Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Và tôi đã ngoại tình

Lượt xem: 98628

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 42

Trong phòng khách sạn

Ánh đèn vàng dịu hắt xuống ga trắng. Căn phòng nhỏ, im lặng đến mức Hương nghe rõ tiếng tim mình gõ thình thịch, dồn dập như muốn phá tung lồng ngực.

Thắng khép cửa. Tiếng “cạch” vang lên, rất khẽ nhưng cũng đủ để không còn đường lui. Anh đứng đó, tựa lưng vào cửa, mắt không rời cô.

Hương bước vào vài bước, nhưng rồi dừng lại. Khoảng cách chỉ còn mấy bước chân, vậy mà không gian như kéo dài vô tận. Đôi mắt họ va vào nhau cái nhìn ấy, vừa cháy bỏng vừa nghẹn ngào, như chứa cả trăm lời mà không ai dám nói ra.

Thắng tiến lại gần. Một bước. Hai bước. Mỗi bước, không khí càng đặc quánh. Khi còn cách cô chỉ một nhịp thở, bàn tay anh khẽ nâng cằm Hương, ánh mắt rực lên như lửa bị kìm nén quá lâu.

Hương run rẩy, mi mắt khép lại trong khoảnh khắc môi họ chạm nhau. Ban đầu chỉ là một cái hôn chạm khẽ, nhưng rồi, như đê vỡ, nỗi khát khao dồn nén bùng trào. Anh siết lấy cô, nụ hôn trở nên gấp gáp, vồ vập, hơi thở hòa vào nhau, nóng hổi và dồn dập.

Lưng Hương chạm vào tường. Lạnh. Đối lập hoàn toàn với vòng tay Thắng đang siết chặt, nóng như thiêu đốt. Những ngón tay anh trượt dọc sống lưng cô, khiến từng tế bào như rùng mình thức giấc.

Cô đáp lại. Không còn ngập ngừng, không còn sợ hãi. Bàn tay Hương níu lấy áo anh, kéo mạnh, như thể muốn rút ngắn khoảng cách cuối cùng giữa hai cơ thể.

Tiếng vải sột soạt. Họ cuốn lấy nhau, dồn nén bao ngày chờ đợi, bùng nổ thành cơn khát vừa dữ dội vừa ngọt ngào.

Tiếng hôn gấp gáp dần chậm lại, như thể họ cùng kiệt sức trong cơn vồ vập đầu tiên. Nhưng chính lúc ấy, sự khát khao lắng xuống thành một dòng chảy sâu hơn, cuốn cả hai vào.

Thắng khẽ nhấc Hương lên, đặt cô xuống mép giường. Ga trắng lạnh mát, đối nghịch với làn da họ đang nóng hừng hực. Anh cúi xuống, môi lần theo những khoảng da trần vừa được lộ ra, như một người khát tìm dòng nước ngọt.

Hương run lên. Cơ thể cô đón nhận từng cái chạm, như thể mỗi ngón tay anh đi qua đều để lại một quầng sáng nhỏ, lan rộng, kết nối thành ngọn lửa âm ỉ cháy.

Khoảnh khắc quần áo rơi xuống sàn, không gian như chỉ còn hai ngọn lửa đang quấn lấy nhau, cháy dữ dội rồi hòa thành một.

Khi anh nhập vào cô, tất cả ranh giới vỡ tan. Nó không còn là hai cơ thể tách biệt, mà là một dòng chảy duy nhất, trào dâng rồi rút xuống, từng nhịp từng nhịp như sóng biển.

Hơi thở hòa vào hơi thở. Tim đập hòa vào tim. Mỗi chuyển động vừa dữ dội vừa dịu dàng, như một khúc nhạc có cả nốt cao vút lẫn nốt trầm ngân.

Trong giây phút ấy, Hương nhắm mắt, để mặc mình bị cuốn đi. Không còn Nam, không còn gia đình, không còn những lời dằn vặt. Chỉ còn cô, và người đàn ông này, cùng nhau tạo thành một nhịp sống hoàn toàn khác.

Khi cơn sóng cuối cùng rút đi, căn phòng rơi vào một khoảng lặng đặc quánh. Chỉ còn tiếng điều hòa rì rầm và những hơi thở gấp gáp dần chậm lại, trộn lẫn vào nhau.

Thân thể họ vẫn còn quấn chặt, mồ hôi còn đọng thành giọt, nhưng sức lực dường như đã tan chảy, để lại một cảm giác nhẹ bẫng vừa như bay bổng, vừa như rơi xuống hư không.

Thắng khẽ nghiêng đầu, áp môi lên trán Hương. Đó không còn là nụ hôn vồ vập của khát khao, mà là cái chạm khẽ, chứa đựng sự chiếm hữu xen lẫn dịu dàng.
— em ước gì… thời gian có thể dừng lại ở đây.

Hương không trả lời ngay. Cô nằm im, mắt nhìn lên trần nhà phủ ánh đèn vàng mờ. Trong khóe mắt thoáng ánh lên một tia mềm yếu, như thể chính cô cũng khao khát điều ấy, nhưng cùng lúc lại sợ hãi nó.

Cô khẽ quay sang, để đầu mình tựa vào ngực Thắng. Nhịp tim anh đập dồn dập, rồi từ từ chậm lại, hòa cùng nhịp thở của cô. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cả hai như thực sự là một.

Bàn tay Thắng chậm rãi di chuyển, như người lữ khách lần tìm một vùng đất chưa từng đặt chân tới. Khi những ngón tay anh dừng lại nơi bầu ngực của Hương, hơi thở cô khựng lại, đôi vai run nhẹ, như thể vừa bị một ngọn gió lạ chạm vào.

Hương nhắm mắt, đôi bàn tay vô thức siết chặt lấy ga giường. Trái tim cô đập nhanh, từng nhịp như tiếng trống dội trong đêm núi rừng. Thắng cúi xuống, môi anh đặt một nụ hôn khẽ, mơn man, vừa như ngợi ca vừa như chiếm hữu.

Trong khoảng khắc ấy, Hương có cảm giác cả thân thể mình đang nở hoa, từng cánh hoa run rẩy hé mở dưới hơi ấm từ bàn tay và đôi môi của anh.

Thắng càng dấn sâu, từng nụ hôn như những đốm lửa nhỏ thắp sáng một vùng trời thăm thẳm trong Hương. Ngực cô căng lên, run rẩy đón nhận, như một đóa hoa đang hé nở hết mình trước cơn gió xuân nóng bỏng.

Hơi thở Hương gấp gáp, từng tiếng rời khỏi đôi môi khẽ hé, hòa vào nhịp thở dồn dập của Thắng. Bàn tay anh không còn dò dẫm nữa, mà trở nên chắc chắn, chiếm hữu, nâng niu lẫn đòi hỏi.

Mỗi cái chạm, mỗi cái hôn của Thắng khiến Hương như bị kéo vào một cơn xoáy — nơi cảm giác vừa ngọt ngào, vừa dữ dội đến choáng váng. Cô ngửa đầu, để mặc cho thân thể mình được anh khám phá, để mặc cơn lửa âm ỉ cháy bùng lên thành ngọn sóng cuộn trào.

Trong khoảnh khắc ấy, Hương không còn giữ lại một khoảng nào cho lý trí. Cô chỉ còn lại bản năng, khát khao, và sự run rẩy mềm yếu khi trao mình trọn vẹn vào vòng tay người đàn ông ấy.

Những cái hôn, những cái chạm của Thắng không còn dừng ở một điểm, mà lan tỏa, cuốn Hương vào một cơn lốc không lối thoát. Từ lồng ngực, ngọn lửa lan xuống, rồi bùng lên khắp cơ thể, thiêu đốt mọi ranh giới cô từng cố dựng lên.

Mỗi lần bàn tay Thắng lướt qua, Hương có cảm giác như từng mạch máu trong mình đang dần hòa chung với anh. Cô run lên, không rõ vì ngượng ngập hay vì khoái cảm, chỉ biết rằng mọi cảm giác đều đang bị cuốn đi, cuồn cuộn như thác đổ.

Thắng ghì chặt hơn, đôi môi anh lần tìm từng khoảng da trần, để lại những dấu vết vô hình nhưng cháy bỏng. Cơ thể Hương, từng chút một, mở ra, đón nhận, rồi quấn lấy anh như cơn sóng đêm tìm đến bờ cát.

Khoảnh khắc hai thân thể sát vào nhau, Hương rùng mình. Không còn khoảng cách, không còn “anh” và “em” tách biệt, mà chỉ còn một dòng chảy duy nhất — ấm nóng, dào dạt, vỡ òa, rồi lại ngân dài như một khúc nhạc trầm sâu trong đêm.

Trong vòng tay ấy, Hương nhắm mắt. Lý trí rơi rụng. Chỉ còn lại một cảm giác rõ rệt: cô đang tan vào anh, toàn vẹn và không lối quay về.

Đôi môi Thắng rời khỏi môi Hương, chậm rãi men dần xuống. Mỗi cái chạm như một đốm lửa rơi trên làn da, khiến từng thớ thịt Hương rung lên, căng tràn chờ đợi.

Cô cắn nhẹ môi, nhắm chặt mắt. Cảm giác ấy vừa lạ lẫm vừa mãnh liệt, như thể toàn bộ cơ thể đang trở thành nhạc cụ, còn Thắng là kẻ đang chơi một bản hòa âm bằng hơi thở, bằng môi lưỡi, bằng sự dịu dàng và táo bạo đan xen.

Khi anh dừng lại nơi đỉnh cao mềm mại, Hương nghẹn một tiếng rên khẽ. Một luồng điện chạy dọc sống lưng, lan ra tứ chi, làm đôi bàn tay cô vô thức siết chặt ga giường.

Thắng không vội vàng. Anh kiên nhẫn như đang nếm trải một thứ mật ngọt hiếm hoi, để mỗi chuyển động đều chậm rãi nhưng sâu, khiến Hương chìm dần vào cơn lốc cảm giác, vừa ngọt ngào vừa dữ dội, đến mức gần như mất hết kiểm soát.

