Lượt xem: 98550
Đơn giản, nhẹ nhàng, nhưng sâu lắngChương 21
Chiều ấy, sau khi tiễn Dũng ra sân bay, Hương đi bộ về nhà.
Cô không bắt taxi, cũng không nhắn tin cho Nam. Phố xá vẫn tấp nập như thường lệ, nhưng mọi âm thanh lọt vào tai cô dường như mờ đi. Như thể mọi thứ đang diễn ra sau một lớp kính mỏng, còn cô thì bước trong một thế giới riêng, nơi cảm xúc không gọi tên được nữa.
Dũng đã đi. Không phải vĩnh viễn, nhưng là một khoảng ngắt.
Và trong cái khoảng ngắt ấy… Hương mới thực sự nghe rõ chính mình.
Cô bước chậm rãi qua con phố quen, nơi từng nhiều lần Dũng đón đưa, từng ghé quán cà phê nhỏ trên góc phố để trốn khỏi mọi ánh mắt soi xét. Mỗi góc phố, mỗi tán cây đều có dấu chân họ, những buổi chiều muộn ấm áp, những cuộc trò chuyện không đầu không cuối nhưng khiến lòng nhẹ đi biết mấy.
Giờ thì chỉ còn một mình.
Không có bàn tay nào đan vào tay, cũng không còn cái nhìn đồng lõa mà yêu chiều của người đàn ông kia. Chỉ còn gió nhẹ và tiếng guốc lóc cóc trên vỉa hè gạch cũ.
Hương về đến nhà khi ánh nắng vừa ngả vàng hẳn.
Cô bước vào, mọi thứ yên lặng. Dũng đã rời đi như cách anh đến , không làm xáo trộn, chỉ để lại dư âm. Chiếc ly trên bàn, khăn tắm anh từng dùng, gối anh kê đầu vẫn còn hơi lõm ,tất cả như thể vẫn đợi hơi ấm quay lại.
Hương đứng giữa phòng khách một lúc lâu. Không làm gì. Không tháo giày, không cởi áo khoác. Chỉ đứng và thở.
Rồi cô từ từ bước vào bếp. Đặt túi xuống, rửa tay, bật bếp. Không phải để chuẩn bị bữa ăn cho ai mà để làm một điều gì đó… quen thuộc.
“Mình không còn là cô gái của một người đàn ông. Mình cũng không còn là người vợ hoàn hảo.Nhưng… mình là chính mình.”
Hương không cảm thấy mất mát.
Chỉ là… trống. Một thứ trống trải không đau, nhưng khiến lòng rỗng nhẹ như sau một trận mưa lớn, đất không ướt đẫm mà chỉ âm ỉ ẩm sâu dưới bề mặt.
Có lẽ Dũng cũng cảm thấy thế.
Không phải ra đi vì hết yêu. Mà là vì… đã đến lúc phải để lại một khoảng không. Để ba người trong câu chuyện ấy có thể thở. Có thể tìm ra hình hài thật của mối quan hệ vốn đã trôi quá xa khỏi những định nghĩa thông thường.
Chiều tối.
Nam mở cửa bước vào nhà, ánh nắng cuối ngày còn vương hắt qua khung cửa sổ, nhuộm một góc phòng khách bằng sắc vàng ngọt ngào. Không gian yên ắng lạ thường.
Không có tiếng cười, cũng không có cuộc trò chuyện nào vang ra từ bếp như mọi khi. Chỉ có mùi cơm chiều đang sôi, và tiếng máy hút mùi khẽ rì rì.
Hương quay lại từ gian bếp khi nghe tiếng cửa. Cô không nói gì ngay, chỉ lau tay vào tạp dề rồi bước ra. Ánh mắt cô mềm và yên.
Hương: Anh về rồi à? Dũng ra sân bay lúc bốn rưỡi rồi, chắc giờ đang trên máy bay
Nam đứng khựng một nhịp. Anh không biết mình mong chờ điều gì ,một lời chào, một cái bắt tay hay đơn giản là thêm vài phút im lặng cùng nhau. Nhưng tin Dũng đã đi… như cắt nhẹ một sợi dây đang nối anh với dòng suy nghĩ dang dở từ trưa.
- nam: À… vậy à– Anh đáp chậm.
Hương nhìn anh. Cô thấy chút hụt hẫng trong mắt Nam, nhưng cũng thấy cả sự bình tĩnh. Không phải kiểu dằn lòng, mà là sự thừa nhận chân thật rằng có những điều đến, và rồi đi rất tự nhiên.
- Hương: Em có nấu canh sấu. Món anh thích
Cô nói nhỏ, như một lời mời nhưng cũng là một cách để giữ anh lại không phải bằng giằng buộc, mà bằng quan tâm rất giản dị.
Nam đi vào phòng, thay áo. Khi anh trở ra, thấy Hương đang dọn cơm. Một mình. Không có tiếng Dũng bàn bên cạnh, không có ánh mắt lấp lửng như những hôm trước.
Chính trong sự thiếu vắng ấy, Nam lại nhìn rõ Hương hơn bao giờ hết.
Người phụ nữ đang rót nước kia không còn là hình ảnh lẫn giữa hai người đàn ông, mà là chính cô. yên tĩnh, tận tụy, và… đầy phức tạp. Cô yêu. Cô sống thật. Cô dám đối diện.
Và Nam dẫu từng ghen, từng tổn thương lại thấy mình nhẹ hơn. Không hẳn là vì Dũng rời đi, mà vì khi Dũng không còn ở đây, Hương vẫn vậy. Không rối ren, không giấu giếm.
