Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Và tôi đã ngoại tình

Lượt xem: 98642

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 36



Sau tất cả, Hương có lại cuộc sống tưởng chừng “bình thường”: một công việc mới, những cộng sự mới, và người chồng vẫn luôn ở đó lặng lẽ, kiên nhẫn, tử tế.



Ban ngày, cô tập trung hết mình. Đầu óc quay cuồng với dự án mới, với những kế hoạch dài hạn. Cô thậm chí còn thấy vui khi được làm điều mình giỏi lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô được là chính mình trong công việc.



Nhưng đêm về, khi ánh đèn trong nhà tắt dần, Hương thấy trống trải.



Dũng đã đi. Không một lời chia tay chính thức. Không ai nói lời kết thúc vì họ đều biết, cái kết thực sự là khi không còn cần lời nào nữa.



Nam vẫn nằm cạnh cô mỗi tối. Anh thương cô. Anh cố gắng. Nhưng những cái ôm của Nam không thể thay thế cảm giác của một “điều cấm kỵ” đã từng xảy ra.



Hương không ghét Nam, không thấy anh thiếu gì cả chỉ là… không đủ. Cái không đủ ấy không nằm ở người đàn ông, mà nằm ở chính khoảng trống trong cô một khoảng trống mà chính cô đã đào sâu từ ngày chấp nhận bước chân vào mối quan hệ ba người.



Cô không trách ai. Cô chỉ thấy cô đơn.





Nam không giỏi nói ra. Anh cũng chẳng hối hận. Anh biết mình đã từng lựa chọn: chấp nhận chia sẻ người mình yêu, để không đánh mất cô ấy hoàn toàn.



Nhưng giờ đây, khi Dũng đã đi, và tất cả chỉ còn lại hai người như “lúc đầu”, Nam nhận ra điều đau nhất không phải là mất người thứ ba mà là mất luôn phiên bản từng sống động nhất của người phụ nữ anh yêu.



Hương vẫn ngồi đối diện anh mỗi tối ăn cơm, vẫn nói chuyện, vẫn cười, nhưng nụ cười ấy không còn ánh lên như xưa. Ánh mắt cô mệt mỏi vào cuối ngày, và dù cô không nói, Nam biết: cô nhớ một điều gì đó mà anh không thể thay thế.



Và chính điều đó khiến anh hụt hẫng. Không phải vì ghen. Mà vì… anh biết mình không thể nào là đủ, dù đã làm mọi điều tử tế nhất.



Một đêm, Hương trở mình, quay lưng lại phía Nam. Nam không chạm vào cô. Anh nằm im. Nhưng anh không ngủ. Trong đầu anh chỉ có một câu hỏi lặng lẽ:



“Phải chăng có những điều đã mất, thì không bao giờ quay lại được nữa?”





Công việc mới của Hương không dễ. Những dự án đầu tiên dưới tên cô và Thắng đòi hỏi một tốc độ triển khai chóng mặt, cùng áp lực trách nhiệm không hề nhỏ. Nhưng có một điều khiến cô vẫn gắn bó được đó là cảm giác mình đang thực sự tạo ra điều gì đó từ chính năng lực của mình.



Thắng là người bạn đồng hành ăn ý. Anh không nói nhiều, nhưng hiểu việc, làm nhanh, và không ngại khó. Có những hôm cả hai ngồi lì trong phòng làm việc tới 9 giờ tối. Đèn văn phòng hắt xuống bóng lưng hai người một sự yên lặng chuyên nghiệp, xen lẫn chút gần gũi lặng lẽ.



Tới khi đóng laptop, họ lại cùng nhau đi ăn muộn ở một quán nhỏ gần công ty. Hương cười khi thấy Thắng lần nào cũng gọi đúng món cô thích, dù chưa bao giờ hỏi. Cô cũng bắt đầu kể về những chuyện không liên quan đến công việc. Về những ngày đầu mới đi làm. Về thành phố Đà Nẵng. Cô không nhắc tới Dũng, nhưng những khoảng lặng giữa các câu chuyện, tự nó đã nói đủ.