Hương ngửa đầu, hơi thở gấp gáp, ngực phập phồng theo từng nhịp anh khám phá. Trong khoảnh khắc ấy, cô không còn giữ nổi khoảng cách nào nữa, để mặc mình tan chảy trong dòng cảm giác mê loạn mà Thắng đang dệt nên.

Hơi thở của Hương ngày một dồn dập, như thể từng nhịp anh mang đến đều đẩy cô ra sát mép vực thẳm. Cơ thể căng lên, run rẩy trong vòng tay anh.

Rồi bất chợt, như một sợi dây căng quá lâu chợt đứt, Hương bật người, đôi tay luồn qua gáy Thắng, kéo anh ngã xuống cùng mình. Môi cô tìm môi anh, nụ hôn không còn e dè hay đón nhận nữa, mà bùng nổ dữ dội, như muốn nuốt trọn, trả lại từng khoảnh khắc anh vừa trao.

Thắng hơi sững lại, rồi cười khẽ trong hơi thở gấp gáp, để mặc cho cô chủ động dẫn dắt. Những ngón tay Hương trượt dọc lưng anh, móng tay vô thức cào nhẹ, để lại những vệt nóng rát nhưng đầy khích lệ.

— Em… không thể chịu nổi nữa… — cô thì thầm, giọng đứt quãng trong nụ hôn.

Lời nói ấy như một ngọn lửa tạt thêm dầu. Thắng vòng tay siết lấy cô, còn Hương, thay vì chỉ đón nhận, bắt đầu cuốn anh vào nhịp điệu của chính mình. Từng chuyển động mạnh mẽ, cuồng nhiệt, hòa quyện giữa khát khao và sự giải phóng, khiến cả căn phòng như xoáy vào cơn lốc không lối thoát.

Trong khoảnh khắc ấy, họ không còn phân biệt ai dẫn, ai theo. Chỉ còn một sự hòa nhập hoàn toàn, cuồng say đến mức cả hai như quên đi mọi giới hạn.

Hương như biến thành một con người khác. Nỗi khao khát bị dồn nén lâu nay vỡ òa, khiến cô không còn là người phụ nữ e dè, giằng co giữa đúng sai nữa, mà trở thành ngọn lửa cháy bùng, dẫn dắt Thắng vào vòng xoáy của chính mình.

Cô xoay người, đè anh xuống ga trắng, ánh mắt lóe lên vừa ngọt ngào vừa hoang dại. Bàn tay run run nhưng quyết liệt, lần tìm khắp cơ thể anh, như muốn ghi nhớ từng tấc da, từng nhịp đập.

Thắng bất ngờ, đôi môi hé mở như muốn nói điều gì, nhưng rồi chỉ kịp bật ra một tiếng rên khẽ khi Hương chủ động cuốn lấy anh. Nụ hôn của cô không còn là sự đáp lại, mà là chiếm lĩnh, nuốt trọn hơi thở anh, làm anh cũng phải run lên vì khoái lạc.

Nhịp điệu trở nên gấp gáp, dữ dội hơn hẳn lần đầu. Mỗi chuyển động, mỗi cái siết chặt, đều như xé toạc mọi ranh giới. Tiếng thở gấp, tiếng ga giường nhàu nát, tất cả hòa thành một bản nhạc cuồng nhiệt, đưa họ vượt lên khỏi mọi kiểm soát.

Đỉnh điểm ập đến, không báo trước, dữ dội đến mức cả hai gần như mất hết ý thức. Hương vùi mặt vào vai Thắng, toàn thân run bắn, còn Thắng vòng tay siết chặt lấy cô, như sợ mình sẽ tan rã nếu không bám vào nhau.

Khoảnh khắc ấy, họ cùng nổ tung, mãnh liệt, thậm chí còn cuồng say hơn lần đầu — như thể cả hai linh hồn thực sự hòa vào nhau, bỏ mặc tất cả để chỉ còn sống cho giây phút này.

Hương bất ngờ siết chặt lấy Thắng, ánh mắt rực lên trong ánh đèn vàng mờ. Cô không còn để mình bị cuốn theo nữa, mà trở thành người dẫn nhịp. Với một sự táo bạo hiếm thấy, cô cầm thứ đó của Thắng đưa vào đúng chỗ, cô tự hạ thấp người, để khoảng cách cuối cùng giữa họ biến mất.

Thắng khẽ bật ra một tiếng nghẹn, toàn thân căng cứng. Anh chưa từng thấy Hương như vậy: chủ động, mạnh mẽ, cuốn lấy anh trong nhịp điệu rực lửa của chính mình.

Cơ thể cô chuyển động, vừa dịu dàng vừa dồn dập, như một cơn sóng nối tiếp cơn sóng, cuốn anh theo, khiến mọi suy nghĩ đều tan biến chỉ còn khoái cảm tràn ngập.

Hương ngửa đầu, hơi thở đứt quãng, mái tóc rơi lòa xòa trên vai, nhưng trong từng nhịp chuyển động, cô lại càng như hòa tan hoàn toàn vào Thắng. Cả căn phòng run lên theo nhịp điên cuồng ấy, cho đến khi hai người cùng nổ tung, dữ dội và trọn vẹn hơn cả lần đầu.

Hương cưỡi trên người Thắng, thân thể cô sáng bóng dưới ánh đèn vàng nhạt của căn phòng. Mái tóc dài rũ xuống, quệt vào da thịt anh, mang theo hương thơm ngọt ngào lẫn hơi thở nóng rực.

Cô chủ động đặt hai tay lên ngực Thắng, đôi mắt mơ màng xen lẫn rực cháy. Chậm rãi, cô nhún xuống, từng nhịp đưa cả hai hòa vào nhau lần nữa. Mỗi chuyển động khiến Thắng nghẹn lại, hai bàn tay anh lập tức siết lấy eo cô, như muốn giữ chặt nhưng lại không ngăn nổi sự chủ động cuồng nhiệt ấy.

Tiếng da thịt va vào nhau vang lên nhịp nhàng, hòa lẫn với tiếng rên rỉ nén lại nơi cổ họng. Hương nhắm mắt, đầu ngửa ra sau, từng nhịp nhún mạnh mẽ như xé toạc khoảng lặng của căn phòng, khiến mọi suy nghĩ về Nam, về gia đình, về tội lỗi… đều biến mất.

Thắng nhìn lên, hình ảnh Hương trong giây phút ấy khiến anh gần như phát điên. Anh khẽ bật thành tiếng:
— Chị… chị làm em không chịu nổi nữa…

Nhưng Hương không dừng lại. Cô càng nhún nhanh hơn, mạnh hơn, để mặc cơ thể cuốn theo khoái cảm trào dâng, như muốn chứng minh rằng ở giây phút này, cô thuộc về anh trọn vẹn.

Đến khi Hương chạm đến cơn cực điểm, Hương gần như gục xuống ngực Thắng, toàn thân run rẩy. Ở phía dưới cái thứ nước trắng đục chảy ra từ lồn Hương phủ kín lấy cặc Thắng. Cô đã ra. Ra trong tư thế cưỡi ngựa. Anh ôm chặt lấy cô, hơi thở dồn dập hòa vào nhau, trong căn phòng vẫn chỉ có tiếng điều hòa rì rầm và dư âm của sự hòa quyện cuồng nhiệt vừa rồi.

Sau cơn bùng nổ dữ dội, Hương rã rời thả người xuống ngực Thắng. Làn da họ dính chặt vào nhau, còn đọng mồ hôi nóng hổi, nhưng nhịp thở dần kéo dài, chậm lại.

Thắng vòng tay ôm trọn lấy cô, như thể muốn giữ lại hơi ấm vừa cuộn trào ấy. Trong mắt anh, khoảnh khắc này không chỉ là thỏa mãn thể xác, mà còn như một sự gắn kết sâu thẳm hơn. Anh khẽ vuốt tóc cô, thì thầm:

— Chị làm em phát điên mất…

Hương nhắm mắt, nghe tim anh đập gấp gáp dưới lồng ngực. Một nụ cười mơ hồ thoáng qua nơi khóe môi

Họ nằm quấn lấy nhau, hơi thở vẫn còn nồng nàn sau những nhịp cuồng nhiệt trước đó. Thắng lật người, đặt Hương nằm ngửa trên ga trắng. Ánh đèn vàng hắt xuống gương mặt đỏ bừng của cô, mái tóc xõa tung trên gối, đôi mắt khép hờ như vừa mệt, vừa khát khao.

Anh cúi xuống, đôi môi tham lam tìm lấy môi cô, vừa hôn vừa siết chặt hai bàn tay giữ lấy cơ thể mảnh mai ấy. Khi Thắng dịch người xuống, nhập vào cô trong tư thế truyền thống, Hương bật khẽ một tiếng rên, hai bàn tay vô thức bấu chặt lấy lưng anh.

Nhịp ban đầu chậm rãi, sâu và êm như sóng vỗ bờ. Thắng nhìn xuống, ngắm gương mặt Hương run rẩy trong khoái cảm, đôi má ửng hồng, bờ môi hé mở như đang gọi tên anh mà không thành lời. Cảnh tượng ấy khiến anh không thể kìm nén, từng cú thúc dần trở nên mạnh mẽ, dồn dập hơn.

Cơ thể Hương hòa theo, từng nhịp va chạm khiến cô như tan chảy. Hai chân cô quấn lấy eo anh, kéo anh sát hơn, sâu hơn, như muốn nuốt trọn mọi khoảng cách giữa cả hai.

Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng rên nghẹn xen lẫn tiếng da thịt đập vào nhau nhịp nhàng, dồn dập, cho đến khi cả hai cùng bùng nổ trong khoảnh khắc cực điểm, run rẩy và quấn chặt lấy nhau không buông.

Hương chống tay lên thành giường, lưng khẽ cong. Khoảnh khắc ấy, cô thấy mình vừa yếu ớt vừa nóng bỏng, như đang phơi bày tất cả trước người đàn ông phía sau.

Thắng áp sát, bàn tay mạnh mẽ ôm lấy vòng eo mềm mại, kéo cô về gần mình hơn. Nhịp thở anh hổn hển, hòa cùng tiếng rên khe khẽ của Hương, tạo nên một giai điệu vừa gấp gáp vừa mê hoặc.

