dòng điện nhẹ chạy dưới lớp da. Một khoảnh khắc không chạm, nhưng rất gần

Khi đứng dậy rời đi, Dũng giúp Hương khoác áo khoác. Bàn tay anh chạm nhẹ vào vai cô. Chỉ là một cử chỉ lịch sự. Nhưng Hương cảm thấy bờ vai mình nóng lên, dù ngoài trời đang lạnh.



Cô bước trước vài bước ra bãi xe. Dũng đi sau. Không ai nói gì.



Khi cả hai cùng đứng dưới mái hiên, đợi cơn mưa nhỏ tạnh đi, Dũng đột ngột lên tiếng:



  • Dũng: Em biết không, nếu hôm nào đó em cần ai đó chỉ để ngồi bên cạnh – không hỏi gì, không làm gì… thì cứ gọi anh.
Hương không nhìn anh. Cô chỉ nói:



  • Hương: Anh không thấy nguy hiểm sao?
  • Dũng (rất khẽ, gần như thì thầm): Không nguy hiểm với em. Chỉ nguy hiểm cho chính anh.
Tối hôm đó

Nam vẫn chưa về. Công trình có sự cố kéo dài. Hương ngồi đọc truyện cùng hai con, rồi dỗ chúng ngủ. 10h30, cô bước ra ban công. Gió thổi nhẹ. Cô mở điện thoại, nhìn lại tin nhắn của Dũng. Rồi gõ một dòng:



  • “Em ổn. Nhưng cảm ơn anh vì đã hỏi.”
Dũng nhắn lại gần như ngay lập tức:



  • “Chỉ cần em biết em không một mình là đủ.”


Hương nằm xuống giường. Cô quay lưng lại phía trống, nơi Nam vẫn chưa về. Ánh mắt mở to nhìn trần nhà.Cô chưa phản bội. Nhưng đã không còn trung thành bằng trái tim…



Một ngày Chủ nhật cuối tháng, Hà Nội nắng nhẹ. Nam phải đi khảo sát công trình tận Hải Dương từ sáng sớm, hai đứa con thì được ông bà nội đón qua chơi từ hôm trước.Căn nhà vắng. Hương định tranh thủ dọn dẹp, nhưng điện thoại rung:



  • Dũng:“Hôm nay không mưa. Muốn trốn Hà Nội vài tiếng không? Anh không rủ đi đâu lạ lẫm. Chỉ là một quán cà phê nhỏ cạnh sông dưới Chương Mỹ thôi. Gió mát và yên tĩnh. Em cần một khoảng không.”
Hương đặt điện thoại xuống. Đắn đo. Nhưng chỉ năm phút sau, cô đã chọn chiếc váy trắng mỏng nhẹ, không quá gợi cảm nhưng là bộ đồ cô không mặc khi ở cạnh chồng.11 giờ trưa Một chuyến xe không định nghĩa. Dũng lái xe. Anh không nói nhiều. Chỉ hỏi cô có muốn nghe nhạc không. Giai điệu nhạc ballad vang lên, hòa với tiếng gió và mùi hương nước hoa thoang thoảng từ ghế lái bên kia. Hương tựa nhẹ vào cửa kính, tóc khẽ bay. Họ không vội, không gấp

12h trưa Quán cà phê bên bờ sông

Một căn nhà gỗ nhỏ nép bên rặng tre, view nhìn ra sông lặng lẽ trôi. Không có ai xung quanh. Hương ngồi cạnh lan can gỗ, hai tay ôm ly trà nóng.Dũng ngồi đối diện, mắt không rời cô.



  • Dũng:Hôm nay em rất đẹp. Không phải kiểu phụ nữ gợi cảm. Mà là đẹp kiểu khiến người khác muốn ngồi im bên cạnh không rời đi.
Hương nhìn xuống tay mình.



  • Hương:Em không biết từ lúc nào mình trở thành kiểu phụ nữ cần nghe điều đó đến thế.
Dũng không đáp. Anh chỉ nghiêng người, nhẹ nhàng đặt tay lên bàn gần tay cô, nhưng không chạm.Cả hai cứ ngồi thế tay không đụng, nhưng lòng thì đã động.



2h chiều Trời bất ngờ đổ mưa nhẹ. Dũng lấy áo khoác che đầu cho Hương, dìu cô bước nhanh vào khu nhà gỗ phụ. Không ai trong quán. Bên trong có một chiếc ghế dài bằng gỗ, khô ráo, nhìn ra mưa. Họ ngồi sát nhau, hơi ấm từ người anh lan sang. Hương cảm nhận rõ mùi da thịt nam tính của anh khác với mùi dầu máy hay bụi công trình từ áo của chồng.



  • Dũng (thì thầm):Anh không định làm gì khiến em tổn thương. Nhưng… có lẽ anh lỡ thích em nhiều hơn anh nghĩ.
  • Hương (không nhìn, khẽ nói):Em không biết phải làm gì với cảm xúc này nữa.
Dũng quay sang. Bàn tay anh khẽ chạm vào tay cô. Lúc này, Hương không rút lại.



Và rồi rất chậm rãi anh nghiêng sang, áp môi mình lên mu bàn tay cô. Không vội vàng. Không chiếm hữu. Nhưng đủ để Hương thấy cơ thể mình rung lên. Họ cứ đứng nhìn nhau, không nói gì, chỉ nhìn nhau cho tới ra về. Lúc chia tay Trên đường về Không ai nói lời tạm biệt sướt mướt. Dũng đưa Hương về trước cửa chung cư. Trước khi cô bước xuống, anh giữ nhẹ tay cô:



  • Dũng:Hương... Đừng trả lời gì vội. Nhưng nếu một ngày em cho phép anh yêu em – anh sẽ không làm điều đó trong bóng tối.
Cô không gật. Cũng không lắc. Chỉ là trong mắt cô lúc đó đã không còn sự phòng thủ.



Đêm đó bên cạnh người chồng vẫn đang ngủ say. Hương nằm quay lưng lại với Nam. Cô không khóc. Nhưng tim cô đập chậm và sâu như vừa đánh mất một điều gì đó… hoặc vừa bắt đầu tìm thấy chính mình.
 

Ngocanh2000

Đang Tuổi Sửu Nhi
15/9/24
797
163
30
25
Đồng Nai
VND
0
Tín dụng
3,251
Chương 3 giao nhau trong những khoảng trống

Sáng thứ Bảy, trời Hà Nội âm u. Nam nhận được cuộc gọi khẩn từ công trình mới – cúp điện, máy phát lỗi, toàn bộ hệ thống chiếu sáng không khởi động. Anh vội vàng rời nhà từ lúc 6 giờ sáng, để lại lời dặn:



  • Nam: Anh đi sớm, em nhớ đưa con đi học thêm môn toán, rồi chiều đón nhé. Cơm trưa chắc anh ăn ngoài.
Hương gật đầu, không hỏi thêm. Cô quá quen với những buổi sáng vội vã như vậy.

