Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Và tôi đã ngoại tình

Lượt xem: 98773

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 13



21h50 – Phòng 305, khách sạn T.



Cửa phòng mở bằng mã số mà Dũng đã để lại. Nam đẩy cửa bước vào. Không bật đèn chỉ để ánh sáng mờ vàng hắt vào từ hành lang. Phòng đơn, sang trọng vừa đủ, không xa hoa có mùi gỗ mới và hương sáp thơm dịu.



Anh ngồi xuống mép giường. Không tháo giày. Không ai biết anh đang ở đây. Cũng không ai chắc: anh có nên ở đây. Nhưng anh muốn thử. Thử xem mình có thể chịu đựng được đến mức nào, khi biết rằng người mình từng yêu nhất sẽ bước vào đây, nhưng không vì mình.





Ghế sofa đối diện chăn đã gấp. Nước trên bàn chưa mở. Có tiếng quạt điều hòa nhẹ. Và tiếng tim Nam đập chậm rãi, nhưng rõ từng nhịp. Không ai gọi anh điên. Không ai khen anh vị tha.

Bởi vì anh cũng chẳng biết mình đang làm gì, ngoại trừ chịu đựng







Trên xe – đường về phía khách sạn



Trời đã tối hẳn. Đèn đường vàng nhạt phản chiếu lên mặt kính xe. Không khí trong xe yên tĩnh, chỉ còn tiếng nhạc nhẹ từ radio. Dũng lái xe một tay, tay còn lại đặt hờ lên đùi Hương, như một thói quen cũ. Anh không nhìn cô, nhưng ngón tay mơn man chậm rãi không gấp gáp, không đòi hỏi, chỉ là một sự hiện diện lặng lẽ nhưng đầy chủ ý.



Hương không nói gì. Cô nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ. Gương mặt phản chiếu lờ mờ trong kính có chút lặng, có chút cam chịu, nhưng cũng có điều gì đó như đang buông xuôi.



Tay cô đặt trên đùi, nhưng rồi chậm rãi nhích sang bên. Động tác không rõ ràng, chỉ là một sự đáp lại rất khẽ. Không ai nói. Không cần nói.



Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, ánh đèn thành phố lướt qua như dải ký ức. Ngoài kia, mọi thứ vẫn bình thường. Nhưng trong không gian nhỏ này hai người lớn đang bước sâu vào một ranh giới mà chính họ từng đặt ra, rồi âm thầm vượt qua.



21h40 - Trước khách sạn



Chiếc xe dừng lại trước một khách sạn nhỏ, kiến trúc kín đáo, sang trọng vừa đủ. Không đông người, không ồn ào. Một nơi dành cho những cuộc hẹn… mà người ta không muốn nhiều ánh mắt nhìn thấy. Dũng tắt máy, im lặng một lúc trước khi quay sang nhìn Hương.



  • Dũng: Anh đặt rồi. Phòng 305


Hương không đáp. Chỉ gật nhẹ, rồi tháo dây an toàn. Cử động chậm, như thể mỗi động tác đều nặng hơn bình thường. Cô biết rõ mình đang làm gì. Và càng biết rõ… điều gì đang bị bỏ lại phía sau.



Dũng bước xuống trước, vòng sang mở cửa bên. Bàn tay anh đặt vào lưng cô rất nhẹ khi cô bước ra, như thể muốn nói “Anh vẫn ở đây. Không ép. Nhưng nếu em đi cùng, anh sẽ đón.”



Hương không quay mặt. Cô bước vào trong cùng anh.



Hành lang tầng 3 –21h45



Thang máy dừng. Cánh cửa mở ra một hành lang dài, trải thảm. Tiếng giày của Hương gần như không vang. Dũng đi chậm bên cạnh, không chạm vào cô nữa. Nhưng có một thứ gì đó đang đi cùng họ: không phải người thứ ba, mà là cái im lặng đồng thuận.



Bên trong phòng- 21h45 – tiếng thang máy dừng ở tầng 3



Tim Nam siết lại. Anh không nhúc nhích. Từng tiếng bước chân ngoài hành lang, anh không muốn lắng nghe, nhưng tai lại tự động bắt lấy từng nhịp.



Tiếng khóa thẻ lách cách ở ngoài, Nam giật mình đảo mắt xong quanh tìm chỗ trốn, tiếng mở cửa ngày một dồn dập hơn càng khiến Nam sợ hãi. Đảo mắt khắp phòng, Nam nhìn thấy tủ quần áo, anh liền lao tới mở cánh tủ ra rồi chui vào trong đó để trốn





Bên ngoài phòng- Họ dừng trước cửa phòng 305.

Dũng bấm mật khẩu 2 lần mà khoá cửa vẫn báo sai, chắc do có chút men nên Dũng quên khuấy mất mật khẩu phòng

  • Dũng: em ở đây đợi anh, để a xuống lễ tân lấy thẻ mở cửa nhé
Hương không nói gì, chỉ gật đầu đồng ý. Dũng đi xuống lễ tân lấy thẻ, chừng 3p sau Dũng đã dừng trước cửa phòng cùng chiếc thẻ

Dũng quét thẻ. Cánh cửa mở ra, Căn phòng mờ sáng với ánh đèn hắt từ đèn ngủ đã được bật sẵn. Không gian sạch sẽ, yên tĩnh, không mùi lạ. Có một bình nước lọc, hai ly thủy tinh, một chiếc giường lớn được dọn gọn gàng.



Hương bước vào trước. Cô không cởi áo khoác ngay. Chỉ đứng giữa phòng, mắt nhìn ra cửa kính. Ánh đèn thành phố phía xa lấp lánh như những lời chưa ai nói ra.



Dũng bước vào sau, đóng cửa lại.

Âm thanh chốt cửa vang lên rất khẽ nhưng trong tâm Hương, nó như tiếng khóa… của một quyết định đã không còn đường quay về.

Hương bước chậm vào phòng ngủ, tay vẫn giữ túi xách bên hông, mắt không dám nhìn sâu. Cô nghe rõ tiếng thở mình gấp hơn bình thường, pha chút men, nhưng nhiều hơn là… cảm giác có lỗi. Và khao khát.



Dũng không hỏi. Anh chỉ bước lại, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô từ phía sau. Cái chạm ấy không dứt khoát, mà rất khẽ như thể hỏi: “Em vẫn là em, đúng không?”



Hương không trả lời. Cô nhắm mắt lại, khẽ nghiêng đầu về phía anh. Dũng vòng tay ôm cô từ phía sau. Không siết. Nhưng đủ gần để cả hai cảm thấy hơi thở người kia sát bên tai.

Hương dựa lưng vào anh, hơi nghiêng cổ. Không lời. Chỉ có tiếng thở chậm, sâu, nặng.



Bàn tay Dũng trượt nhẹ từ vai cô xuống eo. Từng đoạn, từng khoảng da lộ ra sau lớp áo mỏng, như được anh học lại bằng lòng bàn tay. Hương không ngăn. Cô nghiêng đầu hơn, má chạm vào má anh và rồi, khi môi anh dừng lại nơi cổ, cô rùng mình rất khẽ. Một cơn rùng mình vừa của đam mê, vừa của sự chấp nhận.





Họ xoay lại, ánh nhìn không né tránh nữa Mắt gặp mắt. Gần. Rất gần. Không ai hỏi: “Có chắc không?”

Cũng không còn cần “anh xin lỗi” hay “em thấy có lỗi”. Giữa họ giờ chỉ còn những điều đã nói bằng cơ thể, bằng ánh mắt, bằng quá khứ kéo dài từ hơi rượu tới khao khát dồn nén.



Dũng cúi xuống. Nụ hôn đầu tiên không vồ vập mà là nụ hôn của những người từng xa nhau đủ lâu để khi gặp lại, không cần vội. Hương đáp lại không e dè, cũng không giấu giếm.

Tay cô đặt lên ngực anh, rồi lần vào cổ áo, như thể tìm lại cảm giác từng quen thuộc, từng khiến cô thấy mình được sống.



Căn phòng chìm vào thứ ánh sáng vàng mờ của đêm Hà Nội. Chiếc áo mỏng của Hương trượt khỏi vai, rơi xuống thảm như một chiếc lá cuối mùa. Dũng thì thầm điều gì đó rất khẽ bên tai cô không rõ là lời yêu, hay một câu nhắc nhớ quá khứ. Nhưng Hương không cần nghe rõ. Vì lúc này, mọi câu chữ đều thừa. Chỉ còn lại Tiếng hơi thở hòa vào nhau, Sự nóng dần của từng khoảng da tiếp xúc,Và ánh mắt không còn biết đến đúng sai, chỉ còn biết đến nhau.





Trong tủ quần áo, Nam ngồi thu mình lại, đầu gục giữa hai đầu gối. Không gian chật hẹp như siết lấy lồng ngực anh. Tối. Im. Ngột ngạt. Và rồi không còn im nữa.



Một tiếng cửa khép lại. Một tiếng giày chạm nhẹ sàn gỗ. Tiếng cười của ai đó nhỏ, nhưng rõ hơn bất cứ âm thanh nào Nam từng nghe. Là Hương.