Ở nhà.

Nam thường xuyên dọn dẹp nhà cửa, nấu bữa tối sẵn. Nhưng gần đây, cơm thường nguội đi trước khi Hương về.

Anh không trách cô. Anh biết công việc mới rất quan trọng với cô. Nhưng cái cách cô mỉm cười mệt mỏi rồi đi thẳng vào phòng tắm, không còn ôm anh từ phía sau như trước… làm anh thấy hụt hẫng. Hương không xa cách chỉ là quá bận. Hoặc… cô đang dần quên đi điều gì đó mà trước đây từng quan trọng.





Một đêm nọ, lúc Hương về đến nhà…

Đã gần 10 giờ. Căn nhà tối, chỉ còn ánh đèn vàng yếu ớt trong bếp.

Nam ngồi ở bàn, cơm nguội, còn anh thì vẫn chờ. Hương đặt túi xuống bàn, tháo áo khoác. Giọng cô nhẹ tênh:



— Em xin lỗi. Nay lại về trễ.



Nam gật đầu. Anh không hỏi gì. Cô cũng không giải thích gì thêm. Giữa họ, không có giận dữ. Chỉ có khoảng cách.



Một buổi tối, 6:12 PM – tin nhắn từ Nam



Nam: “Tối nay em có thể về sớm được không? Anh muốn nấu cơm cùng em. Lâu rồi mình không ăn với nhau đúng một bữa.”



Hương đọc tin nhắn trong lúc đang rà soát bản báo cáo cùng Thắng. Ánh đèn phòng làm việc trắng nhợt, còn tiếng gõ phím đều đều của những người khác vang lên đều đặn. Cô không trả lời ngay. Trong lòng, một cái gì đó nhói lên nhẹ thôi, như tiếng muỗng chạm vào mép bát sứ.



Lúc 6:47, cô nhắn lại:



“Em sẽ cố. Có thể 7h30, anh đợi được không?”



Nam nhắn lại chỉ bằng một icon mặt cười và trái tim. Không trách móc, không giục giã. Nhưng chính điều đó khiến Hương thấy khó chịu với chính mình.





7:55 PM – Hương bước vào nhà



Cơm đã dọn sẵn. Nến thắp trên bàn. Món canh rong biển cô thích. Nam mặc chiếc áo sơ mi cô từng chọn cho anh ở Đà Nẵng.



— Anh nấu à? – Hương ngạc nhiên.



— Ừ. Hôm nay không có gì đặc biệt. Chỉ là anh nhớ em.



Câu nói khiến tay cô khựng lại khi gắp rau. Một khoảnh khắc rất nhỏ, nhưng trong lòng cô, như có một cơn gió lạnh lướt qua.





Vài hôm sau – 9:05 PM, trước cổng nhà



Thắng cầm lái, đưa Hương về sau một buổi họp kéo dài. Cô mệt, tựa đầu vào ghế, giọng nói nhẹ hẳn đi.



— Cảm ơn cậu, để lần sau chị tự bắt xe về là được.



— Không sao. Hôm nay làm việc nhiều, về muộn nguy hiểm.



Xe dừng trước sảnh. Hương bước xuống. Cô chưa kịp quay người chào, thì cánh cửa nhà mở ra Nam đứng đó. Trong tay là túi rác anh vừa định đem ra ngoài.



Ánh mắt Nam nhìn lướt qua Thắng, rồi dừng lại nơi Hương. Không gay gắt, không lạnh nhạt. Nhưng im lặng. Một kiểu im lặng đủ khiến người khác thấy ngột ngạt.



— sao anh lại ở đây? – Hương lên tiếng, cố giữ giọng nhẹ.



Nam gật đầu.



— Ừ, đợi em về.



Thắng vẫn lịch sự hạ kính, gật đầu chào:



— Em chào anh Nam.



