Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

PIC Truyện Sex Sài Gòn, cuộc hội ngộ bất ngờ! Phần 7

Lượt xem: 2349

DOOMS29

Tập Tành Ăn Chơi
8/3/26
285
861
48
41
HcM
VND
0
Tín dụng
2,320
Giữa không gian lơ lửng của căn hộ cao tầng, sự đối lập giữa cái lạnh buốt của tấm kính sát đất và sức nóng hừng hực từ hai cơ thể đang gắn chặt vào nhau tạo nên một cảm giác kích thích đến nghẹn thở. Tôi xoay người, ép mạnh tấm lưng trần mịn màng của chị vào mặt kính. Phía sau lưng chị là ánh đèn thành phố lấp lánh như hàng vạn viên kim cương, còn trước mắt chị là người đàn ông đã đánh cắp trái tim chị mười năm qua.
Tôi nhấc bổng một bên chân dài miên man của chị lên, gác thẳng lên vai mình. Tư thế này khiến vùng "tam giác mật" của chị mở rộng hoàn toàn, phơi bày sự ướt át nồng nàn dưới ánh sáng mờ ảo.
Tôi không chần chừ, dồn lực thúc một cú thật mạnh, lút tận gốc vào sâu bên trong chị. Tấm kính phía sau khẽ rung lên theo nhịp va chạm, tạo nên những âm thanh cộng hưởng đầy nhục cảm.
Tôi bắt đầu những cú thúc dồn dập và uy lực. Mỗi lần thâm nhập là một lần tôi muốn chị cảm nhận được sự hiện diện tuyệt đối của mình. Chị ngả đầu ra sau, áp sát vào mặt kính lạnh lẽo, đôi môi mọng đỏ hé mở phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng hòa cùng tiếng thở dốc.
Sự mát lạnh của lớp kính sau lưng và sự nóng bỏng, chật chội nơi chúng tôi đang giao hòa khiến chị phát điên. Đôi gò bồng đảo của chị nảy lên theo từng nhịp đẩy, trông vừa hoang dại vừa quyến rũ đến mức tôi phải cúi xuống cắn nhẹ vào bờ vai trắng ngần để kiềm chế sự hưng phấn.
Chị không còn là người phụ nữ Hà Nội dịu dàng nữa; chị bám chặt lấy tay tôi, đôi mắt mờ đục nhìn xuống dòng xe cộ li ti dưới kia như thể đang tận hưởng cảm giác được "yêu" giữa cả thế giới. Chị thầm thì trong cơn mê sảng.
- Mạnh nữa... Nam... giết chị đi... chị yêu em!
Tôi siết chặt lấy vòng eo thon gọn, đẩy nhịp độ lên đến mức cực hạn. Từng cú thúc như muốn xuyên thấu qua cả tấm kính, đưa cả hai bay bổng giữa không trung thành phố. Nước tình của chị tuôn ra, bôi trơn cho cuộc hành trình tìm về bến đỗ sau mười năm xa cách.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi biết mình đã hoàn toàn chiếm trọn người đàn bà này. Không chỉ là thể xác, mà là cả linh hồn chị đang run rẩy, tan chảy và hòa quyện vào tôi dưới sự chứng kiến của ánh đèn thành phố đêm nay. Mười năm cô đơn của chị đã thực sự chấm dứt bằng một cuộc ân ái không thể nào quên.
Cơn hưng phấn đã lên đến đỉnh điểm, tôi không để chị có một giây nghỉ ngơi. Trong không gian tràn ngập ánh đèn thành phố phản chiếu qua lớp kính, tôi xoay người chị lại, ép lồng ngực và đôi gò bồng đảo trắng ngần của chị áp sát vào mặt kính lạnh lẽo.
Tư thế "thạch sùng bám kính" này biến chị thành một tuyệt tác nhục cảm ngay trước mắt tôi. Chị phải chống hai tay vào tấm kính để giữ thăng bằng, đôi mông cong vút của người đàn bà có cơ thể đồng hồ cát giờ đây phơi bày trọn vẹn, mời gọi sự chiếm hữu tàn bạo nhất.
Tôi đứng phía sau, siết chặt lấy hông chị, một lần nữa thâm nhập vào từ phía sau một cách dứt khoát.
Mỗi cú thúc mạnh mẽ của tôi khiến cơ thể chị nảy lên, ép sát vào lớp kính. Tiếng da thịt va chạm chát chúa "bạch bạch" hòa cùng tiếng kính rung rinh theo từng nhịp điệu điên cuồng. Chị nhìn xuống dưới chân mình, thấy dòng đời xuôi ngược bên dưới, cảm giác như cả hai đang lơ lửng giữa tầng không, chỉ có sự gắn kết xác thịt này là điểm tựa duy nhất.
Lớp kính lạnh buốt mơn trớn nhũ hoa và làn da bụng phẳng lỳ của chị, đối lập hoàn toàn với sự nóng rực từ bên trong khi tôi liên tục thọc sâu vào tận cùng. Chị thở gấp, hơi ấm từ miệng chị phả ra tạo thành một lớp sương mờ ảo trên tấm kính ngay trước mặt.