Chỉ là một người phụ nữ đang bày biện bữa cơm cho người đàn ông đã cùng cô đi qua biết bao buồn vui.
Nam ngồi xuống, gắp một miếng đậu hũ. Anh không nhìn cô, nhưng nói nhỏ:
- nam: Hôm nay em… rất thật
Hương dừng tay. Rồi khẽ mỉm cười.
Bữa tối bắt đầu. Không cần nhiều lời. Nhưng có một điều Nam biết chắc hôm nay, anh đã nhìn thấy Hương bằng một đôi mắt hoàn toàn mới.
Không gian lại lặng. Nhưng lần này là sự im lặng dễ chịu.
Nam quay sang nhìn cô, chậm rãi nói không nặng nề, cũng không rào đón:
- nam: Em vẫn ở đây. Anh cũng vẫn ở đây. Chúng ta… có thể bắt đầu lại, nếu em muốn
Hương quay mặt nhìn anh. Ánh mắt cô không có nước mắt, nhưng trong veo và sâu. Cô không gật. Cũng không từ chối. Chỉ đưa tay ra, đặt lên tay Nam, xiết nhẹ:
- Hương: Em ở đây. Và em muốn hiểu anh như một người đàn ông, không chỉ là chồng
Nam nhìn bàn tay đó. Đặt tay mình lên. Không cần nói thêm gì.
Căn phòng vẫn yên, nhưng lần này, nó không còn cô đơn.Chỉ có hai người và một cơ hội mới. Hương ngồi đối diện Nam, mặc chiếc váy ngủ màu be mềm rũ, tóc buộc cao đơn giản. Ánh mắt cô có nét thư giãn sau một ngày nhiều lặng thầm. Nam thì cởi áo sơ mi ngoài, chỉ mặc áo thun bên trong, xắn tay áo lên gọn gàng.
Hương cười, vừa gắp cho Nam miếng đậu phụ, vừa nói.
- hương: Lâu rồi mới được ăn cơm hai người yên tĩnh thế này
Nam đáp, vừa nhai vừa nói lơ đãng như thể đang cố che đi niềm vui thật sự:
- nam: Thì tại trước giờ em toàn… nấu cho ba người
Cả hai cùng bật cười, không có chút cay đắng. Chỉ là một sự thừa nhận nhẹ tênh. Và có lẽ, cũng chính vì đã đi qua cả ghen tuông, hoài nghi và giận dỗi… mà lúc này họ mới thấy được giá trị của một bữa ăn bình thường như thế.
Họ vừa ăn vừa kể nhau nghe những chuyện nhỏ
– Một khách hàng Nam gặp sáng nay, nói chuyện mãi mà không ký được hợp đồng.
– Mấy cọng rau trong rổ hôm nay bị sâu đục, Hương phải lựa từng cọng một.
– Cả hai cùng nhớ về lần đầu nấu ăn chung, Hương quên nêm muối, Nam vẫn khen ngon.
Không cần quá nhiều va chạm thân xác, không cần ôm hôn.
Chỉ bằng ánh nhìn và tiếng cười, không khí giữa họ đã đủ ấm.
Ăn xong, Nam đứng dậy trước. Nhưng thay vì vào phòng như mọi khi, anh nói nhẹ:
- nam: Để anh rửa bát
Hương nhìn anh hơi bất ngờ:
- Hương: Thôi… để em làm, anh cả ngày đi làm rồi
Nam không nói gì, chỉ cười, đi vào bếp, xắn tay áo.
- nam: Anh chưa chết đâu. Cho anh làm một lần xem có vỡ bát không
Hương đứng tựa khung cửa, tay khoanh nhẹ trước ngực, nhìn anh lúi húi dưới vòi nước. Nước bắn lên tay áo, vài vệt xà phòng trắng mờ vương trên cổ tay. Nhưng khuôn mặt Nam thì bình thản, tập trung. Và… dịu dàng.
- Hương: Cảm ơn anh-Hương khẽ nói, rất khẽ.
Nam không quay lại, chỉ giơ tay ra sau, vẫy vẫy như thể đã nghe thấy. không cần lời hứa nào cả.
Chỉ có một người rửa bát, một người lau bàn.Và hai trái tim đang học lại cách sống cùng nhau từ những điều tử tế nhỏ nhất.
Phòng tắm mở đèn vàng dịu.
Tiếng nước chảy đều đặn như một bản nhạc nền êm đềm. Không còn không khí ngượng ngập. Không cần hỏi han. Nam đứng dưới vòi sen, nước trượt dài qua bờ vai anh. Hương bước tới, cầm chai dầu gội, khẽ bảo:
- Hương: Để em gội đầu cho anh
Nam ngẩng lên, đôi mắt ánh nước nhìn cô, rồi khẽ cúi đầu xuống, im lặng đồng ý. Hương đổ một chút dầu gội ra tay, xoa đều rồi đưa lên mái tóc anh. Bàn tay cô mát, nhẹ, những đầu ngón tay xoa vòng vòng trên da đầu, dịu dàng như đang xoa dịu cả những khoảng trống trong lòng cả hai.
- Hương: Lâu rồi nhỉ” – Hương khẽ nói – “chúng ta không chăm sóc nhau như thế này.”
Nam không trả lời. Nhưng ánh mắt anh nhắm lại, vai hơi thả lỏng. Anh nghe thấy không chỉ tiếng nước, mà cả tiếng nhịp tim mình đang chậm lại ,yên bình.