Tim anh giật khẽ.Một khoảng lặng.

Rồi tiếng nói trầm thấp, quen thuộc. Là Dũng. Không rõ lời, nhưng quá đủ để trí tưởng tượng của Nam tự vẽ ra cảnh tượng mà anh nghĩ mình đã sẵn sàng đón nhận. Nhưng không. Anh không sẵn sàng.



Tiếng vải chạm vải. Một tiếng thở bị nén lại. Một tiếng thầm thì. Một tiếng giường hơi chuyển động. Nam nhắm mắt. Anh cố bịt tai, nhưng tay không chịu nghe lời. Bên trong đầu, ký ức về Hương, nụ cười, dáng ngồi trong bếp, cái ôm lúc sáng vỡ ra từng mảnh, lẫn với những hình dung đang cào xé tâm trí.



Anh đã đồng ý. Chính anh. Anh nghĩ mình có thể chịu được. Nghĩ rằng nếu là Dũng, người tử tế và thật lòng với Hương, thì anh có thể học cách chấp nhận. Nhưng thực tế không đơn giản như lý thuyết. Từng âm thanh vọng vào tủ như tiếng gõ chậm rãi lên tim anh. Không ai ép anh phải ở đây. Nhưng anh cũng không rời đi được. Như thể bản thân đang trừng phạt chính mình bằng những gì anh cho là cao thượng.



Một tiếng rên nghèn nghẹn. Nam mở mắt. Bóng tối vẫn vậy, chỉ có hơi thở anh đã khác nặng nề, đứt quãng, như chính niềm tin vào tình yêu mà anh từng nghĩ là bất diệt
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 14



Hương đứng tựa vào thành giường, cởi từng khuy áo khoác, ánh mắt liếc về phía Dũng người vừa bật nắp lon nước, đặt xuống bàn, rồi chậm rãi tiến lại gần cô.



  • Dũng: Cuối cùng…không phải đóng vai nữa– Dũng nói khẽ, tay chạm nhẹ vào eo cô
Hương mỉm cười, không nói gì. Chỉ một cái gật đầu, đủ để Dũng hiểu: cô cũng đã mệt vì phải giữ khoảng cách trước ánh mắt người khác. Cái cách cô nhìn anh bây giờ không còn dè dặt, không còn gợn chút tội lỗi nào nữa như thể việc được ở đây, với anh, trong căn phòng này… là điều tự nhiên nhất.



  • Dũng: Bữa tiệc vui không? – anh hỏi, giọng đùa nhẹ.


  • Hương: Ừ… nếu không phải vì cứ phải giữ khoảng cách với anh thì chắc đã vui hơn.” Hương đáp, xoay người lại đối diện anh, mắt long lanh
  • Dũng: Nam thì sao? – Dũng hỏi, giọng bỗng trầm xuống.


  • Hương: Anh ấy biết vai trò của mình mà.” Hương nói, hơi cúi đầu, rồi ngước lên nhìn “Anh ấy đã đồng ý. Em không nghĩ là dễ dàng, nhưng… ít ra, anh ấy để em tự chọn.”


Dũng nhìn cô thật lâu. Anh không nói ra, nhưng có điều gì đó dịu lại trong ánh mắt. Không phải là chiến thắng mà là một thứ gần với biết ơn.



  • Dũng: Vậy thì…– anh đưa tay vuốt nhẹ một bên tóc cô – “Tối nay, không ai nhìn. Không ai phán xét. Chúng ta là chính mình.”


Hương không đáp. Chỉ tựa nhẹ đầu lên ngực anh, nghe nhịp tim quen thuộc thứ nhịp tim mà suốt bao nhiêu lần giấu diếm, cô chỉ dám chạm vào trong khoảng cách ngắn ngủi. Giờ khoảng cách đó không còn nữa. Dũng hôn lên trán cô rồi hỏi

  • dũng: nay a uống hơi nhiều. Nên anh nghĩ mình phải tắm qua cho bớt mùi rượu và sạch sẽ để thức với em suốt đêm nay
  • Hương: anh có đủ sức không. Hay chỉ được cái nói phét
Dũng không nói gì, anh cởi phăng bộ quần áo xuống rồi đi vào nhà tắm. Nước ấm xả vào người khiến Dũng thoải mái, anh đứng im cho dòng nước chảy lên người mình

Cạch…tiếng khoá của, cánh vửa mở bung ra. Hương bước vào với thân thể loã lồ

  • hương: để em chà lưng cho anh nhé
Dũng đứng quay lưng về phía Hương chờ đợi. Hương lấy sữa tắm đổ lên bùi nhùi rồi cọ lên lưng Dũng, Hương cọ tỉ mỉ, đôi tay cô xoa nhẹ lên vai, lưng, sườn, eo dũng. Bọt xà phòng cùng mùi thơm của sữa tắm lan toả khắp người Dũng

  • hương: em sẽ là người chăm sóc anh nhé? Được không?- hương nói vào tai Dũng
  • Dũng: đừng quan tâm tới nhiều mà hãy chia sẻ sự quan tâm tới Nam nữa. Chồng em là một người rất tốt đấy
  • Hương: em… em nghĩ không cần đâu
  • Dũng: em nói vậy sao được. Chúng ta vẵn còn gia đình ở đằng sau. Cả anh và em đều hiểu rất rõ việc này mà
  • Hương: nhưng anh lại mang tới những điều chồng em không làm được?
  • Dũng: anh không nghĩ vậy đâu. Em nên cho Nam cơ hội
  • Hương: vâng
Hương ôm lấy Dũng, ngực cô ép vào lưng Dũng, tay cô đưa lên trước ôm lấy ngực Dũng. Dũng đứng im để cảm nhận cơ thể Hương. Một tay hương buông xuống cầm vào cặc Dũng sóc nhẹ rồi tiến về phía trước mặt Dũng quỳ xuống. Dũng hiểu ý nên anh ngồi xuống thành bồn tắm, mặt ngửa lên trời

Mặt Hương ngang cặc Dũng, cổ lấy tay lột lớp da xuống để lộ đầu khấc lên rồi há miệng ngậm lấy cặc Dũng.

  • hương: cặc anh cứng ngắc rồi này, chắc là nứng lắm rồi phải không?
  • Hương: lúc ở bữa tiệc mấy lần anh chạm vào mông em đấy nhé
  • Hương: anh thật là đê tiện quá đi mà. Đứng trước chồng người ta mà giám ve vãn vợ người ta thế à
  • Dũng: anh đâu có gan to như vậy. Chẳng qua là em quyến rũ quá đi thôi
Hương vừa sóc cặc vừa mút lấy cặc Dũng, cô thèm nó mấy hôm nay rồi mà chưa được mút, nên nhìn cách cô mút mà như mươn nuốt chửng nó vậy, Dũng ở trên xoa đầu Hương rồi hé miệng rên rỉ. Hương thấy Dũng rên rỉ cô càng mút chặt hơn khiến cặc Dũng căng cứng trong khoang miệng Hương

  • dũng: ahhh ahhh
  • Hương: phải rồi.. cặc anh nó đang căng phồng lên này? Sướng lắm phải không anh? Để em mút chặt hơn nữa nhé
Dũng không chịu nổi mà ôm lấy đầu Hương rồi nhổm mông dậy nắc mạnh vào mồm Hương. Môi cô mút chặt lại, lưỡi cuốn quanh đầu khấc làm Dũng sướng không chịu nổi mà rút mạnh khiến đầu cặc tụt ra khỏi miệng Hương rồi xuất tinh ào ạt, cặc Dũng giật giật, từng dòng tinh bắn lên mặt Hương. Hương chưa kịp phản ứng nên lượt đầu tiên đã bị bắn lên mặt, cô ngậm vội lấy cặc Dũng rồi mút đầu cặc Dũng. Dũng căng mình xuất tiếp vào mồm Hương, Hương vừa ngậm, vừa mút vừa nói

  • Hương: phải rồi… đúng như thế đấy…em sẽ nuốt tất cả tinh của anh… anh cứ xuất thoải mái đi
Đợt xuất cuối cùng cũng xong, Dũng rút cặc ra khỏi miệng Hương làm tinh trào ra khoé miệng Hương, cô đưa tay quệt ngang miệng rồi nở nụ cười tươi. Hương đưa môi lại gần Dũng rồi hé miệng khoá chặt lấy môi Dũng, lưỡi Hương nút lấy lưỡi Dũng. Dũng hơi nhạc nhiên khi đầu lưỡi mình chạm vào đầu lưỡi Hương cùng với một thứ nhờn nhờn ngai ngái, Dũng đơ người chừng 5s thì mới phát hiện ra đó là tinh trùng của mình, anh muốn đầy Hương ra nhưng môi cô cứ mút chặt lấy môi anh, Dũng miễn cưỡng nút lại lưỡi cô. Chốc chốc lưỡi Hương lại đùn tinh trùng qua miệng Dũng làm anh nuốt phải mấy lần. Dũng thấy ghê nên anh dứt môi Hương ra rồi nhìn Hương ngạc nhiên trong khi Hương nở nụ cười tinh quái



Để trả thù Hương, Dũng vòng qua sau lưng Hương, đưa hai tay lên trước ngực Hương rồi chạm vào hai đầu ti mà mân mê, Hương cảm nhận được sự kích thích ở đầu ti nên nàng tựa lưng vào ngực Dũng rồi ngửa mặt lên trời thở khẽ.