Chị không cưỡng lại, mà càng cố gắng banh rộng đôi chân hơn để đón nhận tôi. Chị vừa rên rỉ vừa lấy tay xoa nhẹ lên mặt kính, như muốn ghi dấu ấn của cuộc tình này lên cả thành phố phía dưới.
Tôi luồn tay ra phía trước, bóp mạnh lấy đôi trái đào căng mọng đang bị ép dẹt trên kính, giọng khàn đặc.
- Chị có thấy không? Cả thế giới này đều đang chứng kiến em yêu chị... Mười năm qua, chị đã bao giờ cảm thấy mình sống hơn lúc này chưa?
Chị không trả lời bằng lời, chỉ có những tiếng kêu nghẹn ngào và sự co bóp điên dại từ bên trong là câu trả lời xác đáng nhất. Tôi biết, với tư thế này, tôi đã hoàn toàn bẻ gãy mọi rào cản cuối cùng của người đàn bà Hà Nội kiêu kỳ. Đêm nay, tại căn hộ này, chị đã thực sự được giải phóng, được sống thật với bản năng và tình yêu cháy bỏng dành cho tôi người đàn ông đã thay đổi cuộc đời chị mãi mãi.
Trong sự im lặng gần như tuyệt đối ngoài tiếng thở. Tiếng bật nắp lon bia vang lên khô khốc trong không gian yên tĩnh của phòng khách, nhưng ngay sau đó là sự nồng nàn đến nghẹt thở. Tôi tựa lưng vào sofa, cảm nhận hơi lạnh từ ngụm bia thấm vào cổ họng, trong khi chị người đàn bà đồng hồ cát với đôi mắt lấp lánh sự nổi loạn đang quỳ dưới chân tôi, thực hiện một nghi thức nhục cảm đầy mê hoặc.
Chị khôn g uống bia theo cách thông thường. Chị nhấp một ngụm lớn, giữ nguyên cái lạnh tê tái và những bọt khí lăn tăn trong khoang miệng, rồi từ từ ngậm trọn lấy con cặc đang căng cứng của tôi.
Sự đối lập giữa hơi lạnh của bia và sức nóng hầm hập từ cơ thể chị tạo nên một cơn địa chấn dọc sống lưng tôi. Những bọt khí li ti nổ lách tách quanh đầu khấc, kết hợp với đầu lưỡi điêu luyện của chị xoáy tròn, khiến tôi chỉ biết nghiến răng, tay siết chặt lấy thành sofa để không bật thốt lên vì sung sướng.
Sau mỗi ngụm bia, chị lại ngước nhìn tôi, đôi môi mọng đỏ còn dính chút bọt trắng, ánh mắt chị lúc này không còn chút gì vẻ thanh lịch Hà Nội thường ngày. Chị thầm thì, giọng khàn đặc đầy khao khát:
- Nam... em biết không, mười năm qua chị đã đọc, đã xem rất nhiều thứ dâm dục... nhưng chỉ có em mới khiến chị muốn thực hiện tất cả chúng. Chị muốn dâng hiến cho em những gì điên rồ nhất, bẩn thỉu nhất nhưng cũng chân thật nhất của một người đàn bà!
Câu nói của chị như một liều thuốc kích thích cực mạnh. Chị tiếp tục thưởng thức tôi bằng sự tận hiến của một người vừa được giải thoát khỏi xiềng xích mười năm.
Chị liếm láp những giọt bia còn sót lại trên da thịt tôi, dùng đôi tay thon dài mơn trớn khắp đùi và hông. Chị làm như thể tôi là một món quà vô giá mà chị phải nếm trải bằng mọi giác quan.
Nhìn người phụ nữ mình yêu, người mà vài tiếng trước còn kín kẽ, giờ đây lại đang quỳ gối thực hiện những hành động dâm dục nhất với một niềm kiêu hãnh lạ lùng, tôi hiểu rằng tình yêu của chúng tôi đã vượt qua mọi chuẩn mực thông thường.
Tôi đặt lon bia xuống, luồn tay vào mái tóc bồng bềnh của chị, ấn đầu chị sâu hơn vào giữa hai chân mình. Đêm nay, tôi sẽ cho chị toại nguyện. Mọi điều dâm dục nhất, mọi khao khát thầm kín nhất mà chị từng giấu kín trong căn phòng "lồng kính" này, tôi sẽ cùng chị hiện thực hóa bằng tất cả sự nồng cháy và cuồng nhiệt của một người đàn ông đang yêu đến phát điên.
- Vậy thì đêm nay... em sẽ là người giúp chị trải nghiệm tất cả!
Tôi lầm bầm, kéo chị đứng dậy để bắt đầu một chương mới còn hoang dại hơn của cuộc hoan lạc.
Lời thú nhận của chị như một hồi chuông phá tan mọi xiềng xích cuối cùng. Tôi nhìn người đàn bà Hà Nội kiêu kỳ, nồng nàn với thân hình đồng hồ cát tuyệt mỹ đang quỳ dưới chân mình, đôi môi còn vương bọt bia lạnh, và hiểu rằng đêm nay, tôi không chỉ là người tình, mà còn là người giải phóng cho những khao khát thầm kín nhất mà chị đã chôn giấu suốt một thập kỷ.