Sau khi xả sạch bọt, Nam lấy khăn, quay người lại. Họ nhìn nhau trong làn hơi nước mờ mờ phủ quanh gương.
- nam: Tới lượt anh rồi– Nam nói, rồi cầm khăn nhẹ lau nước bám trên cổ và vai Hương.
Hương để yên. Cô nhắm mắt, tựa nhẹ vào người chồng. Không phải vì mệt. Mà vì… cảm giác được yêu thương trở lại. Không vội vàng. Không đòi hỏi.
Cả hai đứng đó, trong gian phòng ướt hơi nước, như thể đang đứng trong một chiếc kén nơi không còn ai khác ngoài họ. Những hiểu lầm, những tổn thương, những người từng chen giữa… đều ở lại phía ngoài cánh cửa đóng kín.
Đêm ấy, họ không cần phải nói thêm lời nào. Chỉ cần ánh mắt nhìn nhau khi tắt đèn, hơi ấm bàn tay chạm nhẹ dưới lớp chăn, là đủ để biết rằng:
“Mình vẫn còn có thể bắt đầu lại.
Mình vẫn là một phần trong nhau.”
hóng bác,thanksLên luôn 2 chap cho các bác đọc cho nóng. Em viết tới phác qua tới cháp 30 rồi. Nhưng còn phải sửa lại nên sẽ ra từ từ nhé. Bác nào cần gì thì ib liên hệ em. Em có để link tele ở trang cá nhânn ạ
Sắp kịch tính hả bro. Mấy chap này nhẹ nhàng há.Chương 23
Sáng hôm sau
Tiếng chim lách tách ngoài cửa sổ.
Ánh nắng nghiêng qua khe rèm, vắt lên bộ ghế ăn sáng một vệt vàng nhạt. Nam dậy trước, bước xuống bếp. Anh không pha cà phê như mọi ngày. Hôm nay, anh lấy trứng, lấy bánh mì, làm bữa sáng đơn giản.
Cái cảm giác lạ lẫm khi chính tay mình chuẩn bị cho hai người… lại khiến lòng Nam nhẹ đi rất nhiều.
Hương thức dậy sau đó. Cô mặc bộ váy ngủ đơn giản, gọn gàng. Bước xuống bếp, thấy anh đang cắm cúi trước chảo trứng ốp la. Cô không nói gì ngay. Chỉ đứng nhìn anh một lúc lâu ánh nhìn vừa biết ơn, vừa buồn bã, vừa yên lòng.
Nam quay lại, hơi cười:
- nam: Ngồi đi. Hôm nay anh nấu
Hương kéo ghế ngồi xuống. Không khí rất nhẹ. Không ai nhắc đến Dũng. Không ai nhắc đến đêm qua. Không ai cần hỏi thêm điều gì nữa.
- Hương: Anh ngủ được không?– Hương hỏi, giọng mềm.
Nam lắc đầu, nhưng không vẻ gì là oán thán:
- nam: Không nhiều. Nhưng sáng nay thấy dễ thở hơn
Họ cùng ăn. Bánh mì chấm lòng đỏ trứng. Ly sữa đậu nành còn hơi ấm. Không ai nói về những chuyện vừa qua như thể đã đóng lại từ tối qua, gói gọn trong một lời xin lỗi và một lời hứa. Chỉ còn lại… ngày hôm nay.
- Hương: Anh định trưa nay ăn gì?– Hương hỏi, như thể mọi thứ trở lại bình thường.
Nam cười nhẹ:
- nam: Anh ăn ở công trình. Chiều về sớm. Muốn về sớm… vì hôm nay, anh nhớ nhà
Hương cúi đầu, không giấu được vẻ mềm lòng.
Cảnh kết sáng ấy rất đơn giản. Nam dọn chén bát, Hương lau bàn. Hai người đi ngang nhau trong bếp, chạm nhẹ tay một cái. Không còn e ngại, không còn cảm giác xa cách. Chỉ là… vẫn còn ở đây, cùng nhau.
Và đó đã là câu trả lời tốt nhất cho tất cả.
Chiều hôm đó.
Nam về sớm thật, như đã hứa.
Khoảng 4 giờ rưỡi, nắng ngoài ban công vẫn còn sót lại chút vàng dịu, đủ để không làm người ta thấy mệt mỏi. Anh mở cửa bước vào nhà, Hương đang tưới mấy chậu cây nhỏ. Tiếng nước từ chiếc bình tưới rơi tí tách xuống đất, rất khẽ, rất bình yên.
- nam: Đi dạo không?– Nam hỏi, nhẹ như hỏi một thói quen cũ.
Hương quay lại, khẽ mỉm cười:
- Hương: Ừ
Con đường nhỏ quanh khu nhà vắng người. Hai hàng cây vẫn đứng yên như mọi ngày, chỉ khác là hôm nay… có họ. Không ai nói gì vội. Họ đi song song, bước chậm. Đôi khi Nam cúi xuống đá nhẹ một chiếc lá rơi. Đôi khi Hương nghiêng đầu nhìn những nhành hoa cỏ ven đường.
- nam: Lúc trước, anh hay đi làm về muộn. Có khi cả tuần không bước ra khỏi công trình– Nam lên tiếng trước.
- Hương: Em cũng đâu khá hơn. Việc, con, nhà… rồi thì mệt, rồi thì lười nói– Hương đáp, giọng không trách móc. Chỉ như nhắc lại.
