Đêm hồ Trị An lúc này dường như chỉ còn lại âm thanh của hơi thở hỗn hển, tiếng vải vóc cọ xát và nhịp đập của hai trái tim đang cộng hưởng mãnh liệt. Mọi tiếc nuối, mọi rào cản từ Hà Nội đến Sài Gòn đều bị thiêu rụi dưới sức nóng của cuộc giao hòa này. Chị nhìn tôi bằng đôi mắt đẫm tình, nụ cười tươi rói giờ đã hóa thành một sự mời gọi không thể chối từ cho những gì sắp tới.
Nụ hôn từ môi chị trượt dần xuống chiếc cổ cao thanh mảnh, nơi mùi hương bồ kết và hương da thịt nồng nàn của người đàn bà đang độ chín nhất khiến tôi hoàn toàn mê đắm. Ánh đèn pin dã chiến hắt bóng lên vách lều, soi rõ sự chuyển động của hai cơ thể đang hòa làm một.
Tôi cúi xuống, đôi môi nóng bỏng bao trọn lấy một bên bầu vú bánh dày trắng ngần của chị. Cảm giác mềm mại, căng tràn sức sống của chị khiến huyết quản tôi như sôi lên. Tôi mút mát, thưởng thức sự đầy đặn ấy như một kẻ khát khao lâu ngày tìm được nguồn nước mát. Chị khẽ ưỡn người lên, đôi tay đan chặt vào tóc tôi, tiếng rên rỉ bật ra từ kẽ răng vừa như đau đớn, vừa như thỏa mãn tột cùng.
Bàn tay còn lại của tôi không để yên, tôi bóp mạnh lấy bầu ngực còn lại, cảm nhận sự rung động mãnh liệt từ trái tim chị đang đập liên hồi ngay phía dưới lớp da thịt mịn màng. Dưới ánh sáng mờ ảo, những đầu ngực hồng hào của chị trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết, săn lại dưới sự mơn trớn của tôi.
"Nam... ôi Nam..."
Tiếng chị gọi tên tôi khàn đặc trong không gian chật hẹp của chiếc lều. Chị không chỉ đón nhận mà còn chủ động đẩy người lên, khiến sự tiếp xúc thêm phần mãnh liệt. Vòng eo thon gọn và cặp mông cong vút của chị tì chặt xuống thảm ngủ, tạo nên một đường cong hoàn mỹ mà mười năm trước tôi chỉ dám mơ thấy trong những giấc chiêm bao.
Mọi khoảng cách mười năm, mọi rào cản luân thường lúc này đều bị thiêu rụi. Chỉ còn lại sự tận hiến trần trụi nhất giữa đại ngàn Trị An. Tôi chiếm trọn lấy hai bầu vú của chị, dùng sự nồng cháy của một người đàn ông trưởng thành để bù đắp cho những tháng ngày lặng lẽ đứng bên lề cuộc đời chị. Đêm nay, chị không phải là của ai khác, chị hoàn toàn thuộc về tôi.
Sự điêu luyện và nồng nhiệt của tôi như một mồi lửa ném vào đống rơm khô khao khát trong chị. Khi đôi môi tôi không ngừng mút mát, rồi lại dùng răng day nhẹ lên những vùng da nhạy cảm nhất trên bầu vú trắng ngần, chị bắt đầu không còn giữ được sự tự chủ thường thấy của một người phụ nữ trưởng thành.
Chị phát điên thực sự. Hai bàn tay chị bấu chặt vào vai tôi, móng tay găm nhẹ vào da thịt như để tìm một điểm tựa giữa cơn bão cảm xúc đang càn quét qua cơ thể. Chị ưỡn cong người lên, để vòng eo thon gọn và cặp mông cong vút tách rời khỏi mặt thảm, tạo thành một tư thế đầy khêu gợi dưới ánh đèn mờ.
"Nam... đừng... chết mất... em làm chị phát điên rồi!"
Tiếng chị rên rỉ, lúc thì thầm lúc lại nghẹn ngào, vang vọng trong không gian chật hẹp của chiếc lều. Chị lắc đầu liên tục, mái tóc bồ kết xõa tung trên thảm ngủ, đôi mắt nhắm nghiền nhưng hàng mi rung động liên hồi. Sự chăm sóc tận tụy và đầy chiếm hữu của tôi vào đôi "gò bồng đảo" ấy khiến mọi dây thần kinh của chị như bị điện giật.
Tôi cảm nhận được từng thớ thịt trên cơ thể chị đang run rẩy. Chị không chỉ đón nhận mà còn bắt đầu có những chuyển động hối hả, đôi chân dài miên man quắp chặt lấy hông tôi, kéo sát tôi vào như muốn xóa tan mọi khoảng không gian còn sót lại giữa hai người. Cái cảm giác người đàn bà mình thầm yêu bấy lâu nay đang hoàn toàn tan chảy, mất kiểm soát dưới bàn tay và khuôn miệng của mình mang lại một sự hưng phấn tột độ.
Mùi hương da thịt nồng nàn, tiếng vải bạt sột soạt theo từng nhịp chuyển động và tiếng rên rỉ đầy nhục cảm của chị tạo nên một bản nhạc hoang dại giữa đêm hồ Trị An. Chị không còn là người phụ nữ Hà Nội thanh lịch, cũng không phải người vợ hiền thục ở Sài Gòn; lúc này, chị chỉ là một người đàn bà đang cháy hết mình cho khát khao, cho sự bù đắp muộn màng mà cả hai đã lỡ hẹn suốt mười năm qua.