- Nếu chị muốn điên rồ, em sẽ cho chị nếm trải sự điên rồ tột cùng.
Tôi gằn giọng, kéo chị đứng dậy khỏi sàn nhà.
Tôi dẫn chị đi khắp căn hộ, biến mỗi góc phòng thành một chiến trường của dục vọng, đúng như những gì chị từng khao khát trong những trang sách hay thước phim thầm kín.
Tôi nhấc bổng chị lên chiếc bàn ăn bằng đá sang trọng, nơi vốn dĩ chỉ dành cho những bữa cơm tẻ nhạt với người chồng hờ. Tôi banh rộng đôi chân chị ra, để mặc cho sự lạnh lẽo của mặt đá tương phản với sức nóng hừng hực của cuộc giao hoan. Tôi thúc mạnh, từng cú thúc như muốn đập tan cái vỏ bọc hạnh phúc giả tạo bấy lâu nay của căn nhà này.
Theo ý muốn của chị, tôi bắt chị quỳ rạp xuống sàn, hai tay bị trói lỏng bằng chính chiếc cà vạt của chồng chị mà tôi tìm thấy trong tủ. Chị run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự hưng phấn tột độ khi được đóng vai người đàn bà hoàn toàn thuộc quyền sinh sát của tôi. Tôi từ phía sau chiếm giữ chị, đôi bàn tay không ngừng mơn trớn và để lại những vết hằn đỏ trên làn da trắng ngần những dấu ấn của quyền sở hữu.
Chị không còn rên rỉ một cách kìm nén. Chị gào thét, chị thốt ra những lời lẽ tục tĩu và đầy nhục cảm mà chị từng đọc được, chị muốn tôi gọi chị bằng những danh xưng trần trụi nhất. Sự dâm dục trong chị lúc này như một dòng thác lũ, cuốn phôi đi mọi sự thanh cao giả tạo.
Khi bình minh thành phố bắt đầu le lói những tia sáng đầu tiên ngoài khung cửa kính, chúng tôi trở lại chiếc giường của riêng chị. Lúc này, cả hai đều đẫm mồ hôi và hơi thở nồng nặc mùi bia cùng vị nhục cảm.
- Nam... chị thấy mình... như được sống lại lần nữa!
Chị thều thào, toàn thân rũ rượi nhưng đôi mắt lấp lánh sự thỏa mãn chưa từng có.
Tôi ôm ghì lấy chị, cảm nhận sự co bóp cuối cùng của cơn cực khoái vẫn còn dư chấn. Mọi mong muốn dâm dục nhất, mọi góc tối trong tâm hồn chị đều đã được tôi khai phá và lấp đầy. Đêm nay, tôi không chỉ lấy đi sự cô đơn của chị, mà còn tặng lại cho chị một con người mới một người đàn bà biết yêu và được yêu bằng cả phần con và phần người mãnh liệt nhất.
Chị thiếp đi trong vòng tay tôi, một nụ cười mãn nguyện vẫn còn đọng lại trên môi. Trưa mai chồng chị mới về, nhưng với chị, người đàn ông thực sự của căn nhà này, từ nay về sau, chỉ có thể là tôi.
Trong bóng tối tĩnh mịch của căn phòng, khi những dư chấn của cuộc hoan lạc điên cuồng vừa lắng xuống, chị không nằm rũ rượi như mọi khi. Chị xoay người lại, áp sát bộ ngực trần căng đầy vào lồng ngực tôi, đôi bàn tay thon dài run rẩy ôm lấy khuôn mặt tôi. Ánh mắt chị lúc này không còn là sự lả lơi, dâm dục của vài phút trước, mà là một sự khẩn thiết, thành kính đến lạ lùng.
Chị ghé sát môi vào tai tôi, hơi thở nồng nàn quyện cùng mùi mồ hôi và vị bia còn sót lại, thầm thì những lời như rút ra từ sâu thẳm tâm can:
- Nam... đừng để mười năm này trôi qua vô nghĩa. Chị không muốn sau khi em rời khỏi cánh cửa này, căn nhà này lại chỉ còn mình chị với sự lạnh lẽo. Cho chị... cho chị một đứa con của em đi!
Lời cầu xin ấy như một luồng điện cực mạnh đánh thẳng vào tâm trí tôi. Chị muốn một sự gắn kết vĩnh cửu, một minh chứng cho tình yêu tội lỗi nhưng nồng cháy này. Chị chủ động kéo tôi nằm đè lên người mình, hai chân quấn chặt lấy thắt lưng tôi như muốn giam giữ người đàn ông của mình mãi mãi.
Chị không dùng bất cứ biện pháp bảo vệ nào. Chị muốn tất cả những gì tinh túy nhất, nóng hổi nhất của tôi được rót thẳng vào bên trong chị, gieo mầm sự sống vào mảnh đất đã khô cằn suốt mười năm qua.
Cuộc làm tình lần này không còn là sự chơi bời hay trải nghiệm dâm dục nữa. Nó mang một nhịp điệu thiêng liêng, mạnh mẽ và dứt khoát. Tôi thúc vào chị với tất cả sự trân trọng và xót thương. Chị đón nhận từng cú chạm với đôi mắt nhắm nghiền, miệng khẽ rên lên những tiếng gọi tên tôi đầy yêu thương.
