Vậy để đứa sau điHương trẻ tí nữa tầm 29,30 xong mới 1 đứa thì ok hơn bác nhỉ, nhưng thôi bác có gạch đầu dòng sẵn rồi cứ viét theo ý mình chỉ mong có chương đều để đọc k drop
Lượt xem: 98752
Vậy để đứa sau điHương trẻ tí nữa tầm 29,30 xong mới 1 đứa thì ok hơn bác nhỉ, nhưng thôi bác có gạch đầu dòng sẵn rồi cứ viét theo ý mình chỉ mong có chương đều để đọc k drop
Hôm nay chưa có chap mới rồi. Bác đợi nhéHôm nay có chap mới ko bác
kĩ thế bácTruyện quá hay, m cũng đồng ý là cái hay của tác giả là tập trung mô tả vào tâm lý hơn là cảnh quan hệ, m thấy cái thập thò và úp mở của sex còn thú vị hơn những cái mô tả cảnh sex, ở đây chắc ai cungz biết sex nó thế nào rồi. M xin mạn phép đóng góp ý kiến :
- tâm lý : có lẽ nên dần miêu tả thêm về sự vào vai của các nhân vật. Nam thấy dần có một điều gì thức tỉnh trong mình? Thấy bị kích thích, sau màn chui tủ, đây là cú shock, làm Nam bị thay đổi, trước đây tác giả rất khôn ngoan khi giữ tâm lý Nam mơ hồ. Có lẽ sau quả này Nam nên vào vai Cuckold dần. Trở nên nhu nhược hơn, bắt đầu tgia mua đồ sexy, giúp vợ chuẩn bị lên đồ cho Dũng chơi..? Nhưng cái hay của tgia là sự cháy chậm của tình tiết, nên sau quả Bom vừa rồi là đc xem trực tiếp, nên lại giảm nhịp độ xuống, lại là sự úp mở về sex
- cô vợ có lẽ nên thay đổi tâm lý tiếp, dần dần thích thú với sự sắp xếp đó, và có thể cho Nam sex thương hại?
- Dũng : không nên biến thành tên bắt nạt. Mà nên vào vai ông chủ rộng lượng? Có quyền lực nhưng không dồn ép.
m xin tha thiết là tác giả nên giới hạn chuyện mô tả sex, vì nó kín kín hở hở thì lại hay. Còn phô hết thì lại nhàm rất nhanh.
trong trò cuckold, m thấy những cái nhỏ nhỏ kiểu như tgia đã làm đc như xem trộm tin nhắn là chi tiết đắt hơn nhiều.
cảm ơn tác giả. Đừng drop nhé. Và cứ tmai chuẩn bị cho chuẩn đừng vội.
Cảm ơn bác đã đóng gió ý kiếnTruyện quá hay, m cũng đồng ý là cái hay của tác giả là tập trung mô tả vào tâm lý hơn là cảnh quan hệ, m thấy cái thập thò và úp mở của sex còn thú vị hơn những cái mô tả cảnh sex, ở đây chắc ai cungz biết sex nó thế nào rồi. M xin mạn phép đóng góp ý kiến :
- tâm lý : có lẽ nên dần miêu tả thêm về sự vào vai của các nhân vật. Nam thấy dần có một điều gì thức tỉnh trong mình? Thấy bị kích thích, sau màn chui tủ, đây là cú shock, làm Nam bị thay đổi, trước đây tác giả rất khôn ngoan khi giữ tâm lý Nam mơ hồ. Có lẽ sau quả này Nam nên vào vai Cuckold dần. Trở nên nhu nhược hơn, bắt đầu tgia mua đồ sexy, giúp vợ chuẩn bị lên đồ cho Dũng chơi..? Nhưng cái hay của tgia là sự cháy chậm của tình tiết, nên sau quả Bom vừa rồi là đc xem trực tiếp, nên lại giảm nhịp độ xuống, lại là sự úp mở về sex
- cô vợ có lẽ nên thay đổi tâm lý tiếp, dần dần thích thú với sự sắp xếp đó, và có thể cho Nam sex thương hại?
