Chương 42
Trong phòng khách sạn
Ánh đèn vàng dịu hắt xuống ga trắng. Căn phòng nhỏ, im lặng đến mức Hương nghe rõ tiếng tim mình gõ thình thịch, dồn dập như muốn phá tung lồng ngực.
Thắng khép cửa. Tiếng “cạch” vang lên, rất khẽ nhưng cũng đủ để không còn đường lui. Anh đứng đó, tựa lưng vào cửa, mắt không rời cô.
Hương bước vào vài bước, nhưng rồi dừng lại. Khoảng cách chỉ còn mấy bước chân, vậy mà không gian như kéo dài vô tận. Đôi mắt họ va vào nhau cái nhìn ấy, vừa cháy bỏng vừa nghẹn ngào, như chứa cả trăm lời mà không ai dám nói ra.
Thắng tiến lại gần. Một bước. Hai bước. Mỗi bước, không khí càng đặc quánh. Khi còn cách cô chỉ một nhịp thở, bàn tay anh khẽ nâng cằm Hương, ánh mắt rực lên như lửa bị kìm nén quá lâu.
Hương run rẩy, mi mắt khép lại trong khoảnh khắc môi họ chạm nhau. Ban đầu chỉ là một cái hôn chạm khẽ, nhưng rồi, như đê vỡ, nỗi khát khao dồn nén bùng trào. Anh siết lấy cô, nụ hôn trở nên gấp gáp, vồ vập, hơi thở hòa vào nhau, nóng hổi và dồn dập.
Lưng Hương chạm vào tường. Lạnh. Đối lập hoàn toàn với vòng tay Thắng đang siết chặt, nóng như thiêu đốt. Những ngón tay anh trượt dọc sống lưng cô, khiến từng tế bào như rùng mình thức giấc.
Cô đáp lại. Không còn ngập ngừng, không còn sợ hãi. Bàn tay Hương níu lấy áo anh, kéo mạnh, như thể muốn rút ngắn khoảng cách cuối cùng giữa hai cơ thể.
Tiếng vải sột soạt. Họ cuốn lấy nhau, dồn nén bao ngày chờ đợi, bùng nổ thành cơn khát vừa dữ dội vừa ngọt ngào.
Tiếng hôn gấp gáp dần chậm lại, như thể họ cùng kiệt sức trong cơn vồ vập đầu tiên. Nhưng chính lúc ấy, sự khát khao lắng xuống thành một dòng chảy sâu hơn, cuốn cả hai vào.
Thắng khẽ nhấc Hương lên, đặt cô xuống mép giường. Ga trắng lạnh mát, đối nghịch với làn da họ đang nóng hừng hực. Anh cúi xuống, môi lần theo những khoảng da trần vừa được lộ ra, như một người khát tìm dòng nước ngọt.
Hương run lên. Cơ thể cô đón nhận từng cái chạm, như thể mỗi ngón tay anh đi qua đều để lại một quầng sáng nhỏ, lan rộng, kết nối thành ngọn lửa âm ỉ cháy.
Khoảnh khắc quần áo rơi xuống sàn, không gian như chỉ còn hai ngọn lửa đang quấn lấy nhau, cháy dữ dội rồi hòa thành một.
Khi anh nhập vào cô, tất cả ranh giới vỡ tan. Nó không còn là hai cơ thể tách biệt, mà là một dòng chảy duy nhất, trào dâng rồi rút xuống, từng nhịp từng nhịp như sóng biển.
Hơi thở hòa vào hơi thở. Tim đập hòa vào tim. Mỗi chuyển động vừa dữ dội vừa dịu dàng, như một khúc nhạc có cả nốt cao vút lẫn nốt trầm ngân.
Trong giây phút ấy, Hương nhắm mắt, để mặc mình bị cuốn đi. Không còn Nam, không còn gia đình, không còn những lời dằn vặt. Chỉ còn cô, và người đàn ông này, cùng nhau tạo thành một nhịp sống hoàn toàn khác.