Buổi trưa, tin nhắn đến từ Dũng

Dũng:

  • “Hôm nay trời âm u quá. Có muốn ăn trưa không? Không có ý gì đâu. Chỉ là một người quen rảnh rỗi mời một người quen khác rảnh rỗi.”
Hương nhìn tin nhắn, chần chừ vài giây, rồi trả lời:



  • “Chỉ một tiếng thôi.”
Quán Nhật ở Triệu Việt Vương – không gian yên tĩnh, riêng tư

Dũng đã chờ sẵn, chọn bàn trong góc, nơi có ánh sáng vừa đủ và tiếng nhạc jazz nền mờ. Anh gọi món giúp cô, nhớ chính xác khẩu vị ít nước tương, nhiều gừng ngâm.



  • Dũng: Anh không hiểu sao nhiều người đàn ông lại để phụ nữ như em phải cô đơn đến thế.
  • Hương (nhìn anh, nhẹ giọng): Đôi khi… người ta không biết mình đang bỏ quên điều gì cho đến khi mất.
  • Dũng (rất khẽ): Vậy còn em… em có đang bỏ quên điều gì không?
Ánh mắt họ chạm nhau. Không ai cười. Cũng không ai nói thêm gì. Nhưng giữa họ, không khí đã thay đổi — như dòng điện nhẹ chạy dưới lớp da. Một khoảnh khắc không chạm, nhưng rất gần

Khi đứng dậy rời đi, Dũng giúp Hương khoác áo khoác. Bàn tay anh chạm nhẹ vào vai cô. Chỉ là một cử chỉ lịch sự. Nhưng Hương cảm thấy bờ vai mình nóng lên, dù ngoài trời đang lạnh.



Cô bước trước vài bước ra bãi xe. Dũng đi sau. Không ai nói gì.



Khi cả hai cùng đứng dưới mái hiên, đợi cơn mưa nhỏ tạnh đi, Dũng đột ngột lên tiếng:



  • Dũng: Em biết không, nếu hôm nào đó em cần ai đó chỉ để ngồi bên cạnh – không hỏi gì, không làm gì… thì cứ gọi anh.
Hương không nhìn anh. Cô chỉ nói:



  • Hương: Anh không thấy nguy hiểm sao?
  • Dũng (rất khẽ, gần như thì thầm): Không nguy hiểm với em. Chỉ nguy hiểm cho chính anh.
Tối hôm đó

Nam vẫn chưa về. Công trình có sự cố kéo dài. Hương ngồi đọc truyện cùng hai con, rồi dỗ chúng ngủ. 10h30, cô bước ra ban công. Gió thổi nhẹ. Cô mở điện thoại, nhìn lại tin nhắn của Dũng. Rồi gõ một dòng:



  • “Em ổn. Nhưng cảm ơn anh vì đã hỏi.”
Dũng nhắn lại gần như ngay lập tức:



  • “Chỉ cần em biết em không một mình là đủ.”


Hương nằm xuống giường. Cô quay lưng lại phía trống, nơi Nam vẫn chưa về. Ánh mắt mở to nhìn trần nhà.Cô chưa phản bội. Nhưng đã không còn trung thành bằng trái tim…



Một ngày Chủ nhật cuối tháng, Hà Nội nắng nhẹ. Nam phải đi khảo sát công trình tận Hải Dương từ sáng sớm, hai đứa con thì được ông bà nội đón qua chơi từ hôm trước.Căn nhà vắng. Hương định tranh thủ dọn dẹp, nhưng điện thoại rung:



  • Dũng:“Hôm nay không mưa. Muốn trốn Hà Nội vài tiếng không? Anh không rủ đi đâu lạ lẫm. Chỉ là một quán cà phê nhỏ cạnh sông dưới Chương Mỹ thôi. Gió mát và yên tĩnh. Em cần một khoảng không.”
Hương đặt điện thoại xuống. Đắn đo. Nhưng chỉ năm phút sau, cô đã chọn chiếc váy trắng mỏng nhẹ, không quá gợi cảm nhưng là bộ đồ cô không mặc khi ở cạnh chồng.11 giờ trưa Một chuyến xe không định nghĩa. Dũng lái xe. Anh không nói nhiều. Chỉ hỏi cô có muốn nghe nhạc không. Giai điệu nhạc ballad vang lên, hòa với tiếng gió và mùi hương nước hoa thoang thoảng từ ghế lái bên kia. Hương tựa nhẹ vào cửa kính, tóc khẽ bay. Họ không vội, không gấp

12h trưa Quán cà phê bên bờ sông

Một căn nhà gỗ nhỏ nép bên rặng tre, view nhìn ra sông lặng lẽ trôi. Không có ai xung quanh. Hương ngồi cạnh lan can gỗ, hai tay ôm ly trà nóng.Dũng ngồi đối diện, mắt không rời cô.



  • Dũng:Hôm nay em rất đẹp. Không phải kiểu phụ nữ gợi cảm. Mà là đẹp kiểu khiến người khác muốn ngồi im bên cạnh không rời đi.
Hương nhìn xuống tay mình.



  • Hương:Em không biết từ lúc nào mình trở thành kiểu phụ nữ cần nghe điều đó đến thế.
Dũng không đáp. Anh chỉ nghiêng người, nhẹ nhàng đặt tay lên bàn gần tay cô, nhưng không chạm.Cả hai cứ ngồi thế tay không đụng, nhưng lòng thì đã động.



2h chiều Trời bất ngờ đổ mưa nhẹ. Dũng lấy áo khoác che đầu cho Hương, dìu cô bước nhanh vào khu nhà gỗ phụ. Không ai trong quán. Bên trong có một chiếc ghế dài bằng gỗ, khô ráo, nhìn ra mưa. Họ ngồi sát nhau, hơi ấm từ người anh lan sang. Hương cảm nhận rõ mùi da thịt nam tính của anh khác với mùi dầu máy hay bụi công trình từ áo của chồng.



  • Dũng (thì thầm):Anh không định làm gì khiến em tổn thương. Nhưng… có lẽ anh lỡ thích em nhiều hơn anh nghĩ.
  • Hương (không nhìn, khẽ nói):Em không biết phải làm gì với cảm xúc này nữa.
Dũng quay sang. Bàn tay anh khẽ chạm vào tay cô. Lúc này, Hương không rút lại.