- Dũng : không nên biến thành tên bắt nạt. Mà nên vào vai ông chủ rộng lượng? Có quyền lực nhưng không dồn ép.
m xin tha thiết là tác giả nên giới hạn chuyện mô tả sex, vì nó kín kín hở hở thì lại hay. Còn phô hết thì lại nhàm rất nhanh.
trong trò cuckold, m thấy những cái nhỏ nhỏ kiểu như tgia đã làm đc như xem trộm tin nhắn là chi tiết đắt hơn nhiều.
cảm ơn tác giả. Đừng drop nhé. Và cứ tmai chuẩn bị cho chuẩn đừng vội.
Truyện bắt dầu gay cấn roi dây,cám ơn bạn và mong chương tiếp theo nheChương 15
Ánh nắng đầu ngày lách qua những khe rèm, rọi lên căn phòng còn phảng phất hơi ấm của một đêm dài.
Dũng tỉnh trước. Anh nằm yên một lúc, nhìn mái tóc Hương xõa ngang vai mình, rồi khẽ nghiêng người nhặt chiếc đồng hồ trên bàn. Kim giờ nhích qua số 7.
- Dũng: Hương…– Anh gọi nhỏ, giọng trầm và khàn vì thức trắng.
Hương cựa mình, rồi mở mắt. Ánh mắt ấy vẫn còn vương chút mệt, nhưng có một nét dịu dàng khó giấu. Không còn là Hương phải giữ ý, phải dè dặt trước những ánh nhìn khác. Giờ đây, trong căn phòng này, cô chỉ còn là chính mình, bên Dũng.
- Hương: Muộn rồi à?– Hương hỏi, giọng nhỏ như hơi thở.
- Dũng: Không muộn, nhưng anh nghĩ mình nên đi. Ăn sáng chút, rồi anh đưa em về– Dũng vừa nói vừa vuốt nhẹ tóc cô, một cử chỉ quen thuộc nhưng thường bị ngăn bởi khoảng cách hay ánh mắt người ngoài.
Họ cùng thu dọn đồ, không ai vội vã, nhưng cũng không còn nuông chiều khoảng thời gian riêng ấy nữa. Bước ra hành lang khách sạn, Dũng đi bên Hương, tay đặt hờ lên lưng cô như một thói quen tự nhiên.
Xuống đến sảnh, Dũng liếc nhìn Hương nụ cười thoáng qua môi, đủ để cả hai hiểu, dù chỉ là một bữa ăn sáng, nhưng là bữa ăn không còn phải giấu diếm, không còn phải e dè ánh nhìn người lạ.
- Hương: Anh muốn ăn gì?– Hương hỏi, giọng nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt cô ẩn một nỗi bâng khuâng.
- Dũng: Chỗ nào yên tĩnh. Để anh nhìn em lâu hơn chút, trước khi em trở về với vai của mình– Dũng đáp, nửa đùa nửa thật.
Họ bước ra cửa khách sạn. Nắng sớm trong veo, nhưng trong lòng mỗi người lại nặng trĩu những suy nghĩ riêng mà chẳng ai nói ra.
Không gian trong phòng giờ đã yên ắng. Tiếng cửa vừa khép lại cách đây không lâu, để lại một khoảng trống vắng lạnh lẽo. Trong tủ quần áo, Nam vẫn ngồi bất động, hơi thở đã không còn dồn dập như trước, nhưng tim vẫn nặng như đeo đá.
Anh khẽ nhắm mắt, cảm nhận mùi gỗ cũ trộn lẫn hơi ẩm trong không gian chật hẹp. Bao nhiêu lâu rồi? Anh không rõ. Chỉ biết từng phút trong đó dài bằng cả năm. Rồi thật chậm, Nam đẩy cánh tủ hé mở. Ánh sáng nhạt nhòa buổi sớm chiếu vào, làm anh chói mắt. Anh bước ra, chân hơi loạng choạng vì ngồi co quá lâu, hai tay buông thõng, lòng trống rỗng lạ lùng.
Căn phòng như xa lạ, dù vừa là nơi anh chứng kiến hay đúng hơn, tưởng tượng ra điều khiến tim mình rách toạc. Ga giường xộc xệch, mùi nước hoa vương lại trong không khí, ly nước còn hơi ấm trên bàn… tất cả như nhắc nhở Nam rằng anh không nên ở đây.