Mỗi cú thúc là một đợt sóng cuộn trào, dồn dập rồi lan tỏa khắp thân thể, khiến cô gần như không thể đứng vững. Hương ngửa đầu, môi hé mở, từng tiếng kìm nén bật ra không thể kiểm soát.

Trong khoảnh khắc ấy, cả căn phòng như chao đảo theo từng nhịp họ hòa vào nhau, mạnh mẽ, bản năng, không còn ranh giới nào khác ngoài khát khao nguyên sơ.

Những cú va chạm sau lưng khiến Hương gần như mất kiểm soát. Đôi tay cô bấu chặt vào ga giường, tấm vải trắng nhăn nhúm dưới sức ép từ những ngón tay run rẩy. Toàn thân như bị nhấn chìm trong từng đợt sóng xô dồn dập, mạnh mẽ hơn cả lần trước.

Thắng cúi người xuống, hơi thở nóng hổi phả lên gáy Hương, những nụ hôn gấp gáp rải dọc làn da ướt đẫm mồ hôi. Mỗi lần anh siết chặt eo, kéo cô sát lại, cả căn phòng như vang lên nhịp điệu riêng, cuồng loạn mà hòa hợp.

Hương ngửa cổ, đôi mắt nhắm nghiền, tiếng rên bật ra thành những nhịp đứt quãng. Cô vừa như bị cuốn đi, vừa như chính mình chủ động dâng hiến cho cơn lửa ấy.

— Thắng… em… — Giọng cô nghẹn lại, lạc đi trong cơn run rẩy toàn thân.

Thắng cắn nhẹ vào vai Hương, nhịp điệu càng dồn dập, thúc giục. Từng cú va chạm như muốn xuyên thấu vào tận cùng, phá tan mọi lớp ngăn cách.

Khoảnh khắc cao trào ập đến, cả hai gần như đồng loạt bật tung khỏi mọi kìm nén. Hương gào khẽ, toàn thân run rẩy dữ dội khi cảm giác cực hạn lan tỏa như tia chớp. Thắng cũng siết chặt lấy eo cô, gục đầu xuống lưng, để mặc cơ thể trút ra tất cả.

Trong giây phút ấy, thời gian như vỡ tung, không còn gì ngoài tiếng thở hổn hển, nhịp tim đập loạn và sự hòa quyện đến tận cùng.

Cơn bùng nổ vừa lắng xuống, căn phòng như rơi vào một khoảng tĩnh lặng chỉ còn lại tiếng thở dồn dập, hòa trộn, nặng nề mà ngọt ngào. Thân thể Hương vẫn còn run rẩy, những ngón tay cô bấu chặt vào ga giường giờ dần buông lơi, để mặc mình ngã xuống, kiệt sức mà tan chảy.

Thắng khẽ rút ra. cái thứ nước trắng trắng, đục đục nhễu ra khỏi người Hương chảy xuống cả ga giường. Thắng nằm xuống giường, vòng tay ôm lấy eo Hương, kéo cô ngả vào lòng mình. Không còn những cú thúc mãnh liệt, không còn hơi thở gấp gáp, chỉ còn những nụ hôn rải rác dịu dàng trên bờ vai, dọc sống lưng. Mỗi cái chạm như một lời vỗ về, xoa dịu cả cơ thể vừa bị bào mòn bởi cơn cuồng nhiệt.

Hương quay người lại, nằm trong vòng tay anh. Ánh đèn vàng hắt xuống gương mặt mướt mồ hôi của Thắng, khiến anh vừa dữ dội vừa yếu mềm. Cô đưa tay vuốt nhẹ lên má anh, đôi mắt như muốn nói thay trăm ngàn lời.

— Lúc nãy… chị sợ mình không chịu nổi… — Hương khẽ thì thầm, giọng vẫn lẫn run rẩy.

Thắng mỉm cười, hôn nhẹ lên trán cô.
— em cũng vậy. Nhưng em muốn… được ở cạnh chị, không chỉ trong những phút hoang dại.

Anh siết cô vào ngực, nhịp tim anh vững vàng hơn, như muốn truyền sự an yên sang cô. Hương khẽ nhắm mắt, áp tai vào lồng ngực ấy, để mặc những âm thanh quen thuộc ru mình trôi vào một cơn say dịu dàng, khác hẳn với cuồng loạn ban nãy.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cả hai như tìm thấy một khoảng bình yên hiếm hoi giữa cơn sóng ngầm của cuộc đời.

Không gian sau cao trào chìm vào tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng điều hòa rì rầm và ánh đèn vàng hắt xuống, khiến căn phòng như một thế giới khép kín, tách biệt hoàn toàn với ngoài kia.

Một lúc lâu, Hương khẽ nhổm dậy. Cơ thể vẫn còn dư âm mệt mỏi, nhưng cô biết mình không thể ở lại thêm. Ánh mắt thoáng nhìn đồng hồ treo tường khiến lòng cô se thắt, thời gian trôi nhanh hơn cô mong.

Thắng ngồi bên mép giường, kéo áo sơ mi mặc lại. Động tác chậm rãi, như thể anh cố tình níu kéo từng khoảnh khắc. Thỉnh thoảng, anh ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Hương. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, có một sự gắn bó lặng thầm, nhiều hơn ngàn lời hứa.

Hương khép khuy áo, bàn tay hơi run. Tấm gương đối diện phản chiếu hình ảnh cô, người phụ nữ vừa sống một cuộc đời khác trong vài tiếng đồng hồ, nhưng giờ phải trở về với vai trò quen thuộc. Một thoáng mơ hồ, như chính cô cũng không nhận ra mình.

Thắng bước lại, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
— em ước gì… chị có thể ở lại lâu hơn.

Hương mím môi, ánh mắt rưng rưng nhưng cố giấu. Cô gượng cười, khẽ lắc đầu.
— chị cũng ước… nhưng chúng ta đâu thể.

Khoảnh khắc ấy, bàn tay anh siết chặt hơn, như muốn giữ lại điều gì đang dần vuột khỏi tầm tay. Nhưng rồi, cả hai cùng buông ra không phải vì muốn, mà vì bắt buộc.

Họ cùng bước ra cửa. Tiếng “cạch” vang lên khi chốt khóa bật mở, lần này không phải khởi đầu mà là khép lại. Ra khỏi cánh cửa ấy, họ lại trở về với vai diễn của mình, để những gì vừa diễn ra bị chôn chặt trong một góc sâu kín nhất của tâm hồn.
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 43

Con phố về đêm rực rỡ ánh đèn, xe cộ qua lại không ngớt. Nhưng trong bước chân Hương và Thắng, có một khoảng lặng riêng mà dòng người xung quanh không chạm tới.

Họ đi song song, khoảng cách chỉ vừa đủ để không ai nghi ngờ, nhưng mỗi bước như gắn liền bằng một sợi dây vô hình. Lâu lâu, Hương liếc sang. Ánh mắt Thắng cũng đang nhìn cô. Cái nhìn ấy ấm áp, dịu dàng, chứa đầy sự gắn bó, nhưng lại kèm theo một lớp sương mờ của điều không thể.

Bàn tay Thắng thoáng dịch sang gần, như muốn chạm vào tay cô. Nhưng khi chỉ còn một nhịp nữa, anh kịp dừng lại, khẽ siết những ngón tay thành nắm, giấu vào túi quần. Hương nhìn thấy, tim nhói lên. Một thoáng, cô ước gì mình có thể bất chấp tất cả để nắm lấy bàn tay ấy.

Tiếng giày gõ nhịp trên vỉa hè. Cả hai bước đi mà không nói nhiều, nhưng không khí căng đầy những lời chưa thốt. Chỉ một cái nhìn, một hơi thở, cũng đủ để cả hai hiểu: họ vừa chia sẻ với nhau điều sâu sắc nhất, nhưng ngoài kia, thế giới không cho phép họ mang theo.

Đến ngã tư, Hương khẽ dừng lại. Ánh đèn xanh đỏ hắt lên gương mặt cô, làm đôi mắt thêm mơ hồ.
— Em. đi đường này…

Giọng cô nhỏ, như sợ nếu nói to hơn thì sự thật sẽ vỡ tung.

Thắng gật đầu. Anh nhìn cô thật lâu, ánh mắt chứa đựng cả sự nuối tiếc lẫn dịu dàng.
— em sẽ chờ lần sau…

Hương khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười run run, như một vết nứt mỏng trên mặt hồ tĩnh lặng. Cô quay đi, bước nhanh, để giấu đi những cảm xúc đang chực trào.

Thắng đứng lại, nhìn bóng lưng cô hòa vào dòng người, càng lúc càng xa. Trái tim anh như bị ai kéo căng: một nửa là ngọt ngào của vừa rồi, một nửa là vị đắng của chia ly.

Giữa phố phường ồn ào, chỉ còn hai kẻ lặng thầm, mang theo một bí mật vừa cháy bỏng vừa xót xa.

Đêm đã khuya. Hương đứng trước cánh cửa nhà mình, tay hơi run khi tra chìa khóa. Cảm giác kim loại lạnh ngắt chạm vào da làm cô thoáng rùng mình, khác hẳn hơi ấm còn vương trên cơ thể vài giờ trước.

Cửa mở ra, căn nhà chìm trong ánh đèn vàng nhạt nơi phòng khách. Nam ngồi đó, trên ghế sofa, chiếc điện thoại còn sáng trong tay. Anh ngẩng lên khi nghe tiếng cửa, ánh mắt thoáng hiện sự ngạc nhiên lẫn dò xét.

— Em đi đâu giờ này mới về? – giọng anh đều đều, không to tiếng, nhưng khiến tim Hương đập thình thịch.

Cô hít một hơi, gượng cười:
— À… công ty có việc gấp, em với chị kế toán phải ngồi rà soát lại hợp đồng. Xong xuôi muộn quá, nên em mới về giờ này…

Nam im lặng vài giây, đôi mắt nhìn cô chằm chằm, như muốn xuyên qua lớp ngụy trang mỏng manh kia. Rồi anh đặt điện thoại xuống bàn, khẽ gật:
— Ừ. Lần sau cố gắng về sớm. Anh thấy dạo này em bận suốt.