Rời khỏi sự nồng nàn nơi lồng ngực, tôi trượt dần nụ hôn xuống vùng bụng phẳng lỳ, mịn màng của chị. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, làn da chị trắng bóc, phản chiếu chút ánh sáng yếu ớt tạo nên một vẻ đẹp đầy mê hoặc. Mỗi tấc da thịt tôi đi qua đều để lại hơi nóng rực người, khiến chị không ngừng run rẩy.
Vùng bụng của người đàn bà năng vận động, từng đi qua bao cung đường gió bụi, vẫn giữ được sự săn chắc tuyệt vời. Tôi áp mặt mình vào đó, hít hà mùi hương đặc trưng của cơ thể chị—một thứ mùi vừa thanh khiết vừa nồng nàn dục vọng. Chị khẽ hóp bụng lại khi cảm nhận được sự ướt át từ nụ hôn của tôi, rồi lại thở hắt ra, một tiếng thở dài đầy thỏa mãn.
"Nam... em làm chị... không chịu nổi nữa..."
Bàn tay tôi vòng qua, ôm trọn lấy vòng eo thon gọn, những ngón tay siết nhẹ vào phần mông cong vút phía dưới để nâng cơ thể chị lên, giúp nụ hôn của tôi có thể chạm sâu hơn vào từng kẽ hở da thịt. Chị bắt đầu uốn lượn như một dải lụa, đôi chân dài miên man miết trên mặt thảm ngủ, tạo ra những âm thanh sột soạt đầy kích thích.
Trong không gian kín đáo của chiếc lều, sự tương phản giữa vẻ mạnh mẽ của "xe chiến", của những chuyến phượt bụi bặm ban ngày với sự mềm mại, trần trụi và quyến rũ của chị lúc này khiến tôi hoàn toàn gục ngã. Tôi hôn lên rốn chị, rồi lại lan sang hai bên hông, nơi xương chậu ẩn hiện đầy gợi cảm. Mỗi cái chạm môi đều như một lời khẳng định: mười năm chờ đợi, mười năm nuối tiếc, cuối cùng cũng đã được đền đáp bằng sự chiếm hữu nồng nhiệt này.
Đêm Trị An ngoài kia có thể lạnh, nhưng bên trong lớp vải lều này, ngọn lửa của chúng tôi đang bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, thiêu rụi mọi khoảng cách và quá khứ.
Sự chủ động của tôi lúc này khiến chị không còn một kẽ hở nào để phòng thủ. Tôi tách nhẹ đôi chân dài miên man của chị sang hai bên, để lộ ra vùng da thịt nhạy cảm và trắng ngần nhất. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc lều, tôi bắt đầu dùng lưỡi liếm dọc theo hai mép bên trong đùi chị.
Làn da ở đây mỏng manh và mịn màng như lụa, mỗi bước đi của đầu lưỡi tôi đều khiến chị giật bắn người. Chị ưỡn cong vòng eo thon gọn, hai bàn tay bấu chặt lấy gối, những tiếng rên rỉ giờ đây đã trở nên dồn dập và mất kiểm soát. Cảm giác nóng hổi, ướt át từ nụ hôn của tôi đối lập với cái se lạnh len lỏi vào lều, tạo nên một sự kích thích tột độ.
"Nam... đừng hành hạ chị nữa... chị xin em..."
Giọng chị lạc đi, đứt quãng. Chị khép chặt đùi lại như muốn kẹp lấy đầu tôi, rồi lại thả lỏng ra trong sự đầu hàng vô điều kiện trước khoái cảm. Tôi cảm nhận được sự rung động từ những thớ cơ đùi của chị, và cả sức nóng hầm hập tỏa ra từ nơi thầm kín nhất đang mời gọi phía trước.
Cặp mông cong vút của chị không ngừng tì mạnh xuống thảm ngủ theo từng nhịp lưỡi của tôi đi qua. Mùi hương nồng nàn của người đàn bà đang khao khát được lấp đầy hòa quyện với mùi cỏ dại, tạo nên một không gian đặc quánh dục vọng. Mười năm trước, tôi chỉ dám nhìn chị từ xa với sự kính trọng, nhưng đêm nay, giữa đại ngàn Trị An, tôi đang tận hưởng sự trần trụi và quyến rũ nhất của người đàn bà ấy bằng tất cả bản năng của một người đàn ông trưởng thành.
Dưới ánh đèn pin dã chiến đặt nơi góc lều, không gian như ngưng đọng lại trong sự chiêm ngưỡng. Tôi tách nhẹ đôi chân dài miên man của chị sang hai bên, và trước mắt tôi, một tuyệt tác của tạo hóa hiện ra, khiến tôi hoàn toàn sững sờ.
Dù đã là người phụ nữ có gia đình, nhưng sự chăm sóc bản thân kỹ lưỡng và nét xuân sắc trời ban của người con gái Hà Nội vẫn vẹn nguyên. Đám lông đen mượt mà, được cắt tỉa gọn gàng như một thảm nhung, ôm lấy vùng nhạy cảm nhất. Nhưng điều khiến tôi ngẩn ngơ hơn cả chính là hai mép âm đạo hồng hào, khép hờ đầy mời gọi. Nó thanh khiết và tươi mới đến lạ lùng, hệt như vẻ đẹp của một cô gái mới lớn, chưa hề vướng bận bụi trần.
Sự tương phản giữa làn da trắng bóc của vùng đùi trong và sắc hồng nhuận ở tâm điểm tạo nên một sức hút nhục cảm mãnh liệt. Những giọt mật tình đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh, phản chiếu ánh sáng mờ ảo, minh chứng cho sự khao khát tột độ đang dâng trào trong cơ thể chị.
