Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Và tôi đã ngoại tình

Lượt xem: 98675

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 26



Buổi chiều. Hương về nhà. Căn nhà nhỏ, vẫn yên tĩnh như mọi ngày. Ánh nắng cuối chiều hắt qua ô cửa sổ, mỏng manh và nhạt màu như tâm trạng người trở về. Hương tháo giày, treo túi xách lên móc, cởi áo khoác vắt lên ghế, mọi động tác đều chậm rãi, cẩn trọng… như thể sợ làm xáo trộn chính hơi thở mình.



Cô ngồi xuống sofa, nhìn vào khoảng không. Bàn tay siết nhẹ vạt váy trên đùi. Trong đầu vẫn còn văng vẳng giọng của Hưng, những lời đe dọa nửa thẳng nửa ngầm. Nhưng rồi… không phải hắn khiến lòng cô nặng nề nhất.



Chính là Nam. Chồng cô. Người đàn ông vì cô mà chịu đựng, nhẫn nhịn, cả những điều không một người đàn ông bình thường nào chịu đựng nổi.

Người đã chọn ở lại, không bỏ đi, không oán trách. Người đã nhìn thấy tất cả, biết tất cả… rồi chỉ nhẹ nhàng hỏi:



“Em có hạnh phúc không?”



Hương bỗng thấy cổ họng mình nghẹn lại. Không phải vì sợ hãi, không phải vì tủi nhục. Mà bởi chính lúc này, cô mới hiểu Người duy nhất khiến cô thấy mình tệ bạc, không phải Dũng, không phải sếp Hưng… mà là Nam.



Cô từng nghĩ mình chỉ cần tình cảm, sự bù đắp về cảm xúc từ người khác. Nhưng sau tất cả, người ngồi lặng lẽ bên cạnh cô những tháng ngày qua… mới là người cô đã quên mất phải yêu thế nào cho đúng.Cô bật khóc. Nhẹ thôi, nhưng nước mắt cứ chảy mãi.



Đêm đó, khi Nam về, thấy vợ ngồi ôm gối trên sofa, mắt đỏ hoe… anh không hỏi gì. Anh chỉ bước tới, ngồi xuống cạnh cô, đưa tay khẽ vuốt tóc cô. Nhẹ nhàng, bình thản như mọi lần. Hương quay sang ôm lấy anh, trong cái ôm nghẹn ngào và run rẩy.



Đêm hôm đó. Trong căn nhà nhỏ ấy, tiếng tivi bật khẽ chỉ để lấp đi sự im lặng đang giăng kín giữa hai người.

Nam ngồi đó, như mọi khi, yên lặng, chờ đợi. Còn Hương… cô bấu chặt tay mình, như thể chỉ cần buông ra là tất cả sẽ vỡ nát. Cuối cùng, Hương quay sang, trong đôi mắt đỏ hoe ấy là sự sụp đổ, là nỗi day dứt đến tận cùng.



  • Hương: Nam… em xin lỗi… em thật sự xin lỗi anh…


Nam nhìn cô, ánh mắt không trách móc, chỉ có sự lặng im đang chờ điều anh biết sớm muộn cũng phải nghe.



  • Hương: Em… em đã cắm sừng anh rồi. Không chỉ một lần. Là em… là em tự đẩy mình vào con đường đó. Không phải vì thiếu thốn. Không phải vì anh. Mà vì em yếu đuối, vì em ngu ngốc, vì em muốn tìm một cảm giác khác ngoài hôn nhân. Và… em cũng để cho người ta… điều khiển mình


Hương bật khóc. Nước mắt tràn ra, không thể ngăn lại.



  • Hương: Sếp Hưng… anh ta có ảnh, có mọi thứ… anh ta biết em với Dũng. Anh ta dùng những thứ đó để ép em… dọa em… khiến em không biết mình đang đi về đâu nữa


Nam vẫn ngồi đó, không rời mắt khỏi cô. Hương gục mặt vào hai bàn tay run rẩy.



  • Hương: Em sai rồi… Em sai với anh, sai với chính em… Nhưng bây giờ em chỉ biết một điều, em không muốn mất anh. Em không cần Dũng, không cần ai khác. Em chỉ sợ… từ nay về sau, anh không còn có thể nhìn em như vợ mình nữa


Khoảng lặng. Dài như cả một đời người. Rồi Nam thở ra, rất nhẹ.

Anh đưa tay, khẽ lau nước mắt cho cô.



  • nam: không sao đâu vợ. Có anh ở đây rồi
Hương ngẩng đầu lên Nam rồi cô vui đầu vào ngực anh mà khóc. Nam vén áo Hương sang một bên là nhìn thấy một bên ngực cô đỏ ửng lên vì Hưng bóp quá mạnh tay, anh lột chiếc quần ra và thấy hai mép lồn cô sưng và đỏ ửng lên, ở giữa vẫn có chút dịch chảy ra màu trắng. Nam mỉm cười, một nụ cười rất buồn.







Anh siết chặt vai cô. Hương òa khóc, gục đầu vào ngực chồng. Anh nhìn cô khóc mà trong lòng cũng đau đớn. Anh phải làm gì đây? Làm sao để giải thoát vợ khỏi nanh vuốt của ác quỷ? Nam cầm điện thoại vợ lên lấy số của Hưng lưu vào điện thoại rồi bế Hương đang ngủ thiếp trong lòng mình vì khóc quá nhiều vào phòng ngủ rồi anh ôm chặt lấy cô để giúp cô cảm thấy an toàn mà ngủ ngon giấc



Ngày hôm sau. Nam dậy sớm chuẩn bị đồ ăn cho Hương từ sớm chỉ đợi Hương dậy ăn xong là anh đèo Hương tới thẳng công ti. Chào tạm biệt Hương xong anh cầm điện thoại lên nhắn tin cho Hưng

Nam: chào ông. Tôi là Nam. Chồng Hương. Tôi có vài chuyện cần nói với ông. Tôi hẹn ông ở quán caffe cạnh bờ hồ nhé. 12h nhé

Hưng nhận được tin nhắn của Nam. Anh đang chưa hiểu làm sao Nam có số của mình và chuyện gì mà ck Hương lại hẹn mình ra nói chuyện nhỉ. Hưng không nhắn lại, anh chỉ thả tym tin nhắn của Nam rồi tiếp tục công việc. Sáng nay anh không làm phiền Hương nữa





12h. Nam chọn một quán vắng, đủ kín đáo để không ai nghe được cuộc trò chuyện này, nhưng cũng không quá âm u để biến nó thành một màn kịch dọa nạt. Anh ngồi đợi Hưng bằng dáng vẻ bình thản, chậm rãi khuấy ly cà phê đen, ánh mắt không chút lo âu.



Đúng giờ, Hưng xuất hiện. Vẫn là vẻ ngoài đạo mạo, bóng bẩy của một người quen quyền lực, quen với việc ép người khác vào đường cùng.



Hưng ngồi xuống, cười nhạt:



  • Hưng: ông gặp tôi có chuyện gì vậy. Tôi đang rất bận đấy
Nam không vội đáp, chỉ nhấc ly cà phê lên, nhấp một ngụm. Rồi anh đặt điện thoại xuống bàn. Mở màn hình. Trên đó là tin nhắn, là ảnh, là tất cả những thứ Hưng từng dùng để dọa Hương. Nam ngẩng lên, ánh mắt lần này lạnh hơn thường ngày.



  • nam: Tôi nghĩ nếu anh muốn đánh đổi danh dự, tôi cũng có thể giúp anh


Hưng hơi nhướn mày. Không cười nữa. Nam nói tiếp, chậm rãi:



  • nam: Anh biết rõ mình đang cầm cái gì trong tay. Nhưng tôi cũng biết rõ anh là ai. Những tấm ảnh này, lời đe dọa này… nếu tôi muốn, chỉ cần một buổi chiều, nó sẽ nằm trên bàn hội đồng quản trị của anh. Hoặc ở đồn công an


Hưng siết chặt tay dưới gầm bàn. Nam nhìn thấy.



  • nam: Anh đang chơi trò bẩn, tôi không lạ. Nhưng anh đã chọn sai người. Tôi không yếu, không nhẫn nhịn để mặc vợ tôi bị anh đùa giỡn mãi


Khoảng lặng. Nam nghiêng đầu, cười nhẹ:



  • nam: Muốn dừng lại? Hay muốn đi tới cùng?


Hưng hít sâu.



  • Hưng: Cậu muốn gì?


Nam khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn:



  • nam: Từ ngày hôm nay, anh quên chuyện của vợ tôi đi. Xóa hết những gì anh đang giữ. Anh sống cho sạch lại, hoặc cứ chuẩn bị xem những thứ dơ bẩn của mình bị người ta bóc ra từng mảnh


Hưng cười nhạt giọng đầy thách thức,

hưng: nếu tôi vẵn giữ thì sao?

Nam sôi máu lên. Anh không kìm được nữa mà vung thẳng cú đấm vào mặt Hưng. Cú đấm rất mạnh, nó đụng trúng má bên trái của Hưng làm cho Hưng ngã nhào xuống đất mà ôm mặt đau đớn

Nam hét vào mặt Hưng

nam: đồ chó má. Từ nay tao cấm mày làm phiền tới vợ tao nghe chửa

Lần đầu tiên Nam mạnh mẽ đến thế, anh gào to làm cho mọi người trong quán caffe kinh hãi cộng với tiếng la của Hưng. Nam chửi xong rồi bỏ mặc Hưng nằm đó mà ra về







Buổi chiều hôm ấy, khi Nam và Hương cùng nhau ngồi trong quán cà phê nhỏ quen thuộc, ánh hoàng hôn chiếu qua ô cửa kính. Không ai nói gì nhiều. Chỉ khi ly cà phê gần cạn, Hương mới khẽ nắm lấy tay chồng, mắt nhìn thẳng.



“Mọi chuyện đã kết thúc rồi. Không ai còn nắm thóp em nữa. Chúng ta thực sự được bắt đầu lại.”



Nam nhìn Hương. Trong ánh mắt ấy, không còn những oán hận, không còn ghen tuông, không còn hoài nghi. Chỉ còn sự bình yên hiếm hoi mà họ đã đánh mất quá lâu. Anh gật đầu, siết nhẹ tay vợ.



  • nam: Ừ, về thôi. Về nhà của chúng ta


Ngoài kia, trời vẫn còn nắng nhẹ. Và phía trước, dù chẳng ai biết sẽ ra sao, nhưng ít nhất, họ đã đủ can đảm để bắt đầu lại từ chính nơi từng đổ vỡ.
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 27



Sau cuộc cãi vã giữa Nam và sếp Hưng, mọi thứ dường như đã khép lại. Không còn những tin nhắn mập mờ, không còn những bức ảnh đe dọa, không còn những bóng gió hay câu nói đầy ý đồ. Sếp Hưng cũng hiểu rằng nếu còn dây dưa, thứ mất mát sẽ không chỉ là một người phụ nữ — mà là danh dự, là vị trí, là cả sự nghiệp của anh ta.



Hương vẫn đi làm như bình thường, đôi khi bước qua văn phòng của Hưng, họ lặng lẽ như chưa từng quen. Không còn ánh mắt thăm dò, cũng không còn những lời gợi mở sau cánh cửa đóng kín. Tất cả trở lại… như hai con người xa lạ.



Đồng nghiệp không ai biết chuyện gì từng xảy ra. Cuộc sống công sở vẫn ồn ào những tiếng gõ bàn phím, tiếng cười đùa ngoài hành lang. Nhưng trong lòng Hương, mọi thứ đã khác. Cô học cách điềm tĩnh hơn, kín đáo hơn, biết đâu là ranh giới mình cần giữ.



Chiều tan ca, Hương lại về sớm, bước về phía căn nhà nhỏ nơi Nam vẫn đợi. Không ai nhắc lại những chuyện cũ nữa. Cả hai như đang ngầm đồng ý rằng quá khứ đã xong, dù còn vết xước, nhưng không ai muốn khơi lại.





Cuộc sống cứ thế bình bình diễn ra. Hương đang loay hoay trong bếp thì Điện thoại Hương sáng lên. Tin nhắn từ Dũng



  • dũng:Dạo này em khỏe không? Anh nhớ em lắm. Công việc bận quá nên chẳng gọi hay nhắn cho em được


Hương nhìn màn hình, khẽ mỉm cười. Cô biết Dũng đang bận trăm công nghìn việc, nhưng vẫn dành cho cô một khoảng nhỏ trong lòng.



  • Hương: Em khỏe. Em cũng nhớ anh lắm. Những ngày này thấy nhớ anh nhiều hơn bình thường


  • Nam: Cố đợi thêm một thời gian nữa nhé. Khi xong hết công việc anh sẽ về sớm với em, bù lại tất cả những ngày xa nhau.”


  • Hương: Vậy em đợi. Nhớ giữ gìn sức khỏe. Đừng để em lo nữa
  • dũng: chắc 3 tháng nữa anh mới bay ra đó được
  • Hương: Em chờ anh về
  • Dũng: mà sang tháng công ti cử người vào đây công tác đó. Em có muốn anh đề nghị với tổng giám đốc cho em vào đây không? Anh rất muốn gặp em


  • hương: Ý anh là… cho em vào đó công tác à?


  • dũng cười: Ừ. Một chuyến thay đổi không khí cũng tốt. Đà Nẵng giờ phát triển mạnh, công việc bên đó cũng sẽ mở ra nhiều cơ hội hơn. Anh muốn em được thử sức, không phải cứ mãi quanh quẩn ở Hà Nội


Hương lặng một lúc. Cô hiểu, câu hỏi này không chỉ nói về công việc. Đó là lời động viên, là một cách Dũng muốn cô biết rằng: Anh tin cô, tôn trọng cô, và sẵn sàng cho cô những cơ hội mới.



  • Hương mỉm cười: Nếu là anh đề cử… em nghĩ, em sẵn sàng
  • Dũng: nhớ rủ cả Nam vào nữa nhé. Anh muốn đưa hai vợ chồng đi chơi trong này
Hương gật đầu Ánh mắt anh lặng lẽ dõi về khoảng trời đêm phía trước



Tối hôm đó, khi Nam vừa tắm xong, Hương đang ngồi ở bàn trang điểm bôi kem dưỡng da. Không khí trong nhà bình lặng, an yên. Hương khẽ nói, giọng vừa nhẹ vừa như dò ý:



  • Hương: Anh này… sắp tới em có chuyến công tác vào Đà Nẵng. Dự án cũng không quá căng thẳng, chỉ 4-5 ngày thôi


  • Nam ngẩng lên từ cuốn sách: Ừ, anh biết rồi. Vậy em chuẩn bị kỹ đi


Hương xoay người nhìn Nam, cười dịu dàng:

  • Hương: Em đang nghĩ… hay lần này anh đi cùng em? Vừa là công tác của em, vừa là nghỉ ngơi đổi gió của hai vợ chồng mình. Dũng cũng bảo, nếu có anh đi thì anh ấy sẽ mời vợ chồng mình đi chơi, đi ăn cho biết thêm mấy chỗ đẹp


Nam hơi sững lại, nhưng chỉ một chút. Anh biết rõ mối quan hệ giữa ba người bây giờ đã khác xưa. Không phải ngại ngùng hay giấu giếm gì nữa, nhưng trong anh vẫn còn những suy nghĩ lặng lẽ chưa nói ra.



Anh đặt cuốn sách xuống, nhìn Hương thật lâu rồi gật đầu:

  • nam: Cũng được. Anh đi cùng em. Có lẽ cũng nên xem thử… Đà Nẵng lần này có gì khác


Hương mỉm cười, trong lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cô bước lại ngồi cạnh Nam, dựa vai vào anh.



  • Hương: Em chỉ muốn chuyến đi này là ba người cùng vui, không còn những khoảng cách, không còn ai phải suy nghĩ gì nữa


Nam khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Nhưng trong ánh mắt anh là sự đồng ý, là một lòng bình thản chấp nhận.



Thời gian trôi thật nhanh, cũng tới ngày Hương đi công tácBuổi tối trước chuyến đi. Hương kéo vali ra giữa phòng khách. Chiếc vali màu xanh nhạt đã cũ đi nhiều theo năm tháng. Nam ngồi trên sofa, tay cầm ly trà nóng, lặng lẽ nhìn vợ mình gấp quần áo.



  • Hương: Anh mang áo sơ mi trắng không? Đà Nẵng nắng đẹp, chắc mình cũng đi ăn ngoài vài bữa
Hương hỏi khi đang gấp mấy bộ váy mỏng, giọng nhẹ hẫng như đang hỏi chuyện rất bình thường. Nam đặt ly trà xuống bàn, đứng dậy đi lại tủ áo.

  • nam: Ừ, lấy thêm cho anh cái áo khoác mỏng nữa


Họ không nói quá nhiều. Chỉ là những câu hỏi, câu trả lời nhỏ nhặt, về quần áo, về thời tiết, về những thứ sẽ mang theo. Nhưng trong sự im lặng đó, Nam nhận ra: Cả hai đã đi qua những tháng ngày lặng lẽ nhất, giông gió nhất, và giờ họ đang cùng nhau xếp lại một chuyến đi cũng như xếp lại những mảnh rối ren trong lòng.



Hương quay lại, chìa cho anh một chiếc áo sơ mi đã gấp ngay ngắn.

  • Hương: Em muốn chuyến đi này… là một kỷ niệm dễ chịu. Không nghĩ ngợi gì nữa


Nam nhìn Hương rất lâu. Người phụ nữ ấy, từng làm anh tổn thương, cũng từng khiến anh không nhận ra chính mình. Nhưng lúc này đây, cô đang đứng trước anh với sự bình thản, không né tránh, không giấu giếm.



  • nam: Anh biết. Mình cùng đi, thì cứ để nó nhẹ nhàng thôi


Họ không cần nói rõ ra điều gì nữa.

Đêm hôm đó, Hương dựa vào vai Nam khi hai người cùng xem lại lịch trình, cười nói về những quán ăn ven biển, những cây cầu lung linh ánh đèn. Tất cả như một cặp đôi bình thường. Không ai nhắc tới Dũng. Không ai nhắc tới những chuyện cũ nữa. Chỉ là một chuyến đi.Và một sự bắt đầu lại, nhẹ tênh.



Chiều Đà Nẵng, trời dịu nắng.



Máy bay hạ cánh. Nam và Hương kéo vali đi ra khu đón khách. Bên ngoài, Dũng đã đứng chờ từ trước, tay cầm chiếc túi nhỏ, khoác áo sơ mi đơn giản, nụ cười không còn kiểu cợt nhả như những ngày xưa. Ánh mắt anh hướng thẳng về phía Hương… rồi dừng lại nơi Nam.



  • Dũng: Chào hai vợ chồng. Đón hai người ở đây… tự nhiên lại thấy nhẹ nhõm thật


Không khí lúc ấy… rất khác. Không còn những e dè, không còn những ánh mắt tránh né, hay lời khách sáo gượng gạo. Nam gật đầu, chìa tay bắt tay Dũng. Cái bắt tay không còn mang hàm ý hơn thua, cũng chẳng phải sự miễn cưỡng. Chỉ đơn giản là:

  • nam: Cảm ơn Anh đã đón


Hương đứng bên cạnh, ánh mắt cô khi nhìn Dũng… không còn che giấu gì nữa. Nhưng Nam cũng không thấy đau lòng. Thứ anh nhìn thấy rõ hơn lúc này, là sự thành thật. Dũng đưa tay lên và Hương tới ôm chầm lấy Dũng. Môi cô tìm tới môi Dũng mà hôn ngấu nghiên vì cô chờ đợi phút giây này lâu quá rồi mà. Còn Dũng thì vòng tay ra sau ôm lấy mông Hương rồi hôn môi nàng. Dứt môi ra Dũng nói



  • Dũng: Mình về khách sạn nhé? Chỗ này Dũng đặt rồi, cũng tiện cho cả công việc lẫn đi chơi
Dũng nói, nhẹ nhàng, tự nhiên như thể cả ba đã quen với nhịp sống có nhau.



Trong xe. Dũng lái xe. Hương ngồi ghế phụ, Nam ở hàng sau. Họ trò chuyện đôi câu về thời tiết, về những cây cầu bắc qua sông Hàn, về những món ăn không thể bỏ lỡ khi tới Đà Nẵng. Không ai nhắc tới những gì từng xảy ra. Không ai hỏi thăm kiểu dối lòng.



Chỉ là ba người, chấp nhận nhau, cùng nhau tìm lại sự bình thường sau bao điều đã qua. Nam nhìn qua cửa kính, biển bắt đầu hiện ra xa xa. Anh nghĩ, có những giới hạn khi vượt qua rồi, con người ta hóa ra lại dễ thở hơn.







Tối hôm đó. Họ ngồi cùng nhau cạnh bờ sông, nhìn thành phố lên đèn. Dũng rót rượu cho cả hai người, nói bằng giọng thoải mái:

  • Dũng: Không cần nghĩ xa xôi nữa. Chúng ta đều biết mình đang ở đâu.”


Hương cụng ly với Nam, nụ cười rất nhẹ. Nam cũng cười, lần đầu tiên trong lòng không còn gợn sóng.



  • nam: Ừ. Mình cứ sống thật với nhau thôi


Ba người ngồi đó. Nam, Hương và Dũng. Không còn vai vế nào nặng nề, không ai phải che giấu điều gì. Chỉ là ba con người sau bao va vấp, đã chọn bình thản ngồi lại cùng nhau, trong một bữa ăn không còn khoảng cách.



Dũng rót bia cho Nam, nụ cười nhẹ nhõm:

  • dũng: Chúng ta thật sự đi được đến hôm nay rồi. Anh em, bạn bè… hay gì cũng được, miễn là thoải mái


Nam cụng ly, ánh mắt không còn sự cảnh giác như xưa. Anh nhìn Hương, nhìn Dũng, rồi cười:

  • Nam: Ừ, vậy đi. Tôi cũng nhấp môi thôi vì tôi k uống được rượu bia mà
  • Hương: nếu anh không uống thì để em uống cho
Hương cầm lấy ly bia cộc với Dũng rồi đưa lên miệng uống rất sảng khoái



Hương ngồi giữa hai người đàn ông. Cô không nói nhiều, nhưng ánh mắt khi nhìn Nam đã khác. Không còn những hối hận, dằn vặt. Chỉ còn sự biết ơn vì người đàn ông ấy đã đi cùng mình qua hết những khúc quanh khó thở nhất.



  • Hương: Em cũng không muốn sống kiểu nửa vời nữa– Hương khẽ nói.
  • Dũng: Có gì, cứ thẳng thắn. Như bây giờ. Nhẹ lòng hơn


Họ cùng cười. Một tiếng cười không lớn, nhưng thật lòng.



Món ăn lần lượt được bê lên.

Câu chuyện chuyển sang những chuyện vụn vặt: món này ngon, món kia hơi mặn, Đà Nẵng giờ khác xưa, bãi biển có thêm khu mới, cà phê chỗ nào yên tĩnh… Những mẩu chuyện mà chỉ những người thực sự thân thiết mới có thể thảnh thơi nói ra.Không ai nhắc tới ngày mai sẽ thế nào.Không ai nhắc lại những gì từng khiến cả ba phải im lặng. Chỉ có hiện tại, trên bàn ăn nhỏ, dưới ngọn đèn vàng. Một đêm bình yên.
 