Anh nhặt lấy áo khoác, không buồn nhìn quanh thêm lần nào nữa. Bước ra hành lang, Nam cúi đầu tránh ánh mắt lễ tân. Xuống tới sảnh khách sạn, tay anh run nhẹ khi mở cửa oto
Động cơ nổ máy. Chiếc xe phóng đi, con đường sáng sớm vắng hoe. Gió lùa qua cửa kính mở hé làm mắt anh cay. Anh tự hỏi không biết là do gió, hay do thứ gì khác. Trong gương chiếu hậu, khách sạn lùi dần xa cùng với tất cả những gì anh đã cố chấp chịu đựng đêm qua.
Quán ăn nhỏ nằm khuất sau hàng cây bên hồ, không đông đúc, chỉ có tiếng muỗng đũa lách cách và vài câu chuyện rì rầm của những thực khách sớm. Dũng gọi hai bát phở, Hương chọn thêm ly cà phê sữa nóng. Khi người phục vụ rời đi, cả hai ngồi đối diện nhau, không vội nói. Sự im lặng giữa họ không còn căng thẳng như khi ở bữa tiệc, mà mang một sự yên ổn thoáng buồn như thể cả hai đều muốn giữ khoảnh khắc này lâu thêm chút nữa.
- Dũng: Em thấy sao?– Dũng lên tiếng, giọng nhẹ như gió sớm.
Hương cười nhạt, khuấy ly cà phê, đôi mắt lạc vào làn hơi bốc lên. Nhẹ nhõm… và cũng trống trải một chút
Dũng gật đầu, không hỏi thêm. Anh hiểu. Cả đêm dài bên nhau không xóa được những lằn ranh vô hình mà họ đều đang bước trên đó.
- Dũng: Ít ra tối qua, chúng ta không cần phải che giấu nữa – Anh nói, tay xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón.
- Hương: Nhưng vẫn phải kín kẽ chứ anh
Bát phở được mang ra. Họ ăn chậm, từng muỗng như kéo dài chút bình yên trước khi quay lại thực tại. Dũng thỉnh thoảng nhìn Hương, ánh mắt vừa dịu dàng vừa đượm lo âu, còn Hương thì tránh nhìn lâu vào mắt anh, như sợ mình sẽ không đủ sức bước đi con đường đã chọn.
Khi bữa ăn kết thúc, Dũng trả tiền rồi cùng Hương ra xe. Ánh nắng sáng rõ hơn, chiếu lên những giọt sương cuối cùng còn đọng trên kính xe. Anh mở cửa cho cô, tay đặt nhẹ lên vai như muốn giữ lại điều gì đó, rồi rụt lại.
- dũng : Anh đưa em về nhé.
Hương chỉ gật đầu, ánh mắt nhìn xa xăm. Trong lòng, cô biết, đoạn đường trở về sẽ dài hơn mọi chặng đường khác.
9h30. Tiếng mở cửa rất khẽ, như thể Hương không muốn phá tan không gian tĩnh lặng. Cô bước vào, mái tóc rối nhẹ vì gió sớm, đôi mắt còn ngân chút dư âm của một đêm dài không ngủ.
Nam đã ngồi ở bàn từ bao giờ, ly trà trước mặt đã nguội lạnh. Anh không ngẩng đầu lên ngay khi nghe tiếng động. Chỉ khi đôi giày cao gót của Hương dừng trước ngưỡng cửa, anh mới từ từ ngẩng nhìn. Ánh mắt họ gặp nhau. Không lời chào. Không câu hỏi.
Trong thoáng chốc, bao nhiêu ký ức, bao nhiêu hình ảnh Nam tự vẽ ra trong đầu suốt đêm qua, bao nhiêu lần anh tập thở chậm để không vỡ ra, đều tràn về qua ánh mắt ấy.