Khi cơn sóng cuối cùng rút đi, căn phòng rơi vào một khoảng lặng đặc quánh. Chỉ còn tiếng điều hòa rì rầm và những hơi thở gấp gáp dần chậm lại, trộn lẫn vào nhau.
Thân thể họ vẫn còn quấn chặt, mồ hôi còn đọng thành giọt, nhưng sức lực dường như đã tan chảy, để lại một cảm giác nhẹ bẫng vừa như bay bổng, vừa như rơi xuống hư không.
Thắng khẽ nghiêng đầu, áp môi lên trán Hương. Đó không còn là nụ hôn vồ vập của khát khao, mà là cái chạm khẽ, chứa đựng sự chiếm hữu xen lẫn dịu dàng.
— em ước gì… thời gian có thể dừng lại ở đây.
Hương không trả lời ngay. Cô nằm im, mắt nhìn lên trần nhà phủ ánh đèn vàng mờ. Trong khóe mắt thoáng ánh lên một tia mềm yếu, như thể chính cô cũng khao khát điều ấy, nhưng cùng lúc lại sợ hãi nó.
Cô khẽ quay sang, để đầu mình tựa vào ngực Thắng. Nhịp tim anh đập dồn dập, rồi từ từ chậm lại, hòa cùng nhịp thở của cô. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cả hai như thực sự là một.
Bàn tay Thắng chậm rãi di chuyển, như người lữ khách lần tìm một vùng đất chưa từng đặt chân tới. Khi những ngón tay anh dừng lại nơi bầu ngực của Hương, hơi thở cô khựng lại, đôi vai run nhẹ, như thể vừa bị một ngọn gió lạ chạm vào.
Hương nhắm mắt, đôi bàn tay vô thức siết chặt lấy ga giường. Trái tim cô đập nhanh, từng nhịp như tiếng trống dội trong đêm núi rừng. Thắng cúi xuống, môi anh đặt một nụ hôn khẽ, mơn man, vừa như ngợi ca vừa như chiếm hữu.
Trong khoảng khắc ấy, Hương có cảm giác cả thân thể mình đang nở hoa, từng cánh hoa run rẩy hé mở dưới hơi ấm từ bàn tay và đôi môi của anh.
Thắng càng dấn sâu, từng nụ hôn như những đốm lửa nhỏ thắp sáng một vùng trời thăm thẳm trong Hương. Ngực cô căng lên, run rẩy đón nhận, như một đóa hoa đang hé nở hết mình trước cơn gió xuân nóng bỏng.
Hơi thở Hương gấp gáp, từng tiếng rời khỏi đôi môi khẽ hé, hòa vào nhịp thở dồn dập của Thắng. Bàn tay anh không còn dò dẫm nữa, mà trở nên chắc chắn, chiếm hữu, nâng niu lẫn đòi hỏi.
Mỗi cái chạm, mỗi cái hôn của Thắng khiến Hương như bị kéo vào một cơn xoáy — nơi cảm giác vừa ngọt ngào, vừa dữ dội đến choáng váng. Cô ngửa đầu, để mặc cho thân thể mình được anh khám phá, để mặc cơn lửa âm ỉ cháy bùng lên thành ngọn sóng cuộn trào.
Trong khoảnh khắc ấy, Hương không còn giữ lại một khoảng nào cho lý trí. Cô chỉ còn lại bản năng, khát khao, và sự run rẩy mềm yếu khi trao mình trọn vẹn vào vòng tay người đàn ông ấy.
Những cái hôn, những cái chạm của Thắng không còn dừng ở một điểm, mà lan tỏa, cuốn Hương vào một cơn lốc không lối thoát. Từ lồng ngực, ngọn lửa lan xuống, rồi bùng lên khắp cơ thể, thiêu đốt mọi ranh giới cô từng cố dựng lên.