Vuongtieuthie

Sắp Làm Checker
27/2/19
432
253
62
46
Tphcm
VND
0
Tín dụng
2,093
Chương 27



Sau cuộc cãi vã giữa Nam và sếp Hưng, mọi thứ dường như đã khép lại. Không còn những tin nhắn mập mờ, không còn những bức ảnh đe dọa, không còn những bóng gió hay câu nói đầy ý đồ. Sếp Hưng cũng hiểu rằng nếu còn dây dưa, thứ mất mát sẽ không chỉ là một người phụ nữ — mà là danh dự, là vị trí, là cả sự nghiệp của anh ta.



Hương vẫn đi làm như bình thường, đôi khi bước qua văn phòng của Hưng, họ lặng lẽ như chưa từng quen. Không còn ánh mắt thăm dò, cũng không còn những lời gợi mở sau cánh cửa đóng kín. Tất cả trở lại… như hai con người xa lạ.



Đồng nghiệp không ai biết chuyện gì từng xảy ra. Cuộc sống công sở vẫn ồn ào những tiếng gõ bàn phím, tiếng cười đùa ngoài hành lang. Nhưng trong lòng Hương, mọi thứ đã khác. Cô học cách điềm tĩnh hơn, kín đáo hơn, biết đâu là ranh giới mình cần giữ.



Chiều tan ca, Hương lại về sớm, bước về phía căn nhà nhỏ nơi Nam vẫn đợi. Không ai nhắc lại những chuyện cũ nữa. Cả hai như đang ngầm đồng ý rằng quá khứ đã xong, dù còn vết xước, nhưng không ai muốn khơi lại.





Cuộc sống cứ thế bình bình diễn ra. Hương đang loay hoay trong bếp thì Điện thoại Hương sáng lên. Tin nhắn từ Dũng



  • dũng:Dạo này em khỏe không? Anh nhớ em lắm. Công việc bận quá nên chẳng gọi hay nhắn cho em được


Hương nhìn màn hình, khẽ mỉm cười. Cô biết Dũng đang bận trăm công nghìn việc, nhưng vẫn dành cho cô một khoảng nhỏ trong lòng.



  • Hương: Em khỏe. Em cũng nhớ anh lắm. Những ngày này thấy nhớ anh nhiều hơn bình thường


  • Nam: Cố đợi thêm một thời gian nữa nhé. Khi xong hết công việc anh sẽ về sớm với em, bù lại tất cả những ngày xa nhau.”


  • Hương: Vậy em đợi. Nhớ giữ gìn sức khỏe. Đừng để em lo nữa
  • dũng: chắc 3 tháng nữa anh mới bay ra đó được
  • Hương: Em chờ anh về
  • Dũng: mà sang tháng công ti cử người vào đây công tác đó. Em có muốn anh đề nghị với tổng giám đốc cho em vào đây không? Anh rất muốn gặp em


  • hương: Ý anh là… cho em vào đó công tác à?


  • dũng cười: Ừ. Một chuyến thay đổi không khí cũng tốt. Đà Nẵng giờ phát triển mạnh, công việc bên đó cũng sẽ mở ra nhiều cơ hội hơn. Anh muốn em được thử sức, không phải cứ mãi quanh quẩn ở Hà Nội


Hương lặng một lúc. Cô hiểu, câu hỏi này không chỉ nói về công việc. Đó là lời động viên, là một cách Dũng muốn cô biết rằng: Anh tin cô, tôn trọng cô, và sẵn sàng cho cô những cơ hội mới.



  • Hương mỉm cười: Nếu là anh đề cử… em nghĩ, em sẵn sàng
  • Dũng: nhớ rủ cả Nam vào nữa nhé. Anh muốn đưa hai vợ chồng đi chơi trong này
Hương gật đầu Ánh mắt anh lặng lẽ dõi về khoảng trời đêm phía trước



Tối hôm đó, khi Nam vừa tắm xong, Hương đang ngồi ở bàn trang điểm bôi kem dưỡng da. Không khí trong nhà bình lặng, an yên. Hương khẽ nói, giọng vừa nhẹ vừa như dò ý:



  • Hương: Anh này… sắp tới em có chuyến công tác vào Đà Nẵng. Dự án cũng không quá căng thẳng, chỉ 4-5 ngày thôi


  • Nam ngẩng lên từ cuốn sách: Ừ, anh biết rồi. Vậy em chuẩn bị kỹ đi


Hương xoay người nhìn Nam, cười dịu dàng:

  • Hương: Em đang nghĩ… hay lần này anh đi cùng em? Vừa là công tác của em, vừa là nghỉ ngơi đổi gió của hai vợ chồng mình. Dũng cũng bảo, nếu có anh đi thì anh ấy sẽ mời vợ chồng mình đi chơi, đi ăn cho biết thêm mấy chỗ đẹp


Nam hơi sững lại, nhưng chỉ một chút. Anh biết rõ mối quan hệ giữa ba người bây giờ đã khác xưa. Không phải ngại ngùng hay giấu giếm gì nữa, nhưng trong anh vẫn còn những suy nghĩ lặng lẽ chưa nói ra.



Anh đặt cuốn sách xuống, nhìn Hương thật lâu rồi gật đầu:

  • nam: Cũng được. Anh đi cùng em. Có lẽ cũng nên xem thử… Đà Nẵng lần này có gì khác


Hương mỉm cười, trong lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cô bước lại ngồi cạnh Nam, dựa vai vào anh.



  • Hương: Em chỉ muốn chuyến đi này là ba người cùng vui, không còn những khoảng cách, không còn ai phải suy nghĩ gì nữa


Nam khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Nhưng trong ánh mắt anh là sự đồng ý, là một lòng bình thản chấp nhận.



Thời gian trôi thật nhanh, cũng tới ngày Hương đi công tácBuổi tối trước chuyến đi. Hương kéo vali ra giữa phòng khách. Chiếc vali màu xanh nhạt đã cũ đi nhiều theo năm tháng. Nam ngồi trên sofa, tay cầm ly trà nóng, lặng lẽ nhìn vợ mình gấp quần áo.



  • Hương: Anh mang áo sơ mi trắng không? Đà Nẵng nắng đẹp, chắc mình cũng đi ăn ngoài vài bữa
Hương hỏi khi đang gấp mấy bộ váy mỏng, giọng nhẹ hẫng như đang hỏi chuyện rất bình thường. Nam đặt ly trà xuống bàn, đứng dậy đi lại tủ áo.

  • nam: Ừ, lấy thêm cho anh cái áo khoác mỏng nữa


Họ không nói quá nhiều. Chỉ là những câu hỏi, câu trả lời nhỏ nhặt, về quần áo, về thời tiết, về những thứ sẽ mang theo. Nhưng trong sự im lặng đó, Nam nhận ra: Cả hai đã đi qua những tháng ngày lặng lẽ nhất, giông gió nhất, và giờ họ đang cùng nhau xếp lại một chuyến đi cũng như xếp lại những mảnh rối ren trong lòng.



Hương quay lại, chìa cho anh một chiếc áo sơ mi đã gấp ngay ngắn.

  • Hương: Em muốn chuyến đi này… là một kỷ niệm dễ chịu. Không nghĩ ngợi gì nữa


Nam nhìn Hương rất lâu. Người phụ nữ ấy, từng làm anh tổn thương, cũng từng khiến anh không nhận ra chính mình. Nhưng lúc này đây, cô đang đứng trước anh với sự bình thản, không né tránh, không giấu giếm.



  • nam: Anh biết. Mình cùng đi, thì cứ để nó nhẹ nhàng thôi


Họ không cần nói rõ ra điều gì nữa.

Đêm hôm đó, Hương dựa vào vai Nam khi hai người cùng xem lại lịch trình, cười nói về những quán ăn ven biển, những cây cầu lung linh ánh đèn. Tất cả như một cặp đôi bình thường. Không ai nhắc tới Dũng. Không ai nhắc tới những chuyện cũ nữa. Chỉ là một chuyến đi.Và một sự bắt đầu lại, nhẹ tênh.



Chiều Đà Nẵng, trời dịu nắng.



Máy bay hạ cánh. Nam và Hương kéo vali đi ra khu đón khách. Bên ngoài, Dũng đã đứng chờ từ trước, tay cầm chiếc túi nhỏ, khoác áo sơ mi đơn giản, nụ cười không còn kiểu cợt nhả như những ngày xưa. Ánh mắt anh hướng thẳng về phía Hương… rồi dừng lại nơi Nam.



  • Dũng: Chào hai vợ chồng. Đón hai người ở đây… tự nhiên lại thấy nhẹ nhõm thật


Không khí lúc ấy… rất khác. Không còn những e dè, không còn những ánh mắt tránh né, hay lời khách sáo gượng gạo. Nam gật đầu, chìa tay bắt tay Dũng. Cái bắt tay không còn mang hàm ý hơn thua, cũng chẳng phải sự miễn cưỡng. Chỉ đơn giản là:

  • nam: Cảm ơn Anh đã đón


Hương đứng bên cạnh, ánh mắt cô khi nhìn Dũng… không còn che giấu gì nữa. Nhưng Nam cũng không thấy đau lòng. Thứ anh nhìn thấy rõ hơn lúc này, là sự thành thật. Dũng đưa tay lên và Hương tới ôm chầm lấy Dũng. Môi cô tìm tới môi Dũng mà hôn ngấu nghiên vì cô chờ đợi phút giây này lâu quá rồi mà. Còn Dũng thì vòng tay ra sau ôm lấy mông Hương rồi hôn môi nàng. Dứt môi ra Dũng nói



  • Dũng: Mình về khách sạn nhé? Chỗ này Dũng đặt rồi, cũng tiện cho cả công việc lẫn đi chơi
Dũng nói, nhẹ nhàng, tự nhiên như thể cả ba đã quen với nhịp sống có nhau.



Trong xe. Dũng lái xe. Hương ngồi ghế phụ, Nam ở hàng sau. Họ trò chuyện đôi câu về thời tiết, về những cây cầu bắc qua sông Hàn, về những món ăn không thể bỏ lỡ khi tới Đà Nẵng. Không ai nhắc tới những gì từng xảy ra. Không ai hỏi thăm kiểu dối lòng.



Chỉ là ba người, chấp nhận nhau, cùng nhau tìm lại sự bình thường sau bao điều đã qua. Nam nhìn qua cửa kính, biển bắt đầu hiện ra xa xa. Anh nghĩ, có những giới hạn khi vượt qua rồi, con người ta hóa ra lại dễ thở hơn.







Tối hôm đó. Họ ngồi cùng nhau cạnh bờ sông, nhìn thành phố lên đèn. Dũng rót rượu cho cả hai người, nói bằng giọng thoải mái:

  • Dũng: Không cần nghĩ xa xôi nữa. Chúng ta đều biết mình đang ở đâu.”


Hương cụng ly với Nam, nụ cười rất nhẹ. Nam cũng cười, lần đầu tiên trong lòng không còn gợn sóng.



  • nam: Ừ. Mình cứ sống thật với nhau thôi


Ba người ngồi đó. Nam, Hương và Dũng. Không còn vai vế nào nặng nề, không ai phải che giấu điều gì. Chỉ là ba con người sau bao va vấp, đã chọn bình thản ngồi lại cùng nhau, trong một bữa ăn không còn khoảng cách.



Dũng rót bia cho Nam, nụ cười nhẹ nhõm:

  • dũng: Chúng ta thật sự đi được đến hôm nay rồi. Anh em, bạn bè… hay gì cũng được, miễn là thoải mái


Nam cụng ly, ánh mắt không còn sự cảnh giác như xưa. Anh nhìn Hương, nhìn Dũng, rồi cười:

  • Nam: Ừ, vậy đi. Tôi cũng nhấp môi thôi vì tôi k uống được rượu bia mà
  • Hương: nếu anh không uống thì để em uống cho
Hương cầm lấy ly bia cộc với Dũng rồi đưa lên miệng uống rất sảng khoái



Hương ngồi giữa hai người đàn ông. Cô không nói nhiều, nhưng ánh mắt khi nhìn Nam đã khác. Không còn những hối hận, dằn vặt. Chỉ còn sự biết ơn vì người đàn ông ấy đã đi cùng mình qua hết những khúc quanh khó thở nhất.



  • Hương: Em cũng không muốn sống kiểu nửa vời nữa– Hương khẽ nói.
  • Dũng: Có gì, cứ thẳng thắn. Như bây giờ. Nhẹ lòng hơn


Họ cùng cười. Một tiếng cười không lớn, nhưng thật lòng.



Món ăn lần lượt được bê lên.

Câu chuyện chuyển sang những chuyện vụn vặt: món này ngon, món kia hơi mặn, Đà Nẵng giờ khác xưa, bãi biển có thêm khu mới, cà phê chỗ nào yên tĩnh… Những mẩu chuyện mà chỉ những người thực sự thân thiết mới có thể thảnh thơi nói ra.Không ai nhắc tới ngày mai sẽ thế nào.Không ai nhắc lại những gì từng khiến cả ba phải im lặng. Chỉ có hiện tại, trên bàn ăn nhỏ, dưới ngọn đèn vàng. Một đêm bình yên.
Hong tiếp chap mới nè bro
 
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 28



Dưới ánh đèn vàng nhạt của quán ven biển, ba người ngồi lại bên nhau, những chai bia, ly rượu cũng vơi gần cạn. Không khí không còn kiểu khách sáo ban đầu. Dũng và Nam ai cũng đã có men trong người, Hương thì má đỏ hồng vì rượu lẫn vì sự nhẹ nhõm sau ngần ấy chuyện.



Dũng cười, chống tay lên cằm, giọng bắt đầu hơi lè nhè:

  • Dũng: Thế là anh em mình cũng thành bạn nhậu thật rồi đấy Nam ạ. Ai mà nghĩ ra được…


Nam cười, không còn sự gượng gạo. Anh cũng ngà ngà, tay lười biếng lật nắp chai bia cuối cùng.

  • nam: Cuộc đời mà. Không ai đoán nổi. Nhưng vui là được


Hương ngồi giữa, ánh mắt dịu lại khi nhìn hai người đàn ông. Dũng rót thêm cho Nam nửa ly, rồi xua tay:

  • Dũng: Anh uống thế đủ rồi. Nam, lát em lái xe nhé. Anh ngấm rồi


Nam gật đầu, trong say có cái nhẹ lòng, có cả sự yên ổn của người đàn ông đã thôi ganh ghét.

  • nam: Ừ, để em lái. Về khách sạn nghỉ thôi


Dũng cười to khà khà. Hương chỉ khẽ cười, cúi xuống chỉnh lại túi xách. Cô quen rồi, cái kiểu nói nửa đùa nửa thật của Dũng.Cô liếc sang Nam ánh mắt hai người chạm nhau, không nói nhưng đều hiểu mọi thứ giờ đã khác. Không còn che giấu gì nữa.



Dũng vẫy phục vụ, thanh toán nhanh.

  • Dũng: Đi thôi, không say quá rồi lại ngủ luôn ở đây mất


Nam nhận chìa khoá từ Dũng. Họ lững thững ra xe, tiếng sóng biển rì rào lẫn vào trong từng bước chân chậm rãi.

Trong xe, Hương ngồi ghế sau, Dũng cạnh cô, vẫn cười, tay vòng nhẹ qua lưng cô như thói quen. Nam nhìn qua gương chiếu hậu, thấy hết nhưng anh không còn thấy nhói. Chỉ như đang nhìn một bộ phim mà mình đã thuộc lòng kết thúc.



Chiếc xe lăn bánh chầm chậm về khách sạn. Đêm Đà Nẵng mát và yên bình. Trên xe, không khí về khuya trở nên yên tĩnh lạ lùng. Đèn đường hắt qua cửa kính những vệt sáng vàng chậm rãi trôi ngược về sau. Dũng đưa tay lên đùi Hương Hương tựa đầu vào vai Dũng, ánh mắt cô khẽ nhắm, môi nở một nụ cười nhẹ như đang thầm biết ơn những tháng ngày bình yên đang dần quay trở lại.



  • Hương: Cảm ơn anh- Hương thì thầm.


Dũng quay sang nhìn Hương trong giây lát, chậm rãi nghiêng người, đặt lên môi cô một nụ hôn dịu dàng. Không vội vã, không nồng nhiệt. Hương đáp lại nụ hôn ấy bằng sự dịu dàng của chính mình. Họ ngồi đó, tay nắm tay, vai tựa vai, hôn nhau chậm rãi giữa những nhịp đèn đường lặng lẽ lướt qua.



Tay Dũng vén áo Hương lên rồi anh đặt mu bàn tay lên ngực Hương, anh khẽ cúi đầu xuống rồi đặt một nụ hôn lên ngực cô. Hương k kìm nổi, cô ngồi hẳn dậy quay mặt về phía Dũng, tay lột phăng chiếc áo ra để lộ cặp vú rồi cô ngồi dạng chân sang bên chân Dũng. Dũng ôm lấy lưng Hương rồi dụi dụi mặt vào giữa khe ngực

  • Dũng: ôi Hương ơi. Anh nhớ cặp vú của em quá
  • Hương: em cũng nhờ anh lắm- hương dụi dụi ngực vào mặt Dũng
Nam ở trên nhìn thấy hết cảnh ấy qua gương chiếu hậu. Anh cố tỉnh giảm gas, đi chậm hết mức để kéo dài thời gian về khách sạn lâu nhất có thể



Ở đằng sau cặp tình nhân kia đang mơn trớn nhau. Có chút men nên cả hai càng hăng máu hơn nữa. Hương kéo quần mình xuống để lộ cái lồn đang chảy nhớ của mình ra. Tiện tay cô lột luôn quần của Dũng ra rồi cầm cặc Dũng lựa vào lỗ mình rồi hạ xuống mà nhấp. Cặc Dũng vừa vào là Hương rên rỉ liền. Cô nhún mạnh, cặc Dũng cấn sâu vào lồn làm Hương sướng không chịu nổi

  • hương: em sướng lồn quá Dũng ơi
Dũng hẩy cặc lên cho cặc cấn sâu vào lồn Hương hơn nữa. Miệng không ngừng mút đầu ti

  • Dũng: sao em có thể thoải mái rên rỉ như vậy
  • Hương: vì em nhớ em quá đấy, nhớ con cặc của em
  • Dũng: mông em đang lắc không ngừng này. Lồn em đang ngấu ngiếm cặc anh này
Hương khoái lắm. Cô càng nhấp nhanh và mạnh hơn. Hai tay Dũng ôm lấy vú Hương rồi xoa ti. Hương uốn éo cơ thể và ép cơ lồn mình lại. Dũng rên lên vì sướng

  • dũng: ohh đó là kỹ năng mà em muốn làm cho anh đó hả?
  • Hương: cặc anh đang căng cứng trong lồn e nè. Cấn sâu quá ahh ahh
  • Dũng: dưới này em cũng ướt lắm rồi này- một tay Dũng đưa xuống xoa hạt le, một tay coa ti
  • Hương: ahhh đừng mà- hương uốn éo cơ thể
  • Dũng: nào nào. Anh sẽ nhấp nó sâu hơn nữa nào
Hương quay mông lại, người ưỡn lên bấu vào vai Nam mà rên

  • hương: ahh uhh sướng lồn quá chồng ơi
  • nam: anh biết rồi. Dũng ơi anh địt mạnh lên cho Hương lên đỉnh đi
  • Dũng: há. Gọi gì anh thế
  • Nam: anh có thể giúp em địt vào lồn Hương được không?
  • Dũng: hehe được chứ. Nhận lấy cặc a nè Hương
  • Hương: ah ah chết em rồi ah ah
Dũng dập mạnh, tiếng bạch bạch vang lên trong oto. Lâu ngày khômg gặp nhau và cả hai có chút men nên họ làm tình rất mãnh liệt. Vì quá mãnh liệt lên cả hai rât ra chóng lên đỉnh

  • dũng: ahhh anh không chịu nổi nữa rồi… lồn em bót quá… ahhh
  • Hương: a bắn đi. Bắn vào lồn em đi ahh
  • Dũng: dạng lồn ra đi. Để a bắn nào
  • Hương: em dạng lồn ra đây anh. Bắn đi. Băn sâu vào lồn em đi
  • Dũng: nam ơi. A bắn vào lồn Hương nhé
  • Nam: vâng. Anh cứ bắn thoải mái đi
  • Dũng: anh raaaaaaaaa
  • Hương: em… em… đang ra. Nam ơi. Em đang ra. Lồn em sướng
  • Nam: bắn đi. Ra đi Dũng Hương
Cặc Dũng giật giật bắn từng đợt tinh trùng vào lồn Hương. Lồn Hương thắt lại để giữ chỗ tinh trùng nhiều nhất trong lồn mình. Hương đưa tay xoa lên lồn rồi nói với Nam

  • hương: coi này. dũng đang bắn vào bên trong lồn em này Nam ơi
  • Nam: a thấy rồi. Tinh của Dũng đang bắn vào lồn vợ rôi
  • Dũng: lồn Hương đang siết chặt lấy cặc a này Nam
Hương đứng dậy, tinh từ lồn cô nhễu ra ngoài. Cô lấy tay bịt cửa lồn lại nhưng tinh cứ chảy ra một vũng ở lòng bàn tay cô. Cô đưa chỗ tinh đó lên miệng rồi ngậm hết chỗ tinh đó. Cô ưỡn người lên hôn lên môi Nam. Nam nhè lưỡi tính nút lấy lưỡi Hương thì Hương cũng nhè lưỡi để nút lấy lưỡi Nam. Tinh từ bên trong trào ra chạm vào đầu lưỡi Nam. Nam cảm nhận được tinh Dũng đang ở trong khoang miệng mình và nó đang được lưỡi Hương hoà quyện trong khoang miệng mình. Nam cố đầy Hương ra thì Hương càng ôm chặt lấy Nam rồi cô từ từ đẩy hết chỗ tinh trùng đó từng chút, từng chút một vào cổ Nam và Nam đã nuốt hết chỗ đó. Anh nhả môi Hương ra mà ho sặc sụa. Anh mở cửa kính oto xuống để cố nôn ra nhưng không tài nào nôn ra nổi. Nam cầm lấy chai nước súc miệng rồi vào xe lái về khách sạn. Trong xe là tiếng cười khúc khích của cặp tình nhận…
 

Vuongtieuthie

Sắp Làm Checker
27/2/19
432
253
62
46
Tphcm
VND
0
Tín dụng
2,093
Chương 28



Dưới ánh đèn vàng nhạt của quán ven biển, ba người ngồi lại bên nhau, những chai bia, ly rượu cũng vơi gần cạn. Không khí không còn kiểu khách sáo ban đầu. Dũng và Nam ai cũng đã có men trong người, Hương thì má đỏ hồng vì rượu lẫn vì sự nhẹ nhõm sau ngần ấy chuyện.



Dũng cười, chống tay lên cằm, giọng bắt đầu hơi lè nhè:

  • Dũng: Thế là anh em mình cũng thành bạn nhậu thật rồi đấy Nam ạ. Ai mà nghĩ ra được…


Nam cười, không còn sự gượng gạo. Anh cũng ngà ngà, tay lười biếng lật nắp chai bia cuối cùng.

