Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Và tôi đã ngoại tình

Lượt xem: 98595

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 55



Những ngày sau chuyến đi biển, cuộc sống của gia đình Nam – Hương dần trở lại nhịp cũ, chỉ khác ở một điều: Thắng xuất hiện thường xuyên hơn, một cách tự nhiên, gần gũi như một người thân trong nhà.







Mỗi sáng, khi Nam chuẩn bị đưa hai đứa nhỏ đến trường, Thắng đôi khi cũng ghé qua sớm. Anh giúp chỉnh lại ba lô cho hai cậu con trai và chỉnh lại kiểu tóc cho hai đứa, giọng anh ấm và nhẹ như người chú lâu năm của gia đình.



– Chú Thắng chải tóc cho con khéo hơn cả bố!

– Ừ, vì chú học được từ mẹ con đấy! – Thắng cười.



Hương trong bếp nghe thấy, chỉ khẽ mỉm cười. Tiếng nói cười rộn rã lan khắp căn nhà nhỏ, khiến buổi sớm thêm ấm áp lạ thường.



Sau khi Nam đưa con đi học, Hương và Thắng cùng tới công ty. Cả hai làm việc ăn ý, nhiều khi chỉ cần một ánh nhìn là hiểu ý nhau. Trong giờ nghỉ, họ cùng uống cà phê, nói chuyện về công việc và những điều nhỏ bé trong đời sống.



– Anh thấy em dạo này rạng rỡ lắm, – Thắng nói. – Có lẽ là nhờ chuyến đi biển vừa rồi.

– Ừ… có lẽ vậy. Em thấy nhẹ lòng và vui hơn.



Thắng không nói thêm, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng. Cả hai hiểu, có những điều chẳng cần gọi tên, chỉ cần giữ lại trong lòng là đủ.



Chiều tan sở, đôi khi Thắng lại theo Hương về nhà. Nam không lấy làm lạ; anh mở cửa chào, rồi cả ba cùng ngồi xuống nói chuyện.



Hai đứa nhỏ reo lên:

– Chú Thắng tới chơi rồi ạ!

– Ừ, hôm nay chú ăn cơm với nhà mình nhé! – Nam cười.



Bữa tối năm người rộn rã tiếng nói cười. Nam và Thắng bàn chuyện bóng đá, Hương dọn món, hai đứa nhỏ thi nhau kể chuyện ở trường. Không khí gia đình tràn ngập trong căn bếp nhỏ, giản dị mà trọn vẹn.



Sau bữa cơm, Thắng giúp Nam rửa bát. Nam nhìn sang, đùa:

– Có anh Thắng phụ, chắc tôi sắp thất nghiệp trong bếp rồi.

Thắng bật cười:

– Em mà tranh việc với anh là thua đấy. Ở đây em chỉ là người giúp việc danh dự thôi mà!



Tiếng cười lan khắp nhà, ấm áp và thân quen như thể họ đã sống cùng nhau từ rất lâu.







Cuối tuần, Thắng thường đi cùng cả nhà ra công viên hoặc siêu thị. Hai đứa nhỏ coi Thắng như chú ruột, luôn kéo anh vào trò đá bóng, đuổi bắt. Hương đứng nhìn, lòng dâng lên thứ cảm giác vừa bình yên vừa biết ơn. Không còn ghen tuông hay ngần ngại chỉ còn sự gắn bó giữa những người thương yêu.



Một chiều chủ nhật, sau khi đưa bọn trẻ đi học thêm, Nam và Thắng ngồi ngoài ban công uống trà. Ánh nắng chiều vàng nhẹ qua tán cây. Nam chậm rãi nói:

– Tôi thấy mấy đứa nhỏ quý cậu lắm. Cảm ơn vì đã luôn ở bên giúp đỡ.

– Em chỉ muốn mọi người vui thôi. Chừng nào anh chị hạnh phúc, em cũng thấy nhẹ lòng.



Nam gật đầu, ánh mắt tin cậy. Cả hai im lặng, cùng nhìn mặt trời dần lặn sau mái nhà hàng xóm.







Tối đó, bữa cơm lại tràn tiếng cười. Khi đồng hồ điểm chín rưỡi, hai đứa nhỏ đã ngáp dài, dụi mắt. Nam đưa chúng vào phòng ngủ, còn Hương và Thắng thu dọn bàn ăn.



Một lát sau, cả ba ngồi trong phòng khách. Ánh đèn vàng phủ lên không gian ấm dịu. Hương rót trà gừng, giọng nhỏ nhẹ:

– Lâu rồi mới có buổi tối bình yên như thế này…



Thắng khẽ gật đầu:

– Em thật sự cảm ơn hai người. Có lẽ chưa bao giờ em thấy lòng mình thoải mái như bây giờ.



Nam mỉm cười:

– Quan trọng là chúng ta biết giữ điều này. Chỉ cần chân thành, mọi thứ sẽ bình yên.



Một khoảng lặng ngắn trôi qua, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc. Hương nhìn Thắng, giọng nhẹ:

– Anh về nghỉ sớm đi, mai còn họp sáng mà.



Thắng đứng dậy, khoác áo, ánh mắt nhìn hai người đầy cảm kích:

– Cảm ơn vì bữa cơm ngon… và cả sự yên bình này nữa.



Hương tiễn anh ra cửa, Nam đi theo. Cho tới cửa thang máy. Thắng quay lại, cười:

– Anh chị nghỉ sớm nhé. Cho em gửi lời chúc ngủ ngon đến hai nhóc.



– Ừ, về cẩn thận, – Nam đáp.

– Mai gặp anh ở công ty nhé, – Hương nói khẽ.



Ánh mắt họ chạm nhau giây lát đủ để cảm nhận sự thân thiết, nhưng cũng đủ tinh tế để dừng lại đúng lúc.



Nam khẽ khoác vai vợ:

– Vào thôi em, khuya rồi.



Họ trở lại phòng khách, tắt bớt đèn. Căn nhà chìm vào ánh sáng dịu dàng, yên ả và đủ đầy.





Hai vợ chồng ngồi sát bên nhau trên sofa, chỉ còn ánh đèn ngủ hắt vàng lên tấm rèm cửa. Hương ngẩng đầu, tựa cằm lên vai chồng:



– Anh này… anh có bao giờ nghĩ sau này mọi chuyện sẽ đi xa đến đâu không?

– Ý em là chuyện của ba người mình à?

– Ừ. Em thấy mọi thứ đang rất ổn, nhưng đôi khi… em cũng sợ. Không phải sợ sai, mà sợ mất cân bằng.



Nam siết nhẹ tay vợ:

– Anh hiểu. Nhưng anh tin mình đủ trưởng thành để giữ được điều đó. Thắng là người biết điều, cậu ấy tôn trọng ranh giới này.



Hương mỉm cười, ánh mắt dịu lại:

– Đúng vậy. Anh ấy… thật ra rất tinh tế. Cả hai người đàn ông trong đời em đều như thế.



Nam cười nhẹ:

– Em khen khéo quá, có phải đang dỗ anh không?

– Không đâu, – cô nói nhỏ. – Em chỉ thấy may mắn. Vì có anh, và có cả Thắng – mỗi người đều khiến em thấy bình yên.



Cô ngả đầu vào vai chồng, khẽ thì thầm:

– Hai đứa nhỏ quý chú Thắng lắm. Em thấy vui khi nhìn cả nhà hòa thuận như thế.



– Anh cũng vậy, – Nam đáp. – Có thêm người tốt quanh mình đâu có gì sai, miễn là nhà mình vẫn hạnh phúc.



Hương siết tay anh, giọng nhỏ:

– Anh lúc nào cũng nghĩ cho em và các con. Em yêu anh vì điều đó.



Nam khẽ cúi xuống, mỉm cười:

– Chỉ cần chúng ta tin nhau, dù chuyện có khác người khác, nó vẫn là một gia đình.



Hương rúc sâu vào lòng anh, giọng cô chỉ còn như hơi thở:

– Em tin… tin anh, tin Thắng, và tin vào cách sống này.



Nam vuốt nhẹ vai cô:

– Thế là đủ rồi. Niềm tin khiến mọi thứ có ý nghĩa.



Họ ngồi yên rất lâu, trong căn phòng tĩnh lặng. Ngoài kia, gió đêm vẫn khẽ lay cành lá. Ánh sáng vàng dịu bao quanh họ, hai con người đang nắm chặt tay, bình yên giữa một thế giới rộng lớn, nơi tình yêu được giữ bằng sự chân thành và lòng tin



Căn phòng giờ chỉ còn ánh sáng dịu hắt ra từ chiếc đèn ngủ nơi góc tường. Hương vẫn nằm trong vòng tay Nam, nghe rõ từng nhịp thở đều đặn của anh. Mỗi hơi ấm tỏa ra từ cơ thể chồng khiến cô thấy lòng mình yên ả một cách lạ lùng.



Cô khẽ nhích lại gần hơn, ngón tay nhẹ lướt qua tay anh, rồi đan vào.



– Anh này… – cô thì thầm, giọng khẽ như hơi gió.



Nam mở mắt, nhìn xuống khuôn mặt vợ đang ngước lên. Trong đôi mắt ấy, không chỉ là sự dịu dàng, mà còn có điều gì đó sâu hơn – một niềm biết ơn, một thứ tình yêu đã chín, không còn bốc đồng mà ấm như than hồng.