Chị khẽ khép đùi lại vì thẹn thùng trước cái nhìn chằm chằm đầy chiếm hữu của tôi, nụ cười tươi rói hồi nãy giờ đã nhường chỗ cho một khuôn mặt đỏ bừng, hơi thở hổn hển.
"Nam... đừng nhìn chị như thế... xấu hổ lắm..." chị thầm thì, giọng run rẩy.
Nhưng tôi không thể rời mắt. Hình ảnh ấy, sự trần trụi ấy chính là lời giải đáp cho mười năm chờ đợi của tôi. Tôi cúi xuống, để hơi thở nóng hổi của mình phả vào vùng nhạy cảm ấy, cảm nhận sức nóng hầm hập tỏa ra. Lúc này, mọi khoảng cách giữa quá khứ và hiện tại hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại sự khao khát được chiếm trọn lấy vẻ đẹp thanh tân mà mặn mà này của chị. Đêm Trị An vẫn còn dài, và "vùng đất cấm" ấy đang chờ đợi tôi khai phá bằng tất cả sự nồng nhiệt của một người đàn ông đã yêu chị từ thuở thanh xuân.
Trong không gian đặc quánh mùi nhục cảm của chiếc lều phượt, tôi không để chị phải chờ đợi thêm một giây nào nữa. Tôi ghì chặt hai đùi chị sang hai bên, để lộ ra toàn bộ vùng cấm địa hồng hào, xinh đẹp dưới ánh đèn mờ.
Quá trình liếm lồn diễn ra đầy mê hoặc và cuồng nhiệt.
Tôi không vội vàng xâm nhập ngay mà bắt đầu bằng việc đặt những nụ hôn nóng bỏng lên vùng mu lồn với đám lông mượt mà. Hơi thở nóng hổi của tôi phả vào khiến chị rùng mình, đôi chân dài miên man co quắp lại, bấu chặt lấy vai tôi.
Lưỡi tôi bắt đầu luồn lách, liếm dọc theo hai mép lồn hồng hào. Cảm giác đầu lưỡi mềm mại chạm vào lớp da thịt nhạy cảm, trơn ướt khiến chị bật ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Tôi dùng môi mút mát hai cánh môi ấy, kéo căng chúng ra rồi lại thả lại, tạo nên sự kích thích tột độ.
Khi đã cảm nhận được sự run rẩy kịch liệt từ phía chị, tôi tập trung toàn bộ sự chú ý vào hạt mầm nhỏ đang sưng mọng lên vì khao khát. Tôi dùng lưỡi xoáy tròn, rồi lại mút mạnh như muốn nuốt chửng nó. Chị phát điên thực sự, đôi tay đan chặt vào tóc tôi, ấn mạnh đầu tôi vào giữa hai đùi chị, miệng không ngừng thốt lên những lời đứt quãng: "Nam... ôi Nam... chị chết mất... mạnh nữa đi em!"
Nhịp độ lưỡi của tôi ngày càng nhanh và dồn dập. Tôi nghe thấy tiếng nước nhóp nhép đầy nhục cảm giữa không gian tĩnh mịch. Sự điêu luyện của tôi khiến chị hoàn toàn mất kiểm soát. Cơ thể chị ưỡn cong lên như một cánh cung, cặp mông cong vút rời khỏi thảm ngủ, rung lên bần bật.
Và rồi, sự dồn nén của mười năm xa cách bùng nổ. Chị gồng người, tiếng rên rỉ hóa thành một tiếng hét khe khẽ đầy thỏa mãn khi cơn cực khoái tràn về. Tinh khí lồn chị bắn ra liên hồi, ướt đẫm cả mặt và miệng tôi. Chị thở hổn hển, cả cơ thể mềm nhũn ra như một dải lụa, nằm vật xuống thảm ngủ trong trạng thái phê pha tột độ.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn người đàn bà mình thầm yêu bấy lâu nay đang đắm chìm trong khoái lạc do chính mình mang lại, lòng dâng lên một cảm giác chiếm hữu mãnh liệt. Đêm Trị An vẫn còn dài, và cuộc chơi này chỉ mới thực sự bắt đầu.
Sau cơn sóng thần của khoái cảm, không gian trong lều dường như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng thở dốc hối hả của cả hai hòa cùng tiếng gió rít qua vách vải bạt. Chị nằm đó, đôi mắt mơ màng, làn da trắng bóc vẫn còn ửng hồng vì dư chấn của cơn cực khoái.
Tôi không để sự tĩnh lặng ấy kéo dài. Tôi quỳ giữa hai chân chị, đôi chân dài miên man vẫn còn đang run rẩy của chị khẽ quắp chặt lấy hông tôi như một bản năng không muốn rời xa. Tôi cầm lấy "vũ khí" đang căng cứng đến đau nhức của mình, chậm rãi ấn mạnh vào nơi khao khát nhất của người đàn bà đồng hồ cát ấy.
Khi cảm giác nóng hổi, chật chội bao lấy tôi, cả hai chúng tôi cùng đồng thanh bật ra một tiếng rên rỉ đầy thỏa mãn. Chị ôm chặt lấy cổ tôi, đôi tay thon dài bấu chặt vào lưng, như muốn khảm toàn bộ cơ thể tôi vào trong chị.