  • nam: Cuộc đời mà. Không ai đoán nổi. Nhưng vui là được


Hương ngồi giữa, ánh mắt dịu lại khi nhìn hai người đàn ông. Dũng rót thêm cho Nam nửa ly, rồi xua tay:

  • Dũng: Anh uống thế đủ rồi. Nam, lát em lái xe nhé. Anh ngấm rồi


Nam gật đầu, trong say có cái nhẹ lòng, có cả sự yên ổn của người đàn ông đã thôi ganh ghét.

  • nam: Ừ, để em lái. Về khách sạn nghỉ thôi


Dũng cười to khà khà. Hương chỉ khẽ cười, cúi xuống chỉnh lại túi xách. Cô quen rồi, cái kiểu nói nửa đùa nửa thật của Dũng.Cô liếc sang Nam ánh mắt hai người chạm nhau, không nói nhưng đều hiểu mọi thứ giờ đã khác. Không còn che giấu gì nữa.



Dũng vẫy phục vụ, thanh toán nhanh.

  • Dũng: Đi thôi, không say quá rồi lại ngủ luôn ở đây mất


Nam nhận chìa khoá từ Dũng. Họ lững thững ra xe, tiếng sóng biển rì rào lẫn vào trong từng bước chân chậm rãi.

Trong xe, Hương ngồi ghế sau, Dũng cạnh cô, vẫn cười, tay vòng nhẹ qua lưng cô như thói quen. Nam nhìn qua gương chiếu hậu, thấy hết nhưng anh không còn thấy nhói. Chỉ như đang nhìn một bộ phim mà mình đã thuộc lòng kết thúc.



Chiếc xe lăn bánh chầm chậm về khách sạn. Đêm Đà Nẵng mát và yên bình. Trên xe, không khí về khuya trở nên yên tĩnh lạ lùng. Đèn đường hắt qua cửa kính những vệt sáng vàng chậm rãi trôi ngược về sau. Dũng đưa tay lên đùi Hương Hương tựa đầu vào vai Dũng, ánh mắt cô khẽ nhắm, môi nở một nụ cười nhẹ như đang thầm biết ơn những tháng ngày bình yên đang dần quay trở lại.



  • Hương: Cảm ơn anh- Hương thì thầm.


Dũng quay sang nhìn Hương trong giây lát, chậm rãi nghiêng người, đặt lên môi cô một nụ hôn dịu dàng. Không vội vã, không nồng nhiệt. Hương đáp lại nụ hôn ấy bằng sự dịu dàng của chính mình. Họ ngồi đó, tay nắm tay, vai tựa vai, hôn nhau chậm rãi giữa những nhịp đèn đường lặng lẽ lướt qua.



Tay Dũng vén áo Hương lên rồi anh đặt mu bàn tay lên ngực Hương, anh khẽ cúi đầu xuống rồi đặt một nụ hôn lên ngực cô. Hương k kìm nổi, cô ngồi hẳn dậy quay mặt về phía Dũng, tay lột phăng chiếc áo ra để lộ cặp vú rồi cô ngồi dạng chân sang bên chân Dũng. Dũng ôm lấy lưng Hương rồi dụi dụi mặt vào giữa khe ngực

  • Dũng: ôi Hương ơi. Anh nhớ cặp vú của em quá
  • Hương: em cũng nhờ anh lắm- hương dụi dụi ngực vào mặt Dũng
Nam ở trên nhìn thấy hết cảnh ấy qua gương chiếu hậu. Anh cố tỉnh giảm gas, đi chậm hết mức để kéo dài thời gian về khách sạn lâu nhất có thể



Ở đằng sau cặp tình nhân kia đang mơn trớn nhau. Có chút men nên cả hai càng hăng máu hơn nữa. Hương kéo quần mình xuống để lộ cái lồn đang chảy nhớ của mình ra. Tiện tay cô lột luôn quần của Dũng ra rồi cầm cặc Dũng lựa vào lỗ mình rồi hạ xuống mà nhấp. Cặc Dũng vừa vào là Hương rên rỉ liền. Cô nhún mạnh, cặc Dũng cấn sâu vào lồn làm Hương sướng không chịu nổi

  • hương: em sướng lồn quá Dũng ơi
Dũng hẩy cặc lên cho cặc cấn sâu vào lồn Hương hơn nữa. Miệng không ngừng mút đầu ti

  • Dũng: sao em có thể thoải mái rên rỉ như vậy
  • Hương: vì em nhớ em quá đấy, nhớ con cặc của em
  • Dũng: mông em đang lắc không ngừng này. Lồn em đang ngấu ngiếm cặc anh này
Hương khoái lắm. Cô càng nhấp nhanh và mạnh hơn. Hai tay Dũng ôm lấy vú Hương rồi xoa ti. Hương uốn éo cơ thể và ép cơ lồn mình lại. Dũng rên lên vì sướng

  • dũng: ohh đó là kỹ năng mà em muốn làm cho anh đó hả?
  • Hương: cặc anh đang căng cứng trong lồn e nè. Cấn sâu quá ahh ahh
  • Dũng: dưới này em cũng ướt lắm rồi này- một tay Dũng đưa xuống xoa hạt le, một tay coa ti
  • Hương: ahhh đừng mà- hương uốn éo cơ thể
  • Dũng: nào nào. Anh sẽ nhấp nó sâu hơn nữa nào
Hương quay mông lại, người ưỡn lên bấu vào vai Nam mà rên

  • hương: ahh uhh sướng lồn quá chồng ơi
  • nam: anh biết rồi. Dũng ơi anh địt mạnh lên cho Hương lên đỉnh đi
  • Dũng: há. Gọi gì anh thế
  • Nam: anh có thể giúp em địt vào lồn Hương được không?
  • Dũng: hehe được chứ. Nhận lấy cặc a nè Hương
  • Hương: ah ah chết em rồi ah ah
Dũng dập mạnh, tiếng bạch bạch vang lên trong oto. Lâu ngày khômg gặp nhau và cả hai có chút men nên họ làm tình rất mãnh liệt. Vì quá mãnh liệt lên cả hai rât ra chóng lên đỉnh

  • dũng: ahhh anh không chịu nổi nữa rồi… lồn em bót quá… ahhh
  • Hương: a bắn đi. Bắn vào lồn em đi ahh
  • Dũng: dạng lồn ra đi. Để a bắn nào
  • Hương: em dạng lồn ra đây anh. Bắn đi. Băn sâu vào lồn em đi
  • Dũng: nam ơi. A bắn vào lồn Hương nhé
  • Nam: vâng. Anh cứ bắn thoải mái đi
  • Dũng: anh raaaaaaaaa
  • Hương: em… em… đang ra. Nam ơi. Em đang ra. Lồn em sướng
  • Nam: bắn đi. Ra đi Dũng Hương
Cặc Dũng giật giật bắn từng đợt tinh trùng vào lồn Hương. Lồn Hương thắt lại để giữ chỗ tinh trùng nhiều nhất trong lồn mình. Hương đưa tay xoa lên lồn rồi nói với Nam

  • hương: coi này. dũng đang bắn vào bên trong lồn em này Nam ơi
  • Nam: a thấy rồi. Tinh của Dũng đang bắn vào lồn vợ rôi
  • Dũng: lồn Hương đang siết chặt lấy cặc a này Nam
Hương đứng dậy, tinh từ lồn cô nhễu ra ngoài. Cô lấy tay bịt cửa lồn lại nhưng tinh cứ chảy ra một vũng ở lòng bàn tay cô. Cô đưa chỗ tinh đó lên miệng rồi ngậm hết chỗ tinh đó. Cô ưỡn người lên hôn lên môi Nam. Nam nhè lưỡi tính nút lấy lưỡi Hương thì Hương cũng nhè lưỡi để nút lấy lưỡi Nam. Tinh từ bên trong trào ra chạm vào đầu lưỡi Nam. Nam cảm nhận được tinh Dũng đang ở trong khoang miệng mình và nó đang được lưỡi Hương hoà quyện trong khoang miệng mình. Nam cố đầy Hương ra thì Hương càng ôm chặt lấy Nam rồi cô từ từ đẩy hết chỗ tinh trùng đó từng chút, từng chút một vào cổ Nam và Nam đã nuốt hết chỗ đó. Anh nhả môi Hương ra mà ho sặc sụa. Anh mở cửa kính oto xuống để cố nôn ra nhưng không tài nào nôn ra nổi. Nam cầm lấy chai nước súc miệng rồi vào xe lái về khách sạn. Trong xe là tiếng cười khúc khích của cặp tình nhận…
Hay nhe bro
 
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 29



Chiếc xe dừng lại trước cửa khách sạn, ánh đèn hắt nhẹ xuống mặt đường lát đá, phản chiếu một buổi đêm đã khuya mà vẫn giữ được vẻ dịu dàng của phố biển. Gió từ biển thổi qua, mát rượi, mang theo hương mằn mặn quen thuộc của Đà Nẵng.



Nam tắt máy xe, nhìn vào gương chiếu hậu vẫn đang thấy đôi tinh nhân ôm ấp nhau, hôn môi thắm thiết nhưng quần áo thì đã mặc rồi. Anh nhẹ nhàng gọi khẽ:

  • Nam: vào thôi, tới nơi rồi


Hương dứt môi Dũng ra. Cô vẵn muốn hôn thêm Dũng nhưng mà cả ba phải vào khách sạn không nhỡ có ai nhìn thấy thì phiền phức lắm. Hương mở cửa bước xuống trước, theo sau là Dũng. Còn Nam thì đánh xe vào chỗ đậu. Hương bước vài bước tới sảnh khách sạn thì Dũng bước tới từ đẳng sau ôm sau lưng cô. Cô chưa kịp phản ứng thì Dũng đã vòng tay bế cô lên. Cả người cô mềm mại trong tay anh, chẳng kháng cự, chỉ khẽ dụi mặt vào vai Dũng



Dũng bước chậm rãi qua hành lang khách sạn, không để ý những ánh mắt tò mò xung quanh. Đối với anh lúc này, chỉ có người phụ nữ đang trong vòng tay là tất cả. Nam ở sau cũng nhìn thấy cảnh này, anh hơi càu mày ghen tị chút xíu



Tiếng bước chân vang đều trên sàn gỗ, hòa vào tiếng gió ngoài ban công và tiếng nhạc nhẹ từ sảnh vọng lên. Mỗi bước chân là một nhịp đập thầm lặng của sự gắn bó đã được thử thách, đã đi qua nhiều bão giông.





Ánh đèn trong phòng khách sạn được vặn xuống mức dịu nhẹ, phủ lên không gian một màu ấm áp, yên bình. Tiếng nước từ phòng tắm vọng ra, đều đều như một bản nhạc nền xa xăm. Nam ngồi trên chiếc ghế sofa sát cửa sổ, còn Hương vừa treo lại chiếc áo khoác lên móc.



Cô quay lại, bắt gặp ánh mắt chồng đang nhìn mình. Không có gì vội vã hay ẩn ý, chỉ là cái nhìn đầy trìu mến như thể anh đang lặng lẽ cảm ơn vì hiện tại, vì cô, vì tất cả những gì đã cùng vượt qua.



Nam dang tay ra nhẹ nhàng, không một lời. Hương bước lại gần, ngồi xuống trong vòng tay anh.



  • nam: Em mệt không?– Nam hỏi, giọng thấp và ấm.


Hương khẽ lắc đầu, tựa đầu vào ngực chồng.

  • Hương: Không… Em thấy bình yên lạ lùng


Nam ôm cô chặt hơn, bàn tay nhẹ nhàng vuốt dọc sống lưng vợ như muốn xoa dịu mọi sóng gió còn vương lại đâu đó. Cả hai không nói gì thêm. Sự im lặng giữa họ không còn là khoảng trống mà là sự thấu hiểu giản dị, chậm rãi, và thật lòng.



Ở một nơi xa lạ, trong một mối quan hệ đã từng rẽ ngang nhiều nhánh, họ ngồi đó, như hai người bạn cũ đang tìm lại nhau bằng sự tĩnh lặng dịu dàng hơn mọi lời giải thích.



Nam đưa tay xuống sờ vào lồn Hương. Đầu ngón tay anh cảm nhận rõ ràng thứ nước nhầy nhầy còn đọng lại ở lồn Hương chính là tinh trùng của Dũng. Anh tiến ra đằng trước ghé sát mặt xuống mép lồn Hương mà hít một hơi sâu. Mùi tinh trùng hoà lẫn với dâm thuỷ của Hương tạo nên một hương vị hết sức gây nứng. Hương dạng chân ra để Nam có thể thấy rõ lồn cô lúc này. Nam nhè lưỡi liếm dọc khe lồn Hương, đầu lưỡi anh chạm vào thứ hỗn hợp dung dịch ấy là toàn bộ người anh hơi rùng mình nhẹ và nổi gai ốc. Cảm giác này không phải là ghê tởm mà là cảm giác thèm muốn gây nứng



Tiếng cửa phòng tắm bật mở nhẹ. Dũng bước ra, trên người chỉ khoác chiếc khăn tắm màu trắng, mái tóc còn ướt nhỏ từng giọt nước xuống vai. Anh khựng lại một chút khi thấy Nam đang bú lồn Hương bên sofa



Dũng không nói gì, chỉ mỉm cười , một nụ cười không có sự gượng gạo, cũng không có dấu vết của chiếm hữu hay bất an. Anh bước về phía giường, lấy áo mặc vào, động tác chậm rãi như thể cố tình không làm gián đoạn khoảnh khắc riêng tư ấy.



Hương quay đầu lại, nhìn Dũng, ánh mắt ấm áp.

  • Hương: Tắm xong rồi à?
Vừa hỏi Hương vừa há miệng ra, hơi thở nặng chứng tỏ Nam đang làm rất tốt công việc của mình



  • Dũng: Ừ, nước nóng dễ chịu lắm- Dũng đáp, vừa lau tóc, vừa nhìn sang Nam. “Hai người có vẻ hợp nhau hơn rồi nhỉ.”


Nam nhả lồn Hương ra rồi cười nhẹ

  • nam: Cảm ơn… vì mọi thứ
  • Dũng: cả hai đi tắm đi cho thoải mái
Hương đứng dậy trước, cô bước vào nhà tắm, đằng sau là ánh mắt của Nam và Dũng nhìn theo từng bước đi của Hương. Cái mông cô lắc lắc, vừa đi cô vừa lấy tay xoa lấy cơ thể mình cho tới khi cô biến mất hẳn sau cánh cửa nhà tắm



Tiếng nước chảy róc rách, Nam và Dũng trao đổi với nhau, tiếng nhỏ nhẹ, thì thầm như kiểu không để Hương biết vậy.

Rồi Hương bước ra, tóc cô buông xuống hai vai, cặp vú nhô lên lắc sang hai bên theo bước chân của Hương. Ở dưới mu lồn Hương đã được dọn dẹp sạch sẽ, lông được cắt tỉa gọn gàng. Nam nhìn Hương nuốt nước bọt rồi anh tiến vào nhà tắm



Vòi nước xả ra, nước chảy từ đầu xuống chân. Nam đứng im, không suy nghĩ gì, cứ để im cho nước chảy thôi. Và rồi có tiếng ở bên ngoài phòng vang lên. Tiếng thở dốc của cả hai, tiếng bú mút chụt chụt. Nam đoán là họ đang bú mút mơn trớn nhau. Nam tắm nhanh, anh lấy cái khăn quấn tạm ngang hông rồi bước ra ngoài.

Trước mắt anh là cảnh Dũng và Hương ở tư thế 6-9. Hương nhìn Nam mà miệng cô há to mút chùn chụt lấy cặc Dũng. Nam tiến tới xoa cặp mông của Hương rồi vỗ đét vào hai bên mông cô. Tay Nam vòng lên phía trước vân vê hai đầu ti Hương. Mặt Hương ngệt ra, cô đang thư giãn với cảm giác dâm dục này

Dũng nhả lồn Hương ra, anh vỗ tay vào mông Hương ra hiệu bảo cô nhả cặc mình ra, Hương hiểu ý liền, cô nhả cặc Dũng ra. Cặc Dũng bóng loáng bởi nước miếng của Hương. Dũng ngồi dậy đi vòng ra phía sau, Hương biết Dũng muốn chơi doggy nên cô ưỡn mông cao lên chờ Dũng. Nam cũng muốn chơi cùng nên anh nằm xuống háng Hương chờ đợi. Ở góc này Nam nhìn rõ cặc Dũng như thế nào, nó bự hơn cặc anh nhiều.

Dũng cầm cặc quẹt dọc khe lồn Hương rồi anh di chuyển hông làm con cặc Dũng chui tọt vào lồn Hương. Dũng ôm lấy hông Hương làm điểm tựa rồi chậm rãi nhấp vào. Nam chỉ chờ đợi có thế, anh nhè lưỡi đá hạt le của Hương làm Hương ngửa cổ lên rên “ ahhhh”. Hương cũng chẳng vừa. Cô cầm cặc Nam sóc nhẹ rồi đưa vào miệng bú



Với cảnh này tôi giám chắc là nếu như bất cứ ai nhìn thấy thì đều phải nứng cặc vì nó quá dâm dục đi mà. Một người đàn ông nằm dưới há miệng bú lồn cho một người đàn ông phía trên dập cặc vào lồn vợ mình.

Ở phía trên cặc Dũng dập mạnh “ bạch bạch” vào lồn Hương. Dâm thuỷ của Hương chảy ra theo nhịp rút ra của Dũng. Nó chảy nhỏ rọt những cũng đủ làm ướt mặt Nam. Nam há miệng ra hứng lấy từng giọt dâm thuỷ ấy, tay anh đưa lên xoa đầu ti cứng ngắc của Hương làm cô sướng tới phát điên.

Hương rùng mình lên rồi từ lồn cô phọt ra một thứ nước màu trắng, nó xịt thẳng vào miệng, vào mặt Nam. Hương đang ra, cô sướng quá nên đái cả ra ngoài và Nam là người hứng trọn



Dũng rút cặc ra rồi nằm xuống giường. Hương thở hổn hển, vừa thở cô vừa bò lên người Dũng lựa cặc trúng lồn mình mà nhấp xuống. Nam đứng dậy, anh lấy tay lau nước trên mặt đi rồi ngồi sau ôm lấy cặp vú của Hương mà xoa. Hương sướng quá, cô nhún nhảy trên cặc Dũng

  • dũng: em vừa mới ra mà giờ lồn em đã siết lấy cặc anh nữa rồi
  • Hương: em sướng lắm. Thật sự rất sướng đó
  • Dũng: anh có một ý này, không biết là em và Nam có đồng ý không?
  • Nam: ý gì vậy anh?
  • Hương: a cứ nói
  • Dũng: hương đang cưỡi cặc anh. Nếu trong vòng 15p nữa nếu Hương làm anh ra thì anh sẽ để cho em và Hương thoải mái địt nhau trong chuyến đi này
  • Nam: còn nếu Hương k làm anh ra thì sao?
  • Dũng: thì anh vẵn sẽ để em địt Hương thôi, nhưng với một điều kiện là khi anh xuất vào lồn Hương xong em sẽ là người phải liếm lấy tinh trùng của anh trong lồn Hương? Chịu không?
Nam hơi ớn vì trò này của Dũng. Anh suy nghĩ mấy giây định mở miệng ra trả lời là không thì Hương đã lấy tay bịt miệng nam lại và trả lời

  • hương: em đồng ý
  • Nam: em…em?- nam lúng túng
  • Hương: anh không tin tưởng em ư
  • Nam: anh có
  • Hương: em sẽ làm Dũng ra trong 15p tới
  • Nam: nhưng nếu k thành công thì sao?
  • Hương: thì a sẽ phải làm theo luật. Và em cũng muốn anh làm điều đó. Vì em
Nam gật đầu đồng ý rồi ngồi phịch xuống bên cạnh Hương chờ đợi. Dũng cười khoái chí, hai tay anh đưa lên cặp vú của Hương rồi ra hiệu bắt đầu. Hương bắt đầu nhấp. Từng cú nhấp của cô mạnh và sâu hết cỡ, nuốt trọn cặc Dũng

  • dũng: tuyệt quá. A thích cái cách em nhấp, phát nào phát đấy cứ nút cán
  • Hương: ahh ahh em sẽ nghiền nát cặc anh
Hương ngồi lên rồi dập mạnh xuống cặc Dũng, dập chừng 5p thì cơn sướng bắt đầu chạy dọc sống lưng cô, cơ lồn cô giật giật, tay cô nắm chặt lấy tay chồng rồi rên

  • hương: ahhhh ahhh sướng lồn quá chồng ơi…em sắp ra rồi…ahhh em không chịu nổi nữa
  • Nam: vợ cứ ra đi. Ra xong lại nhấp tiếp
  • dũng: haha mới nhấp có 5p mà em đã ra rồi ư. Ai bảo em cứ nhấp nút cán làm gì
Hương dập mạnh một cái xuống rồi rú lên

  • hương: em raaaaaaaa
Lồn Hương co bóp dữ dội, từ phía trong trào ra một dòng nước, nó chạm vào đầu cặc Dũng

  • dũng: lồn em đang co bóp này. Em ra một cách dễ dàng quá đó Hương ạ
Dũng ôm lấy mông Hương mà bóp

  • dũng: mới 5p thôi mà em đã ra rồi. Liệu em có làm anh ra được không đó hehe
  • Hương: ahhh em…em làm được
Hương bắt đầu nhấp, cơ thể cô vẵn hơi run từ pha lên đỉnh trước đó. Cô không ngờ rằng bản thân lại ra nhanh tới mức như vậy. Có thể là do cách nhấp của cô hơi sai vì cặc Dũng thực sự bự và dài. Cô cứ nghĩ là dập mạnh và nút cán sẽ khiến Dũng chóng ra nhưng coi nhầm, chính vì cặc dài nên nó cứ đâm vào tử cung cô khi cô nhấp nút cán nên cô mới nhanh ra như vậy. Cũng may lần lên đỉnh này không ảnh hưởng đến tâm trạng của Nam chồng cô. Mặc dù cô muốn làm cho Dũng ra sớm nhưng mà cặc Dũng thật sự mang lại cảm giác rất là sướng



Hương cố nhấp từ từ để lồn cô siết lấy cặc Dũng, co bóp lấy cặc Dũng để Dũng chóng ra

  • dũng: sao thế. Sao em làm chậm rãi vậy. Hay là em không muốn làm anh ra và để chồng em bú tinh trong lồn em nhỉ
Nam nhìn Hương với ánh mắt cầu xin. Hương thấy vậy nên cô lại tiếp tục nhấp mạnh và nút cán nhưng thứ cô cảm nhận được là cặc Dũng không hề có giấu hiệu sẽ bắn. Thậm chí nó còn căng phồng hơn lúc nãy làm lồn cô chật ních



  • dũng: đúng rồi đấy anh sắp ra rồi đấy
Hương càng nhấp nhanh thì cơn sướng lại càng tìm tới nhanh hơn. Thêm 5p nữa trôi qua cơn sướng vượt qua tâm trí Hương. Cô nhấp mạnh và nhanh

  • hương: ahhh ahhh em sướng quá. Em sắp ra rồi. Em không thể dừng lại được
  • Dũng: nào nào. Em cứ ra tiếp đi. Sao phải kiềm chế bản thân mình lại
Nam bấu chặt lấy tay Hương. Còn Hương cứ nhấp rồi ngửa cổ lên trời

  • hương: lồn em phát điên lên mât ra…ahhh… em ra tiếp đây chồng ơiii
Rồi thế Hương lại ra lần nữa, cô thở hổn hển

  • hương: ahhh em ra 2 lần ròii mà anh vẫn còn chưa ra nữa hả Dũng
  • Dũng: để anh giúp em nha
Dũng hẩy mông lên. Từ dưới cặc Dũng chọc thẳng vào lồn Hương. Hương cũng hưởng ứng mà dập xuống theo nhịp dập lên của Dũng. Nam nhìn đồng hồ chỉ còn 4p. Quay lại nhìn Hương rồi tự hỏi” tại sao? Tại sao? Hắn mãi không ra? Từng cú thúc của hắn chỉ làm tâm trí Hương trở lên trống rỗng? Cảm giác như Hương sắp gục ngã tới nơi rồi?”

