Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex MẠN ĐÀ QUY NGUYÊN QUYẾT

Lượt xem: 1155

boy93hamvui

Đang Tuổi Sửu Nhi
17/11/22
53
32
32
Cần Thơ
VND
0
Tín dụng
192
PHẦN 1: MẠN ĐÀ KHỞI NGUYÊN
CHƯƠNG 1: Yến Tử Khế Ước

Tiết kinh trập, sương mù trên hồ Thái Hồ dày đặc như những dải lụa trắng vây hãm lấy Yến Tử Ổ. Đêm nay, gió lạnh len lỏi qua từng kẽ lá mạn đà, mang theo mùi hương ẩm mục của nước hồ và vị đắng chát của lòng người.

Trong đình thủy tạ, bóng tối như một loài thú dữ đang nuốt chửng chút ánh sáng tàn tạ từ ngọn nến sắp lụi. Vương Ngữ Yên đứng đó, tà áo trắng mong manh run rẩy trước nam tử mà nàng tôn thờ như thần thánh. Mộ Dung Phục quay lưng lại với nàng, thanh kiếm bên hông lạnh lẽo phản chiếu ánh trăng mờ. Hắn đang nói về đại nghiệp, về phục quốc, về những hư vinh xa vời mà nàng vốn chẳng màng tới. Nhưng đêm nay, giọng hắn khàn đặc, chứa đựng một sự áp đặt chưa từng có.

“Ngữ Yên, nếu không có sự hy sinh này, Mộ Dung gia sẽ mãi chỉ là một cái bóng trong lịch sử.”

Nàng nhắm mắt, nước mắt rơi lã tã trên đôi gò má thanh tú. Nàng biết "hy sinh" mà biểu ca nói đến là gì. Đó không phải là võ công, cũng chẳng phải bí kíp. Đó là một khế ước bằng nhục thân để đánh đổi lấy sự ủng hộ của các thế lực ngầm. Vì yêu, nàng chấp nhận biến mình thành một quân bài. Vì mù quáng, nàng dâng hiến đóa hoa thanh khiết nhất của đời mình vào tay kẻ chỉ coi nàng là một nấc thang công danh.

Trong bụi rậm phía sau giả sơn, một đôi mắt đỏ ngầu vì đau đớn đang chứng kiến tất cả. Đoàn Dự — chàng vương tử nước Đại Lý vốn dĩ đa tình và mộng mơ — lúc này cảm thấy như có ngàn vạn mũi kim đâm vào phế phủ. Chàng nhìn thấy "Thần Tiên Tỷ Tỷ" mà mình nâng niu như ngọc bích, lúc này lại cam chịu để đôi bàn tay thô bạo của Mộ Dung Phục vò nát sự tôn nghiêm.

Tiếng vải vóc xé rách vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh mịch, xé toạc cả tâm hồn vốn dĩ thuần khiết của chàng trai trẻ. Dưới ánh trăng tà, sự thô bạo của Mộ Dung Phục không còn là sự giao hòa của tình yêu, mà là một cuộc xâm lược tàn nhẫn trên thân xác của sự ngây thơ. Mỗi tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Ngữ Yên như một nhát dao chém đứt sợi dây tơ hồng cuối cùng trong lòng Đoàn Dự.

Thần tượng sụp đổ. Bức tranh về một tình yêu thánh thiện tan thành mây khói, thay vào đó là sự trần trụi của dục vọng và sự phản bội. Đoàn Dự không hét lên, cũng không lao ra. Chàng đứng lặng như một pho tượng đá, mặc cho sương đêm thấm đẫm vai áo. Trái tim chàng, vốn dĩ đầy ắp những vần thơ và hoa cỏ, giờ đây chỉ còn lại một hố đen thăm thẳm.

Khi Mộ Dung Phục thỏa mãn rời đi, bỏ mặc Vương Ngữ Yên run rẩy giữa đống đổ nát của tiết hạnh, Đoàn Dự cũng lặng lẽ quay gót. Chàng không ngoảnh lại nhìn Yến Tử Ổ thêm một lần nào nữa. Bước chân chàng hướng về phương Nam — nơi có ngai vàng Đại Lý đang chờ đợi.