– Sao thế em?

– Em chỉ… muốn gần anh hơn một chút thôi.



Nam khẽ cười, vòng tay siết nhẹ, kéo cô sát vào ngực.



– Lúc nào em cũng có thể gần anh mà.



Cô đặt tay lên ngực chồng, cảm nhận nhịp tim đập mạnh mẽ dưới lớp áo mỏng. Cả hai không nói thêm gì, chỉ để sự im lặng tràn qua, ấm và đầy ý nghĩa.



Một lúc sau, Hương khẽ ngẩng lên, thì thầm:



– Em thấy… mọi thứ dần bình yên rồi. Dù cuộc sống mình khác người ta, nhưng nó là thật, và em hạnh phúc với điều đó.



Nam đáp bằng giọng trầm:



– Anh cũng vậy. Em chính là phần yên ổn nhất trong đời anh.



Cô mỉm cười, áp má vào ngực chồng. Tiếng tim đập đều đặn như lời ru, đưa họ trôi dần vào một khoảng lặng mềm mại của đêm, nơi chỉ còn lại hơi thở, nhịp tim và cảm giác hai người đang hòa vào nhau. Tay cô đưa xuống phía dưới sờ vào phần hạ bộ của Nam, nó đã cộm lên, Hương xoa tay quanh chỗ cộm đó rồi thò hẳn tay vào trong mà nắn bóp con cu của Nam. Nam cũng đưa tay lên ngực Hương, dù chỉ sờ tay qua lớp áo nhưng Nam cảm nhận rõ ngực Hương rất mềm mướt, hai đầu ti dần nhú lên sau lớp áo. Cả hai nhìn nhau với ánh mắt trìu mến, môi họ tìm tới nhau, hai bờ môi mơn trớn nhau, cả hai há miệng nút lưỡi nhau

Không kìm được nữa cả hai lột phăng bộ quần áo của nhau ra . Nhìn cơ thể Hương qua ánh đèn ngủ lờ mờ quả thật rất gợi cảm. Người phụ nữ ấy mang vẻ đẹp khiến người khác khó rời mắt. Dáng người thanh mảnh nhưng đầy sức sống, từng cử động đều toát lên sự tự tin và quyến rũ tự nhiên. Mái tóc buông nhẹ, đôi khi khẽ lay động trong gió, tạo nên nét mềm mại như một bức tranh sống động. Khuôn mặt cô hài hòa, ánh mắt sâu và biết nói, vừa dịu dàng vừa ẩn chứa điều gì đó khó nắm bắt. Khi cô mỉm cười, cả không gian dường như sáng lên, và trong từng chuyển động đều có một nhịp điệu riêng chậm rãi, uyển chuyển, mà vẫn đầy cuốn hút.

Còn về vóc dáng thì không cần bàn cãi gì. sở hữu vóc dáng cân đối và đầy nữ tính. Đường cong cơ thể hiện rõ qua từng cử chỉ ,mềm mại mà không phô trương, tự nhiên mà vẫn quyến rũ. Tấm lưng thon gọn, vòng eo nhỏ nhắn tạo nên sự hài hòa giữa phần trên và phần dưới. Dáng ngực đầy đặn, vừa đủ để toát lên vẻ đẹp của người phụ nữ trưởng thành, còn bờ hông nở nhẹ, làm cho mỗi bước đi của cô trở nên uyển chuyển hơn. Từ tổng thể đến từng chi tiết, vẻ đẹp ấy không chỉ đến từ hình thể mà còn từ cách cô tự tin hiện diện – như thể chính sự tự nhiên của cô đã là nét gợi cảm nhất.



Hương đứng trước mặt Nam với cơ thể loã lồ, cô vừa uốn éo vừa dùng tay vuốt dọc những chỗ gợi cảm trên cơ thể mình khiến Nam nằm dưới không thể rời mắt. Hương bước tới rồi quỳ xuống, mặt Nam ở giữ hai bên đùi Hương. Ở phía trên Hương chậm rãi hạ người xuống cho tới khi lồn cô khẽ chạm miệng Nam, cùng lúc đó Nam nhè lưỡi ra liếm một đường dài từ lỗ đít lên tới hạt le của Hương khiến cô rùng mình



Sau pha liếm đó Nam há miệng to ngoạm lấy lồn Hương mà bú, tiếng bú lồn “ chùn chụt” vang lên. Hương cảm nhận được đầu lưỡi Nam đang quậy tưng bưng dưới lồn mình, cô hẩy mông lên xuống để day cái lồn lên miệng, lên mặt Nam. Còn Nam tiếp tục làm nhiệm vụ của mình, rất cần mẫn, tỉ mỉ, lưỡi anh tách hai mép lồn Hương ra mà lách vào bên trong, tay anh đưa lên bầu ngực Hương vừa bóp xừa xoa khiến Hương sướng run người. Cô đưa tay bấu vào thành giường làm điểm tựa rồi cà hẩy thành nhịp tăng dần theo nhịp độ lưỡi của Nam



Chiếc lưỡi mềm mại liên tục khuấy đảo trong lồn Hương làm cô không chịu nổi nữa, cô day lồn thật nhanh vào miệng Nam, vừa day lồn cô vừa rên lớn cho tới khi cơ thể cô run lên. Chiếc lồn Hương giật giật, ở bên trong khẽ siết lại và từ trong lồn Hương chảy ra một dòng nước nhờn trắng tinh. Thứ nước nhờn đó chảy ra chạm vào đầu lưỡi của Nam làm cơn hưng phấn của anh lên tới tuột độ, anh há miệng vét hết thứ nước nhờn đó vào miệng mình mà nuốt ừng ực



Hương nhấc lồn ra khỏi mặt Nam rồi nhìn anh mà khẽ đỏ mặt, cả gương mặt Nam ướt đẫm nước nhờn của Hương. Nam bò dậy lấy tay vuốt qua mặt cho đỡ ướt. Anh chỉnh lại tư thế của Hương ở thế doggy rồi từ đằng sau anh tiếp tục úp mặt vào lồn cô mà bú tiếp. Hương cũng ưỡn mông về sau để dí lồn sát vào mặt Nam để anh dễ dàng bú liếm. Bú thêm chừng 5 phút nữa thì Nam quỳ lên, tay cầm chim vuốt vuốt rồi kề vào cửa lồn Hương định đút vào thì Hương la lên rồi đưa tay bịt lồn mình lại

  • không…
Trước tiếng la của Hương, Nam hơi hụt hẫng. Mặt anh hơi tái lại mà không nói lên lời. Hương thấy vậy bèn chữa cháy

— trước khi địt em muốn bú cặc anh trước đã

Tuy lời bào chữa khá là vụng về, nam cũng cho qua, anh đứng dậy để cặc mình chĩa thẳng ra, Hương quỳ xuống, mặt cô ngang cặc Nam, tay cô sờ vào cặc Nam vuốt nhẹ để lộ đầu khấc, cô nhè lưỡi liếm nhẹ đầu khấc làm Nam rùng mình. Hương chậm rãi nuốt từng cm cặc Nam vào miệng mình cho tới khi nó nằm gọn trong miệng cô, cứ theo nhịp nhả ra nuốt vào, cô tăng dần nhịp lên cộng với tay cô đang xoa bìu khiến cơn sướng dâng lên trong người Nam. Anh cũng khẽ di chuyển hông theo nhịp bú của Hương. Chiếc lưỡi điêu luyện của Hương đang liếm khắp cặc Nam thi thoảng lại đá trứng cút của anh, khi thì cô mút chặt lấy cặc Nam làm Nam không thể chịu nổi nữa, anh ôm chặt lấy đầu Hương làm điểm tựa và cà hẩy cho tới khi có dòng điện chạy từ cặc lên tới đỉnh đầu anh. Đầu cu anh giật giật, bắn từng dòng tinh trùng vào trong miệng cô, cô mút chặt lấy cặc Nam không để chút tinh nào bắn ra ngoài cho tới khi Nam xuất đợt tinh trùng cuối cùng cô mới nhả cặc Nam ra.

Nam nằm vật xuống giường, cu anh vắt sang một bên rồi xìu xuống. Nam đưa tay vuốt ve lên người Hương, tay anh xoa vú, xoa lồn Hương. A rất muốn địt vợ nhưng Hương lại bú cho anh ra rồi nên không tài nào a lên được lần nữa để địt Hương. Còn Hương thì cầm cu Nam vật qua lại mà nó cứ xìu đi rồi cười khúc khích mà trêu người anh

  • nó không lên được nữa thì thôi đi ngủ nhá
  • Em có âm mưu đúng không? Em cố tình bú cho anh ra để anh không địt được em đúng không?
Hương cười tinh quái rồi nói

  • em vẫn đợi a địt mà. Nhưng do anh không lên được ấy chứ
Nam hơi cáu nhưng không thể làm được gì đành phải nói trách móc

  • em nhớ đấy nhé
Biết Nam hơi dỗi nên Hương vội vàng ôm lấy anh, cô ôm mặt Nam úp vào ngực mình. Được úp mặt vào cặp ngực mềm mại này Nam cũng không còn ấm ức gì nữa. Anh ôm lấy cô rồi cả hai chìm vào giấc ngủ
 

huylesg84

Bé Đang Tập Nói
29/12/23
34
16
21
41
TP.Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
192
Chương 55



Những ngày sau chuyến đi biển, cuộc sống của gia đình Nam – Hương dần trở lại nhịp cũ, chỉ khác ở một điều: Thắng xuất hiện thường xuyên hơn, một cách tự nhiên, gần gũi như một người thân trong nhà.