Mỗi lần bàn tay Thắng lướt qua, Hương có cảm giác như từng mạch máu trong mình đang dần hòa chung với anh. Cô run lên, không rõ vì ngượng ngập hay vì khoái cảm, chỉ biết rằng mọi cảm giác đều đang bị cuốn đi, cuồn cuộn như thác đổ.
Thắng ghì chặt hơn, đôi môi anh lần tìm từng khoảng da trần, để lại những dấu vết vô hình nhưng cháy bỏng. Cơ thể Hương, từng chút một, mở ra, đón nhận, rồi quấn lấy anh như cơn sóng đêm tìm đến bờ cát.
Khoảnh khắc hai thân thể sát vào nhau, Hương rùng mình. Không còn khoảng cách, không còn “anh” và “em” tách biệt, mà chỉ còn một dòng chảy duy nhất — ấm nóng, dào dạt, vỡ òa, rồi lại ngân dài như một khúc nhạc trầm sâu trong đêm.
Trong vòng tay ấy, Hương nhắm mắt. Lý trí rơi rụng. Chỉ còn lại một cảm giác rõ rệt: cô đang tan vào anh, toàn vẹn và không lối quay về.
Đôi môi Thắng rời khỏi môi Hương, chậm rãi men dần xuống. Mỗi cái chạm như một đốm lửa rơi trên làn da, khiến từng thớ thịt Hương rung lên, căng tràn chờ đợi.
Cô cắn nhẹ môi, nhắm chặt mắt. Cảm giác ấy vừa lạ lẫm vừa mãnh liệt, như thể toàn bộ cơ thể đang trở thành nhạc cụ, còn Thắng là kẻ đang chơi một bản hòa âm bằng hơi thở, bằng môi lưỡi, bằng sự dịu dàng và táo bạo đan xen.
Khi anh dừng lại nơi đỉnh cao mềm mại, Hương nghẹn một tiếng rên khẽ. Một luồng điện chạy dọc sống lưng, lan ra tứ chi, làm đôi bàn tay cô vô thức siết chặt ga giường.
Thắng không vội vàng. Anh kiên nhẫn như đang nếm trải một thứ mật ngọt hiếm hoi, để mỗi chuyển động đều chậm rãi nhưng sâu, khiến Hương chìm dần vào cơn lốc cảm giác, vừa ngọt ngào vừa dữ dội, đến mức gần như mất hết kiểm soát.
Hương ngửa đầu, hơi thở gấp gáp, ngực phập phồng theo từng nhịp anh khám phá. Trong khoảnh khắc ấy, cô không còn giữ nổi khoảng cách nào nữa, để mặc mình tan chảy trong dòng cảm giác mê loạn mà Thắng đang dệt nên.
Hơi thở của Hương ngày một dồn dập, như thể từng nhịp anh mang đến đều đẩy cô ra sát mép vực thẳm. Cơ thể căng lên, run rẩy trong vòng tay anh.
Rồi bất chợt, như một sợi dây căng quá lâu chợt đứt, Hương bật người, đôi tay luồn qua gáy Thắng, kéo anh ngã xuống cùng mình. Môi cô tìm môi anh, nụ hôn không còn e dè hay đón nhận nữa, mà bùng nổ dữ dội, như muốn nuốt trọn, trả lại từng khoảnh khắc anh vừa trao.
Thắng hơi sững lại, rồi cười khẽ trong hơi thở gấp gáp, để mặc cho cô chủ động dẫn dắt. Những ngón tay Hương trượt dọc lưng anh, móng tay vô thức cào nhẹ, để lại những vệt nóng rát nhưng đầy khích lệ.
— Em… không thể chịu nổi nữa… — cô thì thầm, giọng đứt quãng trong nụ hôn.