Nam nghĩ tiếp” Dũng thực sự quá mạnh mẽ, nếu đổi lại là mình với từng phát dập nưt cán của Hương thì liệu mình có thể chịu nổi không? Dù chỉ 1 phút”

Nam và Hương nhìn đồng hồ. 1phut. Chỉ còn 1 phút nữa thôi nam nắm lấy tay Hương rồi cổ vũ

  • nam: cố lên vợ, vẫn chưa hết thời gian đâu. Vợ chưa thua. Vợ nhất định sẽ thắng
Hương nghe thấy chồng cổ vũ, cô càng nhấp mạnh hơn mặc kệ cơn sướng đang trào dâng trong cô, cơ lồn cô siết lại, cô lại chuẩn bị ra. Sao lại ra ngay lúc này khi mà thời gian chỉ còn bằng giây. Nhưng cô không chịu nổi nữa mà ra, vừa ra cô vừa cố nhấp. Ở phía dưới Dũng cũng nhấp như điên vào lồn cô.

Còn 30s. Lồn Hương co giật từng hồi nhưng cô vẫn cố nhấp để làm Dũng ra.

Còn 20s. Cả hai đều cố gắng.10s Cặc Dũng chọc như máy khâu vào lồn Hương chừng hơn chục cái thì Dũng rên lên một tiếng” áaaa”. Cặc Dũng giật giật liên hồi và bắn từng dòng tinh nóng hổi vào lồn Hương. Nam hét lên

  • nam: ra rồi. Ra rồi
Hương lúc này vẫn nhấp, cô nhấp trong vô thức mà không hề nghe tiếng của Nam hay là cảm nhận được cặc Dũng đang bắn tinh trong lồn mình.

Nam thấy vậy anh liền ôm lấy Hương, giữ cô lại, miệng anh hôn lấy môi cô như thay lời cảm ơn sâu sắc nhất tới cô. Dũng nhìn mà cười

  • dũng: em thật tuyệt đó Hương. Em đã rất cố gắng rồi đó
Hương nằm vật xuống giường. Hai chân cô vẫn dạng ra. Lúc này cô mới có lại ý thức sau 1 phút cố gắng vừa rồi. Nam nhìn tinh chảy ra từ lồn Hương mà anh xót xa. Dũng thấy vậy a liền nói

  • dũng: tới lượt em rồi đấy
Hương hơi ngửa cổ dậy, hơi thở cô nặng nhọc

  • hương: địt em đi chồng…em muốn chồng địt em
  • Nam: ừ
Nam kề cặc vào lồn Hương rồi ấn vào. Từ bên trong tinh trào ra. Cặc Nam ướt bởi tinh của Dũng. Nam nhấp hơn chục cái thì thứ dung dịnh ấy nó trào ra, trắng xoá, sùi bọt và chảy tới lỗ đít Hương.

Còn về phía Hương. Sau mấy lần lên đỉnh vừa rồi và sau khi cặc Dũng địt xong. Cô không hề cảm nhận được chút cảm giác nào từ cặc chồng. Cô chỉ cảm nhận được có thứ gì chọc vào lồn mình, không đau, không sướng gì cả. So với cỰc Dũng thì Đúng là không có cửa.



Nam nhấp thêm 5p nữa rồi anh gồng người lên cứng lại, cặc anh giật giật và bắn tinh vào lồn Hương. Tinh của Nam, tinh của Dũng, dâm thuỷ của Hương hoà vào làm một. Rồi Nam nằm vật ra giường, ôm lấy Hương. Hương nằm giữa, cô lấy tay với sang hai bên cầm lấy cặc Nam và Dũng mà ngủ thiếp đi vì mệt
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 30



Sáng sớm hôm sau Ánh nắng Đà Nẵng lặng lẽ tràn qua rèm cửa.



Hương là người tỉnh dậy đầu tiên. Ánh sáng nhẹ nhàng rọi lên mặt, đủ để cô nhận ra mình đang nằm giữa hai người đàn ông mà cô từng nghĩ sẽ không thể nào cùng tồn tại trong một thế giới.



Dũng vẫn ngủ say, nhịp thở sâu, khuôn mặt bình yên đến lạ. Nam cũng còn ngủ, tay anh vẫn đặt nơi eo cô như tối qua không thay đổi.



Cô xoay nhẹ người lại, ngắm Nam gần hơn. Làn da quen thuộc, hơi thở anh, và cả sự bình tĩnh đã trở thành một phần của cô nhiều năm qua… Mọi tổn thương, giận dỗi hay ghen tuông từng có, giờ như một lớp bụi mờ phủ lên lớp kính vẫn còn đó, nhưng đã không còn làm mờ đi hình ảnh thật.



Cô khẽ nhắm mắt thêm lần nữa, lặng yên nằm đó. Không ai nói gì, không ai động đậy. Chỉ là ba con người, trong một khoảnh khắc yên bình hiếm hoi giữa đời thường.



Một lát sau, Nam khẽ cử động. Anh mở mắt, bắt gặp ánh mắt của vợ đang nhìn mình. Không nói, anh chỉ mỉm cười rất khẽ, rất thật.



Hương cũng cười lại. Ánh mắt hai người chạm nhau trong yên lặng, như đã nói hết những điều còn dang dở.



Hương: Anh thấy thế nào?– Hương hỏi nhỏ, thì thầm như sợ phá vỡ sự tĩnh lặng.



Nam nhìn cô thêm một giây rồi đáp:

nam: Nhẹ… Như thể mọi thứ nặng nề đã được đặt xuống rồi



Hương gật nhẹ, ngón tay cô bất giác siết lấy tay anh. Bên kia, Dũng cũng vừa trở mình tỉnh dậy, mắt còn mơ màng, nhưng cũng nhận ra bầu không khí không còn điều gì phải né tránh.



Ba người cùng ngồi dậy. Không lời nào to tát, không ai nhắc đến chuyện đêm qua hay chuyện ngày mai.



Chỉ có Hương, khi đứng dậy kéo rèm cửa, để ánh sáng tràn vào, đã khẽ nói:



Hương: Em nghĩ… chúng ta nên đi ăn sáng. Một bữa thật bình thường



Và đúng thế, họ cùng nhau rời khỏi căn phòng. Không ai đi trước, không ai tụt lại. Chỉ là ba người, cùng sải bước giữa buổi sáng Đà Nẵng dịu dàng như thể đã bước qua một cơn bão lớn, và giờ đang học lại cách sống thật nhẹ nhàng.



Quán cà phê cạnh biển sáng sớm, nắng nhẹ, gió dịu. Họ chọn một bàn ngoài trời, nơi có thể nhìn thẳng ra biển. Sóng vỗ nhè nhẹ như một bản nhạc nền quen thuộc, không quá ồn ào, không quá yên ắng.



Ba người gọi đồ ăn bánh mì, trứng ốp la, cà phê sữa đá cho Hương, đen đá cho Nam, còn Dũng chọn nước cam. Không ai nói gì nhiều trong lúc chờ món, nhưng không khí không hề gượng gạo. Chỉ là sự lặng yên của những người đã đủ hiểu nhau, không cần phô bày thêm điều gì.



Hương nhìn cả hai người đàn ông bên cạnh một người là chồng, một người từng là bí mật. Cô cảm thấy một thứ gì đó như sự bình thản, không hẳn là hạnh phúc rõ rệt, nhưng cũng không còn những dằn vặt.



Hương: Gió biển ở đây dễ chịu thật-cô nói nhẹ, tay đưa lên giữ mái tóc khỏi bay tán loạn.



Dũng gật đầu:

Dũng: Anh từng nghĩ… nếu mọi thứ có thể yên ổn như thế này sớm hơn, thì tốt biết mấy



Nam mỉm cười, mắt không rời ly cà phê:

Nam: Không có sớm hay muộn. Chỉ có đúng lúc



Một câu nói đơn giản, nhưng như khiến cả ba người cùng dừng lại vài giây. Họ cùng cười không phải nụ cười gượng, mà là nụ cười thật, như những người bạn cũ sau bao năm hiểu nhầm, cuối cùng cũng ngồi lại với nhau mà không còn giận dữ.



Món ăn được mang ra. Tiếng dao muỗng lách cách vang lên nhẹ nhàng giữa tiếng sóng. Họ ăn đơn giản, nói vài chuyện vụn vặt Hương kể về đồng nghiệp, Nam kể về dự án mới, còn Dũng hỏi xem có ai muốn đi dạo dọc bãi biển không.



Không còn ai cố che giấu, cũng không ai đòi hỏi điều gì. Mỗi người đều ngồi trong phần của riêng mình, nhưng lại cùng chia sẻ một khoảng trời sáng trong.



Bữa sáng ấy, không có gì đặc biệt nhưng chính cái không đặc biệt đó mới là điều mà cả ba đã từng thiếu: sự bình thường. Sự tử tế. Và một nhịp sống chậm lại để thở cùng nhau.



Buổi sáng, tại sảnh khách sạn.



Dũng vừa nhấn thang máy, vừa quay sang Hương đang đứng cạnh với chiếc túi nhỏ cầm tay.



Dũng: Lịch hôm nay dày đấy- anh nói, giọng đều đều nhưng không giấu vẻ háo hức. “9h30 mình phải có mặt tại văn phòng của đối tác.”



Hương khẽ gật đầu, như đã sẵn sàng từ trước.



Dũng: 9h40 bắt đầu buổi họp chính thức, dự kiến kéo dài khoảng gần hai tiếng. Sau đó khoảng 11h30, cả đoàn sẽ đi ăn trưa. Mấy người bên đó muốn mời đặc sản Đà Nẵng cho biết



Hương: Còn buổi chiều?– Hương hỏi, nhẹ nhàng chỉnh lại ve áo sơ mi trên vai Dũng như một thói quen vô thức.



Dũng: Chiều 3h quay lại văn phòng để ký kết hợp đồng. Có thể sẽ kéo dài tới 7h. Xong thì cả nhóm di chuyển thẳng sang khách sạn ven biển có tiệc chiêu đãi, dự kiến tới khoảng 11h đêm.



Hương: Dài thật- Hương cười, nhưng không than vãn. “Vậy coi như hôm nay không có giờ riêng cho ai hết.”



Dũng cũng mỉm cười, tay chạm nhẹ vào lưng Hương một cách kín đáo.

dũng: Ừ, công việc là ưu tiên. Nhưng nếu sắp xếp được chút thời gian nghỉ giữa chiều… biết đâu lại có một ly cà phê lén lúc trong hành lang



Cả hai cùng bật cười khẽ. Họ bước ra khỏi khách sạn, hòa vào nhịp sống sôi động của một ngày mới, mang theo trong mình sự chuyên nghiệp, nhưng cũng có gì đó rất riêng như một lớp sóng ngầm, yên lặng và biết điều.



9h40 sáng – phòng họp tầng 18, trụ sở đối tác



Ánh sáng buổi sáng chiếu qua lớp kính trong suốt, rọi xuống bàn họp dài nơi Dũng và Hương cùng các thành viên trong đoàn đang ngồi.



Dũng giữ phong thái điềm tĩnh như mọi khi. Anh trình bày rõ ràng từng hạng mục, từng gạch đầu dòng. Mọi người lắng nghe anh không chỉ vì nội dung, mà còn vì sự thuyết phục toát ra từ giọng nói tự tin ấy.



Hương ngồi kế bên, ghi chép lại những điểm chính trong biên bản họp. Thi thoảng, cô liếc sang Dũng không phải vì riêng tư, mà vì để đảm bảo mọi thông tin hỗ trợ đều được cô nắm vững. Ánh mắt anh chạm vào ánh mắt cô chỉ một lần, đủ để cả hai hiểu rằng công việc là trọng tâm lúc này.



Người đại diện phía đối tác nói khá nhiều. Ông ta nhấn mạnh tầm quan trọng của giai đoạn hậu ký kết nơi thực thi mới là chiến trường thật sự. Dũng gật đầu, phản hồi ngắn gọn, mạch lạc, đôi khi nở nụ cười đúng lúc kiểu cười khiến không khí bớt căng, mà vẫn không xuề xòa.



Hương để ý: Dũng trong vai trò đại diện thương lượng không phải là người dễ nhường. Nhưng anh cũng không cố thắng ai cả anh chỉ kiên định với mục tiêu đã định.



11h30 – Nhà hàng ven sông Hàn



Họ được mời dùng bữa tại một nhà hàng khá trang nhã, không xa trung tâm. Cả đoàn gần chục người, chia thành hai bàn lớn.



Hương ngồi cùng Dũng, nhưng khoảng cách giữa họ giờ được san lấp bởi những đồng nghiệp khác. Mọi người gọi món theo phong cách dùng chung :bún cá, gỏi sứa, ram cuốn cải, cá nướng nghệ…



Không khí rôm rả hơn. Dũng không còn giữ vai trò trình bày nữa, thay vào đó là những câu chuyện nhẹ nhàng về khí hậu miền Trung, sự phát triển đô thị ven biển, và cả vài chuyện vui ngoài công việc.



Hương ăn vừa phải, nói ít. Cô không hẳn là người trầm, nhưng khi ở giữa một tập thể không quen thân lắm, cô chọn quan sát thay vì lên tiếng.



Một lần, Dũng rót nước cho cô. Chỉ là nước lọc, và không ai để ý. Nhưng Hương lại cảm thấy một cảm giác lạ không phải là tình cảm nam nữ, mà là một sự yên tâm rất cũ, rất xa.



Cô thầm nghĩ: Anh ấy luôn biết cách để mình không cảm thấy lạc lõng, dù ở đâu.



Bữa trưa kết thúc bằng một ly trà ấm. Ai cũng chuẩn bị tinh thần cho buổi chiều thời điểm ký kết sẽ định đoạt kết quả của cả chuyến đi.



2h15 chiều – Quán cà phê nhỏ trong khuôn viên khách sạn



Buổi ký kết hợp đồng dự kiến bắt đầu lúc 3 giờ, nên Dũng tranh thủ rủ Hương ngồi nghỉ ở một góc quán cà phê tầng trệt. Không gian yên tĩnh, nhạc nền là tiếng jazz du dương gần như không lời.



Họ chọn bàn gần cửa sổ. Ánh nắng Đà Nẵng đầu giờ chiều hắt qua lớp kính, rọi nhẹ lên ly cappuccino của Dũng và tách trà gừng Hương gọi.



Không ai nói gì nhiều. Chỉ là hai người ngồi, mỗi người theo đuổi dòng suy nghĩ riêng trong khoảng lặng ngắn ngủi này.



Dũng dựa lưng vào ghế, mắt nhìn ra ngoài đường. Dáng anh trông hơi mỏi, không phải vì tuổi tác mà vì sự tập trung kéo dài từ sáng đến giờ. Áo sơ mi đã hơi nhăn ở cổ tay, nút áo trên cùng đã được tháo ra từ lúc nào một kiểu buông thả vừa đủ để thở.



Hương chống cằm, nhìn anh. Rồi cô lại quay đi. Không phải vì ngại, mà là vì cô không chắc mình đang nhìn anh như một người đồng nghiệp, hay một phần ký ức cũ.



Dũng: Cà phê ở đây không ngon lắm- Dũng khẽ nói, giọng khô khan, như thể chỉ để phá tan im lặng

Hương: Nhưng yên tĩnh- Hương đáp, rồi cười nhẹ. “Lúc này, em nghĩ yên tĩnh quan trọng hơn.”



Anh gật đầu. Khi đồng hồ điểm 2h50, Dũng đứng dậy trước, chìa tay ra.

Dũng: Đi thôi. Chiến đấu trận cuối



Hương nắm lấy tay anh trong thoáng chốc cái nắm tay không kéo dài, không tình cảm, chỉ là một động tác quen thuộc từ thời cả hai còn sát cánh trong các dự án.



3h00 chiều – Phòng họp tầng 12, khách sạn Grand Ocean



Phòng họp được trang trí đơn giản nhưng trang trọng, ánh đèn trắng dịu, bàn dài phủ vải kem nhạt, những ly nước và tài liệu được đặt ngăn nắp ở từng vị trí. Đại diện đối tác là một đoàn gồm bốn người đến từ Singapore lịch sự, đúng giờ và sắc sảo trong đàm phán.



Dũng ngồi ở giữa, vai trò là người chủ trì. Hương ngồi bên phải anh, phụ trách trình bày lại các điểm trong đề án hợp tác. Trong những buổi họp trước đó, cô đã là người trực tiếp làm việc với đội ngũ đối tác, và hôm nay chỉ là chốt lại mọi điều đã thống nhất.



Giọng Hương vang đều, nhẹ mà chắc. Cô không run, không phân tâm. Mọi ánh mắt trong phòng tập trung vào cô khi cô lật qua từng slide trình chiếu tóm lược, bổ sung, làm rõ.



Dũng chỉ lặng lẽ ngồi nghe, đôi lúc đưa mắt sang gật nhẹ với Hương như một cách xác nhận. Không có ánh nhìn riêng tư, không có gợi nhắc gì giữa họ tất cả đã được giấu rất kỹ dưới lớp áo công việc. Và cũng có thể… đã thực sự nằm lại phía sau rồi.



Lúc 5 giờ chiều, hai bên chính thức bước vào lễ ký. Những cây bút ký tên được trao cho nhau một cách trang trọng. Máy ảnh chớp lên vài lần. Hương đứng bên cạnh Dũng khi họ cùng bắt tay đối tác, nụ cười lịch sự nở trên môi không phô trương, cũng không che giấu sự nhẹ nhõm thầm kín.



Khi mọi người rời khỏi phòng, Dũng quay sang cô, cười nhẹ:



  • Dũng: Xong rồi. Em làm tốt lắm


Hương chỉ đáp bằng một cái gật đầu.



  • Hương: Cảm ơn anh. Dự án này là của cả đội


Họ bước ra hành lang, bước chân chậm rãi. Bên ngoài trời vẫn sáng, ánh chiều Đà Nẵng rọi vào hành lang dài bằng kính. Một khoảnh khắc tĩnh lặng trước khi bước vào buổi tiệc tối.



Cô khẽ thở ra, lòng nhẹ như một trang giấy vừa viết xong không còn vết gạch xóa, không cần sửa chữa. Mọi thứ đã đủ, đã tròn, và đúng chỗ.



7:00 tối – Sảnh tiệc khách sạn Grand Ocean



Buổi tiệc diễn ra tại sảnh tiệc chính không gian lớn, trần cao với đèn chùm pha lê lấp lánh. Những bàn tiệc được sắp thành hình chữ U, rải rác là những nhóm khách đang đứng trò chuyện, ly vang trên tay, tiếng cười nói vang lên hoà lẫn tiếng nhạc jazz nhẹ vang vọng từ sân khấu nhỏ phía bên trái.



Hương xuất hiện trong một chiếc váy dài màu xanh ngọc hở lưng, không quá phô trương nhưng thu hút ánh nhìn bởi sự thanh lịch và tự tin. Tóc cô búi cao, để lộ đường cong vai gáy và đôi hoa tai nhỏ lấp lánh. Trong ánh đèn vàng nhẹ của buổi tiệc, Hương không khác gì một nhân vật trung tâm, dù cô không hề cố gắng để trở thành như vậy.



Dũng đứng cạnh cô khi bắt đầu bữa tiệc, nhưng chỉ trong vòng mười lăm phút đầu, anh đã bị kéo về một nhóm khách mời người Nhật và phải xoay vòng giữa các bàn. Là người chủ trì và đại diện chính, Dũng không thể ngơi tay ly rượu trên tay luôn được rót đầy, tiếng “Kanpai!” vang lên không dưới chục lần.



Hương dõi theo anh từ xa. Cô không xen vào, nhưng luôn quan sát, tinh ý nhận ra lúc nào cần có mặt.



Khi thấy Dũng có dấu hiệu đỏ mặt, cô khéo léo bước tới cười nhẹ, chào các vị khách, rồi nhanh tay thay ly rượu của anh bằng một ly nước lọc mà không ai để ý. Dũng thoáng liếc cô, ánh mắt biết ơn nhưng không nói gì. Giữa họ lúc đó là sự hiểu nhau không cần lời.



Ngoài ra, Hương cũng trò chuyện với vài đối tác nữ bằng tiếng Anh lưu loát, cô giữ nụ cười nhẹ, lắng nghe và chia sẻ về kế hoạch triển khai sau lễ ký kết. Ai cũng nhận ra cô không chỉ là “trợ lý” hay “người đi cùng”, mà là một nhân sự thực thụ, có khả năng và bản lĩnh riêng.



Đến gần 9 giờ tối, khi các nhóm đã bớt rôm rả, Dũng hơi loạng choạng bước ra ban công phía ngoài sảnh tiệc. Hương nhanh chóng bước theo, không phô trương, không tỏ ra sốt sắng.



Cô đứng cạnh anh, đưa cho anh chai nước mát lạnh:



  • Hương: Anh không cần phải uống thêm nữa đâu. Ai cần say thì cũng đã say rồi


Dũng uống một ngụm, ngửa đầu ra sau:



  • Dũng: Ừ… cảm ơn em
Một lát sau, Hương quay vào, tiếp tục phần công việc còn lại. Dũng ngồi lại, ánh mắt dõi theo bóng váy xanh trong ánh đèn vàng một cái nhìn bình thản, không còn ẩn ức.



Đêm đó, buổi tiệc kết thúc lúc gần 11h như dự kiến. Khi tất cả đã ra về, Hương là người ở lại cuối cùng để kiểm tra lại lịch trình hôm sau. Cô lặng lẽ, chuyên nghiệp, và bình yên như chính con người cô đã chọn trở thành sau mọi biến cố.
 

Vuongtieuthie

Sắp Làm Checker
27/2/19
432
253
62
46
Tphcm
VND
0
Tín dụng
2,093
Chương 30



Sáng sớm hôm sau Ánh nắng Đà Nẵng lặng lẽ tràn qua rèm cửa.



Hương là người tỉnh dậy đầu tiên. Ánh sáng nhẹ nhàng rọi lên mặt, đủ để cô nhận ra mình đang nằm giữa hai người đàn ông mà cô từng nghĩ sẽ không thể nào cùng tồn tại trong một thế giới.



Dũng vẫn ngủ say, nhịp thở sâu, khuôn mặt bình yên đến lạ. Nam cũng còn ngủ, tay anh vẫn đặt nơi eo cô như tối qua không thay đổi.