Mỗi sáng, khi Nam chuẩn bị đưa hai đứa nhỏ đến trường, Thắng đôi khi cũng ghé qua sớm. Anh giúp chỉnh lại ba lô cho hai cậu con trai và chỉnh lại kiểu tóc cho hai đứa, giọng anh ấm và nhẹ như người chú lâu năm của gia đình.



– Chú Thắng chải tóc cho con khéo hơn cả bố!

– Ừ, vì chú học được từ mẹ con đấy! – Thắng cười.



Hương trong bếp nghe thấy, chỉ khẽ mỉm cười. Tiếng nói cười rộn rã lan khắp căn nhà nhỏ, khiến buổi sớm thêm ấm áp lạ thường.



Sau khi Nam đưa con đi học, Hương và Thắng cùng tới công ty. Cả hai làm việc ăn ý, nhiều khi chỉ cần một ánh nhìn là hiểu ý nhau. Trong giờ nghỉ, họ cùng uống cà phê, nói chuyện về công việc và những điều nhỏ bé trong đời sống.



– Anh thấy em dạo này rạng rỡ lắm, – Thắng nói. – Có lẽ là nhờ chuyến đi biển vừa rồi.

– Ừ… có lẽ vậy. Em thấy nhẹ lòng và vui hơn.



Thắng không nói thêm, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng. Cả hai hiểu, có những điều chẳng cần gọi tên, chỉ cần giữ lại trong lòng là đủ.



Chiều tan sở, đôi khi Thắng lại theo Hương về nhà. Nam không lấy làm lạ; anh mở cửa chào, rồi cả ba cùng ngồi xuống nói chuyện.



Hai đứa nhỏ reo lên:

– Chú Thắng tới chơi rồi ạ!

– Ừ, hôm nay chú ăn cơm với nhà mình nhé! – Nam cười.



Bữa tối năm người rộn rã tiếng nói cười. Nam và Thắng bàn chuyện bóng đá, Hương dọn món, hai đứa nhỏ thi nhau kể chuyện ở trường. Không khí gia đình tràn ngập trong căn bếp nhỏ, giản dị mà trọn vẹn.



Sau bữa cơm, Thắng giúp Nam rửa bát. Nam nhìn sang, đùa:

– Có anh Thắng phụ, chắc tôi sắp thất nghiệp trong bếp rồi.

Thắng bật cười:

– Em mà tranh việc với anh là thua đấy. Ở đây em chỉ là người giúp việc danh dự thôi mà!



Tiếng cười lan khắp nhà, ấm áp và thân quen như thể họ đã sống cùng nhau từ rất lâu.







Cuối tuần, Thắng thường đi cùng cả nhà ra công viên hoặc siêu thị. Hai đứa nhỏ coi Thắng như chú ruột, luôn kéo anh vào trò đá bóng, đuổi bắt. Hương đứng nhìn, lòng dâng lên thứ cảm giác vừa bình yên vừa biết ơn. Không còn ghen tuông hay ngần ngại chỉ còn sự gắn bó giữa những người thương yêu.



Một chiều chủ nhật, sau khi đưa bọn trẻ đi học thêm, Nam và Thắng ngồi ngoài ban công uống trà. Ánh nắng chiều vàng nhẹ qua tán cây. Nam chậm rãi nói:

– Tôi thấy mấy đứa nhỏ quý cậu lắm. Cảm ơn vì đã luôn ở bên giúp đỡ.

– Em chỉ muốn mọi người vui thôi. Chừng nào anh chị hạnh phúc, em cũng thấy nhẹ lòng.



Nam gật đầu, ánh mắt tin cậy. Cả hai im lặng, cùng nhìn mặt trời dần lặn sau mái nhà hàng xóm.







Tối đó, bữa cơm lại tràn tiếng cười. Khi đồng hồ điểm chín rưỡi, hai đứa nhỏ đã ngáp dài, dụi mắt. Nam đưa chúng vào phòng ngủ, còn Hương và Thắng thu dọn bàn ăn.



Một lát sau, cả ba ngồi trong phòng khách. Ánh đèn vàng phủ lên không gian ấm dịu. Hương rót trà gừng, giọng nhỏ nhẹ:

– Lâu rồi mới có buổi tối bình yên như thế này…



Thắng khẽ gật đầu:

– Em thật sự cảm ơn hai người. Có lẽ chưa bao giờ em thấy lòng mình thoải mái như bây giờ.



Nam mỉm cười:

– Quan trọng là chúng ta biết giữ điều này. Chỉ cần chân thành, mọi thứ sẽ bình yên.



Một khoảng lặng ngắn trôi qua, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc. Hương nhìn Thắng, giọng nhẹ:

– Anh về nghỉ sớm đi, mai còn họp sáng mà.



Thắng đứng dậy, khoác áo, ánh mắt nhìn hai người đầy cảm kích:

– Cảm ơn vì bữa cơm ngon… và cả sự yên bình này nữa.



Hương tiễn anh ra cửa, Nam đi theo. Cho tới cửa thang máy. Thắng quay lại, cười:

– Anh chị nghỉ sớm nhé. Cho em gửi lời chúc ngủ ngon đến hai nhóc.



– Ừ, về cẩn thận, – Nam đáp.

– Mai gặp anh ở công ty nhé, – Hương nói khẽ.



Ánh mắt họ chạm nhau giây lát đủ để cảm nhận sự thân thiết, nhưng cũng đủ tinh tế để dừng lại đúng lúc.



Nam khẽ khoác vai vợ:

– Vào thôi em, khuya rồi.



Họ trở lại phòng khách, tắt bớt đèn. Căn nhà chìm vào ánh sáng dịu dàng, yên ả và đủ đầy.





Hai vợ chồng ngồi sát bên nhau trên sofa, chỉ còn ánh đèn ngủ hắt vàng lên tấm rèm cửa. Hương ngẩng đầu, tựa cằm lên vai chồng:



– Anh này… anh có bao giờ nghĩ sau này mọi chuyện sẽ đi xa đến đâu không?

– Ý em là chuyện của ba người mình à?

– Ừ. Em thấy mọi thứ đang rất ổn, nhưng đôi khi… em cũng sợ. Không phải sợ sai, mà sợ mất cân bằng.



Nam siết nhẹ tay vợ:

– Anh hiểu. Nhưng anh tin mình đủ trưởng thành để giữ được điều đó. Thắng là người biết điều, cậu ấy tôn trọng ranh giới này.



Hương mỉm cười, ánh mắt dịu lại:

– Đúng vậy. Anh ấy… thật ra rất tinh tế. Cả hai người đàn ông trong đời em đều như thế.



Nam cười nhẹ:

– Em khen khéo quá, có phải đang dỗ anh không?

– Không đâu, – cô nói nhỏ. – Em chỉ thấy may mắn. Vì có anh, và có cả Thắng – mỗi người đều khiến em thấy bình yên.



Cô ngả đầu vào vai chồng, khẽ thì thầm:

– Hai đứa nhỏ quý chú Thắng lắm. Em thấy vui khi nhìn cả nhà hòa thuận như thế.



– Anh cũng vậy, – Nam đáp. – Có thêm người tốt quanh mình đâu có gì sai, miễn là nhà mình vẫn hạnh phúc.



Hương siết tay anh, giọng nhỏ:

– Anh lúc nào cũng nghĩ cho em và các con. Em yêu anh vì điều đó.



Nam khẽ cúi xuống, mỉm cười:

– Chỉ cần chúng ta tin nhau, dù chuyện có khác người khác, nó vẫn là một gia đình.



Hương rúc sâu vào lòng anh, giọng cô chỉ còn như hơi thở:

– Em tin… tin anh, tin Thắng, và tin vào cách sống này.



Nam vuốt nhẹ vai cô:

– Thế là đủ rồi. Niềm tin khiến mọi thứ có ý nghĩa.



Họ ngồi yên rất lâu, trong căn phòng tĩnh lặng. Ngoài kia, gió đêm vẫn khẽ lay cành lá. Ánh sáng vàng dịu bao quanh họ, hai con người đang nắm chặt tay, bình yên giữa một thế giới rộng lớn, nơi tình yêu được giữ bằng sự chân thành và lòng tin



Căn phòng giờ chỉ còn ánh sáng dịu hắt ra từ chiếc đèn ngủ nơi góc tường. Hương vẫn nằm trong vòng tay Nam, nghe rõ từng nhịp thở đều đặn của anh. Mỗi hơi ấm tỏa ra từ cơ thể chồng khiến cô thấy lòng mình yên ả một cách lạ lùng.



Cô khẽ nhích lại gần hơn, ngón tay nhẹ lướt qua tay anh, rồi đan vào.



– Anh này… – cô thì thầm, giọng khẽ như hơi gió.