Lời nói ấy như một ngọn lửa tạt thêm dầu. Thắng vòng tay siết lấy cô, còn Hương, thay vì chỉ đón nhận, bắt đầu cuốn anh vào nhịp điệu của chính mình. Từng chuyển động mạnh mẽ, cuồng nhiệt, hòa quyện giữa khát khao và sự giải phóng, khiến cả căn phòng như xoáy vào cơn lốc không lối thoát.
Trong khoảnh khắc ấy, họ không còn phân biệt ai dẫn, ai theo. Chỉ còn một sự hòa nhập hoàn toàn, cuồng say đến mức cả hai như quên đi mọi giới hạn.
Hương như biến thành một con người khác. Nỗi khao khát bị dồn nén lâu nay vỡ òa, khiến cô không còn là người phụ nữ e dè, giằng co giữa đúng sai nữa, mà trở thành ngọn lửa cháy bùng, dẫn dắt Thắng vào vòng xoáy của chính mình.
Cô xoay người, đè anh xuống ga trắng, ánh mắt lóe lên vừa ngọt ngào vừa hoang dại. Bàn tay run run nhưng quyết liệt, lần tìm khắp cơ thể anh, như muốn ghi nhớ từng tấc da, từng nhịp đập.
Thắng bất ngờ, đôi môi hé mở như muốn nói điều gì, nhưng rồi chỉ kịp bật ra một tiếng rên khẽ khi Hương chủ động cuốn lấy anh. Nụ hôn của cô không còn là sự đáp lại, mà là chiếm lĩnh, nuốt trọn hơi thở anh, làm anh cũng phải run lên vì khoái lạc.
Nhịp điệu trở nên gấp gáp, dữ dội hơn hẳn lần đầu. Mỗi chuyển động, mỗi cái siết chặt, đều như xé toạc mọi ranh giới. Tiếng thở gấp, tiếng ga giường nhàu nát, tất cả hòa thành một bản nhạc cuồng nhiệt, đưa họ vượt lên khỏi mọi kiểm soát.
Đỉnh điểm ập đến, không báo trước, dữ dội đến mức cả hai gần như mất hết ý thức. Hương vùi mặt vào vai Thắng, toàn thân run bắn, còn Thắng vòng tay siết chặt lấy cô, như sợ mình sẽ tan rã nếu không bám vào nhau.
Khoảnh khắc ấy, họ cùng nổ tung, mãnh liệt, thậm chí còn cuồng say hơn lần đầu — như thể cả hai linh hồn thực sự hòa vào nhau, bỏ mặc tất cả để chỉ còn sống cho giây phút này.
Hương bất ngờ siết chặt lấy Thắng, ánh mắt rực lên trong ánh đèn vàng mờ. Cô không còn để mình bị cuốn theo nữa, mà trở thành người dẫn nhịp. Với một sự táo bạo hiếm thấy, cô cầm thứ đó của Thắng đưa vào đúng chỗ, cô tự hạ thấp người, để khoảng cách cuối cùng giữa họ biến mất.
Thắng khẽ bật ra một tiếng nghẹn, toàn thân căng cứng. Anh chưa từng thấy Hương như vậy: chủ động, mạnh mẽ, cuốn lấy anh trong nhịp điệu rực lửa của chính mình.
Cơ thể cô chuyển động, vừa dịu dàng vừa dồn dập, như một cơn sóng nối tiếp cơn sóng, cuốn anh theo, khiến mọi suy nghĩ đều tan biến chỉ còn khoái cảm tràn ngập.
Hương ngửa đầu, hơi thở đứt quãng, mái tóc rơi lòa xòa trên vai, nhưng trong từng nhịp chuyển động, cô lại càng như hòa tan hoàn toàn vào Thắng. Cả căn phòng run lên theo nhịp điên cuồng ấy, cho đến khi hai người cùng nổ tung, dữ dội và trọn vẹn hơn cả lần đầu.
