Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Lượt xem: 22484

Bài viết đã tự động đóng
Bài viết này đã được đóng lại do không còn hoạt động nào mới trong 1112 ngày.
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Bữa giờ lupu quá anh em thông cảm.

Chương 17.


Lên thiên đàng thì sướng đấy, nhưng mãi đấm chìm trong đó chắc tôi cũng sẽ xuống sớm mất, nên tôi đành phải kêu em dừng lại để tôi trở về nơi hồng trần hiện tại. Em đứng lên nhìn tôi với vẻ mặt đầy thắc mắc. Tôi nhanh miệng giải đáp cho em:

- Đi vào trong em, anh chịu không nổi mất.

Gương mặt em liền hớn hở như trêu chọc tôi. Em ôm lấy tôi liền gửi lên môi tôi một nụ hôn nồng nhiệt. Tôi và em lau khô người ra ngoài giường lại lao vào nhau như hai con thiêu thân, bọn tôi đấm chìm vào cái không gian riêng, cách biệt mọi thực tại đang diễn ra.
Tôi ân cần âu yếm em như người yêu, tôi không xem giây phút đó chỉ đơn thuần là một cuộc vui có phí, mà tôi xem em như một người yêu thực thụ.

Nhưng dường như hôm nay mọi thứ diễn ra nhanh hơn, do thằng em tôi hôm nay sức khỏe kém hay do em biết cách nuông chiều tôi hơn nữa không biết, mà mọi thứ diễn ra nhanh hơn so với lần gần đây tôi được sung sướng với em quyên nhiều.

Tôi gần như kiệt sức trong sự sung sướng của bản thân, lăn đùng ra đó tay chân chẳng cử động nổi, em cũng thở hỗn hển một lúc rồi ngồi dậy tháo cái bao còn nằm trên cậu em tôi ra và đi vào nhà tắm.

Khi em quay ra thì tôi vẫn còn nằm bất động ở đó chẳng khác gì một thây ma, em ân cần dùng khăn vệ sinh lại thằng em tôi và nói:

- Anh mệt lắm hả?

Tôi phải điều chỉnh lại hơi thở của mình một lúc mới mở miệng trả lời được câu hỏi của em: - Ừm...

Em lại hỏi tiếp: - Mà anh có sướng không?

- Sướng mới nhanh thế kia chứ.

Em nằm xuống ôm tôi, thân thể trần truồng làm tôi cảm nhận được trọn vẹn sự mát lạnh của từng milimét da thịt em. Em trầm ngâm điều gì đó một lúc lâu rồi lí nhí vào tai tôi:

- Em cũng thế, lâu lắm rồi em mới có được cảm giác này.

Giọng nói u buồn của em làm tâm trạng tôi cũng thả hồn vào từng câu chữ em nói ra mà trầm ngâm theo.

Em lại nói tiếp: - Chính xác hơn là từ lúc em vào Sài Gòn đến giờ chưa có được cảm giác thế này.

- Từ khi vào Sg bên thằng bồ em là cảm giác xa lạ khó tả, cảm giác chỉ em phục tùng theo vì yêu nó.

Tôi cảm nhận được nỗi buồn của em qua từng câu chữ, nhưng tôi lại chẳng hiểu cái cảm giác của em nói là cảm giác thế nào. Tôi cũng gật gù ôm em vào lòng vuốt ve như đã hiểu và cảm thông với những gì em đã trải qua.

Tôi và em tâm sự với nhau rất nhiều, từ chuyện tình yêu đến gia đình, từ chuyện bản thân đến chuyện xã hội. Chúng tôi mở lòng nói cho nhau nghe mà chẳng chút e ngại, như thể đã quen nhau từ rất lâu rồi mới gặp lại. Câu chuyện chỉ dừng lại khi tôi nhìn chiếc đồng hồ treo tường trước mặt hiện thị 7 giờ 30 phút. Tôi đi tắm lại đợi mấy ông anh, không biết mấy giờ các ổng đi. Tôi thì sợ đến giờ để các ổng đợi thì phiền quá.

Tôi ngồi dậy thì bị em níu lại, em nũng nịu với tôi như cặp tình nhân mặn nồng. Tôi cũng đấm chìm trong không gian hạnh phúc ngắn hạn đó mà vui vẻ đáp ứng mọi yêu cầu từ em. Rồi chúng tôi cùng nhau vào nhà tắm, tôi thì định tắm nhanh để chờ điện thoại của mấy ông anh nhưng em lại kêu tôi cùng em ngâm mình vào bồn tắm. Lúc đầu tôi từ chối và nói cho em biết lý do, nhưng rồi tôi cũng đồng ý sau khi nghe em nói:

- Ngâm với em 30 phút thôi, hôm nay chủ nhật ở Sg giờ này chưa có ai ra đường đâu.

Tôi nghe cũng hợp lý nên gật đầu đồng ý, nói vậy cho có giá chứ thật sự là tôi muốn lắm nhưng chưa có lý do hợp lý thôi. Kaka

Tôi ngâm mình trong dòng nước ấm được xã ra từ vòi, một tay tôi ôm lấy em, tay còn lại tôi đặt ngay vòng một của em. Tôi đặt biệt rất thích vòng 1 của phụ nữ, đó là thói quen từ nhỏ đến tận bây giờ, khi tôi ngủ với người yêu mặc định lúc nào cũng có một bàn tay đặt tại đó không bao giờ buông, mặc dù đang ngủ.

Em một lần nữa, lại dẫn dắt tôi đến cổng vào thiên đường. Lần này con đường dẫn vào thiên đường ngắn hơn lần trước và thiên đường cũng đẹp hơn vì tôi bị kích thích cực mạnh ở không gian bồn tắm thế này. Đó là lần đầu tiên tôi làm tình trong bồn tắm, mọi thứ điều thực tế do em tạo ra cho tôi chứ không còn qua phim ảnh tôi thường xem nữa. Tôi và em lại cuốn vào nhau, quyết liệt và hì hục như hai con thú hoang nhìn thấy con mồi của mình.