Nam mở mắt, nhìn xuống khuôn mặt vợ đang ngước lên. Trong đôi mắt ấy, không chỉ là sự dịu dàng, mà còn có điều gì đó sâu hơn – một niềm biết ơn, một thứ tình yêu đã chín, không còn bốc đồng mà ấm như than hồng.



– Sao thế em?

– Em chỉ… muốn gần anh hơn một chút thôi.



Nam khẽ cười, vòng tay siết nhẹ, kéo cô sát vào ngực.



– Lúc nào em cũng có thể gần anh mà.



Cô đặt tay lên ngực chồng, cảm nhận nhịp tim đập mạnh mẽ dưới lớp áo mỏng. Cả hai không nói thêm gì, chỉ để sự im lặng tràn qua, ấm và đầy ý nghĩa.



Một lúc sau, Hương khẽ ngẩng lên, thì thầm:



– Em thấy… mọi thứ dần bình yên rồi. Dù cuộc sống mình khác người ta, nhưng nó là thật, và em hạnh phúc với điều đó.



Nam đáp bằng giọng trầm:



– Anh cũng vậy. Em chính là phần yên ổn nhất trong đời anh.



Cô mỉm cười, áp má vào ngực chồng. Tiếng tim đập đều đặn như lời ru, đưa họ trôi dần vào một khoảng lặng mềm mại của đêm, nơi chỉ còn lại hơi thở, nhịp tim và cảm giác hai người đang hòa vào nhau. Tay cô đưa xuống phía dưới sờ vào phần hạ bộ của Nam, nó đã cộm lên, Hương xoa tay quanh chỗ cộm đó rồi thò hẳn tay vào trong mà nắn bóp con cu của Nam. Nam cũng đưa tay lên ngực Hương, dù chỉ sờ tay qua lớp áo nhưng Nam cảm nhận rõ ngực Hương rất mềm mướt, hai đầu ti dần nhú lên sau lớp áo. Cả hai nhìn nhau với ánh mắt trìu mến, môi họ tìm tới nhau, hai bờ môi mơn trớn nhau, cả hai há miệng nút lưỡi nhau

Không kìm được nữa cả hai lột phăng bộ quần áo của nhau ra . Nhìn cơ thể Hương qua ánh đèn ngủ lờ mờ quả thật rất gợi cảm. Người phụ nữ ấy mang vẻ đẹp khiến người khác khó rời mắt. Dáng người thanh mảnh nhưng đầy sức sống, từng cử động đều toát lên sự tự tin và quyến rũ tự nhiên. Mái tóc buông nhẹ, đôi khi khẽ lay động trong gió, tạo nên nét mềm mại như một bức tranh sống động. Khuôn mặt cô hài hòa, ánh mắt sâu và biết nói, vừa dịu dàng vừa ẩn chứa điều gì đó khó nắm bắt. Khi cô mỉm cười, cả không gian dường như sáng lên, và trong từng chuyển động đều có một nhịp điệu riêng chậm rãi, uyển chuyển, mà vẫn đầy cuốn hút.

Còn về vóc dáng thì không cần bàn cãi gì. sở hữu vóc dáng cân đối và đầy nữ tính. Đường cong cơ thể hiện rõ qua từng cử chỉ ,mềm mại mà không phô trương, tự nhiên mà vẫn quyến rũ. Tấm lưng thon gọn, vòng eo nhỏ nhắn tạo nên sự hài hòa giữa phần trên và phần dưới. Dáng ngực đầy đặn, vừa đủ để toát lên vẻ đẹp của người phụ nữ trưởng thành, còn bờ hông nở nhẹ, làm cho mỗi bước đi của cô trở nên uyển chuyển hơn. Từ tổng thể đến từng chi tiết, vẻ đẹp ấy không chỉ đến từ hình thể mà còn từ cách cô tự tin hiện diện – như thể chính sự tự nhiên của cô đã là nét gợi cảm nhất.



Hương đứng trước mặt Nam với cơ thể loã lồ, cô vừa uốn éo vừa dùng tay vuốt dọc những chỗ gợi cảm trên cơ thể mình khiến Nam nằm dưới không thể rời mắt. Hương bước tới rồi quỳ xuống, mặt Nam ở giữ hai bên đùi Hương. Ở phía trên Hương chậm rãi hạ người xuống cho tới khi lồn cô khẽ chạm miệng Nam, cùng lúc đó Nam nhè lưỡi ra liếm một đường dài từ lỗ đít lên tới hạt le của Hương khiến cô rùng mình



Sau pha liếm đó Nam há miệng to ngoạm lấy lồn Hương mà bú, tiếng bú lồn “ chùn chụt” vang lên. Hương cảm nhận được đầu lưỡi Nam đang quậy tưng bưng dưới lồn mình, cô hẩy mông lên xuống để day cái lồn lên miệng, lên mặt Nam. Còn Nam tiếp tục làm nhiệm vụ của mình, rất cần mẫn, tỉ mỉ, lưỡi anh tách hai mép lồn Hương ra mà lách vào bên trong, tay anh đưa lên bầu ngực Hương vừa bóp xừa xoa khiến Hương sướng run người. Cô đưa tay bấu vào thành giường làm điểm tựa rồi cà hẩy thành nhịp tăng dần theo nhịp độ lưỡi của Nam



Chiếc lưỡi mềm mại liên tục khuấy đảo trong lồn Hương làm cô không chịu nổi nữa, cô day lồn thật nhanh vào miệng Nam, vừa day lồn cô vừa rên lớn cho tới khi cơ thể cô run lên. Chiếc lồn Hương giật giật, ở bên trong khẽ siết lại và từ trong lồn Hương chảy ra một dòng nước nhờn trắng tinh. Thứ nước nhờn đó chảy ra chạm vào đầu lưỡi của Nam làm cơn hưng phấn của anh lên tới tuột độ, anh há miệng vét hết thứ nước nhờn đó vào miệng mình mà nuốt ừng ực



Hương nhấc lồn ra khỏi mặt Nam rồi nhìn anh mà khẽ đỏ mặt, cả gương mặt Nam ướt đẫm nước nhờn của Hương. Nam bò dậy lấy tay vuốt qua mặt cho đỡ ướt. Anh chỉnh lại tư thế của Hương ở thế doggy rồi từ đằng sau anh tiếp tục úp mặt vào lồn cô mà bú tiếp. Hương cũng ưỡn mông về sau để dí lồn sát vào mặt Nam để anh dễ dàng bú liếm. Bú thêm chừng 5 phút nữa thì Nam quỳ lên, tay cầm chim vuốt vuốt rồi kề vào cửa lồn Hương định đút vào thì Hương la lên rồi đưa tay bịt lồn mình lại

  • không…
Trước tiếng la của Hương, Nam hơi hụt hẫng. Mặt anh hơi tái lại mà không nói lên lời. Hương thấy vậy bèn chữa cháy

— trước khi địt em muốn bú cặc anh trước đã

Tuy lời bào chữa khá là vụng về, nam cũng cho qua, anh đứng dậy để cặc mình chĩa thẳng ra, Hương quỳ xuống, mặt cô ngang cặc Nam, tay cô sờ vào cặc Nam vuốt nhẹ để lộ đầu khấc, cô nhè lưỡi liếm nhẹ đầu khấc làm Nam rùng mình. Hương chậm rãi nuốt từng cm cặc Nam vào miệng mình cho tới khi nó nằm gọn trong miệng cô, cứ theo nhịp nhả ra nuốt vào, cô tăng dần nhịp lên cộng với tay cô đang xoa bìu khiến cơn sướng dâng lên trong người Nam. Anh cũng khẽ di chuyển hông theo nhịp bú của Hương. Chiếc lưỡi điêu luyện của Hương đang liếm khắp cặc Nam thi thoảng lại đá trứng cút của anh, khi thì cô mút chặt lấy cặc Nam làm Nam không thể chịu nổi nữa, anh ôm chặt lấy đầu Hương làm điểm tựa và cà hẩy cho tới khi có dòng điện chạy từ cặc lên tới đỉnh đầu anh. Đầu cu anh giật giật, bắn từng dòng tinh trùng vào trong miệng cô, cô mút chặt lấy cặc Nam không để chút tinh nào bắn ra ngoài cho tới khi Nam xuất đợt tinh trùng cuối cùng cô mới nhả cặc Nam ra.

Nam nằm vật xuống giường, cu anh vắt sang một bên rồi xìu xuống. Nam đưa tay vuốt ve lên người Hương, tay anh xoa vú, xoa lồn Hương. A rất muốn địt vợ nhưng Hương lại bú cho anh ra rồi nên không tài nào a lên được lần nữa để địt Hương. Còn Hương thì cầm cu Nam vật qua lại mà nó cứ xìu đi rồi cười khúc khích mà trêu người anh

  • nó không lên được nữa thì thôi đi ngủ nhá
  • Em có âm mưu đúng không? Em cố tình bú cho anh ra để anh không địt được em đúng không?
Hương cười tinh quái rồi nói

  • em vẫn đợi a địt mà. Nhưng do anh không lên được ấy chứ
Nam hơi cáu nhưng không thể làm được gì đành phải nói trách móc

  • em nhớ đấy nhé
Biết Nam hơi dỗi nên Hương vội vàng ôm lấy anh, cô ôm mặt Nam úp vào ngực mình. Được úp mặt vào cặp ngực mềm mại này Nam cũng không còn ấm ức gì nữa. Anh ôm lấy cô rồi cả hai chìm vào giấc ngủ
tác giả hơi bất công với Nam tí,nhưng như vậy cũng thú vị hi
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 56



Buổi sáng, Hương đến công ty như mọi ngày, nhẹ nhàng và tự nhiên. Thắng đứng ở cửa, tay cầm tập hồ sơ, mỉm cười:

– Anh tưởng hôm nay em xin nghỉ.