Hương cưỡi trên người Thắng, thân thể cô sáng bóng dưới ánh đèn vàng nhạt của căn phòng. Mái tóc dài rũ xuống, quệt vào da thịt anh, mang theo hương thơm ngọt ngào lẫn hơi thở nóng rực.
Cô chủ động đặt hai tay lên ngực Thắng, đôi mắt mơ màng xen lẫn rực cháy. Chậm rãi, cô nhún xuống, từng nhịp đưa cả hai hòa vào nhau lần nữa. Mỗi chuyển động khiến Thắng nghẹn lại, hai bàn tay anh lập tức siết lấy eo cô, như muốn giữ chặt nhưng lại không ngăn nổi sự chủ động cuồng nhiệt ấy.
Tiếng da thịt va vào nhau vang lên nhịp nhàng, hòa lẫn với tiếng rên rỉ nén lại nơi cổ họng. Hương nhắm mắt, đầu ngửa ra sau, từng nhịp nhún mạnh mẽ như xé toạc khoảng lặng của căn phòng, khiến mọi suy nghĩ về Nam, về gia đình, về tội lỗi… đều biến mất.
Thắng nhìn lên, hình ảnh Hương trong giây phút ấy khiến anh gần như phát điên. Anh khẽ bật thành tiếng:
— Chị… chị làm em không chịu nổi nữa…
Nhưng Hương không dừng lại. Cô càng nhún nhanh hơn, mạnh hơn, để mặc cơ thể cuốn theo khoái cảm trào dâng, như muốn chứng minh rằng ở giây phút này, cô thuộc về anh trọn vẹn.
Đến khi Hương chạm đến cơn cực điểm, Hương gần như gục xuống ngực Thắng, toàn thân run rẩy. Ở phía dưới cái thứ nước trắng đục chảy ra từ lồn Hương phủ kín lấy cặc Thắng. Cô đã ra. Ra trong tư thế cưỡi ngựa. Anh ôm chặt lấy cô, hơi thở dồn dập hòa vào nhau, trong căn phòng vẫn chỉ có tiếng điều hòa rì rầm và dư âm của sự hòa quyện cuồng nhiệt vừa rồi.
Sau cơn bùng nổ dữ dội, Hương rã rời thả người xuống ngực Thắng. Làn da họ dính chặt vào nhau, còn đọng mồ hôi nóng hổi, nhưng nhịp thở dần kéo dài, chậm lại.
Thắng vòng tay ôm trọn lấy cô, như thể muốn giữ lại hơi ấm vừa cuộn trào ấy. Trong mắt anh, khoảnh khắc này không chỉ là thỏa mãn thể xác, mà còn như một sự gắn kết sâu thẳm hơn. Anh khẽ vuốt tóc cô, thì thầm:
— Chị làm em phát điên mất…
Hương nhắm mắt, nghe tim anh đập gấp gáp dưới lồng ngực. Một nụ cười mơ hồ thoáng qua nơi khóe môi
Họ nằm quấn lấy nhau, hơi thở vẫn còn nồng nàn sau những nhịp cuồng nhiệt trước đó. Thắng lật người, đặt Hương nằm ngửa trên ga trắng. Ánh đèn vàng hắt xuống gương mặt đỏ bừng của cô, mái tóc xõa tung trên gối, đôi mắt khép hờ như vừa mệt, vừa khát khao.
Anh cúi xuống, đôi môi tham lam tìm lấy môi cô, vừa hôn vừa siết chặt hai bàn tay giữ lấy cơ thể mảnh mai ấy. Khi Thắng dịch người xuống, nhập vào cô trong tư thế truyền thống, Hương bật khẽ một tiếng rên, hai bàn tay vô thức bấu chặt lấy lưng anh.
Nhịp ban đầu chậm rãi, sâu và êm như sóng vỗ bờ. Thắng nhìn xuống, ngắm gương mặt Hương run rẩy trong khoái cảm, đôi má ửng hồng, bờ môi hé mở như đang gọi tên anh mà không thành lời. Cảnh tượng ấy khiến anh không thể kìm nén, từng cú thúc dần trở nên mạnh mẽ, dồn dập hơn.