Nhưng Đoàn Dự của ngày xưa đã chết trong đêm Thái Hồ sương muối ấy. Trở về làm vua, chàng mang theo một tâm thế khác: Lạnh lùng hơn, tàn nhẫn hơn, và sâu thẳm trong mắt chàng, một ngọn lửa dục vọng đen tối bắt đầu nhen nhóm, thiêu rụi sự thiện lương cuối cùng.

Đêm ấy, mạn đà hoa trên đảo nở rộ, nhưng sắc hoa không còn đỏ thắm, mà mang một màu tím tái liêu trai.
 

boy93hamvui

Đang Tuổi Sửu Nhi
17/11/22
53
32
32
Cần Thơ
VND
0
Tín dụng
192
CHƯƠNG 2: Đại Lý Thiên Phong

Khói sóng hồ Thái Hồ dần lùi xa, nhưng âm thanh xé nát lòng người của đêm tàn ấy vẫn như những loài sâu độc, ngày đêm gặm nhấm tâm trí Đoàn Dự. Chàng phi ngựa không nghỉ, vượt qua ngàn dặm quan san để trở về thành Đại Lý. Gió núi Điểm Thương thổi lồng lộng, nhưng không sao thổi tan được mùi hương mạn đà hoa vẩn đục còn vương trong tiềm thức.

Ngày Đoàn Dự chính thức lên ngôi, cả hoàng thành chìm trong sắc vàng rực rỡ của cờ hoa, nhưng đôi mắt vị tân đế lại lạnh lẽo như băng tuyết trên đỉnh Tuyết Sơn. Chàng đứng trên cao, nhìn xuống vạn dân, nhưng trong đầu chỉ hiện lên hình ảnh Vương Ngữ Yên dưới thân hình thô bạo của Mộ Dung Phục. Một sự u uất cực hạn bỗng hóa thành một loại dục vọng chinh phục tàn nhẫn. Chàng hiểu ra rằng: Trong cõi nhân gian này, chân tình chỉ là phù du, chỉ có quyền lực tuyệt đối mới có thể giam cầm những thứ mình khao khát.

Chàng bắt đầu tu luyện Bắc Minh Thần Công theo một tâm thế hoàn toàn khác. Nếu trước kia là vô tình học được, thì nay chàng chủ động dùng nó để hút cạn nội lực của những kẻ dám ngáng đường, như cách Mộ Dung Phục đã hút cạn sự tôn nghiêm của Ngữ Yên.

Trong cung cấm Đại Lý, Đoàn Dự bắt đầu xây dựng một "mê cung" của riêng mình. Chàng không còn là chàng thư sinh si tình chỉ biết đọc kinh Phật. Chàng dùng quyền uy của Thiên tử để tuyển chọn những giai nhân có nét tương đồng với "Thần Tiên Tỷ Tỷ". Những đêm dài, tiếng tơ trúc réo rắt trong cung điện không thể khỏa lấp được sự trống rỗng, Đoàn Dự chìm đắm trong những cuộc hoan lạc mang tính chiếm hữu. Chàng đối xử với phi tần bằng sự dịu dàng giả tạo nhưng hành xử thô bạo trong bóng tối, như một cách để trả thù hình bóng người phụ nữ đã phản bội lại giấc mơ của mình.

Trong khi đó, tại Cô Tô, Vương Ngữ Yên sớm nhận ra bi kịch. Sau khi dâng hiến tất cả, Mộ Dung Phục không những không trân trọng mà còn coi nàng như một món hàng để đổi lấy sự hỗ trợ từ các hào kiệt phương Bắc. Nàng như một đóa mạn đà hoa bị vùi dập trong bùn lầy, héo hon và tàn tạ.