Sự chiếm hữu: Tôi bắt đầu những nhịp đẩy dứt khoát. Mỗi lần thâm nhập là một lần tôi khẳng định quyền sở hữu của mình đối với người phụ nữ này. Mười năm trước, tôi chỉ có thể đứng xa nhìn bóng lưng chị trên những cung đường phượt, nhưng giờ đây, tôi đang cảm nhận được sự co bóp chân thực nhất từ sâu bên trong chị.
Sự cộng hưởng: Chị phối hợp nhịp nhàng, cặp mông cong vút của chị không ngừng nâng lên đón đợi từng cú thúc mạnh mẽ của tôi. Tiếng da thịt va chạm nhau "bạch bạch" đầy nhục cảm vang lên đều đặn, át cả tiếng côn trùng rỉ rả bên ngoài hồ Trị An.
Ánh mắt của tình yêu và dục vọng: Trong ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn pin, chị ngước nhìn tôi. Đôi mắt chị đẫm nước, vừa có sự mê dại của dục vọng, vừa có cái nhìn nồng nàn của một người đàn bà đã tìm thấy nơi mình thực sự thuộc về. Nụ cười tươi rói thường ngày giờ hóa thành những tiếng nấc cụt vì sung sướng.
Tôi tăng tốc, những cú đẩy trở nên dồn dập và sâu hơn. Tôi muốn khắc ghi hình ảnh này, cảm giác này vào tận xương tủy. Chị phát điên dưới thân hình tôi, đôi chân dài miên man quấn chặt lấy thắt lưng tôi, miệng không ngừng gọi tên tôi trong vô thức: "Nam... Nam ơi... chiếm lấy chị đi... chị hoàn toàn là của em!"
Cơn bão khoái cảm lại một lần nữa kéo đến, mãnh liệt và tàn khốc hơn tất cả những gì chúng tôi từng trải qua. Trong khoảnh khắc cuối cùng, tôi dồn hết sức lực cho những cú thúc sâu nhất, chạm đến tận cùng của sự khao khát. Một luồng điện chạy dọc sống lưng, tôi gầm nhẹ rồi bắn trọn dòng tinh túy nóng rực vào sâu trong cơ thể chị.
Chúng tôi đổ ập vào nhau, mồ hôi nhễ nhại quyện vào nhau trên thảm cỏ nhân tạo của chiếc lều phượt. Tôi ôm ghì lấy chị, cảm nhận sự rung động cuối cùng của cơ thể chị dưới tác động của cơn cực khoái.
Kể từ khoảnh khắc này, chị không còn là người chị khóa trên, không còn là "vợ người ta". Dưới ánh trăng của hồ Trị An, trong chiếc lều nhỏ này, chị chính thức trở thành người đàn bà của tôi – người đàn bà mà tôi đã dành trọn cả thanh xuân để thầm thương trộm nhớ. Quá khứ mười năm cuối cùng đã được lấp đầy bằng một thực tại nồng nàn và trọn vẹn nhất.
Ánh bình minh đầu ngày lờ mờ xuyên qua lớp vải lều mỏng, mang theo cái se lạnh đặc trưng của vùng lòng hồ Trị An. Nhưng bên trong lều, không gian vẫn còn vẹn nguyên sức nóng từ cuộc ân ái cuồng nhiệt đêm qua. Tôi tỉnh dậy khi cảm nhận được sự chuyển động mềm mại trên cơ thể mình. Chị, người đàn bà với nụ cười tươi rói mà tôi hằng mong ước, đã thức giấc từ lúc nào.
Chị không để tôi kịp tỉnh táo hẳn bằng một lời chào buổi sáng thông thường. Trong ánh sáng lờ mờ của ngày mới, chị lại một lần nữa thể hiện sự chủ động mãnh liệt của một người đàn bà đang yêu sâu sắc. Chị luồn đầu vào trong chiếc chăn mỏng, bắt đầu một màn "chào buổi sáng" khiến mọi dây thần kinh của tôi ngay lập tức căng cứng.
Chị dùng đôi môi nóng hổi mút mát lấy "vũ khí" đang dần thức tỉnh của tôi. Sự tương phản giữa cái lạnh của không khí buổi sớm và sức nóng từ khoang miệng chị tạo nên một kích thích tột độ. Chị liếm láp điêu luyện, đôi tay thon dài mơn trớn dọc theo đùi tôi, khiến tôi không kìm được mà luồn tay vào mái tóc bồng bềnh của chị, ấn nhẹ đầu chị xuống sâu hơn.
Không để chị đơn độc trong cuộc chơi này, tôi kéo chị nằm ngửa ra thảm ngủ. Chị thở hổn hển, đôi chân dài miên man dang rộng như một sự mời gọi không thể chối từ. Tôi cúi xuống, bắt đầu liếm dọc từ rốn xuống đến vùng "tam giác mật" vẫn còn vương chút dư vị nồng nàn của đêm qua.
Lưỡi tôi lướt qua những cánh môi hồng hào, mút mát lấy hạt mầm nhạy cảm khiến chị ưỡn người, đôi tay bấu chặt vào tấm thảm ngủ. Tiếng chị rên rỉ hòa cùng tiếng chim rừng bắt đầu hót sớm bên ngoài lều tạo nên một bản giao hưởng hoang dại và đầy nhục cảm.
"Nam... em định giết chị bằng sự ngọt ngào này sao?" Chị thì thầm, giọng khàn đặc đầy quyến rũ.
Dưới ánh sáng ban mai, làn da trắng bóc của chị như tỏa sáng, vẻ đẹp phồn thực của người đàn bà đồng hồ cát hiện ra trọn vẹn và chân thực hơn bao giờ hết. Chúng tôi quấn quýt lấy nhau bằng những nụ hôn và màn bú liếm đầy tận hiến, như muốn dùng cả buổi sáng này để khẳng định rằng: mười năm xa cách đã thực sự kết thúc, và từ nay về sau, mỗi buổi sáng của chúng tôi sẽ luôn bắt đầu bằng sự nồng nàn như thế này.
Nụ hôn từ môi chị trượt dần xuống chiếc cổ cao thanh mảnh, nơi mùi hương bồ kết và hương da thịt nồng nàn của người đàn bà đang độ chín nhất khiến tôi hoàn toàn mê đắm. Ánh đèn pin dã chiến hắt bóng lên vách lều, soi rõ sự chuyển động của hai cơ thể đang hòa làm một.
Tôi cúi xuống, đôi môi nóng bỏng bao trọn lấy một bên bầu vú bánh dày trắng ngần của chị. Cảm giác mềm mại, căng tràn sức sống của chị khiến huyết quản tôi như sôi lên. Tôi mút mát, thưởng thức sự đầy đặn ấy như một kẻ khát khao lâu ngày tìm được nguồn nước mát. Chị khẽ ưỡn người lên, đôi tay đan chặt vào tóc tôi, tiếng rên rỉ bật ra từ kẽ răng vừa như đau đớn, vừa như thỏa mãn tột cùng.
Bàn tay còn lại của tôi không để yên, tôi bóp mạnh lấy bầu ngực còn lại, cảm nhận sự rung động mãnh liệt từ trái tim chị đang đập liên hồi ngay phía dưới lớp da thịt mịn màng. Dưới ánh sáng mờ ảo, những đầu ngực hồng hào của chị trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết, săn lại dưới sự mơn trớn của tôi.
"Nam... ôi Nam..."
Tiếng chị gọi tên tôi khàn đặc trong không gian chật hẹp của chiếc lều. Chị không chỉ đón nhận mà còn chủ động đẩy người lên, khiến sự tiếp xúc thêm phần mãnh liệt. Vòng eo thon gọn và cặp mông cong vút của chị tì chặt xuống thảm ngủ, tạo nên một đường cong hoàn mỹ mà mười năm trước tôi chỉ dám mơ thấy trong những giấc chiêm bao.
Mọi khoảng cách mười năm, mọi rào cản luân thường lúc này đều bị thiêu rụi. Chỉ còn lại sự tận hiến trần trụi nhất giữa đại ngàn Trị An. Tôi chiếm trọn lấy hai bầu vú của chị, dùng sự nồng cháy của một người đàn ông trưởng thành để bù đắp cho những tháng ngày lặng lẽ đứng bên lề cuộc đời chị. Đêm nay, chị không phải là của ai khác, chị hoàn toàn thuộc về tôi.
Sự điêu luyện và nồng nhiệt của tôi như một mồi lửa ném vào đống rơm khô khao khát trong chị. Khi đôi môi tôi không ngừng mút mát, rồi lại dùng răng day nhẹ lên những vùng da nhạy cảm nhất trên bầu vú trắng ngần, chị bắt đầu không còn giữ được sự tự chủ thường thấy của một người phụ nữ trưởng thành.
Chị phát điên thực sự. Hai bàn tay chị bấu chặt vào vai tôi, móng tay găm nhẹ vào da thịt như để tìm một điểm tựa giữa cơn bão cảm xúc đang càn quét qua cơ thể. Chị ưỡn cong người lên, để vòng eo thon gọn và cặp mông cong vút tách rời khỏi mặt thảm, tạo thành một tư thế đầy khêu gợi dưới ánh đèn mờ.
"Nam... đừng... chết mất... em làm chị phát điên rồi!"
Tiếng chị rên rỉ, lúc thì thầm lúc lại nghẹn ngào, vang vọng trong không gian chật hẹp của chiếc lều. Chị lắc đầu liên tục, mái tóc bồ kết xõa tung trên thảm ngủ, đôi mắt nhắm nghiền nhưng hàng mi rung động liên hồi. Sự chăm sóc tận tụy và đầy chiếm hữu của tôi vào đôi "gò bồng đảo" ấy khiến mọi dây thần kinh của chị như bị điện giật.
Tôi cảm nhận được từng thớ thịt trên cơ thể chị đang run rẩy. Chị không chỉ đón nhận mà còn bắt đầu có những chuyển động hối hả, đôi chân dài miên man quắp chặt lấy hông tôi, kéo sát tôi vào như muốn xóa tan mọi khoảng không gian còn sót lại giữa hai người. Cái cảm giác người đàn bà mình thầm yêu bấy lâu nay đang hoàn toàn tan chảy, mất kiểm soát dưới bàn tay và khuôn miệng của mình mang lại một sự hưng phấn tột độ.
Mùi hương da thịt nồng nàn, tiếng vải bạt sột soạt theo từng nhịp chuyển động và tiếng rên rỉ đầy nhục cảm của chị tạo nên một bản nhạc hoang dại giữa đêm hồ Trị An. Chị không còn là người phụ nữ Hà Nội thanh lịch, cũng không phải người vợ hiền thục ở Sài Gòn; lúc này, chị chỉ là một người đàn bà đang cháy hết mình cho khát khao, cho sự bù đắp muộn màng mà cả hai đã lỡ hẹn suốt mười năm qua.
Rời khỏi sự nồng nàn nơi lồng ngực, tôi trượt dần nụ hôn xuống vùng bụng phẳng lỳ, mịn màng của chị. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, làn da chị trắng bóc, phản chiếu chút ánh sáng yếu ớt tạo nên một vẻ đẹp đầy mê hoặc. Mỗi tấc da thịt tôi đi qua đều để lại hơi nóng rực người, khiến chị không ngừng run rẩy.
Vùng bụng của người đàn bà năng vận động, từng đi qua bao cung đường gió bụi, vẫn giữ được sự săn chắc tuyệt vời. Tôi áp mặt mình vào đó, hít hà mùi hương đặc trưng của cơ thể chị—một thứ mùi vừa thanh khiết vừa nồng nàn dục vọng. Chị khẽ hóp bụng lại khi cảm nhận được sự ướt át từ nụ hôn của tôi, rồi lại thở hắt ra, một tiếng thở dài đầy thỏa mãn.
"Nam... em làm chị... không chịu nổi nữa..."
Bàn tay tôi vòng qua, ôm trọn lấy vòng eo thon gọn, những ngón tay siết nhẹ vào phần mông cong vút phía dưới để nâng cơ thể chị lên, giúp nụ hôn của tôi có thể chạm sâu hơn vào từng kẽ hở da thịt. Chị bắt đầu uốn lượn như một dải lụa, đôi chân dài miên man miết trên mặt thảm ngủ, tạo ra những âm thanh sột soạt đầy kích thích.
Trong không gian kín đáo của chiếc lều, sự tương phản giữa vẻ mạnh mẽ của "xe chiến", của những chuyến phượt bụi bặm ban ngày với sự mềm mại, trần trụi và quyến rũ của chị lúc này khiến tôi hoàn toàn gục ngã. Tôi hôn lên rốn chị, rồi lại lan sang hai bên hông, nơi xương chậu ẩn hiện đầy gợi cảm. Mỗi cái chạm môi đều như một lời khẳng định: mười năm chờ đợi, mười năm nuối tiếc, cuối cùng cũng đã được đền đáp bằng sự chiếm hữu nồng nhiệt này.
Đêm Trị An ngoài kia có thể lạnh, nhưng bên trong lớp vải lều này, ngọn lửa của chúng tôi đang bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, thiêu rụi mọi khoảng cách và quá khứ.
Sự chủ động của tôi lúc này khiến chị không còn một kẽ hở nào để phòng thủ. Tôi tách nhẹ đôi chân dài miên man của chị sang hai bên, để lộ ra vùng da thịt nhạy cảm và trắng ngần nhất. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc lều, tôi bắt đầu dùng lưỡi liếm dọc theo hai mép bên trong đùi chị.
Làn da ở đây mỏng manh và mịn màng như lụa, mỗi bước đi của đầu lưỡi tôi đều khiến chị giật bắn người. Chị ưỡn cong vòng eo thon gọn, hai bàn tay bấu chặt lấy gối, những tiếng rên rỉ giờ đây đã trở nên dồn dập và mất kiểm soát. Cảm giác nóng hổi, ướt át từ nụ hôn của tôi đối lập với cái se lạnh len lỏi vào lều, tạo nên một sự kích thích tột độ.
"Nam... đừng hành hạ chị nữa... chị xin em..."
Giọng chị lạc đi, đứt quãng. Chị khép chặt đùi lại như muốn kẹp lấy đầu tôi, rồi lại thả lỏng ra trong sự đầu hàng vô điều kiện trước khoái cảm. Tôi cảm nhận được sự rung động từ những thớ cơ đùi của chị, và cả sức nóng hầm hập tỏa ra từ nơi thầm kín nhất đang mời gọi phía trước.
Cặp mông cong vút của chị không ngừng tì mạnh xuống thảm ngủ theo từng nhịp lưỡi của tôi đi qua. Mùi hương nồng nàn của người đàn bà đang khao khát được lấp đầy hòa quyện với mùi cỏ dại, tạo nên một không gian đặc quánh dục vọng. Mười năm trước, tôi chỉ dám nhìn chị từ xa với sự kính trọng, nhưng đêm nay, giữa đại ngàn Trị An, tôi đang tận hưởng sự trần trụi và quyến rũ nhất của người đàn bà ấy bằng tất cả bản năng của một người đàn ông trưởng thành.
Dưới ánh đèn pin dã chiến đặt nơi góc lều, không gian như ngưng đọng lại trong sự chiêm ngưỡng. Tôi tách nhẹ đôi chân dài miên man của chị sang hai bên, và trước mắt tôi, một tuyệt tác của tạo hóa hiện ra, khiến tôi hoàn toàn sững sờ.
Dù đã là người phụ nữ có gia đình, nhưng sự chăm sóc bản thân kỹ lưỡng và nét xuân sắc trời ban của người con gái Hà Nội vẫn vẹn nguyên. Đám lông đen mượt mà, được cắt tỉa gọn gàng như một thảm nhung, ôm lấy vùng nhạy cảm nhất. Nhưng điều khiến tôi ngẩn ngơ hơn cả chính là hai mép âm đạo hồng hào, khép hờ đầy mời gọi. Nó thanh khiết và tươi mới đến lạ lùng, hệt như vẻ đẹp của một cô gái mới lớn, chưa hề vướng bận bụi trần.
Sự tương phản giữa làn da trắng bóc của vùng đùi trong và sắc hồng nhuận ở tâm điểm tạo nên một sức hút nhục cảm mãnh liệt. Những giọt mật tình đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh, phản chiếu ánh sáng mờ ảo, minh chứng cho sự khao khát tột độ đang dâng trào trong cơ thể chị.
Chị khẽ khép đùi lại vì thẹn thùng trước cái nhìn chằm chằm đầy chiếm hữu của tôi, nụ cười tươi rói hồi nãy giờ đã nhường chỗ cho một khuôn mặt đỏ bừng, hơi thở hổn hển.
"Nam... đừng nhìn chị như thế... xấu hổ lắm..." chị thầm thì, giọng run rẩy.
Nhưng tôi không thể rời mắt. Hình ảnh ấy, sự trần trụi ấy chính là lời giải đáp cho mười năm chờ đợi của tôi. Tôi cúi xuống, để hơi thở nóng hổi của mình phả vào vùng nhạy cảm ấy, cảm nhận sức nóng hầm hập tỏa ra. Lúc này, mọi khoảng cách giữa quá khứ và hiện tại hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại sự khao khát được chiếm trọn lấy vẻ đẹp thanh tân mà mặn mà này của chị. Đêm Trị An vẫn còn dài, và "vùng đất cấm" ấy đang chờ đợi tôi khai phá bằng tất cả sự nồng nhiệt của một người đàn ông đã yêu chị từ thuở thanh xuân.
Trong không gian đặc quánh mùi nhục cảm của chiếc lều phượt, tôi không để chị phải chờ đợi thêm một giây nào nữa. Tôi ghì chặt hai đùi chị sang hai bên, để lộ ra toàn bộ vùng cấm địa hồng hào, xinh đẹp dưới ánh đèn mờ.
Quá trình liếm lồn diễn ra đầy mê hoặc và cuồng nhiệt.
Tôi không vội vàng xâm nhập ngay mà bắt đầu bằng việc đặt những nụ hôn nóng bỏng lên vùng mu lồn với đám lông mượt mà. Hơi thở nóng hổi của tôi phả vào khiến chị rùng mình, đôi chân dài miên man co quắp lại, bấu chặt lấy vai tôi.
Lưỡi tôi bắt đầu luồn lách, liếm dọc theo hai mép lồn hồng hào. Cảm giác đầu lưỡi mềm mại chạm vào lớp da thịt nhạy cảm, trơn ướt khiến chị bật ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Tôi dùng môi mút mát hai cánh môi ấy, kéo căng chúng ra rồi lại thả lại, tạo nên sự kích thích tột độ.
Khi đã cảm nhận được sự run rẩy kịch liệt từ phía chị, tôi tập trung toàn bộ sự chú ý vào hạt mầm nhỏ đang sưng mọng lên vì khao khát. Tôi dùng lưỡi xoáy tròn, rồi lại mút mạnh như muốn nuốt chửng nó. Chị phát điên thực sự, đôi tay đan chặt vào tóc tôi, ấn mạnh đầu tôi vào giữa hai đùi chị, miệng không ngừng thốt lên những lời đứt quãng: "Nam... ôi Nam... chị chết mất... mạnh nữa đi em!"
Nhịp độ lưỡi của tôi ngày càng nhanh và dồn dập. Tôi nghe thấy tiếng nước nhóp nhép đầy nhục cảm giữa không gian tĩnh mịch. Sự điêu luyện của tôi khiến chị hoàn toàn mất kiểm soát. Cơ thể chị ưỡn cong lên như một cánh cung, cặp mông cong vút rời khỏi thảm ngủ, rung lên bần bật.
Và rồi, sự dồn nén của mười năm xa cách bùng nổ. Chị gồng người, tiếng rên rỉ hóa thành một tiếng hét khe khẽ đầy thỏa mãn khi cơn cực khoái tràn về. Tinh khí lồn chị bắn ra liên hồi, ướt đẫm cả mặt và miệng tôi. Chị thở hổn hển, cả cơ thể mềm nhũn ra như một dải lụa, nằm vật xuống thảm ngủ trong trạng thái phê pha tột độ.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn người đàn bà mình thầm yêu bấy lâu nay đang đắm chìm trong khoái lạc do chính mình mang lại, lòng dâng lên một cảm giác chiếm hữu mãnh liệt. Đêm Trị An vẫn còn dài, và cuộc chơi này chỉ mới thực sự bắt đầu.
Sau cơn sóng thần của khoái cảm, không gian trong lều dường như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng thở dốc hối hả của cả hai hòa cùng tiếng gió rít qua vách vải bạt. Chị nằm đó, đôi mắt mơ màng, làn da trắng bóc vẫn còn ửng hồng vì dư chấn của cơn cực khoái.
Tôi không để sự tĩnh lặng ấy kéo dài. Tôi quỳ giữa hai chân chị, đôi chân dài miên man vẫn còn đang run rẩy của chị khẽ quắp chặt lấy hông tôi như một bản năng không muốn rời xa. Tôi cầm lấy "vũ khí" đang căng cứng đến đau nhức của mình, chậm rãi ấn mạnh vào nơi khao khát nhất của người đàn bà đồng hồ cát ấy.
Khi cảm giác nóng hổi, chật chội bao lấy tôi, cả hai chúng tôi cùng đồng thanh bật ra một tiếng rên rỉ đầy thỏa mãn. Chị ôm chặt lấy cổ tôi, đôi tay thon dài bấu chặt vào lưng, như muốn khảm toàn bộ cơ thể tôi vào trong chị.
Sự chiếm hữu: Tôi bắt đầu những nhịp đẩy dứt khoát. Mỗi lần thâm nhập là một lần tôi khẳng định quyền sở hữu của mình đối với người phụ nữ này. Mười năm trước, tôi chỉ có thể đứng xa nhìn bóng lưng chị trên những cung đường phượt, nhưng giờ đây, tôi đang cảm nhận được sự co bóp chân thực nhất từ sâu bên trong chị.