Hương gật đầu, bước nhanh về phía phòng, cố tránh ánh mắt chồng. Nhưng khi đi ngang, Nam bất chợt nắm lấy cổ tay cô. Bàn tay anh rắn chắc, hơi ấm quen thuộc mà bấy lâu nay Hương ít khi để ý.

— Em có mệt không? – Nam hỏi, giọng trầm hơn thường lệ.

Hương khựng lại. Một thoáng, tim cô thắt lại. Ánh mắt Nam không hẳn nghi ngờ, mà nhiều hơn là lo lắng. Cái lo lắng của một người chồng đã ở bên cô bao năm, nhưng bây giờ lại như một khoảng cách xa lạ.

Cô rút tay ra, gượng cười:
— Em không sao. Em chỉ muốn nghỉ thôi.

Rồi không đợi Nam nói thêm, Hương bước nhanh vào phòng ngủ. Cánh cửa khép lại, lưng cô tựa vào đó, mắt nhắm chặt. Tất cả ký ức vừa xảy ra với Thắng vẫn còn nguyên nóng hổi, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng đầy nặng nề nơi này.

Một thoáng, Hương thấy mình như kẻ đứng giữa hai thế giới: một bên là gia đình, trách nhiệm, một bên là tình yêu cuồng nhiệt vừa bùng cháy. Và cô không biết, con đường mình đang đi sẽ dẫn đến đâu.

Hương thay vội bộ đồ ngủ, tắt đèn lớn chỉ để lại chiếc đèn ngủ nhỏ trên bàn. Ánh sáng cam mờ phủ xuống, khiến căn phòng như được bao bọc bởi một màn tĩnh lặng.

Cô nằm xuống giường, xoay lưng về phía Nam, cố gắng nhắm mắt lại, nhưng trong đầu còn vang vọng hơi thở, cái siết tay, ánh mắt nóng bỏng của Thắng. Thân thể cô vẫn còn dư âm run rẩy, mệt lả sau những gì vừa diễn ra.

Nam tắt điện thoại, đặt lên bàn. Anh chậm rãi leo lên giường, nằm xuống cạnh vợ. Một lúc, bàn tay anh khẽ đặt lên eo Hương, kéo nhẹ cô vào lòng.

— Dạo này em hay về muộn, chắc cũng mệt… nhưng anh thấy mình xa nhau quá. – giọng Nam thấp, thì thầm bên tai cô.

Hương giật mình. Trái tim cô đập mạnh, không phải vì khao khát, mà vì hoảng hốt. Bàn tay Nam trượt dần lên, dò tìm hơi ấm quen thuộc. Anh cúi xuống, chạm môi lên gáy cô.

Hương cứng người lại. Mỗi cái chạm của Nam đều khiến cô bất giác so sánh với Thắng với sự cuồng nhiệt vừa bùng nổ cách đây không lâu. Sự khác biệt ấy như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào tận tim.

— Em… mệt rồi… để mai nhé. – Hương thì thào, giọng nhỏ đến mức như sợ Nam nghe thấy rõ.

Nam khựng lại. Trong bóng tối, anh im lặng vài giây, rồi rút tay về, quay lưng lại. Khoảng trống giữa hai người trên giường càng trở nên mênh mông.

Hương nhắm mắt, nhưng nước mắt khẽ rơi nơi khóe mi. Cô tự hỏi, mình đang đánh mất điều gì, và rồi nhận lại điều gì?

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng quạt trần xoay đều. Nhưng trong lòng Hương, cả hai ngọn lửa một của Thắng, một của Nam đang giằng xé, thiêu đốt.


Sáng sớm hôm sau, Nam dậy sớm hơn thường lệ. Anh bước vào phòng tắm, định rửa mặt rồi chuẩn bị đi làm.

Nhưng ngay khi cánh cửa khép lại, mắt anh chạm phải một thứ khiến trái tim đập lạc nhịp. Trên rổ quần áo bẩn, chiếc quần lót ren mỏng của Hương vắt hờ, trên đó còn vương vãi vài vệt nhầy trắng đục, đã khô lại nhưng vẫn dễ dàng nhận ra.

Nam khựng lại. Cả người anh lạnh băng. Ánh mắt dán chặt vào món đồ nhỏ bé ấy như bị hút cạn hơi thở. Một thoáng, anh nghĩ đến chuyện đêm qua Hương đã từ chối anh, nói mệt. Vậy tại sao…?

Một dòng suy nghĩ đen tối ập tới, khiến thái dương anh giật liên hồi. Nghi ngờ, phẫn nộ, và nỗi đau âm ỉ trộn lẫn, dồn lên đến nghẹt thở.

Nam không chạm vào chiếc quần lót. Anh chỉ đứng đó, hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm, đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Môi anh mím lại, gương mặt căng cứng, nhưng ánh mắt thì tối sầm, dữ dội.

Ngoài phòng, Hương vẫn còn nằm trên giường, kéo chăn ngang ngực, tưởng rằng Nam đang chuẩn bị đi làm như mọi ngày. Cô không hề biết rằng, ngay trong căn phòng tắm chỉ cách mình vài bước chân, một cơn giông tố ngầm đã bắt đầu nổi lên.

Nam bước ra khỏi phòng tắm. Khuôn mặt anh bình thản đến lạ, như thể chẳng có gì vừa xảy ra. Anh mặc áo sơ mi, xắn tay rồi đi thẳng xuống bếp.

Tiếng dao thớt, tiếng xoong nồi va chạm vang lên đều đặn, quen thuộc như mọi buổi sáng khác. Anh vẫn nấu món trứng ốp la Hương thích, vẫn đun nồi cháo cho con. Từng động tác của Nam chậm rãi, có phần chăm chút hơn thường lệ, như thể muốn che lấp cơn giông tố đang cuộn trào trong ngực.

Hương tỉnh dậy, bước ra khỏi phòng. Cô thấy Nam đang lúi húi bên bếp, lưng anh thẳng, bờ vai rộng vững chãi. Mùi đồ ăn thơm lan tỏa khiến căn nhà nhỏ ấm áp, bình yên như chẳng có gì xáo động.

– Anh dậy sớm vậy? – Hương cười khẽ, giọng có chút ngượng ngùng vì nghĩ đến chuyện tối qua đã từ chối anh.

Nam quay lại, nở một nụ cười nhẹ, rất dịu dàng:
– Thấy em mệt, nên anh dậy làm cho em ăn sáng.

Ánh mắt anh nhìn cô, vẫn ấm áp, vẫn chan chứa sự quan tâm thường nhật. Nhưng sâu trong đó, có một bóng tối vừa hé, một lớp ngờ vực đang lặng lẽ cuộn lại, chờ dịp vỡ tung.

Hương thoáng chột dạ, nhưng rồi nhanh chóng tự trấn an. Cô tiến lại, vòng tay ôm ngang eo Nam từ phía sau, như để khỏa lấp cảm giác bất an của mình. Nam mỉm cười, bàn tay thoáng siết nhẹ bàn tay cô đặt trên bụng mình.

Bên ngoài, mọi thứ êm đềm. Nhưng bên trong, cả hai đều đang che giấu những điều không thể nói ra.

Cả gia đình ngồi vào bàn ăn. Bát cháo nóng, đĩa trứng ốp la vàng ươm, rau xào còn bốc hơi nghi ngút. Không khí buổi sáng tưởng như ấm cúng, bình thường như bao ngày khác.

Con cái tíu tít kể chuyện ở lớp, vừa ăn vừa cười. Hương thỉnh thoảng gắp thức ăn cho con, cố giữ vẻ tự nhiên, còn Nam thì lặng lẽ gắp thêm cho vợ.

– Em ăn đi, hôm nay trông em hơi xanh. – Nam nói, giọng quan tâm.

Hương thoáng giật mình, tim đập mạnh. Câu nói ấy nghe thì bình thường, nhưng không hiểu sao lại khiến cô thấy như có gai nhọn ẩn sau sự dịu dàng ấy. Cô vội cúi xuống, vành tai hơi nóng lên:
– Ừ… chắc tại mấy hôm nay em ngủ muộn.

Nam nhìn cô vài giây, rồi mỉm cười, không nói gì thêm. Anh quay sang trò chuyện với con, tỏ ra vô tư. Nhưng đôi mắt anh, mỗi lần liếc về phía Hương, lại thoáng hiện một tia soi xét, rất nhanh, rồi lẩn đi.

Hương cảm nhận rõ điều đó. Cô ngồi đó, cầm muỗng cháo, mà lòng bồn chồn như có sợi dây thít chặt. Hình ảnh đêm qua với Thắng chợt ùa về, nóng bỏng, cuồng nhiệt, rồi ngay lập tức bị bóng dáng trầm tĩnh của Nam đè nén.

Bữa ăn trôi qua, tiếng nói cười của con gái là lớp vỏ bọc hoàn hảo. Nhưng dưới lớp vỏ ấy, giữa hai người lớn, một khoảng lặng mỏng manh nhưng căng thẳng đang hình thành giống như bề mặt mặt hồ phẳng lặng, bên dưới lại có dòng nước xoáy đang chờ cuốn phăng tất cả.

Sau bữa ăn, Nam dắt con đi học thêm. Hương ở lại dọn bàn, rửa chén. Những động tác quen thuộc hằng ngày, nhưng hôm nay, mọi thứ trở nên nặng nề khác lạ.

Chiếc muỗng va vào thành chén, vang lên một tiếng “keng” nhỏ, khiến Hương giật mình. Cô đặt vội xuống, hít một hơi dài rồi lau tay, bước về phòng ngủ.

Cánh cửa khép lại sau lưng, căn phòng chìm trong im lặng. Hương ngồi xuống mép giường, đôi tay siết chặt tấm chăn như tìm chỗ bấu víu. Trong đầu, ánh mắt của Nam ở bàn ăn vừa rồi cứ hiện lên bình thản, dịu dàng, nhưng đằng sau như có một lớp sương mù dày đặc, che giấu thứ gì đó mà cô không thể nắm bắt.

Cô đưa tay lên ngực, tim vẫn đập dồn dập. Anh ấy có nghi ngờ gì không? Liệu… có phát hiện ra?