Tại Yến Tử Ổ, Mộ Dung Phục đối mặt với thất bại và sự túng quẫn. Sau khi những người từng hứa giúp đỡ quay lưng, hắn nhận được một thánh chỉ từ Đại Lý. Thánh chỉ đề nghị giúp Mộ Dung Phục phục quốc, đổi lại là Mạn Đà sơn trang và "vật sở hữu" của hắn. Mộ Dung Phục hiểu "vật sở hữu" chính là Vương Ngữ Yên. Đặt sự nghiệp lên trên tình cảm, hắn quyết định gửi nàng đến Đại Lý. Vương Ngữ Yên, sau những đau khổ, lặng lẽ chấp nhận số phận.

Ngày Vương Ngữ Yên đến hoàng cung Đại Lý, Đoàn Dự, giờ là tân hoàng, đứng trên điện Vô Vi đón nàng. Chàng không còn là Đoàn Dự si tình ngày xưa, thay vào đó là một vị vua mang trong mình những suy tính khó lường. Cuộc gặp gỡ giữa họ diễn ra trong không khí căng thẳng. Đoàn Dự nhìn Vương Ngữ Yên với ánh mắt phức tạp, vừa có sự tiếc nuối, vừa có sự chiếm hữu tàn độc. Vương Ngữ Yên nhận thấy sự thay đổi lớn ở chàng và cảm thấy bất an trước tương lai mờ mịt.

Trong thâm cung Đại Lý, khói trầm hương lảng bảng quyện cùng mùi vị của dục vọng và quyền lực. Đoàn Dự, giờ đây không còn là gã thư sinh ngây ngô năm nào, đứng trước Vương Ngữ Yên – người vừa bị biểu ca mình ruồng bỏ như một món hàng trao đổi chính trị. Đóa hoa thanh khiết nhất vùng Giang Nam giờ đây chuẩn bị bị nghiền nát bởi chính kẻ từng tôn thờ nó.
 

boy93hamvui

Đang Tuổi Sửu Nhi
17/11/22
53
32
32
Cần Thơ
VND
0
Tín dụng
192
CHƯƠNG 3: Phụng Vũ Cửu Trùng

Đêm đại hôn, cung điện Đại Lý rực rỡ dưới ánh nến long phụng. Vương Ngữ Yên khoác lên mình bộ phượng bào đỏ thẫm, nhưng đôi mắt nàng lại phủ một tầng sương khói của sự cam chịu. Tuy nhiên, khi Đoàn Dự bước vào, nàng không thấy một bạo quân lạnh lùng, mà lại thấy một ánh mắt bùng cháy ngọn lửa tình si còn mãnh liệt hơn cả thuở ở đỉnh Lang Hoàn.

Chàng tiến lại gần, ngón tay thon dài nâng cằm nàng lên, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng uy quyền tột đỉnh:

"Ngữ Yên, biểu ca coi nàng là quân cờ, nhưng Trẫm coi nàng là cả giang sơn. Đêm nay, Trẫm sẽ khiến nàng quên đi nỗi nhục Thái Hồ, chỉ còn biết đến ân sủng của Thiên tử"

Trong tẩm điện uy nghiêm của hoàng cung Đại Lý, ánh nến long phụng cháy bập bùng, soi rọi bức màn lụa mỏng manh đang khẽ lay động. Đoàn Dự ngồi trên mép giường, tay nâng chén ngọc, nhưng ánh mắt chàng không rời khỏi bóng hình vừa bước ra từ sau bức bình phong.

Vương Ngữ Yên lúc này không còn vẻ thanh khiết, thoát tục của "Thần Tiên Tỷ Tỷ" thuở nào. Nàng khoác trên mình chiếc áo choàng lụa mỏng tang, sắc đỏ thắm như màu máu của sự tái sinh. Đôi mắt nàng, vốn dĩ chỉ biết u sầu vì một kẻ vô tình, giờ đây ánh lên một tia lửa cháy bỏng. Nàng hiểu rằng, để xóa tan bóng ma của đêm Thái Hồ nhục nhã, nàng phải trở thành ngọn lửa thiêu rụi chính quá khứ của mình.

Đoàn Dự đặt chén rượu xuống, giọng nói khàn đặc vì tình si và quyền lực:

“Ngữ Yên, Trẫm đã đợi khoảnh khắc này từ khi nhìn thấy nàng ở hang đá Vô Lượng. Giang sơn này là của Trẫm, và Trẫm là của nàng.”