Sự cộng hưởng: Chị phối hợp nhịp nhàng, cặp mông cong vút của chị không ngừng nâng lên đón đợi từng cú thúc mạnh mẽ của tôi. Tiếng da thịt va chạm nhau "bạch bạch" đầy nhục cảm vang lên đều đặn, át cả tiếng côn trùng rỉ rả bên ngoài hồ Trị An.
Ánh mắt của tình yêu và dục vọng: Trong ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn pin, chị ngước nhìn tôi. Đôi mắt chị đẫm nước, vừa có sự mê dại của dục vọng, vừa có cái nhìn nồng nàn của một người đàn bà đã tìm thấy nơi mình thực sự thuộc về. Nụ cười tươi rói thường ngày giờ hóa thành những tiếng nấc cụt vì sung sướng.
Tôi tăng tốc, những cú đẩy trở nên dồn dập và sâu hơn. Tôi muốn khắc ghi hình ảnh này, cảm giác này vào tận xương tủy. Chị phát điên dưới thân hình tôi, đôi chân dài miên man quấn chặt lấy thắt lưng tôi, miệng không ngừng gọi tên tôi trong vô thức: "Nam... Nam ơi... chiếm lấy chị đi... chị hoàn toàn là của em!"
Cơn bão khoái cảm lại một lần nữa kéo đến, mãnh liệt và tàn khốc hơn tất cả những gì chúng tôi từng trải qua. Trong khoảnh khắc cuối cùng, tôi dồn hết sức lực cho những cú thúc sâu nhất, chạm đến tận cùng của sự khao khát. Một luồng điện chạy dọc sống lưng, tôi gầm nhẹ rồi bắn trọn dòng tinh túy nóng rực vào sâu trong cơ thể chị.
Chúng tôi đổ ập vào nhau, mồ hôi nhễ nhại quyện vào nhau trên thảm cỏ nhân tạo của chiếc lều phượt. Tôi ôm ghì lấy chị, cảm nhận sự rung động cuối cùng của cơ thể chị dưới tác động của cơn cực khoái.
Kể từ khoảnh khắc này, chị không còn là người chị khóa trên, không còn là "vợ người ta". Dưới ánh trăng của hồ Trị An, trong chiếc lều nhỏ này, chị chính thức trở thành người đàn bà của tôi – người đàn bà mà tôi đã dành trọn cả thanh xuân để thầm thương trộm nhớ. Quá khứ mười năm cuối cùng đã được lấp đầy bằng một thực tại nồng nàn và trọn vẹn nhất.
Ánh bình minh đầu ngày lờ mờ xuyên qua lớp vải lều mỏng, mang theo cái se lạnh đặc trưng của vùng lòng hồ Trị An. Nhưng bên trong lều, không gian vẫn còn vẹn nguyên sức nóng từ cuộc ân ái cuồng nhiệt đêm qua. Tôi tỉnh dậy khi cảm nhận được sự chuyển động mềm mại trên cơ thể mình. Chị, người đàn bà với nụ cười tươi rói mà tôi hằng mong ước, đã thức giấc từ lúc nào.
Chị không để tôi kịp tỉnh táo hẳn bằng một lời chào buổi sáng thông thường. Trong ánh sáng lờ mờ của ngày mới, chị lại một lần nữa thể hiện sự chủ động mãnh liệt của một người đàn bà đang yêu sâu sắc. Chị luồn đầu vào trong chiếc chăn mỏng, bắt đầu một màn "chào buổi sáng" khiến mọi dây thần kinh của tôi ngay lập tức căng cứng.
Chị dùng đôi môi nóng hổi mút mát lấy "vũ khí" đang dần thức tỉnh của tôi. Sự tương phản giữa cái lạnh của không khí buổi sớm và sức nóng từ khoang miệng chị tạo nên một kích thích tột độ. Chị liếm láp điêu luyện, đôi tay thon dài mơn trớn dọc theo đùi tôi, khiến tôi không kìm được mà luồn tay vào mái tóc bồng bềnh của chị, ấn nhẹ đầu chị xuống sâu hơn.
Không để chị đơn độc trong cuộc chơi này, tôi kéo chị nằm ngửa ra thảm ngủ. Chị thở hổn hển, đôi chân dài miên man dang rộng như một sự mời gọi không thể chối từ. Tôi cúi xuống, bắt đầu liếm dọc từ rốn xuống đến vùng "tam giác mật" vẫn còn vương chút dư vị nồng nàn của đêm qua.
Lưỡi tôi lướt qua những cánh môi hồng hào, mút mát lấy hạt mầm nhạy cảm khiến chị ưỡn người, đôi tay bấu chặt vào tấm thảm ngủ. Tiếng chị rên rỉ hòa cùng tiếng chim rừng bắt đầu hót sớm bên ngoài lều tạo nên một bản giao hưởng hoang dại và đầy nhục cảm.
"Nam... em định giết chị bằng sự ngọt ngào này sao?" Chị thì thầm, giọng khàn đặc đầy quyến rũ.
Dưới ánh sáng ban mai, làn da trắng bóc của chị như tỏa sáng, vẻ đẹp phồn thực của người đàn bà đồng hồ cát hiện ra trọn vẹn và chân thực hơn bao giờ hết. Chúng tôi quấn quýt lấy nhau bằng những nụ hôn và màn bú liếm đầy tận hiến, như muốn dùng cả buổi sáng này để khẳng định rằng: mười năm xa cách đã thực sự kết thúc, và từ nay về sau, mỗi buổi sáng của chúng tôi sẽ luôn bắt đầu bằng sự nồng nàn như thế này.