Hương cũng nhìn anh, không lẩn tránh, nhưng trong mắt cô là một nỗi mệt mỏi lẫn biết ơn vì anh vẫn ngồi đó, vì anh vẫn đợi, vì anh đã im lặng chịu đựng tất cả. Nam không trách. Cũng không tỏ ra cao thượng. Chỉ có ánh mắt ấy ấm áp một chút, buồn bã nhiều hơn, và ẩn sau là một vết nứt lớn mà chính anh cũng chưa dám đối diện.
Hương bước vào, đặt chìa khoá nhẹ lên bàn. Tiếng chìa vang khẽ trong không gian, nghe như một dấu chấm hết. Nam nhấc ly trà lên, nhấp một ngụm nguội ngắt, rồi cười rất nhẹ, một nụ cười không dành cho ai ngoài chính mình.
Căn nhà im ắng đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc. Hương vừa cất túi xách, vẫn quay lưng về phía Nam. Anh ngồi ở bàn, ánh sáng sớm rọi qua khung cửa sổ hắt lên gương mặt anh, lặng như đá. Không khí nặng trĩu giữa họ, tưởng như sẽ kéo dài mãi… cho đến khi Nam lên tiếng giọng khàn, chậm, nhưng vang lên như cắt đôi sự im lặng:
- Nam: Tối qua… em hạnh phúc chứ?
Hương sững người. Câu hỏi không oán trách, không giận dữ, nhưng đủ sức khiến tim cô đau nhói. Cô quay lại, nhìn vào mắt Nam đôi mắt đỏ mệt vì một đêm không ngủ, nhưng vẫn dịu dàng đến lạ.
Hương hít một hơi thật sâu, không tìm cách né tránh.
- Hương: Em không biết gọi tên cảm xúc ấy là gì… nhưng đó là điều em đã chọn. Và em biết… nó làm anh đau
Nam mỉm cười, rất nhẹ, như cười với chính mình. Anh gật đầu, mắt nhìn xa xăm qua cửa sổ. Ly trà nguội lạnh trước mặt, nhưng anh không đưa tay lấy. Trong khoảnh khắc ấy, không cần thêm lời nào nữa. Chỉ còn lại tiếng lòng của hai người, và khoảng cách vô hình vừa rộng thêm một chút giữa họ.
Ánh nắng len qua khung cửa, chiếu lên gương mặt Nam xanh xao và mệt mỏi sau đêm trắng. Hương ngồi đối diện, hai tay đan vào nhau, ánh mắt thấp thoáng lo âu. Nam nhìn cô thật lâu. Trong mắt anh không còn sự giận dữ hay trách móc chỉ còn một sự hoang mang đến kiệt cùng. Giọng anh vang lên, khàn đặc nhưng chậm rãi, như thể phải gom hết can đảm để hỏi:
- nam: Hương… nếu anh nói, chính anh muốn tham gia vào… chuyện của em với Dũng, em nghĩ sao?
Căn phòng bỗng im phăng phắc, chỉ còn tiếng kim đồng hồ chạy đều đều, như nhắc rằng thời gian vẫn trôi, còn họ đang mắc kẹt trong một khoảnh khắc không lối thoát. Hương sững sờ nhìn Nam. Một giây. Hai giây. Cô không tin vào tai mình. Ánh mắt cô ngập tràn những câu hỏi: Anh đang nói gì vậy? Anh đang tự trừng phạt chính mình sao? Hay anh đang đau đến mức không biết phải làm gì khác?
Cô khẽ lắc đầu, giọng nghẹn lại:
- Hương: Nam… đừng. Anh đừng đẩy mình vào nơi còn đau hơn thế nữa. Em không muốn anh phải chịu như vậy
Nam bật cười, nhưng đó không phải nụ cười của một người nhẹ nhõm. Đó là nụ cười của một người đã lạc mất chính mình giữa những chọn lựa không còn lối quay về. Câu trả lời vừa buông ra, không gian giữa họ như lặng đi.
Nam cúi đầu, hai bàn tay siết chặt vào nhau, những đốt ngón tay trắng bệch. Anh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng hơi thở đã lạc nhịp, nặng nề như thể từng nhịp tim cũng đang gắng gượng chịu đựng.