Tay dũng măn mê nơi cặp vú của nàng, miệng Dũng hôn khắp cổ và má Hương như thể đang hãm hiếp cô vậy. Một tay Dũng đưa xuống dưới vuốt nhẹ lên mu lồn Hương rồi chọc tay vào lồn móc nhẹ, hương rên khẽ

  • hương: uii…đừng móc lồn em như thế
Lồn Hương kích thích quá, nó co lại siết chặt lấy ngón tay Dũng. Dũng nào có để yên, anh ta đút ngón tay của mình vào sâu lồn, tay kia xoa đầu ti Hương khiến thứ nước nhờn màu trắng chảy ra từ lồn nàng tạo thành một vũng trong lòng bàn tay Dũng



-ở trong tủ

Nam ngồi co quắp trong tủ, tai áp vào cánh cửa để nghe, anh nghe rõ tiếng mút cặc “ chùn chụt” tiếng Dũng rên lên khi xuất tinh, tiếng họ nói chuyện và cả tiếng móc lồn “ nhóp nhép” nữa.

Từng âm thanh vang lên như là lưỡi dao đâm vào tim Nam, anh đau đớn làm sao, anh tự hỏi chính bản thân mình “ tại sao mình, với cương vị một người chồng mà lại phải trốn chui trốn lủi trong tủ quần áo để rình trộm người vợ thân yêu của mình lầm tình cũng sếp”. Tự đặt ra câu hỏi rồi Nam tự trả lời chính bản thân mình, chẳng phải anh đã đồng ý cho vợ và sếp qua lại với nhau rồi hay sao, chẳng ohair a cũng đã giới thiệu Dũng là bạn thân của hai vợ chồng trước đồng nghiệp của Hương rồi hay sao. Đau. Nó đau đớn làm sao



  • trong nhà tắm
  • dũng: trời ơi, em ra nhiều quá nè, một vũng to ở lòng bàn tay anh nè- dũng đưa lên cho Hương xem
Hương ôm lấy Dũng rồi hôn môi, cả hai lại dán chặt môi vào nhau, vừa hôn họ vừa di chuyển lại chiếc giường. Dũng đẩy Hương xuống giường rồi cúi mặt xuống sát lồn Hương hít một hơi dài rồi há miệng liếm dọc từ gần lỗ đít lên tới hạt le rồi Dũng há miệng mút lấy hạt le đang căng phồng vì nứng của Hương. Hương ôm đầu Dũng ghì vào lồn mình rồi rên

  • Hương: ôi Dũng ơi… ahhh đừng liếm hạt le em như thế… em sướng quá ahhh …
Dũng mặc kệ Hương đang rên rỉ, miệng anh dán chặt vào lồn Hương mà bú mạnh “ sột soạt”. Nước nhờn ra tới đâu Dũng liếm bằng sạch tới đấy. Lưỡi Dũng chọc sâu vào lồn Hương mà ngoáy khiến Hương quằn quại không chịu nổi mà rú lên

  • Hương: ui ahhh anh Dũng ơi… em ra mất… anh mút lồn em sướng quá… em raaaaaa
Người Hương co giật, từ sâu trong lồn Hương xịt ra một thứ nước trắng ngai ngái chạm vào đầu lưỡi Dũng. Dũng mím chặt môi lại mút hết thứ nước đấy chảy ra rồi nhả miệng khỏi lồn Hương



Dũng kê cặc gần mu lồn Hương, Hương hơi nhổm người dậy cầm cặc Dũng cạ cạ vào mép lồn mình. Chỉ đợi có thế Dũng hẩy mông lên con cặc chui tọt vào lồn Hương rồi dập mạnh nút cán khiến lồn Hương siết lại và rú lên

  • Hương: ahhh sâu quá à… cặc anh đang ở hết trong lồn em này Dũng
  • Dũng: anh có thể chạm nhận được lồn em đang nghiến chặt lấy cặc anh này- vừa nói Dũng vừa nắc mạnh
Dũng vươn người lên phía trước để ngực anh áp vào ngực Hương, hông Dũng hơi nhô cao lên rồi tùe trên cao Dũng dập cặc xuống lồn Hương. Con cặc Dũng không bao đang thụt ra thụt vào ở lồn Hương một cách mạnh bạo, cái nào cái lấy đầy uy lực khiến lồn Hương chảy nước sang hai bên. Vừa dập Dũng vừa hôn ngấu nghiến môi Hương



Dập chừng 5 phút Dũng rút cặc ra đi xuống giường rồi đứng đó. Hương hiểu ý cô ngồi dậy quỳ xuống, quay về sau, nhô cao mông lên. Ở vị trí này Dũng có thể thấy hai mép lồn Hương đang hơi sưng lên, cái lồn chảy nước nhoe nhoét và sâu hoắm. Dũng kê cặc vào cửa lồn rồi nắc như điên. Hương rên rỉ, mặt cô nghệt ra, mắt hơi nhắm lại, miệng há ra

  • Hương: ahh sướng quá… kiểu doggy này cặc anh vào sâu quá Dũng ơi ahh
Dũng đưa một tay lên xoa đầu ti, một tay anh tét vào mông Hương cứ đen đét, cặc thì dập như điên vào lồn Hương. Hương sướng quá, cô co quắp người lại nhưng vẫn ưỡn mông cao lên để đón nhận từng cú nắc của Dũng. Dũng như con bò tót vậy, anh dập mạnh tới nỗi khiến Hương nằm lăn ra giường

Không để Hương nghỉ Dũng lao tới cầm hai chân Hương dạng sang hai bên rồi lề cặc vào mà nắc tiếp. Hương sướng quá cô rên la, lồn cô không ngừng siết chặt lấy cặc Dũng

  • hương: ahh Dũng ơi… em sướng… địt em đi anh… địt mạnh lên anh… địt sâu vào anh
  • Dũng: lồn em siết chặt quá.. hừ hừ… nhận lấy này… giám siết cặc anh này…hừ hừ
  • hương: ahhh sướng lồn quáaaaaa
  • Dũng: cùng nhau sướng nào em
  • Hương: ahh sâu quá… cứng quá Dũng ơi
  • Dũng: anh đang địt em này, nhận lấy cặc anh này
  • Hương: sướng quá.. nữa đi.. mạnh nữa đi
  • Dũng: hôm nay em mãnh liệt quá Hương ơi
  • Hương: em là một người đàn bà thiếu thốn tình dục mà
  • Dũng: hừ hừ anh sẽ ra mất nếu em cứ siết chặt và mãnh liệt như vậy
  • Hương: bắn đi anh, bắn hết đi anh, bắn vào lồn em đi em, cho em tinh của anh đi
Hương quắp chặt lấy người Dũng ghì xuống, cơ lồn không ngừng siết lại khiến Dũng cảm thấy khó chịu nơi đầu chim. Dũng không chịu nổi nữa, anh gồng người lên nhấp mạnh mấy cái rồi xuất tinh ồ ạt vào lồn Hương. Cặc Dũng giật mạnh, bắn liên hồi từng dòng tinh vào lồn Hương. Hương cảm nhận được từng cú xuất tinh của Dũng, cô ghì chặt Dũng hơn, lồn siết chặt lấy cặc Dũng mà rên

  • hương: ahhh…bắn đi anh… bắn sâu vào lồn em đi… em cảm nhận được tinh của anh bắn sâu vào lồn em rồi này
Dũng bắn tinh xong liền nằm vật sang một bên mà thở dốc, Hương nằm im để tận hưởng những dư âm của cơn sướng. Cô hơi nhổm người dậy nhìn xuống lồn mình nhìn thấy tinh Dũng đang nhễu ra. Cô lấy ngón tay vén hai mép lồn sang hai bên thì ôi thôi, tinh của Dũng trào ra chảy qua lỗ đít rồi chạm xuống giường một vũng to tướng

  • hương: anh bắn nhiều và tinh anh đặc quá Dũng ơi. Anh xem này, một vũng to tướng mà nó vẫn không ngừng chảy ra từ lồn em này
Hương ôm lấy Dũng, nằm vào lòng Dũng rồi hôn lên môi Dũng một nụ hôn nồng cháy rồi cả hai cứ để thế mà đi ngủ một giấc mà không biết rằng Nam đang trốn sau cánh tủ kia với nước mắt tràn hai khoé mắt
 

Memphistor_666

Trứng nước
6/7/25
4
3
3
60
Ha noi
VND
0
Tín dụng
14
Truyện quá hay, m cũng đồng ý là cái hay của tác giả là tập trung mô tả vào tâm lý hơn là cảnh quan hệ, m thấy cái thập thò và úp mở của sex còn thú vị hơn những cái mô tả cảnh sex, ở đây chắc ai cungz biết sex nó thế nào rồi. M xin mạn phép đóng góp ý kiến :


- tâm lý : có lẽ nên dần miêu tả thêm về sự vào vai của các nhân vật. Nam thấy dần có một điều gì thức tỉnh trong mình? Thấy bị kích thích, sau màn chui tủ, đây là cú shock, làm Nam bị thay đổi, trước đây tác giả rất khôn ngoan khi giữ tâm lý Nam mơ hồ. Có lẽ sau quả này Nam nên vào vai Cuckold dần. Trở nên nhu nhược hơn, bắt đầu tgia mua đồ sexy, giúp vợ chuẩn bị lên đồ cho Dũng chơi..? Nhưng cái hay của tgia là sự cháy chậm của tình tiết, nên sau quả Bom vừa rồi là đc xem trực tiếp, nên lại giảm nhịp độ xuống, lại là sự úp mở về sex

- cô vợ có lẽ nên thay đổi tâm lý tiếp, dần dần thích thú với sự sắp xếp đó, và có thể cho Nam sex thương hại?