Nam đáp lại bằng nụ cười mỏng, không rõ là lịch sự hay gượng gạo:



— Cảm ơn cậu đã đưa cô ấy về.

Nam và Hương cùng nhau nắm tay đi lên phòng rồi cùng nhau đi ngủ





Cuối giờ chiều, trong văn phòng – ánh sáng trắng nhạt, tiếng gõ phím rời rạc

Hương cúi đầu nhìn chằm chằm vào màn hình. Những con chữ bắt đầu nhòe đi, như đang trôi trên mặt nước. Cô nhắm mắt lại vài giây, cố gắng tập trung, rồi mở ra nhưng đầu vẫn ong ong. Thắng từ bên kia bàn làm việc bước sang, đưa cho cô một tệp tài liệu:



— Hương, phần tài liệu của bên đối tác chị vừa in ra, em…



Anh chưa kịp nói hết câu thì thấy Hương hơi lảo đảo. Cô đưa tay vịn mép bàn, nhưng đầu lại gục nhẹ xuống. Chỉ trong tích tắc, thân người cô nghiêng về phía trước.



— Này… chị Hương!



Thắng lao tới, đưa tay đỡ lấy vai cô trước khi cô ngã hẳn xuống sàn.



Cả văn phòng dừng lại trong vài giây ngạc nhiên. Một vài đồng nghiệp ngước nhìn, ánh mắt lo lắng. Hương đã không còn tỉnh táo để cảm nhận được những cái nhìn đó. Cô tựa vào người Thắng, hơi thở ngắn, mồ hôi rịn trên trán.



—chị mệt lắm à? – Thắng khẽ hỏi, tay vẫn giữ cô đứng vững.



— Chắc… do mấy hôm nay thức khuya quá… – Giọng cô nhỏ như hơi thở.



Thắng gọi một bạn đồng nghiệp lấy nước, rồi dìu Hương ngồi xuống ghế sofa ở góc văn phòng.



— chị không thể tiếp tục làm kiểu này mãi đâu, hiểu không? Làm gì cũng phải giữ sức. – Anh nói, giọng không giận nhưng đầy trách.



Hương chỉ gật đầu. Lúc này, cô không còn năng lượng để đối đáp hay giữ khoảng cách nữa. Trong khoảnh khắc ấy, cô để yên khi Thắng ngồi xuống bên cạnh, vẫn để một tay ở sau lưng cô như chặn lại mọi khả năng cô có thể ngã thêm lần nữa.



— chị mệt quá thì nghỉ lấy một ngày



— Không… không sao. Chị ổn mà. – Cô nói, cố gượng cười, nhưng mắt vẫn lờ đờ.



Thắng im lặng. Anh biết rõ kiểu “ổn” này là loại nguy hiểm nhất.



Một vài ngày sau văn phòng vào buổi trưa, ánh sáng dịu nhẹ



Hương vừa gửi bản kế hoạch cuối cùng thì điện thoại rung lên. Là Thắng.



“Ra ngoài ăn trưa không? Em đặt bàn rồi. Món chị thích.”



Cô ngước lên qua vách kính, thấy Thắng đang đứng tựa người bên hành lang, điện thoại trên tay, nhìn về phía cô. Ánh mắt ấy không giống ánh mắt của những người đồng nghiệp khác. Cô hơi chần chừ nhưng vẫn đồng ý đi





Trong quán ăn nhỏ ánh đèn vàng dịu, tiếng thìa đũa va chạm nhè nhẹ



— chị ăn thử món này xem, em nhớ lần trước chij khen nó mà. – Thắng đẩy đĩa về phía Hương, cười nhẹ.



Cô gật đầu, nhưng trong lòng hơi gợn. Không phải vì món ăn, mà vì… cách anh nhớ từng chi tiết nhỏ về cô, cách anh luôn chờ cô ở thang máy, hay đặt cà phê đúng vị cô thích mà không cần hỏi.