– Em đâu dám. Còn bao nhiêu việc chờ anh mắng kìa.



Cả hai cùng cười. Trong lúc làm việc, Hương và Thắng trao đổi công việc, nói cười nhẹ nhàng. Mọi thứ giữa họ tự nhiên như hơi thở.

Thắng nói nhỏ:

– Hôm nay anh nấu bữa tối, mang qua cho cả nhà em nhé. Anh muốn ăn cùng mọi người.

Hương gật đầu và hương ngồi lên đùi Thắng, Thắng đưa tay về trước ôm lấy bụng cô một lát rồi cả hai quay về vị trí của mình để tiếp tục làm việc





Chiều tối



Bữa cơm tối có đủ bốn người: Nam, Hương, Thắng, và hai đứa nhỏ. Thắng ngồi giữa hai đứa, vừa gắp thức ăn vừa kể chuyện khiến chúng cười nghiêng ngả. Nam thì ngồi bên kia, rót rượu mời Thắng:



– Món canh này cậu nấu ngon thật. Tôi phải học thôi.



Thắng cười, nhìn sang Hương:

– Em bảo rồi, anh ấy khéo hơn em nhiều.



Hương chỉ mỉm cười, không nói gì. Cô nhìn hai người đàn ông một người là chồng, một người là người thương. Cả hai đều bình thản, chấp nhận sự tồn tại của nhau. Không ai thắng, không ai thua. Chỉ là cùng tồn tại lặng lẽ mà chân thành.



Không khí trong bữa ăn rất nhẹ. Lũ nhỏ ríu rít kể chuyện ở trường, tiếng bát đũa va nhau khẽ khàng. Một gia đình có hình thù khác, nhưng vẫn là gia đình nơi mọi người đều biết vị trí của mình, và vẫn dành cho nhau lòng thương, dù theo cách riêng.





Đêm xuống.



Hương nằm trong vòng tay Nam. Anh vẫn luôn là người ôm cô như vậy chở che, ấm áp, không ràng buộc. Điện thoại cô sáng lên. Là Thắng.



Thắng: “Em ngủ chưa?”



Cô khẽ mỉm cười, ngón tay gõ chậm:



Hương: “Chưa. Anh làm gì đó?”



Thắng: “Ngồi nhớ. Nhớ giọng em, nhớ bữa cơm, nhớ ánh mắt lúc em cười.”



Nam khẽ cựa mình, nhìn sang màn hình. Ánh sáng phản chiếu trong mắt anh, nhưng giọng anh vẫn bình thản:

– Là Thắng hả?



Hương khẽ gật. Anh siết nhẹ tay cô, rồi nói nhỏ:

– Nói với cậu ấy đừng thức khuya. Mai còn đi làm.



Cô mỉm cười, gõ thêm một dòng tin:



Hương: “Nam bảo anh ngủ sớm. Mai còn nhiều việc.”



Thắng: “Vâng. Em nói với anh ấy em cảm ơn. Có anh ấy, anh mới yên tâm.”



Nam đọc cùng, rồi khẽ thở ra một hơi thở nhẹ và dài. Anh nói, giọng ấm và buồn:

– Cậu ấy biết nói điều làm người khác khó mà ghét được.



Hương quay lại, nhìn chồng. Ánh mắt họ gặp nhau trong bóng tối. Không cần lời nào thêm. Giữa họ là một sự hiểu biết sâu sắc rằng tình yêu không luôn trọn vẹn, nhưng có thể bao dung.



Nam khẽ hôn lên trán vợ, thì thầm:

– Em ngủ đi. Ai thương em, anh cũng mừng… miễn là người đó làm em hạnh phúc.



Cô nhắn dòng cuối cùng cho Thắng:



Hương: Anh ngủ ngon nhé. Em đang được ôm bởi người luôn hiểu rằng trái tim em có cả hai người đàn ông



Rồi cô tắt điện thoại, vòng tay ôm lại Nam. Ngoài kia, gió đêm khẽ lay rèm cửa. Một mái nhà lặng lẽ, một tình yêu lặng lẽ nhưng trong đó, tất cả đều đang sống thật, dù theo cách riêng của mình.



Buổi sáng hôm sau, Hương đến công ty sớm hơn thường lệ. Trên hành lang yên tĩnh, Thắng đang đứng chờ trước cửa phòng làm việc. Khi cô vừa bước tới, anh khẽ mỉm cười, đôi mắt sáng lên một cách ấm áp mà cô không thể lẫn vào đâu được.



Không ai nói gì, chỉ một khoảnh khắc ngắn rồi họ tiến lại gần nhau, trao nhau cái ôm thật chặt. Hương áp đầu vào vai anh, nghe rõ nhịp tim đập gấp gáp trong lồng ngực.

Cái ôm ấy không ồn ào, nhưng chứa cả những điều không thể nói bằng lời.



Thắng thì thầm:

– Anh nhớ em cả đêm qua.



Hương mỉm cười, đáp khẽ:

– Em cũng thế. Nhưng thôi, kẻo người ta nhìn thấy lại rắc rối.



Cả hai cùng cười, rồi lặng lẽ bước vào phòng, trở lại vai trò của mình sếp và nhân viên, đồng nghiệp và người yêu, hai con người vừa đi qua ranh giới giữa công việc và cảm xúc mà vẫn giữ được vẻ tự nhiên.





Buổi trưa, Thắng gợi ý:

– Hay mình ra ngoài ăn, có quán ven hồ mới mở, đồ ăn cũng ổn lắm.



Hương gật đầu.

Gió hồ thổi nhẹ, mặt nước lăn tăn phản chiếu ánh nắng nhạt của đầu hè. Hai người chọn bàn gần cửa sổ, vừa ăn vừa nói chuyện nhỏ nhẹ. Cử chỉ của họ rất đỗi quen thuộc ,khi Hương rót nước cho Thắng, anh khẽ chạm tay cô; khi anh gắp thức ăn, ánh mắt cô nhìn anh thật lâu, ẩn chứa điều gì đó vừa dịu dàng vừa day dứt.



– Nếu hôm nào Nam nhìn thấy cảnh này, anh nghĩ sao? – Hương hỏi nhỏ, nửa trêu nửa thật.

– Anh nghĩ… chắc Nam sẽ cười thôi



Cả hai cùng im lặng vài giây. Rồi Thắng lấy điện thoại ra, chụp một tấm ảnh họ ngồi bên nhau, khung cảnh hồ phía sau mờ nhạt. Anh gửi cho Nam với dòng tin nhắn:



Thắng: “Trưa nay em và Hương đi ăn, đồ ăn ngon quá. Anh phải tới thử nhé.”



Một lát sau, Nam nhắn lại:



Nam: Hai người ăn ngon miệng nhé



Hương nhìn tin nhắn, lòng dâng lên cảm xúc khó tả vừa ấm, vừa chùng xuống. Cô khẽ dựa vai vào Thắng, nói nhỏ:

– Em không biết mình đang may mắn hay ích kỷ nữa.

– Có lẽ là cả hai, – Thắng nói. – Nhưng anh tin, khi có đủ tình thương và sự thật lòng, mọi thứ đều có thể được tha thứ.Bữa trưa kết thúc trong ánh nắng dịu của buổi đầu hè. Họ ra khỏi quán, đi song song bên nhau.





Tối thứ bẩy.



Sau bữa cơm, Hương rửa tay, lấy điện thoại rồi khẽ nói:

– Anh này… tối nay Thắng rủ em đi chơi. Có thể em về muộn một chút, được không?



Nam ngẩng lên, ánh mắt anh không bất ngờ. Chỉ một thoáng lặng rồi anh gật đầu:

– Ừ, em cứ đi. Nhưng nhớ về cẩn thận nhé.



Cô gật nhẹ



Gần mười một giờ đêm, điện thoại Nam rung lên. Là tin nhắn của Hương:



  • Anh… em xin phép qua đêm ở chỗ Thắng nhé. Sáng mai em về


Nam nhìn màn hình một lúc thật lâu. Tay anh siết chặt, rồi thả ra.

Anh nhắn lại vỏn vẹn:



-Ừ, anh hiểu. Em giữ sức nhé.



Rồi tắt màn hình, đặt điện thoại xuống bàn.







Đêm hôm đó, ngôi nhà yên tĩnh đến lạ. Hai đứa nhỏ đã ngủ say. Chỉ còn Nam ngồi một mình trong phòng khách, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt anh trầm, lặng, và có phần bồn chồn.



