Chương 26
Buổi chiều. Hương về nhà. Căn nhà nhỏ, vẫn yên tĩnh như mọi ngày. Ánh nắng cuối chiều hắt qua ô cửa sổ, mỏng manh và nhạt màu như tâm trạng người trở về. Hương tháo giày, treo túi xách lên móc, cởi áo khoác vắt lên ghế, mọi động tác đều chậm rãi, cẩn trọng… như thể sợ làm xáo trộn chính hơi thở mình.
Cô ngồi xuống sofa, nhìn vào khoảng không. Bàn tay siết nhẹ vạt váy trên đùi. Trong đầu vẫn còn văng vẳng giọng của Hưng, những lời đe dọa nửa thẳng nửa ngầm. Nhưng rồi… không phải hắn khiến lòng cô nặng nề nhất.
Chính là Nam. Chồng cô. Người đàn ông vì cô mà chịu đựng, nhẫn nhịn, cả những điều không một người đàn ông bình thường nào chịu đựng nổi.
Người đã chọn ở lại, không bỏ đi, không oán trách. Người đã nhìn thấy tất cả, biết tất cả… rồi chỉ nhẹ nhàng hỏi:
“Em có hạnh phúc không?”
Hương bỗng thấy cổ họng mình nghẹn lại. Không phải vì sợ hãi, không phải vì tủi nhục. Mà bởi chính lúc này, cô mới hiểu Người duy nhất khiến cô thấy mình tệ bạc, không phải Dũng, không phải sếp Hưng… mà là Nam.
Cô từng nghĩ mình chỉ cần tình cảm, sự bù đắp về cảm xúc từ người khác. Nhưng sau tất cả, người ngồi lặng lẽ bên cạnh cô những tháng ngày qua… mới là người cô đã quên mất phải yêu thế nào cho đúng.Cô bật khóc. Nhẹ thôi, nhưng nước mắt cứ chảy mãi.
Đêm đó, khi Nam về, thấy vợ ngồi ôm gối trên sofa, mắt đỏ hoe… anh không hỏi gì. Anh chỉ bước tới, ngồi xuống cạnh cô, đưa tay khẽ vuốt tóc cô. Nhẹ nhàng, bình thản như mọi lần. Hương quay sang ôm lấy anh, trong cái ôm nghẹn ngào và run rẩy.
Đêm hôm đó. Trong căn nhà nhỏ ấy, tiếng tivi bật khẽ chỉ để lấp đi sự im lặng đang giăng kín giữa hai người.
Nam ngồi đó, như mọi khi, yên lặng, chờ đợi. Còn Hương… cô bấu chặt tay mình, như thể chỉ cần buông ra là tất cả sẽ vỡ nát. Cuối cùng, Hương quay sang, trong đôi mắt đỏ hoe ấy là sự sụp đổ, là nỗi day dứt đến tận cùng.
Nam nhìn cô, ánh mắt không trách móc, chỉ có sự lặng im đang chờ điều anh biết sớm muộn cũng phải nghe.
Hương bật khóc. Nước mắt tràn ra, không thể ngăn lại.
Nam vẫn ngồi đó, không rời mắt khỏi cô. Hương gục mặt vào hai bàn tay run rẩy.
Khoảng lặng. Dài như cả một đời người. Rồi Nam thở ra, rất nhẹ.
Anh đưa tay, khẽ lau nước mắt cho cô.
Anh siết chặt vai cô. Hương òa khóc, gục đầu vào ngực chồng. Anh nhìn cô khóc mà trong lòng cũng đau đớn. Anh phải làm gì đây? Làm sao để giải thoát vợ khỏi nanh vuốt của ác quỷ? Nam cầm điện thoại vợ lên lấy số của Hưng lưu vào điện thoại rồi bế Hương đang ngủ thiếp trong lòng mình vì khóc quá nhiều vào phòng ngủ rồi anh ôm chặt lấy cô để giúp cô cảm thấy an toàn mà ngủ ngon giấc
Ngày hôm sau. Nam dậy sớm chuẩn bị đồ ăn cho Hương từ sớm chỉ đợi Hương dậy ăn xong là anh đèo Hương tới thẳng công ti. Chào tạm biệt Hương xong anh cầm điện thoại lên nhắn tin cho Hưng
Nam: chào ông. Tôi là Nam. Chồng Hương. Tôi có vài chuyện cần nói với ông. Tôi hẹn ông ở quán caffe cạnh bờ hồ nhé. 12h nhé
Hưng nhận được tin nhắn của Nam. Anh đang chưa hiểu làm sao Nam có số của mình và chuyện gì mà ck Hương lại hẹn mình ra nói chuyện nhỉ. Hưng không nhắn lại, anh chỉ thả tym tin nhắn của Nam rồi tiếp tục công việc. Sáng nay anh không làm phiền Hương nữa
12h. Nam chọn một quán vắng, đủ kín đáo để không ai nghe được cuộc trò chuyện này, nhưng cũng không quá âm u để biến nó thành một màn kịch dọa nạt. Anh ngồi đợi Hưng bằng dáng vẻ bình thản, chậm rãi khuấy ly cà phê đen, ánh mắt không chút lo âu.