Những hình ảnh đêm qua với Thắng ùa về, dữ dội như thước phim quay chậm: nụ hôn, vòng tay, hơi thở nóng rực. Cơ thể cô vẫn còn râm ran, như bị đánh thức lần nữa chỉ bởi ký ức. Nhưng cùng lúc, cảm giác tội lỗi len lỏi, buốt nhói tận sâu.

Hương đứng bật dậy, bước đến gương. Khuôn mặt phản chiếu trong gương nhợt nhạt nhưng đôi mắt lại ánh lên thứ lửa khó dập tắt. Cô chạm nhẹ vào gò má mình, tự hỏi: Mình đã thay đổi đến mức nào rồi? Có còn là Hương của ngày trước nữa không?

Bất giác, giọt nước mắt lăn xuống. Không biết là vì hạnh phúc thoáng qua hay vì nỗi lo sợ đang bủa vây. Cô lau vội, rồi ngồi phịch xuống giường, ôm gối, như thể nếu không làm vậy, tâm trí sẽ sụp đổ.

Trong căn phòng ấy, Hương như kẹt giữa hai thế giới: một bên là Nam và gia đình yên ả, một bên là Thắng với ngọn lửa rực cháy. Và cô biết, sớm muộn gì, lớp vỏ mỏng manh kia cũng sẽ rạn nứt.

Cửa nhà khẽ kêu “cạch”.

Hương giật thót, vội lau nước mắt bằng tay áo rồi đứng bật dậy. Cô ngỡ Nam đã đưa con đi rồi, nhưng tiếng bước chân quen thuộc vang lên từ ngoài phòng khách, mỗi lúc một gần.

Cửa phòng ngủ bật mở. Nam hiện ra, tay cầm chiếc túi hồ sơ. Anh cười nhẹ, giọng tự nhiên:
— Anh quên hồ sơ ở nhà, quay lại lấy rồi đi luôn.

Hương nắm chặt góc chăn, tim đập như muốn vỡ tung. Cô cố giữ giọng bình thản:
— Ừ… em tưởng anh đi rồi.

Nam bước vào vài bước, mắt liếc qua căn phòng. Gối chăn vẫn gọn gàng, nhưng cái không khí đặc quánh trong phòng khiến anh hơi khựng lại. Anh nhìn sang Hương, ánh mắt dịu dàng nhưng chứa một nét gì đó âm thầm khó đoán.

— Em vừa khóc à? – Nam hỏi, giọng nửa bông đùa nửa dò xét.

Hương sững người, lúng túng quay đi, giả vờ sắp xếp lại tấm ga giường.
— Không… em đâu có. Chắc bụi bay vào mắt thôi.

Nam không nói thêm. Anh chỉ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy dừng lại ở khóe môi, không lan đến ánh mắt. Anh cúi xuống nhặt tập hồ sơ rồi đứng thẳng, nhìn Hương thêm một nhịp dài.

— Anh đi đây. Tối nay chắc về muộn.

Cánh cửa khép lại, bước chân anh xa dần.

Hương ngồi phịch xuống giường, toàn thân rã rời. Trong giây phút ngắn ngủi ấy, cô cảm nhận rõ rệt: Nam không hề tin hoàn toàn lời cô nói. Và ánh mắt ấy, dịu dàng nhưng âm thầm soi mói, khiến nỗi sợ hãi trong cô bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 44

Nam bước xuống cầu thang, tay cầm tập hồ sơ mà đầu óc chẳng để ý nổi đến công việc. Cánh cửa căn hộ vừa khép lại sau lưng, nhưng hình ảnh Hương trong phòng vẫn ám chặt trong mắt anh.

Đôi mắt đỏ hoe. Cái giọng lúng túng. Và cả cách cô tránh ánh nhìn của anh.

Nam dừng lại ở bãi xe, hít một hơi dài. Anh cố tự nhủ: Có thể chỉ là mình nghĩ nhiều. Hương vẫn là Hương, hiền lành, tận tụy. Có lẽ cô ấy thật sự mệt mỏi thôi. Nhưng trong lòng, một mảnh gai nhỏ đã cắm vào, khiến anh càng cố xua đi càng thấy nhói.

Những chi tiết lặt vặt bắt đầu xâu chuỗi lại.
• Cái quần lót trong phòng tắm hôm trước, dính thứ chất nhầy lạ mà anh không dám nghĩ đến.
• Những tin nhắn Hương thường cầm điện thoại ra ban công đọc, nói là “đồng nghiệp công ty”.
• Và bây giờ… đôi mắt vừa khóc, nhưng lại không chịu thừa nhận.

Nam siết chặt tay lái xe, khớp ngón tay trắng bệch. Trong ngực, có cái gì đó vừa nóng vừa lạnh, như một ngọn lửa bùng lên nhưng lại bị nhấn chìm ngay tức khắc.

Chẳng lẽ… Hương đang giấu anh điều gì?

Ý nghĩ ấy khiến tim anh nặng trĩu. Nam vốn không phải kẻ đa nghi, nhưng trực giác đàn ông mách bảo có điều gì đó bất ổn. Anh nhìn tập hồ sơ trong tay, rồi nhìn ra cổng khu chung cư. Đáng lẽ phải đi thẳng đến công ty, nhưng chân anh cứ chần chừ.

Một giọng nói khe khẽ vang trong đầu: Nếu mình lặng lẽ theo dõi… có lẽ sẽ biết được sự thật.

Nam hít sâu, ngồi vào xe, nhưng tay vẫn không vội nổ máy. Trong khoảnh khắc ấy, lòng anh giằng xé giữa niềm tin và sự nghi ngờ, giữa khát khao giữ lấy bình yên và nỗi thôi thúc muốn xé toang bức màn đang che mắt mình.

Nam ngồi trong xe thật lâu, ánh mắt dán vào gương chiếu hậu, nơi phản chiếu bóng mình mệt mỏi và căng thẳng. Trái tim anh gõ dồn dập, nhưng không phải vì công việc hay áp lực cuộc sống thường nhật, mà vì một nỗi lo mơ hồ đang lớn dần, như con sóng ngầm đe dọa nhấn chìm mọi thứ.

Anh từng tin Hương tuyệt đối. Tin đến mức chưa bao giờ nghĩ đến việc cô có thể giấu giếm điều gì. Nhưng chính vì thế, từng khe hở nhỏ lại càng trở nên nguy hiểm, bởi nó làm lung lay niềm tin ấy một cách dữ dội.

Nam siết vô lăng. Mình không thể cứ mơ hồ đoán già đoán non. Mình cần biết rõ. Chỉ có sự thật mới khiến mình yên lòng hoặc… buộc phải đối diện.

Ý nghĩ ấy khiến anh lạnh người, nhưng lại dứt khoát.

Tối hôm đó, trong bữa cơm, Nam vẫn cười nói, vẫn lặng lẽ gắp thêm thức ăn cho Hương như mọi ngày. Anh không để lộ một khe hở nào. Nhưng sâu bên trong, một kế hoạch đã hình thành.

Ngày mai, anh sẽ xin nghỉ một buổi làm. Hoặc ít nhất, anh sẽ ra ngoài cùng giờ với Hương, rồi âm thầm theo dõi. Nếu cần, anh sẵn sàng nhờ một người bạn thân vốn làm trong dịch vụ bảo vệ để có thêm manh mối.

Nam nhìn Hương đối diện, ánh đèn vàng hắt xuống khiến gương mặt cô vừa hiền lành vừa xa vắng. Cô múc canh, đặt nhẹ bát trước mặt anh, cười thoáng chút gượng gạo.

Anh gật đầu, giả vờ như không nhận ra. Nhưng trong mắt anh lúc này, Hương không còn chỉ là người vợ thân thuộc nữa, mà còn là một ẩn số anh buộc phải giải.

Ngày mai… mình sẽ biết rõ.

Sáng hôm sau, Nam dậy sớm hơn thường lệ. Anh rửa mặt, ăn mặc chỉnh tề như chuẩn bị đi làm, nhưng trong lòng lại trĩu nặng một kế hoạch khác.

Hương vẫn thoăn thoắt như mọi ngày: buộc tóc gọn gàng, chọn một chiếc váy công sở nhã nhặn, tô chút son môi hồng nhạt. Tất cả đều quen thuộc, nhưng trong mắt Nam, từng cử chỉ ấy lại như được phủ thêm một lớp sương mù khó đoán.

“Anh hôm nay đi làm sớm thế?” – Hương thoáng liếc nhìn, vừa chỉnh lại túi xách.
Nam mỉm cười, giọng bình thản:
— Ừ, anh có cuộc họp sớm. Em đi trước đi.

Hương gật đầu, bước nhanh ra cửa. Vừa nghe tiếng cánh cửa khép lại, Nam lập tức với lấy chìa khóa xe, bước theo.


Anh giữ khoảng cách an toàn, chiếc xe của Hương lọt vào tầm mắt nhưng không quá gần. Trong gương chiếu hậu, Nam thấy mình giống một kẻ săn mồi lặng lẽ, bám theo con mồi nhưng không để lộ dấu vết.

Đường phố buổi sáng đông đúc, dòng xe chen chúc, giúp anh dễ dàng hòa lẫn. Mỗi khi Hương dừng đèn đỏ, Nam cũng dừng cách vài xe, mắt không rời bóng dáng quen thuộc ấy.

Thay vì rẽ thẳng đến công ty như mọi khi, Hương bất ngờ cho xe ghé vào một quán cà phê nhỏ, nằm khuất trong con phố yên tĩnh.

Tim Nam nhói lên một nhịp. Cô ấy chưa bao giờ ghé chỗ này trước đây.

Anh dừng lại cách đó một đoạn, tắt máy, quan sát. Từ phía xa, anh thấy Hương bước vào quán, dáng vẻ có phần vội vàng, ánh mắt ngó nghiêng như sợ ai bắt gặp.

Và rồi… một bóng dáng đàn ông xuất hiện từ bên trong. Chính là Thắng.