— Hình như… dạo này em quan tâm chị hơi nhiều quá? – Cô nói, nhẹ nhưng không tránh né.



Thắng không trả lời ngay. Anh chống khuỷu tay lên bàn, nhìn thẳng vào mắt cô:



— Vì em thấy chị đang dốc cạn mình. Và chị không cần phải làm thế một mình.



Hương cười, nhẹ, gần như một cái thở ra:



— chị vẫn chưa biết em đang muốn làm “đồng nghiệp tốt” hay “một cái gì đó hơn”?



Câu hỏi ấy rơi xuống giữa bàn ăn như một viên đá nhỏ làm mặt nước khẽ gợn. Cả hai im lặng vài giây.



— chi đang sợ đúng không? – Thắng hỏi, không chối, cũng không tiến thêm.



Cô không trả lời. Đôi đũa trong tay khựng lại. Ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa kính, nơi nắng đang tràn xuống mặt đường. Một ngày đẹp, nhưng trong lòng lại không hẳn như thế.



— chi không rõ mình đang sợ gì hơn: bị ai đó quan tâm, hay bắt đầu cảm nhận lại cảm giác đó…



Thắng không nói nữa. Anh chỉ đặt một cốc nước về phía cô, và chuyển đề tài về công việc như chưa có gì xảy ra. Nhưng trong lòng Hương, điều gì đó đã chuyển nhẹ. Như một cánh cửa khép hờ bị gió đẩy nhẹ thêm chút nữa.



Chiều muộn hôm đó – căn hộ quen thuộc, ánh nắng cuối ngày hắt nhẹ qua rèm cửa. Cánh cửa mở ra, Hương bước vào. Không gian quen thuộc: bộ ghế sofa màu xám nhạt, chiếc bàn trà nhỏ vẫn còn mấy quyển sách Nam đang đọc dở, và đôi dép của anh được đặt ngay ngắn sát cửa.



Mọi thứ vẫn yên bình như mọi khi. Nhưng trong lòng cô lại không còn thấy yên bình nữa. Cô ngồi xuống ghế, bỏ túi xách sang bên, đầu ngả ra sau, nhắm mắt. Không phải vì mệt, mà vì cần một khoảng lặng. Một khoảng lặng để hiểu điều gì đang thực sự diễn ra bên trong mình. Thắng đã không làm gì vượt quá giới hạn.



Không lời tỏ tình, không đụng chạm. Chỉ là ánh mắt, chỉ là sự hiện diện đúng lúc, chỉ là cách anh ấy nhớ được những điều nhỏ nhặt nhất về cô.



Nhưng chính sự tinh tế ấy, chính sự quan tâm không lời ấy… lại khiến cô hoang mang hơn bất kỳ điều gì khác.



“Vì em thấy chị đang dốc cạn mình. Và em không cần phải làm thế một mình.”



Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô như một dư âm dịu dàng nhưng đầy sát thương. Vì đã lâu rồi, cô mới có cảm giác mình đang được thấy, được hiểu — mà không cần phải gồng lên giải thích điều gì.



Cô tự hỏi: Chẳng lẽ Nam không yêu mình đủ nhiều để nhìn thấy điều đó sao?Nhưng rồi cô lại tự trách: Hay là do mình đã dần lặng lẽ bước ra khỏi vùng nhìn thấy của anh ấy?



Căn bếp phía trong vẫn còn mùi thức ăn trưa. Một buổi trưa mà cô đã không về ăn cùng chồng.



Lần đầu tiên cô không báo trước. Cũng là lần đầu tiên Nam không hỏi.



Im lặng của anh… đôi khi còn khiến cô thấy tội lỗi hơn cả giận dữ. Vì sự tin tưởng ấy khiến cô thấy mình nhỏ bé và ích kỷ hơn bao giờ hết.