Đúng giờ, Hưng xuất hiện. Vẫn là vẻ ngoài đạo mạo, bóng bẩy của một người quen quyền lực, quen với việc ép người khác vào đường cùng.
Hưng ngồi xuống, cười nhạt:
Hưng hơi nhướn mày. Không cười nữa. Nam nói tiếp, chậm rãi:
Hưng siết chặt tay dưới gầm bàn. Nam nhìn thấy.
Khoảng lặng. Nam nghiêng đầu, cười nhẹ:
Hưng hít sâu.
Nam khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn:
Hưng cười nhạt giọng đầy thách thức,
hưng: nếu tôi vẵn giữ thì sao?
Nam sôi máu lên. Anh không kìm được nữa mà vung thẳng cú đấm vào mặt Hưng. Cú đấm rất mạnh, nó đụng trúng má bên trái của Hưng làm cho Hưng ngã nhào xuống đất mà ôm mặt đau đớn
Nam hét vào mặt Hưng
nam: đồ chó má. Từ nay tao cấm mày làm phiền tới vợ tao nghe chửa
Lần đầu tiên Nam mạnh mẽ đến thế, anh gào to làm cho mọi người trong quán caffe kinh hãi cộng với tiếng la của Hưng. Nam chửi xong rồi bỏ mặc Hưng nằm đó mà ra về
Buổi chiều hôm ấy, khi Nam và Hương cùng nhau ngồi trong quán cà phê nhỏ quen thuộc, ánh hoàng hôn chiếu qua ô cửa kính. Không ai nói gì nhiều. Chỉ khi ly cà phê gần cạn, Hương mới khẽ nắm lấy tay chồng, mắt nhìn thẳng.
“Mọi chuyện đã kết thúc rồi. Không ai còn nắm thóp em nữa. Chúng ta thực sự được bắt đầu lại.”
Nam nhìn Hương. Trong ánh mắt ấy, không còn những oán hận, không còn ghen tuông, không còn hoài nghi. Chỉ còn sự bình yên hiếm hoi mà họ đã đánh mất quá lâu. Anh gật đầu, siết nhẹ tay vợ.
Ngoài kia, trời vẫn còn nắng nhẹ. Và phía trước, dù chẳng ai biết sẽ ra sao, nhưng ít nhất, họ đã đủ can đảm để bắt đầu lại từ chính nơi từng đổ vỡ.
Buổi chiều. Hương về nhà. Căn nhà nhỏ, vẫn yên tĩnh như mọi ngày. Ánh nắng cuối chiều hắt qua ô cửa sổ, mỏng manh và nhạt màu như tâm trạng người trở về. Hương tháo giày, treo túi xách lên móc, cởi áo khoác vắt lên ghế, mọi động tác đều chậm rãi, cẩn trọng… như thể sợ làm xáo trộn chính hơi thở mình.
Cô ngồi xuống sofa, nhìn vào khoảng không. Bàn tay siết nhẹ vạt váy trên đùi. Trong đầu vẫn còn văng vẳng giọng của Hưng, những lời đe dọa nửa thẳng nửa ngầm. Nhưng rồi… không phải hắn khiến lòng cô nặng nề nhất.
Chính là Nam. Chồng cô. Người đàn ông vì cô mà chịu đựng, nhẫn nhịn, cả những điều không một người đàn ông bình thường nào chịu đựng nổi.
Người đã chọn ở lại, không bỏ đi, không oán trách. Người đã nhìn thấy tất cả, biết tất cả… rồi chỉ nhẹ nhàng hỏi:
“Em có hạnh phúc không?”
