PHẦN 1: MẠN ĐÀ KHỞI NGUYÊN
CHƯƠNG 1: Yến Tử Khế Ước
Tiết kinh trập, sương mù trên hồ Thái Hồ dày đặc như những dải lụa trắng vây hãm lấy Yến Tử Ổ. Đêm nay, gió lạnh len lỏi qua từng kẽ lá mạn đà, mang theo mùi hương ẩm mục của nước hồ và vị đắng chát của lòng người.
Trong đình thủy tạ, bóng tối như một loài thú dữ đang nuốt chửng chút ánh sáng tàn tạ từ ngọn nến sắp lụi. Vương Ngữ Yên đứng đó, tà áo trắng mong manh run rẩy trước nam tử mà nàng tôn thờ như thần thánh. Mộ Dung Phục quay lưng lại với nàng, thanh kiếm bên hông lạnh lẽo phản chiếu ánh trăng mờ. Hắn đang nói về đại nghiệp, về phục quốc, về những hư vinh xa vời mà nàng vốn chẳng màng tới. Nhưng đêm nay, giọng hắn khàn đặc, chứa đựng một sự áp đặt chưa từng có.
“Ngữ Yên, nếu không có sự hy sinh này, Mộ Dung gia sẽ mãi chỉ là một cái bóng trong lịch sử.”
Nàng nhắm mắt, nước mắt rơi lã tã trên đôi gò má thanh tú. Nàng biết "hy sinh" mà biểu ca nói đến là gì. Đó không phải là võ công, cũng chẳng phải bí kíp. Đó là một khế ước bằng nhục thân để đánh đổi lấy sự ủng hộ của các thế lực ngầm. Vì yêu, nàng chấp nhận biến mình thành một quân bài. Vì mù quáng, nàng dâng hiến đóa hoa thanh khiết nhất của đời mình vào tay kẻ chỉ coi nàng là một nấc thang công danh.
Trong bụi rậm phía sau giả sơn, một đôi mắt đỏ ngầu vì đau đớn đang chứng kiến tất cả. Đoàn Dự — chàng vương tử nước Đại Lý vốn dĩ đa tình và mộng mơ — lúc này cảm thấy như có ngàn vạn mũi kim đâm vào phế phủ. Chàng nhìn thấy "Thần Tiên Tỷ Tỷ" mà mình nâng niu như ngọc bích, lúc này lại cam chịu để đôi bàn tay thô bạo của Mộ Dung Phục vò nát sự tôn nghiêm.
Tiếng vải vóc xé rách vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh mịch, xé toạc cả tâm hồn vốn dĩ thuần khiết của chàng trai trẻ. Dưới ánh trăng tà, sự thô bạo của Mộ Dung Phục không còn là sự giao hòa của tình yêu, mà là một cuộc xâm lược tàn nhẫn trên thân xác của sự ngây thơ. Mỗi tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Ngữ Yên như một nhát dao chém đứt sợi dây tơ hồng cuối cùng trong lòng Đoàn Dự.
Thần tượng sụp đổ. Bức tranh về một tình yêu thánh thiện tan thành mây khói, thay vào đó là sự trần trụi của dục vọng và sự phản bội. Đoàn Dự không hét lên, cũng không lao ra. Chàng đứng lặng như một pho tượng đá, mặc cho sương đêm thấm đẫm vai áo. Trái tim chàng, vốn dĩ đầy ắp những vần thơ và hoa cỏ, giờ đây chỉ còn lại một hố đen thăm thẳm.
Khi Mộ Dung Phục thỏa mãn rời đi, bỏ mặc Vương Ngữ Yên run rẩy giữa đống đổ nát của tiết hạnh, Đoàn Dự cũng lặng lẽ quay gót. Chàng không ngoảnh lại nhìn Yến Tử Ổ thêm một lần nào nữa. Bước chân chàng hướng về phương Nam — nơi có ngai vàng Đại Lý đang chờ đợi.
Nhưng Đoàn Dự của ngày xưa đã chết trong đêm Thái Hồ sương muối ấy. Trở về làm vua, chàng mang theo một tâm thế khác: Lạnh lùng hơn, tàn nhẫn hơn, và sâu thẳm trong mắt chàng, một ngọn lửa dục vọng đen tối bắt đầu nhen nhóm, thiêu rụi sự thiện lương cuối cùng.
Đêm ấy, mạn đà hoa trên đảo nở rộ, nhưng sắc hoa không còn đỏ thắm, mà mang một màu tím tái liêu trai.