- Dũng : không nên biến thành tên bắt nạt. Mà nên vào vai ông chủ rộng lượng? Có quyền lực nhưng không dồn ép.

m xin tha thiết là tác giả nên giới hạn chuyện mô tả sex, vì nó kín kín hở hở thì lại hay. Còn phô hết thì lại nhàm rất nhanh.
trong trò cuckold, m thấy những cái nhỏ nhỏ kiểu như tgia đã làm đc như xem trộm tin nhắn là chi tiết đắt hơn nhiều.
cảm ơn tác giả. Đừng drop nhé. Và cứ tmai chuẩn bị cho chuẩn đừng vội.
 
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

Deleted member 664642

Đang Bú Sữa Mẹ
27/8/24
12
21
11
VND
0
Tín dụng
120
Truyện quá hay, m cũng đồng ý là cái hay của tác giả là tập trung mô tả vào tâm lý hơn là cảnh quan hệ, m thấy cái thập thò và úp mở của sex còn thú vị hơn những cái mô tả cảnh sex, ở đây chắc ai cungz biết sex nó thế nào rồi. M xin mạn phép đóng góp ý kiến :


- tâm lý : có lẽ nên dần miêu tả thêm về sự vào vai của các nhân vật. Nam thấy dần có một điều gì thức tỉnh trong mình? Thấy bị kích thích, sau màn chui tủ, đây là cú shock, làm Nam bị thay đổi, trước đây tác giả rất khôn ngoan khi giữ tâm lý Nam mơ hồ. Có lẽ sau quả này Nam nên vào vai Cuckold dần. Trở nên nhu nhược hơn, bắt đầu tgia mua đồ sexy, giúp vợ chuẩn bị lên đồ cho Dũng chơi..? Nhưng cái hay của tgia là sự cháy chậm của tình tiết, nên sau quả Bom vừa rồi là đc xem trực tiếp, nên lại giảm nhịp độ xuống, lại là sự úp mở về sex

- cô vợ có lẽ nên thay đổi tâm lý tiếp, dần dần thích thú với sự sắp xếp đó, và có thể cho Nam sex thương hại?

- Dũng : không nên biến thành tên bắt nạt. Mà nên vào vai ông chủ rộng lượng? Có quyền lực nhưng không dồn ép.

m xin tha thiết là tác giả nên giới hạn chuyện mô tả sex, vì nó kín kín hở hở thì lại hay. Còn phô hết thì lại nhàm rất nhanh.
trong trò cuckold, m thấy những cái nhỏ nhỏ kiểu như tgia đã làm đc như xem trộm tin nhắn là chi tiết đắt hơn nhiều.
cảm ơn tác giả. Đừng drop nhé. Và cứ tmai chuẩn bị cho chuẩn đừng vội.
kĩ thế bác
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Truyện quá hay, m cũng đồng ý là cái hay của tác giả là tập trung mô tả vào tâm lý hơn là cảnh quan hệ, m thấy cái thập thò và úp mở của sex còn thú vị hơn những cái mô tả cảnh sex, ở đây chắc ai cungz biết sex nó thế nào rồi. M xin mạn phép đóng góp ý kiến :


- tâm lý : có lẽ nên dần miêu tả thêm về sự vào vai của các nhân vật. Nam thấy dần có một điều gì thức tỉnh trong mình? Thấy bị kích thích, sau màn chui tủ, đây là cú shock, làm Nam bị thay đổi, trước đây tác giả rất khôn ngoan khi giữ tâm lý Nam mơ hồ. Có lẽ sau quả này Nam nên vào vai Cuckold dần. Trở nên nhu nhược hơn, bắt đầu tgia mua đồ sexy, giúp vợ chuẩn bị lên đồ cho Dũng chơi..? Nhưng cái hay của tgia là sự cháy chậm của tình tiết, nên sau quả Bom vừa rồi là đc xem trực tiếp, nên lại giảm nhịp độ xuống, lại là sự úp mở về sex

- cô vợ có lẽ nên thay đổi tâm lý tiếp, dần dần thích thú với sự sắp xếp đó, và có thể cho Nam sex thương hại?

- Dũng : không nên biến thành tên bắt nạt. Mà nên vào vai ông chủ rộng lượng? Có quyền lực nhưng không dồn ép.

m xin tha thiết là tác giả nên giới hạn chuyện mô tả sex, vì nó kín kín hở hở thì lại hay. Còn phô hết thì lại nhàm rất nhanh.
trong trò cuckold, m thấy những cái nhỏ nhỏ kiểu như tgia đã làm đc như xem trộm tin nhắn là chi tiết đắt hơn nhiều.
cảm ơn tác giả. Đừng drop nhé. Và cứ tmai chuẩn bị cho chuẩn đừng vội.
Cảm ơn bác đã đóng gió ý kiến
 
  • Like
Reactions: Memphistor_666

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 15



Ánh nắng đầu ngày lách qua những khe rèm, rọi lên căn phòng còn phảng phất hơi ấm của một đêm dài.



Dũng tỉnh trước. Anh nằm yên một lúc, nhìn mái tóc Hương xõa ngang vai mình, rồi khẽ nghiêng người nhặt chiếc đồng hồ trên bàn. Kim giờ nhích qua số 7.



  • Dũng: Hương…– Anh gọi nhỏ, giọng trầm và khàn vì thức trắng.


Hương cựa mình, rồi mở mắt. Ánh mắt ấy vẫn còn vương chút mệt, nhưng có một nét dịu dàng khó giấu. Không còn là Hương phải giữ ý, phải dè dặt trước những ánh nhìn khác. Giờ đây, trong căn phòng này, cô chỉ còn là chính mình, bên Dũng.



  • Hương: Muộn rồi à?– Hương hỏi, giọng nhỏ như hơi thở.


  • Dũng: Không muộn, nhưng anh nghĩ mình nên đi. Ăn sáng chút, rồi anh đưa em về– Dũng vừa nói vừa vuốt nhẹ tóc cô, một cử chỉ quen thuộc nhưng thường bị ngăn bởi khoảng cách hay ánh mắt người ngoài.


Họ cùng thu dọn đồ, không ai vội vã, nhưng cũng không còn nuông chiều khoảng thời gian riêng ấy nữa. Bước ra hành lang khách sạn, Dũng đi bên Hương, tay đặt hờ lên lưng cô như một thói quen tự nhiên.



Xuống đến sảnh, Dũng liếc nhìn Hương nụ cười thoáng qua môi, đủ để cả hai hiểu, dù chỉ là một bữa ăn sáng, nhưng là bữa ăn không còn phải giấu diếm, không còn phải e dè ánh nhìn người lạ.



  • Hương: Anh muốn ăn gì?– Hương hỏi, giọng nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt cô ẩn một nỗi bâng khuâng.


  • Dũng: Chỗ nào yên tĩnh. Để anh nhìn em lâu hơn chút, trước khi em trở về với vai của mình– Dũng đáp, nửa đùa nửa thật.


Họ bước ra cửa khách sạn. Nắng sớm trong veo, nhưng trong lòng mỗi người lại nặng trĩu những suy nghĩ riêng mà chẳng ai nói ra.



Không gian trong phòng giờ đã yên ắng. Tiếng cửa vừa khép lại cách đây không lâu, để lại một khoảng trống vắng lạnh lẽo. Trong tủ quần áo, Nam vẫn ngồi bất động, hơi thở đã không còn dồn dập như trước, nhưng tim vẫn nặng như đeo đá.



Anh khẽ nhắm mắt, cảm nhận mùi gỗ cũ trộn lẫn hơi ẩm trong không gian chật hẹp. Bao nhiêu lâu rồi? Anh không rõ. Chỉ biết từng phút trong đó dài bằng cả năm. Rồi thật chậm, Nam đẩy cánh tủ hé mở. Ánh sáng nhạt nhòa buổi sớm chiếu vào, làm anh chói mắt. Anh bước ra, chân hơi loạng choạng vì ngồi co quá lâu, hai tay buông thõng, lòng trống rỗng lạ lùng.