Hương bỗng thấy cổ họng mình nghẹn lại. Không phải vì sợ hãi, không phải vì tủi nhục. Mà bởi chính lúc này, cô mới hiểu Người duy nhất khiến cô thấy mình tệ bạc, không phải Dũng, không phải sếp Hưng… mà là Nam.
Cô từng nghĩ mình chỉ cần tình cảm, sự bù đắp về cảm xúc từ người khác. Nhưng sau tất cả, người ngồi lặng lẽ bên cạnh cô những tháng ngày qua… mới là người cô đã quên mất phải yêu thế nào cho đúng.Cô bật khóc. Nhẹ thôi, nhưng nước mắt cứ chảy mãi.
Đêm đó, khi Nam về, thấy vợ ngồi ôm gối trên sofa, mắt đỏ hoe… anh không hỏi gì. Anh chỉ bước tới, ngồi xuống cạnh cô, đưa tay khẽ vuốt tóc cô. Nhẹ nhàng, bình thản như mọi lần. Hương quay sang ôm lấy anh, trong cái ôm nghẹn ngào và run rẩy.
Đêm hôm đó. Trong căn nhà nhỏ ấy, tiếng tivi bật khẽ chỉ để lấp đi sự im lặng đang giăng kín giữa hai người.
Nam ngồi đó, như mọi khi, yên lặng, chờ đợi. Còn Hương… cô bấu chặt tay mình, như thể chỉ cần buông ra là tất cả sẽ vỡ nát. Cuối cùng, Hương quay sang, trong đôi mắt đỏ hoe ấy là sự sụp đổ, là nỗi day dứt đến tận cùng.
- Hương: Nam… em xin lỗi… em thật sự xin lỗi anh…
Nam nhìn cô, ánh mắt không trách móc, chỉ có sự lặng im đang chờ điều anh biết sớm muộn cũng phải nghe.
- Hương: Em… em đã cắm sừng anh rồi. Không chỉ một lần. Là em… là em tự đẩy mình vào con đường đó. Không phải vì thiếu thốn. Không phải vì anh. Mà vì em yếu đuối, vì em ngu ngốc, vì em muốn tìm một cảm giác khác ngoài hôn nhân. Và… em cũng để cho người ta… điều khiển mình
Hương bật khóc. Nước mắt tràn ra, không thể ngăn lại.
- Hương: Sếp Hưng… anh ta có ảnh, có mọi thứ… anh ta biết em với Dũng. Anh ta dùng những thứ đó để ép em… dọa em… khiến em không biết mình đang đi về đâu nữa
Nam vẫn ngồi đó, không rời mắt khỏi cô. Hương gục mặt vào hai bàn tay run rẩy.
- Hương: Em sai rồi… Em sai với anh, sai với chính em… Nhưng bây giờ em chỉ biết một điều, em không muốn mất anh. Em không cần Dũng, không cần ai khác. Em chỉ sợ… từ nay về sau, anh không còn có thể nhìn em như vợ mình nữa
Khoảng lặng. Dài như cả một đời người. Rồi Nam thở ra, rất nhẹ.
Anh đưa tay, khẽ lau nước mắt cho cô.
- nam: không sao đâu vợ. Có anh ở đây rồi
Anh siết chặt vai cô. Hương òa khóc, gục đầu vào ngực chồng. Anh nhìn cô khóc mà trong lòng cũng đau đớn. Anh phải làm gì đây? Làm sao để giải thoát vợ khỏi nanh vuốt của ác quỷ? Nam cầm điện thoại vợ lên lấy số của Hưng lưu vào điện thoại rồi bế Hương đang ngủ thiếp trong lòng mình vì khóc quá nhiều vào phòng ngủ rồi anh ôm chặt lấy cô để giúp cô cảm thấy an toàn mà ngủ ngon giấc
Ngày hôm sau. Nam dậy sớm chuẩn bị đồ ăn cho Hương từ sớm chỉ đợi Hương dậy ăn xong là anh đèo Hương tới thẳng công ti. Chào tạm biệt Hương xong anh cầm điện thoại lên nhắn tin cho Hưng
Nam: chào ông. Tôi là Nam. Chồng Hương. Tôi có vài chuyện cần nói với ông. Tôi hẹn ông ở quán caffe cạnh bờ hồ nhé. 12h nhé
Hưng nhận được tin nhắn của Nam. Anh đang chưa hiểu làm sao Nam có số của mình và chuyện gì mà ck Hương lại hẹn mình ra nói chuyện nhỉ. Hưng không nhắn lại, anh chỉ thả tym tin nhắn của Nam rồi tiếp tục công việc. Sáng nay anh không làm phiền Hương nữa
12h. Nam chọn một quán vắng, đủ kín đáo để không ai nghe được cuộc trò chuyện này, nhưng cũng không quá âm u để biến nó thành một màn kịch dọa nạt. Anh ngồi đợi Hưng bằng dáng vẻ bình thản, chậm rãi khuấy ly cà phê đen, ánh mắt không chút lo âu.