Và rồi rất chậm rãi anh nghiêng sang, áp môi mình lên mu bàn tay cô. Không vội vàng. Không chiếm hữu. Nhưng đủ để Hương thấy cơ thể mình rung lên. Họ cứ đứng nhìn nhau, không nói gì, chỉ nhìn nhau cho tới ra về. Lúc chia tay Trên đường về Không ai nói lời tạm biệt sướt mướt. Dũng đưa Hương về trước cửa chung cư. Trước khi cô bước xuống, anh giữ nhẹ tay cô:



  • Dũng:Hương... Đừng trả lời gì vội. Nhưng nếu một ngày em cho phép anh yêu em – anh sẽ không làm điều đó trong bóng tối.
Cô không gật. Cũng không lắc. Chỉ là trong mắt cô lúc đó đã không còn sự phòng thủ.



Đêm đó bên cạnh người chồng vẫn đang ngủ say. Hương nằm quay lưng lại với Nam. Cô không khóc. Nhưng tim cô đập chậm và sâu như vừa đánh mất một điều gì đó… hoặc vừa bắt đầu tìm thấy chính mình.
Chuyện này thật ko v
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 4: KHÔNG THỂ QUAY ĐẦU – ĐÊM KHÁCH SẠN ĐẦU TIÊN



Chiều thứ Sáu, công ty tổ chức tiệc tri ân khách VIP tại khách sạn 5 sao trung tâm. Hương được phân phụ trách tiếp khách cùng ban giám đốc. Từ sáng, điện thoại cô hiện tin nhắn:



  • Dũng: “Em có mang theo đồ ở lại không? Tiệc sẽ kéo dài. Có khi nên nghỉ lại để tránh về khuya.”
Hương nhìn chằm vào màn hình.

Rồi mở tủ, bỏ thêm một bộ đồ ngủ vào túi xách. Không trang điểm quá đậm. Nhưng chọn thỏi son đỏ trầm mà lâu rồi cô không dùng.

Trong tiệc ánh mắt giữa đám đông

Khách khứa rôm rả, tiếng ly va vào nhau, rượu vang sóng sánh. Dũng đứng cạnh đối tác, vẫn trò chuyện chuyên nghiệp. Nhưng ánh mắt anh thi thoảng vẫn tìm tới cô, đủ lâu để Hương cảm nhận được mình đang được nhìn như một người đàn bà thật sự.



Khoảng 10 giờ, tiệc tan. Hương định bắt taxi về thì Dũng tiến lại, nhẹ giọng:



  • Dũng:Anh thuê phòng trên tầng 18, chỉ để nghỉ lại chút rồi mai bay lại Đà Nẵng. Em không cần phải vào, nếu không muốn. Nhưng anh muốn biết... em có sợ chính mình không?
Cô đứng im. Rồi khẽ gật đầu. Không phải vì đồng ý với lời rủ mà đồng ý với chính mình. Trong thang máy không nói gì. Thang máy chỉ có hai người. Tiếng máy chạy êm, không gian yên tĩnh đến mức nghe được tiếng thở. Hương đứng hơi nghiêng, mắt không nhìn thẳng. Nhưng tay cô khẽ run.



Dũng không chạm vào cô. Không cần. Sự im lặng trong thang máy ấy còn thân mật hơn cả cái nắm tay. Căn phòng tầng 18 ánh đèn dịu, mùi tinh dầu ấm

Phòng khách sạn rộng, thoảng mùi gỗ và tinh dầu oải hương. Dũng mở cửa rồi lùi lại, nhường lối cho Hương. Cô bước vào. Không hỏi tại sao. Không cần lời giải thích.



Anh treo áo vest lên giá. Rót cho cô một ly vang đỏ. Đặt lên bàn.Tiếng nhạc jazz nhẹ vang trong nền.Không ai nói lời nào. Họ đã nói quá nhiều bằng mắt, bằng im lặng, bằng tháng ngày kìm nén.Dũng bước lại gần. Không vồ vập. Anh đứng đối diện cô.Đưa tay lên, vuốt nhẹ một lọn tóc rơi xuống má cô.



  • Dũng (rất khẽ):Anh sẽ không hỏi “em chắc chứ?” Vì anh tin... nếu em đã đứng đây, thì đã không còn quay đầu.
Cô không trả lời. Nhưng ngửa mặt lên, mắt khép hờ Và họ hôn nhau. Không cuồng nhiệt mà là giải thoát . Không phải màn cởi đồ cuống cuồng. Mà là hai con người chạm vào nhau như thể tìm lại phần đã mất rất lâu trong lòng mình.



Dũng chạm vào lưng Hương bàn tay không lạnh, nhưng làm cô nổi gai ốc.

Anh hôn xuống cổ cô chậm rãi như thể từng phân da thịt đều đáng được ghi nhớ. Khi váy cô rơi xuống sàn, Dũng không nhìn với ham muốn mà như đang chiêm ngưỡng một điều thiêng liêng, lặng lẽ.



  • Hương (thở đứt quãng):Lâu rồi… em quên cảm giác mình là đàn bà…
Anh không nói gì. Chỉ kéo cô lại gần, và ôm thật chặt như thể anh sợ nếu buông ra, Hương sẽ tan biến vào đời như một giấc mơ đẹp.



Cả 2 lột phăng bộ quần áo đang mặc trên người nhau xuống ôm lấy nhau, hai môi họ tìm đến nhau rồi dính chặt vào nhau, họ cứ thế vừa ôm ấp vừa sờ mó cơ thể nhau vừa hôn vừa di chuyển vào nhà tắm. Tiếng nước xả xuống làm ướt 2 con người đang trần chuồng trong đó. Môi họ dứt ra, mẳ Dũng dán chặt vào cặp vú của Hương, Hương ngại ngùng đưa 2 tay lên che ngang vú, mặt đỏ ửng lên

  • Dũng: Hương ơi, em thật là đẹp, thật là lộng lẫy làm sao, anh có thể ( vừa nói Dũng vừa đưa tay về cặp vú của Hương)
Hương đỏ ửng mặt lên nhưng tay khẽ buông xuống để lộ cặp vú loã lồ trước người đàn ông khác, Hương hơi ưỡn ngực lên để cho Dũng chạm vào, tay Dũng chạm vào nhẹ vào đầu ti Hương khiến Hương giật mình, Dũng vuốt nhẹ tay vào vú Hương bóp nhẹ rồi từ từ đưa miệng sát vào vú Hương. Dũng phả 1 hơi thở ấm nóng lên ngực Hương rồi lè lưỡi liếm nhẹ lên đầu ti. Hương đưa tay lên ôm lấy đầu Dũng rồi ngửa mặt lên trời thở khẽ

Dũng nhả đầu ti Hương ra rồi chậm rãi ngậm lấy một bên vú Hương mà bú, bên còn lại thì dùng tay vân vê đầu ti. Đầu ti Hương cương cứng lên vì được kích thích, hơi thở ngày càng mạnh hơn.