Tôi cũng không thể kéo dài cảm giác đó lâu hơn lần đầu được bao nhiêu. Vì những trò mới mẻ mà em cho tôi trải qua, cũng vì cơn thèm khát đã lên tột đỉnh của tôi. Mà như thế thôi tôi cũng mãn nguyện lắm rồi, cũng đủ để tôi nhớ đến tận bây giờ không quên rồi. Lần này tôi ngâm mình trong bồn tắm để điều chỉnh hơi thở của mình sau khi sung sướng, em thì vẫn đeo tôi như sam, lúc nào cũng ôm chầm lấy tôi không buông.

Chúng tôi tắm rửa và bước ra khỏi nhà tắm. Nhìn lên đồng hồ đã 8 giờ 30 phút, tôi và em mặc quần áo vào chuẩn bị chia tay nhau. Từ lúc tôi mặc quần áo thì gương mặt của em đã không còn vui vẻ nữa, nét mặc buồn bã của em lại hiện ra. Em chẳng nói gì, chỉ ngồi trên giường ánh mắt nhìn về phía cửa sổ. Tôi phải ngồi xuống hôn em và âu yếm nói:

- Sao em buồn vậy?

Giọng em thiều thào đáp: - Khi nào em mới được gặp anh nữa?

- Khi nào lên anh tìm em.

Đôi mắt sâu thẳm của em nhìn tôi nói: - Anh hứa đấy nhé.

Tôi nhìn em nở một nụ cười, đáp: - Anh hứa.

Em ôm hôn tôi, một nụ hôn nồng nhiệt hơn cả. Rồi em lại nói với giọng trách móc: - Có sđt người ta chưa mà hứa tìm?

Tôi ấp úng chẳng biết phải trả lời thế nào, chỉ cười rồi lấy điện thoại ra lưu số em lại.
...
 

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Chương 18.


Sau khi lưu số điện thoại em, tôi quay sang hỏi: - Em đi làm gần đây không?

Em đáp: - Dạ, gần anh. 9 giờ 30 em đi.

Tôi nhìn đồng hồ thấy còn gần tiếng nữa mới đến giờ em đi làm, mấy ông anh giờ vẫn chưa thấy gọi nên tôi rũ em đi ăn sáng. Từ sáng sớm đến giờ đã làm hai phát chưa ăn uống gì nên tay chân tôi muốn rụng rời. Em hỏi tôi:

- Anh muốn ăn gì? Đi xuống dưới ăn hay ăn trong phòng anh?

Tôi nhìn em thắc mắc: - Ủa, ở đây có đồ ăn sáng luôn hả?

- Có, phía trên có nhà hàng.

- Vậy anh với em lên trên đó ăn.

Tôi và em ra thang máy bấm lên tầng cao nhất, chúng tôi ngồi bàn phía ngoài nhìn được bao quát khung cảnh thành phố từ trên cao. Tôi gọi một phần bánh mì bò bít tết kèm ly cà phê sữa đá, còn em gọi một ly cam vắt và bánh mì ốp la. Tôi ngồi đối diện em như đôi tình nhân trẻ đang hạnh phúc bên nhau, chúng tôi quan tâm, chăm sóc nhau từng cái nĩa, từng chai gia vị.

Trong lúc đợi bếp làm thì anh Tài gọi cho tôi:

- Thức chưa ku?

- Dạ rồi anh, em đang ăn sáng ở nhà hàng phía trên nè anh. Mấy anh thức chưa lên đây ăn luôn.

- Ừ. Để mấy anh lên.

Lúc mấy anh lên đến thì chúng tôi đã ăn sáng xong rồi, anh Thành nhìn thấy tôi ngồi cùng Nhi liền nói: - Hạnh phúc quá vậy em trai.

Câu nói đùa của anh làm tôi ngượng ngùng khó tả, vì các anh lên chỉ một mình không có mấy em đêm qua đi cùng như tôi. Em chủ động đứng lên, sang ngồi cạnh tôi để nhường chỗ cho các anh. Các anh đùa giỡn, trêu chọc đủ thứ chuyện phá tan đi cái không gian yên tĩnh thơ mộng lúc nãy. Ngồi vui vẻ ăn uống với nhau một lúc thì cũng đến giờ em đi làm, em khiều tôi và nói lí rí vào tai tôi:

- Em đến giờ đi làm rồi.

Gương mặt vui vẻ của em bỗng trở nên buồn bã, đầy nuối tiếc. Tôi đáp: - Vậy em đi đi, để anh đi cùng em xuống phía dưới.

Em đứng lên chào hỏi các anh rất lễ phép rồi rời đi cùng tôi. Vào bên trong thang máy em liền ôm lấy tôi, đôi mắt em rưng rưng như thể chuẩn bị xa chàng người yêu đã quen nhau từ lâu lắm rồi. Em nói: - Về giữ liên lạc với em đấy nhé.

Tôi đáp lời em: - Ừm, anh biết rồi.

- Không hiểu sao bên anh em thấy an toàn quá, chẳng muốn xa anh tý nào.

- Cố gắng học nghề đi, có dịp anh lên thăm em.

Cửa thang máy mở ra làm em lau vội những giọt nước mắt đang rưng rưng mà mạnh mẽ bước ra. Tôi nắm tay em đi xuống bên dưới hầm xe, dắt xe em ra và chào tạm biệt. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng những nụ hôn và cả những lời hứa cho sau này.