Nàng không đáp, chỉ khẽ tiến lại gần. Một sự chuyển biến tâm lý mãnh liệt đã diễn ra trong lòng nàng. Sự ruồng rẫy của Mộ Dung Phục đã đánh thức một bản năng khác – bản năng của kẻ muốn được chiếm hữu và được thuộc về một người xứng đáng hơn. Nàng quỳ xuống bên chân chàng, đôi bàn tay ngọc ngà vuốt ve tà long bào, rồi chủ động trút bỏ lớp lụa cuối cùng.

Đêm ấy, thâm cung Đại Lý chứng kiến một cuộc hoan lạc mang màu sắc của sự bù đắp và trả thù số phận. Không còn sự rụt rè của một tiểu thư khuê các, Vương Ngữ Yên phục vụ Đoàn Dự với một sự cuồng nhiệt đầy bản năng. Nàng dùng chính thân xác mình để chứng minh với chàng – và với chính mình – rằng nàng đã hoàn toàn thuộc về vị quân vương này.

Mỗi đêm, trong tẩm điện của hoàng cung Đại Lý, Đoàn Dự và Vương Ngữ Yên dành thời gian bên nhau. Ánh nến ấm áp soi chiếu căn phòng, tạo nên một không khí thân mật.

Sau những những phút giây long phụng vờn mây. Họ trò chuyện, chia sẻ những câu chuyện về ngày đã qua và cùng nhau lên kế hoạch cho tương lai của vương quốc. Đoàn Dự rất trân trọng sự thông tuệ của Vương Ngữ Yên và luôn lắng nghe những lời khuyên của nàng trong việc cai trị.

Sự kết hợp giữa tình yêu chân thành và sự tôn trọng lẫn nhau đã biến họ thành một cặp đôi quyền lực, hứa hẹn cùng nhau dẫn dắt Đại Lý đến sự thịnh vượng.
 

boy93hamvui

Đang Tuổi Sửu Nhi
17/11/22
53
32
32
Cần Thơ
VND
0
Tín dụng
192
CHƯƠNG 4: Phượng Diệp Lưu Tình

Tin Vương hậu mang long thai như một luồng xuân quang rạng rỡ bao phủ khắp hoàng thành Đại Lý. Đoàn Dự vui mừng đến mức quên cả uy nghiêm của một vị hoàng đế. Chàng quỳ xuống bên chân Ngữ Yên, áp tai vào bụng nàng, lắng nghe nhịp đập mà chàng tin là kết tinh của những đêm hoan lạc nồng cháy tại tẩm điện. Chàng hạ lệnh đại xá thiên hạ, dâng những báu vật tinh xảo nhất từ phương Nam để làm vui lòng người ngọc, thề rằng đứa trẻ này sẽ là thái tử, là người thừa kế vĩ đại nhất của dòng họ Đoàn.

Thế nhưng, đằng sau nét mặt u sầu diễm lệ, trái tim Vương Ngữ Yên lại là một vực thẳm đen tối, nơi ngọn lửa tình si dành cho Mộ Dung Phục chưa bao giờ tắt lịm.

Mỗi khi đêm về, trong cơn mộng mị, nàng không thấy bóng hình vị hoàng đế dịu dàng bên cạnh, mà chỉ thấy đôi mắt sắc lạnh của biểu ca. Những chuyến đi Quốc tự cầu an thực chất là những cuộc hẹn tựa như "mây mưa vụng trộm" giữa chốn thiền môn thanh tịnh. Mộ Dung Phục, với dã tâm phục quốc điên cuồng, đã cải trang thành một gã thị vệ âm thầm trà trộn vào đoàn tùy tùng.

Dưới bóng những cây tùng cổ thụ và khói nhang nghi ngút, giữa sự canh phòng cẩn mật của quân đội Đại Lý, nàng đã tự nguyện buông bỏ tôn nghiêm vương hậu để hòa quyện cùng biểu ca. Với Ngữ Yên, sự thô bạo và lạnh lùng của Mộ Dung Phục mới là thứ thuốc phiện khiến nàng say đắm, là sợi dây duy nhất nối nàng với ký ức thanh xuân tại Mạn Đà sơn trang.