Dũng nhả cặp vú Hương ra rồi đi về phía đằng sau vỗ mông ra hiệu cho Hương chổng mông lên, Hương vừa chổng mông lên là Dũng dí miệng mình sát lồn Hương rồi nhè lưỡi liếm nhẹ vào hai mép lồn, lưỡi Dũng lách mép lồn sang hai bên rồi từ từ tiến sâu vào lồn Hương, cái lưỡi điêu luyện ấy cứ thế khoáy sâu vào trong Hương cộng với ngoan tay Dũng đang nghịch đầu ti khiến chân Hương run lên

  • Dũng: chồng em không làm thế này với em sao?
  • Hương: ( thở hổn hển) dạ có. Nhưng chỉ ở trong phòng thôi. Chứ trong nhà tắm thì chưa
  • Dũng: vậy giờ ra phòng ngủ nhé
Hương không nói gì mà chỉ nhìn Dũng rồi gật đầu. Cả hai ôm lấy nhau đi vào phòng, tiến về phía giường Dũng ngồi xuống, cặc dựng ngược lên rồi Dũng nằm ra giường. Hương thấy vậy liền ngồi lên giường rồi leo lên người Dũng. Ở tư thế 69 này Hương nhìn rõ đầu khấc của Dũng đỏ ửng lên và bóng loáng, chiều dài từ đầu khấc tới gốc cỡ chừng 15cm, gốc được cắt tỉa lông khá gọn gàng. Còn góc nhìn của Dũng thấy rõ 2 mép lồn Hương đã tách ra do được bú khi này trong nhà tắm, hai mép không quá dài, lỗ lồn còn khá hồng hào và trông khá khít, ở giữa 1 thứ nước trắng đang nhễu ra, chẳng trần trừ Dũng nhè lưỡi ra liếm dọc khe lồn rồi dừng lại ở hạt le, lưỡi Dũng đá sang hai bên kích thích hạt le khiến nó phồng lên.

Ở trên Hương đang há miệng ra để mưt cặc Dũng, tay nàng ôm sát gốc cặc để sóc, lưỡi đảo qua lại đầu khấc, chốc chốc lại hóp miệng lại mút chặt lấy cặc Dũng. Dũng phê quá không chịu nổi đành phải nhả lồn ra mà rên ử ử trong cổ họng, Hương thấy vậy biết nếu cứ tiếp tục mút cặc thì Dũng sẽ không chịu nổi mà xuất ra mất nên cô dừng lại, há miệng nhả cặc Dũng ra. Dũng bò dậy, hay tay túm lấy chân Hương tách sang hai bên, cầm cặc đập nhẹ vào hạt le Hương mấy phát rồi cầm cặc lựa trúng lỗ định đút vào thì Hường vội la lên rồi lấy tay ngăn lại

  • Hương: đừng anh Dũng ơi
  • Dũng: (vẻ mặt ngạc nhiên) sao vậy em
  • Hương: anh định chơi trần đó hả
  • Dũng: anh xin lỗi Hương. Anh không nghĩ là em sẽ ở lại với anh đêm nay nên anh không có chuẩn bị
  • Hương( chỉ tay về cái túi xách) em có mang đó. Anh ra lấy rồi đeo vào đi
  • Dung( lật đật đi ra mở túi sách) em lúc nào cũng mang bao cao su hả
  • Hương: trước em với chồng hay đi chơi ngoài lắm, nên em hay để phòng trong đó thui anh
  • Dũng: chứ không phải là em chuẩn bị cho hôm nay hả
  • Hương: anh nghĩ hơi quá rồi. Chỉ là em vẫn là phụ nữ có chồng nên việc chơi trần và xuất trong là chỉ để cho chồng em mà thôi
Dũng xé bao ra rồi đeo vào cặc mình, Hương hơi nhổm người dậy nhìn để chắc chắn rằng Dũng có đeo bao tới khi chiếc bao nằm gọn ở cặc Dũng rồi Hương mới an tâm nằm xuống. Dũng kề cặc sát cửa lồn Hương rồi ra hiệu chuẩn bị, Hương thấy vậy cũng vội gật đầu để ra hiệu mình đã sẵn sàng.

Dũng di chuyển hông về phía trước, đầu cặc tách mép lồn ra làm hai rồi cứ thế chậm rãi tiến vào cho tới khi nút cán thì Dũng để im cặc đấy để cảm nhận hơi nóng và cái lồn Hương đang co thắt lại. Giữ chừng 3s Dũng bắt đầu rút cặc ra gần hết rồi lại ấn sâu vào nút cán mấy cái, cặc Dũng di chuyển nhịp nhàng và ngày càng tăng dần nhịp độ lên. Hương đưa 1 tay lên ngực Dũng 1 tay ôm sau lưng Dũng rồi rên lên

  • hương: ahh ahhh
Dũng tăng dần nhịp độ lên, tiếng da thịt chạm vào nhau “ bạch bạch” tiếng hai thứ đâm vào vào “ nhóp nhép” Hương nhắm mắt lại, miệng thở dốc

  • hương( thầm nghĩ) đã lâu lắm rồi mình mới có cảm giác sướng như thế này, hay do đây là lần đầu mình làm với người không phải chồng mình nhỉ? Ui chà, sướng quá, mình có thể cảm nhận được từng cú nắc, cơ lồn mình đang bóp chặt lấy cặc Dũng, lúc đầu thì mình tự hỏi bản thân là mình có muốn chìm đắm trong khoái cảm không. Nhưng bây giờ khi mà cặc Dũng đang đâm sâu vào lồn mình thì mình đã có câu trả lời rồi. Mình muốn sướng, mình thèm khát cảm giác này lâu lắm rồi


Dũng ép ngực mình và sát vào ngực Hương, ở dưới vẫn nắc đều vào lồn, mặt hai người chạm sát vào nhau, Hương há miệng lè lưỡi chờ Dũng nút lưỡi minh Dũng k ngại ngùng mà lè lưỡi ra nút lấy lưỡi Hương, môi họ dính chặt vào nhau cũng như hai bộ phân sinh dục ở bên dưới cũng đang dính chặt vào nhau. Tiếng “ bạch bạch, nhóp nhép” cũng tiếng rên “ uhhh ahhhh” khiến khung cành đầy nhục dục.