Khi tôi quay lên, lúc một mình trong tháng máy bỗng dưng một nỗi buồn kéo đến vây lấy tôi. Thời gian bên em là không dài, nhưng hình như tôi và em đã mang đến đủ những thứ đối phương đang cần. Nên lòng tôi giờ đây luyến tiếc nơi này khó tả.

Em mang đến cho tôi đủ mọi dư vị tình yêu mà tôi đang cần, và tôi cũng đã sưởi ấm lại trái tim lạnh lẽo cô đơn của em. Nhưng thật tiếc rằng chúng tôi lại gặp nhau trong hoàn cảnh thật chớ trêu và khoảng cách địa lý cũng không gần.

Tôi quay lên ngồi đợi mấy ông anh ăn uống xong thì chúng tôi rời đi lúc gần 10 giờ. Chúng tôi đến thẳng một khu trò chơi rất lớn, nơi tý nữa sẽ diễn ra trận đánh thiên hạ đệ nhất bang. Không khí nhộn nhịp, tấp nập người như một ngày hội. Tôi đi theo các anh được vào khu vực chờ riêng, đa số là những người chuẩn chạc lớn tuổi, nhưng ấn tượng nhất lúc đó với tôi là có cả ca sĩ Ưng Hoàng Phúc. Anh Ưng Hoàng Phúc là bên bang kia, tý nữa sẽ đánh với bang chúng tôi. Từ lúc vào bên trong tôi chẳng dám nói một lời nào vì sự choáng ngợp bởi những con người và không khí đang diễn ra.

Lần đi này mọi thứ điều quá tuyệt vời đối với tôi, chỉ có một chút buồn là hôm đó bang tôi thua. Trận công thành chiến diễn ra rất kịch tính, nhưng bang bên kia lực lượng điều hơn bên tôi. Bên tôi chỉ được vài ông anh đầu tư vào khủng để gánh anh em, nhưng trận công thành chiến này quy mô cả sever nên một hai cá nhân đương nhiên sẽ không gánh nổi. Nhưng anh em bọn tôi cũng xác định là vui chơi, giao lưu nên cũng không mang tâm trạng buồn rầu gì.

Thế là khi ra về được mấy ông anh dẫn đi ăn với anh Ưng Hoàng Phúc, lặng lẵng ngồi ăn nghe các idol nói chuyện. Kết thúc một chuyến đi, ba anh em chúng tôi lên xe quay về quê. Khi về đến tiệm nét anh Thanh cũng đã hơn 9 giờ đêm, ai về nhà nấy. Kết thúc chuyến đi, ăn chơi đầu đời của thằng nhóc 17 tuổi.
 

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Chương 19.


Mùa hè năm đó của tôi cũng không có gì ấn tượng, ngoài chuyến đi Sài Gòn đó. Sau chuyến đi, tôi trở về với cuộc sống thường nhật, quán nét anh Thanh là nơi tôi lui tới hằng ngày, thời gian tôi đó còn nhiều hơn ở nhà. Tôi chỉ trở về nhà khi bụng đã biểu tình kêu to, mỗi đêm mẹ tôi vẫn phải điện kêu về nhà ngủ vì sợ ba tôi chửi. Thời gian ở tiệm nét nhiều nên tôi cũng quen thêm vài người bạn, những người cũng dành thời gian ở đó nhiều như tôi. Có thằng bằng tuổi tôi học chung trường từ cấp 1, quen mặt nhau mà không nói chuyện nhờ quán nét mới chơi với nhau. Có thằng nhỏ tuổi hơn, cũng có thằng lớn hơn tôi, nói chung là cũng đủ thành phần trong đó.

Có thêm bạn làm việc đến tiệm nét hấp dẫn hơn nữa đối với tôi, có những ngày tôi chã thèm về nhà ăn cơm trưa. Tôi gọi cơm ở một quán gần đó, cách chỉ khoảng 100m. Lần đầu tôi trốn cơm nhà để ăn cơm quán, anh Thanh gọi kêu cơm giùm tôi, ngồi nhìn vào màn hình máy tính không lâu thì tôi nghe một giọng nữ dịu dàng bỗng cất lên trong không gian toàn lời văn tục của chúng tôi:

- Dạ, cho em hỏi cơm của ai ạ?

Tôi nhìn theo hướng có giọng nói cất lên, một cô gái dễ thương tay đang bưng mân cơm đứng phía bên ngoài. Giây phút đó hình như không chỉ một mình tôi nhìn mà rất nhiều người nhìn, minh chứng là sau giọng nói của em là những lời xì xào trêu chọc của những thằng kia. Tôi thấy gương mặt em gượng gạo dần tái lại, tôi thì như kẻ vô hồn ngồi lặng thinh mắt hướng về phía em. Anh Thanh thấy tôi ngồi đần ra liền chỉ tay về phía tôi nói:

- Của thằng này nè bé.

Em bưng mâm cơm về phía tôi, đặt từng món xuống khói còn đang bốc lên cạnh tôi. Tôi thì vẫn ngồi thẫn thờ thầm nghĩ ra viễn cảnh cưa em nó, tôi chỉ bừng tĩnh lại khi giọng em cất lên:

- Anh cho em lấy tiền trước.

Tôi ú ớ đáp: - Bao nhiêu tiền em?

- Dạ, 20 ngàn anh.

Tôi lấy tiền từ túi quần đưa em và nói: - Cho anh gửi.

Em dùng hai tay nhận tiền từ tôi, nhỏ nhẹ đáp: - Em cảm ơn, anh ăn xong để ở ngoài đó đi nữa em đi gom sau.

Em quay người chỉ ra phía ngoài cửa rồi nhìn tôi, tôi chưa kịp đáp gì chỉ gật gù đồng ý là em đã quay người bước ra ngoài.