Anh đi qua đi lại, bật rồi lại tắt tivi. Mọi âm thanh đều trở nên thừa thãi. Trong đầu anh, từng hình ảnh tưởng tượng cứ hiện ra Hương và Thắng, có lẽ đang ở bên nhau. Cô có bú chim cho Thắng không? Hôm nay Thắng sẽ chơi Hương theo tư thế nào? có làm Hương lên đỉnh không? Có làm Hương thoả mãn không?

Từng câu hỏi Nam đặt ra và đầu anh cũng liên tục tưởng tượng tới những cảnh nóng đó.



Một luồng nóng len dần lên cổ, khiến anh thấy mình khó thở. Cảm xúc trong anh rối loạn vừa ghen, vừa thương, vừa muốn Hương chỉ là của mình nhưng cũng muốn Hương bị người khác địt… kỳ lạ là lại thấy nứng khi nghĩ Hương đang được yêu thương.



Nam ngồi xuống mép giường, hai tay nắm chặt. Căn phòng dường như nóng hơn, ngột ngạt hơn. Anh nằm xuống, trằn trọc, xoay người mãi mà không ngủ nổi. Càng nghĩ về Hương và Thắng người Nam cành nóng rực Hơn. Con cu của anh đã dựng từ đời nào rồi, trong vô thức Nam đưa tay xuống vọc lấy cu mình, vừa vọc Nam vừa nghĩ tới cảnh nóng của Hương và Thắng càng làm Nam nứng hơn. Anh sục trong cơn nứng sảng cho tới khi không thể kiểm soát được nữa mà bắn tinh ra

Sau màn bắn tinh Nam nằm ngửa mặt lên, gương mặt thoải mái, miệng anh nở nụ cười rồi chìm vào giấc ngủ







Sáng hôm sau. Tiếng khóa cửa vang lên. Hương bước vào. Nam nhìn cô, không nói. Hương cúi xuống đặt túi xách, khẽ nói:

– Anh dậy sớm thế…



– Anh không ngủ được, – Nam đáp, giọng trầm. – Đêm qua, nhà yên tĩnh quá.



Nam bước tới, khẽ nắm lấy tay Hương.

Bàn tay cô lạnh, còn tay anh nóng hổi.



– Em có mệt không? – anh hỏi.



– Có chút thôi, – Hương đáp khẽ.



Ánh mắt họ chạm nhau, và trong ánh nhìn ấy, có tất cả: ghen, thương, khát khao, và sự thật thà đến trần trụi. Nam kéo Hương lại gần, ôm chặt. Không một lời, chỉ là hơi thở gấp, tim đập loạn.



Anh thì thầm bên tai cô:

– Anh nhớ em. Cả đêm qua, anh chỉ nghĩ về em.



Nói rồi Nam lột phăng bộ đồ trên người Hương ra mà vục mặt xuống lồn Hương mà hít, một mùi thơm khó tả sục thẳng vào mũi khiến tâm trí Nam sảng khoái

  • cái mùi này làm anh sảng khoái quá đi mất
  • Chỗ đấy vừa được Thắng địt tối hôm qua đấy
Nam nhìn hau háu vào lồn Hương rồi nhè lưỡi ra mà liếm, Hương ôm lấy đầu Nam rồi hẩy lồn lên cao cho Nam dễ bú. Nam bú được 5p thì anh nhả lồn Hương ra rồi đưa tay ấm vào mà móc lấy lồn Hương, vừa móc Nam vừa đá hạt le khiến Hương không chịu nổi, chân cô run lên, lồn cô rỉ nước, tay cô bấu lấy đầu Nam và vần vò, đầu cô ngửa mặt lên trời thở dốc



Vừa bú và móc lồn Nam vừa hỏi

hôm qua Thắng có bú lồn em không? Thắng có móc lồn em không? Có làm em sướng không?

Hương không trả lời mà cô ghì chặt lấy người Nam. Vừa tối hôm qua Hương bị Thắng địt tơi bời và lên đỉnh tới 3 lần nhưng khi vừa về nhà cô lại được chồng mình bú và móc lồn, đầu óc cô không thể nghĩ đc gì cả, cô bị cơn nứng che lấp tâm trí, cô muốn được sướng, được lên đỉnh. Mà cái kỹ năng bú và móc của Nam nó lại quá là đỉnh rồi, chỉ chịu được dăm phút là cơ thể cô run rẩy, phía dưới nước bắt đầu phun ra khỏi lồn cô làm tay Nam ướt đẫm, tiếng ọc ọc phát ra từ phía dưới vẫn không ngừng cho tới khi Nam rút ngón tay “ phụt” một cái và tiếng “ haaa” của Hương vang lên kèm một dòng nước bắn ra từ lồn cô.



Hương quỳ xuống rồi chổng mông lên muốn địt với tư thế doggy, Nam hiểu ý anh tiến tới cầm cu đặt vào miệng miệng lồn rồi ấn “ ót” một cái thật sâu trong lồn khiến Hương rên lên “ ahh”

Nam tăng dần nhịp nắc lên, tiếng da thịt va chạm vào nhau bạch bạch. Vừa nắc Nam vừa vỗ mông Hương đen đét.



Địt doggy rồi Nam vật Hương nằm ngửa ra rồi nắc tiếp, Hương sướng quá, cô ôm chặt lấy lưng Nam, miệng cô tìm tới miệng Nam để hôn, để nút lưỡi. Nam rút chim ra hết cỡ rồi tùe trên cao anh dập mạnh xuống lồn Hương “ bạch bạch” làm Hương sướng díu người lại, lồn cô co bóp, siết chặ lấy chim Nam và chảy ra rất nhiều chất nhờn. Vừa địt Nam vừa hỏi

– hôm qua Thắng có làm em sướng không?



Cô ngẩng lên:

– Có. Đêm qua em ra những 3 lần liền



Nam khẽ gật, không hỏi gì thêm. Anh dập mạnh hơn, như muốn địt nát lồn Hương vậy, địt trong cơn nứng, địt trong cơn ghen, địt trong cơn thèm khát khiến Nam trở thành một con thú và Hương như là con mồi vậy



  • anh và Thắng ai địt em sướng hơn hả?
Hương lấy tay xe ti và đưa một tay lên môi mình vừa bấu vừa thở dốc và rên

ahh ahh uhhh

Là anh hay ban trai em địt sướng hơn? Hả?

Nam hỏi lại. Hương nhìn Nam rồi trả lời

cả hai đều làm em sướng hết cả. Địt em đi anh yêu, làm em lên đỉnh đi anh yêu, em yêu anh, chồng của em

Nam dập mạnh nút cán chừng hơn 3p, anh cảm nhận được dòng điện chạy từ đầu chim lên tới óc là anh hiểu mình sắp ra, nhấp thêm vài cái mạnh nữa rồi Nam rút cặc ra bắn tinh lên bụng Hương. Còn Hương thì nằm thở dốc và tận Hưởng cơn sướng, cô lên đỉnh ngay khi Nam rút chim ra mà xuất lên bụng mình, cô lồn cô co bóp lại. Cả hai ôm lấy nhau mà hôn rồi nằm ôm nhau
 

phuonglinh96

Trứng nước
6/11/25
2
2
2
30
hcm
VND
0
Tín dụng
8
chương 55 Hương k cho Nam dit thì mình nghĩ Hương và Thắng đang có âm mưu gì đó về cuckold nặng 1 tí. Mà chương 56 Nam lại dit Huong thì nó mất phần thú vị nhỉ
 
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 57



Sau khi hai vợ chồng cùng nhau mặn nồng thì Hương nằm ngủ thiếp đi trong vòng tay của Nam. Anh ôm lấy cô, nhìn cô nằm gọn trong vòng tay mà ngủ giống như con mèo vậy, dễ thương và ấm áp vô cùng. Cả 2 ôm lấy ngau ngủ cho tới gần trưa thì ở ngoài cửa tiếng hai đứa nhóc gọi

  • bố mẹ ơi dậy nấu con cho ăn, chúng con đói rồi
Tiếng gọi của 2 đứa làm Nam và Hương giật mình tỉnh dậy, với lấy điện thoại để xem giờ, đã 11h rồi bảo sao 2 đứa nhóc kêu đói là phải, cả hai khoác vội bộ quần áo để ra ngoài nấu cơm. Hương mở cửa ôm lấy 2 đứa con rồi phi ra bếp để nấu nướng.



Mùi gạo mới, mùi rau thơm, mùi hành phi dậy lên khiến căn nhà bỗng đầy sức sống. Hai đứa nhỏ lon ton chạy ra bếp, reo lên:

– Hôm nay mẹ nấu món gì ạ?



– Mẹ định làm thịt kho trứng, canh rau dền với cá rán nhé. – Hương vừa nói vừa cười. – Nhưng hôm nay mẹ muốn cả nhà cùng nấu.



Nam từ phòng bước ra,cười hiền:

– Lệnh tổng động viên rồi à? Thôi, anh đầu bếp dự bị sẵn sàng.



Cả nhà cùng bật cười. Trong bếp, tiếng nước chảy, tiếng dao thớt hòa cùng tiếng nói cười rộn rã. Nam cẩn thận rửa rau, hai đứa nhỏ tranh nhau bóc trứng luộc, Hương đứng bên, vừa nêm nếm vừa nhắc nhở:

– Đừng bóc mạnh quá, trứng sẽ nứt đấy!