Chị uốn cong người, cố gắng để vùng tam giác mật của mình tiếp nhận tôi sâu nhất có thể. Chị thầm thì trong cơn mê mải.
- Hãy để con của em được lớn lên trong chị... hãy để chị được mang dòng máu của người đàn ông chị thực sự yêu...!
Khi cao trào ập đến, tôi không rút ra như mọi khi. Tôi gồng người, ôm chặt lấy vòng eo đồng hồ cát tuyệt mỹ ấy và dồn toàn bộ sinh lực, bắn thật sâu, thật mạnh vào bên trong chị. Tôi cảm nhận được sự co bóp mãnh liệt của tử cung chị đang tham lam nuốt trọn lấy luồng tinh túy nóng hổi, như một mầm cây khô héo vừa gặp được cơn mưa rào đầu mùa.
Chúng tôi nằm im lìm trong tư thế gắn chặt ấy rất lâu. Chị không để tôi rời đi ngay, chị gác hai chân lên cao, đôi mắt đẫm lệ nhìn trần nhà, môi mỉm cười mãn nguyện.
- Cảm ơn em... Nam à. Cuối cùng chị cũng được thực sự sống.
Bình minh đã bắt đầu ló rạng phía sau khung cửa kính. Thành phố sắp tỉnh giấc, và chồng chị cũng sắp trở về. Nhưng trong khoảnh khắc này, giữa căn phòng riêng tư thơm mùi hoa nhài, tôi biết rằng mình vừa thực hiện một lời thề không lời, gắn kết cuộc đời mình với người đàn bà này bằng một sợi dây vô hình nhưng bền chặt hơn bất cứ thứ gì trên đời.
Ánh nắng ban mai của ngày mới bắt đầu rọi qua tấm kính, soi rõ những tàn tích của một đêm thác loạn: những lon bia rỗng, chiếc cà vạt vứt vương vãi trên sàn, và mùi hương nhục cảm vẫn còn quẩn quanh trong không khí. Khoảnh khắc này, sự ồn ào của dục vọng nhường chỗ cho một khoảng lặng mênh mang và đau đớn. Chúng tôi đều hiểu, kim đồng hồ đang nhích dần về phía con số mà thực tế sẽ gõ cửa.
Chị đứng dậy, thân hình đồng hồ cát vốn dĩ đầy quyền lực giờ đây trông nhỏ bé lạ thường trong chiếc áo choàng lụa hờ hững. Chị bắt đầu dọn dẹp căn phòng, lau đi những vệt sương mờ trên tấm kính nơi chúng tôi vừa cùng nhau đi đến tận cùng của khoái cảm. Mỗi cử động của chị đều chậm chạp, như thể chị đang cố níu kéo từng giây phút cuối cùng trước khi chiếc lồng kính này đóng sập lại một lần nữa.
Tôi mặc lại quần áo, cảm giác từng thớ vải chạm vào làn da còn vương hơi ấm của chị như một sự nhắc nhở về thực tại nghiệt ngã. Chị bước đến bên tôi, không ôm hôn nồng cháy như đêm qua, mà chỉ nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo cho tôi, đôi bàn tay run rẩy không giấu giếm.
Chị nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe nhưng không để nước mắt rơi. Trong ánh nhìn đó có sự biết ơn, có tình yêu sâu thẳm, và có cả sự hy vọng về mầm sống mà chúng tôi vừa cùng nhau gieo xuống.
- Em đi đi... đừng quay đầu lại. Trưa nay anh ấy về, chị sẽ lại là người vợ hoàn hảo của căn nhà này. Nhưng em biết mà, tâm hồn chị đã đi theo em rồi!
Tôi nắm lấy bàn tay chị, đặt một nụ hôn thật sâu vào lòng bàn tay nơi chị đã dùng để mơn trớn tôi suốt đêm dài.
- Em sẽ chờ... Dù là bao lâu, em cũng sẽ chờ tin của chị.
Tôi bước ra khỏi căn hộ sang trọng, tiếng cửa đóng lại nghe khô khốc như một nhát dao cắt đứt sợi dây liên kết giữa hai thế giới. Bước xuống đường, hòa vào dòng người hối hả của buổi sáng, tôi cảm thấy mình như một kẻ vừa bước ra từ một giấc mơ dài mười năm.
Tôi ngoái nhìn lại tấm kính cao tầng phía trên. Chị đứng đó, nhỏ bé sau lớp kính cường lực, nhìn xuống dòng xe cộ. Chúng tôi không vẫy tay, không ra hiệu, nhưng tôi biết trong lòng chị lúc này đang có một ngọn lửa nhỏ đang cháy ngọn lửa của sự tự do và một sinh linh mới đang hình thành.
Cuộc chia tay này không phải là kết thúc. Nó là sự bắt đầu của một sự chờ đợi đầy hy vọng. Mười năm xa cách chúng ta còn vượt qua được, thì một chút thời gian nữa có xá gì. Tôi bước đi, trong lòng mang theo hơi ấm của người đàn bà Hà Nội và một bí mật sẽ thay đổi cuộc đời của cả hai chúng tôi mãi mãi.