Dũng để Hương nằm nghiêng sang một bên, 1 chân Hương duỗi ra, chân còn lại co lên. Dũng dùng 1 tay nâng nhẹ chân Hương lên rồi ấn cặc vào lồn, tay còn lại túm lấy tay hương kéo ra đằng sau nắc tiếp. Ở tư thế này lồn Hương ép chặt lấy cặc Dũng khiến Dũng sướng hơn đồng thời lồn Hương cũng cảm nhận nhiều hơn cặc Dũng. Tay Dũng bóp chặt lấy vú Hương rồi nắc như điện dại, Hương nắm chặt tay Dũng, tay còn lại nắm chặt ga giường rồi rên lên

  • hương: ahhh anh Dũng ơi. Anh địt ah ah em sướng quá ahhh
Dũng dập hơn chục cái rồi rút cặc ra, nâng mông Hương lên cao rồi nắc từ đằng sau. Cơ thể Hương chuyển động một cách vô thức, mông cô ưỡn về sau theo nhịp nắc của Dũng, cái lồn của cô muốn cái thức to lớn ấy dập vào sâu, vào sâu nữa trong lồn cô, cả cơ thể cô run rẩy lên vì sướng.

Đang nắc thi thoảng Dũng lấy tay vỗ mông Hương, tay thi thoảng đưa lên bóp cặp vú, xoa đầu ti đang cương lên. Hương ưỡn mông lên cao hết cỡ để đón nhận từng cú thúc của Dũng và chân cô cũng ép khép chặt lại để ép cặc Dũng. Dũng không chịu nổi nữa, mặt đỏ phừng phừng, miệng rên “ uh uh” hông nắc điên dại, từng cú thúc như chọc thủng lồn cô vậy

  • dũng: ahh anh sắp ra
  • Hương: vâng. Anh cứ bắn trong em đi
  • Dũng: được. Anh sẽ bắn vào trong em
  • Hương: em cũng sắp ra rồi. Hai chúng ta cùng nhau ra nha
  • Dũng ( nắc mạnh) anh đang ra anh đang ra
  • Hương ( rú lên) ahhhh anh ra đi. Bắn vô trong em đi ahhh
Dũng dập mạnh cỡ chừng hơn chục cái thì cặc Dũng giật liên hồi xuất từng đợt tinh trùng ra trong lồn Hương. Hương cũng ra, cơ lồn cô co bóp liên hồi, từ trong bắn ra một dùng nước nhờn ấm ấm, nồng nồng.

Bắn xong Dũng nằm xuống giường, cặc tuột ra khỏi lồn Hương vắt sang một bên bạn Dũng, Hương nằm sát kế bên Dũng thở hổn hển, tay đưa xuống cặc Dũng mân mê một lúc rồi tháo bao khỏi cặc Dũng ra đem đi vứt.



Ôi trời ơi. Sao mà nó ra nhiều thế này, nhìn vào chỗ tinh trong bao Hương liên tưởng ngay tới chồng. Bình thường chồng mình được có nửa so với đây thôi, thế này mà không đeo bao chắc miình có thai mất. Nghĩ rồi Hương cầm bao vứt vào wc. Cả hai tắm rửa cho nhau rồi ra giường nằm ngủ. Hai cơ thể trần truồng nằm cạnh nhau dưới ánh đèn ngủ vàng dịu. Không ai nói. Họ chỉ nằm sát bên, bàn tay vẫn đan vào nhau.



Tiếng xe cộ đã mờ xa dưới tầng 18.



  • Hương (thì thầm):Em sẽ không hỏi “từ nay mình là gì”… vì em biết chúng ta đều không thể gọi tên được điều này.
  • Dũng (nhìn trần nhà):Chỉ mong… em không phải hối hận.
Cô nghiêng người. Đặt tay lên ngực anh.



  • Hương: Em đã hối hận… vì đã cô đơn trong hôn nhân suốt 3 năm qua. Đêm nay, em không hối hận.
Đêm ấy, lần đầu tiên sau rất lâu... Hương ngủ thật sâu.
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 5 NHỮNG NGÀY SAU ĐÓ – TỘI LỖI VÀ ĐAM MÊ



Ánh nắng sớm xuyên qua lớp rèm dày. Hương mở mắt. Căn phòng khách sạn vẫn còn hơi ấm từ đêm qua. Bên cạnh, Dũng vẫn còn ngủ, tay vẫn đặt nhẹ lên eo cô như thể sợ chỉ cần buông ra, mọi thứ sẽ biến mất.



Hương khẽ xoay người lại, nhìn anh. Gương mặt Dũng khi ngủ không còn vẻ từng trải, mà có gì đó... bình yên và thật. Cô nhẹ nhàng rút tay ra khỏi vòng tay anh, mặc áo lại, bước ra ban công. Không khí Sài Gòn buổi sáng cao tầng trong lành hơn dưới phố. Nhưng trong lòng cô, có một cơn giông nhỏ đang hình thành. “Mình đã làm gì... Mình là người vợ, là mẹ của hai đứa con.”





Cửa mở. Tiếng dép của bé Huy chạy ra.



  • Bé Huy: Mẹ ơi! Mẹ về rồi!
Hương cúi xuống, ôm con thật chặt.



  • Hương (cười, nhưng mắt hoe đỏ):Ừ, mẹ về rồi... nhớ mẹ không?
Nam vẫn đang xem bản vẽ trong phòng khách. Anh chỉ ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua, rồi lại cúi xuống.



  • Nam:Hôm qua họp trễ à? Anh tưởng em về lúc nửa đêm.
  • Hương:Ừ, mệt quá nên ngủ lại khách sạn luôn với mấy chị phòng kinh doanh.
Nam gật đầu. Không nghi ngờ. Không để ý.

Chính sự thờ ơ đó… lại khiến lòng Hương đau hơn cả sự tra hỏi.



Những ngày sau đó. nhớ, nhưng không dám

Hương trở lại guồng quay công việc. Đưa đón con, họp hành, chăm sóc khách hàng. Nhưng có một phần trong tâm trí cô vẫn ở lại căn phòng tầng 18, với ánh mắt và cái ôm của người đàn ông kia. Dũng không gọi. Không nhắn tin. Chỉ gửi một tin duy nhất sau buổi sáng hôm đó:



“Cảm ơn em vì đã tin anh. Nếu em thấy có lỗi, thì hãy nhớ: anh chưa từng ép em. Nhưng nếu em nhớ… thì đừng ngại.”

Tin nhắn ấy càng không níu kéo, lại càng khiến lòng cô cuộn trào.

Ban đêm nằm bên chồng, nhưng tâm trí không ở đó Nam nằm xoay lưng về phía cô, vẫn đeo tai nghe, vẫn làm việc tới khuya.