Căn phòng như xa lạ, dù vừa là nơi anh chứng kiến hay đúng hơn, tưởng tượng ra điều khiến tim mình rách toạc. Ga giường xộc xệch, mùi nước hoa vương lại trong không khí, ly nước còn hơi ấm trên bàn… tất cả như nhắc nhở Nam rằng anh không nên ở đây.



Anh nhặt lấy áo khoác, không buồn nhìn quanh thêm lần nào nữa. Bước ra hành lang, Nam cúi đầu tránh ánh mắt lễ tân. Xuống tới sảnh khách sạn, tay anh run nhẹ khi mở cửa oto



Động cơ nổ máy. Chiếc xe phóng đi, con đường sáng sớm vắng hoe. Gió lùa qua cửa kính mở hé làm mắt anh cay. Anh tự hỏi không biết là do gió, hay do thứ gì khác. Trong gương chiếu hậu, khách sạn lùi dần xa cùng với tất cả những gì anh đã cố chấp chịu đựng đêm qua.





Quán ăn nhỏ nằm khuất sau hàng cây bên hồ, không đông đúc, chỉ có tiếng muỗng đũa lách cách và vài câu chuyện rì rầm của những thực khách sớm. Dũng gọi hai bát phở, Hương chọn thêm ly cà phê sữa nóng. Khi người phục vụ rời đi, cả hai ngồi đối diện nhau, không vội nói. Sự im lặng giữa họ không còn căng thẳng như khi ở bữa tiệc, mà mang một sự yên ổn thoáng buồn như thể cả hai đều muốn giữ khoảnh khắc này lâu thêm chút nữa.



  • Dũng: Em thấy sao?– Dũng lên tiếng, giọng nhẹ như gió sớm.


Hương cười nhạt, khuấy ly cà phê, đôi mắt lạc vào làn hơi bốc lên. Nhẹ nhõm… và cũng trống trải một chút



Dũng gật đầu, không hỏi thêm. Anh hiểu. Cả đêm dài bên nhau không xóa được những lằn ranh vô hình mà họ đều đang bước trên đó.



  • Dũng: Ít ra tối qua, chúng ta không cần phải che giấu nữa – Anh nói, tay xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón.
  • Hương: Nhưng vẫn phải kín kẽ chứ anh


Bát phở được mang ra. Họ ăn chậm, từng muỗng như kéo dài chút bình yên trước khi quay lại thực tại. Dũng thỉnh thoảng nhìn Hương, ánh mắt vừa dịu dàng vừa đượm lo âu, còn Hương thì tránh nhìn lâu vào mắt anh, như sợ mình sẽ không đủ sức bước đi con đường đã chọn.



Khi bữa ăn kết thúc, Dũng trả tiền rồi cùng Hương ra xe. Ánh nắng sáng rõ hơn, chiếu lên những giọt sương cuối cùng còn đọng trên kính xe. Anh mở cửa cho cô, tay đặt nhẹ lên vai như muốn giữ lại điều gì đó, rồi rụt lại.

  • dũng : Anh đưa em về nhé.


Hương chỉ gật đầu, ánh mắt nhìn xa xăm. Trong lòng, cô biết, đoạn đường trở về sẽ dài hơn mọi chặng đường khác.





9h30. Tiếng mở cửa rất khẽ, như thể Hương không muốn phá tan không gian tĩnh lặng. Cô bước vào, mái tóc rối nhẹ vì gió sớm, đôi mắt còn ngân chút dư âm của một đêm dài không ngủ.



Nam đã ngồi ở bàn từ bao giờ, ly trà trước mặt đã nguội lạnh. Anh không ngẩng đầu lên ngay khi nghe tiếng động. Chỉ khi đôi giày cao gót của Hương dừng trước ngưỡng cửa, anh mới từ từ ngẩng nhìn. Ánh mắt họ gặp nhau. Không lời chào. Không câu hỏi.



Trong thoáng chốc, bao nhiêu ký ức, bao nhiêu hình ảnh Nam tự vẽ ra trong đầu suốt đêm qua, bao nhiêu lần anh tập thở chậm để không vỡ ra, đều tràn về qua ánh mắt ấy.



Hương cũng nhìn anh, không lẩn tránh, nhưng trong mắt cô là một nỗi mệt mỏi lẫn biết ơn vì anh vẫn ngồi đó, vì anh vẫn đợi, vì anh đã im lặng chịu đựng tất cả. Nam không trách. Cũng không tỏ ra cao thượng. Chỉ có ánh mắt ấy ấm áp một chút, buồn bã nhiều hơn, và ẩn sau là một vết nứt lớn mà chính anh cũng chưa dám đối diện.



Hương bước vào, đặt chìa khoá nhẹ lên bàn. Tiếng chìa vang khẽ trong không gian, nghe như một dấu chấm hết. Nam nhấc ly trà lên, nhấp một ngụm nguội ngắt, rồi cười rất nhẹ, một nụ cười không dành cho ai ngoài chính mình.



Căn nhà im ắng đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc. Hương vừa cất túi xách, vẫn quay lưng về phía Nam. Anh ngồi ở bàn, ánh sáng sớm rọi qua khung cửa sổ hắt lên gương mặt anh, lặng như đá. Không khí nặng trĩu giữa họ, tưởng như sẽ kéo dài mãi… cho đến khi Nam lên tiếng giọng khàn, chậm, nhưng vang lên như cắt đôi sự im lặng:



  • Nam: Tối qua… em hạnh phúc chứ?


Hương sững người. Câu hỏi không oán trách, không giận dữ, nhưng đủ sức khiến tim cô đau nhói. Cô quay lại, nhìn vào mắt Nam đôi mắt đỏ mệt vì một đêm không ngủ, nhưng vẫn dịu dàng đến lạ.

Hương hít một hơi thật sâu, không tìm cách né tránh.

  • Hương: Em không biết gọi tên cảm xúc ấy là gì… nhưng đó là điều em đã chọn. Và em biết… nó làm anh đau


Nam mỉm cười, rất nhẹ, như cười với chính mình. Anh gật đầu, mắt nhìn xa xăm qua cửa sổ. Ly trà nguội lạnh trước mặt, nhưng anh không đưa tay lấy. Trong khoảnh khắc ấy, không cần thêm lời nào nữa. Chỉ còn lại tiếng lòng của hai người, và khoảng cách vô hình vừa rộng thêm một chút giữa họ.





Ánh nắng len qua khung cửa, chiếu lên gương mặt Nam xanh xao và mệt mỏi sau đêm trắng. Hương ngồi đối diện, hai tay đan vào nhau, ánh mắt thấp thoáng lo âu. Nam nhìn cô thật lâu. Trong mắt anh không còn sự giận dữ hay trách móc chỉ còn một sự hoang mang đến kiệt cùng. Giọng anh vang lên, khàn đặc nhưng chậm rãi, như thể phải gom hết can đảm để hỏi:



  • nam: Hương… nếu anh nói, chính anh muốn tham gia vào… chuyện của em với Dũng, em nghĩ sao?


Căn phòng bỗng im phăng phắc, chỉ còn tiếng kim đồng hồ chạy đều đều, như nhắc rằng thời gian vẫn trôi, còn họ đang mắc kẹt trong một khoảnh khắc không lối thoát. Hương sững sờ nhìn Nam. Một giây. Hai giây. Cô không tin vào tai mình. Ánh mắt cô ngập tràn những câu hỏi: Anh đang nói gì vậy? Anh đang tự trừng phạt chính mình sao? Hay anh đang đau đến mức không biết phải làm gì khác?



Cô khẽ lắc đầu, giọng nghẹn lại:

  • Hương: Nam… đừng. Anh đừng đẩy mình vào nơi còn đau hơn thế nữa. Em không muốn anh phải chịu như vậy


Nam bật cười, nhưng đó không phải nụ cười của một người nhẹ nhõm. Đó là nụ cười của một người đã lạc mất chính mình giữa những chọn lựa không còn lối quay về. Câu trả lời vừa buông ra, không gian giữa họ như lặng đi.

Nam cúi đầu, hai bàn tay siết chặt vào nhau, những đốt ngón tay trắng bệch. Anh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng hơi thở đã lạc nhịp, nặng nề như thể từng nhịp tim cũng đang gắng gượng chịu đựng.



Hương đứng dậy, bước thật chậm lại gần anh. Trong đôi mắt cô là bao nhiêu nỗi xót xa, bao nhiêu yêu thương lẫn ân hận chất chồng. Cô cúi xuống, vòng tay ôm trọn lấy anh từ phía sau, cái ôm run nhẹ, như thể chính cô cũng sợ bản thân không đủ sức níu anh lại.



  • Hương: Em xin lỗi…-Giọng Hương vỡ ra, nhỏ đến mức dường như chỉ anh nghe thấy. “Em xin lỗi vì đã làm anh đau đến thế này…”


Nam ngồi yên. Một thoáng, anh muốn buông xuôi, muốn để mình tan vào vòng tay ấy mà quên hết mọi thứ. Nhưng rồi bàn tay anh lại siết chặt hơn nữa, như nhắc nhở rằng sự thật vẫn còn đó, và nỗi đau này, không phải một cái ôm có thể xóa nhòa.