Trong tiệm bọn kia cũng bàn tán xì xào làm không khí nhộn nhịp hơn hẳng, có thằng lần đầu gặp như tôi, cũng có thằng đã để ý lâu rồi. Chúng nó chụm lại xao xao cả một quán nét, tôi thì vẫn mang vẻ mặt điềm tĩnh bên ngoài như chẳng quan tâm gì đến nhỏ đó, nhưng trong lòng tôi chắc có lẽ nhiều tơ vương hơn chúng nó nhiều.

Nhưng nổi nhớ nhung trong lòng tôi cũng đọng lại phút chốc đó thôi, vì sau khi ăn xong và quay về đời sống của một "game thủ" thì bóng dáng em cũng tan biến đâu mất. Có lẽ tơ vương trong lòng tôi lúc đó cũng chỉ là một thoáng tham lam muốn chiếm hữu để chứng minh trước lũ bạn của tuổi trẻ. Để rồi khi cơn xì xào của lũ bạn lắng đi thì sợi dây tơ vương cũng mất theo.

Mùa hè năm ấy ngoài cấm đầu vào màn hình máy tính, thì tôi còn la cà quán cà phê như một gã đàn ông trưởng thành thường ngồi bàn bạc công viên bên ly cà phê. Nói chính xác hơn là tôi tập làm người trưởng thành và tôi muốn mọi người nhìn mình là một người trưởng thành. Tôi lui tới quán cà phê cùng những anh em chơi cùng quán nét, mà cũng đâu phải đi đâu xa, đó là quán cà phê cũng lớn nhất nhì thành phố tôi sống lúc bấy giờ chỉ cách quán nét tôi chơi 2 căn nhà.

Tôi thì luôn trái ngược với lũ bạn, tôi luôn trầm ngâm và lặng lẽ khi tiếp xúc hay vào một môi trường mới. Còn lũ bạn tôi thì chẳng khác gì một cái chợ khi đến một nơi nào đó mới ngoài quán nét, chúng nó bàn tán, la hét, trêu trọc những gì mà mắt bọn nó thấy, đương nhiên không ngoài mấy bé phục vụ dễ thương.

Mấy bé đó cũng không vui vẻ gì trước những lời khiếm nhã của bọn nó, gương mặt mấy bé lúc nào cũng tỏ vẻ khó chịu khi gặp chúng tôi vào. Tôi đi chung với bọn nó nhưng cũng quá ngán ngẫm với kiểu chọc ghẹo gái của bọn nó, tôi lúc nào cũng nép vào một góc trong bàn và thường không mấy quan tâm đến những lời đùa cợt của bọn nó.

Loay hoay vậy mà 3 tháng hè trôi qua nhanh như chớp mắt, mới đó mà còn hơn tuần nữa tôi lại phải quay về cuộc sống giảng đường mà tôi đã gắng bỏ hơn 10 năm nay. Nghĩ thoáng qua mà tôi ngán ngẫm vô cùng, sắp tạm biệt cuộc sống của một "game thủ" thoải mái rồi.

Tựu trường năm nay, tôi chuyển sang học trường mới. Ngôi trường vừa xây xong gần nhà tôi, không biết nên vui hay buồn. Vui vì từ nay đi học không cần phải đạp xe nữa, sáng ngồi trước cửa đợi người quen đi ngang quá giang là được rồi. Buồn vì từ nay chắc không còn lấy lý do học bù, tăng tiết hay vào trường lao động để đi chơi nét được nữa rồi.
.........
 

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Tks anh em. Giờ viết các tình tiết tâm lý xã hội sâu hơn, viết các vấn đề 18+ phớt ngang kiểu 3 chương vừa qua nhe. 18+ viết sâu quá hk biết viết gì mà lập lại như mấy chương đầu thì bị chán.
 
  • Love
Reactions: ÂuDươngKhắc

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Chương 20.


Tựu trường năm nay tôi vẫn học chung lớp với thằng Toàn, tôi và nó cũng là bạn bè rất thân với nhau chỉ là tôi không còn la cà đi chơi với nó nữa. Từ cái vụ em gái thằng An, tôi và thằng Toàn không nói gì nhưng hiểu rằng chúng tôi không còn đi chung cận kề thân thiết như trước nữa. Tôi không muốn để thằng Toàn phải khó xử, còn thằng Toàn biết có mặt tôi thì thằng An sẽ không vui vẻ gì.

Nhưng thằng Toàn thì lại không đến lớp thường xuyên nên tôi cũng thường lẽ lôi khi đến trường. Tôi bắt đầu đi chơi lại với tụi bạn thời cấp 2. Năm đó tôi học lớp 11 là năm 2011, phong trào của lũ học sinh lúc đó là những hội, băng nhóm như trong phim Hồng Kông. Phong trào đó không phải do chúng tôi tạo ra, mà chúng tôi ăn theo tụi giang hồ và những học sinh cá biệt. Phong trào đó lớn khắp thành phố chứ không riêng gì trường chúng tôi.

Năm đó ở chỗ tôi có hai bang lớn. Bang Thiên Địa Hội tập trung toàn những thành phần giang hồ đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, tức là những thằng đầu đường xó chợ, vào tù ra khám. Bang còn lại là bang Thiên Đường Xanh, tập hợp đa số là những thành phần học sinh cá biệt, gia đình có điều kiện ở trường thành phố, đứng đầu bang đó là một vài thằng có ba hay anh là dân xã hội đương thời, có điều kiện.

Thành phố của tôi lúc đó chia ra hai khu vực rõ ràng và có ranh giới hẳn hoi. Bọn nó cũng thường xuyên xảy ra va chạm, những trận quyết chiến giữa hai bên trong một lần tôi vô tình thấy được không khác gì trong phim Người Trong Giang Hồ mà tôi xem. Vũ khí được bọn nó dùng nhiều là dao dưa hấu, cây dao thời đó được bán trong siêu thị với giá mấy chục ngàn, dao có độ dài vừa phải và rất dễ mua nên bọn nó thường chọn nó làm hung khí chủ yếu. Sau những trận đụng độ giữa hai bên là không ít thằng băng bó, cũng không ít thằng ngồi trong trại tạm giam và kể cả trả giá cho vài năm ăn cơm nhà nước.