– Nhưng con thích bóc nhanh mà! – đứa nhỏ nói, giọng hồn nhiên khiến Hương bật cười.



Nam liếc sang, nhìn vợ cúi đầu bên nồi cá đang rán, tóc cô buộc cao, vài sợi rơi xuống gáy. khung cảnh giản dị, ấm áp, và thật yên bình. Một khoảnh khắc nhỏ thôi, nhưng đủ để cho người đọc cảm thấy sự hạnh phúc của gia đình này.

Khi món ăn cuối cùng được bày ra, cả nhà ngồi quanh bàn. Hương gắp miếng cá vàng rụm, đặt vào bát của Nam:

– Anh thử xem, em chiên có cháy không?



– Vừa tới. – Nam đáp, nhai chậm rãi, rồi cười – Nhưng hình như thiếu một thứ…

– Thiếu gì ạ? – hai đứa nhỏ cùng hỏi.

– Thiếu một món của “chú Thắng” nấu. Anh đáp nhẹ.



Không khí khựng lại nửa giây. Hương nhìn Nam nhíu mày rồi cười. Ánh mắt không có gì trách móc, chỉ là một nụ cười thật lòng. Cô khẽ gật, cười đáp:

– Ừ, đúng là chú Thắng nấu ăn ngon thật. Nhưng hôm nay, mình phải tự tay nấu chứ.



Hai đứa nhỏ không để ý gì thêm, vẫn mải mê ăn uống, kể chuyện ở trường. Tiếng cười của chúng vang lên trong căn nhà nhỏ





Bữa trưa kết thúc trong tiếng bát đũa lách cách và mùi nắng trưa phả vào hiên nhà. Hương rửa bát, Nam lau bàn, hai đứa nhỏ chạy ra ban công tưới cây.



Khi Nam dọn bàn xong, anh lau tay rồi từ đăng sau ôm lấy cô, vòng tay Nam đưa tới ngực cô, Hương thì không mặc áo ngực nên anh cảm nhận được cặp vú rất mềm mại sau lớp áo kia. Anh ghé vào tai Hương khẽ nói

– Em biết không, anh thích nhất là những ngày như thế này.

– Vì sao? – cô hỏi, giọng nhỏ.

– vì tất cả chúng ta đều có một nhàu hạnh phúc

Hương nhìn anh, mỉm cười, ánh mắt ánh lên một thứ gì đó lặng lẽ nhưng sâu sắc.

– Em cũng nghĩ vậy, anh à. Chỉ cần ngồi ăn một bữa cơm, được chăm sóc chồng con là em cảm thấy hạnh phúc rồi

Dọn dẹp xong xuôi Hương bảo hai đứa nhỏ về phòng ngủ trưa còn Hương và Nam ôm lấy nhau đi về phòng mình, vào tới phòng Nam nằm xuống giường cầm điện thoại lên xem tiktok, còn Hương thì đứng lúi húi bóc mấy gói hàng màu đen ra. Nam xem điện thoại nên cũng không để ý cho tới khi Hương cở bộ đồ trên người xuống rồi thay mấy bộ đồ trong gói hàng lên người thì ôi thôi. Đập vào mắt Nam là mộtChiếc váy ngủ màu hồng.

Đánh giá qua về chiếc váy thì nó được làm từ chất liệu vải voan mỏng nhẹ, xuyên thấu. Phần thân váy được cắt bất đối xứng, các vạt vải rủ mềm mại, và xoè ra như cánh bướm. Điểm nhấn nổi bật nhất là họa tiết cánh bướm ở phần ngực, được tạo thành từ các dải ren, tạo hình như đôi cánh xòe ra.

Phần dây buộc váy có dây cột sau cổ kiểu yếm và dây thắt lưng ở eo giúp điều chỉnh độ ôm

Hương mặc chiếc váy ngủ lên người rồi đứng trước gương uốn éo để ngắm mình trong gương, vừa ngắm vừa uốn éo Hương vừa cười. Con về phía Nam, Cả cở thể anh bắt đầu nóng bừng lên, ở phía dứoi con cu bắt đầu chỉa lên sau lớp quần, mắt anh dán chặt lấy bộ đồ trên cơ thể Hương. Phải nói là nhìn Hương trong bộ váy ngủ đỏ như hiện thân của sự mềm mại và tự do. Chiếc váy voan mỏng nhẹ khẽ đung đưa theo từng cử động, làm nổi bật đường nét uyển chuyển của cơ thể. Đôi cánh bướm trên ngực như đang mở ra để lộ cặp vú đang ẩn lấp sau lớp áo voan mỏng tôn thêm vẻ mong manh mà quyến rũ. Trong ánh sáng dịu, sắc đỏ của vải hòa cùng làn da, tạo nên một hình ảnh vừa thanh thoát vừa gợi nên cảm giác ấm áp, dịu dàng.



Rồi Hương cởi chiếc váy rồi cúi xuống lấy thêm 1 bộ đồ nữa lên thì ui trời ơi. Nó là 1 bộ nội y màu vang đỏ có nơ ruy băng lớn trước ngực. Phần dây đan tinh tế ở ngực. Phần thân dưới được cắt táo bạo cùng với chiếc tất lưới đen nhìn rất cuốn hút.

Ánh nắng hắt vào người Hương sau cửa kính càng tôn lên vẻ đẹp của người phụ nữ khoác lên mình bộ nội y đỏ rực như một đóa hoa đang nở . Chiếc nơ lớn trước ngực khẽ rung theo từng nhịp thở, mềm mại mà kiêu kỳ, như ẩn chứa trong đó một lời thì thầm của sự tự tin.

Chất satin ánh lên dưới làn da mịn, hòa cùng ren mảnh tạo nên một tổng thể vừa táo bạo vừa tinh tế. Mỗi đường cắt, mỗi dải dây đều như được tạo ra để tôn vinh dáng hình và thần thái của Hương và dường nhue những bộ đồ này sinh ra là để dành cho Hương vậy



Anh tiến lại gần, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, giọng nói pha chút ngạc nhiên nhưng ấm áp:

– Ủa, bộ đồ sexy này ở đâu ra vậy em?



Hương khẽ nghiêng đầu, mỉm cười:

– À, Thắng tặng đấy.



Nam bật cười, giọng anh thoải mái và thật:

– Ra là vậy. Anh đoán không sai mà. Nhìn là biết gu của cậu ta rồi ,vừa tinh tế vừa biết tôn vẻ đẹp của em.

Anh nhìn Hương trong gương, ánh mắt đầy tự hào:

– Nhưng mà, anh phải công nhận… khi em mặc vào, nó đẹp hơn hẳn.



Hương khẽ cười, hơi nghiêng người dựa vào vai chồng:

– Anh không ghen à?



– Sao phải ghen? – Nam đáp nhẹ, nụ cười vẫn trên môi. – Thắng tặng em là vì yêu em, còn anh thấy em đẹp, anh cũng vui. Chúng ta đều yêu em theo cách riêng, thế thôi.

Anh nói thêm, giọng hóm hỉnh:

– thật ra là anh cũng có ghen đấy nhưng mà không sao đâu. Với lại, anh có lợi chứ đâu thiệt, em đẹp hơn, tự tin hơn, thì nhà mình cũng rạng rỡ hơn.



Hương bật cười khẽ, rồi quay lại ôm lấy anh.

– Anh lúc nào cũng biết cách làm em vui nhỉ.



Nam nhìn vợ, ánh mắt anh đầy trìu mến:

– Vì anh biết điều gì khiến em vui mà



Hai người đứng trong ánh sáng ấm áp của buổi trưa, nụ cười hòa vào nhau

Nam khẽ nói:

– hay là tối nay anh rủ Thắng qua nhà mình nhé? em nhớ mặc bộ đỏ này cho bữa tối nhé. Anh cá là Thắng mà thấy, chắc cũng phải thốt lên rằng anh có mắt chọn vợ nhất đấy.



Hương cười lớn, vừa vui vừa ngượng.

– Anh này, nói gì mà kỳ!



– Kỳ đâu, anh nói thật mà. – Nam đáp, giọng đùa vui. – Anh yêu em, Thắng cũng thương em



Hương gật đầu, ánh mắt long lanh
 

Vuongtieuthie

Sắp Làm Checker
27/2/19
432
253
62
46
Tphcm
VND
0
Tín dụng
2,093
Chương 57



Sau khi hai vợ chồng cùng nhau mặn nồng thì Hương nằm ngủ thiếp đi trong vòng tay của Nam. Anh ôm lấy cô, nhìn cô nằm gọn trong vòng tay mà ngủ giống như con mèo vậy, dễ thương và ấm áp vô cùng. Cả 2 ôm lấy ngau ngủ cho tới gần trưa thì ở ngoài cửa tiếng hai đứa nhóc gọi

  • bố mẹ ơi dậy nấu con cho ăn, chúng con đói rồi
Tiếng gọi của 2 đứa làm Nam và Hương giật mình tỉnh dậy, với lấy điện thoại để xem giờ, đã 11h rồi bảo sao 2 đứa nhóc kêu đói là phải, cả hai khoác vội bộ quần áo để ra ngoài nấu cơm. Hương mở cửa ôm lấy 2 đứa con rồi phi ra bếp để nấu nướng.