Anh khẽ nghiêng đầu tựa vào cánh tay Hương, mắt nhắm lại, để mặc cho giọt nước mắt vừa kịp trào ra, lặng lẽ lăn xuống gò má. Khoảnh khắc ấy, cả hai chỉ biết lặng im, bởi mọi lời nói giờ đều trở nên thừa thãi trước khoảng cách không còn đo đếm bằng mét, mà bằng những vết nứt trong lòng.



Nam vẫn ngồi đó, để mặc cho cái ôm của Hương siết chặt quanh vai mình.

Anh hít một hơi dài, như gom hết tất cả can đảm còn sót lại. Rồi thật khẽ, giọng anh vang lên, không còn là sự trách móc, cũng chẳng phải oán hờn, mà chỉ là nỗi đau của người tự nhận ra phần lỗi của chính mình:



  • Nam: Anh xin lỗi… vì đã để em cô đơn suốt thời gian qua. Vì đã không đủ gần để em phải tìm một vòng tay khác


Hương run lên trong vòng tay ấy. Nước mắt cô rơi, thấm vào vai áo Nam, không thể che giấu được nữa.

  • Hương: Anh đừng nói vậy… Đừng tự trách mình nữa…– Giọng cô đứt quãng, nghẹn ngào.


Nam ngửa mặt nhìn lên trần, cố ngăn dòng nước mắt cay xè, rồi quay lại nhìn Hương, ánh mắt chất chứa bao nhiêu thương tổn, nhưng cũng đầy nỗ lực níu giữ điều gì đó đã xa tầm tay:



  • Nam: Anh hỏi lại lần nữa… Nếu chính anh muốn tham gia vào… chuyện của em và Dũng, em có đồng ý không?


Hương ngỡ ngàng nhìn anh. Cô thấy trong ánh mắt anh không còn là thử thách, không còn là giận dữ. Chỉ còn sự chấp nhận đau đớn và một khao khát mong được gần cô, dù phải đi con đường mà ít ai dám bước. Một thoáng im lặng trôi qua. Rồi, thật chậm, Hương gật đầu, nước mắt giàn giụa:

  • Hương: Nếu đó là điều anh muốn… em đồng ý


Căn phòng khi ấy như lặng đi. Ngoài kia, nắng đã lên cao, chiếu rọi khắp gian nhà. Nhưng trong lòng cả hai, bóng tối vẫn chưa tan.
 

huylesg84

Bé Đang Tập Nói
29/12/23
34
16
21
41
TP.Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
192
Chương 15



Ánh nắng đầu ngày lách qua những khe rèm, rọi lên căn phòng còn phảng phất hơi ấm của một đêm dài.



Dũng tỉnh trước. Anh nằm yên một lúc, nhìn mái tóc Hương xõa ngang vai mình, rồi khẽ nghiêng người nhặt chiếc đồng hồ trên bàn. Kim giờ nhích qua số 7.



  • Dũng: Hương…– Anh gọi nhỏ, giọng trầm và khàn vì thức trắng.


Hương cựa mình, rồi mở mắt. Ánh mắt ấy vẫn còn vương chút mệt, nhưng có một nét dịu dàng khó giấu. Không còn là Hương phải giữ ý, phải dè dặt trước những ánh nhìn khác. Giờ đây, trong căn phòng này, cô chỉ còn là chính mình, bên Dũng.



  • Hương: Muộn rồi à?– Hương hỏi, giọng nhỏ như hơi thở.


  • Dũng: Không muộn, nhưng anh nghĩ mình nên đi. Ăn sáng chút, rồi anh đưa em về– Dũng vừa nói vừa vuốt nhẹ tóc cô, một cử chỉ quen thuộc nhưng thường bị ngăn bởi khoảng cách hay ánh mắt người ngoài.


Họ cùng thu dọn đồ, không ai vội vã, nhưng cũng không còn nuông chiều khoảng thời gian riêng ấy nữa. Bước ra hành lang khách sạn, Dũng đi bên Hương, tay đặt hờ lên lưng cô như một thói quen tự nhiên.



Xuống đến sảnh, Dũng liếc nhìn Hương nụ cười thoáng qua môi, đủ để cả hai hiểu, dù chỉ là một bữa ăn sáng, nhưng là bữa ăn không còn phải giấu diếm, không còn phải e dè ánh nhìn người lạ.



  • Hương: Anh muốn ăn gì?– Hương hỏi, giọng nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt cô ẩn một nỗi bâng khuâng.


  • Dũng: Chỗ nào yên tĩnh. Để anh nhìn em lâu hơn chút, trước khi em trở về với vai của mình– Dũng đáp, nửa đùa nửa thật.


Họ bước ra cửa khách sạn. Nắng sớm trong veo, nhưng trong lòng mỗi người lại nặng trĩu những suy nghĩ riêng mà chẳng ai nói ra.



Không gian trong phòng giờ đã yên ắng. Tiếng cửa vừa khép lại cách đây không lâu, để lại một khoảng trống vắng lạnh lẽo. Trong tủ quần áo, Nam vẫn ngồi bất động, hơi thở đã không còn dồn dập như trước, nhưng tim vẫn nặng như đeo đá.



Anh khẽ nhắm mắt, cảm nhận mùi gỗ cũ trộn lẫn hơi ẩm trong không gian chật hẹp. Bao nhiêu lâu rồi? Anh không rõ. Chỉ biết từng phút trong đó dài bằng cả năm. Rồi thật chậm, Nam đẩy cánh tủ hé mở. Ánh sáng nhạt nhòa buổi sớm chiếu vào, làm anh chói mắt. Anh bước ra, chân hơi loạng choạng vì ngồi co quá lâu, hai tay buông thõng, lòng trống rỗng lạ lùng.



Căn phòng như xa lạ, dù vừa là nơi anh chứng kiến hay đúng hơn, tưởng tượng ra điều khiến tim mình rách toạc. Ga giường xộc xệch, mùi nước hoa vương lại trong không khí, ly nước còn hơi ấm trên bàn… tất cả như nhắc nhở Nam rằng anh không nên ở đây.



Anh nhặt lấy áo khoác, không buồn nhìn quanh thêm lần nào nữa. Bước ra hành lang, Nam cúi đầu tránh ánh mắt lễ tân. Xuống tới sảnh khách sạn, tay anh run nhẹ khi mở cửa oto



Động cơ nổ máy. Chiếc xe phóng đi, con đường sáng sớm vắng hoe. Gió lùa qua cửa kính mở hé làm mắt anh cay. Anh tự hỏi không biết là do gió, hay do thứ gì khác. Trong gương chiếu hậu, khách sạn lùi dần xa cùng với tất cả những gì anh đã cố chấp chịu đựng đêm qua.





Quán ăn nhỏ nằm khuất sau hàng cây bên hồ, không đông đúc, chỉ có tiếng muỗng đũa lách cách và vài câu chuyện rì rầm của những thực khách sớm. Dũng gọi hai bát phở, Hương chọn thêm ly cà phê sữa nóng. Khi người phục vụ rời đi, cả hai ngồi đối diện nhau, không vội nói. Sự im lặng giữa họ không còn căng thẳng như khi ở bữa tiệc, mà mang một sự yên ổn thoáng buồn như thể cả hai đều muốn giữ khoảnh khắc này lâu thêm chút nữa.



  • Dũng: Em thấy sao?– Dũng lên tiếng, giọng nhẹ như gió sớm.


Hương cười nhạt, khuấy ly cà phê, đôi mắt lạc vào làn hơi bốc lên. Nhẹ nhõm… và cũng trống trải một chút



Dũng gật đầu, không hỏi thêm. Anh hiểu. Cả đêm dài bên nhau không xóa được những lằn ranh vô hình mà họ đều đang bước trên đó.



  • Dũng: Ít ra tối qua, chúng ta không cần phải che giấu nữa – Anh nói, tay xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón.
  • Hương: Nhưng vẫn phải kín kẽ chứ anh


Bát phở được mang ra. Họ ăn chậm, từng muỗng như kéo dài chút bình yên trước khi quay lại thực tại. Dũng thỉnh thoảng nhìn Hương, ánh mắt vừa dịu dàng vừa đượm lo âu, còn Hương thì tránh nhìn lâu vào mắt anh, như sợ mình sẽ không đủ sức bước đi con đường đã chọn.



Khi bữa ăn kết thúc, Dũng trả tiền rồi cùng Hương ra xe. Ánh nắng sáng rõ hơn, chiếu lên những giọt sương cuối cùng còn đọng trên kính xe. Anh mở cửa cho cô, tay đặt nhẹ lên vai như muốn giữ lại điều gì đó, rồi rụt lại.

  • dũng : Anh đưa em về nhé.


Hương chỉ gật đầu, ánh mắt nhìn xa xăm. Trong lòng, cô biết, đoạn đường trở về sẽ dài hơn mọi chặng đường khác.