Còn bang thứ 3 thời điểm đó là hội Độc Thân của bọn tôi, bọn tôi là những thằng ăn theo và cũng toàn là dân ăn học chã có hổ báo hay có ý định đánh nhau đâu. Nhóm bọn tôi đi chơi cùng nhau và phong trào bang nổ ra nên bọn tôi cũng bắt trước đặt một cái tên cho nhóm với ý định vui thôi.

Ý định ban đầu là thế, và bọn tôi thường gặp nhau vào chủ nhật ở nhà của một số bạn để nấu ăn uống, đánh bài, vui chơi. Cũng chính vì thế nên hội của bọn tôi ngày càng đông các bạn nữ, và tiếng vang của hội cũng ngày một xa.

Sau một thời gian, bọn tôi có riêng cả căn nhà để họp mặt ngày chủ nhật. Nhà cửa một bạn nữ trong nhóm, nhà được bao quanh bởi sông chỉ có một đường vào là đất liền. Giống như một ốc đảo nhỏ. Nhà bạn nữ đó là tiệm vàng rất lớn, và căn nhà ốc đảo đó là nơi ba bạn ấy tiếp khách. Nhà không thiếu thứ gì và rất riêng tư nên bọn tôi đùa giỡn cả ngày ở đó cũng không ai nói gì.

Thời điểm đó chắc do bọn con gái nó đã chán những thằng giang hồ suốt ngày đánh nhau, rược đuổi qua lại, hay chẳng dám bước chân qua địa bàn bọn bên kia. Nên hội của bọn tôi ngày càng nhiều gái xinh chơi cùng, số lượng con gái còn nhiều hơn con trai bọn tôi nữa. Bọn tôi bắt đầu tập ăn nhậu, và sau những lần đó là những trận khóc nức nở của bọn con gái, ối tùm lum của cả đám và cả những hành động mắc cỡ của một số thằng không kìm chế được.

Thế là sau một hai lần như vậy thì bọn con gái sẽ bàn tán và tẩy chai những thằng đó, nhóm đã ít con trai nay còn ít hơn. bọn con gái thì đặc biệt thích tôi, đi đâu bọn nó cũng lôi kéo tôi đi cùng. Tính tôi thì điềm tĩnh nếu không muốn nói là hơi nhút nhát, chứ không ào ào như mấy thằng kia nên say hay tĩnh gì tôi vẫn luôn lắng nghe tất cả mọi người, tôi không phải ham ăn ham nói như người ta.

Cũng chính vì cái bản tính đó nên càng ngày bọn con gái càng tin tưởng tôi, bọn nó xem tôi như một người để tâm sự chuyện tình yêu của bọn nó vậy. Mặc dù tôi chỉ gật gù ngồi nghe chứ không hề nói gì, mà chắc bọn con gái cũng cần có thế. Minh chứng là có một đứa trong đám say vào thường ôm lấy tôi mà khóc, khi say vào nó hành động chẳng khác gì người yêu đối với tôi.

Có một lần đỉnh điểm say vào nó bắt tôi dìu nó đi vệ sinh và lấy lý do bắt tôi canh cửa cho nó đi, mà mẹ bà nó không khóa cửa chỉ khép cánh cửa lại. Lúc đó tôi khó hiểu mà có cả ngại chỉ quay lưng lại đứng đó thôi. Thật ra do tôi sợ, không biết nó nghĩ gì, tôi mà ào ào như những thằng kia lại mang tiếng rồi lại là tâm điểm cho những lần tám chuyện của tụi nó, nên tôi rất cẩn trọng giữ hình tượng nghiêm túc, đàng hoàng mà từ trước đó bọn nó thường nói về tôi.

Mãi đến sau này lâu lâu gặp lại ôn lại chuyện xưa, tôi mới biết là ngày xưa nó muốn nạp cho tôi thật. Nghe vậy cũng hơi tiếc đấy nhưng mà cũng vui vì trong mắt bọn nó tôi luôn là thằng con trai chuẩn mực. Haha... Nhưng sau này tôi cũng ưa đùa lại là xưa còn nhỏ dại, nếu muốn giờ chúng ta đủ lớn để hiểu vấn đề trao cho nhau trong tình bạn đó. Haha...

....
 

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Chap 21.


Năm lớp 11 đó đúng là một năm bận rộn của tôi. Việc học, chơi game và hội độc thân thay phiên nhau quay tôi như chông chống, mà ngặt cái là tôi không muốn bỏ một cái nào nên bất thình lình tôi trở thành một người bận rộn. Bận đến nỗi nhiều bữa phải bỏ ăn và ngủ cũng không đủ giấc chẳng khác gì một người doanh nhân thành công.

Nhưng khoảng thời gian bận rộn đó cũng kéo dài không lâu, nó chỉ kéo dài được vài tháng. Hai bang lớn kia đã hỗn chiến với nhau nhiều lần vì danh tiếng và địa bàn như trong phim, nay lại nghe xuất hiện thêm một hội độc thân vớ vẩn đương nhiên là bọn kia chẳng thích thú gì. Đỉnh điểm chắc là lúc có một hai thằng trong nhóm và bọn con gái đi cắt decal dán trên chiếc xe martin chữ Hội Độc Thân.