HẾT
1000008074.jpg
 

cuồng loạn lu

Đang Tuổi Sửu Nhi
1/5/24
75
49
24
36
Vũng tàu
VND
0
Tín dụng
275
Giữa không gian lơ lửng của căn hộ cao tầng, sự đối lập giữa cái lạnh buốt của tấm kính sát đất và sức nóng hừng hực từ hai cơ thể đang gắn chặt vào nhau tạo nên một cảm giác kích thích đến nghẹn thở. Tôi xoay người, ép mạnh tấm lưng trần mịn màng của chị vào mặt kính. Phía sau lưng chị là ánh đèn thành phố lấp lánh như hàng vạn viên kim cương, còn trước mắt chị là người đàn ông đã đánh cắp trái tim chị mười năm qua.
Tôi nhấc bổng một bên chân dài miên man của chị lên, gác thẳng lên vai mình. Tư thế này khiến vùng "tam giác mật" của chị mở rộng hoàn toàn, phơi bày sự ướt át nồng nàn dưới ánh sáng mờ ảo.
Tôi không chần chừ, dồn lực thúc một cú thật mạnh, lút tận gốc vào sâu bên trong chị. Tấm kính phía sau khẽ rung lên theo nhịp va chạm, tạo nên những âm thanh cộng hưởng đầy nhục cảm.
Tôi bắt đầu những cú thúc dồn dập và uy lực. Mỗi lần thâm nhập là một lần tôi muốn chị cảm nhận được sự hiện diện tuyệt đối của mình. Chị ngả đầu ra sau, áp sát vào mặt kính lạnh lẽo, đôi môi mọng đỏ hé mở phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng hòa cùng tiếng thở dốc.
Sự mát lạnh của lớp kính sau lưng và sự nóng bỏng, chật chội nơi chúng tôi đang giao hòa khiến chị phát điên. Đôi gò bồng đảo của chị nảy lên theo từng nhịp đẩy, trông vừa hoang dại vừa quyến rũ đến mức tôi phải cúi xuống cắn nhẹ vào bờ vai trắng ngần để kiềm chế sự hưng phấn.
Chị không còn là người phụ nữ Hà Nội dịu dàng nữa; chị bám chặt lấy tay tôi, đôi mắt mờ đục nhìn xuống dòng xe cộ li ti dưới kia như thể đang tận hưởng cảm giác được "yêu" giữa cả thế giới. Chị thầm thì trong cơn mê sảng.
- Mạnh nữa... Nam... giết chị đi... chị yêu em!
Tôi siết chặt lấy vòng eo thon gọn, đẩy nhịp độ lên đến mức cực hạn. Từng cú thúc như muốn xuyên thấu qua cả tấm kính, đưa cả hai bay bổng giữa không trung thành phố. Nước tình của chị tuôn ra, bôi trơn cho cuộc hành trình tìm về bến đỗ sau mười năm xa cách.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi biết mình đã hoàn toàn chiếm trọn người đàn bà này. Không chỉ là thể xác, mà là cả linh hồn chị đang run rẩy, tan chảy và hòa quyện vào tôi dưới sự chứng kiến của ánh đèn thành phố đêm nay. Mười năm cô đơn của chị đã thực sự chấm dứt bằng một cuộc ân ái không thể nào quên.
Cơn hưng phấn đã lên đến đỉnh điểm, tôi không để chị có một giây nghỉ ngơi. Trong không gian tràn ngập ánh đèn thành phố phản chiếu qua lớp kính, tôi xoay người chị lại, ép lồng ngực và đôi gò bồng đảo trắng ngần của chị áp sát vào mặt kính lạnh lẽo.
Tư thế "thạch sùng bám kính" này biến chị thành một tuyệt tác nhục cảm ngay trước mắt tôi. Chị phải chống hai tay vào tấm kính để giữ thăng bằng, đôi mông cong vút của người đàn bà có cơ thể đồng hồ cát giờ đây phơi bày trọn vẹn, mời gọi sự chiếm hữu tàn bạo nhất.
Tôi đứng phía sau, siết chặt lấy hông chị, một lần nữa thâm nhập vào từ phía sau một cách dứt khoát.
Mỗi cú thúc mạnh mẽ của tôi khiến cơ thể chị nảy lên, ép sát vào lớp kính. Tiếng da thịt va chạm chát chúa "bạch bạch" hòa cùng tiếng kính rung rinh theo từng nhịp điệu điên cuồng. Chị nhìn xuống dưới chân mình, thấy dòng đời xuôi ngược bên dưới, cảm giác như cả hai đang lơ lửng giữa tầng không, chỉ có sự gắn kết xác thịt này là điểm tựa duy nhất.
Lớp kính lạnh buốt mơn trớn nhũ hoa và làn da bụng phẳng lỳ của chị, đối lập hoàn toàn với sự nóng rực từ bên trong khi tôi liên tục thọc sâu vào tận cùng. Chị thở gấp, hơi ấm từ miệng chị phả ra tạo thành một lớp sương mờ ảo trên tấm kính ngay trước mặt.
Chị không cưỡng lại, mà càng cố gắng banh rộng đôi chân hơn để đón nhận tôi. Chị vừa rên rỉ vừa lấy tay xoa nhẹ lên mặt kính, như muốn ghi dấu ấn của cuộc tình này lên cả thành phố phía dưới.