Cô mở mắt, đứng dậy. Đi về phía phòng ngủ, thay đồ, rồi bước vào bếp, lặng lẽ lấy rau ra cắt. Bữa tối nay cô muốn là người nấu. Không phải vì cô rảnh, mà vì có điều gì đó trong cô muốn níu lại những nhịp sống gia đình trước khi nó tuột khỏi tay.



Dù chưa rõ cô đang níu vì yêu, vì thói quen… hay vì sợ mình sẽ đi quá xa.
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 37



Những ngày sau đó văn phòng quen thuộc, khoảng cách dần thu hẹp



Hương và Thắng tiếp tục làm việc cùng nhau, ngày này qua ngày khác, trong cùng một căn phòng, cùng một áp lực, cùng một dòng công việc.



Chẳng ai chủ động vượt qua ranh giới.



Nhưng chính sự im lặng ấy, chính việc không làm gì, lại khiến từng phút giây họ ở gần nhau trở nên đặc biệt hơn.



Có những lần Hương bước vào phòng họp muộn, Thắng đã để sẵn chai nước cạnh chỗ ngồi.

Có những ngày Hương mệt rã rời sau buổi thuyết trình, Thắng là người ngồi lại cuối cùng, chỉ để chắc chắn cô không quên ăn gì đó trước khi về.

Có những đêm cả hai cùng sửa tài liệu đến gần nửa đêm, ánh đèn laptop hắt lên gương mặt họ mỏi mệt, nhưng lại… không muốn rời đi sớm hơn người kia.



Tình cảm không bùng nổ như những chuyện phim.

Nó đến lặng lẽ, như thể từ trước đến nay, họ chỉ đang đợi nhau xuất hiện đúng lúc mà thôi.





Một buổi tối muộn văn phòng chỉ còn hai người



Mưa ngoài trời rơi lất phất. Trong văn phòng, chỉ còn tiếng gõ bàn phím và tiếng quạt điều hòa.



Hương đứng dậy duỗi vai. “Mệt quá,” cô khẽ thở dài.



Thắng ngước nhìn.

  • Chị ra ngoài hít thở tí đi. Ở mãi trong này, ngột ngạt lắm


Hương gật đầu. Cô bước ra ban công tầng sáu, nơi gió thổi dịu nhẹ mang theo mùi mưa ẩm và ánh đèn thành phố phía xa xa. Thắng đi theo sau, đứng cạnh cô.



Không ai nói gì một lúc.



Rồi Thắng lên tiếng, giọng nhẹ tênh:

  • Làm việc cùng chị lâu như thế, em mới biết… không phải ai cũng đủ mạnh để gồng lên mỗi ngày như chị. Nhưng chị biết không, càng mạnh mẽ, người ta lại càng dễ cô đơn.”


Hương im lặng.

  • Một câu nói thôi, nhưng như chạm vào phần mềm yếu nhất trong lòng cô. Một phần cô đã luôn giấu kín, kể cả trước Nam.


Cô không quay sang nhìn Thắng. Nhưng cô không tránh đi.



Mưa bắt đầu rơi nặng hơn. Thắng kéo nhẹ tay cô, kéo cô đứng nép vào chỗ tránh mưa.



Gần lắm. Gần đến mức chỉ cần một bước nữa, là mọi ranh giới sẽ biến mất.



Nhưng Thắng không làm gì hơn.

Anh chỉ đứng đó, cạnh cô. Tay anh không rời ra. Nhưng cũng không siết lấy.



Một khoảng lặng rất dài.

Rồi Hương thì thầm:



  • Em không sợ những điều này sẽ khiến chị bước đi quá xa sao?


Thắng đáp khẽ:



  • Em không ép chị. Nhưng nếu chị thấy mình đang lạc lối… thì có thể nghĩ lại, trước khi chị mất phương hướng.


Cô ngẩng đầu nhìn thắng lần đầu tiên.



Không phải bằng ánh mắt say mê. Mà là sự biết ơn. Và cũng là sự sợ hãi.