Họ ngồi xuống cùng bàn, Hương cúi đầu, nụ cười thoáng ửng trên môi. Thắng nghiêng người nói điều gì đó khiến cô bật cười rất khẽ. Khoảnh khắc ấy, như một nhát dao đâm vào lòng Nam.

Anh bấu chặt vô lăng, đến nỗi khớp ngón tay trắng bệch. Cảm giác bàng hoàng, nghi ngờ bấy lâu nay đang từ từ hóa thành một sự thật rõ rệt.


Anh hít sâu, buông người dựa vào ghế, ánh mắt vẫn dán chặt vào khung cửa kính nơi Hương và Thắng ngồi đối diện nhau. Từ xa, anh không nghe thấy cuộc trò chuyện, nhưng chỉ cần nhìn cách ánh mắt họ chạm nhau, anh cũng hiểu: đó không còn là một mối quan hệ bình thường.

Trời ạ… vậy là…

Trong lồng ngực, trái tim Nam như muốn nổ tung. Nhưng anh vẫn cố kìm nén. Đây chưa phải lúc bộc lộ. Anh cần thêm bằng chứng, thêm sự thật rõ ràng hơn.

Nam ngồi bất động trong xe, ánh mắt dán vào khung cửa kính quán cà phê. Thời gian trôi qua nặng nề, từng phút dài như hàng giờ. Ly cà phê trước mặt Hương đã vơi quá nửa, còn Thắng thì thỉnh thoảng nghiêng người nói gì đó khiến cô mỉm cười. Nụ cười ấy, vốn quen thuộc với Nam, giờ lại trở thành một mũi kim nhọn xoáy vào tim anh.

Cuối cùng, Hương đứng dậy. Thắng cũng theo sau, bước đi song song với cô ra cửa. Cả hai không vội vã, nhưng trong từng cử chỉ lại có một sự ăn ý thầm lặng khiến Nam lạnh sống lưng.

Nam vội khởi động xe, lùi nhẹ để giữ khoảng cách. Từ gương chiếu hậu, anh thấy Hương và Thắng ra đến vỉa hè. Hương hơi nghiêng đầu về phía Thắng, mái tóc buông xuống chạm vào vai anh. Thắng bật cười, bàn tay khẽ chạm vào khuỷu tay cô một động tác nhỏ nhưng quá thân mật để có thể coi là vô tình.

Nam siết chặt tay lái, hàm răng cắn chặt đến mức nghe rõ tiếng nghiến. Chúng không còn giữ kẽ… ngay giữa phố đông người.

Họ không đi về hướng công ty của Hương. Thay vào đó, Thắng mở cửa xe mình, một chiếc sedan màu đen, rồi galăng nghiêng người che cho cô khi cô bước vào. Cảnh tượng ấy khiến Nam thấy ruột gan mình như bị ai đó cào xé.

Nam lập tức cho xe lăn bánh, giữ khoảng cách vừa đủ. Trong gương, chiếc sedan của Thắng nhập vào dòng xe tấp nập, còn anh thì như một cái bóng, lặng lẽ bám theo.

Mỗi khúc cua, mỗi lần dừng đèn đỏ, tim Nam lại dồn dập như trống trận. Anh sợ lạc mất dấu, nhưng cũng sợ chính mình sẽ tận mắt chứng kiến điều không thể chịu nổi.

Và rồi, khi xe Thắng rẽ vào một con đường nhỏ dẫn ra khu ngoại ô yên tĩnh, không phải hướng công ty, không phải nơi quen thuộc nào, Nam hiểu: chuyện này đã vượt xa khỏi những nghi ngờ mơ hồ.

Anh nhắm mắt một thoáng, mở ra, ánh nhìn sắc lạnh. Mình phải biết hết. Phải tận mắt nhìn đến cùng.

Chiếc sedan của Thắng chậm rãi rẽ vào một con phố nhỏ vắng vẻ, nơi ánh đèn đường hiu hắt soi mờ những tấm biển cũ kỹ. Nam bám sát phía sau, tim đập dồn dập đến mức bàn tay siết trên vô-lăng cũng rịn mồ hôi.

Con phố ấy dẫn đến một khách sạn nhỏ, kiểu nhà nghỉ bình dân nhưng kín đáo, khuất sau hàng cây. Nam thấy xe Thắng bật xi-nhan, quẹo vào bãi để xe. Toàn thân anh như đông cứng lại.

Không thể nào… Họ thực sự…

Từ trong xe, Nam nín thở quan sát. Hương bước xuống trước. Dù ban đêm, dù ánh sáng mờ nhạt, anh vẫn nhận ra rõ dáng đi ấy, chiếc váy công sở quen thuộc nay lại trở thành bằng chứng phản bội nhức nhối. Thắng bước xuống, vòng qua phía sau, bàn tay thoáng đặt lên lưng Hương như thể hướng dẫn, che chở.

Họ đi sóng đôi. Một thoáng, Hương hơi ngẩng lên nhìn quanh, như sợ bị ai bắt gặp. Nam cúi rạp xuống vô-lăng, tim nện thình thịch, thậm chí nín thở như thể chỉ một hơi thở mạnh cũng đủ để bị lộ.

Rồi… Hương và Thắng biến mất sau cánh cửa kính mờ của khách sạn. Bóng dáng họ hòa lẫn trong ánh đèn vàng yếu ớt, chỉ còn lại Nam ngồi chết lặng.

Khoảnh khắc ấy, tất cả mọi suy đoán, mọi nghi ngờ không còn là tưởng tượng nữa. Nó hiển hiện, trần trụi và tàn nhẫn trước mắt anh.

Nam tựa lưng vào ghế, mắt mở trừng trừng nhưng lại trống rỗng. Hơi thở nặng nề, một phần vì đau đớn, một phần vì cơn giận dữ đang cuộn trào.

Anh muốn xông vào, muốn lôi Hương ra ngay lập tức. Nhưng đôi tay vẫn dán chặt vào vô-lăng, không nhúc nhích được. Một ý nghĩ lạnh lẽo vang lên trong đầu:

Nếu mình làm ầm lên bây giờ, mọi thứ sẽ sụp đổ. Gia đình, con cái… tất cả sẽ tan nát.

Nam ngửa đầu ra ghế, nhắm mắt. Một giọt mồ hôi hay nước mắt lăn xuống, anh cũng không rõ. Ngoài kia, cánh cửa khách sạn vẫn đóng kín, nuốt chửng người vợ anh yêu thương, cùng với sự bình yên cuối cùng trong cuộc hôn nhân của họ.

Nam ngồi bất động trong xe, lưng dán chặt vào ghế, hai mắt đăm đăm hướng về phía cánh cửa khách sạn. Đồng hồ trên bảng táp-lô nhích từng phút, rồi từng giờ. Thời gian trôi chậm chạp, nhưng trong lòng anh thì từng giây lại như lửa đốt.

Khói thuốc lảng bảng trong không gian kín, tàn thuốc dồn lại trong gạt tàn đã thành một lớp dày. Nam vốn ít hút, nhưng đêm nay, từng hơi thuốc chính là cách duy nhất để anh giữ mình tỉnh táo, để ngăn cơn cuồng nộ khỏi bùng phát quá sớm.

Rồi… khoảng nửa đêm, cánh cửa khách sạn khẽ mở.

Ánh đèn vàng hắt ra một vệt sáng ngắn ngủi, soi rõ bóng dáng hai người bước ra.

Hương đi trước, mái tóc có chút rối, gương mặt hồng lên như vừa thoát khỏi một cơn say nồng. Thắng theo sau, khẽ vươn tay nắm lấy khuỷu tay cô, động tác tự nhiên như một thói quen đã lặp lại nhiều lần.

Nam bấu chặt tay lái. Đầu óc anh ong lên, trái tim đập dồn dập như muốn vỡ tung.

Họ không nói nhiều, chỉ trao cho nhau một cái nhìn. Nhưng cái nhìn ấy… đủ giết chết Nam. Nó không phải ánh mắt xã giao, cũng không phải ánh mắt vụng trộm hời hợt. Nó là ánh mắt của hai kẻ vừa thực sự hòa vào nhau, ánh mắt vừa gắn bó, vừa đắm chìm, vừa tiếc nuối khi phải rời đi.

Nam cảm thấy như có một lưỡi dao vô hình đâm xuyên qua lồng ngực. Không còn nghi ngờ, không còn giả định tất cả đã rõ ràng, trần trụi và cay đắng.

Anh vội cúi xuống, tránh để họ thấy. Nhưng hình ảnh ấy đã hằn sâu vào não, không thể xóa mờ.

Khi Hương và Thắng bước lên xe, ánh mắt họ vẫn kịp dõi theo nhau lần cuối, như níu kéo điều vừa trải qua. Còn Nam, ngồi trong chiếc xe chìm trong bóng tối, im lặng chứng kiến, tim như rỉ máu từng nhịp.

Đêm ấy, con phố vắng lặng, chỉ còn tiếng động cơ xa dần. Nhưng trong Nam, một cơn bão thực sự bắt đầu hình thành vừa giận dữ, vừa đau đớn, vừa uất nghẹn đến nghẹt thở.
 

MAINHO312

Bé Đang Tập Nói
14/4/21
3
1
17
31
thanh hóa
VND
0
Tín dụng
12
Mình chỉ góp ý nhỏ mong tác giả có thể xem xét ạ.truyện mình đang là truyện sex mà mấy chap gần đây đang thiếu mô tả về những cảnh làm tình.Nó đang hơi hướng sang truyện ngôn tình nhiều.e cảm ơn
 
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Mấy chương này là để dẫn dắt câu chuyện của Nam và Hương thôi. Phải dẫn dắt từ từ rồi lúc sau cảm xúc mới dâng trào ạ
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Với cả em vừa đi viện về nên sức khoẻ không được tốt. Cũng có thể ảnh hưởng tới viế truyện nữa
 

doidua

Bé Đang Tập Nói
11/7/25
142
36
18
31
Hải dương
VND
0
Tín dụng
426
Mình nhớ ko nhầm là bác cho nam ra gặp thắng và cho phép hương thắng quan hệ với nhau rồi mà nhỉ, sao giờ như kiểu chưa biết mối quan hệ này vậy
 
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 45

Sau cái đêm ngồi chết lặng trong xe, tận mắt chứng kiến Hương cùng Thắng bước ra từ khách sạn, Nam không còn là chính mình nữa. Anh trở về nhà với đôi mắt đỏ ngầu, đầu óc quay cuồng, nhưng trái ngược với cơn giận bùng nổ mà người ta vẫn tưởng, Nam lại chọn cách im lặng.