Cái thời đó xe martin của bọn tôi ai cũng dán màu này, màu kia lên 2 dè và trên sườn thường dán thương hiệu của những siêu xe trên thế giới. Nay bọn nó hứng lên lại đi tháo bỏ dán lên chữ Hội Độc Thân. Cộng thêm việc bọn con gái vào hội chơi ngày càng đông nên tụi kia chắc cũng đã ghét từ lâu, nay mới có lý do để đánh. Tôi thì chưa có bị đánh hay gì hết, mà người bị đánh là hai thằng kia, mà lúc nó bị đánh là lúc hai thằng vừa dán chiếc xe xong đang trên đường về.

Hai thằng bạn tôi cũng không dám hó hé gì bọn nó, mà chỉ bỏ chạy. Tôi cũng không biết gì, mãi đến một hôm bọn nó kéo qua trường tìm muốn dẹp tụi tôi. Bọn nó đi qua đâu đó cũng chục thằng, đeo túi dạng để giày đá banh và vợt cầu lông. Thời đó đeo mấy túi đó bên trong toàn là dao dưa hấu, lúc đó tôi mới được biết là bọn nó qua tìm tụi tôi. Hai thằng bạn tôi sợ chẳng dám ra khỏi trường và tất nhiên tôi cũng vậy, mà xui thay là hôm đó thằng Toàn lại chẳng có đến lớp.

Tôi loay hoay ngồi dưới căn tin trường lấy điện thoại ra gọi cho thằng Toàn, may là nó nghe máy, tôi nói:

- Alo, đang ở đâu vậy?

Toàn đáp: - Tao đang đánh billiards với thằng An, có gì không?

Tôi liền hạ giọng và lắp bắp khi nghe tên thằng An: - Chạy qua trường cái được không? Có tụi kia qua đánh mấy thằng tao.

Toàn gằn giọng: - Tụi nào vậy?

- Tao không biết nữa, tao nghe nói vậy chưa ra cổng nữa.

- Ừ, ở đó đi tao qua liền.

Đôi lúc có những thằng bạn là dân anh chị cũng hay phết, cũng nhờ cái tính thoải mái của mình mà những lúc hoạn nạn điều được cứu. Tôi ngồi dưới căn tin trường tầm 15 phút thì thằng Toàn vào, ngồi sau xe thằng Toàn có cả thằng An nữa. Mặt thằng An thì chẳng vui vẻ gì khi thấy tôi, mặt nó tỏ rõ vẻ khó chịu.

Toàn ngồi trên xe hô to: - Mấy thằng ngồi ở ngoài đó hả?

Tôi đáp: - Ừ...

Toàn nói tiếp: - Mà chuyện gì vậy?

Tôi giải thích: - Hai thằng bạn tao nó dán chữ Hội Độc Thân lên xe nè, nên tụi nó ghét nó đánh.

Toàn bỉu môi: - Mấy ông cố cũng hội hè tùm lum để bị đánh.

Tôi im lặng chỉ cười với nó.

Toàn nói tiếp: - Mấy nó đánh mày chưa?

Tôi đáp: - Chưa, tao đâu biết gì đâu bữa nó đánh hai thằng bạn tao rồi nay qua tìm nữa.

Thằng Toàn với thằng An hướng mắt về hai thằng bạn tôi.

Toàn nói: - Đi ra ngoải đi.

Chúng tôi đi theo hai thằng nó ra ngoài cổng trường, thằng Toàn chạy xe đậu ngay chỗ mấy thằng kia đang đứng nói: - Mấy bây qua đây làm gì vậy?

Một thằng trong nhóm đó lên tiếng: - Đâu có gì đâu anh.

Giọng thằng An cất lên: - Mấy thằng này là bạn tao, tụi nó không có kiếm chuyện với ai thì bây đừng có kiếm chuyện với nó. Nói vậy cho nhanh.

Giọng thằng An gào gào lên như đang trút giận, chắc là bao nhiêu chuyện nóng giận từ tôi nay nó trút lên tụi kia hết. Nay ngồi viết lại tôi cũng công nhận thằng An là một thằng tính tình tốt, chơi quân tử.

Thằng Toàn nói thêm: - Bây về đi, tụi bạn tao dân ăn học đi chơi có kiếm chuyện với ai đâu. Bây đánh 2 thằng này rồi mà tụi nó có dám nói gì bây đâu, nhiêu đó được rồi.

Thằng Toàn chỉ tay về phía tôi nói tiếp: - Còn riêng thằng này bạn thân tao, bây đánh nó là tao đéo để yên đâu.

Phút chốc ánh mắt tôi ống ánh lên vì nể phục hai thằng bạn của mình, tôi cũng có hai thằng bạn chất lượng phết. Tụi kia chỉ gật gù dạ thưa rồi đi về. Thằng Toàn cũng quay sang hai thằng bạn tôi nói: - Hai ông cố về lột bỏ chữ hội nhóm gì đi ông cố ơi.

Từ chuyện đó, Hội Độc Thân cũng dần tan rã. Vì cả bọn chả ai thích việc đánh đấm gì cho phiền phức. Thế là những chuỗi ngày bận rộn của tôi cũng dần kết thúc, lại trở về cuộc sống ăn học và "game thủ"

...
 

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Chương 22.


Tôi lại trở về với game, dành trọn thời gian cho game như những ngày hè. Tính tôi thuộc dạng ham vui nhưng không phải lệ thuộc, ai rủ thì tôi thường sẽ không từ chối, mà không ai rủ cũng bình thường. Nói chung là có cũng được, không có cũng chẳng sao cả.

Từ ngày đi Sài Gòn về, tôi tiếp tục chơi võ lâm được thời gian nữa thì anh em cũng bỏ game. Nguyên nhân là do acc của anh Tùng ở Bạc Liêu bị hack, từ acc top 5 sever nay bị hack trụi lủi nên ổng chán nghĩ game. Rồi anh em cũng chán bỏ dần dần theo, acc mấy ổng thuộc dạng khách hàng vip của Vinagame (VNG) nhưng khi bỏ game tụi ổng cũng không bán acc mà chỉ bỏ phế ở đó, cả khối tiền trong đó bao thằng mơ ước, lúc mấy ổng nghĩ nhân viên VNG phải gọi hỏi nguyên nhân vì mất đi mấy khách hàng VIP.