Nam khẽ cười:
- nam: Giờ mới biết. Không cần đi đâu xa, cũng có thể lạc mất nhau ngay trong chính cái nhà mình sống
- Hương: Ừ. Nhưng cũng may, mình vẫn tìm lại được – Hương nói, bàn tay cô đưa lên vuốt nhẹ sợi tóc vướng bên má.
Nam nhìn cô, đôi mắt bớt đi những muộn phiền, như đã thực sự buông xuống. Không còn cố gồng để làm người tha thứ, không cần phải ra vẻ độ lượng. Chỉ đơn giản… là chấp nhận. Và đi tiếp.
- nam: Mình cứ sống chậm lại chút. Bớt nghĩ nhiều. Bớt trách nhiều. Được không? – Nam nói, nửa như hỏi cô, nửa như tự nhắc chính mình.
Hương gật đầu.
- Hương: Em muốn thế từ lâu rồi
Khi mặt trời xuống thấp, họ quay về.
Bước chân nhẹ. Không nắm tay, không cần cố thân mật. Nhưng giữa họ, đã không còn những bức tường.
Về nhà, Hương đặt nồi cơm. Nam ngồi xếp lại mấy cuốn sách cũ. Mọi thứ nhỏ bé. Nhưng từ lúc này, họ biết, từng điều nhỏ ấy… chính là thứ giữ họ ở lại bên nhau.
Một buổi tối bình dị.
Bữa cơm tối không có gì đặc biệt. Vẫn chỉ là canh rau, thịt kho, dưa muối… Những món ăn giản dị, dễ làm. Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, cả hai cùng ăn chậm rãi, không nhìn vào điện thoại, không vội vã kết thúc bữa ăn như mọi ngày.
Nam ăn xong, chủ động cất chén bát, rửa sạch. Hương không giành phần, cũng không khách sáo như những ngày đầu còn ngại ngùng. Họ đã quen lại với sự tồn tại của nhau. Không phải thói quen nhàm chán, mà là sự trở về.
Tối đó, hai người ngồi trên ghế sofa, bật tivi. Một bộ phim hài nhẹ nhàng. Không ai tập trung xem cho trọn vẹn, chỉ thỉnh thoảng bật cười vì một đoạn thoại ngớ ngẩn.
- nam: Anh nhớ hồi xưa… mình hay ngồi coi mấy chương trình tầm phào như vầy. Lúc đó chẳng nghĩ gì hết- Nam nói, nửa cười nửa tiếc.
Hương đáp, tựa nhẹ đầu lên vai anh. Nam không nói thêm gì. Anh đưa tay khẽ nắm lấy bàn tay vợ, không siết chặt, chỉ đặt ở đó như để nhắc nhau: Đã đi qua đủ xa, giờ có thể dừng lại, hít thở, và bình yên.
- Hương: Ừ. Hồi đó, chỉ cần có nhau, có cái TV, cái ghế này… đã đủ vui rồi
TV vẫn bật. Câu chuyện giữa họ cũng nhẹ nhàng như thế:
- Hương: Ngày mai em tính trồng lại mấy chậu cây ngoài ban công. Cây héo rồi
- nam: Anh mua đất với phân về cho
- Hương: Mai anh đi làm sớm không?
- nam: Không vội. Muốn chở em đi chợ sáng
Không có ai nhắc tới Dũng nữa. Không ai nói về chuyện đã qua. Vì cả hai hiểu: điều giữ họ ở lại, không phải là việc tha thứ hay chấp nhận ai khác…
Mà chính là những tối bình yên như vầy.Những câu chuyện nhỏ. Những cái tựa vai không còn ngại ngùng.
Ngoài cửa sổ, thành phố sáng đèn.
Trong nhà, chỉ còn hai người, một chiếc ghế sofa, một tiếng TV cười vang… và sự yên ổn vừa đủ để bước tiếp.
Sáng hôm sau.
Trời sớm, không khí trong lành, chưa kịp oi ả như mọi ngày. Hương mặc chiếc áo thun trắng, quần jeans đơn giản. Nam cũng vậy. Không cần phải ăn mặc gì cầu kỳ họ chỉ ra chợ, như bao cặp vợ chồng bình thường khác.
Đi bên nhau.
Không ai nói nhiều, nhưng không khí giữa họ nhẹ hẳn đi. Không còn khoảng lặng nặng nề, cũng chẳng còn những ánh mắt lén lút dò xét. Họ cười khi chọn bó rau đẹp hơn, khi tranh nhau thử quả cà chua chín nhất.
- nam: Mình mua gì nấu hôm nay?– Nam hỏi, giọng vui vẻ lạ kỳ
- Hương: Thịt rang cháy cạnh. Canh rau dền
- nam: Được, để anh đi chọn thịt
Cả hai chia nhau ra. Lâu lắm rồi mới có cảnh như thế, như thể những tháng ngày xa cách vừa qua chỉ là một giấc mơ cũ kỹ.
Về nhà, cùng nhau vào bếp.
Nam rửa rau, Hương thái thịt. Tiếng dao, tiếng nước chảy, tiếng nồi sôi lách tách. Không ai vội, không ai hấp tấp. Họ làm mọi thứ rất chậm, rất thật, như đang khâu vá lại những mảnh vụn nhỏ của cuộc sống từng bỏ quên.
- nam: Anh nhớ lúc mới cưới, em từng dặn là phải để nước mắm sôi già mới cho thịt vô rang – Nam vừa cười vừa đảo chảo.