Vì cô biết… chỉ cần cô bước nốt một bước nữa, cô sẽ không còn đường quay lại như xưa.



Đêm muộn – trong căn hộ quen thuộc



Thành phố sau mưa trở nên yên tĩnh hơn bình thường. Ánh đèn đường hắt lên ô cửa kính, tạo thành những vệt sáng dài trên tường phòng ngủ.



Hương đứng trước gương, tháo từng món trang sức nhỏ, động tác chậm rãi như thể đang trì hoãn chính khoảnh khắc phải đối diện với sự im lặng phía sau lưng.



Nam đã nằm lên giường. Anh không hỏi vợ hôm nay thế nào, không nói nhiều như thường lệ. Nhưng ánh mắt anh khi nhìn cô vẫn đượm sự quan sát như thể cố đọc được một điều gì đó ẩn sâu sau gương mặt mỏi mệt kia.



  • Em ăn gì chưa?– Anh hỏi, giọng đều và nhẹ.


  • Có rồi. Em và mọi người ăn tối muộn ở văn phòng.– Hương đáp, hơi cúi đầu, tránh ánh mắt anh.


Nam không nói thêm gì. Anh chỉ gật nhẹ, rồi xoay người nằm nghiêng.



Hương ngồi xuống mép giường. Tay cô vô thức vuốt lên mép chăn. Trong đầu cô lúc này, hình ảnh ánh mắt trầm tĩnh của Thắng lại hiện ra ánh mắt không thúc ép, không phán xét, chỉ… chờ đợi.



Cô lắc đầu, thở hắt ra một tiếng thật khẽ, như để xua đi cảm giác ấy. Nhưng lại không được. Càng cố gạt bỏ, cô lại càng thấy rõ hơn.



Cảm giác tội lỗi chạm vào cô không dữ dội, không rõ ràng, mà rỉ rả như nước thấm tường. Từng chút một, khiến cô không còn biết phải đặt trái tim mình ở đâu cho đúng.



Phía sau lưng, Nam mở mắt.



Anh không nhìn thấy ánh mắt của vợ, nhưng anh cảm nhận được sự khác lạ.

Một Hương hay trò chuyện, giờ đây im lặng.

Một Hương từng nương tựa vào anh, giờ lại như có một thế giới riêng mà anh không bước vào được.



  • Em mệt à?– Anh hỏi.


  • Ừ. – Vẫn là câu trả lời ngắn gọn. Rồi Hương nằm xuống, xoay lưng về phía anh.


Nam nhìn vào lưng vợ, cảm thấy khoảng cách đang dài ra dù chỉ cách nhau một gối ôm.

Không phải do cãi vã, cũng chẳng có chuyện gì cụ thể để tra hỏi hay buộc tội.

Chỉ là… anh cảm thấy Hương đang rời xa mình. Từng chút một.



Anh thở dài, kéo nhẹ chăn lên vai cô, rồi lại nằm xuống.

Trong lòng anh có một cảm giác hụt hẫng rất lạ không ồn ào, nhưng lặng lẽ và dai dẳng.

Anh tự hỏi… phải chăng người phụ nữ nằm cạnh anh đêm nay, đang dần trở thành một phiên bản mà anh không còn quen thuộc?



Một đêm muộn — dưới sảnh chung cư



Gần 10 giờ tối. Khu chung cư đã vắng người, chỉ còn ánh đèn hành lang hắt ra vàng vọt.



Nam đứng cạnh chiếc xe máy của mình, tay cầm túi đồ ăn nhỏ

món ăn vặt mà Hương thích. Anh định bụng ra tiệm mua rồi quay về chờ vợ dạo này cô thường xuyên tăng ca, mà mỗi lần về là chỉ gượng gạo gật đầu, rồi lặng lẽ vào phòng.



Chợt tiếng phanh xe ô tô nhỏ vang lên. Một chiếc sedan quen thuộc trờ tới gần sảnh. Cửa xe bật mở.