Đúng giờ, Hưng xuất hiện. Vẫn là vẻ ngoài đạo mạo, bóng bẩy của một người quen quyền lực, quen với việc ép người khác vào đường cùng.
Hưng ngồi xuống, cười nhạt:
- Hưng: ông gặp tôi có chuyện gì vậy. Tôi đang rất bận đấy
- nam: Tôi nghĩ nếu anh muốn đánh đổi danh dự, tôi cũng có thể giúp anh
Hưng hơi nhướn mày. Không cười nữa. Nam nói tiếp, chậm rãi:
- nam: Anh biết rõ mình đang cầm cái gì trong tay. Nhưng tôi cũng biết rõ anh là ai. Những tấm ảnh này, lời đe dọa này… nếu tôi muốn, chỉ cần một buổi chiều, nó sẽ nằm trên bàn hội đồng quản trị của anh. Hoặc ở đồn công an
Hưng siết chặt tay dưới gầm bàn. Nam nhìn thấy.
- nam: Anh đang chơi trò bẩn, tôi không lạ. Nhưng anh đã chọn sai người. Tôi không yếu, không nhẫn nhịn để mặc vợ tôi bị anh đùa giỡn mãi
Khoảng lặng. Nam nghiêng đầu, cười nhẹ:
- nam: Muốn dừng lại? Hay muốn đi tới cùng?
Hưng hít sâu.
- Hưng: Cậu muốn gì?
Nam khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn:
- nam: Từ ngày hôm nay, anh quên chuyện của vợ tôi đi. Xóa hết những gì anh đang giữ. Anh sống cho sạch lại, hoặc cứ chuẩn bị xem những thứ dơ bẩn của mình bị người ta bóc ra từng mảnh
Hưng cười nhạt giọng đầy thách thức,
hưng: nếu tôi vẵn giữ thì sao?
Nam sôi máu lên. Anh không kìm được nữa mà vung thẳng cú đấm vào mặt Hưng. Cú đấm rất mạnh, nó đụng trúng má bên trái của Hưng làm cho Hưng ngã nhào xuống đất mà ôm mặt đau đớn
Nam hét vào mặt Hưng
nam: đồ chó má. Từ nay tao cấm mày làm phiền tới vợ tao nghe chửa
Lần đầu tiên Nam mạnh mẽ đến thế, anh gào to làm cho mọi người trong quán caffe kinh hãi cộng với tiếng la của Hưng. Nam chửi xong rồi bỏ mặc Hưng nằm đó mà ra về
Buổi chiều hôm ấy, khi Nam và Hương cùng nhau ngồi trong quán cà phê nhỏ quen thuộc, ánh hoàng hôn chiếu qua ô cửa kính. Không ai nói gì nhiều. Chỉ khi ly cà phê gần cạn, Hương mới khẽ nắm lấy tay chồng, mắt nhìn thẳng.
“Mọi chuyện đã kết thúc rồi. Không ai còn nắm thóp em nữa. Chúng ta thực sự được bắt đầu lại.”
Nam nhìn Hương. Trong ánh mắt ấy, không còn những oán hận, không còn ghen tuông, không còn hoài nghi. Chỉ còn sự bình yên hiếm hoi mà họ đã đánh mất quá lâu. Anh gật đầu, siết nhẹ tay vợ.
- nam: Ừ, về thôi. Về nhà của chúng ta
Ngoài kia, trời vẫn còn nắng nhẹ. Và phía trước, dù chẳng ai biết sẽ ra sao, nhưng ít nhất, họ đã đủ can đảm để bắt đầu lại từ chính nơi từng đổ vỡ.



ạo này em khỏe không? Anh nhớ em lắm. Công việc bận quá nên chẳng gọi hay nhắn cho em được
cười nhạt, nhưng không mất bình tĩnh) Năng lực không phải vấn đề. Môi trường làm việc chuyên nghiệp không dung chứa mối quan hệ mập mờ giữa sếp và nhân viên. Nếu anh muốn giữ cô ấy… thì giữ. Nhưng đừng giữ em.