- Hương: Vậy mà bây giờ còn nhớ hả?– Hương cũng cười, ánh mắt dịu dàng.
Nam không nói. Nhưng trong lòng nghĩ: Những thứ nhỏ nhặt vậy, lại chính là điều giúp người ta nhớ mình thuộc về ai.
Bữa cơm trưa dọn lên.
Canh nóng, cơm dẻo, thịt rang thơm nức. Họ ngồi ăn cùng nhau, không phải vì trách nhiệm, mà vì chính bản thân họ cũng muốn giữ lấy giây phút bình thường này.
- nam: Ngon– Nam khen, rất chân thành.
- Hương: Em cũng thấy vậy–Hương cười, nhẹ như gió.
Ngoài hiên, nắng rơi lấp lánh trên những chậu cây mới được tưới.
Trong nhà, hai người ngồi cạnh nhau, cùng ăn, cùng cười. Không nghĩ gì xa. Không lo chuyện ngày mai.
Nhưng bất chợt tin nhắn từ điện thoại Hương rung lên. Đó là tin nhắn của Hưng, sếp của Hương nhắn tới. Hương cầm điện thoại lên đọc tin nhắn, mắt cô hơi nhíu mày, gương mặt nhăn lại. Nam có hỏi nhưng Hương bảo chỉ là công việc thôi. Nam cũng không hỏi gì thêm, còn Hương cô thấy lo lắng. Không biết điều gì sẽ ấp tới bên gia đình của gì Nam nữa. Điềm lành hay điềm xấu…
Tiếp đi bác ơi. Em Hương chịch khắp thiên hạ luôn quáChương 25
Buổi chiều. Trên đường về. ánh mắt nhìn thẳng vào dòng xe trước mặt nhưng đầu óc không còn tập trung vào đèn đỏ, làn đường hay còi xe.
Những câu nói của Hưng như vẫn văng vẳng bên tai. Những tấm ảnh ấy cô biết chúng không còn là bí mật. Nhưng cô cũng biết, mọi chuyện giờ không còn nằm ở việc lộ hay không lộ. Mà nằm ở cách cô đối diện.
“Mình đã đi xa đến mức này, còn gì để giấu nữa?”
“Mình sợ điều gì? Dũng? Nam? Hay bản thân mình?”
Chiếc xe chậm chậm dừng bên vệ đường, Hương nhắm mắt lại. Một khoảnh khắc yên tĩnh trong chính sự hỗn loạn.
Cô nhận ra điều khiến cô hoang mang nhất, không phải là chuyện bị ai đó phát hiện.Không phải là những tấm ảnh.Không phải là sếp Hưng. Mà là Nếu Hưng biết, liệu còn ai đã biết? Liệu những giới hạn cô và Dũng, cô và Nam, tưởng như riêng tư, có thật sự được giữ lại cho riêng họ?
“Đây là cuộc chơi mình tự bước vào. Vậy phải đi tiếp, bằng chính cái đầu tỉnh táo.”
“Dũng sẽ không bảo vệ mình khỏi miệng đời.”
“Nam… đã chấp nhận, nhưng không có nghĩa anh ấy chịu được tất cả.”
Hương mở mắt, thở dài.
Cô về thẳng nhà, không nhắn cho Nam biết. Không kể. Không giải thích.
Chỉ nấu cơm, dọn dẹp, cắm hoa… như mọi ngày.
Nhưng trong lòng, cô đã rõ một điều:
Đã đến lúc, chính cô phải làm chủ ván cờ này. Không còn ai có thể thay cô nghĩ thay cô nữa. Không Dũng, không Nam, không Hưng.
Buổi tối. Trong căn nhà nhỏ.
Tiếng chìa khóa tra vào ổ cửa vang lên rất khẽ. Nam về sớm hơn thường ngày.
Anh bước vào, thấy đèn bếp sáng, mùi canh nóng, tiếng cơm sôi lục bục, dáng Hương ngồi quay lưng nơi bàn ăn, vẫn chiếc váy ngủ mỏng nhẹ, tóc buông hờ.
Tất cả đều… bình thường.
Nhưng chính cái bình thường ấy, Nam lại cảm thấy trong lòng có gì đó khác lạ.
Nam nói, nhẹ như không.
- Nam: Anh về rồi
Hương quay lại, cười rất hiền:
- Hương: Em biết
Họ ăn cơm cùng nhau. Vẫn là canh rau, đĩa cá rim, cơm nóng. Vẫn là đôi đũa quen thuộc.
Nam kể vài câu chuyện nhỏ về công trình, về mấy cậu thợ tranh nhau thuốc lá, về con đường đang làm dở.
Hương nghe, gật đầu, mỉm cười. Đáp lại rất dịu dàng.
Nhưng suốt bữa cơm, có một điều Nam nhận ra rất rõ: Hương hôm nay rất lặng. Không buồn, không vui, không căng thẳng. Chỉ là… đang nghĩ gì đó rất xa.
Sau bữa cơm, Hương dọn dẹp như mọi ngày. Nam không hỏi. Anh nhìn dáng vợ lau bàn, rửa bát, lau khô tay bằng chiếc khăn quen thuộc mọi thứ đều bình dị, nhưng lại mang cảm giác chuẩn bị cho một bước ngoặt.
Khi Hương đi ngang qua, Nam nắm tay cô rất nhẹ.
- Nam: Em sao thế?