Cái thai trong bụng nàng – thứ mà Đoàn Dự nâng niu như ngọc bích – thực chất là một "nghiệt thai" mang dòng máu họ Mộ Dung. Đó là một quân cờ tàn nhẫn được gieo mầm ngay trong lòng vương triều đối địch.

Khi Đoàn Dự dùng những ngón tay ấm áp vuốt ve làn da nàng, thầm thì về tình yêu và sự chung thủy, Ngữ Yên khẽ mỉm cười – một nụ cười vừa bi thương vừa đầy toan tính. Nàng đang nuôi dưỡng một con rồng mang vảy họ Đoàn nhưng xương tủy lại thuộc về họ Mộ Dung. Đứa trẻ ấy sẽ lớn lên trên ngai vàng Đại Lý, dùng chính quyền lực và nội lực của Đoàn gia để một ngày kia tế cờ cho đại nghiệp Yên bang.

Trái tim nàng vẫn hướng về phương Bắc, về kẻ đã ruồng bỏ nàng, để rồi giờ đây nàng dùng chính nhục thân và đứa con chưa chào đời làm công cụ phục thù tàn khốc nhất. Hạnh phúc của Đoàn Dự càng lớn bao nhiêu, thì vực thẳm của sự phản bội mà nàng đang kiến tạo lại càng sâu bấy nhiêu. Đêm đêm, trong tiếng tụng kinh xa xăm của Quốc tự, nàng thầm gọi tên biểu ca, mặc cho vị hoàng đế bên cạnh đang chìm trong ảo mộng về một gia đình hoàn mỹ.
 

boy93hamvui

Đang Tuổi Sửu Nhi
17/11/22
53
32
32
Cần Thơ
VND
0
Tín dụng
192
CHƯƠNG 5: Vân Vũ Cuồng Vương

Đêm muộn, sương giăng phủ kín Thiên Long Tự.

Đoàn Dự, lòng nặng trĩu lo âu cho Vương hậu và đứa con sắp chào đời, đã bí mật đến thăm nàng.

Bước chân nhẹ nhàng tiến về tẩm điện của Vương hậu, Đoàn Dự bỗng khựng lại khi nghe thấy tiếng nói vọng ra từ bên trong. Không phải tiếng nói yếu ớt của người bệnh, mà là giọng thì thầm đầy tình tứ, kèm theo đó là những âm thanh bất thường khiến tim chàng thắt lại.

Mộ Dung Phục, kẻ vốn lạnh lùng với đại nghiệp phục quốc, nay lại hiện ra như một con mãnh thú đang thư thả nhấm nháp chiến lợi phẩm.

Ngữ Yên, dù mang trong mình sinh linh bé nhỏ, nhưng đôi mắt nàng lại lóng lánh xuân thủy, chứa chan những cơn sóng tình cuộn trào không dứt. Nàng ngồi trên hạ thân hắn, theo từng nhịp chuyển động nhấp nhô như con thuyền nhỏ chao đảo giữa cơn đại hồng thủy.

Đôi bàn tay ngọc ngà ôm ghì lấy đầu Mộ Dung Phục, vùi chặt vào lồng ngực trắng ngần, như muốn đem toàn bộ tinh huyết và nỗi khát khao bấy lâu hòa làm một với kẻ tình quân xưa cũ.

Hơi thở nàng dồn dập, gấp gáp như tiếng sóng vỗ mạnh vào ghềnh đá lúc triều cường. Mỗi tiếng rên khẽ khàng thoát ra từ bờ môi mọng đỏ đều như một chiêu Đấu Chuyển Tinh Di, khéo léo mượn chính lực đạo của sự si mê để xoay chuyển đất trời, nhưng đồng thời cũng như ngàn vạn mũi kim đâm thấu tâm can kẻ đang chết lặng bên ngoài cánh cửa.

Đoàn Dự đứng trong bóng tối, cảm thấy trời đất như sụp đổ dưới chân. Những tinh túy của Lục Mạch Thần Kiếm mà chàng dày công khổ luyện, nay không bằng một hơi thở nồng nàn của đôi tình nhân kia, khiến chàng chết đứng giữa ranh giới của sự yêu thương và lòng thù hận tột cùng.