Cơ thể Hương hòa theo, từng nhịp va chạm khiến cô như tan chảy. Hai chân cô quấn lấy eo anh, kéo anh sát hơn, sâu hơn, như muốn nuốt trọn mọi khoảng cách giữa cả hai.
Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng rên nghẹn xen lẫn tiếng da thịt đập vào nhau nhịp nhàng, dồn dập, cho đến khi cả hai cùng bùng nổ trong khoảnh khắc cực điểm, run rẩy và quấn chặt lấy nhau không buông.
Hương chống tay lên thành giường, lưng khẽ cong. Khoảnh khắc ấy, cô thấy mình vừa yếu ớt vừa nóng bỏng, như đang phơi bày tất cả trước người đàn ông phía sau.
Thắng áp sát, bàn tay mạnh mẽ ôm lấy vòng eo mềm mại, kéo cô về gần mình hơn. Nhịp thở anh hổn hển, hòa cùng tiếng rên khe khẽ của Hương, tạo nên một giai điệu vừa gấp gáp vừa mê hoặc.
Mỗi cú thúc là một đợt sóng cuộn trào, dồn dập rồi lan tỏa khắp thân thể, khiến cô gần như không thể đứng vững. Hương ngửa đầu, môi hé mở, từng tiếng kìm nén bật ra không thể kiểm soát.
Trong khoảnh khắc ấy, cả căn phòng như chao đảo theo từng nhịp họ hòa vào nhau, mạnh mẽ, bản năng, không còn ranh giới nào khác ngoài khát khao nguyên sơ.
Những cú va chạm sau lưng khiến Hương gần như mất kiểm soát. Đôi tay cô bấu chặt vào ga giường, tấm vải trắng nhăn nhúm dưới sức ép từ những ngón tay run rẩy. Toàn thân như bị nhấn chìm trong từng đợt sóng xô dồn dập, mạnh mẽ hơn cả lần trước.
Thắng cúi người xuống, hơi thở nóng hổi phả lên gáy Hương, những nụ hôn gấp gáp rải dọc làn da ướt đẫm mồ hôi. Mỗi lần anh siết chặt eo, kéo cô sát lại, cả căn phòng như vang lên nhịp điệu riêng, cuồng loạn mà hòa hợp.
Hương ngửa cổ, đôi mắt nhắm nghiền, tiếng rên bật ra thành những nhịp đứt quãng. Cô vừa như bị cuốn đi, vừa như chính mình chủ động dâng hiến cho cơn lửa ấy.
— Thắng… em… — Giọng cô nghẹn lại, lạc đi trong cơn run rẩy toàn thân.
Thắng cắn nhẹ vào vai Hương, nhịp điệu càng dồn dập, thúc giục. Từng cú va chạm như muốn xuyên thấu vào tận cùng, phá tan mọi lớp ngăn cách.
Khoảnh khắc cao trào ập đến, cả hai gần như đồng loạt bật tung khỏi mọi kìm nén. Hương gào khẽ, toàn thân run rẩy dữ dội khi cảm giác cực hạn lan tỏa như tia chớp. Thắng cũng siết chặt lấy eo cô, gục đầu xuống lưng, để mặc cơ thể trút ra tất cả.
Trong giây phút ấy, thời gian như vỡ tung, không còn gì ngoài tiếng thở hổn hển, nhịp tim đập loạn và sự hòa quyện đến tận cùng.
Cơn bùng nổ vừa lắng xuống, căn phòng như rơi vào một khoảng tĩnh lặng chỉ còn lại tiếng thở dồn dập, hòa trộn, nặng nề mà ngọt ngào. Thân thể Hương vẫn còn run rẩy, những ngón tay cô bấu chặt vào ga giường giờ dần buông lơi, để mặc mình ngã xuống, kiệt sức mà tan chảy.