Anh em chúng tôi chuyển sang chơi Liên Minh Huyền Thoại (LMHT), thời điểm đó LMHT vừa về Việt Nam, chúng tôi cũng thuộc dạng là những team đầu tiên của game. Sang chơi LMHT nó còn cuốn tôi hơn cả Võ Lâm, vì nó không cần nạp tiền mà chỉ cần đánh cho lên tay, nên lần quay lại con đường "game thủ" này tôi hầu như cấm mặt vào game. Thời gian tôi ở nét, ăn cơm bụi, nghĩ học thêm cũng nhiều hơn. Có cả những đêm thứ 7 tôi ngủ luôn ở nét làm mẹ phải nói dối ba để đở tội cho tôi, và bà cũng chửi tôi khá nhiều nhưng do bà nói dối ba, che giấu cho tôi nên tôi cũng không nghe theo lời bà. Những bữa cơm bụi tại tiệm nét cũng xuất hiện nhiều hơn, tôi vẫn nhờ anh Thanh gọi giùm và luôn đặt hy vọng sẽ gặp lại em hôm đó, nhưng có lẽ chúng ta càng hy vọng điều gì đó thì mặc định kết quả luôn làm chúng ta thất vọng, tôi không có cơ hội gặp lại em nữa bất chợt tôi lại thấy luyến tiếc lần đầu gặp em, tiếc rằng tôi chẳng nói được lời gì.

Nhà tôi cũng thuộc dạng ở nông thôn vì đường dẫn vào nhà tôi trước đây là một đường đất và rất ít nhà, mặc dù tôi sống tại thành phố của tỉnh tôi, ngày trước mỗi lần vào mùa mưa thì mặc định tôi đến trường với bộ quần áo dính đầy bùn đất, mặc dù trước khi vào lớp tôi đã xuống sông rửa sạch sẽ. Rồi cả những lần đi chơi về đêm phải chạy thục mạng lên phía trước trên con đường đất tối mịt đó, con đường dài tận hơn 1 km mà chỉ le hoe vài căn nhà, trong khi đó nhà của tôi nằm tận gần cuối con đường đó. Hằng năm cứ đến mùa mưa là ước mơ trong tôi lại càng mảnh liệt, tôi ước nhà mình nằm trên một con đường lớn tấp nập người qua lại, hay ít nhất cũng trên con đường tráng bê tông để tôi không phải lem nhem đến lớp vào mùa mưa.

Có lẽ mơ ước đó quá cháy bỏng vô hình chung thành một khát khao mãnh liệt, nên ước mơ đó chỉ hiện diện trong tôi những năm cấp 2 đã thành hiện thực. Khu tôi sống vào quy hoạch để xây 3 ngôi trường và thành lập khu dân cư mới, gồm một ngôi trường cấp 2, một ngôi trường cấp 3 và một ngôi trường cao đẳng có cả khu ký túc xá. Khu tôi bỗng trở nên nhộn nhịp, nhất là năm nay khi những ngôi trường đã đưa vào hoạt động, giờ tan trường là thời gian nhộn nhịp nhất, học sinh chen nhau ra về ngang qua nhà tôi, và tôi thường đứng trước nhà ngắm nhìn đến đường vắng vẻ trở lại tôi mới vào nhà. Chủ yếu cũng chỉ ngắm nhìn hình ảnh bọn con gái trong tà áo dài thướt tha đạp xe ngang qua, trong một rừng người có biết bao nhiêu cô gái xinh đẹp nhưng tôi chỉ để ý đến một hình bóng quen thuộc đã in sâu vào tâm trí tôi.

Đó là một cô gái cũng không có gì nổi bật ngoài chiếc xe đạp màu xanh lá, và lúc nào cũng chỉ đi một mình. Cô ấy dường như không có bạn, đó là suy nghĩ của tôi sau nhiều buổi quan sát cô ấy, cô thường đạp xe kiên định về một hướng và gương mặt lúc nào cũng rất nghiêm túc, đó là tất cả những gì đọng lại trong tôi, nhưng cũng chính hình bóng đó đã làm xao xuyến con tim tôi từ hôm gặp em. Hình bóng đó đã làm phai mờ đi hết tất cả những người con gái trước đó tôi từng hứa hẹn và yêu say đắm, hình bóng đó làm tan biến luôn cả cô gái bán cơm mà tôi đang chập chờn tưởng tượng lại gương mặt đấy.

Nhưng tôi cũng không thể làm gì khác ngoài ngắm nhìn và tơ vương về em, đôi lúc tôi hận chính cái bản thân mình, hận cái tính cách nhút nhát của mình, hận luôn cả cái tâm hồn dễ xao xuyến này. Tôi đúng là một thằng bất lực đúng nghĩa.
 

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Chương 23


Trước khi bắt đầu viết chương này, tôi muốn bật mí cho bạn đọc biết nội dung của chương này là một điều bất ngờ, bất ngờ ở thời điểm đó đối với tôi, và cả đến khi bây giờ, ngồi viết lại cảm giác đó đối với tôi vẫn còn nguyên không thay đổi.