Cô xoay nhẹ người lại, ngắm Nam gần hơn. Làn da quen thuộc, hơi thở anh, và cả sự bình tĩnh đã trở thành một phần của cô nhiều năm qua… Mọi tổn thương, giận dỗi hay ghen tuông từng có, giờ như một lớp bụi mờ phủ lên lớp kính vẫn còn đó, nhưng đã không còn làm mờ đi hình ảnh thật.



Cô khẽ nhắm mắt thêm lần nữa, lặng yên nằm đó. Không ai nói gì, không ai động đậy. Chỉ là ba con người, trong một khoảnh khắc yên bình hiếm hoi giữa đời thường.



Một lát sau, Nam khẽ cử động. Anh mở mắt, bắt gặp ánh mắt của vợ đang nhìn mình. Không nói, anh chỉ mỉm cười rất khẽ, rất thật.



Hương cũng cười lại. Ánh mắt hai người chạm nhau trong yên lặng, như đã nói hết những điều còn dang dở.



Hương: Anh thấy thế nào?– Hương hỏi nhỏ, thì thầm như sợ phá vỡ sự tĩnh lặng.



Nam nhìn cô thêm một giây rồi đáp:

nam: Nhẹ… Như thể mọi thứ nặng nề đã được đặt xuống rồi



Hương gật nhẹ, ngón tay cô bất giác siết lấy tay anh. Bên kia, Dũng cũng vừa trở mình tỉnh dậy, mắt còn mơ màng, nhưng cũng nhận ra bầu không khí không còn điều gì phải né tránh.



Ba người cùng ngồi dậy. Không lời nào to tát, không ai nhắc đến chuyện đêm qua hay chuyện ngày mai.



Chỉ có Hương, khi đứng dậy kéo rèm cửa, để ánh sáng tràn vào, đã khẽ nói:



Hương: Em nghĩ… chúng ta nên đi ăn sáng. Một bữa thật bình thường



Và đúng thế, họ cùng nhau rời khỏi căn phòng. Không ai đi trước, không ai tụt lại. Chỉ là ba người, cùng sải bước giữa buổi sáng Đà Nẵng dịu dàng như thể đã bước qua một cơn bão lớn, và giờ đang học lại cách sống thật nhẹ nhàng.



Quán cà phê cạnh biển sáng sớm, nắng nhẹ, gió dịu. Họ chọn một bàn ngoài trời, nơi có thể nhìn thẳng ra biển. Sóng vỗ nhè nhẹ như một bản nhạc nền quen thuộc, không quá ồn ào, không quá yên ắng.



Ba người gọi đồ ăn bánh mì, trứng ốp la, cà phê sữa đá cho Hương, đen đá cho Nam, còn Dũng chọn nước cam. Không ai nói gì nhiều trong lúc chờ món, nhưng không khí không hề gượng gạo. Chỉ là sự lặng yên của những người đã đủ hiểu nhau, không cần phô bày thêm điều gì.



Hương nhìn cả hai người đàn ông bên cạnh một người là chồng, một người từng là bí mật. Cô cảm thấy một thứ gì đó như sự bình thản, không hẳn là hạnh phúc rõ rệt, nhưng cũng không còn những dằn vặt.



Hương: Gió biển ở đây dễ chịu thật-cô nói nhẹ, tay đưa lên giữ mái tóc khỏi bay tán loạn.



Dũng gật đầu:

Dũng: Anh từng nghĩ… nếu mọi thứ có thể yên ổn như thế này sớm hơn, thì tốt biết mấy



Nam mỉm cười, mắt không rời ly cà phê:

Nam: Không có sớm hay muộn. Chỉ có đúng lúc



Một câu nói đơn giản, nhưng như khiến cả ba người cùng dừng lại vài giây. Họ cùng cười không phải nụ cười gượng, mà là nụ cười thật, như những người bạn cũ sau bao năm hiểu nhầm, cuối cùng cũng ngồi lại với nhau mà không còn giận dữ.



Món ăn được mang ra. Tiếng dao muỗng lách cách vang lên nhẹ nhàng giữa tiếng sóng. Họ ăn đơn giản, nói vài chuyện vụn vặt Hương kể về đồng nghiệp, Nam kể về dự án mới, còn Dũng hỏi xem có ai muốn đi dạo dọc bãi biển không.



Không còn ai cố che giấu, cũng không ai đòi hỏi điều gì. Mỗi người đều ngồi trong phần của riêng mình, nhưng lại cùng chia sẻ một khoảng trời sáng trong.



Bữa sáng ấy, không có gì đặc biệt nhưng chính cái không đặc biệt đó mới là điều mà cả ba đã từng thiếu: sự bình thường. Sự tử tế. Và một nhịp sống chậm lại để thở cùng nhau.



Buổi sáng, tại sảnh khách sạn.



Dũng vừa nhấn thang máy, vừa quay sang Hương đang đứng cạnh với chiếc túi nhỏ cầm tay.



Dũng: Lịch hôm nay dày đấy- anh nói, giọng đều đều nhưng không giấu vẻ háo hức. “9h30 mình phải có mặt tại văn phòng của đối tác.”



Hương khẽ gật đầu, như đã sẵn sàng từ trước.



Dũng: 9h40 bắt đầu buổi họp chính thức, dự kiến kéo dài khoảng gần hai tiếng. Sau đó khoảng 11h30, cả đoàn sẽ đi ăn trưa. Mấy người bên đó muốn mời đặc sản Đà Nẵng cho biết



Hương: Còn buổi chiều?– Hương hỏi, nhẹ nhàng chỉnh lại ve áo sơ mi trên vai Dũng như một thói quen vô thức.



Dũng: Chiều 3h quay lại văn phòng để ký kết hợp đồng. Có thể sẽ kéo dài tới 7h. Xong thì cả nhóm di chuyển thẳng sang khách sạn ven biển có tiệc chiêu đãi, dự kiến tới khoảng 11h đêm.



Hương: Dài thật- Hương cười, nhưng không than vãn. “Vậy coi như hôm nay không có giờ riêng cho ai hết.”



Dũng cũng mỉm cười, tay chạm nhẹ vào lưng Hương một cách kín đáo.

dũng: Ừ, công việc là ưu tiên. Nhưng nếu sắp xếp được chút thời gian nghỉ giữa chiều… biết đâu lại có một ly cà phê lén lúc trong hành lang



Cả hai cùng bật cười khẽ. Họ bước ra khỏi khách sạn, hòa vào nhịp sống sôi động của một ngày mới, mang theo trong mình sự chuyên nghiệp, nhưng cũng có gì đó rất riêng như một lớp sóng ngầm, yên lặng và biết điều.



9h40 sáng – phòng họp tầng 18, trụ sở đối tác



Ánh sáng buổi sáng chiếu qua lớp kính trong suốt, rọi xuống bàn họp dài nơi Dũng và Hương cùng các thành viên trong đoàn đang ngồi.



Dũng giữ phong thái điềm tĩnh như mọi khi. Anh trình bày rõ ràng từng hạng mục, từng gạch đầu dòng. Mọi người lắng nghe anh không chỉ vì nội dung, mà còn vì sự thuyết phục toát ra từ giọng nói tự tin ấy.



Hương ngồi kế bên, ghi chép lại những điểm chính trong biên bản họp. Thi thoảng, cô liếc sang Dũng không phải vì riêng tư, mà vì để đảm bảo mọi thông tin hỗ trợ đều được cô nắm vững. Ánh mắt anh chạm vào ánh mắt cô chỉ một lần, đủ để cả hai hiểu rằng công việc là trọng tâm lúc này.



Người đại diện phía đối tác nói khá nhiều. Ông ta nhấn mạnh tầm quan trọng của giai đoạn hậu ký kết nơi thực thi mới là chiến trường thật sự. Dũng gật đầu, phản hồi ngắn gọn, mạch lạc, đôi khi nở nụ cười đúng lúc kiểu cười khiến không khí bớt căng, mà vẫn không xuề xòa.



Hương để ý: Dũng trong vai trò đại diện thương lượng không phải là người dễ nhường. Nhưng anh cũng không cố thắng ai cả anh chỉ kiên định với mục tiêu đã định.



11h30 – Nhà hàng ven sông Hàn



Họ được mời dùng bữa tại một nhà hàng khá trang nhã, không xa trung tâm. Cả đoàn gần chục người, chia thành hai bàn lớn.



Hương ngồi cùng Dũng, nhưng khoảng cách giữa họ giờ được san lấp bởi những đồng nghiệp khác. Mọi người gọi món theo phong cách dùng chung :bún cá, gỏi sứa, ram cuốn cải, cá nướng nghệ…



Không khí rôm rả hơn. Dũng không còn giữ vai trò trình bày nữa, thay vào đó là những câu chuyện nhẹ nhàng về khí hậu miền Trung, sự phát triển đô thị ven biển, và cả vài chuyện vui ngoài công việc.



Hương ăn vừa phải, nói ít. Cô không hẳn là người trầm, nhưng khi ở giữa một tập thể không quen thân lắm, cô chọn quan sát thay vì lên tiếng.



Một lần, Dũng rót nước cho cô. Chỉ là nước lọc, và không ai để ý. Nhưng Hương lại cảm thấy một cảm giác lạ không phải là tình cảm nam nữ, mà là một sự yên tâm rất cũ, rất xa.



Cô thầm nghĩ: Anh ấy luôn biết cách để mình không cảm thấy lạc lõng, dù ở đâu.



Bữa trưa kết thúc bằng một ly trà ấm. Ai cũng chuẩn bị tinh thần cho buổi chiều thời điểm ký kết sẽ định đoạt kết quả của cả chuyến đi.



2h15 chiều – Quán cà phê nhỏ trong khuôn viên khách sạn



Buổi ký kết hợp đồng dự kiến bắt đầu lúc 3 giờ, nên Dũng tranh thủ rủ Hương ngồi nghỉ ở một góc quán cà phê tầng trệt. Không gian yên tĩnh, nhạc nền là tiếng jazz du dương gần như không lời.



Họ chọn bàn gần cửa sổ. Ánh nắng Đà Nẵng đầu giờ chiều hắt qua lớp kính, rọi nhẹ lên ly cappuccino của Dũng và tách trà gừng Hương gọi.



Không ai nói gì nhiều. Chỉ là hai người ngồi, mỗi người theo đuổi dòng suy nghĩ riêng trong khoảng lặng ngắn ngủi này.



Dũng dựa lưng vào ghế, mắt nhìn ra ngoài đường. Dáng anh trông hơi mỏi, không phải vì tuổi tác mà vì sự tập trung kéo dài từ sáng đến giờ. Áo sơ mi đã hơi nhăn ở cổ tay, nút áo trên cùng đã được tháo ra từ lúc nào một kiểu buông thả vừa đủ để thở.



Hương chống cằm, nhìn anh. Rồi cô lại quay đi. Không phải vì ngại, mà là vì cô không chắc mình đang nhìn anh như một người đồng nghiệp, hay một phần ký ức cũ.



Dũng: Cà phê ở đây không ngon lắm- Dũng khẽ nói, giọng khô khan, như thể chỉ để phá tan im lặng

Hương: Nhưng yên tĩnh- Hương đáp, rồi cười nhẹ. “Lúc này, em nghĩ yên tĩnh quan trọng hơn.”



Anh gật đầu. Khi đồng hồ điểm 2h50, Dũng đứng dậy trước, chìa tay ra.

Dũng: Đi thôi. Chiến đấu trận cuối



Hương nắm lấy tay anh trong thoáng chốc cái nắm tay không kéo dài, không tình cảm, chỉ là một động tác quen thuộc từ thời cả hai còn sát cánh trong các dự án.



3h00 chiều – Phòng họp tầng 12, khách sạn Grand Ocean



Phòng họp được trang trí đơn giản nhưng trang trọng, ánh đèn trắng dịu, bàn dài phủ vải kem nhạt, những ly nước và tài liệu được đặt ngăn nắp ở từng vị trí. Đại diện đối tác là một đoàn gồm bốn người đến từ Singapore lịch sự, đúng giờ và sắc sảo trong đàm phán.



Dũng ngồi ở giữa, vai trò là người chủ trì. Hương ngồi bên phải anh, phụ trách trình bày lại các điểm trong đề án hợp tác. Trong những buổi họp trước đó, cô đã là người trực tiếp làm việc với đội ngũ đối tác, và hôm nay chỉ là chốt lại mọi điều đã thống nhất.



Giọng Hương vang đều, nhẹ mà chắc. Cô không run, không phân tâm. Mọi ánh mắt trong phòng tập trung vào cô khi cô lật qua từng slide trình chiếu tóm lược, bổ sung, làm rõ.



Dũng chỉ lặng lẽ ngồi nghe, đôi lúc đưa mắt sang gật nhẹ với Hương như một cách xác nhận. Không có ánh nhìn riêng tư, không có gợi nhắc gì giữa họ tất cả đã được giấu rất kỹ dưới lớp áo công việc. Và cũng có thể… đã thực sự nằm lại phía sau rồi.



Lúc 5 giờ chiều, hai bên chính thức bước vào lễ ký. Những cây bút ký tên được trao cho nhau một cách trang trọng. Máy ảnh chớp lên vài lần. Hương đứng bên cạnh Dũng khi họ cùng bắt tay đối tác, nụ cười lịch sự nở trên môi không phô trương, cũng không che giấu sự nhẹ nhõm thầm kín.



Khi mọi người rời khỏi phòng, Dũng quay sang cô, cười nhẹ:



  • Dũng: Xong rồi. Em làm tốt lắm


Hương chỉ đáp bằng một cái gật đầu.



  • Hương: Cảm ơn anh. Dự án này là của cả đội


Họ bước ra hành lang, bước chân chậm rãi. Bên ngoài trời vẫn sáng, ánh chiều Đà Nẵng rọi vào hành lang dài bằng kính. Một khoảnh khắc tĩnh lặng trước khi bước vào buổi tiệc tối.



Cô khẽ thở ra, lòng nhẹ như một trang giấy vừa viết xong không còn vết gạch xóa, không cần sửa chữa. Mọi thứ đã đủ, đã tròn, và đúng chỗ.



7:00 tối – Sảnh tiệc khách sạn Grand Ocean



Buổi tiệc diễn ra tại sảnh tiệc chính không gian lớn, trần cao với đèn chùm pha lê lấp lánh. Những bàn tiệc được sắp thành hình chữ U, rải rác là những nhóm khách đang đứng trò chuyện, ly vang trên tay, tiếng cười nói vang lên hoà lẫn tiếng nhạc jazz nhẹ vang vọng từ sân khấu nhỏ phía bên trái.



Hương xuất hiện trong một chiếc váy dài màu xanh ngọc hở lưng, không quá phô trương nhưng thu hút ánh nhìn bởi sự thanh lịch và tự tin. Tóc cô búi cao, để lộ đường cong vai gáy và đôi hoa tai nhỏ lấp lánh. Trong ánh đèn vàng nhẹ của buổi tiệc, Hương không khác gì một nhân vật trung tâm, dù cô không hề cố gắng để trở thành như vậy.



Dũng đứng cạnh cô khi bắt đầu bữa tiệc, nhưng chỉ trong vòng mười lăm phút đầu, anh đã bị kéo về một nhóm khách mời người Nhật và phải xoay vòng giữa các bàn. Là người chủ trì và đại diện chính, Dũng không thể ngơi tay ly rượu trên tay luôn được rót đầy, tiếng “Kanpai!” vang lên không dưới chục lần.



Hương dõi theo anh từ xa. Cô không xen vào, nhưng luôn quan sát, tinh ý nhận ra lúc nào cần có mặt.



Khi thấy Dũng có dấu hiệu đỏ mặt, cô khéo léo bước tới cười nhẹ, chào các vị khách, rồi nhanh tay thay ly rượu của anh bằng một ly nước lọc mà không ai để ý. Dũng thoáng liếc cô, ánh mắt biết ơn nhưng không nói gì. Giữa họ lúc đó là sự hiểu nhau không cần lời.



Ngoài ra, Hương cũng trò chuyện với vài đối tác nữ bằng tiếng Anh lưu loát, cô giữ nụ cười nhẹ, lắng nghe và chia sẻ về kế hoạch triển khai sau lễ ký kết. Ai cũng nhận ra cô không chỉ là “trợ lý” hay “người đi cùng”, mà là một nhân sự thực thụ, có khả năng và bản lĩnh riêng.



Đến gần 9 giờ tối, khi các nhóm đã bớt rôm rả, Dũng hơi loạng choạng bước ra ban công phía ngoài sảnh tiệc. Hương nhanh chóng bước theo, không phô trương, không tỏ ra sốt sắng.



Cô đứng cạnh anh, đưa cho anh chai nước mát lạnh:



  • Hương: Anh không cần phải uống thêm nữa đâu. Ai cần say thì cũng đã say rồi


Dũng uống một ngụm, ngửa đầu ra sau:



  • Dũng: Ừ… cảm ơn em
Một lát sau, Hương quay vào, tiếp tục phần công việc còn lại. Dũng ngồi lại, ánh mắt dõi theo bóng váy xanh trong ánh đèn vàng một cái nhìn bình thản, không còn ẩn ức.



Đêm đó, buổi tiệc kết thúc lúc gần 11h như dự kiến. Khi tất cả đã ra về, Hương là người ở lại cuối cùng để kiểm tra lại lịch trình hôm sau. Cô lặng lẽ, chuyên nghiệp, và bình yên như chính con người cô đã chọn trở thành sau mọi biến cố.
Tiếp bác ơi. Chờ lâu quá
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 31



11:30 tối – Khách sạn Đà Nẵng



Cửa phòng vừa khép lại, tiếng hành lang ồn ào bên ngoài như cũng trôi tuột khỏi tâm trí họ. Hương tháo giày cao gót, để sang một bên, bước chậm rãi về phía giường. Dũng vào sau, chiếc áo vest đã cởi ra từ lúc ở thang máy, lỏng tay quăng lên ghế.



Cả hai không ai nói gì nhiều. Không cần.



Đèn phòng dịu nhẹ hắt lên trần nhà, tạo một không gian ấm áp như tách biệt với cả thế giới bên ngoài. Dũng thay áo, rửa mặt qua loa rồi nằm xuống trước. Hương chỉ kịp thay chiếc váy dạ hội bằng bộ đồ ngủ mỏng nhẹ, đơn giản cô không còn sức để làm gì hơn. Bước chân cũng chậm rãi như nhịp thở.



Khi cô nằm xuống bên cạnh, Dũng đã khép mắt. Không say mềm, nhưng cơ thể rã rời. Hương quay người sang nhìn anh một thoáng, như thể muốn nói điều gì, rồi thôi. Cô với tay kéo nhẹ chăn lên ngang ngực cả hai.



Không có cử chỉ gì đặc biệt. Không va chạm xác thịt, không câu chuyện thân mật.



Chỉ là hai con người đã cùng trải qua một ngày dài một ngày nhiều việc, nhiều người, nhiều vai diễn giờ được nằm yên, không phải thể hiện gì với ai, kể cả với nhau.



Tiếng máy điều hòa kêu khẽ. Ngoài cửa kính, thành phố Đà Nẵng vẫn sáng đèn, nhưng trong căn phòng này, mọi thứ như khép lại dần dần.



Nam tỉnh dậy trong ánh đèn ngủ mờ dịu, đôi mắt còn chưa thật sự mở hẳn, nhưng trong lòng đã cảm nhận được sự tĩnh lặng khác lạ.



Anh quay đầu nhìn sang bên. Trên giường, Dũng và Hương nằm sát nhau, chìm trong giấc ngủ sâu. Họ vẫn mặc nguyên đồ như lúc trở về từ bữa tiệc, có lẽ vì quá mệt mỏi. Tấm chăn bị hất lệch sang một bên, chẳng ai đắp.



Nam ngồi dậy, chậm rãi bước xuống giường. Căn phòng vẫn còn âm ấm hơi người, tiếng máy lạnh khe khẽ vang lên đều đều. Anh cúi xuống, nhẹ tay kéo tấm chăn lên, đắp lại cho cả hai. Động tác nhẹ nhàng, tự nhiên, không một chút ghen tuông hay xáo trộn.



Hương khẽ trở mình trong giấc ngủ, mái tóc xõa che nửa khuôn mặt. Dũng nằm im, hơi thở đều đặn.



Nam đứng đó một lát, nhìn hai người họ như thể đang nhìn vào một bức tranh đã từng khiến anh đau lòng, nhưng giờ đây chỉ còn là một phần trong câu chuyện dài của đời mình. Không còn xáo động, chỉ còn sự chấp nhận và một cảm giác gì đó gần như là… bình yên.



Anh thở nhẹ, rồi quay lại giường, nằm xuống bên cạnh, quay lưng lại phía họ. Chỉ còn lại tiếng thở và ánh đèn ngủ mờ nhạt. Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ như đứng yên



Ánh sáng sớm lọt qua tấm rèm cửa mỏng, rọi vào căn phòng một màu vàng dịu. Cả không gian như được bao phủ bởi sự yên tĩnh của một buổi sáng mới, nơi mọi cảm xúc dường như vẫn còn lửng lơ giữa giấc mơ và thực tại.



Tiếng chuông báo thức nhẹ vang lên. Hương là người đầu tiên khẽ động đậy. Cô mở mắt, mất vài giây để nhận ra mình đang nằm giữa hai người đàn ông từng rất quan trọng trong cuộc đời mình một người là chồng, một người là người từng khiến cô rung động.



Dũng vẫn còn ngủ, tay đặt hờ lên phần chăn, gương mặt có vẻ mệt nhưng thư giãn. Nam thì đã thức, đang ngồi dựa vào đầu giường, tay cầm điện thoại lướt tin tức, vẻ điềm tĩnh như thường lệ.



Hương xoay người lại nhìn Nam, ánh mắt hai người chạm nhau. Không ai nói gì, chỉ khẽ mỉm cười. Không còn sự lúng túng hay khoảng cách nào đó vô hình. Chỉ là một sự hiểu ngầm.



Nam đặt điện thoại xuống, rồi nhẹ giọng hỏi:



  • nam: Ngủ ngon chứ?


Hương gật đầu, mắt liếc sang Dũng rồi thì thầm:



  • dũng: Anh ấy mệt lắm… tối qua uống nhiều quá.


  • Nam: Ừ, anh thấy — Nam nói, rồi đứng dậy — Em nghỉ thêm chút nữa đi. Anh đi pha cà phê cho mọi người.


Hương nhìn theo bóng Nam khuất dần nơi cửa phòng, cảm giác trong lòng cô không còn là nỗi giằng xé như trước. Là sự dịu lại của những gì từng rất gay gắt. Là sự an toàn.



Một lúc sau, mùi cà phê thơm phức tràn vào phòng. Dũng khẽ nhúc nhích, mở mắt, mơ màng nhìn quanh rồi bật cười nhẹ khi thấy Hương đang ngồi kéo lại tấm chăn cho anh.



  • nam: Dậy đi. Sáng rồi.


  • dũng: Ừm… cho anh vài phút nữa — Dũng đáp, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ — Mà… hình như hôm nay là ngày đẹp trời.


Họ cười. Không còn gì quá nặng nề.

Chỉ là một buổi sáng nhưng là buổi sáng đầu tiên sau rất nhiều ngày chông chênh, mà mọi người đều thấy… lòng mình lặng hơn, nhẹ hơn.