Hương đứng dậy, bước thật chậm lại gần anh. Trong đôi mắt cô là bao nhiêu nỗi xót xa, bao nhiêu yêu thương lẫn ân hận chất chồng. Cô cúi xuống, vòng tay ôm trọn lấy anh từ phía sau, cái ôm run nhẹ, như thể chính cô cũng sợ bản thân không đủ sức níu anh lại.
- Hương: Em xin lỗi…-Giọng Hương vỡ ra, nhỏ đến mức dường như chỉ anh nghe thấy. “Em xin lỗi vì đã làm anh đau đến thế này…”
Nam ngồi yên. Một thoáng, anh muốn buông xuôi, muốn để mình tan vào vòng tay ấy mà quên hết mọi thứ. Nhưng rồi bàn tay anh lại siết chặt hơn nữa, như nhắc nhở rằng sự thật vẫn còn đó, và nỗi đau này, không phải một cái ôm có thể xóa nhòa.
Anh khẽ nghiêng đầu tựa vào cánh tay Hương, mắt nhắm lại, để mặc cho giọt nước mắt vừa kịp trào ra, lặng lẽ lăn xuống gò má. Khoảnh khắc ấy, cả hai chỉ biết lặng im, bởi mọi lời nói giờ đều trở nên thừa thãi trước khoảng cách không còn đo đếm bằng mét, mà bằng những vết nứt trong lòng.
Nam vẫn ngồi đó, để mặc cho cái ôm của Hương siết chặt quanh vai mình.
Anh hít một hơi dài, như gom hết tất cả can đảm còn sót lại. Rồi thật khẽ, giọng anh vang lên, không còn là sự trách móc, cũng chẳng phải oán hờn, mà chỉ là nỗi đau của người tự nhận ra phần lỗi của chính mình:
- Nam: Anh xin lỗi… vì đã để em cô đơn suốt thời gian qua. Vì đã không đủ gần để em phải tìm một vòng tay khác
Hương run lên trong vòng tay ấy. Nước mắt cô rơi, thấm vào vai áo Nam, không thể che giấu được nữa.
- Hương: Anh đừng nói vậy… Đừng tự trách mình nữa…– Giọng cô đứt quãng, nghẹn ngào.
Nam ngửa mặt nhìn lên trần, cố ngăn dòng nước mắt cay xè, rồi quay lại nhìn Hương, ánh mắt chất chứa bao nhiêu thương tổn, nhưng cũng đầy nỗ lực níu giữ điều gì đó đã xa tầm tay:
- Nam: Anh hỏi lại lần nữa… Nếu chính anh muốn tham gia vào… chuyện của em và Dũng, em có đồng ý không?
Hương ngỡ ngàng nhìn anh. Cô thấy trong ánh mắt anh không còn là thử thách, không còn là giận dữ. Chỉ còn sự chấp nhận đau đớn và một khao khát mong được gần cô, dù phải đi con đường mà ít ai dám bước. Một thoáng im lặng trôi qua. Rồi, thật chậm, Hương gật đầu, nước mắt giàn giụa:
- Hương: Nếu đó là điều anh muốn… em đồng ý
Căn phòng khi ấy như lặng đi. Ngoài kia, nắng đã lên cao, chiếu rọi khắp gian nhà. Nhưng trong lòng cả hai, bóng tối vẫn chưa tan.
viết hay quá người anh em. Chờ chap tiếp theo của bạn nè. Chap sau chắc có some hén. Viết liền 2-3 chap 1 lượt đọc cho đãTôi là Hương, 32 tuổi, đã có gia đình và 2 con, làm phó phòng cho một công ti chuyên bán rượu tây và quà tặng sang trọng. Chồng tôi là Nam, 35 tuổi, hiện đang làm một đội trưởng kỹ thuật cho một công ti chuyên về cơ điện và thiết bị điện- ánh sáng.
Cả 2 chúng tôi có một công việc ổn định, thu nhập cũng đủ để gia đình tôi chi tiêu và để giành ra một chút tiết kiệm, cũng may là gia đình nội ngoại 2 bên cũng cũng có điều kiện nên cho vợ tôi một khoản tiền khá lớn để mua nhà ra ở riêng nên chúng tôi chi tiêu khá bạo tay mà không cần lo nghĩ gì nhiều lắm…
Chương một: sự vô tâm lạ kỳ
- hương
nhìn đồng hồ) sắp muộn rồi đó, anh có phải đi công tác không?