Tôi luồn tay ra phía trước, bóp mạnh lấy đôi trái đào căng mọng đang bị ép dẹt trên kính, giọng khàn đặc.
- Chị có thấy không? Cả thế giới này đều đang chứng kiến em yêu chị... Mười năm qua, chị đã bao giờ cảm thấy mình sống hơn lúc này chưa?
Chị không trả lời bằng lời, chỉ có những tiếng kêu nghẹn ngào và sự co bóp điên dại từ bên trong là câu trả lời xác đáng nhất. Tôi biết, với tư thế này, tôi đã hoàn toàn bẻ gãy mọi rào cản cuối cùng của người đàn bà Hà Nội kiêu kỳ. Đêm nay, tại căn hộ này, chị đã thực sự được giải phóng, được sống thật với bản năng và tình yêu cháy bỏng dành cho tôi người đàn ông đã thay đổi cuộc đời chị mãi mãi.
Trong sự im lặng gần như tuyệt đối ngoài tiếng thở. Tiếng bật nắp lon bia vang lên khô khốc trong không gian yên tĩnh của phòng khách, nhưng ngay sau đó là sự nồng nàn đến nghẹt thở. Tôi tựa lưng vào sofa, cảm nhận hơi lạnh từ ngụm bia thấm vào cổ họng, trong khi chị người đàn bà đồng hồ cát với đôi mắt lấp lánh sự nổi loạn đang quỳ dưới chân tôi, thực hiện một nghi thức nhục cảm đầy mê hoặc.
Chị khôn g uống bia theo cách thông thường. Chị nhấp một ngụm lớn, giữ nguyên cái lạnh tê tái và những bọt khí lăn tăn trong khoang miệng, rồi từ từ ngậm trọn lấy con cặc đang căng cứng của tôi.
Sự đối lập giữa hơi lạnh của bia và sức nóng hầm hập từ cơ thể chị tạo nên một cơn địa chấn dọc sống lưng tôi. Những bọt khí li ti nổ lách tách quanh đầu khấc, kết hợp với đầu lưỡi điêu luyện của chị xoáy tròn, khiến tôi chỉ biết nghiến răng, tay siết chặt lấy thành sofa để không bật thốt lên vì sung sướng.
Sau mỗi ngụm bia, chị lại ngước nhìn tôi, đôi môi mọng đỏ còn dính chút bọt trắng, ánh mắt chị lúc này không còn chút gì vẻ thanh lịch Hà Nội thường ngày. Chị thầm thì, giọng khàn đặc đầy khao khát:
- Nam... em biết không, mười năm qua chị đã đọc, đã xem rất nhiều thứ dâm dục... nhưng chỉ có em mới khiến chị muốn thực hiện tất cả chúng. Chị muốn dâng hiến cho em những gì điên rồ nhất, bẩn thỉu nhất nhưng cũng chân thật nhất của một người đàn bà!
Câu nói của chị như một liều thuốc kích thích cực mạnh. Chị tiếp tục thưởng thức tôi bằng sự tận hiến của một người vừa được giải thoát khỏi xiềng xích mười năm.
Chị liếm láp những giọt bia còn sót lại trên da thịt tôi, dùng đôi tay thon dài mơn trớn khắp đùi và hông. Chị làm như thể tôi là một món quà vô giá mà chị phải nếm trải bằng mọi giác quan.
Nhìn người phụ nữ mình yêu, người mà vài tiếng trước còn kín kẽ, giờ đây lại đang quỳ gối thực hiện những hành động dâm dục nhất với một niềm kiêu hãnh lạ lùng, tôi hiểu rằng tình yêu của chúng tôi đã vượt qua mọi chuẩn mực thông thường.
Tôi đặt lon bia xuống, luồn tay vào mái tóc bồng bềnh của chị, ấn đầu chị sâu hơn vào giữa hai chân mình. Đêm nay, tôi sẽ cho chị toại nguyện. Mọi điều dâm dục nhất, mọi khao khát thầm kín nhất mà chị từng giấu kín trong căn phòng "lồng kính" này, tôi sẽ cùng chị hiện thực hóa bằng tất cả sự nồng cháy và cuồng nhiệt của một người đàn ông đang yêu đến phát điên.
- Vậy thì đêm nay... em sẽ là người giúp chị trải nghiệm tất cả!
Tôi lầm bầm, kéo chị đứng dậy để bắt đầu một chương mới còn hoang dại hơn của cuộc hoan lạc.
Lời thú nhận của chị như một hồi chuông phá tan mọi xiềng xích cuối cùng. Tôi nhìn người đàn bà Hà Nội kiêu kỳ, nồng nàn với thân hình đồng hồ cát tuyệt mỹ đang quỳ dưới chân mình, đôi môi còn vương bọt bia lạnh, và hiểu rằng đêm nay, tôi không chỉ là người tình, mà còn là người giải phóng cho những khao khát thầm kín nhất mà chị đã chôn giấu suốt một thập kỷ.
- Nếu chị muốn điên rồ, em sẽ cho chị nếm trải sự điên rồ tột cùng.