Im lặng… để theo dõi.

Những ngày sau đó, mỗi khi Hương nói dối “tan ca muộn” hay “đi gặp khách hàng”, Nam đều bám theo. Anh không nói gì, không hỏi han, chỉ lặng lẽ ngồi trong chiếc xe, giữ khoảng cách đủ xa để không bị phát hiện, nhưng đủ gần để ghi lại từng chi tiết.

Ở quán cà phê gần công ty, Nam thấy Thắng ngồi sẵn, ánh mắt lấp lánh khi Hương bước vào. Họ trò chuyện nhỏ nhẹ, thỉnh thoảng lại trao nhau một cái chạm tay lén lút dưới bàn. Với người ngoài, trông họ chỉ như đồng nghiệp thân thiết, nhưng Nam đã quá quen để nhìn ra sự khác thường trong ánh mắt và nụ cười ấy.

Ở con hẻm nhỏ dẫn vào khách sạn, Nam nhìn thấy chính bàn tay Thắng đặt lên lưng Hương, dìu cô bước nhanh vào trong. Bóng dáng hai người khuất dần sau cánh cửa kính xoay tròn, để lại Nam ngồi trong xe, tim quặn thắt nhưng mắt không rời đi.

Ngày qua ngày, những cảnh tượng lặp đi lặp lại như từng nhát dao găm thêm vào trái tim anh. Mỗi nhát cắt một sâu, một rõ ràng hơn.

Nam bắt đầu ghi chép. Anh đánh dấu thời gian Hương rời khỏi nhà, địa điểm gặp gỡ, thậm chí cả những khoảnh khắc cô trở về với mái tóc hơi rối và đôi môi khẽ sưng đỏ. Tất cả chi tiết, Nam lưu lại cẩn thận, như một bằng chứng sống cho nỗi đau không thể chối bỏ.

Nhưng kỳ lạ thay, càng theo dõi, Nam càng rơi vào trạng thái mâu thuẫn. Anh không lập tức đối chất, cũng không vạch trần, mà chỉ lặng lẽ gom góp sự thật, như thể chính bản thân chưa đủ can đảm để kết liễu tất cả.

Có lúc, trong khoảnh khắc nhìn thấy Hương cười rạng rỡ bên Thắng, Nam bỗng muốn xông vào, lôi cô ra và hét vào mặt:
— Tại sao?

Nhưng bàn tay anh lại chỉ siết chặt vô lăng đến bật gân xanh, rồi buông ra, để xe nổ máy trong lặng lẽ.

Anh biết… mình đang bị đẩy dần tới bờ vực. Và chỉ cần thêm một mảnh ghép nữa, một giọt nước nữa, tất cả sẽ vỡ tung.

Nam ngồi trong xe, tay run nhẹ khi màn hình điện thoại sáng lên. Ống kính đã bắt trọn khoảnh khắc Hương và Thắng bước ra từ khách sạn. Hương khẽ cúi đầu, nụ cười e dè nhưng ánh mắt lại long lanh như chứa cả bầu trời. Thắng nghiêng người, bàn tay anh ta vô thức chạm hờ vào lưng Hương để dìu ra ngoài.

Tấm ảnh không cần lời giải thích. Nó nói hết tất cả.

Nam hít một hơi thật sâu, nhưng ngực lại tức nghẹn, như có tảng đá đè nặng. Anh phóng to bức ảnh, nhìn thật kỹ từng chi tiết. Hương người phụ nữ từng nằm cạnh anh bao năm, từng chia sẻ bữa cơm gia đình, từng dịu dàng khâu lại áo cho anh giờ đây lại hiện lên trong một khung cảnh phản bội.

Điện thoại trượt khỏi tay, rơi xuống ghế. Nam chống hai tay lên vô-lăng, gập người xuống, đôi vai run lên, không rõ vì giận dữ hay vì nỗi đau đã vượt quá sức chịu đựng.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày theo dõi, anh cảm thấy mình đã đủ.
Đủ bằng chứng.
Đủ đau đớn.
Đủ để không còn né tránh.

Trong đầu Nam dần hình thành một kế hoạch. Không phải những màn ghen tuông ầm ĩ, không phải la hét, không phải bạo lực. Anh sẽ đối mặt trực diện, thẳng thắn, bằng tất cả sự im lặng đáng sợ và những bằng chứng không thể chối cãi.

Anh sẽ cho Hương thấy: mọi thứ đã kết thúc.
Không còn nơi nào để cô trốn tránh, không còn lời nào để biện minh.

Không khí trong căn nhà tối hôm ấy nặng trĩu. Sau bữa cơm, Nam lặng lẽ dọn chén bát, không một lời nói, không một ánh mắt trao đi. Hương ngồi im trên ghế, bàn tay vô thức xoay xoay chiếc khăn ăn. Tim cô đập dồn dập, như muốn thoát khỏi lồng ngực.

Khi Nam ngồi xuống ghế đối diện, căn phòng chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc. Anh không nói gì, nhưng ánh mắt lặng lẽ xoáy vào cô như muốn xuyên qua từng lớp phòng thủ.

Hương cắn chặt môi. Cái nhìn ấy khiến cô nghẹt thở. Cô biết, đã đến lúc không thể trốn chạy thêm.

— Anh Nam… — Cô mở lời, giọng khàn đặc.

Nam khẽ nhướng mày, chờ đợi.

Hương hít một hơi dài, nước mắt bất giác ứa ra.
— Em… em đã có lỗi với anh. Em… đã quan hệ với Thắng.

Khoảnh khắc câu nói bật ra, không gian như sụp đổ. Từng chữ nặng nề, chát đắng, rơi xuống giữa hai người.

Nam không phản ứng ngay. Gương mặt anh sững lại, đôi mắt tối sầm, như thể vừa bị một nhát dao đâm thẳng vào tim. Anh ngả lưng ra ghế, tay siết chặt thành nắm, khớp ngón tay trắng bệch.

— Em… vừa nói gì? — Giọng anh khàn khàn, thấp đến mức gần như không nghe rõ.

Hương khóc. Cô cúi gằm mặt, giọng lạc đi:
— Em xin lỗi… Em biết mình không xứng đáng với anh. Nhưng em không thể giấu nữa…

Nam đứng bật dậy, ghế xê dịch phát ra tiếng ken két. Anh đi vài bước trong phòng, bàn tay đưa lên vò tóc, hơi thở dồn dập. Cả thân hình run lên vì cơn giận bị kìm nén.

Rồi anh quay lại nhìn cô, đôi mắt đỏ ngầu:
— Bao lâu rồi? Bao nhiêu lần?

Câu hỏi ấy như những nhát roi quất thẳng vào Hương. Cô nghẹn ngào, không trả lời nổi.

Nam bước đến sát, nhìn chằm chằm vào người vợ mà anh từng tin tưởng tuyệt đối:
— Anh đã nghi ngờ, nhưng vẫn hy vọng mình sai. Anh không ngờ… chính em lại tự thừa nhận.

Không khí như bị bóp nghẹt. Hương gục xuống, nước mắt rơi lã chã. Sự thật đã thoát khỏi miệng cô, không thể nào thu lại.

Nam im lặng thật lâu sau khi nghe Hương bật ra lời thú nhận. Không khí trong phòng như đặc quánh, chỉ còn tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường.

Anh ngồi lại ghế, hơi thở chậm rãi, gương mặt bình thản một cách bất ngờ. Cái bình thản ấy khiến Hương còn sợ hơn cả cơn giận dữ.

Nam nhìn thẳng vào mắt vợ, giọng trầm xuống:
— Anh không hiểu… tại sao em phải lừa dối anh. Trong khi chính miệng anh đã từng nói… em và Thắng, nếu muốn, có thể đi xa hơn.

Hương sững người. Toàn thân như đông cứng lại. Mắt cô mở to, nước mắt còn vương nhưng hơi thở đứt quãng.
— Anh… nói gì vậy?

Nam không rời ánh nhìn, vẫn đều đều, nhưng ẩn chứa nỗi đau nhói buốt:
— Anh đã đồng ý. Vì anh nghĩ… nếu điều đó giúp em tìm lại được cảm xúc, thì anh có thể chịu đựng. Nhưng em… em vẫn chọn cách giấu giếm, chọn cách phản bội sau lưng anh.

Hương run rẩy, tim đập loạn. Cô lắc đầu, giọng nghẹn:
— Không… em… em không biết… Em tưởng… anh không bao giờ…

Nam nghiêng người về phía trước, bàn tay siết chặt thành nắm, gõ nhè nhẹ xuống mặt bàn:
— Thế nên anh hỏi lại. Em lừa dối anh… vì em không tin vào những gì anh nói, hay vì… trong thâm tâm em chưa bao giờ xem anh là một phần trong lựa chọn ấy?

Câu hỏi ấy, nhẹ nhàng mà như nhát dao, chạm đúng vào điểm sâu thẳm nhất trong tâm hồn Hương.

Cô nghẹn lại, muốn thốt thành lời nhưng tất cả chỉ biến thành tiếng nức nở.

Không gian như chao đảo. Hương ngồi gục xuống, bàn tay níu chặt vạt áo, giọng run run nhưng quyết liệt, như thể phải tự cắt vào chính mình để nói ra sự thật.

— Không phải vì em không tin anh… cũng không phải vì em muốn giấu giếm để phản bội… Mà bởi vì… em thật sự muốn anh ấy… — giọng cô lạc đi, rồi bật ra hai từ nặng trĩu — muốn Thắng.

Nam ngồi lặng, ánh mắt tối lại, nhưng bàn tay không còn gõ xuống bàn nữa. Cơ thể anh bất động như tượng đá, chỉ có đôi mắt đang dán chặt vào Hương, chờ đợi.