- Nam: ( vẫn đang làm bữa sáng) ừ. Nay anh phải đi xuống công trình để giao vật tư và bàn giao công việc cho anh em làm, chiều nay em nhớ giờ đón con nhé
- Hương: vâng anh đi đường cẩn thận nhé
- Nam: ( ôm lấy eo Hương) ừ anh nhớ rồi. Em đưa con đi học đi
Hương đẩy ghế ra ngồi dậy với lấy túi xách rồi gọi các con ra xe đưa tụi nhỏ đi học. Hôm nay cô phải đưa đón con đi học nên lịch trình hôm nay khá bận rộn, đưa con đi học xong Hương tới công ti để làm việc, tới công ti Hương bắt tay luôn vào công việc, hôm nay công ti nhiều đơn hàng, buổi sáng Hương tất bật với công việc đóng hàng cùng nhân viên còn buổi chiều thì đi họp, chăm sóc khách hàng, chốt đơn. Công việc khiến Hương sao nhàng đi thời gian cho to í khi điện thoại kêu lên tiếng báo thức chuẩn bị tới giờ đón các con. Thu dọn tạm chỗ làm việc Hương đi ra nhà xe lấy xe rồi đi thẳng tới chỗ đón con
Trời nhá nhem tối, tiếng trống Tiếng trống trường vang lên. Trẻ con ùa ra cổng. Hương đứng đợi với chiếc nón bảo hiểm, tay cầm 2 ly sữa nhỏ.
- bé bảo và bé huy: ( chạy đến) mẹ ơi mẹ
- Hương (cúi xuống, đón con): Hôm nay học vui không?
- Bé Bảo: Dạ có! Cô khen con viết đẹp nhất lớp!
- Bé huy: còn con hôm nay làm bài được cô khen đấy mẹ
- Hương (mỉm cười, đưa sữa): các con của mẹ giỏi quá. Mẹ mua sữa cho các con này
Hương chở con về trên xe máy. Ánh hoàng hôn đỏ quạch trải dài trên con đường về khu trung cư. Về tới nhà bé Bảo cất cặp sách, bé Huy đi lấy quần áo để tắm cho 2 anh em, Hương lao luôn vào căn bếp nhỏ ngăn nắp, Hương buộc tóc, sắn tay áo để chuẩn bị bữa tối.
Một bên bếp thì chiên cá, 1 bên thì đun nồi nước để nấu canh, bên này Hương thái rau, tiếng dầu mỡ, tiếng bát đũa khua nhẹ, tiếng nồi nước sủi.
Đồng hồ chỉ 6h45p, Tiếng khóa xoay. Nam bước vào nhà, áo sơ mi nhăn nhẹ, vẻ mặt mệt mỏi.
- Nam: Anh về rồi.
- Hương (từ bếp vọng ra): Anh về đúng giờ đấy. Đi rửa tay đi, em dọn cơm.
- Bé Bảo (nhảy cẫng): Bố ơi! Hôm nay con được 10 điểm văn! Và anh Huy được cô khen ạ
- Nam (cười nhẹ, xoa đầu con): Giỏi lắm! Con trai bố mà.
Cả gia đình ngồi quanh mâm cơm. Món ăn đơn giản: cá rán, canh rau cải, trứng rán, dưa góp.
Hương gắp thức ăn cho chồng và các con. Nam vừa ăn vừa kiểm tra tin nhắn công việc trong điện thoại.
- Hương (nhẹ nhàng): Anh bỏ điện thoại xuống một lát được không? Bữa cơm tối mà.
- Nam (nhìn lên, hơi ngập ngừng): Ừ... Xin lỗi
Anh bỏ máy xuống, nhưng không thật sự tập trung.
Bảo kể chuyện ở lớp, Hương cười, Nam chỉ gật đầu, đôi khi lơ đãng.
Bữa cơm ấm cúng nhưng không thật sự gắn kết – ánh sáng đèn vàng tạo không khí ấm áp, nhưng khoảng cách vô hình giữa vợ chồng vẫn hiện diện rõ ràng.