CHƯƠNG 1: Yến Tử Khế Ước
Tiết kinh trập, sương mù trên hồ Thái Hồ dày đặc như những dải lụa trắng vây hãm lấy Yến Tử Ổ. Đêm nay, gió lạnh len lỏi qua từng kẽ lá mạn đà, mang theo mùi hương ẩm mục của nước hồ và vị đắng chát của lòng người.
Trong đình thủy tạ, bóng tối như một loài thú dữ đang nuốt chửng chút ánh sáng tàn tạ từ ngọn nến sắp lụi. Vương Ngữ Yên đứng đó, tà áo trắng mong manh run rẩy trước nam tử mà nàng tôn thờ như thần thánh. Mộ Dung Phục quay lưng lại với nàng, thanh kiếm bên hông lạnh lẽo phản chiếu ánh trăng mờ. Hắn đang nói về đại nghiệp, về phục quốc, về những hư vinh xa vời mà nàng vốn chẳng màng tới. Nhưng đêm nay, giọng hắn khàn đặc, chứa đựng một sự áp đặt chưa từng có.
“Ngữ Yên, nếu không có sự hy sinh này, Mộ Dung gia sẽ mãi chỉ là một cái bóng trong lịch sử.”
Nàng nhắm mắt, nước mắt rơi lã tã trên đôi gò má thanh tú. Nàng biết "hy sinh" mà biểu ca nói đến là gì. Đó không phải là võ công, cũng chẳng phải bí kíp. Đó là một khế ước bằng nhục thân để đánh đổi lấy sự ủng hộ của các thế lực ngầm. Vì yêu, nàng chấp nhận biến mình thành một quân bài. Vì mù quáng, nàng dâng hiến đóa hoa thanh khiết nhất của đời mình vào tay kẻ chỉ coi nàng là một nấc thang công danh.
Trong bụi rậm phía sau giả sơn, một đôi mắt đỏ ngầu vì đau đớn đang chứng kiến tất cả. Đoàn Dự — chàng vương tử nước Đại Lý vốn dĩ đa tình và mộng mơ — lúc này cảm thấy như có ngàn vạn mũi kim đâm vào phế phủ. Chàng nhìn thấy "Thần Tiên Tỷ Tỷ" mà mình nâng niu như ngọc bích, lúc này lại cam chịu để đôi bàn tay thô bạo của Mộ Dung Phục vò nát sự tôn nghiêm.
Tiếng vải vóc xé rách vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh mịch, xé toạc cả tâm hồn vốn dĩ thuần khiết của chàng trai trẻ. Dưới ánh trăng tà, sự thô bạo của Mộ Dung Phục không còn là sự giao hòa của tình yêu, mà là một cuộc xâm lược tàn nhẫn trên thân xác của sự ngây thơ. Mỗi tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Ngữ Yên như một nhát dao chém đứt sợi dây tơ hồng cuối cùng trong lòng Đoàn Dự.
Thần tượng sụp đổ. Bức tranh về một tình yêu thánh thiện tan thành mây khói, thay vào đó là sự trần trụi của dục vọng và sự phản bội. Đoàn Dự không hét lên, cũng không lao ra. Chàng đứng lặng như một pho tượng đá, mặc cho sương đêm thấm đẫm vai áo. Trái tim chàng, vốn dĩ đầy ắp những vần thơ và hoa cỏ, giờ đây chỉ còn lại một hố đen thăm thẳm.
Khi Mộ Dung Phục thỏa mãn rời đi, bỏ mặc Vương Ngữ Yên run rẩy giữa đống đổ nát của tiết hạnh, Đoàn Dự cũng lặng lẽ quay gót. Chàng không ngoảnh lại nhìn Yến Tử Ổ thêm một lần nào nữa. Bước chân chàng hướng về phương Nam — nơi có ngai vàng Đại Lý đang chờ đợi.
Nhưng Đoàn Dự của ngày xưa đã chết trong đêm Thái Hồ sương muối ấy. Trở về làm vua, chàng mang theo một tâm thế khác: Lạnh lùng hơn, tàn nhẫn hơn, và sâu thẳm trong mắt chàng, một ngọn lửa dục vọng đen tối bắt đầu nhen nhóm, thiêu rụi sự thiện lương cuối cùng.
Đêm ấy, mạn đà hoa trên đảo nở rộ, nhưng sắc hoa không còn đỏ thắm, mà mang một màu tím tái liêu trai.


