Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

PIC Truyện Sex Sài Gòn, cuộc hội ngộ bất ngờ! Phần 5

Lượt xem: 1592

DOOMS29

Tập Tành Ăn Chơi
8/3/26
285
863
48
41
HcM
VND
0
Tín dụng
2,324
Chiếc xe dừng lại trước căn hộ của chị giữa cái nắng oi ả của Sài Gòn, nhưng không khí trên xe lúc đó lại lặng đi một nhịp vì lời đề nghị đầy bất ngờ của chồng chị. Anh quay sang nhìn chúng tôi, nụ cười vẫn hiền lành và tin cậy như suốt chuyến hành trình vừa qua.
- Hai chị em cứ lên nhà nghỉ ngơi đi. Nam này, trông chị hộ anh nhé. Anh có việc đột xuất của công ty, phải đi bây giờ luôn, chắc trưa mai mới về được.
Chị thoáng khựng lại, đôi mắt lấp lánh một vẻ bối rối nhanh chóng được che đậy bằng nụ cười tươi rói quen thuộc. Chị khẽ gật đầu.
- Vâng, anh cứ đi đi, việc gấp thì phải giải quyết thôi. Nam nó cũng mệt rồi, để em pha trà cho nó uống rồi nó về.
Ngay khi tiếng động cơ xe của anh lịm dần phía sau góc phố, và cánh cửa căn hộ khép lại, sự im lặng bao trùm lấy không gian sang trọng nhưng lạnh lẽo của ngôi nhà. Chị không đi pha trà như lời đã nói. Chị đứng tựa lưng vào cánh cửa, đôi vai gầy khẽ run lên, rồi chị ngước nhìn tôi ánh mắt của người đàn bà vừa thoát khỏi một vỏ bọc hoàn hảo.
Chị vứt chiếc túi xách sang một bên, đôi chân dài miên man bước lại gần tôi. Không còn sự e dè, chị vòng tay ôm lấy cổ tôi, hít hà mùi hương dặm trường còn vương trên áo tôi.
- Nam... anh ấy đi rồi. Căn nhà này mười năm qua chưa bao giờ ấm áp như lúc này, vì cuối cùng cũng có một người đàn ông thực sự bước vào.
Chị đẩy tôi ngã xuống chiếc sofa rộng lớn trong phòng khách. Dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn chùm, chiếc đầm xòe hoa nhí mà chị mặc buổi sáng ở hồ Trị An giờ đây trông càng gợi cảm hơn. Chị bắt đầu tháo những chiếc cúc áo của tôi, đôi môi mọng đỏ khẽ mỉm cười đầy tinh quái.
Bí mật mà chị chia sẻ bên con suối nhỏ giờ đây càng làm tăng thêm sự hưng phấn trong tôi. Tôi biết rằng, sau cánh cửa này, không còn là cuộc phượt dã ngoại, mà là một cuộc vượt rào thực sự của hai tâm hồn đã kìm nén quá lâu.
- Đêm nay, chị không muốn là người chị của em nữa, chị muốn là người đàn bà của em!
Chị thầm thì, giọng nói khàn đặc đầy nhục cảm khi chị từ từ trút bỏ lớp váy áo, để lộ thân hình đồng hồ cát trắng ngần dưới ánh đèn thành phố.
Tôi hiểu rằng, từ giờ cho đến trưa mai, căn nhà này sẽ chỉ thuộc về chúng tôi. Mọi góc khuất, mọi sự cô đơn của chị trong mười năm qua sẽ được tôi lấp đầy bằng những nhịp thở gấp gáp và sự nồng cháy điên cuồng nhất. Cuộc chơi này không còn là sự tình cờ ở Trị An, mà là sự bắt đầu của một chương mới đầy tội lỗi nhưng cũng đầy đam mê giữa hai chúng tôi.
Cơn chấn động từ lời nói của chồng chị vẫn còn chưa dứt thì hành động của chị đã khiến tôi hoàn toàn tê liệt trong sự sung sướng. Ngay giữa phòng khách sang trọng, chị rũ bỏ mọi xiêm y, để cơ thể đồng hồ cát trần trụi dưới ánh đèn vàng ấm áp. Chị không chút ngần ngại quỳ xuống giữa hai chân tôi, đôi mắt ngước nhìn đầy vẻ phục tùng nhưng cũng đầy quyền lực của một người đàn bà đang làm chủ cuộc chơi.
Chị bắt đầu màn bú cặc điêu luyện mà tôi đã từng được nếm trải ở hồ Trị An, nhưng lần này nó còn mãnh liệt hơn
Chị há miệng thật rộng, ngậm trọn lấy con cặc đang căng cứng của tôi vào sâu trong khoang miệng nóng hổi. Đầu lưỡi chị mềm mại xoáy tròn quanh đầu khấc, rồi lại trượt dài xuống tận gốc, mút mát một cách tham lam. Tiếng nước nhóp nhép vang lên trong căn phòng yên tĩnh khiến tôi chỉ biết ngửa cổ ra sau, hít một hơi thật sâu để nén lại cơn khoái cảm đang trực trào.
Đôi bàn tay thon dài của chị không để yên, chị vừa bú vừa dùng tay mơn trớn hai viên tinh hoàn, rồi lại vuốt dọc theo chiều dài của dương vật. Chị ngước mắt nhìn tôi, nụ cười tinh quái hiện lên sau khóe môi đang bận rộn. Ánh mắt đó như muốn nói. "Đây mới chính là nơi em thuộc về"
Tôi luồn tay vào mái tóc bồng bềnh của chị, cảm nhận sự mềm mại và mùi hương dầu gội cao cấp quyện với mùi da thịt nồng nàn. Tôi ấn nhẹ đầu chị xuống sâu hơn, tận hưởng cảm giác từng thớ cơ trong cổ họng chị bao bọc lấy mình.
- Chị... chị làm em phát điên mất...!
Tôi lầm bầm trong cổ họng.
Chị không dừng lại, càng lúc càng dồn dập hơn. Sự tận hiến của người đàn bà mười năm thiếu thốn hơi ấm đàn ông giờ đây bùng nổ thành một sức mạnh kinh người. Tôi cảm nhận được dòng điện chạy dọc sống lưng, sự kích thích từ khoang miệng chị khiến tôi gần như chạm đến giới hạn.
Giữa căn nhà mà chị từng gọi là lồng kính, giờ đây chỉ còn lại sự trần trụi và những âm thanh nhục cảm. Tôi biết, đêm nay sẽ là một đêm không ngủ, nơi tôi sẽ dùng cả cơ thể mình để bù đắp cho mười năm cô độc của người đàn bà tuyệt vời này.
Tôi kéo chị dậy trong sự hưng phấn tột độ, cơ thể chị mềm nhũn và nóng hổi như một khối thạch trắng ngần. Tôi đặt chị nằm ngửa trên chiếc sofa da sang trọng, đôi chân dài miên man của chị dang rộng ra hai bên, để lộ toàn bộ vùng cấm địa hồng hào đang ướt đẫm mật tình, thứ minh chứng rõ ràng nhất cho sự khao khát của người đàn bà bị bỏ đói suốt mười năm.
Tôi quỳ giữa hai chân chị, nhìn thẳng vào đôi mắt đang mờ đục vì dục vọng của người đàn bà đồng hồ cát ấy, giọng khàn đặc đầy quyết liệt
- Chị nhìn kỹ đi... Hôm nay em sẽ địt chị để đền bù lại tất cả mười năm xa cách, mười năm chị phải chịu đựng sự cô đơn trong căn nhà này.
Chị không nói nên lời, chỉ nấc lên một tiếng nghẹn ngào, đôi tay thon dài bấu chặt vào gối tựa của sofa, ngực phập phồng theo từng hơi thở dốc.
Tôi không vội vàng mà chọn cách chậm rãi đưa từng chút một vào sâu bên trong chị. Cảm giác ấm nóng, chật chội và sự co bóp mãnh liệt từ bên trong khiến tôi rùng mình. Chị ưỡn cong người lên, hai mép lồn hồng hào ôm khít lấy tôi như thể không muốn để sót một kẽ hở nào.
Khi đã lút tận gốc, tôi bắt đầu những cú thúc mạnh bạo. Tiếng da thịt va chạm nhau "bạch bạch, bạch bạch" vang lên chát chúa trong phòng khách, át cả tiếng điều hòa chạy rì rì. Mỗi lần thâm nhập là một lần tôi muốn khắc ghi quyền sở hữu của mình lên cơ thể chị.
Chị phát điên dưới thân hình tôi, đôi chân dài quấn chặt lấy thắt lưng tôi, kéo tôi vào sát hơn nữa. Chị rên rỉ, tiếng gọi tên tôi lúc thì thào, lúc lại thét lên vì sung sướng.
- Nam... đúng rồi... mạnh nữa đi em... lấp đầy chị đi!
Dưới ánh đèn chùm lộng lẫy, thân hình đồng hồ cát của chị rung động theo từng nhịp đẩy của tôi. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán, mùi hương nhục cảm nồng nặc bao trùm không gian. Tôi biết, đêm nay căn nhà này không còn là lồng kính lạnh lẽo của chị nữa, mà là thiên đường của sự giải tỏa, nơi mọi khao khát bị kìm nén suốt một thập kỷ đang được tôi giải phóng một cách tàn bạo và nồng cháy nhất.
Hơi nóng từ những cú thúc nồng cháy trên ghế sofa vẫn còn hầm hập trên da thịt, tôi bế thốc chị lên theo kiểu công chúa. Thân hình đồng hồ cát trần trụi của chị dán chặt vào lồng ngực tôi, đôi chân dài miên man quấn quýt lấy hông, đầu chị gục vào vai tôi thở hổn hển. Cánh cửa phòng tắm mở ra, ánh đèn led dịu nhẹ phản chiếu lên những tấm gạch men sang trọng và chiếc bồn tắm lớn đã được xả đầy nước ấm.
Tôi đặt chị đứng xuống dưới vòi sen, để làn nước ấm dội từ trên cao xuống, gột rửa đi những giọt mồ hôi và dư vị nồng nàn của cuộc yêu ngoài phòng khách. Làn nước làm những sợi tóc dài bết vào bờ vai trắng ngần, những giọt nước lướt qua đôi gò bồng đảo căng tròn rồi chảy dài xuống vùng bụng phẳng lỳ, tạo nên một khung cảnh nhục cảm đến nghẹt thở.
Tôi cầm bánh xà phòng thơm, nhẹ nhàng xoa khắp cơ thể chị. Bàn tay tôi trượt đi trên làn da mịn màng như lụa, từ cổ xuống đến đôi gò bồng đảo, rồi dừng lại thật lâu nơi vòng eo thon gọn. Chị nhắm nghiền mắt, tận hưởng sự chăm sóc của tôi, đôi môi mọng đỏ khẽ thốt lên những tiếng rên rỉ đầy thỏa mãn.
Tôi xoay người chị lại, ép chị áp sát vào bức tường đá lạnh lẽo của phòng tắm. Sự đối lập giữa cái lạnh của đá, cái ấm của nước và cái nóng rực từ cơ thể tôi khiến chị run rẩy. Tôi áp sát từ phía sau, một tay giữ lấy hông chị, tay kia luồn xuống dưới, khám phá vùng "tam giác mật" đang ướt đẫm dưới làn nước.
Không để chị phải chờ đợi, tôi nâng một bên chân dài của chị lên cao, tựa vào thành bồn tắm và một lần nữa thâm nhập vào nơi sâu thẳm nhất. Tiếng nước xối xả hòa cùng tiếng thở dốc và tiếng va chạm xác thịt vang vọng trong không gian kín, tạo nên một sự kích thích tột độ.
- Nam... ở đây... thích quá...!
Chị thầm thì, giọng khàn đặc vì khoái cảm.
Dưới làn nước chảy, chúng tôi lại một lần nữa quấn lấy nhau như những kẻ điên dại. Mỗi nhịp đẩy của tôi đều mạnh mẽ hơn, như muốn dùng sức nóng của mình để hòa tan cả làn nước lạnh. Trong không gian mờ ảo hơi sương này, tôi sẽ không để chị nghỉ ngơi, mười năm xa cách sẽ được bù đắp bằng một đêm thác loạn không hồi kết ngay trong chính ngôi nhà của chị.
Sau những đợt sóng khoái cảm dồn dập dưới làn nước ấm, cả hai chúng tôi đều thấm mệt. Tôi ôm trọn chị từ phía sau trong bồn tắm, để tấm lưng trần mịn màng của chị dựa hẳn vào lồng ngực mình. Sự yên bình lúc này thật lạ lùng, nó không còn là sự cuồng nhiệt của nhục cảm mà là sự gắn kết sâu sắc của hai tâm hồn vừa tìm thấy nhau sau mười năm lạc lối.
- Em có đói không?
Chị khẽ xoay người lại, hôn nhẹ lên cằm tôi, đôi mắt lấp lánh niềm hạnh phúc giản đơn.
- Để chị nấu gì đó cho hai đứa mình nhé."
Chúng tôi cùng nhau bước ra khỏi phòng tắm, chỉ quấn tạm chiếc khăn tắm ngang hông. Chị bới cao mái tóc còn hơi ẩm, để lộ chiếc cổ kiêu sa và bờ vai trắng ngần, bắt đầu lục tìm nguyên liệu trong tủ lạnh. Nhìn dáng vẻ chị bận rộn trong bếp với thân hình đồng hồ cát quyến rũ, tôi không kìm lòng được mà bước đến ôm lấy vòng eo thon gọn ấy.
Tôi giúp chị nhặt rau, còn chị thì trổ tài nấu những món ăn đậm chất Hà Nội mà chị vốn tự hào. Tiếng dao thớt lạch cạch, mùi thơm của hành tỏi phi vàng hòa quyện với mùi hương da thịt nồng nàn tạo nên một không gian ấm cúng đến lạ kỳ.
Thỉnh thoảng, chị lại gắp một miếng thức ăn đưa lên miệng tôi nếm thử, ánh mắt đầy vẻ nuông chiều.