Mùi gạo mới, mùi rau thơm, mùi hành phi dậy lên khiến căn nhà bỗng đầy sức sống. Hai đứa nhỏ lon ton chạy ra bếp, reo lên:

– Hôm nay mẹ nấu món gì ạ?



– Mẹ định làm thịt kho trứng, canh rau dền với cá rán nhé. – Hương vừa nói vừa cười. – Nhưng hôm nay mẹ muốn cả nhà cùng nấu.



Nam từ phòng bước ra,cười hiền:

– Lệnh tổng động viên rồi à? Thôi, anh đầu bếp dự bị sẵn sàng.



Cả nhà cùng bật cười. Trong bếp, tiếng nước chảy, tiếng dao thớt hòa cùng tiếng nói cười rộn rã. Nam cẩn thận rửa rau, hai đứa nhỏ tranh nhau bóc trứng luộc, Hương đứng bên, vừa nêm nếm vừa nhắc nhở:

– Đừng bóc mạnh quá, trứng sẽ nứt đấy!

– Nhưng con thích bóc nhanh mà! – đứa nhỏ nói, giọng hồn nhiên khiến Hương bật cười.



Nam liếc sang, nhìn vợ cúi đầu bên nồi cá đang rán, tóc cô buộc cao, vài sợi rơi xuống gáy. khung cảnh giản dị, ấm áp, và thật yên bình. Một khoảnh khắc nhỏ thôi, nhưng đủ để cho người đọc cảm thấy sự hạnh phúc của gia đình này.

Khi món ăn cuối cùng được bày ra, cả nhà ngồi quanh bàn. Hương gắp miếng cá vàng rụm, đặt vào bát của Nam:

– Anh thử xem, em chiên có cháy không?



– Vừa tới. – Nam đáp, nhai chậm rãi, rồi cười – Nhưng hình như thiếu một thứ…

– Thiếu gì ạ? – hai đứa nhỏ cùng hỏi.

– Thiếu một món của “chú Thắng” nấu. Anh đáp nhẹ.



Không khí khựng lại nửa giây. Hương nhìn Nam nhíu mày rồi cười. Ánh mắt không có gì trách móc, chỉ là một nụ cười thật lòng. Cô khẽ gật, cười đáp:

– Ừ, đúng là chú Thắng nấu ăn ngon thật. Nhưng hôm nay, mình phải tự tay nấu chứ.



Hai đứa nhỏ không để ý gì thêm, vẫn mải mê ăn uống, kể chuyện ở trường. Tiếng cười của chúng vang lên trong căn nhà nhỏ





Bữa trưa kết thúc trong tiếng bát đũa lách cách và mùi nắng trưa phả vào hiên nhà. Hương rửa bát, Nam lau bàn, hai đứa nhỏ chạy ra ban công tưới cây.



Khi Nam dọn bàn xong, anh lau tay rồi từ đăng sau ôm lấy cô, vòng tay Nam đưa tới ngực cô, Hương thì không mặc áo ngực nên anh cảm nhận được cặp vú rất mềm mại sau lớp áo kia. Anh ghé vào tai Hương khẽ nói

– Em biết không, anh thích nhất là những ngày như thế này.

– Vì sao? – cô hỏi, giọng nhỏ.

– vì tất cả chúng ta đều có một nhàu hạnh phúc

Hương nhìn anh, mỉm cười, ánh mắt ánh lên một thứ gì đó lặng lẽ nhưng sâu sắc.

– Em cũng nghĩ vậy, anh à. Chỉ cần ngồi ăn một bữa cơm, được chăm sóc chồng con là em cảm thấy hạnh phúc rồi

Dọn dẹp xong xuôi Hương bảo hai đứa nhỏ về phòng ngủ trưa còn Hương và Nam ôm lấy nhau đi về phòng mình, vào tới phòng Nam nằm xuống giường cầm điện thoại lên xem tiktok, còn Hương thì đứng lúi húi bóc mấy gói hàng màu đen ra. Nam xem điện thoại nên cũng không để ý cho tới khi Hương cở bộ đồ trên người xuống rồi thay mấy bộ đồ trong gói hàng lên người thì ôi thôi. Đập vào mắt Nam là mộtChiếc váy ngủ màu hồng.

Đánh giá qua về chiếc váy thì nó được làm từ chất liệu vải voan mỏng nhẹ, xuyên thấu. Phần thân váy được cắt bất đối xứng, các vạt vải rủ mềm mại, và xoè ra như cánh bướm. Điểm nhấn nổi bật nhất là họa tiết cánh bướm ở phần ngực, được tạo thành từ các dải ren, tạo hình như đôi cánh xòe ra.

Phần dây buộc váy có dây cột sau cổ kiểu yếm và dây thắt lưng ở eo giúp điều chỉnh độ ôm

Hương mặc chiếc váy ngủ lên người rồi đứng trước gương uốn éo để ngắm mình trong gương, vừa ngắm vừa uốn éo Hương vừa cười. Con về phía Nam, Cả cở thể anh bắt đầu nóng bừng lên, ở phía dứoi con cu bắt đầu chỉa lên sau lớp quần, mắt anh dán chặt lấy bộ đồ trên cơ thể Hương. Phải nói là nhìn Hương trong bộ váy ngủ đỏ như hiện thân của sự mềm mại và tự do. Chiếc váy voan mỏng nhẹ khẽ đung đưa theo từng cử động, làm nổi bật đường nét uyển chuyển của cơ thể. Đôi cánh bướm trên ngực như đang mở ra để lộ cặp vú đang ẩn lấp sau lớp áo voan mỏng tôn thêm vẻ mong manh mà quyến rũ. Trong ánh sáng dịu, sắc đỏ của vải hòa cùng làn da, tạo nên một hình ảnh vừa thanh thoát vừa gợi nên cảm giác ấm áp, dịu dàng.



Rồi Hương cởi chiếc váy rồi cúi xuống lấy thêm 1 bộ đồ nữa lên thì ui trời ơi. Nó là 1 bộ nội y màu vang đỏ có nơ ruy băng lớn trước ngực. Phần dây đan tinh tế ở ngực. Phần thân dưới được cắt táo bạo cùng với chiếc tất lưới đen nhìn rất cuốn hút.

Ánh nắng hắt vào người Hương sau cửa kính càng tôn lên vẻ đẹp của người phụ nữ khoác lên mình bộ nội y đỏ rực như một đóa hoa đang nở . Chiếc nơ lớn trước ngực khẽ rung theo từng nhịp thở, mềm mại mà kiêu kỳ, như ẩn chứa trong đó một lời thì thầm của sự tự tin.

Chất satin ánh lên dưới làn da mịn, hòa cùng ren mảnh tạo nên một tổng thể vừa táo bạo vừa tinh tế. Mỗi đường cắt, mỗi dải dây đều như được tạo ra để tôn vinh dáng hình và thần thái của Hương và dường nhue những bộ đồ này sinh ra là để dành cho Hương vậy



Anh tiến lại gần, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, giọng nói pha chút ngạc nhiên nhưng ấm áp:

– Ủa, bộ đồ sexy này ở đâu ra vậy em?



Hương khẽ nghiêng đầu, mỉm cười:

– À, Thắng tặng đấy.



Nam bật cười, giọng anh thoải mái và thật:

– Ra là vậy. Anh đoán không sai mà. Nhìn là biết gu của cậu ta rồi ,vừa tinh tế vừa biết tôn vẻ đẹp của em.

Anh nhìn Hương trong gương, ánh mắt đầy tự hào:

– Nhưng mà, anh phải công nhận… khi em mặc vào, nó đẹp hơn hẳn.



Hương khẽ cười, hơi nghiêng người dựa vào vai chồng:

– Anh không ghen à?



– Sao phải ghen? – Nam đáp nhẹ, nụ cười vẫn trên môi. – Thắng tặng em là vì yêu em, còn anh thấy em đẹp, anh cũng vui. Chúng ta đều yêu em theo cách riêng, thế thôi.

Anh nói thêm, giọng hóm hỉnh:

– thật ra là anh cũng có ghen đấy nhưng mà không sao đâu. Với lại, anh có lợi chứ đâu thiệt, em đẹp hơn, tự tin hơn, thì nhà mình cũng rạng rỡ hơn.



Hương bật cười khẽ, rồi quay lại ôm lấy anh.

– Anh lúc nào cũng biết cách làm em vui nhỉ.



Nam nhìn vợ, ánh mắt anh đầy trìu mến:

– Vì anh biết điều gì khiến em vui mà



Hai người đứng trong ánh sáng ấm áp của buổi trưa, nụ cười hòa vào nhau

Nam khẽ nói:

– hay là tối nay anh rủ Thắng qua nhà mình nhé? em nhớ mặc bộ đỏ này cho bữa tối nhé. Anh cá là Thắng mà thấy, chắc cũng phải thốt lên rằng anh có mắt chọn vợ nhất đấy.



Hương cười lớn, vừa vui vừa ngượng.

– Anh này, nói gì mà kỳ!



– Kỳ đâu, anh nói thật mà. – Nam đáp, giọng đùa vui. – Anh yêu em, Thắng cũng thương em



Hương gật đầu, ánh mắt long lanh
Tiếp thớt ơi. Gay cấn quá rồi
 
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

Bài viết liên quan