Một lời nói của Vương hậu lọt vào tai Đoàn Dự, như ngàn mũi dao cứa vào lòng: "Đứa bé này mang dòng máu Mộ Dung, là minh chứng cho tình yêu của muội dành cho biểu ca ..."

Thế giới của Đoàn Dự tan vỡ như mảnh gương rơi xuống nền đá lạnh. Niềm tin bấy lâu nay hóa thành nắm tro tàn bị cơn gió phẫn nộ thổi bay sạch sành sanh. Sự bao dung bỗng chốc hóa thành biển lửa cuộn trào, thiêu rụi hình ảnh vị quân vương hiền từ để lộ ra một con mãnh thú bị thương đầy hung bạo.

"Mộ Dung Phục! Ngươi dám!" – Tiếng gầm của Đoàn Dự không còn là âm thanh của con người, mà là tiếng gào xé lòng của một linh hồn vừa bị đẩy xuống vực thẳm của sự phản bội.

Trong cơn cuồng nộ tột cùng, Lục Mạch Thần Kiếm – thứ võ học vốn thanh cao thoát tục – bỗng chốc hóa thành mười luồng thiên lôi giáng xuống tẩm điện. Những ngón tay chàng rung lên, kiếm khí bắn ra không phải để phòng thân, mà để xé toạc màn đêm dối trá. Mộ Dung Phục, kẻ từng là "Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung" lừng lẫy, nay trước cơn thịnh nộ của một kẻ bị dồn vào đường cùng, bỗng trở nên nhỏ bé như lá khô trước trận cuồng phong.

Một tiếng nổ chấn động, kinh mạch của y đứt đoạn như những sợi dây đàn bị căng quá mức, võ công cả đời tích luy hóa thành bong bóng xà phòng tan biến trong hư không. Kẻ ôm mộng phục quốc vĩ đại giờ đây chỉ còn là một phế nhân co quắp, một thân xác rỗng tuếch không còn chút kiêu hãnh.

Thế nhưng, nhát kiếm đau đớn nhất không nằm ở xác thịt. Ngữ Yên – người mà Đoàn Dự từng coi là ngôi sao phương Bắc soi sáng cuộc đời mình – bỗng lao đến, ôm chặt lấy Mộ Dung Phục. Ánh mắt nàng nhìn chàng lúc này không còn là sự dịu dàng của "Thần tiên tỷ tỷ", mà là hai mũi dao tẩm độc chứa đầy sự căm hận tột cùng. Sự che chở đó, cái ôm siết đó trước mặt Đoàn Dự, chính là đòn chí mạng cuối cùng đánh sập tòa thành kiên cố cuối cùng của lòng tự trọng.

Ánh mắt Đoàn Dự dời từ khuôn mặt mê đắm của Ngữ Yên xuống phía dưới, nơi cái bụng lùm lùm sau lớp lụa mỏng – cái thai mà chàng từng nâng niu như báu vật của hoàng gia Đại Lý. Nhưng lúc này, trong mắt chàng, đó không còn là kết tinh của tình nghĩa phu thê, mà lại hóa thành một minh chứng tàn khốc cho sự lừa dối.

"Trẫm sẽ không giết hai người. Sự sống trong sự nhục nhã còn tàn khốc hơn cái chết!" Đoàn Dự tuyên bố, giọng nói lạnh lẽo như băng. "Trẫm trục xuất hai người ra biên ải xa xôi. Hãy sống ở đó, nhìn nhau tàn lụi và nuôi dưỡng đứa con nghiệt chủng này trong khổ sở!"

Ngay đêm đó, Vương hậu bị phế truất, cùng Mộ Dung Phục bị áp giải về vùng biên thùy hoang vắng. Đoàn Dự đứng một mình giữa điện thờ lạnh lẽo, lòng tan nát. Từ giây phút ấy, trái tim của vị hoàng đế Đại Lý xem như đã đóng băng vĩnh viễn.
 

Bài viết liên quan