- Ngon không Nam? Mười năm rồi chị mới lại được nấu ăn cho một người đàn ông thực sự của mình đấy.
Chúng tôi bày thức ăn ra chiếc bàn nhỏ trong bếp. Không cần nến hay hoa cầu kỳ, chỉ có tiếng cười nói và những cái chạm tay vô tình nhưng đầy điện giật. Chị ăn rất ngon lành, nụ cười tươi rói luôn thường trực trên môi, xua tan đi vẻ u ám của căn nhà vốn dĩ luôn lạnh lẽo.
Bữa ăn trôi qua trong sự ngọt ngào. Khi dọn dẹp xong, chị đứng tựa vào kệ bếp, nhìn tôi đầy ẩn ý. Ánh đèn vàng của căn bếp khiến làn da chị càng thêm nuột nà, chiếc khăn tắm lỏng lẻo như chực chờ rơi xuống.
- Ăn no rồi... giờ chị có đủ sức để 'đền bù' nốt phần còn lại của đêm nay cho em rồi đấy!
Chị thầm thì, giọng khàn đặc đầy mời gọi.
Tôi hiểu rằng, bữa ăn này chỉ là một quãng nghỉ ngắn ngủi để tiếp thêm năng lượng cho một đêm dài phía trước. Chồng chị đi vắng đến trưa mai, và chúng tôi sẽ biến mỗi phút giây còn lại thành những ký ức không thể nào quên.
Đêm nay, thành phố ngoài kia có thể ồn ào, nhưng trong căn hộ này, chỉ có tình yêu và sự tận hiến của tôi dành cho người đàn bà tuyệt vời này.
Sau một ngày dài với quá nhiều cung bậc cảm xúc, em cảm thấy điều gì ở chị khiến em rung động nhất? sự nồng nhiệt lúc yêu hay nét dịu dàng khi chuẩn bị bữa cơm này?
- em yêu chị không vì gì cả, chỉ đơn giản đó là chị, người con gái em yêu!
Lời khẳng định của tôi nhẹ nhàng nhưng nặng tựa ngàn cân, khiến chị sững lại trong giây lát. Chị buông đôi đũa xuống, nhìn sâu vào mắt tôi, và rồi nụ cười tươi rói thường ngày bỗng dịu lại, thay bằng một ánh nhìn chứa chan sự xúc động. Chị bước vòng qua bàn, ngồi bệt xuống sàn, tựa đầu lên đầu gối tôi như một con mèo nhỏ tìm thấy nơi trú ẩn an toàn nhất.
- Chỉ vì yêu thôi sao... Em biết không Nam, mười năm qua, chị đã nghe biết bao nhiêu lời tán tỉnh, bao nhiêu lý do để người ta muốn có được chị. Nhưng chưa có ai nói với chị một câu giản đơn mà làm tim chị thắt lại như thế.
Chị cầm lấy bàn tay tôi, đặt lên má mình, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay dặm trường. Không gian căn bếp giờ đây không còn vương chút nhục cảm xô bồ, mà chỉ còn sự thuần khiết của hai trái tim đang đập cùng một nhịp.
Chị nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi hương của tôi. Giữa căn hộ sang trọng nhưng vốn dĩ trống trải này, câu nói "yêu chỉ vì yêu" của tôi như một dòng suối mát lành tưới vào tâm hồn khô héo của chị.
Tôi cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc còn vương mùi khói bếp và hương thảo mộc của chị. Trong khoảnh khắc này, thân hình đồng hồ cát quyến rũ hay những kỹ năng ân ái nồng cháy dường như lùi xa, nhường chỗ cho một người phụ nữ Hà Nội dịu dàng, đang khao khát được bảo vệ.
Chị ngước lên, đôi mắt lấp lánh dưới ánh đèn vàng của căn bếp:
- Nếu em yêu chị chỉ vì yêu... thì đêm nay, chị cũng sẽ yêu em bằng tất cả những gì chị có. Không phải để đền bù, cũng không phải để trả nợ mười năm... mà là để chúng ta thuộc về nhau một cách thực sự.
Chị đứng dậy, dắt tay tôi rời khỏi căn bếp, hướng về phía phòng ngủ nơi vốn dĩ là lồng kính lạnh lẽo của chị bấy lâu nay. Nhưng đêm nay, với sự hiện diện của tôi và tình yêu không toan tính này, nơi đó sẽ trở thành tổ ấm thực sự, nơi ngọn lửa đam mê sẽ được thắp lên và cháy mãi cho đến khi bình minh ló rạng.
Thành phố ngoài kia vẫn hối hả, nhưng sau cánh cửa này, thời gian như ngừng trôi. Tôi biết, đêm nay sẽ là đêm đẹp nhất trong cuộc đời của cả hai chúng tôi.
1000008074.jpg
 

Bài viết liên quan