Hương nằm lặng, mắt mở trừng nhìn trần nhà. Cô nhớ bàn tay Dũng chạm vào mình. Không phải vì nó gợi dục, mà vì nó khiến cô thấy mình là phụ nữ đúng nghĩa. Trong vòng tay đó, cô không phải là “phó phòng Hương” hay “mẹ của hai đứa trẻ” mà là chính mình.





Buổi họp khu vực tại văn phòng miền bắc. Dũng đến dự. Vẫn phong thái điềm đạm, ăn mặc lịch lãm. Không ai nhận ra giữa họ có gì khác thường. Sau cuộc họp, khi mọi người ra về, Dũng nhìn cô:



  • Dũng:Anh có hẹn khách buổi tối, nhưng vẫn còn một tiếng trống. Em muốn... đi đâu đó không? Chỉ cà phê thôi.
Hương ngập ngừng. Nhưng rồi gật đầu.



Trong quán cà phê yên tĩnh không cần nói gì nhiều. Hai người ngồi trong góc. Không ai chạm vào ai. Không ai nhắc lại đêm hôm đó. Nhưng ánh mắt họ nói thay tất cả.



  • Dũng:Anh không muốn em thấy mình là kẻ sai trái. Chuyện gì xảy ra hôm đó… là vì em cần được yêu. Và anh cũng vậy.
  • Hương (giọng khẽ):Nhưng em có gia đình. Có hai đứa con…
  • Dũng:Anh không xin em điều gì. Nhưng nếu một ngày nào đó, em thấy cô đơn quá, mỏi mệt quá… chỉ cần gọi anh. Anh sẽ đến. Không ràng buộc. Không đòi hỏi.


Đêm ấy cô nằm mơ thấy một điều vừa ngọt vừa đau. Trong giấc mơ, Dũng bước tới, ôm cô từ phía sau. Không nói. Chỉ ôm. Cô thấy mình khóc. Và sáng hôm sau, Hương tỉnh dậy thấy gối ướt một bên. Nhưng không ai hay biết.



Cuộc sống bề ngoài vẫn thế. Hương vẫn đi làm đúng giờ, vẫn đón con đều đặn, vẫn nấu cơm, vẫn nằm bên chồng mỗi đêm. Nhưng trong lòng cô… là hai thế giới đang va đập từng ngày.



Một thế giới tĩnh lặng, an toàn, nhưng nguội lạnh nơi cô là vợ, là mẹ, là “phó phòng gương mẫu”.

Một thế giới khác rực cháy, nguy hiểm, nhưng đầy sinh khí nơi cô được nhìn bằng ánh mắt khao khát, nơi cô không cần phải “đúng”, chỉ cần “được là chính mình”. Và khi trái tim đã nếm mùi cảm xúc thật… nó không còn chịu ngoan ngoãn nữa.



Tin nhắn của Dũng không còn thường xuyên, nhưng luôn đúng lúc – khi cô mệt mỏi, khi Nam lại bỏ qua một cái nắm tay, khi cô soi mình trong gương và cảm thấy hoài nghi chính vẻ nữ tính của mình.



“Em ổn không? Anh không nhắn để khiến em khó xử. Chỉ là… anh vẫn nhớ.”

Cô đặt tay lên tin nhắn, không trả lời. Nhưng ngón tay lại không buông được khỏi màn hình.



Một buổi tối Nam về trễ. Trên bàn là bữa cơm nguội. Hương mặc chiếc váy ngủ mà Nam từng thích, trang điểm nhẹ, làm tóc. Khi Nam bước vào nhà, Hương tiến tới ôm anh, chủ động cởi khuy áo anh.



  • Hương (nhỏ nhẹ):Anh mệt không? Hay tối nay mình đi ngủ sớm một chút…
Nam cau mày, nhẹ đẩy tay cô ra.



  • Nam: Đừng nghịch. Anh phải họp online với bên thiết kế Nhật. Muộn lắm mới xong.
Cô đứng lặng. Ánh đèn phòng ngủ sáng rõ, nhưng thứ duy nhất cô cảm thấy là lạnh.

Đêm đó trái tim không còn nghe lời

Hương ngồi bên cửa sổ phòng khách. Điện thoại trong tay, chỉ có hai từ được gõ sẵn trên khung chat:

“Anh Dũng…”



Cô xóa. Rồi gõ lại. Rồi lại xóa.



Nhưng đến 11 giờ đêm, khi mọi thứ đã im lặng cô nhấn gửi.



“Anh có đang thức không?”

Một phút sau, màn hình sáng lên. Tin nhắn trả lời:



“Chỉ cần em gọi.”

Không phải hẹn hò, không phải tình một đêm là một điểm neo lặng lẽ

Dũng không yêu cầu gặp. Không hối thúc. Chỉ nói:



“Anh không muốn phá nát cuộc sống của em. Nhưng anh cũng không thể làm như chưa từng có gì xảy ra.”

Hương nhìn anh. Mắt cô đỏ hoe.

Cô không khóc vì tình yêu. Mà vì chính bản thân mình.



Vì cô biết… cô không còn là người phụ nữ của riêng một người nữa.

Một đêm, Nam quay sang hỏi tưởng như vô tình, mà khiến cô sững lại

  • Nam (nằm bên cạnh, giọng mệt):Em có thấy chán không? Sống với anh ấy.
Hương khựng lại.



  • Hương:Sao anh lại hỏi vậy?
  • Nam:Anh không biết. Có khi anh thấy em cứ xa xa dần. Nhưng anh không biết kéo lại bằng cách nào…
Anh không biết. Nhưng Hương thì biết: có những khoảng cách không phải do thời gian tạo ra mà là do trái tim không còn ở cùng một nơi nữa. Và rồi một ngày… Hương không về nhà ngay sau giờ làm. Không hẹn. Không kế hoạch.

Cô chỉ bước ra khỏi công ty, và gọi một chiếc xe. Đích đến không phải nhà, cũng không phải quán cà phê. Chỉ là một nơi nào đó… nơi cô không phải đóng vai ai nữa.



Từ sau đêm đó, Dũng không vồ vập. Anh không nhắn mỗi ngày. Không gọi bất chợt. Không kiểm soát. Nhưng lần nào anh xuất hiện đều đúng lúc.

Một hôm Hương đăng ảnh gia đình trên mạng xã hội, Dũng không “thả tim”, chỉ nhắn riêng:

“Nụ cười em đẹp. Nhưng ánh mắt thì không còn như trước.”

Khi Hương bị mệt, nghỉ làm, anh gửi đến một giỏ trái cây không ghi tên, chỉ để một mảnh giấy:

“Đừng ép mình phải mạnh mẽ quá.”

Hương đọc mà tay run. Cô cười, rồi lại tự thấy mình đáng trách.

Họ không xưng hô như người yêu. Không nắm tay ở nơi công cộng. Không lưu tên thật trong điện thoại. Nhưng mỗi khi ở gần nhau ánh mắt họ nói nhiều hơn bất kỳ cuộc gọi nào.

Họ chọn quán cà phê nhỏ ở ngoại ô, nơi ít người trong giới biết đến.

Họ ngồi trong ô tô, cửa sổ đọng hơi sương, hơi thở va vào nhau.

Có lần, Hương nhìn Dũng, thì thầm:



“Nếu một ngày em dừng lại, anh có giận không?”

Dũng không trả lời ngay. Anh chỉ nhìn cô, rồi khẽ nói:



“Anh không cần em chọn anh. Anh chỉ muốn em được là chính em – dù chỉ vài giờ một tuần.”

Quay trở lại ngôi nhà. Nam dạo này hay hỏi:



  • nam: Em đi đâu mà hôm nào cũng về sát giờ đón con?
  • nam: Sao dạo này ít vào group chat gia đình?
  • Nam:Sao cứ cầm điện thoại rồi cười một mình?
Hương vẫn cười. Vẫn nấu ăn, vẫn làm tròn vai.Nhưng sự giả vờ bắt đầu khiến cô kiệt sức.



Một chiều mưa, Dũng không giữ nổi bình tĩnh.Họ ngồi trong xe. Ngoài trời mưa như trút. Hương kể về buổi họp lớp, về việc chồng cô không đi cùng, về ánh mắt lặng thinh của Nam trước bạn bè cô.



Dũng siết nhẹ tay cô, thốt lên:



  • dũng: Em về rồi lại nằm cạnh một người chẳng còn nhìn thấy em.
Hương lặng người. Vì đó là câu nói cô tự nói với chính mình không dưới chục lần.



Càng ngày, họ càng tránh gặp nhau nhiều. Không phải vì hết tình cảm. Mà vì… họ sợ chính mối quan hệ này sẽ bị phát hiện, và tất cả sẽ sụp đổ. Mỗi cuộc hẹn như một lần trốn chạy. Mỗi tin nhắn là một lần run sợ. Nhưng cũng là những khoảnh khắc sống thật nhất mà Hương có.



Một chiều thứ Sáu, lịch trình thay đổi bất ngờ Hương và Dũng dự tính chỉ gặp nhau nhanh một buổi chiều vắng vẻ ở khách sạn gần sân bay, lý do chính là Dũng chuẩn bị bay vào Đà Nẵng họp. Chỉ một cái ôm, một ly rượu nhẹ, vài câu nói nhỏ. Nhưng Hương mềm lòng khi thấy Dũng có vẻ buồn. Họ ở lại đó gần hai tiếng.

Cô ra về vội vàng, thay đồ, buộc tóc lại như bình thường. Nhưng chiếc khăn cổ của cô món quà sinh nhật Dũng tặng vẫn còn vắt hờ trên vai. Vải lụa in logo thương hiệu rất đặc trưng không phải mẫu dễ mua trong nước.



Về đến nhà, không kịp chuẩn bị gì Nam đã về sớm hơn mọi ngày

Nam ngồi ở phòng khách, chân bắt chéo, gương mặt lạnh.

  • Hương hơi khựng lại:“Anh về sớm thế...?”
Nam không đáp. Ánh mắt anh lướt nhanh qua chiếc khăn còn hờ trên cổ cô và cái cách cô rút vội, nhét vào túi xách.



  • nàm :Em đi đâu về?
  • hương: À... em đi gặp khách VIP, họ đổi giờ gấp...
Nam cười nhẹ, không phải kiểu cười thoải mái.Anh giơ điện thoại ra một tấm ảnh chụp biển số xe của Dũng đỗ trước khách sạn, và một bóng phụ nữ bước ra cửa.Ảnh chụp từ xa, nhưng có thể nhận ra rõ chiếc váy Hương mặc sáng nay. Hương không thốt được lời nào. Khoảnh khắc ấy không có nước mắt, không có la hét. Chỉ là im lặng đặc quánh giữa hai người.



  • hương: Anh theo dõi em?
Nam gật. Nhưng giọng anh không cao, không giận dữ.



  • nam: Anh chỉ thấy em xa lạ quá. Anh muốn biết… em đang tìm gì mà anh không thể cho.Giờ thì anh hiểu rồi.


Đêm đó, Nam ngủ ngoài phòng khách.

Hai đứa trẻ ăn tối lặng lẽ, cảm nhận rõ điều gì đó bất thường. Hương ngồi trong phòng, nhìn điện thoại mà không dám nhắn cho Dũng.Tin nhắn của Dũng hiện ra, nhưng cô không trả lời:

“Đã tới nơi an toàn chưa? Anh thấy em hơi mệt…” Cô khóa máy.



Những ngày sau gió đổi chiều Nam bắt đầu về muộn liên tục. Không nói đi đâu.

Buổi sáng, anh dậy sớm, đưa con đi học, tự chuẩn bị đồ ăn sáng. Anh không ghen tuông, không tra hỏi. Nhưng khoảng cách ấy tĩnh lặng đến đáng sợ.

Hương vẫn đi làm, vẫn nhận lịch họp, vẫn gượng gạo cười với đồng nghiệp nhưng nội tâm hoàn toàn rối loạn.

Cô thấy Dũng nhắn tin ít hơn. Anh như biết chuyện. Có lẽ, Nam đã liên lạc? Có thể. Nhưng không ai nói ra điều gì.

Khi một người đàn bà đánh đổi phần yên ổn của mình vì một mối rung động cái giá không chỉ là đau lòng. Mà là sự trống rỗng sâu hơn cả dằn vặt.
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 6 THỎA THUẬN NGẦM – SỰ TỰ DO MANG TÊN TÙ NGỤC



Cảnh mở đầu cuộc nói chuyện lúc nửa đêmCăn phòng tối lặng. Đồng hồ chỉ 1:07 sáng. Nam trở về muộn, người vương mùi thuốc lá, thứ Hương chưa từng thấy anh dùng.

Hương đang ngồi trong bóng tối, chỉ đèn ngủ sáng mờ. Cô chờ anh về như một kẻ phạm lỗi đang chờ tuyên án. Nam cởi áo khoác, lặng lẽ treo lên. Không khí như ngưng lại.

Hương cất tiếngyếu ớt, nhưng rõ ràng:



  • hương: Anh biết hết rồi, đúng không?
Nam nhìn cô. Không bất ngờ. Không giận dữ.