Hương bước xuống trước. Cô mặc áo khoác mỏng, tóc buông nhẹ, tay cầm chiếc túi công việc nặng trĩu. Dáng đi có phần mệt mỏi.



Rồi Thắng bước xuống từ ghế lái.



Nam đứng nấp phía sau cột, không hiểu sao lại chọn đứng yên trong bóng tối.



Thắng không vội rời đi. Anh bước chậm tới gần Hương, dường như nói gì đó. Hương thoáng mỉm cười, gật nhẹ. Không có gì quá đà chỉ là hai đồng nghiệp, sau giờ làm.



Nhưng rồi…



Thắng đứng yên, ánh mắt anh hướng thẳng về phía Hương. Không phải ánh nhìn của một người bạn. Mà là thứ ánh nhìn chỉ dành cho người anh đang dồn hết cảm xúc vào. Ánh mắt đầy sự trìu mến, pha một chút bất lực, một chút hy vọng. Như thể nếu chỉ cần Hương nói “ở lại”, thì anh sẽ ở lại.



Còn Hương cô không nói gì. Chỉ cúi nhẹ đầu, gật một lần nữa rồi quay đi.



Thắng đứng đó thêm một nhịp.



Nam chứng kiến tất cả.



Không ai nói lời yêu, không có cái chạm tay nào. Nhưng Nam biết… anh vừa nhìn thấy một thứ gì đó rất thật. Không thể giả vờ không thấy. Không thể cười xoà cho qua.



Cảm giác nhói nhẹ ở lồng ngực anh như thể có ai đang chạm vào một phần anh vốn nghĩ mình đã quen thuộc: vợ anh.



Và rồi một câu hỏi vang lên trong đầu Nam cô ấy đã thực sự trở lại với mình, hay chỉ là đang cố ở lại?



Anh lặng lẽ quay người, giấu đi túi đồ ăn vặt sau lưng, bước lên cầu thang bộ chậm rãi, nặng nề.





Đêm hôm đó – một cuộc trò chuyện không ai dạy ta phải nói thế nào



Phòng khách tĩnh lặng. Ánh đèn ngủ màu cam hắt lên tường, loang một vùng sáng mờ đục.



Nam ngồi ở ghế sofa. Hương đi làm về muộn. Cô vừa bước vào, ánh mắt cả hai chạm nhau trong khoảnh khắc. Không ai nói gì lúc đầu, như thể cả hai đều biết chẳng lời nào đủ đúng.



Một lát, Nam cất tiếng, không nhìn cô:



— Em có còn cảm thấy cô đơn… khi ở trong cuộc hôn nhân này không?



Hương đứng yên. Cô tháo giày, chậm rãi bước tới, nhưng không ngồi xuống. Mắt cô nhìn về khoảng tối bên ngoài cửa kính, nơi những ngọn đèn xe chớp lên rồi mất hút.



— Có… — cô nói, giọng trầm thấp, không né tránh.



Nam quay đầu nhìn cô. Ánh mắt anh mỏi mệt, nhưng không oán trách. Chỉ có một nỗi buồn chín muồi trong im lặng.



— Thắng thì sao? — Anh hỏi.



Hương không trả lời. Chỉ im lặng.



Nam gật đầu. Anh dựa lưng ra ghế, thở ra một hơi thật dài như vừa gỡ bỏ thứ gì trong ngực:



— Nếu em thích… thì chúng ta sẽ tạo ra một cuộc chơi mới.



Hương quay sang, nhìn anh chằm chằm.



Nam vẫn nói tiếp, từng chữ rõ ràng, không lên giọng:



— Một cuộc chơi mà ở đó… anh để em được tự do. Em không cần giấu diếm, không cần nói dối. Miễn là… gia đình này vẫn còn. Miễn là, mỗi tối em vẫn về. Miễn là, con cái — nếu có — sẽ không phải chứng kiến ai tan vỡ.