Sau bữa sáng đơn giản tại khách sạn, Dũng nhìn đồng hồ rồi đứng dậy, chỉnh lại cà vạt trước gương. Hương nhìn anh, khẽ hỏi:



  • hương: Hôm nay nhiều việc lắm hả anh?


  • dũng: Cũng không nhiều, chỉ là vài thủ tục hoàn tất với đối tác rồi dọn dẹp nốt văn phòng chi nhánh. Trưa anh sẽ tranh thủ ăn nhẹ rồi bay về trong chiều.


Nam gật đầu, bắt tay Dũng:



  • nam: Cẩn thận nhé. Nếu kịp thì tối mình gặp lại.


Dũng cười, rồi quay sang Hương, ánh mắt trìu mến nhưng kín đáo:



  • Dũng: Em giữ gìn sức khỏe. Anh đi đây.


Cửa phòng khép lại, để lại khoảng lặng dễ chịu. Nam và Hương nhìn nhau, như đã có một thỏa thuận không lời.



  • nam: Em có muốn đi dạo một chút không? Biển sáng nay chắc đẹp lắm.


Hương gật đầu. Cô thay chiếc váy mỏng giản dị, khoác thêm một chiếc khăn nhẹ. Nam thì chỉ mặc áo thun và quần kaki, mang theo hai chai nước và một túi bánh nhỏ.



Họ ra khỏi khách sạn, đi bộ về phía bãi biển. Cát trắng vẫn còn ẩm sau cơn sóng đêm qua. Gió sớm thổi nhẹ, mang theo vị mằn mặn dễ chịu của biển.



Hai người đi bên nhau, chậm rãi. Không ai nói điều gì vội vàng. Họ để gió và nhịp sóng lấp đầy những khoảng lặng.



  • nam Em thấy sao? — Nam hỏi sau một lúc.


  • hương: Em thấy… yên. Nhẹ. Như thể mình vừa bước ra khỏi một giấc mơ hỗn độn.


Nam cười. Anh cúi xuống nhặt một vỏ sò nhỏ, rồi đưa cho Hương.



  • nam: Giữ lấy. Cho lần đầu mình đi biển, mà không để lạc nhau.


Hương cầm lấy, tim cô dịu lại. Cô tự hỏi từ bao giờ, sự bình yên này lại trở nên quý giá đến thế.



Họ tiếp tục đi, chân in dấu trên cát, cùng một hướng, cùng một bước như đang học lại cách bước đi bên nhau, thật chậm, nhưng thật gần.



Khoảng đầu giờ chiều, khi Nam và Hương đang ngồi bên quán cà phê nhỏ gần bãi biển, gió biển thổi qua nhẹ nhàng như ru lòng người vào một khoảnh khắc thanh bình, điện thoại của Hương rung lên. Một tin nhắn từ Dũng:



“Anh đã đặt một phòng khách sạn gần bãi biển, view đẹp và yên tĩnh. Tối nay cả ba mình ở lại đó một đêm rồi mai hãy về. Coi như nghỉ xả hơi sau mấy ngày tất bật.”



Hương đọc tin xong, đưa mắt nhìn Nam. Cô không nói gì ngay, chỉ đưa điện thoại cho chồng. Nam cầm lấy, đọc kỹ dòng tin ngắn, rồi đặt máy xuống bàn.



  • hương: Anh thấy sao? — Hương hỏi khẽ, giọng không gấp gáp.


Nam suy nghĩ vài giây rồi mỉm cười nhẹ:



  • nam: Nếu em thấy ổn thì mình đi. Cũng hiếm khi có dịp cả ba thoải mái như vậy.


Hương gật đầu, lòng cô bỗng chùng lại vì sự đồng thuận điềm tĩnh ấy. Không phải bởi điều Dũng đề xuất, mà bởi chính cách Nam đón nhận mọi thứ lúc này bình thản, không oán giận, không bối rối, như thể anh đã thật sự buông những điều cũ kỹ để giữ lại điều quan trọng nhất: sự gắn bó.



Cô nhìn ra biển. Những con sóng vẫn miệt mài ôm bờ như bao lần trước. Nhưng có lẽ lần này, chúng vỗ về lòng người nhiều hơn là cuốn trôi.
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 32

Chiều muộn, khi ánh nắng đã ngả về màu mật ong dịu dàng, ba người gặp lại nhau tại khách sạn nhỏ sát bờ biển nơi Dũng đã đặt sẵn. Phòng không quá sang trọng nhưng trang nhã và ấm cúng, với cửa kính lớn hướng ra biển, để gió mang theo vị mặn và âm thanh sóng vỗ len lỏi khắp không gian.



Dũng là người tới trước. Khi Nam và Hương bước vào, anh đang mở cửa sổ, để gió biển lùa vào cho không khí thêm dễ thở. Thấy họ, anh quay lại, nở nụ cười hiền:



  • dũng: Phòng không lớn lắm, nhưng đủ để thư giãn. Có cả ghế dài để ngồi đọc sách, uống trà… Hy vọng hai người thích.


Nam nhìn quanh rồi gật đầu.



  • nam: Đẹp đấy. Cảm ơn ông đã lo chu đáo thế.


Hương bước lại gần cửa kính, thả balo xuống, nhìn ra bãi cát đang ngả bóng chiều. Biển hôm nay đẹp thật… — cô thì thầm, như tự nói với mình.



Dũng bước tới đặt một chai nước lọc lên bàn, đưa mắt nhìn Hương:



  • Dũng: Ừ. Yên tĩnh hơn mọi lần. Có lẽ vì hôm nay mình lặng hơn mọi lần.


Cả ba ngồi xuống ghế salon, khoảng lặng đầu tiên không hề gượng gạo. Chỉ là sự yên bình của ba người đã đi qua đủ nhiều thăng trầm để hiểu rằng, sự hiện diện của nhau trong một không gian tĩnh tại như vậy… là điều quý giá.



Dũng lấy trong túi ra một túi bánh quy nhỏ, đặt lên bàn:



  • Dũng: Anh có mua mấy thứ linh tinh từ sáng. Biết hai người không ăn tối sớm nên… ăn tạm cho vui.


Nam mỉm cười, cầm lấy một chiếc bánh, đưa cho Hương trước. Họ cùng ngồi đó, không bàn chuyện cũ, cũng chẳng lên kế hoạch xa xôi. Chỉ trò chuyện về biển, về thời tiết, về một quán nhỏ có nhạc acoustic mà có thể ghé qua vào kỳ nghỉ sau.



Hương ngồi giữa hai người đàn ông mỗi người một cách, đều từng chạm vào đời cô rất sâu. Nhưng lúc này, cô không thấy ngột ngạt, không thấy xung đột. Chỉ thấy bình yên.



  • Hương: Em chưa bao giờ nghĩ một ngày ba người mình lại ngồi cùng nhau như thế này — Hương nói, giọng nhỏ nhẹ, như thể sợ phá tan khoảnh khắc.


  • Dũng cười: Cuộc sống luôn có chỗ cho điều bất ngờ. Nhưng đôi khi, bất ngờ lại là món quà.


Nam không nói gì. Anh chỉ nắm nhẹ tay Hương, siết khẽ. Đủ để cô biết, anh vẫn ở đây và mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn. Gió biển đêm thổi lồng lộng. Sau một hồi trò chuyện, Nam đứng dậy, kéo áo khoác nhẹ lên vai.



  • nam: Anh ra ngoài đi dạo một lát. Biển đêm yên tĩnh lắm… Anh muốn ngắm một chút.


Dũng ngước nhìn anh, thoáng ngạc nhiên.



  • Dũng: Muộn rồi đấy, có cần anh đi cùng không?


Nam lắc đầu, mỉm cười nhẹ:



  • nam: Không sao đâu. Em ở lại nghỉ đi. Mọi người cũng nên thư giãn một chút. -Rồi anh nhìn sang Hương, ánh mắt dịu dàng. — Em cứ ở lại, nếu mệt thì nghỉ sớm nhé. Anh đi một lúc rồi về.


Hương khẽ gật đầu, ánh mắt dõi theo chồng. Cô biết, trong lòng Nam đang có những suy nghĩ riêng mà có lẽ cô cũng không cần cố hiểu hết. Chỉ biết, anh để lại không gian ấy cho cô và Dũng như một cách lùi lại đầy chủ ý, vừa điềm tĩnh, vừa tin tưởng.



Cánh cửa khép lại. Gió biển từ ban công thổi qua rèm nhẹ nhàng.



Trong phòng chỉ còn lại Dũng và Hương. Không gian chậm rãi như những nhịp thở mỏng manh. Cả hai đều im lặng một lúc, như thể đang nghe tiếng sóng từ xa vọng vào, len lỏi cả vào những khoảng trống trong tâm trí.



Dũng rót thêm nước vào hai chiếc ly thuỷ tinh, đưa cho Hương một ly:



  • Dũng: Mình… không nhất thiết phải nói gì đâu. Chỉ cần được ngồi cạnh em thế này cũng đủ rồi.


Hương đón lấy ly nước, tay cô hơi run nhẹ. Cô ngồi xuống mép giường, ánh mắt không còn né tránh Dũng, nhưng cũng không hẳn là dễ dãi. Chỉ đơn giản, một sự chấp nhận hiện diện không vội vã, không lý giải.



  • Hương: Em mệt, nhưng em không muốn ngủ. Cảm giác yên bình này… lâu lắm rồi mới có — cô nói, chậm rãi.


Dũng tựa vào tường, tay cầm ly nước, mắt nhìn về phía cửa kính nơi ánh đèn từ xa ngoài bãi biển hắt vào.



  • Dũng: Có những điều anh không ngờ mình lại được trải qua, Hương à. Và có những lúc… anh chỉ ước thời gian ngừng lại ở đúng khoảnh khắc này.


Không ai nói thêm gì. Cả hai chỉ ngồi đó, để cho im lặng và tiếng sóng làm dịu lòng nhau, như thể cuộc đời ngoài kia ồn ào đến đâu cũng chẳng thể len được vào căn phòng này ít nhất là trong đêm nay.



Hương đặt ly nước xuống bàn, chầm chậm bước đến bên cạnh Dũng. Ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt anh người đàn ông ấy vẫn đang ngồi tựa lưng vào thành giường, ánh nhìn xa xăm, trầm lặng. Không có lời nào, không có cử chỉ mời gọi, nhưng không gian giữa họ như tự dãn ra, đủ để Hương bước tới gần.



Cô khẽ nghiêng người, ngồi vào lòng Dũng một cách tự nhiên, như thể khoảng trống đó từ lâu vốn thuộc về cô. Dũng hơi khựng lại, rồi nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy Hương, cẩn thận như sợ làm cô giật mình.



Cằm anh tựa lên vai cô. Hơi thở anh đều đặn, ấm áp. Không lời nào được thốt ra, nhưng Hương có thể cảm nhận rõ nhịp tim của người đàn ông ấy từng nhịp đập chậm rãi, chân thành. Và có lẽ, chính sự im lặng ấy lại là thứ ôm cô chặt nhất.



Hương tựa lưng vào ngực Dũng, mắt khép hờ. Cô không còn nghĩ gì về những rối ren đã qua, không nghĩ đến ngày mai. Chỉ đơn giản là cảm nhận được cảm giác mình đang được bao bọc không phải bởi đam mê, cũng không còn là sự phiêu lưu mà là một điều gì đó nhẹ nhàng hơn, yên tĩnh hơn… như một sự tha thứ.



Ngoài cửa kính, tiếng sóng biển vẫn miên man. Trong căn phòng ấy, chỉ còn lại hơi ấm của hai con người, từng đi qua quá nhiều những giằng co, giờ đây ngồi lặng im như tìm lại điều gì đó tưởng đã đánh mất.



Hương quay đầu lại, ánh mắt bắt gặp ánh nhìn của Dũng một cái nhìn dịu dàng, không vội vã, không chờ mong, chỉ là đang ở đó, chờ cô tự quyết định.



Cô khẽ nhích người, nâng cằm anh lên, rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi anh. Nụ hôn đầu tiên sau bao tháng ngày rối ren, không cuồng nhiệt, không đòi hỏi. Chỉ là một sự chạm nhẹ nhưng trong khoảnh khắc đó, cả hai như đang thở cùng một nhịp, chạm vào nhau bằng tất cả những cảm xúc đã đi qua thăng trầm.



Dũng đáp lại, cũng nhẹ nhàng như thế. Cánh tay anh siết chặt hơn, ôm lấy cô như sợ phút giây ấy sẽ vụt qua. Không có lời nào, không cần lý do. Chỉ còn lại hai con người từng tổn thương, từng lạc lối nay tìm lại nhau trong một sự kết nối lặng lẽ mà sâu sắc.



Họ cứ thế ôm nhau, hôn nhau thật khẽ, như đang dỗ dành, như đang nói lời xin lỗi, như đang nói lời cảm ơn bằng chính đôi môi, bằng chính cái siết chặt im lặng ấy.



Hương đứng phắt dậy, cô búi tóc lên cao, nhanh chóng cởi hết quần áo xuống . Dũng cũng lột phăng chiếc quần của mình vứt ra một góc phòng. Hương quỳ xuống ghé lại gần cặc Dũng roiif há miệng ngậm lấy con cặc cứng ngắc của Dũng đang chỉa thẳng lên. Miệng cô bua lấy că ck Dũng chùn chụt, nước miếng cô rỉ sang hai bên mép. Dũng thích thú nhìn Hương đang mút cặc mình, rồi Dũng đưa tay ra sau đầu Hương giữ chặt rồi hẩy hông lên để cặc thụt ra thụt vào miệng Hương

Hương túm lấy gốc cặc Dũng mà hóp miệng lại mút chặt một lúc rồi cô nhả cặc ra nói

  • hương: bư cặc anh thích ghê, bó to, cứng ngắc hà
Dũng cười rồi hôn lên môi Hương

  • dũng: kỹ năng bú của em tuyệt ghê đó. Làm anh sướng điên lên đây này
Hương cười rồi cầm cặc Dũng sóc nhẹ rồi cô đưa lòng bàn tay áp xuống dưới cặc Dũng mà gẩy lên làm cho cặc Dũng nẩy tưng tưng. Dũng vòng ra sau ôm lấy Hương, tay anh ôm sát vú Hương rồi Dũng cưi người xuống thấp, một tay anh ôm lấy khuỷu chân Hương, một tay ôm lấy eo cô rồi bế cô lên. Hương nằm gọn trong vòng tay Dũng. Cô đưa tay lên má Dũng rồi hôn ngấu nghiến lấy môi anh

  • dũng: em có cảm thấy nóng không Hương. Hay là chúng ta ra ban công để thưởng thức chút gió trời nhỉ?
  • Hương: vâng- hôn lấy môi Dũng
Dũng bế Hương ra ban công, đặt Hương đứng xuống. dũng ngồi lên ghế, hai chân dạng ra. Hương liền ngồi quay mặt đối diện về phía Dũng, tay cô cầm lấy cặc Dũng lựa trúng lỗ rồi ở trên mà cưỡi. Lần đầu tiên Hương thử cảm giác làm tình kẻ bên ngoài. Cô cũng hơi lo lắng nếu nhỡ có ai nhìn thấy hay quay lại được thì sẽ rất phiền phức, nếu tệ hơn họ có thể phát tán ra bên ngoài.

Nhưng mà cặc Dũng cấn sâu vào quá, nó chật ních lồn cô. Cơn khoái cảm này nó lấn át tâm trí cô. Thật sự là rất sướng. Tâm trí cô không thể thoát ra được. Cô nhún nhẩu lên cặc Dũng

  • dũng: em không ngại sao. Không sợ có ai thấy à?
  • Hương: kệ đi. Em đang sướng lắm


Hương càng nhún mạnh cặc Dũng càng cấn sâu vào lồn. Dũng ở dưới cũng hẩy cặc lên theo nhịp nhún của Hương. Hương quay mông về phía sau rồi cầm cặc nhét vào lồn mình. Hai chân dạng sang hai bên, nâng cao mà tựa vào lan can. Dũng ở dưới vòng tay ra trước xoa ti Hương rồi di chuyển cặc nhấp vào lồn Hương. Hương sướng quá cô rên lên

  • hương: ahhhhh em sướng quáaaaa
  • Dũng: a biết là em sướng nhưng đừng có la lớn lên thế chứ. Đừng gây sự chú ý
  • Hương: nhưng em sướng không chịu nổi
Dũng nắc, cả hai cùng hướng về biển, vừa nắc vừa nhìn biền vừa khẩu dâm

  • dũng: ahhh vừa địt vừa ngắm biển thật là sướng quá đi. Nhưng mà lỡ có ai nhìn thấy thì sao hả em?
  • Hương: ah ah đúng là sướng thật a ạ. Nhưng nếu lỡ có người nhìn thấy thì thật là xấu hổ chết đi được ấy
  • Dũng: miễn em đừng rên là được
Dũng tiếp tục nắc cặc mình mạnh hơn làm cho Hương phải bịt miệng lại

  • hương: ahh sướng quá…a mà cứ tiếp tục nắc em mạnh thế này…thì em không thể giữ yên lặng được nữa…
  • Dũng: nếu không nhịn được thì em cứ rên thoải mái lên đi
Cả hai địt nhau trước biển. Cặc Dũng đâm vào lồn Hương tạo ra tiếng động “ót ét, ọc ọc” đầy nước. Hương ngửa mặt lên, biểu cảm cô ngệt ra vì sướng còn Dũng khoái dùng 1 tay xoa lấy đầu ti của Hương, một tay xoa hạt le của Hương làm cho Hương sắp lên đỉnh mà lồn cô siêt ra chặt lại. Dũng cũng phê không kém, cặc anh căng cứng lên như thể sắp ra tới nơi rồi.

Đúng lúc cao trào nhất cả Hương và Dũng đang mê đi vì sướng thì ở bên ngoài có tiếng người hỗn loạn, tiếng bước chân ngày một nhanh và to tiến tới căn phòng. Cả hai vẫn đang đê mê với cơn sướng mà không nhận ra



Uỳnh… cửa phòng bật tung ra. Cả hai người giật mình nhìn ra sau. Là một người đàn bà cũng 2 nhân viên lễ tân. Họ đứng giữa nhà mắt trọn tròn nhìn về phía Dũng và Hương và rồi người đàn bà hét lên

  • người đàn bà: á tao bắt được quả tang rồi nhé
Từ đằng sau Nam cũng chạy tới bước vào phòng thì chỉ kịp nhìn thấy cảnh ở trong phòng mà k kịp ngăn điều gì lại.

Quá bất ngờ. Cả hai vẫn đang ở tư thế Hương gác hai chân lên lan can rồi Dũng ngồi ở dưới. Cặc vẫn cắm sâu vào lồn Hương. Hương uốn éo người vội vàng bò xuống làm cho cặc Dũng bị siết chặt lại. Nó cấn sâu hơn vào lồn Hương và bị ép chặt khiến Dũng xuất tinh. Cặc Dũng giật từng hồi và xuất tinh, cũng may là Hương đã rời khỏi Dũng rồi. Cô quay xuống nhìn cùng với người phụ nữ và hai nhân viên đang trong mắt, ngoác mồm ra nhìn từng dòng tinh bắn vọt ra ngoài

Quá hoảng hốt nhưng Dũng không kìm được cơn xuất tinh của mình mà cứ thế tuân ra. Hai nhân viên khách sạn quá ngạc nhiên nên cứ đứng im, mắt trợn tròn, miệng há ra

Cặc Dũng xìu xuống tuột khỏi lồn Hương. Hương chạy vội ra giường lấy cái chăn quấn tạm lên người che lại, còn Dũng cứ ngồi im ở đấy. Người đàn bà kia hịt một hơi thật sâu rồi quay ra nói với hai nhân viên

  • người đàn bà: các em có thể ra ngoài được rồi. Mọi việc trong này để bọn chị giải quyết nội bộ với nhau
  • Nhân viên: dạ vâng
Cạch. Tiếng cửa đóng lại, đứng trước mặt ba người là ánh mặt sắc lẹm và lời nói lạnh lùng

  • người đàn bà: bây giờ các người tính sao?
  • Hương: Chị… chị… em… em thật sự xin lỗi…


  • Người đàn bà: (giơ tay, ngắt lời một cách điềm đạm) Không cần xin lỗi. Em không nợ chị gì cả. Người nợ chị… đang ngồi ở kia.




Người đàn bà quay sang chồng. Ánh mắt không giận dữ, nhưng chất chứa nỗi thất vọng sâu sắc.



  • Người đàn bà: Anh Dũng, em không muốn làm ầm ĩ. Em không cần anh giải thích gì về chuyện đã xảy ra. Em chỉ có một yêu cầu duy nhất.


  • dũng: ( cúi đầu) Anh biết em đang rất giận… Anh


Người đàn bà: (ngắt lời, vẫn giữ thái độ hòa nhã) Không, em không giận. Em mệt. Em không còn sức để giận dữ với một người trưởng thành mà không làm chủ được hành vi của mình.

Em chỉ muốn rõ ràng: Hương sẽ không còn làm việc ở công ty này từ ngày mai.



  • Dũng: (bất ngờ, do dự) em… chuyện này có cần phải tuyệt đối như vậy không? Dù sao thì Hương cũng là một nhân viên có năng lực ở miền bắc


  • người đàn bà:(cười nhạt, nhưng không mất bình tĩnh) Năng lực không phải vấn đề. Môi trường làm việc chuyên nghiệp không dung chứa mối quan hệ mập mờ giữa sếp và nhân viên. Nếu anh muốn giữ cô ấy… thì giữ. Nhưng đừng giữ em.


Sự im lặng bao trùm. Hương đứng lặng, hai tay đan vào nhau, không dám rời đi cũng không dám ở lại. Con Nam thì đừng ở cạnh Hương để đề phòng nhỡ đâu người đàn bà kia đổi ý lao vào đánh ghen thì sao. Nhưng trong cách nói chuyện thì thấy người đàn bà này rất lịch sự và văn mình, lời lẽ rất nhẹ nhàng nhưng có trọng lượng. Chắc là sống trong một gia đình có nề nếp từ trước hoặc là có học vấn cao nên cách nói chuyện và biểu cảm khuân mặt rất bình tĩnh, khác hẳn với những vụ đánh ghen khác



  • Người đàn bà: (nói tiếp, giọng đều và rõ) Anh Dũng, đây không phải sự trừng phạt. Đây là giới hạn. Gia đình là nơi em xây dựng cùng anh mười bảy năm qua, không phải chỗ đứng tạm để anh chọn quay về khi mối quan hệ ngoài kia gặp vấn đề.


Dũng nhìn vợ Bối rối. Ánh mắt chùng xuống, thở dài.



  • dũng: (giọng thấp)Anh hiểu rồi.




  • Người đàn bà (gật đầu, nhẹ nhàng) Cảm ơn. Em về trước. Việc còn lại anh tự thu xếp.


Cô quay đi, để lại cả ba người đứng trong căn phòng tĩnh lặng. Tiếng bước chân vang lên đều đặn, vững vàng như chính sự tự trọng của cô.
 

Vuongtieuthie

Sắp Làm Checker
27/2/19
432
253
62
46
Tphcm
VND
0
Tín dụng
2,093
Chương 32

Chiều muộn, khi ánh nắng đã ngả về màu mật ong dịu dàng, ba người gặp lại nhau tại khách sạn nhỏ sát bờ biển nơi Dũng đã đặt sẵn. Phòng không quá sang trọng nhưng trang nhã và ấm cúng, với cửa kính lớn hướng ra biển, để gió mang theo vị mặn và âm thanh sóng vỗ len lỏi khắp không gian.



Dũng là người tới trước. Khi Nam và Hương bước vào, anh đang mở cửa sổ, để gió biển lùa vào cho không khí thêm dễ thở. Thấy họ, anh quay lại, nở nụ cười hiền:



  • dũng: Phòng không lớn lắm, nhưng đủ để thư giãn. Có cả ghế dài để ngồi đọc sách, uống trà… Hy vọng hai người thích.


Nam nhìn quanh rồi gật đầu.



  • nam: Đẹp đấy. Cảm ơn ông đã lo chu đáo thế.


Hương bước lại gần cửa kính, thả balo xuống, nhìn ra bãi cát đang ngả bóng chiều. Biển hôm nay đẹp thật… — cô thì thầm, như tự nói với mình.



Dũng bước tới đặt một chai nước lọc lên bàn, đưa mắt nhìn Hương:



  • Dũng: Ừ. Yên tĩnh hơn mọi lần. Có lẽ vì hôm nay mình lặng hơn mọi lần.


Cả ba ngồi xuống ghế salon, khoảng lặng đầu tiên không hề gượng gạo. Chỉ là sự yên bình của ba người đã đi qua đủ nhiều thăng trầm để hiểu rằng, sự hiện diện của nhau trong một không gian tĩnh tại như vậy… là điều quý giá.



Dũng lấy trong túi ra một túi bánh quy nhỏ, đặt lên bàn:



  • Dũng: Anh có mua mấy thứ linh tinh từ sáng. Biết hai người không ăn tối sớm nên… ăn tạm cho vui.


Nam mỉm cười, cầm lấy một chiếc bánh, đưa cho Hương trước. Họ cùng ngồi đó, không bàn chuyện cũ, cũng chẳng lên kế hoạch xa xôi. Chỉ trò chuyện về biển, về thời tiết, về một quán nhỏ có nhạc acoustic mà có thể ghé qua vào kỳ nghỉ sau.



Hương ngồi giữa hai người đàn ông mỗi người một cách, đều từng chạm vào đời cô rất sâu. Nhưng lúc này, cô không thấy ngột ngạt, không thấy xung đột. Chỉ thấy bình yên.



  • Hương: Em chưa bao giờ nghĩ một ngày ba người mình lại ngồi cùng nhau như thế này — Hương nói, giọng nhỏ nhẹ, như thể sợ phá tan khoảnh khắc.


  • Dũng cười: Cuộc sống luôn có chỗ cho điều bất ngờ. Nhưng đôi khi, bất ngờ lại là món quà.


Nam không nói gì. Anh chỉ nắm nhẹ tay Hương, siết khẽ. Đủ để cô biết, anh vẫn ở đây và mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn. Gió biển đêm thổi lồng lộng. Sau một hồi trò chuyện, Nam đứng dậy, kéo áo khoác nhẹ lên vai.



  • nam: Anh ra ngoài đi dạo một lát. Biển đêm yên tĩnh lắm… Anh muốn ngắm một chút.


Dũng ngước nhìn anh, thoáng ngạc nhiên.



  • Dũng: Muộn rồi đấy, có cần anh đi cùng không?


Nam lắc đầu, mỉm cười nhẹ:



  • nam: Không sao đâu. Em ở lại nghỉ đi. Mọi người cũng nên thư giãn một chút. -Rồi anh nhìn sang Hương, ánh mắt dịu dàng. — Em cứ ở lại, nếu mệt thì nghỉ sớm nhé. Anh đi một lúc rồi về.


Hương khẽ gật đầu, ánh mắt dõi theo chồng. Cô biết, trong lòng Nam đang có những suy nghĩ riêng mà có lẽ cô cũng không cần cố hiểu hết. Chỉ biết, anh để lại không gian ấy cho cô và Dũng như một cách lùi lại đầy chủ ý, vừa điềm tĩnh, vừa tin tưởng.



Cánh cửa khép lại. Gió biển từ ban công thổi qua rèm nhẹ nhàng.



Trong phòng chỉ còn lại Dũng và Hương. Không gian chậm rãi như những nhịp thở mỏng manh. Cả hai đều im lặng một lúc, như thể đang nghe tiếng sóng từ xa vọng vào, len lỏi cả vào những khoảng trống trong tâm trí.



Dũng rót thêm nước vào hai chiếc ly thuỷ tinh, đưa cho Hương một ly:



  • Dũng: Mình… không nhất thiết phải nói gì đâu. Chỉ cần được ngồi cạnh em thế này cũng đủ rồi.


Hương đón lấy ly nước, tay cô hơi run nhẹ. Cô ngồi xuống mép giường, ánh mắt không còn né tránh Dũng, nhưng cũng không hẳn là dễ dãi. Chỉ đơn giản, một sự chấp nhận hiện diện không vội vã, không lý giải.



  • Hương: Em mệt, nhưng em không muốn ngủ. Cảm giác yên bình này… lâu lắm rồi mới có — cô nói, chậm rãi.


Dũng tựa vào tường, tay cầm ly nước, mắt nhìn về phía cửa kính nơi ánh đèn từ xa ngoài bãi biển hắt vào.



  • Dũng: Có những điều anh không ngờ mình lại được trải qua, Hương à. Và có những lúc… anh chỉ ước thời gian ngừng lại ở đúng khoảnh khắc này.


Không ai nói thêm gì. Cả hai chỉ ngồi đó, để cho im lặng và tiếng sóng làm dịu lòng nhau, như thể cuộc đời ngoài kia ồn ào đến đâu cũng chẳng thể len được vào căn phòng này ít nhất là trong đêm nay.



Hương đặt ly nước xuống bàn, chầm chậm bước đến bên cạnh Dũng. Ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt anh người đàn ông ấy vẫn đang ngồi tựa lưng vào thành giường, ánh nhìn xa xăm, trầm lặng. Không có lời nào, không có cử chỉ mời gọi, nhưng không gian giữa họ như tự dãn ra, đủ để Hương bước tới gần.



Cô khẽ nghiêng người, ngồi vào lòng Dũng một cách tự nhiên, như thể khoảng trống đó từ lâu vốn thuộc về cô. Dũng hơi khựng lại, rồi nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy Hương, cẩn thận như sợ làm cô giật mình.



Cằm anh tựa lên vai cô. Hơi thở anh đều đặn, ấm áp. Không lời nào được thốt ra, nhưng Hương có thể cảm nhận rõ nhịp tim của người đàn ông ấy từng nhịp đập chậm rãi, chân thành. Và có lẽ, chính sự im lặng ấy lại là thứ ôm cô chặt nhất.



Hương tựa lưng vào ngực Dũng, mắt khép hờ. Cô không còn nghĩ gì về những rối ren đã qua, không nghĩ đến ngày mai. Chỉ đơn giản là cảm nhận được cảm giác mình đang được bao bọc không phải bởi đam mê, cũng không còn là sự phiêu lưu mà là một điều gì đó nhẹ nhàng hơn, yên tĩnh hơn… như một sự tha thứ.



Ngoài cửa kính, tiếng sóng biển vẫn miên man. Trong căn phòng ấy, chỉ còn lại hơi ấm của hai con người, từng đi qua quá nhiều những giằng co, giờ đây ngồi lặng im như tìm lại điều gì đó tưởng đã đánh mất.



Hương quay đầu lại, ánh mắt bắt gặp ánh nhìn của Dũng một cái nhìn dịu dàng, không vội vã, không chờ mong, chỉ là đang ở đó, chờ cô tự quyết định.



Cô khẽ nhích người, nâng cằm anh lên, rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi anh. Nụ hôn đầu tiên sau bao tháng ngày rối ren, không cuồng nhiệt, không đòi hỏi. Chỉ là một sự chạm nhẹ nhưng trong khoảnh khắc đó, cả hai như đang thở cùng một nhịp, chạm vào nhau bằng tất cả những cảm xúc đã đi qua thăng trầm.



Dũng đáp lại, cũng nhẹ nhàng như thế. Cánh tay anh siết chặt hơn, ôm lấy cô như sợ phút giây ấy sẽ vụt qua. Không có lời nào, không cần lý do. Chỉ còn lại hai con người từng tổn thương, từng lạc lối nay tìm lại nhau trong một sự kết nối lặng lẽ mà sâu sắc.



Họ cứ thế ôm nhau, hôn nhau thật khẽ, như đang dỗ dành, như đang nói lời xin lỗi, như đang nói lời cảm ơn bằng chính đôi môi, bằng chính cái siết chặt im lặng ấy.



Hương đứng phắt dậy, cô búi tóc lên cao, nhanh chóng cởi hết quần áo xuống . Dũng cũng lột phăng chiếc quần của mình vứt ra một góc phòng. Hương quỳ xuống ghé lại gần cặc Dũng roiif há miệng ngậm lấy con cặc cứng ngắc của Dũng đang chỉa thẳng lên. Miệng cô bua lấy că ck Dũng chùn chụt, nước miếng cô rỉ sang hai bên mép. Dũng thích thú nhìn Hương đang mút cặc mình, rồi Dũng đưa tay ra sau đầu Hương giữ chặt rồi hẩy hông lên để cặc thụt ra thụt vào miệng Hương

Hương túm lấy gốc cặc Dũng mà hóp miệng lại mút chặt một lúc rồi cô nhả cặc ra nói

  • hương: bư cặc anh thích ghê, bó to, cứng ngắc hà
Dũng cười rồi hôn lên môi Hương

  • dũng: kỹ năng bú của em tuyệt ghê đó. Làm anh sướng điên lên đây này
Hương cười rồi cầm cặc Dũng sóc nhẹ rồi cô đưa lòng bàn tay áp xuống dưới cặc Dũng mà gẩy lên làm cho cặc Dũng nẩy tưng tưng. Dũng vòng ra sau ôm lấy Hương, tay anh ôm sát vú Hương rồi Dũng cưi người xuống thấp, một tay anh ôm lấy khuỷu chân Hương, một tay ôm lấy eo cô rồi bế cô lên. Hương nằm gọn trong vòng tay Dũng. Cô đưa tay lên má Dũng rồi hôn ngấu nghiến lấy môi anh

  • dũng: em có cảm thấy nóng không Hương. Hay là chúng ta ra ban công để thưởng thức chút gió trời nhỉ?
  • Hương: vâng- hôn lấy môi Dũng
Dũng bế Hương ra ban công, đặt Hương đứng xuống. dũng ngồi lên ghế, hai chân dạng ra. Hương liền ngồi quay mặt đối diện về phía Dũng, tay cô cầm lấy cặc Dũng lựa trúng lỗ rồi ở trên mà cưỡi. Lần đầu tiên Hương thử cảm giác làm tình kẻ bên ngoài. Cô cũng hơi lo lắng nếu nhỡ có ai nhìn thấy hay quay lại được thì sẽ rất phiền phức, nếu tệ hơn họ có thể phát tán ra bên ngoài.

Nhưng mà cặc Dũng cấn sâu vào quá, nó chật ních lồn cô. Cơn khoái cảm này nó lấn át tâm trí cô. Thật sự là rất sướng. Tâm trí cô không thể thoát ra được. Cô nhún nhẩu lên cặc Dũng

  • dũng: em không ngại sao. Không sợ có ai thấy à?
  • Hương: kệ đi. Em đang sướng lắm


Hương càng nhún mạnh cặc Dũng càng cấn sâu vào lồn. Dũng ở dưới cũng hẩy cặc lên theo nhịp nhún của Hương. Hương quay mông về phía sau rồi cầm cặc nhét vào lồn mình. Hai chân dạng sang hai bên, nâng cao mà tựa vào lan can. Dũng ở dưới vòng tay ra trước xoa ti Hương rồi di chuyển cặc nhấp vào lồn Hương. Hương sướng quá cô rên lên

  • hương: ahhhhh em sướng quáaaaa
  • Dũng: a biết là em sướng nhưng đừng có la lớn lên thế chứ. Đừng gây sự chú ý
  • Hương: nhưng em sướng không chịu nổi
Dũng nắc, cả hai cùng hướng về biển, vừa nắc vừa nhìn biền vừa khẩu dâm

  • dũng: ahhh vừa địt vừa ngắm biển thật là sướng quá đi. Nhưng mà lỡ có ai nhìn thấy thì sao hả em?
  • Hương: ah ah đúng là sướng thật a ạ. Nhưng nếu lỡ có người nhìn thấy thì thật là xấu hổ chết đi được ấy
  • Dũng: miễn em đừng rên là được
Dũng tiếp tục nắc cặc mình mạnh hơn làm cho Hương phải bịt miệng lại

  • hương: ahh sướng quá…a mà cứ tiếp tục nắc em mạnh thế này…thì em không thể giữ yên lặng được nữa…
  • Dũng: nếu không nhịn được thì em cứ rên thoải mái lên đi
Cả hai địt nhau trước biển. Cặc Dũng đâm vào lồn Hương tạo ra tiếng động “ót ét, ọc ọc” đầy nước. Hương ngửa mặt lên, biểu cảm cô ngệt ra vì sướng còn Dũng khoái dùng 1 tay xoa lấy đầu ti của Hương, một tay xoa hạt le của Hương làm cho Hương sắp lên đỉnh mà lồn cô siêt ra chặt lại. Dũng cũng phê không kém, cặc anh căng cứng lên như thể sắp ra tới nơi rồi.

Đúng lúc cao trào nhất cả Hương và Dũng đang mê đi vì sướng thì ở bên ngoài có tiếng người hỗn loạn, tiếng bước chân ngày một nhanh và to tiến tới căn phòng. Cả hai vẫn đang đê mê với cơn sướng mà không nhận ra



Uỳnh… cửa phòng bật tung ra. Cả hai người giật mình nhìn ra sau. Là một người đàn bà cũng 2 nhân viên lễ tân. Họ đứng giữa nhà mắt trọn tròn nhìn về phía Dũng và Hương và rồi người đàn bà hét lên

  • người đàn bà: á tao bắt được quả tang rồi nhé
Từ đằng sau Nam cũng chạy tới bước vào phòng thì chỉ kịp nhìn thấy cảnh ở trong phòng mà k kịp ngăn điều gì lại.

Quá bất ngờ. Cả hai vẫn đang ở tư thế Hương gác hai chân lên lan can rồi Dũng ngồi ở dưới. Cặc vẫn cắm sâu vào lồn Hương. Hương uốn éo người vội vàng bò xuống làm cho cặc Dũng bị siết chặt lại. Nó cấn sâu hơn vào lồn Hương và bị ép chặt khiến Dũng xuất tinh. Cặc Dũng giật từng hồi và xuất tinh, cũng may là Hương đã rời khỏi Dũng rồi. Cô quay xuống nhìn cùng với người phụ nữ và hai nhân viên đang trong mắt, ngoác mồm ra nhìn từng dòng tinh bắn vọt ra ngoài

Quá hoảng hốt nhưng Dũng không kìm được cơn xuất tinh của mình mà cứ thế tuân ra. Hai nhân viên khách sạn quá ngạc nhiên nên cứ đứng im, mắt trợn tròn, miệng há ra

Cặc Dũng xìu xuống tuột khỏi lồn Hương. Hương chạy vội ra giường lấy cái chăn quấn tạm lên người che lại, còn Dũng cứ ngồi im ở đấy. Người đàn bà kia hịt một hơi thật sâu rồi quay ra nói với hai nhân viên

  • người đàn bà: các em có thể ra ngoài được rồi. Mọi việc trong này để bọn chị giải quyết nội bộ với nhau
  • Nhân viên: dạ vâng
Cạch. Tiếng cửa đóng lại, đứng trước mặt ba người là ánh mặt sắc lẹm và lời nói lạnh lùng

  • người đàn bà: bây giờ các người tính sao?
  • Hương: Chị… chị… em… em thật sự xin lỗi…


  • Người đàn bà: (giơ tay, ngắt lời một cách điềm đạm) Không cần xin lỗi. Em không nợ chị gì cả. Người nợ chị… đang ngồi ở kia.




Người đàn bà quay sang chồng. Ánh mắt không giận dữ, nhưng chất chứa nỗi thất vọng sâu sắc.



  • Người đàn bà: Anh Dũng, em không muốn làm ầm ĩ. Em không cần anh giải thích gì về chuyện đã xảy ra. Em chỉ có một yêu cầu duy nhất.


  • dũng: ( cúi đầu) Anh biết em đang rất giận… Anh


Người đàn bà: (ngắt lời, vẫn giữ thái độ hòa nhã) Không, em không giận. Em mệt. Em không còn sức để giận dữ với một người trưởng thành mà không làm chủ được hành vi của mình.

Em chỉ muốn rõ ràng: Hương sẽ không còn làm việc ở công ty này từ ngày mai.



  • Dũng: (bất ngờ, do dự) em… chuyện này có cần phải tuyệt đối như vậy không? Dù sao thì Hương cũng là một nhân viên có năng lực ở miền bắc


  • người đàn bà:(cười nhạt, nhưng không mất bình tĩnh) Năng lực không phải vấn đề. Môi trường làm việc chuyên nghiệp không dung chứa mối quan hệ mập mờ giữa sếp và nhân viên. Nếu anh muốn giữ cô ấy… thì giữ. Nhưng đừng giữ em.


Sự im lặng bao trùm. Hương đứng lặng, hai tay đan vào nhau, không dám rời đi cũng không dám ở lại. Con Nam thì đừng ở cạnh Hương để đề phòng nhỡ đâu người đàn bà kia đổi ý lao vào đánh ghen thì sao. Nhưng trong cách nói chuyện thì thấy người đàn bà này rất lịch sự và văn mình, lời lẽ rất nhẹ nhàng nhưng có trọng lượng. Chắc là sống trong một gia đình có nề nếp từ trước hoặc là có học vấn cao nên cách nói chuyện và biểu cảm khuân mặt rất bình tĩnh, khác hẳn với những vụ đánh ghen khác



  • Người đàn bà: (nói tiếp, giọng đều và rõ) Anh Dũng, đây không phải sự trừng phạt. Đây là giới hạn. Gia đình là nơi em xây dựng cùng anh mười bảy năm qua, không phải chỗ đứng tạm để anh chọn quay về khi mối quan hệ ngoài kia gặp vấn đề.


Dũng nhìn vợ Bối rối. Ánh mắt chùng xuống, thở dài.



  • dũng: (giọng thấp)Anh hiểu rồi.




  • Người đàn bà (gật đầu, nhẹ nhàng) Cảm ơn. Em về trước. Việc còn lại anh tự thu xếp.


Cô quay đi, để lại cả ba người đứng trong căn phòng tĩnh lặng. Tiếng bước chân vang lên đều đặn, vững vàng như chính sự tự trọng của cô.
Gay cấn à nhe. Tiếp theo là swing hả bro
 
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

Deleted member 659697

Checker Tập Sự
VIP Donator
6/8/24
Đã donate
$100.00
6,582
17,760
104
VND
1,000
Tín dụng
88,768
Chương 3 giao nhau trong những khoảng trống

Sáng thứ Bảy, trời Hà Nội âm u. Nam nhận được cuộc gọi khẩn từ công trình mới – cúp điện, máy phát lỗi, toàn bộ hệ thống chiếu sáng không khởi động. Anh vội vàng rời nhà từ lúc 6 giờ sáng, để lại lời dặn:



  • Nam: Anh đi sớm, em nhớ đưa con đi học thêm môn toán, rồi chiều đón nhé. Cơm trưa chắc anh ăn ngoài.
Hương gật đầu, không hỏi thêm. Cô quá quen với những buổi sáng vội vã như vậy.

Buổi trưa, tin nhắn đến từ Dũng

Dũng:

  • “Hôm nay trời âm u quá. Có muốn ăn trưa không? Không có ý gì đâu. Chỉ là một người quen rảnh rỗi mời một người quen khác rảnh rỗi.”
Hương nhìn tin nhắn, chần chừ vài giây, rồi trả lời:



  • “Chỉ một tiếng thôi.”
Quán Nhật ở Triệu Việt Vương – không gian yên tĩnh, riêng tư

Dũng đã chờ sẵn, chọn bàn trong góc, nơi có ánh sáng vừa đủ và tiếng nhạc jazz nền mờ. Anh gọi món giúp cô, nhớ chính xác khẩu vị ít nước tương, nhiều gừng ngâm.



  • Dũng: Anh không hiểu sao nhiều người đàn ông lại để phụ nữ như em phải cô đơn đến thế.
  • Hương (nhìn anh, nhẹ giọng): Đôi khi… người ta không biết mình đang bỏ quên điều gì cho đến khi mất.
  • Dũng (rất khẽ): Vậy còn em… em có đang bỏ quên điều gì không?
Ánh mắt họ chạm nhau. Không ai cười. Cũng không ai nói thêm gì. Nhưng giữa họ, không khí đã thay đổi — như dòng điện nhẹ chạy dưới lớp da. Một khoảnh khắc không chạm, nhưng rất gần

Khi đứng dậy rời đi, Dũng giúp Hương khoác áo khoác. Bàn tay anh chạm nhẹ vào vai cô. Chỉ là một cử chỉ lịch sự. Nhưng Hương cảm thấy bờ vai mình nóng lên, dù ngoài trời đang lạnh.



Cô bước trước vài bước ra bãi xe. Dũng đi sau. Không ai nói gì.



Khi cả hai cùng đứng dưới mái hiên, đợi cơn mưa nhỏ tạnh đi, Dũng đột ngột lên tiếng:



  • Dũng: Em biết không, nếu hôm nào đó em cần ai đó chỉ để ngồi bên cạnh – không hỏi gì, không làm gì… thì cứ gọi anh.
Hương không nhìn anh. Cô chỉ nói:



  • Hương: Anh không thấy nguy hiểm sao?
  • Dũng (rất khẽ, gần như thì thầm): Không nguy hiểm với em. Chỉ nguy hiểm cho chính anh.
Tối hôm đó

Nam vẫn chưa về. Công trình có sự cố kéo dài. Hương ngồi đọc truyện cùng hai con, rồi dỗ chúng ngủ. 10h30, cô bước ra ban công. Gió thổi nhẹ. Cô mở điện thoại, nhìn lại tin nhắn của Dũng. Rồi gõ một dòng:



  • “Em ổn. Nhưng cảm ơn anh vì đã hỏi.”
Dũng nhắn lại gần như ngay lập tức:



  • “Chỉ cần em biết em không một mình là đủ.”


Hương nằm xuống giường. Cô quay lưng lại phía trống, nơi Nam vẫn chưa về. Ánh mắt mở to nhìn trần nhà.Cô chưa phản bội. Nhưng đã không còn trung thành bằng trái tim…



Một ngày Chủ nhật cuối tháng, Hà Nội nắng nhẹ. Nam phải đi khảo sát công trình tận Hải Dương từ sáng sớm, hai đứa con thì được ông bà nội đón qua chơi từ hôm trước.Căn nhà vắng. Hương định tranh thủ dọn dẹp, nhưng điện thoại rung:



  • Dũng:“Hôm nay không mưa. Muốn trốn Hà Nội vài tiếng không? Anh không rủ đi đâu lạ lẫm. Chỉ là một quán cà phê nhỏ cạnh sông dưới Chương Mỹ thôi. Gió mát và yên tĩnh. Em cần một khoảng không.”
Hương đặt điện thoại xuống. Đắn đo. Nhưng chỉ năm phút sau, cô đã chọn chiếc váy trắng mỏng nhẹ, không quá gợi cảm nhưng là bộ đồ cô không mặc khi ở cạnh chồng.11 giờ trưa Một chuyến xe không định nghĩa. Dũng lái xe. Anh không nói nhiều. Chỉ hỏi cô có muốn nghe nhạc không. Giai điệu nhạc ballad vang lên, hòa với tiếng gió và mùi hương nước hoa thoang thoảng từ ghế lái bên kia. Hương tựa nhẹ vào cửa kính, tóc khẽ bay. Họ không vội, không gấp

12h trưa Quán cà phê bên bờ sông

Một căn nhà gỗ nhỏ nép bên rặng tre, view nhìn ra sông lặng lẽ trôi. Không có ai xung quanh. Hương ngồi cạnh lan can gỗ, hai tay ôm ly trà nóng.Dũng ngồi đối diện, mắt không rời cô.



  • Dũng:Hôm nay em rất đẹp. Không phải kiểu phụ nữ gợi cảm. Mà là đẹp kiểu khiến người khác muốn ngồi im bên cạnh không rời đi.
Hương nhìn xuống tay mình.



  • Hương:Em không biết từ lúc nào mình trở thành kiểu phụ nữ cần nghe điều đó đến thế.
Dũng không đáp. Anh chỉ nghiêng người, nhẹ nhàng đặt tay lên bàn gần tay cô, nhưng không chạm.Cả hai cứ ngồi thế tay không đụng, nhưng lòng thì đã động.



2h chiều Trời bất ngờ đổ mưa nhẹ. Dũng lấy áo khoác che đầu cho Hương, dìu cô bước nhanh vào khu nhà gỗ phụ. Không ai trong quán. Bên trong có một chiếc ghế dài bằng gỗ, khô ráo, nhìn ra mưa. Họ ngồi sát nhau, hơi ấm từ người anh lan sang. Hương cảm nhận rõ mùi da thịt nam tính của anh khác với mùi dầu máy hay bụi công trình từ áo của chồng.



  • Dũng (thì thầm):Anh không định làm gì khiến em tổn thương. Nhưng… có lẽ anh lỡ thích em nhiều hơn anh nghĩ.
  • Hương (không nhìn, khẽ nói):Em không biết phải làm gì với cảm xúc này nữa.
Dũng quay sang. Bàn tay anh khẽ chạm vào tay cô. Lúc này, Hương không rút lại.



Và rồi rất chậm rãi anh nghiêng sang, áp môi mình lên mu bàn tay cô. Không vội vàng. Không chiếm hữu. Nhưng đủ để Hương thấy cơ thể mình rung lên. Họ cứ đứng nhìn nhau, không nói gì, chỉ nhìn nhau cho tới ra về. Lúc chia tay Trên đường về Không ai nói lời tạm biệt sướt mướt. Dũng đưa Hương về trước cửa chung cư. Trước khi cô bước xuống, anh giữ nhẹ tay cô:



  • Dũng:Hương... Đừng trả lời gì vội. Nhưng nếu một ngày em cho phép anh yêu em – anh sẽ không làm điều đó trong bóng tối.
Cô không gật. Cũng không lắc. Chỉ là trong mắt cô lúc đó đã không còn sự phòng thủ.



Đêm đó bên cạnh người chồng vẫn đang ngủ say. Hương nằm quay lưng lại với Nam. Cô không khóc. Nhưng tim cô đập chậm và sâu như vừa đánh mất một điều gì đó… hoặc vừa bắt đầu tìm thấy chính mình.
LÀ NGOẠI TÌNH VỚI A DŨNG CẢM HA
 
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

Thanhken

Đang Tuổi Sửu Nhi
2/2/22
46
12
29
40
Tphcm
VND
0
Tín dụng
134
swing gì cảnh này nữa bro, chia tay dũng hương ko chịu đựng dc do nam yếu rồi tìm đến sếp hưng giải tỏa, hay lại tìm thằng khác thôi, chê thằng chồng yếu rồi nên phải vậy
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 32

Chiều muộn, khi ánh nắng đã ngả về màu mật ong dịu dàng, ba người gặp lại nhau tại khách sạn nhỏ sát bờ biển nơi Dũng đã đặt sẵn. Phòng không quá sang trọng nhưng trang nhã và ấm cúng, với cửa kính lớn hướng ra biển, để gió mang theo vị mặn và âm thanh sóng vỗ len lỏi khắp không gian.



Dũng là người tới trước. Khi Nam và Hương bước vào, anh đang mở cửa sổ, để gió biển lùa vào cho không khí thêm dễ thở. Thấy họ, anh quay lại, nở nụ cười hiền:



  • dũng: Phòng không lớn lắm, nhưng đủ để thư giãn. Có cả ghế dài để ngồi đọc sách, uống trà… Hy vọng hai người thích.


Nam nhìn quanh rồi gật đầu.



  • nam: Đẹp đấy. Cảm ơn ông đã lo chu đáo thế.


Hương bước lại gần cửa kính, thả balo xuống, nhìn ra bãi cát đang ngả bóng chiều. Biển hôm nay đẹp thật… — cô thì thầm, như tự nói với mình.



Dũng bước tới đặt một chai nước lọc lên bàn, đưa mắt nhìn Hương:



  • Dũng: Ừ. Yên tĩnh hơn mọi lần. Có lẽ vì hôm nay mình lặng hơn mọi lần.


Cả ba ngồi xuống ghế salon, khoảng lặng đầu tiên không hề gượng gạo. Chỉ là sự yên bình của ba người đã đi qua đủ nhiều thăng trầm để hiểu rằng, sự hiện diện của nhau trong một không gian tĩnh tại như vậy… là điều quý giá.



Dũng lấy trong túi ra một túi bánh quy nhỏ, đặt lên bàn:



  • Dũng: Anh có mua mấy thứ linh tinh từ sáng. Biết hai người không ăn tối sớm nên… ăn tạm cho vui.


Nam mỉm cười, cầm lấy một chiếc bánh, đưa cho Hương trước. Họ cùng ngồi đó, không bàn chuyện cũ, cũng chẳng lên kế hoạch xa xôi. Chỉ trò chuyện về biển, về thời tiết, về một quán nhỏ có nhạc acoustic mà có thể ghé qua vào kỳ nghỉ sau.



Hương ngồi giữa hai người đàn ông mỗi người một cách, đều từng chạm vào đời cô rất sâu. Nhưng lúc này, cô không thấy ngột ngạt, không thấy xung đột. Chỉ thấy bình yên.



  • Hương: Em chưa bao giờ nghĩ một ngày ba người mình lại ngồi cùng nhau như thế này — Hương nói, giọng nhỏ nhẹ, như thể sợ phá tan khoảnh khắc.


  • Dũng cười: Cuộc sống luôn có chỗ cho điều bất ngờ. Nhưng đôi khi, bất ngờ lại là món quà.


Nam không nói gì. Anh chỉ nắm nhẹ tay Hương, siết khẽ. Đủ để cô biết, anh vẫn ở đây và mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn. Gió biển đêm thổi lồng lộng. Sau một hồi trò chuyện, Nam đứng dậy, kéo áo khoác nhẹ lên vai.



  • nam: Anh ra ngoài đi dạo một lát. Biển đêm yên tĩnh lắm… Anh muốn ngắm một chút.


Dũng ngước nhìn anh, thoáng ngạc nhiên.



  • Dũng: Muộn rồi đấy, có cần anh đi cùng không?


Nam lắc đầu, mỉm cười nhẹ:



  • nam: Không sao đâu. Em ở lại nghỉ đi. Mọi người cũng nên thư giãn một chút. -Rồi anh nhìn sang Hương, ánh mắt dịu dàng. — Em cứ ở lại, nếu mệt thì nghỉ sớm nhé. Anh đi một lúc rồi về.


Hương khẽ gật đầu, ánh mắt dõi theo chồng. Cô biết, trong lòng Nam đang có những suy nghĩ riêng mà có lẽ cô cũng không cần cố hiểu hết. Chỉ biết, anh để lại không gian ấy cho cô và Dũng như một cách lùi lại đầy chủ ý, vừa điềm tĩnh, vừa tin tưởng.



Cánh cửa khép lại. Gió biển từ ban công thổi qua rèm nhẹ nhàng.



Trong phòng chỉ còn lại Dũng và Hương. Không gian chậm rãi như những nhịp thở mỏng manh. Cả hai đều im lặng một lúc, như thể đang nghe tiếng sóng từ xa vọng vào, len lỏi cả vào những khoảng trống trong tâm trí.



Dũng rót thêm nước vào hai chiếc ly thuỷ tinh, đưa cho Hương một ly:



  • Dũng: Mình… không nhất thiết phải nói gì đâu. Chỉ cần được ngồi cạnh em thế này cũng đủ rồi.


Hương đón lấy ly nước, tay cô hơi run nhẹ. Cô ngồi xuống mép giường, ánh mắt không còn né tránh Dũng, nhưng cũng không hẳn là dễ dãi. Chỉ đơn giản, một sự chấp nhận hiện diện không vội vã, không lý giải.



  • Hương: Em mệt, nhưng em không muốn ngủ. Cảm giác yên bình này… lâu lắm rồi mới có — cô nói, chậm rãi.


Dũng tựa vào tường, tay cầm ly nước, mắt nhìn về phía cửa kính nơi ánh đèn từ xa ngoài bãi biển hắt vào.



  • Dũng: Có những điều anh không ngờ mình lại được trải qua, Hương à. Và có những lúc… anh chỉ ước thời gian ngừng lại ở đúng khoảnh khắc này.


Không ai nói thêm gì. Cả hai chỉ ngồi đó, để cho im lặng và tiếng sóng làm dịu lòng nhau, như thể cuộc đời ngoài kia ồn ào đến đâu cũng chẳng thể len được vào căn phòng này ít nhất là trong đêm nay.



Hương đặt ly nước xuống bàn, chầm chậm bước đến bên cạnh Dũng. Ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt anh người đàn ông ấy vẫn đang ngồi tựa lưng vào thành giường, ánh nhìn xa xăm, trầm lặng. Không có lời nào, không có cử chỉ mời gọi, nhưng không gian giữa họ như tự dãn ra, đủ để Hương bước tới gần.



Cô khẽ nghiêng người, ngồi vào lòng Dũng một cách tự nhiên, như thể khoảng trống đó từ lâu vốn thuộc về cô. Dũng hơi khựng lại, rồi nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy Hương, cẩn thận như sợ làm cô giật mình.



Cằm anh tựa lên vai cô. Hơi thở anh đều đặn, ấm áp. Không lời nào được thốt ra, nhưng Hương có thể cảm nhận rõ nhịp tim của người đàn ông ấy từng nhịp đập chậm rãi, chân thành. Và có lẽ, chính sự im lặng ấy lại là thứ ôm cô chặt nhất.



Hương tựa lưng vào ngực Dũng, mắt khép hờ. Cô không còn nghĩ gì về những rối ren đã qua, không nghĩ đến ngày mai. Chỉ đơn giản là cảm nhận được cảm giác mình đang được bao bọc không phải bởi đam mê, cũng không còn là sự phiêu lưu mà là một điều gì đó nhẹ nhàng hơn, yên tĩnh hơn… như một sự tha thứ.



Ngoài cửa kính, tiếng sóng biển vẫn miên man. Trong căn phòng ấy, chỉ còn lại hơi ấm của hai con người, từng đi qua quá nhiều những giằng co, giờ đây ngồi lặng im như tìm lại điều gì đó tưởng đã đánh mất.



Hương quay đầu lại, ánh mắt bắt gặp ánh nhìn của Dũng một cái nhìn dịu dàng, không vội vã, không chờ mong, chỉ là đang ở đó, chờ cô tự quyết định.



Cô khẽ nhích người, nâng cằm anh lên, rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi anh. Nụ hôn đầu tiên sau bao tháng ngày rối ren, không cuồng nhiệt, không đòi hỏi. Chỉ là một sự chạm nhẹ nhưng trong khoảnh khắc đó, cả hai như đang thở cùng một nhịp, chạm vào nhau bằng tất cả những cảm xúc đã đi qua thăng trầm.



Dũng đáp lại, cũng nhẹ nhàng như thế. Cánh tay anh siết chặt hơn, ôm lấy cô như sợ phút giây ấy sẽ vụt qua. Không có lời nào, không cần lý do. Chỉ còn lại hai con người từng tổn thương, từng lạc lối nay tìm lại nhau trong một sự kết nối lặng lẽ mà sâu sắc.



Họ cứ thế ôm nhau, hôn nhau thật khẽ, như đang dỗ dành, như đang nói lời xin lỗi, như đang nói lời cảm ơn bằng chính đôi môi, bằng chính cái siết chặt im lặng ấy.



Hương đứng phắt dậy, cô búi tóc lên cao, nhanh chóng cởi hết quần áo xuống . Dũng cũng lột phăng chiếc quần của mình vứt ra một góc phòng. Hương quỳ xuống ghé lại gần cặc Dũng roiif há miệng ngậm lấy con cặc cứng ngắc của Dũng đang chỉa thẳng lên. Miệng cô bua lấy că ck Dũng chùn chụt, nước miếng cô rỉ sang hai bên mép. Dũng thích thú nhìn Hương đang mút cặc mình, rồi Dũng đưa tay ra sau đầu Hương giữ chặt rồi hẩy hông lên để cặc thụt ra thụt vào miệng Hương

Hương túm lấy gốc cặc Dũng mà hóp miệng lại mút chặt một lúc rồi cô nhả cặc ra nói

  • hương: bư cặc anh thích ghê, bó to, cứng ngắc hà
Dũng cười rồi hôn lên môi Hương

  • dũng: kỹ năng bú của em tuyệt ghê đó. Làm anh sướng điên lên đây này
Hương cười rồi cầm cặc Dũng sóc nhẹ rồi cô đưa lòng bàn tay áp xuống dưới cặc Dũng mà gẩy lên làm cho cặc Dũng nẩy tưng tưng. Dũng vòng ra sau ôm lấy Hương, tay anh ôm sát vú Hương rồi Dũng cưi người xuống thấp, một tay anh ôm lấy khuỷu chân Hương, một tay ôm lấy eo cô rồi bế cô lên. Hương nằm gọn trong vòng tay Dũng. Cô đưa tay lên má Dũng rồi hôn ngấu nghiến lấy môi anh

  • dũng: em có cảm thấy nóng không Hương. Hay là chúng ta ra ban công để thưởng thức chút gió trời nhỉ?
  • Hương: vâng- hôn lấy môi Dũng
Dũng bế Hương ra ban công, đặt Hương đứng xuống. dũng ngồi lên ghế, hai chân dạng ra. Hương liền ngồi quay mặt đối diện về phía Dũng, tay cô cầm lấy cặc Dũng lựa trúng lỗ rồi ở trên mà cưỡi. Lần đầu tiên Hương thử cảm giác làm tình kẻ bên ngoài. Cô cũng hơi lo lắng nếu nhỡ có ai nhìn thấy hay quay lại được thì sẽ rất phiền phức, nếu tệ hơn họ có thể phát tán ra bên ngoài.

Nhưng mà cặc Dũng cấn sâu vào quá, nó chật ních lồn cô. Cơn khoái cảm này nó lấn át tâm trí cô. Thật sự là rất sướng. Tâm trí cô không thể thoát ra được. Cô nhún nhẩu lên cặc Dũng

  • dũng: em không ngại sao. Không sợ có ai thấy à?
  • Hương: kệ đi. Em đang sướng lắm


Hương càng nhún mạnh cặc Dũng càng cấn sâu vào lồn. Dũng ở dưới cũng hẩy cặc lên theo nhịp nhún của Hương. Hương quay mông về phía sau rồi cầm cặc nhét vào lồn mình. Hai chân dạng sang hai bên, nâng cao mà tựa vào lan can. Dũng ở dưới vòng tay ra trước xoa ti Hương rồi di chuyển cặc nhấp vào lồn Hương. Hương sướng quá cô rên lên

  • hương: ahhhhh em sướng quáaaaa
  • Dũng: a biết là em sướng nhưng đừng có la lớn lên thế chứ. Đừng gây sự chú ý
  • Hương: nhưng em sướng không chịu nổi
Dũng nắc, cả hai cùng hướng về biển, vừa nắc vừa nhìn biền vừa khẩu dâm

  • dũng: ahhh vừa địt vừa ngắm biển thật là sướng quá đi. Nhưng mà lỡ có ai nhìn thấy thì sao hả em?
  • Hương: ah ah đúng là sướng thật a ạ. Nhưng nếu lỡ có người nhìn thấy thì thật là xấu hổ chết đi được ấy
  • Dũng: miễn em đừng rên là được
Dũng tiếp tục nắc cặc mình mạnh hơn làm cho Hương phải bịt miệng lại

  • hương: ahh sướng quá…a mà cứ tiếp tục nắc em mạnh thế này…thì em không thể giữ yên lặng được nữa…
  • Dũng: nếu không nhịn được thì em cứ rên thoải mái lên đi
Cả hai địt nhau trước biển. Cặc Dũng đâm vào lồn Hương tạo ra tiếng động “ót ét, ọc ọc” đầy nước. Hương ngửa mặt lên, biểu cảm cô ngệt ra vì sướng còn Dũng khoái dùng 1 tay xoa lấy đầu ti của Hương, một tay xoa hạt le của Hương làm cho Hương sắp lên đỉnh mà lồn cô siêt ra chặt lại. Dũng cũng phê không kém, cặc anh căng cứng lên như thể sắp ra tới nơi rồi.

Đúng lúc cao trào nhất cả Hương và Dũng đang mê đi vì sướng thì ở bên ngoài có tiếng người hỗn loạn, tiếng bước chân ngày một nhanh và to tiến tới căn phòng. Cả hai vẫn đang đê mê với cơn sướng mà không nhận ra



Uỳnh… cửa phòng bật tung ra. Cả hai người giật mình nhìn ra sau. Là một người đàn bà cũng 2 nhân viên lễ tân. Họ đứng giữa nhà mắt trọn tròn nhìn về phía Dũng và Hương và rồi người đàn bà hét lên

  • người đàn bà: á tao bắt được quả tang rồi nhé
Từ đằng sau Nam cũng chạy tới bước vào phòng thì chỉ kịp nhìn thấy cảnh ở trong phòng mà k kịp ngăn điều gì lại.

Quá bất ngờ. Cả hai vẫn đang ở tư thế Hương gác hai chân lên lan can rồi Dũng ngồi ở dưới. Cặc vẫn cắm sâu vào lồn Hương. Hương uốn éo người vội vàng bò xuống làm cho cặc Dũng bị siết chặt lại. Nó cấn sâu hơn vào lồn Hương và bị ép chặt khiến Dũng xuất tinh. Cặc Dũng giật từng hồi và xuất tinh, cũng may là Hương đã rời khỏi Dũng rồi. Cô quay xuống nhìn cùng với người phụ nữ và hai nhân viên đang trong mắt, ngoác mồm ra nhìn từng dòng tinh bắn vọt ra ngoài

Quá hoảng hốt nhưng Dũng không kìm được cơn xuất tinh của mình mà cứ thế tuân ra. Hai nhân viên khách sạn quá ngạc nhiên nên cứ đứng im, mắt trợn tròn, miệng há ra

Cặc Dũng xìu xuống tuột khỏi lồn Hương. Hương chạy vội ra giường lấy cái chăn quấn tạm lên người che lại, còn Dũng cứ ngồi im ở đấy. Người đàn bà kia hịt một hơi thật sâu rồi quay ra nói với hai nhân viên

  • người đàn bà: các em có thể ra ngoài được rồi. Mọi việc trong này để bọn chị giải quyết nội bộ với nhau
  • Nhân viên: dạ vâng
Cạch. Tiếng cửa đóng lại, đứng trước mặt ba người là ánh mặt sắc lẹm và lời nói lạnh lùng

  • người đàn bà: bây giờ các người tính sao?
  • Hương: Chị… chị… em… em thật sự xin lỗi…


  • Người đàn bà: (giơ tay, ngắt lời một cách điềm đạm) Không cần xin lỗi. Em không nợ chị gì cả. Người nợ chị… đang ngồi ở kia.




Người đàn bà quay sang chồng. Ánh mắt không giận dữ, nhưng chất chứa nỗi thất vọng sâu sắc.



  • Người đàn bà: Anh Dũng, em không muốn làm ầm ĩ. Em không cần anh giải thích gì về chuyện đã xảy ra. Em chỉ có một yêu cầu duy nhất.


  • dũng: ( cúi đầu) Anh biết em đang rất giận… Anh


Người đàn bà: (ngắt lời, vẫn giữ thái độ hòa nhã) Không, em không giận. Em mệt. Em không còn sức để giận dữ với một người trưởng thành mà không làm chủ được hành vi của mình.

Em chỉ muốn rõ ràng: Hương sẽ không còn làm việc ở công ty này từ ngày mai.



  • Dũng: (bất ngờ, do dự) em… chuyện này có cần phải tuyệt đối như vậy không? Dù sao thì Hương cũng là một nhân viên có năng lực ở miền bắc


  • người đàn bà:(cười nhạt, nhưng không mất bình tĩnh) Năng lực không phải vấn đề. Môi trường làm việc chuyên nghiệp không dung chứa mối quan hệ mập mờ giữa sếp và nhân viên. Nếu anh muốn giữ cô ấy… thì giữ. Nhưng đừng giữ em.


Sự im lặng bao trùm. Hương đứng lặng, hai tay đan vào nhau, không dám rời đi cũng không dám ở lại. Con Nam thì đừng ở cạnh Hương để đề phòng nhỡ đâu người đàn bà kia đổi ý lao vào đánh ghen thì sao. Nhưng trong cách nói chuyện thì thấy người đàn bà này rất lịch sự và văn mình, lời lẽ rất nhẹ nhàng nhưng có trọng lượng. Chắc là sống trong một gia đình có nề nếp từ trước hoặc là có học vấn cao nên cách nói chuyện và biểu cảm khuân mặt rất bình tĩnh, khác hẳn với những vụ đánh ghen khác



  • Người đàn bà: (nói tiếp, giọng đều và rõ) Anh Dũng, đây không phải sự trừng phạt. Đây là giới hạn. Gia đình là nơi em xây dựng cùng anh mười bảy năm qua, không phải chỗ đứng tạm để anh chọn quay về khi mối quan hệ ngoài kia gặp vấn đề.


Dũng nhìn vợ Bối rối. Ánh mắt chùng xuống, thở dài.



  • dũng: (giọng thấp)Anh hiểu rồi.




  • Người đàn bà (gật đầu, nhẹ nhàng) Cảm ơn. Em về trước. Việc còn lại anh tự thu xếp.


Cô quay đi, để lại cả ba người đứng trong căn phòng tĩnh lặng. Tiếng bước chân vang lên đều đặn, vững vàng như chính sự tự trọng của cô.
 

Bài viết liên quan