Hương siết tay anh một chút, rồi mỉm cười:
- Hương: Không sao cả. Chỉ là… em nghĩ ngày mai mình sẽ làm vài việc em cần làm. Để dọn sạch mọi chuyện
Nam không hỏi thêm.
Bởi trong ánh mắt Hương, anh thấy rõ: cô ấy đã quyết rồi. Một quyết định lặng lẽ, chín muồi. Không cần nói ra nữa.
Tối hôm đó, hai người nằm cạnh nhau, tay nắm tay. Không ai ngủ vội.
Ngoài kia thành phố lặng lẽ.
Trong này, lòng người cũng đang lặng lẽ bước qua một ranh giới khác.
Sáng hôm sau.
Hương mặc chiếc váy công sở đơn giản, gọn gàng, chỉn chu. Màu be nhẹ nhàng, không phô trương, nhưng đủ để khiến cô nhìn vào gương và nhắc nhở mình:
“Hôm nay, không được yếu lòng.”
Cô tới công ty đúng giờ, gật đầu chào đồng nghiệp như thường lệ. Trong thang máy, trong ánh mắt vài người lướt qua, cô bỗng thấy ánh nhìn khác đi. Nhưng Hương hiểu, dù có ai biết, hay chỉ là tò mò, thì cũng không quan trọng bằng việc hôm nay cô sẽ đối diện với ai.
Tầng 6. Phòng Giám Đốc. Cửa khép hờ.
Cô gõ nhẹ.
Giọng Hưng vẫn trầm, vẫn lịch thiệp như mọi lần. Nhưng trong ánh mắt nhìn cô, không còn vẻ khách sáo.
- Hưng: Mời vào
Hương ngồi xuống, không chờ mời.
- Hương: Anh muốn gì, cứ nói thẳng
Hưng dựa lưng vào ghế, nở một nụ cười vừa đủ lịch sự, vừa đủ để cô hiểu: mọi điều hôm qua chỉ mới là khởi đầu.
- Hưng: Tôi chỉ muốn nhắc cô thôi. Những gì tôi có… không chỉ là vài bức ảnh. Nếu cô muốn, tôi sẽ xoá hết. Còn nếu không, thì tôi cũng không dại gì mà làm rùm beng. Nhưng cô hiểu ý tôi chứ?
Hương nhìn thẳng:
- Hương: Ý anh là gì?”
Hưng thấy Hương nhưn nhường nên anh càng lấn tới nữa
- hưng: được rồi. Vào thẳng vấn đề nhé. Cả cô và Dũng đều có gi ăn đình riêng và công việc. Tôi biết cả hai không muốn mất đi những gì mình đang có hiện tại
- Hương: anh nói đúng
- Hưng: với hoàn cảnh của cô bây giờ, thực sự nó rất là khó khăn đấy. Nhưng cô yên tâm, tôi là một người kín tiếng. Nên chuyện của cô và Dũng tôi sẽ không nói cho bất kỳ ai biết
- Hương: anh chắc chứ
- Hưng: tất nhiên chúng ta sẽ có vài thoả thuận rồi
- Hương: thoả thuận gì
- Hưng: ôk. Rất thẳn thắn. Vậy tôi nói luôn. Tôi muốn cô và tôi có một mối quan hệ ngoài luồng, tất nhiên k phải là đồng nghiệp, cô không cần phải lo đâu. Chúng ta chỉ như người tình thôi
- Hương: nhưng…
- Hưng: tất nhiên là cô có thể chọn không đồng ý. Nhưng tôi k giám chắc mình sẽ giữ kín được chuyện này mãi đâu
- Hương: tôi…
hưng: tôi gọi cô lên đây để đưa ra cho cô những lựa chọn. Và lựa chọn như nào thì là do cô. Cô thử nghĩ xem, gia đình, đồng nghiệp biết cô ngoại tình và với người đàn ông đã có gia đình mà lại là sếp của cô nữa. Thì cô nghĩ sao, sau này cô sẽ không xin việc được ở đâu trong cái nghành này đâu?
Hương đập tay xuống bàn, mặt cúi xuống
hương: tôi đồng ý. Làm ơn. Anh đừng có đem chuyện này ra ngoài
Hưng cười khểnh nham hiểm, tay anh ta đặt lên đùi Hương mà xoa
hưng: tôi muốn chúng ta có một buổi gặp thân mật ở khách sạn. Nhưng cô phải nhớ một điều, nơi gặp mặt phải được giữ bí mật, vì vậy cô không được nói với ai, kể cả chồng cô
Hương: tôi biết điều đó
Hưng: vậy cô có thể về phòng được rồi
Hương: cảm ơn anh. Tôi muốn chúng ta cứ giữ mãi mấy bí mật này với nhau
Nói xong hương quay người bước ra cửa đi một mạch tới thang máy mà không ngoái lại nhìn. Cô biết sắp tới đây mình sẽ phải chịu rất nhiều sóng gió ập tới, cô hơi bâng khâng trong suy nghĩ, cô muốn chuyện này chấm dứt, muốn quay về với Nam, với các con và cả với Dũng. nhưng hiện tại cứ tát vào mặt cô những cú tát thật đau để cô tỉnh lại
Một người phụ nữ như Hương có một cái tôi rất lớn mà giờ đây phải nhún nhường trước một thế lực hắc ám mà cô không thể chiến đấu với nó được, cô không đủ sức, ai sẽ là người giúp cô đây, chắc là chỉ có cô mà thôi
Cô vùi đầu vào công việc để quên đi những suy nghĩ nặng nề trong đầu mà quên đi bây giờ đang là giờ nghỉ trưa. Nhìn đồng hồ đã là 12h10p rồi. Đáng lẽ cô phải đi ăn từ 15p trước rồi, mọi người trong phòng cũng đã đi ăn hết rồi, chỉ còn lại cô với thực tại. Hương chợt giật mình vì tin nhắn điện thoại. Là Hưng. Không biết anh ta sẽ giở trò quái quỷ gì nữa. Cô mở tin nhắn ra đọc
hưng: tôi muốn nhìn cặp vú của cô
Hương đỏ mặt, ở đây là công ti mà hắn giám bắt mình làm trò đó ư, ngững ngự một hồi cô nhắn lại
hương: ở đây là công ti đấy?