Xong bữa Nam giúp vợ rửa bát, lau dọn căn bếp còn Hương thì đi tắm.
Tiếng nước rơi đều. Hơi nước bốc lên làm mờ gương.
Hương đứng dưới vòi sen, nước trút lên bờ vai mảnh. Cô nhắm mắt lại. nước chảy qua từng kẽ tóc, trượt dọc sống lưng.chỉ là tiếng thở nhẹ.Cô áp tay lên ngực mình – không phải để khêu gợi, mà như một hành động tìm lại cảm giác đang mất dần.
Lâu rồi, không ai chạm vào cô với sự âu yếm. Lâu rồi, cô không thấy mình còn hấp dẫn.
Cô mở mắt. Nhìn vào gương mờ hơi nước. Hình ảnh phản chiếu của chính mình, Hương nhìn ngắm thật kỹ thấy bản thân mình đâu có tệ, cặp ngực tuy không to nhưng trong và vừa vặn tay, đầu ti không hề thâm mà vẫn còn khá hồng, bụng thon gọn, sâu xuống dưới là mu lồn nhô lên, 2 mép gọn gàng và hồng hào. Ấy vậy mà Nam chồng cô bây lâu nay chỉ quan tâm tới dây điện, tới ống nước, tới mấy cái bản vẽ, Nam đang rửa bát. Mắt anh vẫn dán vào điện thoại đặt bên cạnh, lúc chờ nước chảy.
Anh không biết, phía sau cánh cửa kia, người vợ của mình đang vừa cô đơn, vừa sống lại cảm xúc mà anh đã từng trao nhưng từ lâu đã quên.
10h tối. Ánh đèn ngủ màu vàng dịu. Căn phòng yên tĩnh.
Nam nằm nghiêng trên giường, lướt điện thoại, tai đeo một bên tai nghe bluetooth. Hương bước ra từ phòng tắm, tóc còn ướt, mặc chiếc áo ngủ đơn giản. Cô tắt bớt đèn, nhẹ nhàng trèo lên giường, áp sát bên chồng.
Cô vòng tay ôm Nam từ phía sau, đặt nhẹ cằm lên vai anh, hơi thở sát bên cổ.
- Hương (thì thầm): Hôm nay... anh thấy em có gì khác không?
Nam đưa tay gạt nhẹ tay Hương ra, mắt vẫn không rời màn hình điện thoại.
- Nam (lơ đãng): Khoan đã... anh đang trao đổi công việc với khách hàng về mấy hạng mục cần chỉnh sửa
Anh bật loa ngoài — tiếng nói của chủ nhà vang lên nheo nhéo Hương rút tay lại. Ánh mắt cô tối dần. Cô nằm ngửa ra giường, quay mặt ra phía khác.
Căn phòng rộng rãi, nhưng bầu không khí trở nên lạnh hơn bao giờ hết.hai người nằm cạnh nhau, lưng quay vào nhau, chỉ còn tiếng nói chuyện vọng ra từ điện thoại. Đôi mắt mở trừng, nhìn lên trần nhà. Không có nước mắt, chỉ là sự trống rỗng.
Cô quay nhẹ đầu sang nhìn chồng – Nam vẫn đang nói chuyện với ai đó, hoàn toàn không để ý đến cô.
Hương quay lại. Tay cô siết nhẹ lấy gối, không khí xung quanh nặng nề, cô im lặng còn chồng cô thì tiếp tục nói chuyện với điện thoại. Cô muốn phá bỏ không khí nặng nề này nhưng chưa biết làm thế nào, cô liền vội lấy chuyện con cái và công việc ra để cố nói chuyện với Nam
- Hương: mai anh đón con rồi ba bố con ăn cơm trước đi nhé. Mai em phải đi dự tiệc để tiếp mấy khách vip của công ti?
- Đáp lại câu hỏi của Hương, Nam chỉ “ Ừ “ đúng một tiếng mà không thèm ngoảnh đầu lại nhìn Hương lấy một cái, cô ôm gối quay lưng về phía chồng, khoé mắt chợt rơi nước mắt