9h30. Tiếng mở cửa rất khẽ, như thể Hương không muốn phá tan không gian tĩnh lặng. Cô bước vào, mái tóc rối nhẹ vì gió sớm, đôi mắt còn ngân chút dư âm của một đêm dài không ngủ.



Nam đã ngồi ở bàn từ bao giờ, ly trà trước mặt đã nguội lạnh. Anh không ngẩng đầu lên ngay khi nghe tiếng động. Chỉ khi đôi giày cao gót của Hương dừng trước ngưỡng cửa, anh mới từ từ ngẩng nhìn. Ánh mắt họ gặp nhau. Không lời chào. Không câu hỏi.



Trong thoáng chốc, bao nhiêu ký ức, bao nhiêu hình ảnh Nam tự vẽ ra trong đầu suốt đêm qua, bao nhiêu lần anh tập thở chậm để không vỡ ra, đều tràn về qua ánh mắt ấy.



Hương cũng nhìn anh, không lẩn tránh, nhưng trong mắt cô là một nỗi mệt mỏi lẫn biết ơn vì anh vẫn ngồi đó, vì anh vẫn đợi, vì anh đã im lặng chịu đựng tất cả. Nam không trách. Cũng không tỏ ra cao thượng. Chỉ có ánh mắt ấy ấm áp một chút, buồn bã nhiều hơn, và ẩn sau là một vết nứt lớn mà chính anh cũng chưa dám đối diện.



Hương bước vào, đặt chìa khoá nhẹ lên bàn. Tiếng chìa vang khẽ trong không gian, nghe như một dấu chấm hết. Nam nhấc ly trà lên, nhấp một ngụm nguội ngắt, rồi cười rất nhẹ, một nụ cười không dành cho ai ngoài chính mình.



Căn nhà im ắng đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc. Hương vừa cất túi xách, vẫn quay lưng về phía Nam. Anh ngồi ở bàn, ánh sáng sớm rọi qua khung cửa sổ hắt lên gương mặt anh, lặng như đá. Không khí nặng trĩu giữa họ, tưởng như sẽ kéo dài mãi… cho đến khi Nam lên tiếng giọng khàn, chậm, nhưng vang lên như cắt đôi sự im lặng:



  • Nam: Tối qua… em hạnh phúc chứ?


Hương sững người. Câu hỏi không oán trách, không giận dữ, nhưng đủ sức khiến tim cô đau nhói. Cô quay lại, nhìn vào mắt Nam đôi mắt đỏ mệt vì một đêm không ngủ, nhưng vẫn dịu dàng đến lạ.

Hương hít một hơi thật sâu, không tìm cách né tránh.

  • Hương: Em không biết gọi tên cảm xúc ấy là gì… nhưng đó là điều em đã chọn. Và em biết… nó làm anh đau


Nam mỉm cười, rất nhẹ, như cười với chính mình. Anh gật đầu, mắt nhìn xa xăm qua cửa sổ. Ly trà nguội lạnh trước mặt, nhưng anh không đưa tay lấy. Trong khoảnh khắc ấy, không cần thêm lời nào nữa. Chỉ còn lại tiếng lòng của hai người, và khoảng cách vô hình vừa rộng thêm một chút giữa họ.





Ánh nắng len qua khung cửa, chiếu lên gương mặt Nam xanh xao và mệt mỏi sau đêm trắng. Hương ngồi đối diện, hai tay đan vào nhau, ánh mắt thấp thoáng lo âu. Nam nhìn cô thật lâu. Trong mắt anh không còn sự giận dữ hay trách móc chỉ còn một sự hoang mang đến kiệt cùng. Giọng anh vang lên, khàn đặc nhưng chậm rãi, như thể phải gom hết can đảm để hỏi:



  • nam: Hương… nếu anh nói, chính anh muốn tham gia vào… chuyện của em với Dũng, em nghĩ sao?


Căn phòng bỗng im phăng phắc, chỉ còn tiếng kim đồng hồ chạy đều đều, như nhắc rằng thời gian vẫn trôi, còn họ đang mắc kẹt trong một khoảnh khắc không lối thoát. Hương sững sờ nhìn Nam. Một giây. Hai giây. Cô không tin vào tai mình. Ánh mắt cô ngập tràn những câu hỏi: Anh đang nói gì vậy? Anh đang tự trừng phạt chính mình sao? Hay anh đang đau đến mức không biết phải làm gì khác?



Cô khẽ lắc đầu, giọng nghẹn lại:

  • Hương: Nam… đừng. Anh đừng đẩy mình vào nơi còn đau hơn thế nữa. Em không muốn anh phải chịu như vậy


Nam bật cười, nhưng đó không phải nụ cười của một người nhẹ nhõm. Đó là nụ cười của một người đã lạc mất chính mình giữa những chọn lựa không còn lối quay về. Câu trả lời vừa buông ra, không gian giữa họ như lặng đi.

Nam cúi đầu, hai bàn tay siết chặt vào nhau, những đốt ngón tay trắng bệch. Anh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng hơi thở đã lạc nhịp, nặng nề như thể từng nhịp tim cũng đang gắng gượng chịu đựng.



Hương đứng dậy, bước thật chậm lại gần anh. Trong đôi mắt cô là bao nhiêu nỗi xót xa, bao nhiêu yêu thương lẫn ân hận chất chồng. Cô cúi xuống, vòng tay ôm trọn lấy anh từ phía sau, cái ôm run nhẹ, như thể chính cô cũng sợ bản thân không đủ sức níu anh lại.



  • Hương: Em xin lỗi…-Giọng Hương vỡ ra, nhỏ đến mức dường như chỉ anh nghe thấy. “Em xin lỗi vì đã làm anh đau đến thế này…”


Nam ngồi yên. Một thoáng, anh muốn buông xuôi, muốn để mình tan vào vòng tay ấy mà quên hết mọi thứ. Nhưng rồi bàn tay anh lại siết chặt hơn nữa, như nhắc nhở rằng sự thật vẫn còn đó, và nỗi đau này, không phải một cái ôm có thể xóa nhòa.



Anh khẽ nghiêng đầu tựa vào cánh tay Hương, mắt nhắm lại, để mặc cho giọt nước mắt vừa kịp trào ra, lặng lẽ lăn xuống gò má. Khoảnh khắc ấy, cả hai chỉ biết lặng im, bởi mọi lời nói giờ đều trở nên thừa thãi trước khoảng cách không còn đo đếm bằng mét, mà bằng những vết nứt trong lòng.



Nam vẫn ngồi đó, để mặc cho cái ôm của Hương siết chặt quanh vai mình.

Anh hít một hơi dài, như gom hết tất cả can đảm còn sót lại. Rồi thật khẽ, giọng anh vang lên, không còn là sự trách móc, cũng chẳng phải oán hờn, mà chỉ là nỗi đau của người tự nhận ra phần lỗi của chính mình:



  • Nam: Anh xin lỗi… vì đã để em cô đơn suốt thời gian qua. Vì đã không đủ gần để em phải tìm một vòng tay khác


Hương run lên trong vòng tay ấy. Nước mắt cô rơi, thấm vào vai áo Nam, không thể che giấu được nữa.

  • Hương: Anh đừng nói vậy… Đừng tự trách mình nữa…– Giọng cô đứt quãng, nghẹn ngào.


Nam ngửa mặt nhìn lên trần, cố ngăn dòng nước mắt cay xè, rồi quay lại nhìn Hương, ánh mắt chất chứa bao nhiêu thương tổn, nhưng cũng đầy nỗ lực níu giữ điều gì đó đã xa tầm tay:



  • Nam: Anh hỏi lại lần nữa… Nếu chính anh muốn tham gia vào… chuyện của em và Dũng, em có đồng ý không?


Hương ngỡ ngàng nhìn anh. Cô thấy trong ánh mắt anh không còn là thử thách, không còn là giận dữ. Chỉ còn sự chấp nhận đau đớn và một khao khát mong được gần cô, dù phải đi con đường mà ít ai dám bước. Một thoáng im lặng trôi qua. Rồi, thật chậm, Hương gật đầu, nước mắt giàn giụa:

  • Hương: Nếu đó là điều anh muốn… em đồng ý


Căn phòng khi ấy như lặng đi. Ngoài kia, nắng đã lên cao, chiếu rọi khắp gian nhà. Nhưng trong lòng cả hai, bóng tối vẫn chưa tan.
Truyện bắt dầu gay cấn roi dây,cám ơn bạn và mong chương tiếp theo nhe
 

motthoidaxa

Đang Tuổi Sửu Nhi
22/12/22
31
21
29
31
Hà Nội
VND
0
Tín dụng
104
Bắt đầu hay rồi đây, như đồ thị hình chữ U vậy khi nỗi đau chạm đáy cũng là lúc sự kích thích mà cuckold mang lại sẽ dần tăng lên
 

Vuongtieuthie

Sắp Làm Checker
27/2/19
432
253
62
46
Tphcm
VND
0
Tín dụng
2,093
Tôi là Hương, 32 tuổi, đã có gia đình và 2 con, làm phó phòng cho một công ti chuyên bán rượu tây và quà tặng sang trọng. Chồng tôi là Nam, 35 tuổi, hiện đang làm một đội trưởng kỹ thuật cho một công ti chuyên về cơ điện và thiết bị điện- ánh sáng.