Tôi gằn giọng, kéo chị đứng dậy khỏi sàn nhà.
Tôi dẫn chị đi khắp căn hộ, biến mỗi góc phòng thành một chiến trường của dục vọng, đúng như những gì chị từng khao khát trong những trang sách hay thước phim thầm kín.
Tôi nhấc bổng chị lên chiếc bàn ăn bằng đá sang trọng, nơi vốn dĩ chỉ dành cho những bữa cơm tẻ nhạt với người chồng hờ. Tôi banh rộng đôi chân chị ra, để mặc cho sự lạnh lẽo của mặt đá tương phản với sức nóng hừng hực của cuộc giao hoan. Tôi thúc mạnh, từng cú thúc như muốn đập tan cái vỏ bọc hạnh phúc giả tạo bấy lâu nay của căn nhà này.
Theo ý muốn của chị, tôi bắt chị quỳ rạp xuống sàn, hai tay bị trói lỏng bằng chính chiếc cà vạt của chồng chị mà tôi tìm thấy trong tủ. Chị run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự hưng phấn tột độ khi được đóng vai người đàn bà hoàn toàn thuộc quyền sinh sát của tôi. Tôi từ phía sau chiếm giữ chị, đôi bàn tay không ngừng mơn trớn và để lại những vết hằn đỏ trên làn da trắng ngần những dấu ấn của quyền sở hữu.
Chị không còn rên rỉ một cách kìm nén. Chị gào thét, chị thốt ra những lời lẽ tục tĩu và đầy nhục cảm mà chị từng đọc được, chị muốn tôi gọi chị bằng những danh xưng trần trụi nhất. Sự dâm dục trong chị lúc này như một dòng thác lũ, cuốn phôi đi mọi sự thanh cao giả tạo.
Khi bình minh thành phố bắt đầu le lói những tia sáng đầu tiên ngoài khung cửa kính, chúng tôi trở lại chiếc giường của riêng chị. Lúc này, cả hai đều đẫm mồ hôi và hơi thở nồng nặc mùi bia cùng vị nhục cảm.
- Nam... chị thấy mình... như được sống lại lần nữa!
Chị thều thào, toàn thân rũ rượi nhưng đôi mắt lấp lánh sự thỏa mãn chưa từng có.
Tôi ôm ghì lấy chị, cảm nhận sự co bóp cuối cùng của cơn cực khoái vẫn còn dư chấn. Mọi mong muốn dâm dục nhất, mọi góc tối trong tâm hồn chị đều đã được tôi khai phá và lấp đầy. Đêm nay, tôi không chỉ lấy đi sự cô đơn của chị, mà còn tặng lại cho chị một con người mới một người đàn bà biết yêu và được yêu bằng cả phần con và phần người mãnh liệt nhất.
Chị thiếp đi trong vòng tay tôi, một nụ cười mãn nguyện vẫn còn đọng lại trên môi. Trưa mai chồng chị mới về, nhưng với chị, người đàn ông thực sự của căn nhà này, từ nay về sau, chỉ có thể là tôi.
Trong bóng tối tĩnh mịch của căn phòng, khi những dư chấn của cuộc hoan lạc điên cuồng vừa lắng xuống, chị không nằm rũ rượi như mọi khi. Chị xoay người lại, áp sát bộ ngực trần căng đầy vào lồng ngực tôi, đôi bàn tay thon dài run rẩy ôm lấy khuôn mặt tôi. Ánh mắt chị lúc này không còn là sự lả lơi, dâm dục của vài phút trước, mà là một sự khẩn thiết, thành kính đến lạ lùng.
Chị ghé sát môi vào tai tôi, hơi thở nồng nàn quyện cùng mùi mồ hôi và vị bia còn sót lại, thầm thì những lời như rút ra từ sâu thẳm tâm can:
- Nam... đừng để mười năm này trôi qua vô nghĩa. Chị không muốn sau khi em rời khỏi cánh cửa này, căn nhà này lại chỉ còn mình chị với sự lạnh lẽo. Cho chị... cho chị một đứa con của em đi!
Lời cầu xin ấy như một luồng điện cực mạnh đánh thẳng vào tâm trí tôi. Chị muốn một sự gắn kết vĩnh cửu, một minh chứng cho tình yêu tội lỗi nhưng nồng cháy này. Chị chủ động kéo tôi nằm đè lên người mình, hai chân quấn chặt lấy thắt lưng tôi như muốn giam giữ người đàn ông của mình mãi mãi.
Chị không dùng bất cứ biện pháp bảo vệ nào. Chị muốn tất cả những gì tinh túy nhất, nóng hổi nhất của tôi được rót thẳng vào bên trong chị, gieo mầm sự sống vào mảnh đất đã khô cằn suốt mười năm qua.
Cuộc làm tình lần này không còn là sự chơi bời hay trải nghiệm dâm dục nữa. Nó mang một nhịp điệu thiêng liêng, mạnh mẽ và dứt khoát. Tôi thúc vào chị với tất cả sự trân trọng và xót thương. Chị đón nhận từng cú chạm với đôi mắt nhắm nghiền, miệng khẽ rên lên những tiếng gọi tên tôi đầy yêu thương.