Hưng: giờ nghỉ trưa. Mọi người không có ở đây. Cô có thể vào wc
Đọc tin nhắn mà Hương không thể lấy thêm lý do nào để từ chối nữa. Cô đi vào nhà wc, cô nhìn trước, ngó sau xem có ai không rồi mới yên tâm đi vào. Cô đóng cảnh của cẩn thận rồi vén áo lên chụp một kiểu ảnh lộ vú rồi gửi cho Hưng
hương: vừa lòng anh chưa
Hưng: tốt, tiếp theo là cái lồn của cô. Tôi muốn xem
Hương lột chiếc váy xuống, cởi bỏ quần lót. Cô ngồi lên bệt, dạng hai chân lên rồi chụp một bức ảnh cận cảnh lồn cô rồi gửi cho Hưng
hương: như vậy đã được chưa?
Gửi tin nhắn xong cô ngồi trong wc 5p mà không thấy tin nhắn hồi âm gì, hương định kéo quần lót lên thì từ phía ngoài có tiếng gõ cửa và tiếng nói nhỏ
hưng: mở cửa ra cho tôi
Hương: mở ra làm gì? Anh đinh làm gì tôi?
Hưng: cô cứ mở ra đi
Hương nghe, tay cô đưa lên tay lên tay khoá. Cánh cửa mở ra, đứng trước mặt Hương là Hưng. Anh đi vào trong khoá cửa lại rồi tay anh xoa nhẹ lên cặp vú của Hương. Hương lấy tay che cặp vú lại nói
hương: này. Anh định làm gì vậy? Đây là công ti đó? Lỡ có ai đi ngang qua thì sao?
Hưng cười khểnh rồi gạt tay Hương ra mà bóp vú
hưng: như vậy thì càng kích thích hơn thôi
Hưng vừa nói vừa bóp vú, mặt anh ghé sát vào mép lồn Hương rồi hít một hơi dài. Hương ôm lấy đầu Hưng khẽ đẩu ra
hương: sao cơ?
Hưng: cái mùi này khiêu gợi lắm đấy
Nói rồi Hưng nhè lưỡi liếm dọc khe lồn Hương làm Hương rên lên
hương: ahh. Không. Đừng làm như vậy?
Hương cứ ngồi đó, chân cô dạng sang hai bên. Hưng cứ thế mà bú lồn cô, vừa bú Hưng vừa lấy tay miết vào hạt le làm cho hạt le của Hương phồng to lên. Rồi Hưng nhả lồn Hương ra, anh đưa hai ngón tay chọc vào lồn Hương mà móc, tiếng móc cùng tiếng nước nhờn phát ra “ ọc ọc” vừa móc tay Hưng vừa miết vào hạt le làm Hương kích thích
Bị Hưng kích thích nên Hương dần cảm thấy sướng hơn. Cô tự đặt câu hỏi trong suy nghĩ của mình. “ Chuyện gì đang xảy ra vậy…? Tình hình thế này mà mình có thể hứng được sao…? Chuyện gì với mình vậy? Tâm trí mình đang mờ đi?
Trong lúc Hương đang tự hỏi mình thì Hưng tăng tốc độ móc lên làm cho Hương càng ngày càng sướng. Khoái cảm tăng lên rồi cơ thể Hương run lên và miệng cô rên
hương: ahhh
Hương ra. Cô ra trong tỉnh cảnh hết sức éo le như này, quả thực là điều mà cô chưa hề nghĩ tới. Nước nhờn chảy ra ướt đẫm tay Hưng. Hưng rút tay ra rồi nhìn cô trầm trồ
hưng: trời ơi. Chuyện gì vậy? Tôi vừa mới móc mà cô đã ra rồi sao?
Nói rồi Hưng đứng dậy dí sát con cặc vào má Hương. Hương đoán được ý nên cô há miệng ra đón lấy con cặc Hưng. Chiếc miệng xinh xắn của cô ngậm chặt lấy cặc Hưng rồi bú, cô bú điệu nghệ làm Hưng phấn khích, anh ôm lấy đầu cô mà nắc cặc của mình mạnh vào miệng cô làm cho nước miếng của Hương chảy ra hai bên mép nhìn trong rất dâm dục
Để Hương bú một hồi Hưng dứt cặc khỏi miệng Hương ra rồi vỗ nhẹ vào mông cô. Hương hiểu ý cô liền quay mông lại phía sau để Hưng chơi doggy mình. Hưng cầm cặc quệt mất cái vào mép lồn Hương rồi lựa trúng lỗ mà hẩy cặc vào. Cặc Hưng chui tọt vào lồn Hương, cảm giác đầu tiên Hưng cảm nhận được là lồn cô rất ấm, trơn và nó rất là bót. Hưng phải rít lên
hưng: trời ơi… đúng là như tôi suy nghĩ… lồn em địt đã quá…
Hương: ahh haaa uhhh
Hưng rút cặc ra chậm rãi rồi đóng mạnh vài cái làm Hương sướng điên lên, lồn cô co bóp dữ dội. Hưng địt chậm mấy cái để làm quen với lồn Hương, khi đã quen rồi thì anh tăng tốc nắc nhanh dần. Hương thì ú ớ nhưng miệng vẫn nói những cô giả nai
hương: đừng mà…dừng lại đi…uhhh uhhh dừng lại
Hưng: đã có ai nói với em là lồn em rất tuyệt chưa
Hương: hả?