Cả 2 chúng tôi có một công việc ổn định, thu nhập cũng đủ để gia đình tôi chi tiêu và để giành ra một chút tiết kiệm, cũng may là gia đình nội ngoại 2 bên cũng cũng có điều kiện nên cho vợ tôi một khoản tiền khá lớn để mua nhà ra ở riêng nên chúng tôi chi tiêu khá bạo tay mà không cần lo nghĩ gì nhiều lắm…



Chương một: sự vô tâm lạ kỳ



  • hương:( nhìn đồng hồ) sắp muộn rồi đó, anh có phải đi công tác không?
  • Nam: ( vẫn đang làm bữa sáng) ừ. Nay anh phải đi xuống công trình để giao vật tư và bàn giao công việc cho anh em làm, chiều nay em nhớ giờ đón con nhé
  • Hương: vâng anh đi đường cẩn thận nhé
  • Nam: ( ôm lấy eo Hương) ừ anh nhớ rồi. Em đưa con đi học đi


Hương đẩy ghế ra ngồi dậy với lấy túi xách rồi gọi các con ra xe đưa tụi nhỏ đi học. Hôm nay cô phải đưa đón con đi học nên lịch trình hôm nay khá bận rộn, đưa con đi học xong Hương tới công ti để làm việc, tới công ti Hương bắt tay luôn vào công việc, hôm nay công ti nhiều đơn hàng, buổi sáng Hương tất bật với công việc đóng hàng cùng nhân viên còn buổi chiều thì đi họp, chăm sóc khách hàng, chốt đơn. Công việc khiến Hương sao nhàng đi thời gian cho to í khi điện thoại kêu lên tiếng báo thức chuẩn bị tới giờ đón các con. Thu dọn tạm chỗ làm việc Hương đi ra nhà xe lấy xe rồi đi thẳng tới chỗ đón con

Trời nhá nhem tối, tiếng trống Tiếng trống trường vang lên. Trẻ con ùa ra cổng. Hương đứng đợi với chiếc nón bảo hiểm, tay cầm 2 ly sữa nhỏ.

  • bé bảo và bé huy: ( chạy đến) mẹ ơi mẹ
  • Hương (cúi xuống, đón con): Hôm nay học vui không?
  • Bé Bảo: Dạ có! Cô khen con viết đẹp nhất lớp!
  • Bé huy: còn con hôm nay làm bài được cô khen đấy mẹ
  • Hương (mỉm cười, đưa sữa): các con của mẹ giỏi quá. Mẹ mua sữa cho các con này


Hương chở con về trên xe máy. Ánh hoàng hôn đỏ quạch trải dài trên con đường về khu trung cư. Về tới nhà bé Bảo cất cặp sách, bé Huy đi lấy quần áo để tắm cho 2 anh em, Hương lao luôn vào căn bếp nhỏ ngăn nắp, Hương buộc tóc, sắn tay áo để chuẩn bị bữa tối.

Một bên bếp thì chiên cá, 1 bên thì đun nồi nước để nấu canh, bên này Hương thái rau, tiếng dầu mỡ, tiếng bát đũa khua nhẹ, tiếng nồi nước sủi.

Đồng hồ chỉ 6h45p, Tiếng khóa xoay. Nam bước vào nhà, áo sơ mi nhăn nhẹ, vẻ mặt mệt mỏi.

  • Nam: Anh về rồi.


  • Hương (từ bếp vọng ra): Anh về đúng giờ đấy. Đi rửa tay đi, em dọn cơm.


  • Bé Bảo (nhảy cẫng): Bố ơi! Hôm nay con được 10 điểm văn! Và anh Huy được cô khen ạ


  • Nam (cười nhẹ, xoa đầu con): Giỏi lắm! Con trai bố mà.


Cả gia đình ngồi quanh mâm cơm. Món ăn đơn giản: cá rán, canh rau cải, trứng rán, dưa góp.

Hương gắp thức ăn cho chồng và các con. Nam vừa ăn vừa kiểm tra tin nhắn công việc trong điện thoại.

  • Hương (nhẹ nhàng): Anh bỏ điện thoại xuống một lát được không? Bữa cơm tối mà.


  • Nam (nhìn lên, hơi ngập ngừng): Ừ... Xin lỗi


Anh bỏ máy xuống, nhưng không thật sự tập trung.

Bảo kể chuyện ở lớp, Hương cười, Nam chỉ gật đầu, đôi khi lơ đãng.

Bữa cơm ấm cúng nhưng không thật sự gắn kết – ánh sáng đèn vàng tạo không khí ấm áp, nhưng khoảng cách vô hình giữa vợ chồng vẫn hiện diện rõ ràng.

Xong bữa Nam giúp vợ rửa bát, lau dọn căn bếp còn Hương thì đi tắm.



Tiếng nước rơi đều. Hơi nước bốc lên làm mờ gương.

Hương đứng dưới vòi sen, nước trút lên bờ vai mảnh. Cô nhắm mắt lại. nước chảy qua từng kẽ tóc, trượt dọc sống lưng.chỉ là tiếng thở nhẹ.Cô áp tay lên ngực mình – không phải để khêu gợi, mà như một hành động tìm lại cảm giác đang mất dần.

Lâu rồi, không ai chạm vào cô với sự âu yếm. Lâu rồi, cô không thấy mình còn hấp dẫn.

Cô mở mắt. Nhìn vào gương mờ hơi nước. Hình ảnh phản chiếu của chính mình, Hương nhìn ngắm thật kỹ thấy bản thân mình đâu có tệ, cặp ngực tuy không to nhưng trong và vừa vặn tay, đầu ti không hề thâm mà vẫn còn khá hồng, bụng thon gọn, sâu xuống dưới là mu lồn nhô lên, 2 mép gọn gàng và hồng hào. Ấy vậy mà Nam chồng cô bây lâu nay chỉ quan tâm tới dây điện, tới ống nước, tới mấy cái bản vẽ, Nam đang rửa bát. Mắt anh vẫn dán vào điện thoại đặt bên cạnh, lúc chờ nước chảy.

Anh không biết, phía sau cánh cửa kia, người vợ của mình đang vừa cô đơn, vừa sống lại cảm xúc mà anh đã từng trao nhưng từ lâu đã quên.



10h tối. Ánh đèn ngủ màu vàng dịu. Căn phòng yên tĩnh.

Nam nằm nghiêng trên giường, lướt điện thoại, tai đeo một bên tai nghe bluetooth. Hương bước ra từ phòng tắm, tóc còn ướt, mặc chiếc áo ngủ đơn giản. Cô tắt bớt đèn, nhẹ nhàng trèo lên giường, áp sát bên chồng.

Cô vòng tay ôm Nam từ phía sau, đặt nhẹ cằm lên vai anh, hơi thở sát bên cổ.

  • Hương (thì thầm): Hôm nay... anh thấy em có gì khác không?


Nam đưa tay gạt nhẹ tay Hương ra, mắt vẫn không rời màn hình điện thoại.

  • Nam (lơ đãng): Khoan đã... anh đang trao đổi công việc với khách hàng về mấy hạng mục cần chỉnh sửa


Anh bật loa ngoài — tiếng nói của chủ nhà vang lên nheo nhéo Hương rút tay lại. Ánh mắt cô tối dần. Cô nằm ngửa ra giường, quay mặt ra phía khác.

Căn phòng rộng rãi, nhưng bầu không khí trở nên lạnh hơn bao giờ hết.hai người nằm cạnh nhau, lưng quay vào nhau, chỉ còn tiếng nói chuyện vọng ra từ điện thoại. Đôi mắt mở trừng, nhìn lên trần nhà. Không có nước mắt, chỉ là sự trống rỗng.

Cô quay nhẹ đầu sang nhìn chồng – Nam vẫn đang nói chuyện với ai đó, hoàn toàn không để ý đến cô.

Hương quay lại. Tay cô siết nhẹ lấy gối, không khí xung quanh nặng nề, cô im lặng còn chồng cô thì tiếp tục nói chuyện với điện thoại. Cô muốn phá bỏ không khí nặng nề này nhưng chưa biết làm thế nào, cô liền vội lấy chuyện con cái và công việc ra để cố nói chuyện với Nam

  • Hương: mai anh đón con rồi ba bố con ăn cơm trước đi nhé. Mai em phải đi dự tiệc để tiếp mấy khách vip của công ti?
  • Đáp lại câu hỏi của Hương, Nam chỉ “ Ừ “ đúng một tiếng mà không thèm ngoảnh đầu lại nhìn Hương lấy một cái, cô ôm gối quay lưng về phía chồng, khoé mắt chợt rơi nước mắt
viết hay quá người anh em. Chờ chap tiếp theo của bạn nè. Chap sau chắc có some hén. Viết liền 2-3 chap 1 lượt đọc cho đã
Cám ơn người anh em
 

Bài viết liên quan