Thắng khẽ rút ra. cái thứ nước trắng trắng, đục đục nhễu ra khỏi người Hương chảy xuống cả ga giường. Thắng nằm xuống giường, vòng tay ôm lấy eo Hương, kéo cô ngả vào lòng mình. Không còn những cú thúc mãnh liệt, không còn hơi thở gấp gáp, chỉ còn những nụ hôn rải rác dịu dàng trên bờ vai, dọc sống lưng. Mỗi cái chạm như một lời vỗ về, xoa dịu cả cơ thể vừa bị bào mòn bởi cơn cuồng nhiệt.
Hương quay người lại, nằm trong vòng tay anh. Ánh đèn vàng hắt xuống gương mặt mướt mồ hôi của Thắng, khiến anh vừa dữ dội vừa yếu mềm. Cô đưa tay vuốt nhẹ lên má anh, đôi mắt như muốn nói thay trăm ngàn lời.
— Lúc nãy… chị sợ mình không chịu nổi… — Hương khẽ thì thầm, giọng vẫn lẫn run rẩy.
Thắng mỉm cười, hôn nhẹ lên trán cô.
— em cũng vậy. Nhưng em muốn… được ở cạnh chị, không chỉ trong những phút hoang dại.
Anh siết cô vào ngực, nhịp tim anh vững vàng hơn, như muốn truyền sự an yên sang cô. Hương khẽ nhắm mắt, áp tai vào lồng ngực ấy, để mặc những âm thanh quen thuộc ru mình trôi vào một cơn say dịu dàng, khác hẳn với cuồng loạn ban nãy.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cả hai như tìm thấy một khoảng bình yên hiếm hoi giữa cơn sóng ngầm của cuộc đời.
Không gian sau cao trào chìm vào tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng điều hòa rì rầm và ánh đèn vàng hắt xuống, khiến căn phòng như một thế giới khép kín, tách biệt hoàn toàn với ngoài kia.
Một lúc lâu, Hương khẽ nhổm dậy. Cơ thể vẫn còn dư âm mệt mỏi, nhưng cô biết mình không thể ở lại thêm. Ánh mắt thoáng nhìn đồng hồ treo tường khiến lòng cô se thắt, thời gian trôi nhanh hơn cô mong.
Thắng ngồi bên mép giường, kéo áo sơ mi mặc lại. Động tác chậm rãi, như thể anh cố tình níu kéo từng khoảnh khắc. Thỉnh thoảng, anh ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Hương. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, có một sự gắn bó lặng thầm, nhiều hơn ngàn lời hứa.
Hương khép khuy áo, bàn tay hơi run. Tấm gương đối diện phản chiếu hình ảnh cô, người phụ nữ vừa sống một cuộc đời khác trong vài tiếng đồng hồ, nhưng giờ phải trở về với vai trò quen thuộc. Một thoáng mơ hồ, như chính cô cũng không nhận ra mình.
Thắng bước lại, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
— em ước gì… chị có thể ở lại lâu hơn.
Hương mím môi, ánh mắt rưng rưng nhưng cố giấu. Cô gượng cười, khẽ lắc đầu.
— chị cũng ước… nhưng chúng ta đâu thể.
Khoảnh khắc ấy, bàn tay anh siết chặt hơn, như muốn giữ lại điều gì đang dần vuột khỏi tầm tay. Nhưng rồi, cả hai cùng buông ra không phải vì muốn, mà vì bắt buộc.
Họ cùng bước ra cửa. Tiếng “cạch” vang lên khi chốt khóa bật mở, lần này không phải khởi đầu mà là khép lại. Ra khỏi cánh cửa ấy, họ lại trở về với vai diễn của mình, để những gì vừa diễn ra bị chôn chặt trong một góc sâu kín nhất của tâm hồn.