Sau nhiều ngày ngắm nhìn hình bóng em lạnh lùng đi ngang tâm hồn yếu đuối tôi, trong nổi day dứt không thành lời tôi lấy hết can đảm đạp xe theo sau em. Tôi như chàng trai si tình lặng lẽ chạy theo tình yêu đơn phương của mình, tôi cũng chẳng biết làm thế để làm gì? Nhưng có lẽ ở thời điểm đó chỉ đơn giản là muốn biết nhà em và bảo vệ em, bảo vệ bằng sự nhút nhát và ngu ngốc của chàng trai sắp 17 tuổi. Thân xác mất hồn của tôi vẫn miệt mài theo sau em nhiều ngày liền, hầu như tôi không bỏ lỡ ngày nào, thân xác tôi phía sau nhưng hồn tôi đâu đó cạnh em phía trước. Tôi như kẻ dại khờ đang đấm chìm trong tình yêu đơn phương, một tình yêu mờ mịt không biết đâu là bến bờ, tôi cứ miệt mài như thế, như những thước phim lãng mạn tưởng chừng không có thật.

Bước ngoặt của tình yêu đơn phương này có tý hy vọng là lúc tôi phát hiện ra em làm thêm tại quán cà phê kế tiệm nét mà tôi thường uống, tôi biết được trong một lần tụi bạn cấp 2 uống bên đó thấy tôi vào chơi nét nên gọi tôi sang. Trước giờ tôi chưa lần nào sang bên quán uống vào ban đêm, nên tôi không biết được là em làm bên đó. Tôi bước vào quán, kéo ghế ngồi xuống không bao lâu thì một cánh tay cầm ly trà đá từ phía sau tôi đưa tới đặt xuống bàn và nói: - Dạ, anh uống gì ạ?

Ánh mắt tôi hướng theo giọng nói từ phía sau, chợt đôi mắt tôi sáng rực lên, đôi mắt tôi như có cả nụ cười trong đó, không giấu nổi niềm vui trong lòng tôi hớn hở đáp: - Cho anh ly lipton đi em.

Lũ bạn thấy vẻ mặt bất thường thay đổi đột ngột của tôi mà không khỏi thắc mắc, Hải nhìn tôi hỏi: - Mầy thích bé Thảo hả?

Tôi nhìn nó với vẻ mặt nghi ngờ và lòng đầy thắc mắc, tại sao nó biết em tên Thảo? Tại sao cả bàn không ai phát hiện ra tôi thích em mà nó lại biết? Hay là nó cũng như tôi đang theo đuổi em? Những câu hỏi cứ liên tục hiện ra làm tôi nghi ngờ mà phải tạo vỏ bọc bảo vệ tâm hồn yếu đuối của mình: - Đâu có, phép lịch sự thôi. Chả lẽ mặt như đưa đám nạt người ta.

Vẻ mặt dư thừa nghiêm nghị của tôi trả lời nó, khiến nó tin mịt chẳng chút nghi ngờ. Chỉ một câu hỏi vô tình của Hải làm tôi suy nghĩ suốt mấy ngày liền, liệu tôi nói ra sự thật thì tôi và nó có cạch mặt nhau không? Tôi có nên nói hay cứ im lặng trong khờ dại, ngu ngốc của tôi đây. Cái cảm giác đó hạnh hạ cả cơ thể và tinh thần tôi, chẳng dễ chịu gì cho một kẻ yêu đơn phương yếu đuối như tôi.

Tôi lại một lần nữa bị dày vò bởi tính nhút nhát của mình, từ khi biết yêu đã bao lần tôi rơi vào trạng thái tồi tệ này nhưng tôi cũng không bao giờ đủ can đảm khắc phục nó. Chỉ đến khi nổi dày vò đến tột đỉnh, tôi mới lấy hết can đảm gọi cho Hải: - Alo, mày đang đâu vậy?

Giọng Hải từ bên trong loa điện thoại phát ra: - Tao đang ở nhà, có gì không mậy.

- À, định rũ mày đi cà phê.

Hải ngập ngừng một lúc: - chac... Chắc để bữa khác nhe mậy, tý tao đi chơi với ghệ rồi.

Tôi nghe Hải nói thế liền trở về trạng thái nghi ngờ và im lặng một lúc lâu: - Ừ...m cỡ này đang quen ai vậy?

- Quen bé trong quán Thiên Hương bữa mình uống á.

Tôi nghe đến đây, như một con dao đang đâm thẳng vào. Nghẹn ngào, thất vọng đến đó người, đang định kết thúc cuộc gọi trong vô vọng thì một dòng suy nghĩ léo lên, tôi phải làm rõ vụ này thôi tôi sẽ không yên mất. Chẳng thà biết được sự thật để đau một lần còn hơn bị dày vò thế này. Tôi lấy hết cang đảm hỏi tiếp: - Bé Thảo bữa mày hỏi tao đó hả?

Tôi nhắm cả mắt lại, nín thở để đón nhận thêm một nhát dao nữa từ chiếc loa điện thoại kia.

- Không, bé khác. Bé Thảo cũng thường đi chung tao với ghệ tao nên tao biết thôi.

Tôi thở một hơi mạnh, chắc phải làm ù cả tai Hải. Tôi nhẹ nhõm vô cùng, các vết thương lúc nãy liền lành lặng như chưa hề có vết thương nào, giọng nói tôi cũng vui vẻ hẳn lên: - Ừm, vậy đi đi bồ. Mai đi học tao hỏi mày chuyện này.

- Có gì hỏi luôn đi mậy.

- Mai gặp nói, vậy thôi à. Đi chơi đi.

Cuộc gọi chỉ vài phút ngắn ngủi, nhưng nó đã dẫn tôi đi qua quá nhiều cung bậc cảm xúc. Nó nhấn chìm tôi xuống biết bao nhiêu tầng địa ngục, tưởng rằng mình mãi bị bó buộc dưới đó, rồi bỗng nhiên đưa tôi bay vụt lên thiên đàng. Lại một thiên đàng mới của tôi, một thiên đàng chẳng giống cái thiên đàng nào.

Còn một điều bất ngờ nữa ở chương sau.
 
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan