Sáng sớm thứ Bảy, Sài Gòn vẫn còn ngái ngủ trong làn sương mỏng, tôi đã đứng đợi dưới sảnh chung cư. "Con xe chiến" – chiếc xe đã cùng tôi lăn lộn qua bao nẻo đường từ Bắc chí Nam – hôm nay được lau chùi bóng loáng.
Chị bước xuống, vẫn bộ đồ phượt giản dị, chiếc mũ bảo hiểm cũ kỹ và nụ cười rạng rỡ. Khi chị leo lên phía sau, một thoáng ngập ngừng chạy qua tim tôi khi cảm nhận được hơi ấm quen thuộc của người ngồi sau lái.
"Đi thôi Nam, mục tiêu là hồ Trị An thẳng tiến!"
Tiếng động cơ giòn giã vang lên, chúng tôi hòa vào dòng người rời khỏi thành phố. Gió thốc vào mặt, mang theo mùi nắng, mùi của tự do và cả mùi hương bồ kết thoang thoảng từ mái tóc chị.
Hồ Trị An đón chúng tôi bằng một dải nước mênh mông, tĩnh lặng dưới bầu trời hoàng hôn tím thẫm. Nhóm bạn của chị toàn những người trẻ trung, phóng khoáng. Chúng tôi cùng nhau dựng lều, nhóm lửa và chuẩn bị bữa tiệc nướng.
Đúng như lời hứa, món gà nướng lá chanh của tôi cháy cạnh thơm phức, khiến cả hội vừa ăn vừa xuýt xoa. Chiếc loa bluetooth nhỏ vang lên những bản nhạc da diết, giọng hát của những danh ca xưa hòa cùng tiếng lách tách của củi cháy, tạo nên một không gian vừa thực vừa ảo. Chị ngồi đó, tay cầm ly rượu , khẽ đung đưa theo giai điệu, đôi mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía xa xăm của lòng hồ.
Cuộc vui kéo dài đến tận khuya, khi những tiếng cười nói thưa dần và mọi người bắt đầu chìm vào giấc ngủ trong lều vì thấm mệt.
"Nam, đi dạo một chút không?" Chị khẽ gọi khi thấy tôi vẫn đang ngồi trông bếp lửa tàn.
Chúng tôi bước đi trên bãi cỏ ven hồ. Trăng đêm nay rất sáng, ánh bạc dát lên mặt nước phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ. Không gian tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy cả tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng bước chân nhẹ nhàng của hai chị em.
"Chị biết không," tôi phá tan bầu không khí bằng một giọng trầm thấp. "Có những lúc em tưởng như mình đang ở lại những ngày trên Đồng Văn, hay những đêm ở Y Tý."
Chị im lặng hồi lâu, rồi thở dài một hơi nhẹ:
"Sài Gòn hào nhoáng lắm Nam ạ, nhưng đôi khi chị thấy mình lạc lõng. Chồng chị... anh ấy rất tốt, rất thương chị, nhưng anh ấy không hiểu tại sao chị lại có thể mê mẩn cái mùi khói bếp hay cảm giác tê dại vì cái lạnh trên đỉnh đèo. Anh ấy thích những khách sạn năm sao, những bữa tối sang trọng. Còn chị, tâm hồn chị vẫn luôn thuộc về những cung đường bụi bặm."
Chị dừng lại, nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt dưới ánh trăng trở nên sâu thẳm:
"Đôi khi chị tự hỏi, nếu ngày đó chị chọn một người cùng chí hướng, cùng đi qua những năm tháng thanh xuân ấy... liệu bây giờ chị có hạnh phúc hơn không?"
Câu hỏi của chị rơi vào thinh không, khiến lòng tôi dậy sóng. Tôi biết chị đang nói đến điều gì, hoặc ít nhất là một sự giả định về một tương lai khác – nơi mà có lẽ tôi và chị đã không chỉ dừng lại ở hai chữ "chị em".
Tôi dừng bước, xoay người đối diện với chị.
"Hồi đó... em đã từng thích chị rất nhiều. Thích đến mức chỉ cần được chở chị đi, được nhìn thấy chị cười từ gương chiếu hậu là em đã thấy đủ."
Chị hơi khựng lại, rồi một nụ cười buồn nở trên môi:
"Chị biết chứ. Chị biết tất cả, Nam ạ. Những cái nhìn trộm, những lần em cuống cuồng khi thấy chị bị ngã xe... chị đều biết. Nhưng lúc đó chị còn trẻ quá, chị lại sợ khoảng cách hai tuổi ấy sẽ khiến cả hai mệt mỏi. Chị đã chọn cách im lặng để giữ em lại bên cạnh mình lâu hơn."
Một sự thật được phơi bày sau bao nhiêu năm, nhẹ nhàng mà đau đớn. Hóa ra chúng tôi đã từng ở rất gần nhau, nhưng lại không đủ can đảm để bước qua cái ranh giới vô hình ấy.
Chị khẽ đặt tay lên vai tôi, hơi ấm lan tỏa qua lớp áo mỏng:
"Nhưng Nam này, có những thứ đẹp nhất là khi nó chưa bao giờ bắt đầu. Em bây giờ là một người đàn ông trưởng thành, chị cũng đã có tổ ấm của riêng mình. Những kỷ niệm này, hãy cứ để nó nằm lại với hồ Trị An, với ánh trăng này đi."
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị cỏ dại và hơi nước mát lạnh. Đúng vậy, sự gặp lại này không phải để nối lại những gì đã đứt đoạn, mà là để nói lời cảm ơn với quá khứ và mỉm cười với hiện tại.
Đêm đó, chúng tôi ngồi lại bên bờ hồ thêm rất lâu, không còn nói về chuyện tình cảm, mà chỉ kể cho nhau nghe về những dự định tương lai. Dưới ánh trăng tròn đầy, hai bóng hình dựa vào nhau như hai người tri kỷ, thanh thản và bình yên đến lạ thường.
Sáng mai, khi ánh bình minh ló dạng, chúng tôi sẽ lại quay về với cuộc sống thường nhật, nhưng trong lòng mỗi người, ngăn tủ ký ức đã được sắp xếp lại một cách ngăn nắp và đẹp đẽ nhất.
Dưới ánh trăng mờ ảo ven hồ Trị An, không gian như đặc quánh lại bởi hơi thở của đêm và cả những lời tâm sự vừa được tháo gỡ. Tôi nhìn chị, người đàn bà đang ở độ chín nhất của nhan sắc. Thời gian không làm phai nhạt đi vẻ đẹp của chị mà chỉ càng tô điểm thêm sự mặn mà, cuốn hút.
Dưới ánh sáng bạc, những đường cong cơ thể của chị hiện lên rõ rệt qua bộ đồ phượt vốn dĩ đã ôm sát. Chị đứng đó, tựa lưng vào một gốc cây già, đôi chân dài miên man khẽ đan vào nhau. Nụ cười tươi rói hồi nãy giờ đã nhường chỗ cho một ánh mắt sâu thẳm, nửa như mời gọi, nửa như thách thức cái bản lĩnh đàn ông trong tôi.
Tôi tiến lại gần, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại đến mức tôi có thể cảm nhận được sức nóng tỏa ra từ cơ thể chị. Khứu giác của tôi bị lấp đầy bởi mùi hương da thịt nồng nàn hòa quyện với mùi cỏ dại. Ý nghĩ về việc chị đã có gia đình, về những luân thường đạo lý, bỗng chốc trở nên mờ nhạt trước sự hiện diện đầy rẫy nhục cảm ngay trước mắt.
Tôi muốn chị. Không phải là cậu em khóa dưới nhút nhát của mười năm trước, mà là một người đàn ông đang khao khát chiếm trọn lấy người đàn bà tuyệt mỹ này. Đôi tay tôi khẽ chạm vào vòng eo thon gọn, cảm nhận sự săn chắc và mềm mại ẩn sau lớp vải. Chị không né tránh, chỉ khẽ thở hắt ra một nhịp, đôi mắt nhắm nghiền như đang đợi chờ một điều gì đó đã bị trì hoãn quá lâu.
Đêm Trị An lúc này không còn tĩnh lặng nữa. Trong tâm trí tôi, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch và khao khát được một lần thực sự có được chị, xóa tan đi mọi khoảng cách và những năm tháng đợi chờ đơn phương trong vô vọng. Mọi thứ xung quanh – ánh trăng, mặt hồ, đám bạn đang say ngủ phía xa – dường như đều tan biến, chỉ còn lại tôi và người đàn bà với những đường cong mê hoặc dưới bóng đêm vĩnh hằng.
Chúng tôi lao vào nhau như hai kẻ bộ hành sắp chết khát tìm thấy ốc đảo. Cái ôm chặt đến mức tôi cảm nhận được từng nhịp tim gấp gáp của chị dội vào lồng ngực mình. Không còn là cái vỗ vai chị em xã giao, không còn là sự ngăn cách của mười năm xa cách; lúc này đây, chỉ còn là sự cộng hưởng của hai cơ thể đang rực cháy giữa cái lạnh của đêm hồ.
Nụ hôn đầu tiên mang theo vị của rượu vang còn sót lại, vừa nồng nàn vừa có chút gì đó vội vã, tham lam. Chúng tôi quấn lấy nhau, nụ hôn sâu như muốn trút hết tất cả những tâm tư, những câu hỏi "giá như" và cả những khao khát kìm nén suốt thời tuổi trẻ vào đó. Đôi môi chị mềm mại nhưng đầy chủ động, đáp lại tôi bằng một sự mãnh liệt khiến lý trí trong tôi hoàn toàn tê liệt.
Bàn tay tôi không tự chủ được mà trượt xuống theo đường cong hoàn mỹ của cơ thể chị. Cảm giác đầy đặn và săn chắc từ cặp mông cong vút của chị khiến huyết quản tôi như sôi lên. Chị khẽ rên rỉ trong nụ hôn, đôi tay thon dài đan chặt vào tóc tôi, kéo tôi vào gần hơn, như thể sợ rằng chỉ cần buông lơi một giây thôi, thực tại sẽ lại kéo chúng tôi về hai thế giới riêng biệt.
Dưới ánh trăng lồng lộng, giữa không gian bao la của đất trời Trị An, chúng tôi bỏ mặc thế giới ngoài kia với những ràng buộc và trách nhiệm. Chỉ có tiếng hơi thở gấp gáp, tiếng vải vóc cọ xát và sự đụng chạm da thịt đầy bản năng. Mọi tiếc nuối của mười năm trước, những lời yêu chưa nói, những chuyến đi dở dang... tất cả đều được cô đặc lại trong khoảnh khắc này, bùng nổ thành một thứ xúc cảm mãnh liệt hơn bao giờ hết.
"Nam... đừng dừng lại..."
Giọng chị thì thầm, khàn đục vì khao khát, phả vào tai tôi một luồng điện nóng hổi. Lúc ấy, tôi biết rằng đêm nay sẽ là một chương hoàn toàn khác trong câu chuyện của chúng tôi – một chương không có chỗ cho sự hối hận, chỉ có sự tận hiến và chiếm hữu trọn vẹn.
Dưới ánh trăng bạc nhuộm sáng cả mặt hồ Trị An, vạn vật như nín thở để nhường chỗ cho cuộc giao hòa của hai tâm hồn đã lạc mất nhau hơn một thập kỷ. Trên thảm cỏ xanh mượt còn đẫm hơi sương, chúng tôi quấn lấy nhau, bỏ lại sau lưng mọi rào cản của thực tại.
Cái lạnh của đêm vùng cao không thể át được sức nóng từ cơ thể chị. Lớp quần áo phượt dã chiến cuối cùng cũng rời bỏ chủ nhân, để lộ ra một kiệt tác của tạo hóa dưới ánh sáng mờ ảo. Trong khoảnh khắc ấy, tôi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp phồn thực của người đàn bà đang độ xuân sắc: bờ vai trần mảnh dẻ, vòng eo thon gọn và cặp mông cong vút đầy kiêu hãnh nổi bật trên đôi chân dài miên man.
Tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ đá hòa quyện với tiếng thở gấp gáp của cả hai. Khi tôi chạm vào làn da mịn màng như lụa của chị, một luồng điện chạy dọc sống lưng, đánh thức mọi bản năng nguyên thủy nhất. Chị chủ động ôm lấy tôi, những đường cong mềm mại của người phụ nữ đồng hồ cát siết chặt lấy thân hình rắn rỏi của cậu em năm nào giờ đã là một người đàn ông thực thụ.
Mọi khao khát dồn nén, mọi sự tò mò về cơ thể người con gái mình thầm yêu năm xưa giờ đây được thỏa lấp bằng những đụng chạm thực tế đầy rạo rực. Chúng tôi không còn là "chị" và "em" của những giảng đường Hà Nội, cũng không phải là những người xa lạ gặp lại giữa Sài Gòn. Lúc này, chỉ còn là hai thực thể khao khát được dâng hiến và chiếm lĩnh.
Trên nền cỏ mềm mại, giữa tiếng gió lùa qua những tán cây rừng, chúng tôi cùng nhau viết tiếp chương dang dở của tuổi trẻ. Một chương đầy nhục cảm, nồng nàn và cuồng nhiệt, nơi mà mỗi cái chạm, mỗi tiếng rên khẽ đều là lời bù đắp ngọt ngào nhất cho những năm tháng chia ly. Đêm Trị An cứ thế trôi đi, mênh mang và sâu thẳm như chính tình cảm chúng tôi dành cho nhau.
Cơn gió lạnh từ mặt hồ chợt thổi mạnh, làm rung động những tán lá và kéo cả hai trở về với thực tại. Chị khẽ rùng mình, đôi mắt đang mơ màng bỗng trở nên tỉnh táo hơn. Chị dùng đôi tay thon dài đẩy nhẹ vào ngực tôi, ngăn lại sự nồng nhiệt đang ở cao trào.
"Về lều đi em..." - Giọng chị thì thầm, vừa có chút dứt khoát của lý trí, vừa có cái nũng nịu, mời gọi đầy bí ẩn.
Chị không đợi tôi trả lời, bàn tay mềm mại nhưng kiên quyết nắm lấy tay tôi, kéo tôi đứng dậy khỏi thảm cỏ đẫm sương. Chúng tôi nhanh chóng thu dọn lại áo quần, những cử chỉ vội vã trong bóng tối càng làm tăng thêm cảm giác lén lút nhưng đầy kích thích. Chị không dẫn tôi về phía lều của nhóm bạn đang nằm phía xa, mà lại kéo tôi hướng thẳng về phía chiếc lều nhỏ đơn độc của tôi nằm khuất sau bụi cây ven hồ.
Ánh trăng phía sau lưng đổ bóng hai người quyện vào nhau trên mặt đất. Chị bước đi nhanh, đôi chân dài uyển chuyển lướt đi trên nền cỏ, và từ phía sau, tôi lại một lần nữa bị mê hoặc bởi những đường cong tuyệt mỹ của người đàn bà đang nắm giữ toàn bộ tâm trí mình.
Khi đến trước cửa lều, chị kéo khóa nhanh chóng rồi đẩy tôi vào trong. Không gian chật hẹp của chiếc lều phượt ngay lập tức trở nên nóng bức bởi hơi thở của cả hai. Mùi vải bạt, mùi cỏ dại và mùi hương nồng nàn từ cơ thể chị bị nhốt lại trong một diện tích nhỏ hẹp, khiến mọi giác quan của tôi như bùng nổ.
Trong bóng tối lờ mờ của chiếc lều, chị quay lại nhìn tôi, nụ cười tươi rói mà tôi thầm yêu bấy lâu nay lại hiện hữu, nhưng lần này nó mang một sắc thái đầy táo bạo.
"Ở đây... sẽ không ai thấy chúng ta cả," chị khẽ nói, rồi chủ động ngả vào vòng tay tôi.
Cái chật chội của không gian lều trại không làm cản trở chúng tôi, mà trái lại, nó buộc chúng tôi phải sát lại gần nhau hơn nữa, từng thớ thịt, từng nhịp thở đều chạm vào nhau đầy chân thực. Mọi tiếc nuối của mười năm trước, mọi rào cản của thực tại, giờ đây hoàn toàn bị ngăn cách bởi lớp vải mỏng manh của chiếc lều, để mặc cho bản năng và tình yêu dẫn lối trong đêm dài Trị An.
Tiếng khóa kéo lều vang lên khô khốc, cắt đứt hoàn toàn sự liên kết với thế giới bên ngoài. Không gian chật hẹp của chiếc lều phượt lúc này bỗng trở thành một vương quốc riêng, nơi chỉ có hơi thở gấp gáp và sức nóng tỏa ra từ hai cơ thể đang khao khát chiếm hữu.
Chị không để tôi kịp định thần, đôi tay mạnh mẽ đẩy tôi ngã xuống tấm thảm ngủ. Ngay lập tức, chị đổ ập người lên tôi. Sức nặng của người đàn bà với thân hình đồng hồ cát quyến rũ đè ép lên lồng ngực khiến tôi nghẹt thở, nhưng đó là một sự nghẹt thở đầy đê mê.
Chị hôn tôi. Những nụ hôn không còn chút gì gọi là e dè hay giữ kẽ của người phụ nữ đã có gia đình. Đó là những nụ hôn cháy bỏng, mang theo sự cuồng nhiệt của mười năm chờ đợi và cả những dồn nén của cuộc sống thực tại đầy khuôn phép. Đôi môi chị di chuyển mãnh liệt, từ môi xuống cổ, rồi lại quấn quýt lấy tôi như muốn nuốt chửng lấy người đàn ông mà chị đã từng bỏ lỡ trong quá khứ.
Trong bóng tối lờ mờ của lều, tôi chỉ còn cảm nhận được qua xúc giác: làn da mềm mại của chị cọ xát vào lớp áo mỏng, đôi chân dài miên man quắp chặt lấy hông tôi, và cặp mông cong vút đầy sức sống ấy đang rung động theo từng nhịp thở hổn hển. Chị lúc này không còn là người chị khóa trên đáng kính, mà là một con mãnh thú xinh đẹp đang tìm lại những gì thuộc về mình.
"Nam... đêm nay... chỉ có chúng ta thôi," chị thầm thì giữa những nụ hôn ngắt quãng, giọng nói khàn đặc vì tình dục.
Tôi vòng tay siết chặt lấy tấm lưng trần của chị, kéo chị vào một sự giao hòa tuyệt đối. Lớp vải lều mỏng manh dường như cũng rung lên theo sự chuyển động của hai cơ thể. Mọi ký ức về Hà Nội, về những chuyến đi bụi bặm năm xưa, giờ đây cô đặc lại thành một thực tại nồng nàn và mãnh liệt ngay trong lòng hồ Trị An này. Chúng tôi lao vào nhau, dùng sự cuồng nhiệt của hiện tại để lấp đầy những khoảng trống mênh mông của quá khứ.
Trong không gian chật hẹp và đặc quánh hơi người, chị hoàn toàn làm chủ cuộc chơi. Dưới ánh sáng vàng vọt, mờ ảo của chiếc đèn pin dã chiến đặt ở góc lều, chị ngồi quỳ trên bụng tôi, tư thế của một người phụ nữ đầy quyền năng và tự tin vào vẻ đẹp của chính mình.
Chị nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt lấp lánh sự khao khát không hề che giấu. Đôi tay thon dài của chị đưa lên, chậm rãi nhưng dứt khoát cởi bỏ lớp áo cuối cùng. Khi chiếc áo rời khỏi bờ vai, bầu vú bánh dày trắng ngần, căng tràn sức sống của chị hiện ra ngay trước mắt tôi. Dưới ánh sáng mờ, làn da chị mịn màng như sứ, đối lập hoàn toàn với sự gai góc, bụi bặm của chiếc lều phượt xung quanh.
Tôi nằm im, nín thở trước vẻ đẹp phồn thực và mãnh liệt ấy. Hình ảnh người đàn bà với thân hình đồng hồ cát, đôi chân dài quyến rũ và nụ cười tươi rói mà tôi thầm thương trộm nhớ năm nào giờ đây đang dâng hiến trọn vẹn cho tôi. Sự chủ động của chị khiến bản năng đàn ông trong tôi bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.
Chị khẽ cúi xuống, mái tóc thơm mùi bồ kết xõa xuống mặt tôi, che đi một phần ánh sáng. Chị dùng sự mềm mại của cơ thể để khiêu khích, để dẫn dắt tôi vào một mê hồn trận của cảm xúc. Không còn ranh giới của chị em, không còn những ngăn cách của mười năm xa cách hay thực tại ngoài kia. Trong khoảnh khắc này, giữa tiếng gió lùa qua vách lều và tiếng sóng hồ Trị An vỗ về, chỉ còn lại sự cộng hưởng tuyệt đỉnh giữa hai cơ thể đang rực cháy tình yêu và dục vọng.
"Em thấy không Nam... chị vẫn là của em..."
Lời thì thầm của chị tan ra trong một nụ hôn mới, nồng cháy và hứa hẹn một đêm dài không ngủ, nơi những tiếc nuối xưa cũ được hóa giải bằng sự chiếm hữu trọn vẹn và nồng nàn nhất.
Ánh đèn pin dã chiến hắt bóng chị lên vách lều, tạo nên một hình khối đầy quyền năng và mê hoặc. Chị cúi xuống, không còn sự thăm dò hay những cái chạm môi đầy hoài niệm như lúc nãy. Lần này, nụ hôn của chị mang tính chiếm hữu thực sự – mãnh liệt, hoang dại và cháy bỏng như ngọn lửa đang thiêu rụi mọi rào cản cuối cùng.
Trong khi đôi môi chị vẫn đang quấn quýt lấy tôi, hút cạn hơi thở của tôi, thì đôi tay thon dài ấy đã nhanh chóng di chuyển xuống dưới. Từng động tác của chị dứt khoát và thành thục, không một chút ngập ngừng. Tiếng khóa quần kim loại va vào nhau lách tách giữa không gian tĩnh lặng của đêm hồ nghe rõ mồn một, kích thích mọi dây thần kinh đang căng cứng.
Chị khẽ nhấc người lên một chút để cởi bỏ chiếc quần, lộ ra đôi chân dài miên man và cặp mông cong vút đầy kiêu hãnh ngay trước mắt tôi. Trong bóng tối lờ mờ, làn da trắng ngần của chị như tỏa sáng, mịn màng và nóng hổi. Sự chủ động hoàn toàn của người đàn bà mà tôi từng tôn thờ như một nữ thần khiến tôi vừa ngỡ ngàng, vừa rạo rực đến đỉnh điểm.
"Đêm nay, em không được phép nghĩ đến ai khác ngoài chị..."
Chị thì thầm vào tai tôi, hơi thở nóng rực phả vào làn da khiến tôi rùng mình. Chị trút bỏ chút vướng bận cuối cùng, để lại một cơ thể hoàn mỹ không chút tì vết, sẵn sàng cho một cuộc giao hòa mãnh liệt nhất.
Giữa không gian chật hẹp của chiếc lều phượt, mùi hương da thịt nồng nàn quyện cùng mùi cỏ dại và hơi nước từ hồ Trị An tạo nên một thứ men say ngất ngây. Chúng tôi không còn là những kẻ lữ hành đơn độc nữa, mà là hai mảnh ghép đã lạc mất nhau mười năm, giờ đây đang dùng tất cả bản năng và khát khao để gắn kết lại, bù đắp cho những tháng ngày xa cách dài đằng đẵng. Đêm nay, chỉ có sự tận hiến, không có chỗ cho những nuối tiếc hay muộn phiền.
Không gian trong lều như bị rút cạn không khí, chỉ còn lại sức nóng tỏa ra từ hai cơ thể đang rạo rực. Chị không vội vã đi đến tận cùng, mà chọn cách hành hạ tôi bằng sự chậm rãi đầy mê hoặc. Chị bắt đầu vén chiếc áo phông của tôi lên, từng chút, từng chút một.
Áo vén đến đâu, đôi môi nồng cháy của chị theo sát đến đó. Chị cúi rạp người xuống, mái tóc dài xõa tung trên lồng ngực tôi, tạo nên một sự mơn trớn nhè nhẹ. Chị hôn lên cơ bụng rắn rỏi, những nụ hôn mang theo hơi thở nóng hổi và cả sự ướt át đầy khiêu khích. Từng tấc da thịt của tôi như bị thiêu đốt dưới sự chủ động của chị.
Ánh đèn pin mờ ảo hắt lên những đường cong phồn thực của người đàn bà đang phủ phục trên thân thể mình. Tôi nhìn xuống, thấy đôi vai trần trắng ngần và vòng eo thon gọn của chị chuyển động nhịp nhàng theo từng nhịp thở. Chị hôn lên những vết sẹo cũ trên người tôi – dấu vết của những chuyến phượt đầy gió bụi năm xưa – như muốn dùng sự dịu dàng của mình để vỗ về cả quá khứ lẫn hiện tại.
"Chị..." - Tôi khẽ gọi, giọng khàn đặc vì khao khát.
Chị ngước nhìn tôi, đôi mắt lấp lánh sự tinh nghịch xen lẫn dục vọng mãnh liệt. Đôi tay chị tiếp tục đẩy chiếc áo lên cao hơn, và môi chị lại tiếp tục hành trình của mình, không bỏ sót một điểm nào trên cơ thể tôi. Sự chăm chút ấy khiến tôi cảm thấy mình không chỉ được chiếm hữu, mà còn được yêu thương theo một cách vô cùng bản năng và trần trụi.
Trong chiếc lều nhỏ ven hồ Trị An, mọi quy tắc xã hội đã hoàn toàn tan biến. Chỉ còn lại người đàn bà xinh đẹp với nụ cười tươi rói và thân hình đồng hồ cát đang dùng sự nồng nàn của mình để bù đắp cho mười năm cách biệt. Sự chủ động của chị khiến tôi hoàn toàn gục ngã, chỉ còn biết phó mặc cho những cảm xúc mãnh liệt đang bùng nổ trong từng huyết quản. Đêm nay, mỗi tấc da thịt chạm nhau đều là một lời tự tình chưa bao giờ kịp nói.
Hơi nóng trong lều lúc này dường như đã lên đến đỉnh điểm, át đi cả cái không khí se lạnh của đêm hồ Trị An. Chị không dừng lại, sự chủ động của người đàn bà trưởng thành khiến tôi hoàn toàn bị mê hoặc. Đôi môi chị di chuyển chậm rãi, nhịp nhàng, đi đến đâu là để lại một vệt lửa thiêu đốt đến đó.
Chị hôn dọc theo lồng ngực, lướt qua những nhịp tim đang đập dồn dập của tôi, rồi hạ thấp dần xuống vùng bụng. Đôi tay thon dài của chị không hề ngập ngừng, luồn vào phía dưới, khéo léo và dứt khoát mở tung khóa quần tôi. Tiếng kim loại va vào nhau khô khốc giữa không gian tĩnh lặng chỉ càng làm tăng thêm sự kích thích tột độ.
Mọi khoảng hở da thịt hiện ra đều được chị chăm chút bằng những nụ hôn đầy khát khao. Chị hôn như muốn đánh dấu chủ quyền, như muốn bù đắp cho tất cả những năm tháng mà chúng tôi chỉ có thể nhìn nhau qua những vai diễn "chị - em" hờ hững. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ, tôi nhìn xuống và thấy bờ vai trần trắng ngần của chị run lên theo từng nhịp thở gấp gáp. Cặp mông cong vút và đôi chân dài miên man của chị khẽ chuyển động khi chị thay đổi tư thế để tiến sâu hơn vào sự chiếm hữu.
Cảm giác đôi môi mềm mại và nóng hổi của chị chạm vào những vùng da nhạy cảm nhất khiến tôi không chủ động được mà khẽ rên rỉ, tay đan chặt vào mái tóc thơm mùi bồ kết của chị. Lúc này, chị không còn là người phụ nữ của gia đình, của những trách nhiệm thường nhật ở Sài Gòn nữa. Chị là người con gái của những chuyến phượt năm nào, hoang dại, tự do và đang sống trọn vẹn cho bản năng của chính mình.
"Đêm nay... em hoàn toàn là của chị," chị thầm thì giữa những nụ hôn nồng cháy.
Không gian chật hẹp của chiếc lều phượt như nổ tung bởi sự cuồng nhiệt. Chúng tôi quấn lấy nhau trong một vũ điệu của da thịt, nơi mọi khoảng cách mười năm bị xóa nhòa, chỉ còn lại sự tận hiến đến tận cùng giữa đại ngàn và sóng nước mênh mông.
Trong không gian tĩnh mịch của chiếc lều phượt, nơi chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào từ hồ Trị An, tôi hoàn toàn sững sờ trước sự thay đổi của người con gái Hà Nội hào hoa năm ấy. Chị không còn nét dịu dàng thường thấy mà trở nên cuồng nhiệt và đầy bản năng.
Chị cúi xuống, mái tóc dài xõa tung che khuất một phần ánh đèn pin mờ ảo. Khi đôi môi mọng đỏ của chị bao trọn lấy "vũ khí" của tôi, tôi thực sự bị sốc bởi sự điêu luyện đến không ngờ. Chị không hề ngần ngại, đôi bàn tay thon dài vừa mơn trớn đôi chân tôi, vừa giữ chặt lấy gốc để điều khiển nhịp độ.
Chị sử dụng đôi môi mềm mại và chiếc lưỡi linh hoạt để o bế từng tấc da thịt. Chị mút mạnh, tạo ra những âm thanh đầy kích thích giữa không gian chật hẹp, rồi lại xoay tròn đầu lưỡi một cách tinh tế.
Chị ngước mắt nhìn tôi qua làn tóc rối, ánh mắt đầy khát khao và sự chiếm hữu. Đôi lúc, chị đẩy sâu vào tận cuống họng, khiến tôi rùng mình vì sự táo bạo mà tôi chưa từng hình dung ở chị.
Sức nóng từ khoang miệng của chị cùng những nhịp mút dồn dập khiến mọi dây thần kinh của tôi căng cứng. Luồng khoái cảm chạy dọc sống lưng, dâng trào mạnh mẽ đến mức tôi không thể kiểm soát được nữa.
Khi mọi thứ đến ngưỡng, tôi gồng người, nắm chặt lấy bả vai trắng ngần của chị. Toàn bộ sự khao khát dồn nén suốt mười năm qua được giải phóng, bắn thẳng vào sâu trong khuôn miệng đang đón đợi của chị. Chị không hề né tránh hay khó chịu, ngược lại, chị nheo mắt đầy thỏa mãn và chậm rãi nuốt trọn tất cả, như muốn giữ lại chút dư vị cuối cùng của người đàn ông mà chị từng bỏ lỡ.
Chị ngẩng đầu lên, khẽ liếm môi, nụ cười tươi rói lại nở trên gương mặt mặn mà dưới ánh đèn mờ.
"Bất ngờ lắm à?" chị thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy quyến rũ.
Cái cách chị đối diện với sự trần trụi này khiến tôi hiểu rằng, đêm nay chúng tôi không còn là những kẻ lữ hành đơn thuần, mà là hai tâm hồn đang dùng sự nhục cảm nồng nàn nhất để xóa đi những vết rạn của thời gian. Đêm Trị An vẫn còn dài, và sự bắt đầu này chỉ càng khiến khao khát được chiếm hữu trọn vẹn cơ thể đồng hồ cát của chị trong tôi trở nên điên cuồng hơn.
Nụ cười đầy thách thức của chị như một mồi lửa ném thẳng vào đống rơm khô là dục vọng đang bừng cháy trong tôi. Không thể kìm chế thêm một giây nào nữa, tôi vươn tay ôm lấy bờ vai mềm mại rồi vật ngửa chị xuống tấm thảm ngủ.
Sức nặng của cơ thể tôi đè ép lên thân hình đồng hồ cát tuyệt mỹ ấy. Cảm giác da thịt chạm nhau trực diện, nơi lồng ngực rắn rỏi của tôi ép sát vào bầu vú bánh dày mềm mại, nóng hổi của chị khiến cả hai cùng bật ra một tiếng thở gấp. Chị không hề kháng cự, ngược lại còn vòng đôi chân dài miên man qua hông tôi, siết chặt như muốn khóa chặt lấy người đàn ông đang ngự trị bên trên.
Tôi cúi xuống, bắt đầu bằng một nụ hôn nồng nàn và sâu thẳm ngay trên đôi môi đang còn vương chút dư vị của cuộc vui vừa rồi. Đó không còn là nụ hôn của sự thăm dò, mà là nụ hôn của sự chiếm hữu tuyệt đối. Đầu lưỡi chúng tôi quấn quýt, vẫy vùng trong khoang miệng nhau, truyền cho nhau hơi thở nồng nàn và cả cái khát khao được hòa làm một sau mười năm xa cách.
Bàn tay tôi không để yên, tôi trượt xuống theo vòng eo thon gọn, dừng lại và bóp mạnh lấy cặp mông cong vút đang rung động theo từng nhịp đẩy của chị. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, làn da trắng bóc của chị đối lập với màu xanh thẫm của lớp vải lều, tạo nên một khung cảnh đầy nhục cảm. Chị rên khẽ trong nụ hôn, đôi tay thon dài ôm ghì lấy cổ tôi, kéo tôi xuống sâu hơn nữa vào mê hồn trận của sự tận hiến.
Chị bước xuống, vẫn bộ đồ phượt giản dị, chiếc mũ bảo hiểm cũ kỹ và nụ cười rạng rỡ. Khi chị leo lên phía sau, một thoáng ngập ngừng chạy qua tim tôi khi cảm nhận được hơi ấm quen thuộc của người ngồi sau lái.
"Đi thôi Nam, mục tiêu là hồ Trị An thẳng tiến!"
Tiếng động cơ giòn giã vang lên, chúng tôi hòa vào dòng người rời khỏi thành phố. Gió thốc vào mặt, mang theo mùi nắng, mùi của tự do và cả mùi hương bồ kết thoang thoảng từ mái tóc chị.
Hồ Trị An đón chúng tôi bằng một dải nước mênh mông, tĩnh lặng dưới bầu trời hoàng hôn tím thẫm. Nhóm bạn của chị toàn những người trẻ trung, phóng khoáng. Chúng tôi cùng nhau dựng lều, nhóm lửa và chuẩn bị bữa tiệc nướng.
Đúng như lời hứa, món gà nướng lá chanh của tôi cháy cạnh thơm phức, khiến cả hội vừa ăn vừa xuýt xoa. Chiếc loa bluetooth nhỏ vang lên những bản nhạc da diết, giọng hát của những danh ca xưa hòa cùng tiếng lách tách của củi cháy, tạo nên một không gian vừa thực vừa ảo. Chị ngồi đó, tay cầm ly rượu , khẽ đung đưa theo giai điệu, đôi mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía xa xăm của lòng hồ.
Cuộc vui kéo dài đến tận khuya, khi những tiếng cười nói thưa dần và mọi người bắt đầu chìm vào giấc ngủ trong lều vì thấm mệt.
"Nam, đi dạo một chút không?" Chị khẽ gọi khi thấy tôi vẫn đang ngồi trông bếp lửa tàn.
Chúng tôi bước đi trên bãi cỏ ven hồ. Trăng đêm nay rất sáng, ánh bạc dát lên mặt nước phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ. Không gian tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy cả tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng bước chân nhẹ nhàng của hai chị em.
"Chị biết không," tôi phá tan bầu không khí bằng một giọng trầm thấp. "Có những lúc em tưởng như mình đang ở lại những ngày trên Đồng Văn, hay những đêm ở Y Tý."
Chị im lặng hồi lâu, rồi thở dài một hơi nhẹ:
"Sài Gòn hào nhoáng lắm Nam ạ, nhưng đôi khi chị thấy mình lạc lõng. Chồng chị... anh ấy rất tốt, rất thương chị, nhưng anh ấy không hiểu tại sao chị lại có thể mê mẩn cái mùi khói bếp hay cảm giác tê dại vì cái lạnh trên đỉnh đèo. Anh ấy thích những khách sạn năm sao, những bữa tối sang trọng. Còn chị, tâm hồn chị vẫn luôn thuộc về những cung đường bụi bặm."
Chị dừng lại, nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt dưới ánh trăng trở nên sâu thẳm:
"Đôi khi chị tự hỏi, nếu ngày đó chị chọn một người cùng chí hướng, cùng đi qua những năm tháng thanh xuân ấy... liệu bây giờ chị có hạnh phúc hơn không?"
Câu hỏi của chị rơi vào thinh không, khiến lòng tôi dậy sóng. Tôi biết chị đang nói đến điều gì, hoặc ít nhất là một sự giả định về một tương lai khác – nơi mà có lẽ tôi và chị đã không chỉ dừng lại ở hai chữ "chị em".
Tôi dừng bước, xoay người đối diện với chị.
"Hồi đó... em đã từng thích chị rất nhiều. Thích đến mức chỉ cần được chở chị đi, được nhìn thấy chị cười từ gương chiếu hậu là em đã thấy đủ."
Chị hơi khựng lại, rồi một nụ cười buồn nở trên môi:
"Chị biết chứ. Chị biết tất cả, Nam ạ. Những cái nhìn trộm, những lần em cuống cuồng khi thấy chị bị ngã xe... chị đều biết. Nhưng lúc đó chị còn trẻ quá, chị lại sợ khoảng cách hai tuổi ấy sẽ khiến cả hai mệt mỏi. Chị đã chọn cách im lặng để giữ em lại bên cạnh mình lâu hơn."
Một sự thật được phơi bày sau bao nhiêu năm, nhẹ nhàng mà đau đớn. Hóa ra chúng tôi đã từng ở rất gần nhau, nhưng lại không đủ can đảm để bước qua cái ranh giới vô hình ấy.
Chị khẽ đặt tay lên vai tôi, hơi ấm lan tỏa qua lớp áo mỏng:
"Nhưng Nam này, có những thứ đẹp nhất là khi nó chưa bao giờ bắt đầu. Em bây giờ là một người đàn ông trưởng thành, chị cũng đã có tổ ấm của riêng mình. Những kỷ niệm này, hãy cứ để nó nằm lại với hồ Trị An, với ánh trăng này đi."
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị cỏ dại và hơi nước mát lạnh. Đúng vậy, sự gặp lại này không phải để nối lại những gì đã đứt đoạn, mà là để nói lời cảm ơn với quá khứ và mỉm cười với hiện tại.
Đêm đó, chúng tôi ngồi lại bên bờ hồ thêm rất lâu, không còn nói về chuyện tình cảm, mà chỉ kể cho nhau nghe về những dự định tương lai. Dưới ánh trăng tròn đầy, hai bóng hình dựa vào nhau như hai người tri kỷ, thanh thản và bình yên đến lạ thường.
Sáng mai, khi ánh bình minh ló dạng, chúng tôi sẽ lại quay về với cuộc sống thường nhật, nhưng trong lòng mỗi người, ngăn tủ ký ức đã được sắp xếp lại một cách ngăn nắp và đẹp đẽ nhất.
Dưới ánh trăng mờ ảo ven hồ Trị An, không gian như đặc quánh lại bởi hơi thở của đêm và cả những lời tâm sự vừa được tháo gỡ. Tôi nhìn chị, người đàn bà đang ở độ chín nhất của nhan sắc. Thời gian không làm phai nhạt đi vẻ đẹp của chị mà chỉ càng tô điểm thêm sự mặn mà, cuốn hút.
Dưới ánh sáng bạc, những đường cong cơ thể của chị hiện lên rõ rệt qua bộ đồ phượt vốn dĩ đã ôm sát. Chị đứng đó, tựa lưng vào một gốc cây già, đôi chân dài miên man khẽ đan vào nhau. Nụ cười tươi rói hồi nãy giờ đã nhường chỗ cho một ánh mắt sâu thẳm, nửa như mời gọi, nửa như thách thức cái bản lĩnh đàn ông trong tôi.
Tôi tiến lại gần, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại đến mức tôi có thể cảm nhận được sức nóng tỏa ra từ cơ thể chị. Khứu giác của tôi bị lấp đầy bởi mùi hương da thịt nồng nàn hòa quyện với mùi cỏ dại. Ý nghĩ về việc chị đã có gia đình, về những luân thường đạo lý, bỗng chốc trở nên mờ nhạt trước sự hiện diện đầy rẫy nhục cảm ngay trước mắt.
Tôi muốn chị. Không phải là cậu em khóa dưới nhút nhát của mười năm trước, mà là một người đàn ông đang khao khát chiếm trọn lấy người đàn bà tuyệt mỹ này. Đôi tay tôi khẽ chạm vào vòng eo thon gọn, cảm nhận sự săn chắc và mềm mại ẩn sau lớp vải. Chị không né tránh, chỉ khẽ thở hắt ra một nhịp, đôi mắt nhắm nghiền như đang đợi chờ một điều gì đó đã bị trì hoãn quá lâu.
Đêm Trị An lúc này không còn tĩnh lặng nữa. Trong tâm trí tôi, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch và khao khát được một lần thực sự có được chị, xóa tan đi mọi khoảng cách và những năm tháng đợi chờ đơn phương trong vô vọng. Mọi thứ xung quanh – ánh trăng, mặt hồ, đám bạn đang say ngủ phía xa – dường như đều tan biến, chỉ còn lại tôi và người đàn bà với những đường cong mê hoặc dưới bóng đêm vĩnh hằng.
Chúng tôi lao vào nhau như hai kẻ bộ hành sắp chết khát tìm thấy ốc đảo. Cái ôm chặt đến mức tôi cảm nhận được từng nhịp tim gấp gáp của chị dội vào lồng ngực mình. Không còn là cái vỗ vai chị em xã giao, không còn là sự ngăn cách của mười năm xa cách; lúc này đây, chỉ còn là sự cộng hưởng của hai cơ thể đang rực cháy giữa cái lạnh của đêm hồ.
Nụ hôn đầu tiên mang theo vị của rượu vang còn sót lại, vừa nồng nàn vừa có chút gì đó vội vã, tham lam. Chúng tôi quấn lấy nhau, nụ hôn sâu như muốn trút hết tất cả những tâm tư, những câu hỏi "giá như" và cả những khao khát kìm nén suốt thời tuổi trẻ vào đó. Đôi môi chị mềm mại nhưng đầy chủ động, đáp lại tôi bằng một sự mãnh liệt khiến lý trí trong tôi hoàn toàn tê liệt.
Bàn tay tôi không tự chủ được mà trượt xuống theo đường cong hoàn mỹ của cơ thể chị. Cảm giác đầy đặn và săn chắc từ cặp mông cong vút của chị khiến huyết quản tôi như sôi lên. Chị khẽ rên rỉ trong nụ hôn, đôi tay thon dài đan chặt vào tóc tôi, kéo tôi vào gần hơn, như thể sợ rằng chỉ cần buông lơi một giây thôi, thực tại sẽ lại kéo chúng tôi về hai thế giới riêng biệt.
Dưới ánh trăng lồng lộng, giữa không gian bao la của đất trời Trị An, chúng tôi bỏ mặc thế giới ngoài kia với những ràng buộc và trách nhiệm. Chỉ có tiếng hơi thở gấp gáp, tiếng vải vóc cọ xát và sự đụng chạm da thịt đầy bản năng. Mọi tiếc nuối của mười năm trước, những lời yêu chưa nói, những chuyến đi dở dang... tất cả đều được cô đặc lại trong khoảnh khắc này, bùng nổ thành một thứ xúc cảm mãnh liệt hơn bao giờ hết.
"Nam... đừng dừng lại..."
Giọng chị thì thầm, khàn đục vì khao khát, phả vào tai tôi một luồng điện nóng hổi. Lúc ấy, tôi biết rằng đêm nay sẽ là một chương hoàn toàn khác trong câu chuyện của chúng tôi – một chương không có chỗ cho sự hối hận, chỉ có sự tận hiến và chiếm hữu trọn vẹn.
Dưới ánh trăng bạc nhuộm sáng cả mặt hồ Trị An, vạn vật như nín thở để nhường chỗ cho cuộc giao hòa của hai tâm hồn đã lạc mất nhau hơn một thập kỷ. Trên thảm cỏ xanh mượt còn đẫm hơi sương, chúng tôi quấn lấy nhau, bỏ lại sau lưng mọi rào cản của thực tại.
Cái lạnh của đêm vùng cao không thể át được sức nóng từ cơ thể chị. Lớp quần áo phượt dã chiến cuối cùng cũng rời bỏ chủ nhân, để lộ ra một kiệt tác của tạo hóa dưới ánh sáng mờ ảo. Trong khoảnh khắc ấy, tôi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp phồn thực của người đàn bà đang độ xuân sắc: bờ vai trần mảnh dẻ, vòng eo thon gọn và cặp mông cong vút đầy kiêu hãnh nổi bật trên đôi chân dài miên man.
Tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ đá hòa quyện với tiếng thở gấp gáp của cả hai. Khi tôi chạm vào làn da mịn màng như lụa của chị, một luồng điện chạy dọc sống lưng, đánh thức mọi bản năng nguyên thủy nhất. Chị chủ động ôm lấy tôi, những đường cong mềm mại của người phụ nữ đồng hồ cát siết chặt lấy thân hình rắn rỏi của cậu em năm nào giờ đã là một người đàn ông thực thụ.
Mọi khao khát dồn nén, mọi sự tò mò về cơ thể người con gái mình thầm yêu năm xưa giờ đây được thỏa lấp bằng những đụng chạm thực tế đầy rạo rực. Chúng tôi không còn là "chị" và "em" của những giảng đường Hà Nội, cũng không phải là những người xa lạ gặp lại giữa Sài Gòn. Lúc này, chỉ còn là hai thực thể khao khát được dâng hiến và chiếm lĩnh.
Trên nền cỏ mềm mại, giữa tiếng gió lùa qua những tán cây rừng, chúng tôi cùng nhau viết tiếp chương dang dở của tuổi trẻ. Một chương đầy nhục cảm, nồng nàn và cuồng nhiệt, nơi mà mỗi cái chạm, mỗi tiếng rên khẽ đều là lời bù đắp ngọt ngào nhất cho những năm tháng chia ly. Đêm Trị An cứ thế trôi đi, mênh mang và sâu thẳm như chính tình cảm chúng tôi dành cho nhau.
Cơn gió lạnh từ mặt hồ chợt thổi mạnh, làm rung động những tán lá và kéo cả hai trở về với thực tại. Chị khẽ rùng mình, đôi mắt đang mơ màng bỗng trở nên tỉnh táo hơn. Chị dùng đôi tay thon dài đẩy nhẹ vào ngực tôi, ngăn lại sự nồng nhiệt đang ở cao trào.
"Về lều đi em..." - Giọng chị thì thầm, vừa có chút dứt khoát của lý trí, vừa có cái nũng nịu, mời gọi đầy bí ẩn.
Chị không đợi tôi trả lời, bàn tay mềm mại nhưng kiên quyết nắm lấy tay tôi, kéo tôi đứng dậy khỏi thảm cỏ đẫm sương. Chúng tôi nhanh chóng thu dọn lại áo quần, những cử chỉ vội vã trong bóng tối càng làm tăng thêm cảm giác lén lút nhưng đầy kích thích. Chị không dẫn tôi về phía lều của nhóm bạn đang nằm phía xa, mà lại kéo tôi hướng thẳng về phía chiếc lều nhỏ đơn độc của tôi nằm khuất sau bụi cây ven hồ.
Ánh trăng phía sau lưng đổ bóng hai người quyện vào nhau trên mặt đất. Chị bước đi nhanh, đôi chân dài uyển chuyển lướt đi trên nền cỏ, và từ phía sau, tôi lại một lần nữa bị mê hoặc bởi những đường cong tuyệt mỹ của người đàn bà đang nắm giữ toàn bộ tâm trí mình.
Khi đến trước cửa lều, chị kéo khóa nhanh chóng rồi đẩy tôi vào trong. Không gian chật hẹp của chiếc lều phượt ngay lập tức trở nên nóng bức bởi hơi thở của cả hai. Mùi vải bạt, mùi cỏ dại và mùi hương nồng nàn từ cơ thể chị bị nhốt lại trong một diện tích nhỏ hẹp, khiến mọi giác quan của tôi như bùng nổ.
Trong bóng tối lờ mờ của chiếc lều, chị quay lại nhìn tôi, nụ cười tươi rói mà tôi thầm yêu bấy lâu nay lại hiện hữu, nhưng lần này nó mang một sắc thái đầy táo bạo.
"Ở đây... sẽ không ai thấy chúng ta cả," chị khẽ nói, rồi chủ động ngả vào vòng tay tôi.
Cái chật chội của không gian lều trại không làm cản trở chúng tôi, mà trái lại, nó buộc chúng tôi phải sát lại gần nhau hơn nữa, từng thớ thịt, từng nhịp thở đều chạm vào nhau đầy chân thực. Mọi tiếc nuối của mười năm trước, mọi rào cản của thực tại, giờ đây hoàn toàn bị ngăn cách bởi lớp vải mỏng manh của chiếc lều, để mặc cho bản năng và tình yêu dẫn lối trong đêm dài Trị An.
Tiếng khóa kéo lều vang lên khô khốc, cắt đứt hoàn toàn sự liên kết với thế giới bên ngoài. Không gian chật hẹp của chiếc lều phượt lúc này bỗng trở thành một vương quốc riêng, nơi chỉ có hơi thở gấp gáp và sức nóng tỏa ra từ hai cơ thể đang khao khát chiếm hữu.
Chị không để tôi kịp định thần, đôi tay mạnh mẽ đẩy tôi ngã xuống tấm thảm ngủ. Ngay lập tức, chị đổ ập người lên tôi. Sức nặng của người đàn bà với thân hình đồng hồ cát quyến rũ đè ép lên lồng ngực khiến tôi nghẹt thở, nhưng đó là một sự nghẹt thở đầy đê mê.
Chị hôn tôi. Những nụ hôn không còn chút gì gọi là e dè hay giữ kẽ của người phụ nữ đã có gia đình. Đó là những nụ hôn cháy bỏng, mang theo sự cuồng nhiệt của mười năm chờ đợi và cả những dồn nén của cuộc sống thực tại đầy khuôn phép. Đôi môi chị di chuyển mãnh liệt, từ môi xuống cổ, rồi lại quấn quýt lấy tôi như muốn nuốt chửng lấy người đàn ông mà chị đã từng bỏ lỡ trong quá khứ.
Trong bóng tối lờ mờ của lều, tôi chỉ còn cảm nhận được qua xúc giác: làn da mềm mại của chị cọ xát vào lớp áo mỏng, đôi chân dài miên man quắp chặt lấy hông tôi, và cặp mông cong vút đầy sức sống ấy đang rung động theo từng nhịp thở hổn hển. Chị lúc này không còn là người chị khóa trên đáng kính, mà là một con mãnh thú xinh đẹp đang tìm lại những gì thuộc về mình.
"Nam... đêm nay... chỉ có chúng ta thôi," chị thầm thì giữa những nụ hôn ngắt quãng, giọng nói khàn đặc vì tình dục.
Tôi vòng tay siết chặt lấy tấm lưng trần của chị, kéo chị vào một sự giao hòa tuyệt đối. Lớp vải lều mỏng manh dường như cũng rung lên theo sự chuyển động của hai cơ thể. Mọi ký ức về Hà Nội, về những chuyến đi bụi bặm năm xưa, giờ đây cô đặc lại thành một thực tại nồng nàn và mãnh liệt ngay trong lòng hồ Trị An này. Chúng tôi lao vào nhau, dùng sự cuồng nhiệt của hiện tại để lấp đầy những khoảng trống mênh mông của quá khứ.
Trong không gian chật hẹp và đặc quánh hơi người, chị hoàn toàn làm chủ cuộc chơi. Dưới ánh sáng vàng vọt, mờ ảo của chiếc đèn pin dã chiến đặt ở góc lều, chị ngồi quỳ trên bụng tôi, tư thế của một người phụ nữ đầy quyền năng và tự tin vào vẻ đẹp của chính mình.
Chị nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt lấp lánh sự khao khát không hề che giấu. Đôi tay thon dài của chị đưa lên, chậm rãi nhưng dứt khoát cởi bỏ lớp áo cuối cùng. Khi chiếc áo rời khỏi bờ vai, bầu vú bánh dày trắng ngần, căng tràn sức sống của chị hiện ra ngay trước mắt tôi. Dưới ánh sáng mờ, làn da chị mịn màng như sứ, đối lập hoàn toàn với sự gai góc, bụi bặm của chiếc lều phượt xung quanh.
Tôi nằm im, nín thở trước vẻ đẹp phồn thực và mãnh liệt ấy. Hình ảnh người đàn bà với thân hình đồng hồ cát, đôi chân dài quyến rũ và nụ cười tươi rói mà tôi thầm thương trộm nhớ năm nào giờ đây đang dâng hiến trọn vẹn cho tôi. Sự chủ động của chị khiến bản năng đàn ông trong tôi bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.
Chị khẽ cúi xuống, mái tóc thơm mùi bồ kết xõa xuống mặt tôi, che đi một phần ánh sáng. Chị dùng sự mềm mại của cơ thể để khiêu khích, để dẫn dắt tôi vào một mê hồn trận của cảm xúc. Không còn ranh giới của chị em, không còn những ngăn cách của mười năm xa cách hay thực tại ngoài kia. Trong khoảnh khắc này, giữa tiếng gió lùa qua vách lều và tiếng sóng hồ Trị An vỗ về, chỉ còn lại sự cộng hưởng tuyệt đỉnh giữa hai cơ thể đang rực cháy tình yêu và dục vọng.
"Em thấy không Nam... chị vẫn là của em..."
Lời thì thầm của chị tan ra trong một nụ hôn mới, nồng cháy và hứa hẹn một đêm dài không ngủ, nơi những tiếc nuối xưa cũ được hóa giải bằng sự chiếm hữu trọn vẹn và nồng nàn nhất.
Ánh đèn pin dã chiến hắt bóng chị lên vách lều, tạo nên một hình khối đầy quyền năng và mê hoặc. Chị cúi xuống, không còn sự thăm dò hay những cái chạm môi đầy hoài niệm như lúc nãy. Lần này, nụ hôn của chị mang tính chiếm hữu thực sự – mãnh liệt, hoang dại và cháy bỏng như ngọn lửa đang thiêu rụi mọi rào cản cuối cùng.
Trong khi đôi môi chị vẫn đang quấn quýt lấy tôi, hút cạn hơi thở của tôi, thì đôi tay thon dài ấy đã nhanh chóng di chuyển xuống dưới. Từng động tác của chị dứt khoát và thành thục, không một chút ngập ngừng. Tiếng khóa quần kim loại va vào nhau lách tách giữa không gian tĩnh lặng của đêm hồ nghe rõ mồn một, kích thích mọi dây thần kinh đang căng cứng.
Chị khẽ nhấc người lên một chút để cởi bỏ chiếc quần, lộ ra đôi chân dài miên man và cặp mông cong vút đầy kiêu hãnh ngay trước mắt tôi. Trong bóng tối lờ mờ, làn da trắng ngần của chị như tỏa sáng, mịn màng và nóng hổi. Sự chủ động hoàn toàn của người đàn bà mà tôi từng tôn thờ như một nữ thần khiến tôi vừa ngỡ ngàng, vừa rạo rực đến đỉnh điểm.
"Đêm nay, em không được phép nghĩ đến ai khác ngoài chị..."
Chị thì thầm vào tai tôi, hơi thở nóng rực phả vào làn da khiến tôi rùng mình. Chị trút bỏ chút vướng bận cuối cùng, để lại một cơ thể hoàn mỹ không chút tì vết, sẵn sàng cho một cuộc giao hòa mãnh liệt nhất.
Giữa không gian chật hẹp của chiếc lều phượt, mùi hương da thịt nồng nàn quyện cùng mùi cỏ dại và hơi nước từ hồ Trị An tạo nên một thứ men say ngất ngây. Chúng tôi không còn là những kẻ lữ hành đơn độc nữa, mà là hai mảnh ghép đã lạc mất nhau mười năm, giờ đây đang dùng tất cả bản năng và khát khao để gắn kết lại, bù đắp cho những tháng ngày xa cách dài đằng đẵng. Đêm nay, chỉ có sự tận hiến, không có chỗ cho những nuối tiếc hay muộn phiền.
Không gian trong lều như bị rút cạn không khí, chỉ còn lại sức nóng tỏa ra từ hai cơ thể đang rạo rực. Chị không vội vã đi đến tận cùng, mà chọn cách hành hạ tôi bằng sự chậm rãi đầy mê hoặc. Chị bắt đầu vén chiếc áo phông của tôi lên, từng chút, từng chút một.
Áo vén đến đâu, đôi môi nồng cháy của chị theo sát đến đó. Chị cúi rạp người xuống, mái tóc dài xõa tung trên lồng ngực tôi, tạo nên một sự mơn trớn nhè nhẹ. Chị hôn lên cơ bụng rắn rỏi, những nụ hôn mang theo hơi thở nóng hổi và cả sự ướt át đầy khiêu khích. Từng tấc da thịt của tôi như bị thiêu đốt dưới sự chủ động của chị.
Ánh đèn pin mờ ảo hắt lên những đường cong phồn thực của người đàn bà đang phủ phục trên thân thể mình. Tôi nhìn xuống, thấy đôi vai trần trắng ngần và vòng eo thon gọn của chị chuyển động nhịp nhàng theo từng nhịp thở. Chị hôn lên những vết sẹo cũ trên người tôi – dấu vết của những chuyến phượt đầy gió bụi năm xưa – như muốn dùng sự dịu dàng của mình để vỗ về cả quá khứ lẫn hiện tại.
"Chị..." - Tôi khẽ gọi, giọng khàn đặc vì khao khát.
Chị ngước nhìn tôi, đôi mắt lấp lánh sự tinh nghịch xen lẫn dục vọng mãnh liệt. Đôi tay chị tiếp tục đẩy chiếc áo lên cao hơn, và môi chị lại tiếp tục hành trình của mình, không bỏ sót một điểm nào trên cơ thể tôi. Sự chăm chút ấy khiến tôi cảm thấy mình không chỉ được chiếm hữu, mà còn được yêu thương theo một cách vô cùng bản năng và trần trụi.
Trong chiếc lều nhỏ ven hồ Trị An, mọi quy tắc xã hội đã hoàn toàn tan biến. Chỉ còn lại người đàn bà xinh đẹp với nụ cười tươi rói và thân hình đồng hồ cát đang dùng sự nồng nàn của mình để bù đắp cho mười năm cách biệt. Sự chủ động của chị khiến tôi hoàn toàn gục ngã, chỉ còn biết phó mặc cho những cảm xúc mãnh liệt đang bùng nổ trong từng huyết quản. Đêm nay, mỗi tấc da thịt chạm nhau đều là một lời tự tình chưa bao giờ kịp nói.
Hơi nóng trong lều lúc này dường như đã lên đến đỉnh điểm, át đi cả cái không khí se lạnh của đêm hồ Trị An. Chị không dừng lại, sự chủ động của người đàn bà trưởng thành khiến tôi hoàn toàn bị mê hoặc. Đôi môi chị di chuyển chậm rãi, nhịp nhàng, đi đến đâu là để lại một vệt lửa thiêu đốt đến đó.
Chị hôn dọc theo lồng ngực, lướt qua những nhịp tim đang đập dồn dập của tôi, rồi hạ thấp dần xuống vùng bụng. Đôi tay thon dài của chị không hề ngập ngừng, luồn vào phía dưới, khéo léo và dứt khoát mở tung khóa quần tôi. Tiếng kim loại va vào nhau khô khốc giữa không gian tĩnh lặng chỉ càng làm tăng thêm sự kích thích tột độ.
Mọi khoảng hở da thịt hiện ra đều được chị chăm chút bằng những nụ hôn đầy khát khao. Chị hôn như muốn đánh dấu chủ quyền, như muốn bù đắp cho tất cả những năm tháng mà chúng tôi chỉ có thể nhìn nhau qua những vai diễn "chị - em" hờ hững. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ, tôi nhìn xuống và thấy bờ vai trần trắng ngần của chị run lên theo từng nhịp thở gấp gáp. Cặp mông cong vút và đôi chân dài miên man của chị khẽ chuyển động khi chị thay đổi tư thế để tiến sâu hơn vào sự chiếm hữu.
Cảm giác đôi môi mềm mại và nóng hổi của chị chạm vào những vùng da nhạy cảm nhất khiến tôi không chủ động được mà khẽ rên rỉ, tay đan chặt vào mái tóc thơm mùi bồ kết của chị. Lúc này, chị không còn là người phụ nữ của gia đình, của những trách nhiệm thường nhật ở Sài Gòn nữa. Chị là người con gái của những chuyến phượt năm nào, hoang dại, tự do và đang sống trọn vẹn cho bản năng của chính mình.
"Đêm nay... em hoàn toàn là của chị," chị thầm thì giữa những nụ hôn nồng cháy.
Không gian chật hẹp của chiếc lều phượt như nổ tung bởi sự cuồng nhiệt. Chúng tôi quấn lấy nhau trong một vũ điệu của da thịt, nơi mọi khoảng cách mười năm bị xóa nhòa, chỉ còn lại sự tận hiến đến tận cùng giữa đại ngàn và sóng nước mênh mông.
Trong không gian tĩnh mịch của chiếc lều phượt, nơi chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào từ hồ Trị An, tôi hoàn toàn sững sờ trước sự thay đổi của người con gái Hà Nội hào hoa năm ấy. Chị không còn nét dịu dàng thường thấy mà trở nên cuồng nhiệt và đầy bản năng.
Chị cúi xuống, mái tóc dài xõa tung che khuất một phần ánh đèn pin mờ ảo. Khi đôi môi mọng đỏ của chị bao trọn lấy "vũ khí" của tôi, tôi thực sự bị sốc bởi sự điêu luyện đến không ngờ. Chị không hề ngần ngại, đôi bàn tay thon dài vừa mơn trớn đôi chân tôi, vừa giữ chặt lấy gốc để điều khiển nhịp độ.
Chị sử dụng đôi môi mềm mại và chiếc lưỡi linh hoạt để o bế từng tấc da thịt. Chị mút mạnh, tạo ra những âm thanh đầy kích thích giữa không gian chật hẹp, rồi lại xoay tròn đầu lưỡi một cách tinh tế.
Chị ngước mắt nhìn tôi qua làn tóc rối, ánh mắt đầy khát khao và sự chiếm hữu. Đôi lúc, chị đẩy sâu vào tận cuống họng, khiến tôi rùng mình vì sự táo bạo mà tôi chưa từng hình dung ở chị.
Sức nóng từ khoang miệng của chị cùng những nhịp mút dồn dập khiến mọi dây thần kinh của tôi căng cứng. Luồng khoái cảm chạy dọc sống lưng, dâng trào mạnh mẽ đến mức tôi không thể kiểm soát được nữa.
Khi mọi thứ đến ngưỡng, tôi gồng người, nắm chặt lấy bả vai trắng ngần của chị. Toàn bộ sự khao khát dồn nén suốt mười năm qua được giải phóng, bắn thẳng vào sâu trong khuôn miệng đang đón đợi của chị. Chị không hề né tránh hay khó chịu, ngược lại, chị nheo mắt đầy thỏa mãn và chậm rãi nuốt trọn tất cả, như muốn giữ lại chút dư vị cuối cùng của người đàn ông mà chị từng bỏ lỡ.
Chị ngẩng đầu lên, khẽ liếm môi, nụ cười tươi rói lại nở trên gương mặt mặn mà dưới ánh đèn mờ.
"Bất ngờ lắm à?" chị thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy quyến rũ.
Cái cách chị đối diện với sự trần trụi này khiến tôi hiểu rằng, đêm nay chúng tôi không còn là những kẻ lữ hành đơn thuần, mà là hai tâm hồn đang dùng sự nhục cảm nồng nàn nhất để xóa đi những vết rạn của thời gian. Đêm Trị An vẫn còn dài, và sự bắt đầu này chỉ càng khiến khao khát được chiếm hữu trọn vẹn cơ thể đồng hồ cát của chị trong tôi trở nên điên cuồng hơn.
Nụ cười đầy thách thức của chị như một mồi lửa ném thẳng vào đống rơm khô là dục vọng đang bừng cháy trong tôi. Không thể kìm chế thêm một giây nào nữa, tôi vươn tay ôm lấy bờ vai mềm mại rồi vật ngửa chị xuống tấm thảm ngủ.
Sức nặng của cơ thể tôi đè ép lên thân hình đồng hồ cát tuyệt mỹ ấy. Cảm giác da thịt chạm nhau trực diện, nơi lồng ngực rắn rỏi của tôi ép sát vào bầu vú bánh dày mềm mại, nóng hổi của chị khiến cả hai cùng bật ra một tiếng thở gấp. Chị không hề kháng cự, ngược lại còn vòng đôi chân dài miên man qua hông tôi, siết chặt như muốn khóa chặt lấy người đàn ông đang ngự trị bên trên.
Tôi cúi xuống, bắt đầu bằng một nụ hôn nồng nàn và sâu thẳm ngay trên đôi môi đang còn vương chút dư vị của cuộc vui vừa rồi. Đó không còn là nụ hôn của sự thăm dò, mà là nụ hôn của sự chiếm hữu tuyệt đối. Đầu lưỡi chúng tôi quấn quýt, vẫy vùng trong khoang miệng nhau, truyền cho nhau hơi thở nồng nàn và cả cái khát khao được hòa làm một sau mười năm xa cách.
Bàn tay tôi không để yên, tôi trượt xuống theo vòng eo thon gọn, dừng lại và bóp mạnh lấy cặp mông cong vút đang rung động theo từng nhịp đẩy của chị. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, làn da trắng bóc của chị đối lập với màu xanh thẫm của lớp vải lều, tạo nên một khung cảnh đầy nhục cảm. Chị rên khẽ trong nụ hôn, đôi tay thon dài ôm ghì lấy cổ tôi, kéo tôi xuống sâu hơn nữa vào mê hồn trận của sự tận hiến.