Hưng: nếu em không thích thì a sẽ dừng lại?
Hưng rút cặc ra gần hết chỉ để lại đầu khấc trong lồn Hương rồi đứng im. Cơ lồn trong Hương siết lại. Cô nói không nhưng lồn cô lại nói có, không biết phải chọn lựa ra sao. Cô ậm ừ để cho qua mọi chuyện và cô cũng muốn cảm nhận cơn sướng này. Từ lúc Dũng đi cô đã có được trận làm tình và nào ra hồn đâu. Nam thì chỉ được vài phút là ra rồi. Thôi cứ sướng đã vậy
hương: không…ý tôi là anh đừng dừng lại- hương đưa hai tay ra sau khẽ vạch lồn ra
Hưng nhìn Hương rồi cười khểnh lên mà nắc mạnh cặc vào. Hương rên lên
hương: uhhh cặc anh vào nút cán rồi…
Hưng: em vừa nói tôi dừng lại, giờ lại bảo tôi đừng dừng lại… ý em là sao…
Hương: ý của em là anh cứ địt mạnh vào lồn em đi
Hưng: em đúng là một người phụ nữ tuyệt vời đó
Hưng ôm lấy hai bên hông Hương làm điểm vững rồi anh dập mạnh cặc từ phía sau. Hương hưởng ứng cơn sướng bằng cách ưỡn mông về sau cùng với nhịp dập của Hưng và tay cô xoa lấy đầu ti đnag cứng ngắc của mình rồi há miệng thở dốc. Tay cô bám chặt vào tường rồi suy nghĩ
“ ahhh mình đang làm gì thế này?? Mình và làm việc này vì ai?? Mình sướng quá?? Ahhh mình thèm cảm giác này??? Ahhh “”
Một tay Hưng túm lấy đầu Hương kéo về sau, một tay bấm lấy đầu ti Hương mà nắc
hưng: nhìn gương mặt sung sướng của em lúc này. Nó thật là gợi dục. Cả cặp vú của em nữa, nó cứng ngắc rồi này
Hưng rút cặc ra rồi bảo Hương quay mặt về phía mình. Hương dạng chân sang hai bên chờ đợi. Hưng cầm cặc nắc mạnh vào lồn Hương “ ót” khiến người cô hơi xô về sau một chút. Hưng hơi ươn người lên phía trước, mặt anh sát mặt Hương nói nhỏ
Hưng: anh thích nhìn em như thế này
Chưa kịp nói dứt câu Hưng hôn lấy cặp môi Hương. Hương hơi bật ngờ với nụ hôn này nhưng cô cũng hé miệng ra đón nhận lưỡi Hưng trườn vào khoang miệng mình mà nút lưỡi. Vừa nút lưới Hưng vừa nắc cặc vào lồn làm Hương tê dại, gương mặt cô ngệt đi vì sướng
hưng: biểu cảm của em làm người khác nứng cặc đấy Hương ạ
Hương: ahh ohhh ahhh uhhh
Hưng: cặc anh hay cặc chồng em tuyệt hơn hả?
Hương: anh đưng hỏi như vậy. Em không trả lời đâu
Hưng: của anh hah của chồng em? Trả lời đi
Hương: ahhh sướng quá, sướng lồn quá- cô rên lên để tránh câu hỏi của Hưng
Hưng: anh hiểu rồi. Vậy anh bắn vào trong chắc cũng không sao đâu nhỉ
Hương: không…không…
Hưng cầm hai chân Hưng đẩy lên cao để cô có thể nhìn thấy cặc anh đang địt vào lồn mình
hưng: mở to mắt ra mà nhìn anh bắn vào lồn em này
Hương: không.. đừng bắn vào trong em… đừng
Hưng: ahhhh cặc anh đang co giật như điên rồi. Anh ra đâyyyy
Hương: ahhhh
Hưng đóng hơn chục cái nút cán rồi cặc Hưng căng lên mà bắn tinh vào lồn Hương, từng dòng tinh ấm bắn sâu vào bên trong. Hương cảm nhận được tinh của Hưng. Cô rên lên trong vô vọng
hương: đừng bắn bên trong em mà… uhhh
Lúc cô rên cũng là lúc lồn cô co giật mà ra. Cô lên đỉnh cùng với Hưng. Cô đón nhận từng đợt xuất tinh của Hưng vào sâu trong lồn cô. Hưng thở hổn hển rồi rút cặc ra, tinh cũng chảy ra theo. Nó chảy dọc khe lồn xuống tới tận đít Hương. Hưng lấy khăn lau cặc mình rồi chỉnh lại quần áo, mở cửa đi ra ngoài mặc kệ Hương nằm ngồi thở hổn hển với cái lồn rỉ tinh của mình…