Hương ngẩng lên, nước mắt trào ra, nhưng ánh nhìn không né tránh.
— Em biết nói ra điều này là tàn nhẫn… nhưng mỗi lần ở bên Thắng, em không chỉ bị cuốn vào những khao khát… mà còn thấy mình như sống lại, như được chạm vào một phần mà em đã đánh mất từ lâu.

Giọng cô nghẹn lại, run rẩy, nhưng từng lời như cứa sâu thêm vào vết thương trong tim Nam:
— Em đã không thể ngăn được. Em không còn chỉ nghĩ đến anh ấy như một người đàn ông. Em… có tình cảm thật sự.

Nam ngồi im lặng rất lâu. Từng lời của Hương như dao cắt, nhưng trong mắt anh dần bớt đi sự giận dữ, thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm. Anh thở dài, đôi vai khẽ rung, như vừa buông bỏ một gánh nặng vô hình.

Anh bước lại gần, ngồi xuống đối diện Hương. Bàn tay anh đặt nhẹ lên bàn tay run rẩy của cô, giọng trầm ấm nhưng cũng nghèn nghẹn:

— Hương… anh nghe em nói, anh hiểu… Thật ra, anh đã cảm nhận được từ trước rồi. Chỉ là anh không muốn tin.

Hương ngẩng lên, đôi mắt ngấn nước, hoang mang nhìn anh:
— Anh… không trách em sao?

Nam khẽ lắc đầu, ánh mắt nhuốm cả đau đớn lẫn dịu dàng:
— Trách thì có chứ… nhưng nhiều hơn là thương. Anh thương vì em đã phải giằng xé một mình. Thương vì em vừa muốn giữ gia đình này, vừa không thể ngăn con tim mình chạy theo một ngọn lửa khác.

Anh nắm chặt tay cô hơn, giọng bình thản mà kiên định:
— Nếu Thắng thật sự khiến em thấy mình sống lại… thì anh không muốn biến anh ấy thành một kẻ cấm kỵ trong cuộc đời em. Anh… đồng ý. Em có thể đến với Thắng, miễn là trong lòng em, mái nhà này vẫn còn chỗ cho anh và con.

Hương sững người, nước mắt tuôn rơi, vừa xúc động vừa hoang mang:
— Anh… anh có chắc không? Em sợ…

Nam khẽ áp tay lên má vợ, lau đi giọt nước mắt đang rơi:
— Anh chắc. Bởi vì yêu em, anh không muốn biến tình yêu thành xiềng xích. Nếu em cần tự do để tìm thấy chính mình, anh sẽ cho em. Chỉ mong em nhớ… vẫn còn một người đàn ông ngồi ở đây, luôn chờ em quay về.

Hương bật khóc nấc, vùi mặt vào ngực anh. Trong vòng tay Nam, cô vừa thấy an toàn, vừa thấy tội lỗi, lại vừa thấy lòng mình chao đảo mạnh hơn bao giờ hết.

Đêm đó, không gian như đặc quánh bởi những lời thú nhận, những nỗi đau và sự bao dung. Cả hai nằm cạnh nhau, Hương còn vương nước mắt, Nam thì nhìn xa xăm vào khoảng tối. Một lúc lâu sau, anh quay sang, khẽ chạm vào tóc vợ, giọng nói vừa trầm vừa khàn, như rút từ tận đáy lòng:

— Hương… nếu em thật sự cần Thắng… thì hãy thành thật với anh. Anh không muốn em lừa dối. Chỉ cần báo cho anh biết… anh sẽ để em đi.

Hương nấc khẽ, bàn tay níu lấy tay chồng.
— Anh… sao anh lại có thể chấp nhận như thế được?

Nam im lặng vài giây, rồi nói tiếp, chậm rãi như từng chữ đều nặng trĩu:
— Bởi vì… anh muốn thấy em được hạnh phúc. Dù hạnh phúc đó không phải chỉ đến từ anh.

Cô trừng mắt nhìn anh, ngạc nhiên đến sững sờ. Nam mỉm cười buồn, ánh mắt dịu đi nhưng cũng ánh lên một sự quyết tâm:
— Anh muốn được thấy em khi em thật sự thả lỏng, khi em được yêu, được nâng niu, được lên đỉnh… Anh muốn thấy em cháy hết mình, không kìm nén. Anh muốn tận mắt chứng kiến em được hạnh phúc… kể cả khi người mang đến cho em điều đó không phải là anh.

Những lời ấy khiến Hương run lên. Cô vừa nghẹn ngào, vừa dấy lên trong lòng một nỗi xót xa lẫn rối loạn. Nước mắt trào ra, nhưng lại kèm theo một thứ cảm xúc khác: một sự thấu hiểu, một tình thương xen lẫn khao khát.

Cô chạm tay lên má Nam, run rẩy:
— Anh… anh thật sự muốn như thế sao?

Nam không trả lời ngay, chỉ gật đầu, ánh mắt sáng lên trong bóng tối, như muốn chứng minh rằng anh đã sẵn sàng đối diện với lựa chọn đầy thử thách này.

Trong đầu Hương, những hình ảnh đan xen nhau đôi mắt của Thắng khi ôm chặt lấy cô trong khách sạn, những khát khao như lửa bùng lên; rồi ngay sau đó là gương mặt Nam bên cạnh, bình thản nhưng sâu thẳm, bao dung đến nghẹt thở.

Cô cắn chặt môi, cảm giác như đang đứng giữa hai bờ vực: một bên là khao khát bản năng, tình cảm mới mẻ khiến trái tim cô loạn nhịp; một bên là mái ấm, người đàn ông đã đi cùng cô bao năm, giờ lại sẵn sàng chịu đau để cho cô được sống thật.

— Em… — Hương khẽ cất tiếng, rồi lại nghẹn lại. Bàn tay cô vô thức bấu lấy ga giường, tim đập loạn.
— Em không biết mình có thể chịu đựng được không… khi anh phải nhìn thấy cảnh đó…

Nam đưa mắt nhìn sang, bàn tay siết nhẹ tay vợ.
— Điều anh sợ không phải là cảnh em bên người khác. Điều anh sợ… là em rời xa anh mãi mãi.

Câu nói ấy như một nhát dao cắt vào tim Hương. Nước mắt cô ứa ra, lăn dài trên má. Cô cảm nhận rõ ràng sự giằng xé: muốn ở bên Thắng vì những xúc cảm bùng nổ, nhưng lại bị ràng buộc chặt chẽ bởi tình nghĩa và sự bao dung của Nam.

Trong khoảnh khắc ấy, Hương thấy mình nhỏ bé, lạc lõng. Cô thì thầm, như nói cho chính mình nghe:
— Em… phải làm sao đây?


Hương nằm nghiêng, lưng quay về phía Nam, ánh mắt dán vào khoảng tối của căn phòng. Trái tim cô đập loạn, từng lời Nam nói vẫn vang vọng trong đầu như nhát búa gõ đều, vừa xót xa vừa khiến cô thấy nghẹt thở.

Một phần trong cô muốn gục ngã vào vòng tay anh, để tin rằng sự bao dung ấy là nơi nương náu cuối cùng. Nhưng một phần khác lại dậy sóng, bởi lời đề nghị của Nam chẳng khác nào một tấm gương soi rõ những ham muốn mà chính cô chưa dám thừa nhận.

“Anh thật sự muốn thấy mình… bên một người đàn ông khác sao? Anh có chịu nổi không?” — ý nghĩ ấy xoáy vào, khiến Hương vừa hoang mang vừa tội lỗi. Cô khẽ cắn môi, bàn tay bóp chặt lấy vạt chăn.

Nam từ phía sau khẽ vòng tay ôm lấy eo vợ. Hành động ấy vừa dịu dàng vừa đau đớn, như muốn giữ chặt cô, mà cũng như đang buông tay cho cô tự do.

Hương nhắm mắt, nước mắt lại tràn ra. Trong lòng cô bùng lên một nỗi giằng xé: liệu chấp nhận lời Nam có phải là một lối thoát, hay là một khởi đầu cho một vết thương còn sâu hơn?

Hương khẽ xoay người lại, đối diện Nam. Đôi mắt cô còn vương ướt, ánh nhìn run rẩy nhưng lấp lánh một tia kiên quyết.

— Anh… thật sự chịu được chứ? — giọng cô khàn đi, như sợ chính câu hỏi của mình làm vỡ không khí mong manh giữa hai người.

Nam mỉm cười, nụ cười mệt mỏi nhưng dứt khoát. Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối của Hương, giữ lấy gương mặt cô.
— Anh không nói là dễ dàng… nhưng nếu đó là điều em khao khát, anh thà đối diện còn hơn là bị bỏ lại trong bóng tối. Anh muốn thấy em hạnh phúc… ngay cả khi điều đó không chỉ đến từ anh.

Hương khẽ rùng mình. Những lời ấy vừa khiến trái tim cô quặn thắt, vừa mở ra một khoảng trống kỳ lạ trong lồng ngực. Cô hít sâu, như gom hết dũng khí còn lại.
— Nếu anh đã nói vậy… em sẽ thử tin. Thử bước vào… con đường này cùng anh.

Nam siết nhẹ bàn tay cô, ánh mắt anh sáng lên, pha lẫn cả đau đớn lẫn dịu dàng.
— Chỉ cần em không giấu anh nữa. Nếu em muốn gặp Thắng, muốn đi cùng cậu ấy… hãy nói với anh trước. Anh sẽ ở đây, nhìn em, và chấp nhận.

Khoảng khắc ấy, Hương gục đầu vào ngực Nam, nghe tiếng tim anh đập đều đặn. Trong lòng cô trào dâng một thứ cảm giác lẫn lộn: vừa thương, vừa biết ơn, vừa xót xa cho cả hai.

Dù vậy, cô vẫn thì thầm, gần như không nghe thấy:
— Vậy… em sẽ thử…

Không gian rơi vào lặng im, chỉ còn tiếng thở của cả hai quyện vào nhau. Nhưng trong sự tĩnh lặng ấy, họ đều biết rằng một cánh cửa mới đã mở ra một cánh cửa khó đoán định, dẫn đến những thử thách, những đỉnh cao khát khao… và cả vực sâu chưa biết chạm tới đâu.
 

Bài viết liên quan