Chị uốn cong người, cố gắng để vùng tam giác mật của mình tiếp nhận tôi sâu nhất có thể. Chị thầm thì trong cơn mê mải.
- Hãy để con của em được lớn lên trong chị... hãy để chị được mang dòng máu của người đàn ông chị thực sự yêu...!
Khi cao trào ập đến, tôi không rút ra như mọi khi. Tôi gồng người, ôm chặt lấy vòng eo đồng hồ cát tuyệt mỹ ấy và dồn toàn bộ sinh lực, bắn thật sâu, thật mạnh vào bên trong chị. Tôi cảm nhận được sự co bóp mãnh liệt của tử cung chị đang tham lam nuốt trọn lấy luồng tinh túy nóng hổi, như một mầm cây khô héo vừa gặp được cơn mưa rào đầu mùa.
Chúng tôi nằm im lìm trong tư thế gắn chặt ấy rất lâu. Chị không để tôi rời đi ngay, chị gác hai chân lên cao, đôi mắt đẫm lệ nhìn trần nhà, môi mỉm cười mãn nguyện.
- Cảm ơn em... Nam à. Cuối cùng chị cũng được thực sự sống.
Bình minh đã bắt đầu ló rạng phía sau khung cửa kính. Thành phố sắp tỉnh giấc, và chồng chị cũng sắp trở về. Nhưng trong khoảnh khắc này, giữa căn phòng riêng tư thơm mùi hoa nhài, tôi biết rằng mình vừa thực hiện một lời thề không lời, gắn kết cuộc đời mình với người đàn bà này bằng một sợi dây vô hình nhưng bền chặt hơn bất cứ thứ gì trên đời.
Ánh nắng ban mai của ngày mới bắt đầu rọi qua tấm kính, soi rõ những tàn tích của một đêm thác loạn: những lon bia rỗng, chiếc cà vạt vứt vương vãi trên sàn, và mùi hương nhục cảm vẫn còn quẩn quanh trong không khí. Khoảnh khắc này, sự ồn ào của dục vọng nhường chỗ cho một khoảng lặng mênh mang và đau đớn. Chúng tôi đều hiểu, kim đồng hồ đang nhích dần về phía con số mà thực tế sẽ gõ cửa.
Chị đứng dậy, thân hình đồng hồ cát vốn dĩ đầy quyền lực giờ đây trông nhỏ bé lạ thường trong chiếc áo choàng lụa hờ hững. Chị bắt đầu dọn dẹp căn phòng, lau đi những vệt sương mờ trên tấm kính nơi chúng tôi vừa cùng nhau đi đến tận cùng của khoái cảm. Mỗi cử động của chị đều chậm chạp, như thể chị đang cố níu kéo từng giây phút cuối cùng trước khi chiếc lồng kính này đóng sập lại một lần nữa.
Tôi mặc lại quần áo, cảm giác từng thớ vải chạm vào làn da còn vương hơi ấm của chị như một sự nhắc nhở về thực tại nghiệt ngã. Chị bước đến bên tôi, không ôm hôn nồng cháy như đêm qua, mà chỉ nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo cho tôi, đôi bàn tay run rẩy không giấu giếm.
Chị nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe nhưng không để nước mắt rơi. Trong ánh nhìn đó có sự biết ơn, có tình yêu sâu thẳm, và có cả sự hy vọng về mầm sống mà chúng tôi vừa cùng nhau gieo xuống.
- Em đi đi... đừng quay đầu lại. Trưa nay anh ấy về, chị sẽ lại là người vợ hoàn hảo của căn nhà này. Nhưng em biết mà, tâm hồn chị đã đi theo em rồi!
Tôi nắm lấy bàn tay chị, đặt một nụ hôn thật sâu vào lòng bàn tay nơi chị đã dùng để mơn trớn tôi suốt đêm dài.
- Em sẽ chờ... Dù là bao lâu, em cũng sẽ chờ tin của chị.
Tôi bước ra khỏi căn hộ sang trọng, tiếng cửa đóng lại nghe khô khốc như một nhát dao cắt đứt sợi dây liên kết giữa hai thế giới. Bước xuống đường, hòa vào dòng người hối hả của buổi sáng, tôi cảm thấy mình như một kẻ vừa bước ra từ một giấc mơ dài mười năm.
Tôi ngoái nhìn lại tấm kính cao tầng phía trên. Chị đứng đó, nhỏ bé sau lớp kính cường lực, nhìn xuống dòng xe cộ. Chúng tôi không vẫy tay, không ra hiệu, nhưng tôi biết trong lòng chị lúc này đang có một ngọn lửa nhỏ đang cháy ngọn lửa của sự tự do và một sinh linh mới đang hình thành.
Cuộc chia tay này không phải là kết thúc. Nó là sự bắt đầu của một sự chờ đợi đầy hy vọng. Mười năm xa cách chúng ta còn vượt qua được, thì một chút thời gian nữa có xá gì. Tôi bước đi, trong lòng mang theo hơi ấm của người đàn bà Hà Nội và một bí mật sẽ thay đổi cuộc đời của cả hai chúng tôi mãi mãi.

HẾT
Xem ảnh/clip 1906806
Hay quá pro, thêm tí nữa cho kết thúc đẹp hơn pro
 

Bài viết liên quan