  • Nam: Biết.
Một từ, nhưng khiến Hương chết lặng.



  • hương: Anh… định nói gì?
  • nam: Không gì cả. Em có quyền cảm thấy thiếu thốn, cô đơn. Và có quyền đi tìm điều đó ở nơi khác. Chỉ cần em… thành thật.
  • hương: Anh đang nói gì vậy?
  • nam: Anh nói là… nếu em cần ai đó để khỏa lấp khoảng trống – thì cứ đi. Nhưng hãy nhớ, mọi thứ đều có cái giá của nó.
Nam ra điều kiện không ràng buộc cảm xúc

  • nam: Anh không cần biết người đó là ai, làm gì. Anh chỉ cần em rõ ràng, Không để các con bị ảnh hưởng.Không mang tình cảm về nhà.Và nếu đến lúc không dừng được hãy nói thẳng. Để anh biết mà rút.
Hương sững sờ. Cô không biết đây là sự vị tha, kiêu hãnh, hay một dạng buông xuôi có kiểm soát.



  • hương: Anh không yêu em nữa sao?
  • nam:Nếu không yêu, anh đã đi từ lâu.
Nội tâm Hương một tự do đầy dằn vặt

Đêm đó, Hương nằm cạnh Nam, cả hai quay lưng vào nhau. Tự do bỗng nhiên được trao vào tay nhưng không giống một chiến thắng, mà như bản án treo.



“Cứ đi đi, nhưng đừng nghĩ em có thể quay về như chưa từng có gì xảy ra.”

Cô khóc –lkhông vì tội lỗi, mà vì Nam không giữ cô lại.



Sáng hôm sau, khi Hương đang ngồi trên ghế ngoài ban công, tay cầm ly cà phê lạnh ngắt, điện thoại đổ chuông.

Là Dũng.



“Anh biết em sẽ không gọi lại. Nhưng nếu em vẫn còn cần một nơi để... không cần phải mạnh mẽ, thì anh vẫn ở đây.”



Hương không trả lời.Cô nhắm mắt lại Suy nghĩ. Tự do không phải là điều đáng sợ nhất. Đáng sợ là khi tự do ấy được chính người từng yêu mình nhất trao cho như một cái tát không để lại dấu vết. Nhưng với tình thế lúc này cô không cần phải giấu giếm nữa.



Hương bước xuống xe của Dũng trước cửa khu chung cư. Không còn lén lút nhìn quanh. Không còn nhắn tin “về rồi nhé” như để xoa dịu chồng. Dũng nắm nhẹ tay cô trước khi rời đi ánh mắt họ trao nhau không còn là đam mê vụng trộm, mà là một kiểu công khai trầm lặng.

Nam thấy hết. Qua ô cửa sổ bếp, nơi anh đang lau tay sau khi chuẩn bị bữa tối cho các con.Nhưng anh không nói gì.

Chỉ nhìn. Rồi quay đi.



Từ hôm đó, Dũng không còn là người thứ ba. Anh dần xuất hiện trong đời sống Hương như một “người đàn ông bên cạnh”, dù không sống chung.Họ cùng đi sự kiện. Cùng ăn tối ở những nơi công khai.Thậm chí có lần, khi một đồng nghiệp ái ngại hỏi:



  • đồng nghiệp: Giám đốc Dũng hay đi cùng chị quá nhỉ?
  • Hương chỉ cười:Chúng tôi thân. Không cần phải giấu nữa
Còn về Nam. Anh im lặng, nhưng không vô cảm. Nam không nói gì với Hương.

Anh vẫn làm tròn vai người cha: đưa đón con, sửa đồ trong nhà, trả hóa đơn, hỏi han Hương về công việc.Nhưng...

ánh mắt anh không còn như trước.

Không giận dữ. Không trách móc.

Chỉ có một sự trống vắng mà chính Hương cũng thấy.

Có một đêm, sau khi Dũng chở Hương về từ một đêm ngủ lại ở khách sạn.

Hương bước vào phòng khách – Nam vẫn còn thức.Không điện thoại. Không tivi.Chỉ là ngồi im, với ly nước lọc.



  • Nam:Em có yêu anh ta không?
  • Hương:( im lặng, rồi thở dài) Em không biết... Có thể là có. Còn với anh, em không muốn mất.
  • Nam:(gật đầu) Nhưng em không còn thuộc về nơi này nữa. Anh biết.
Câu hỏi không ai dám trả lời. Vấn đề không còn là ai đúng ai sai Mà là:Tình yêu có nhất thiết phải chỉ có một người không? Và nếu trái tim đã chia hai, thì ở lại... vì ai? Vì điều gì?



Một buổi chiều muộn, sau khi con cái đã được gửi sang nhà ông bà ngoại nghỉ lễ, Nam và Hương cùng Dũng ngồi lại trong một quán cà phê riêng biệt, không ai còn muốn vòng vo hay lén lút nữa.

  • Nam:Tôi đã từng nghĩ chuyện này là phản bội. Nhưng rồi tôi tự hỏi: nếu em rời xa anh, nhưng không rời bỏ gia đình... thì đó là tình yêu dạng gì?
  • Dũng (trầm giọng):Tôi không muốn kéo Hương ra khỏi anh. Tôi chỉ muốn cô ấy được sống thật.
  • Hương (nhìn cả hai):Em không còn muốn giấu điều gì nữa. Nhưng em cũng không muốn chọn ai để đánh mất người còn lại.”
Cuộc nói chuyện không có lời kết. Chỉ có im lặng nhưng không còn là im lặng của tổn thương, mà là để suy nghĩ.



Nam bắt đầu tham gia một nhóm “chồng/vợ của người trong mối quan hệ mở” anh đọc sách về tâm lý mối quan hệ phi truyền thống, và nhận ra mình từng yêu Hương như yêu một người sở hữu, không phải một người tự do. Hương bắt đầu viết blog ẩn danh, chia sẻ về hành trình sống trong một hôn nhân mở, cô không tô hồng, không khoe khoang, chỉ viết thật.

Trong blog của mình cô viết:

Dũng rút khỏi những buổi tiệc, anh dừng việc đưa đón Hương về nhà. “Anh vẫn ở đây, nhưng em phải là người chủ động chọn anh, không phải trốn vào anh.”



“Tôi từng nghĩ hạnh phúc là chọn một người, đi đến cuối đời.

Nhưng có khi hạnh phúc là biết mình vẫn có thể ở lại, dù đã từng muốn bỏ đi.

Là cho nhau tự do, và không ai chạy mất.”
 

Bài viết liên quan