Cô nuốt nghẹn. Cổ họng chát đắng.



— Anh đang nói gì vậy? — Hương khẽ thốt lên. — Đây không phải là cách giải quyết…



Nam bật cười, nhưng không có tiếng. Đôi môi anh cong lên trong một nụ cười tự giễu:



— Anh không nghĩ mình có quyền giữ em lại bằng sự ích kỷ. Nếu giữ cũng không đủ đầy, thì thả em ra — mà vẫn giữ được nhau ở một cách khác — anh… muốn thử.



Hương ngồi xuống bên cạnh. Cô nhìn Nam rất lâu, rồi cầm lấy bàn tay anh. Bàn tay ấy vẫn ấm. Vẫn là người chồng từng vì cô mà bỏ qua quá nhiều thứ.





Cuộc hẹn buổi chiều – giữa hai người đàn ông và một sự thật



Quán cà phê vắng người, ánh nắng chiều xiên nhẹ qua tán cây rọi xuống chiếc bàn nhỏ góc sân. Nam ngồi đó, tay vẫn đặt hờ trên cốc cà phê đã nguội. Ánh mắt anh bình tĩnh, nhưng không mềm.



Thắng đến, có phần hơi bất ngờ vì lời mời. Anh kéo ghế ngồi xuống, chưa kịp hỏi thì Nam đã lên tiếng trước.



— Chúng ta nói thẳng nhé.



Thắng khựng lại, nhìn thẳng vào mắt Nam. Không khí chùng xuống, chỉ còn tiếng lá xào xạc phía xa.



Nam không vòng vo:



— Giữa cậu và Hương… có gì không?



Thắng không trả lời ngay. Anh cúi đầu, thở ra, rồi ngẩng lên đáp gọn:



— Có… nhưng tôi chưa bước quá giới hạn.



Nam gật đầu. Anh không bất ngờ. Cái anh muốn nghe là sự thẳng thắn.



— Cậu thích cô ấy?



Thắng im lặng. Nhưng cái gật đầu sau đó là chậm, nhưng dứt khoát.



Nam nhìn đi chỗ khác một chút, như đang nuốt điều gì chát đắng trong lòng. Một lát sau, anh quay lại nhìn Thắng, nói rất chậm:



— Nếu tôi nói… tôi có thể đồng ý… thì cậu có dám bước tới không?



Câu hỏi như ném một hòn đá xuống mặt hồ phẳng.



Thắng tròn mắt, ngỡ ngàng. Một người chồng – đang ngồi đối diện mình – nói ra điều đó? Là thử thách? Hay là thực lòng?



— Anh… đang nói gì vậy?



Nam nhìn thẳng vào mắt Thắng, giọng không cao, không thấp:



— Nếu tôi chọn để cô ấy tự do, thay vì giữ cô ấy trong một cái lồng mang tên hôn nhân, thì tôi muốn biết… cậu có thực sự nghiêm túc không. Hay chỉ là một cơn say nắng lúc làm việc gần nhau?



Thắng nuốt khan. Anh hiểu, đây không phải là sự “nhường vợ” — mà là một người đàn ông, đã tổn thương, đã yêu đến mức sẵn sàng buông tay nếu người kia thực sự mang lại hạnh phúc cho cô ấy.



— Tôi không ép, không nhượng, không thử lòng. — Nam nói tiếp. — Tôi chỉ muốn biết… nếu chuyện đó xảy ra, liệu cậu có đối xử với cô ấy đúng mực. Hay chỉ là đi ngang đời nhau một lần rồi để lại thêm một đống đổ vỡ.



Thắng siết nhẹ tay. Anh trả lời, lần này chắc nịch:



— Nếu có cơ hội, tôi sẽ nghiêm túc. Không phải vì cơn say, mà vì… tôi nhìn thấy cô ấy thật sự cô đơn.



Nam nhắm mắt một lúc. Cảm giác như cả trái tim anh vừa rơi vào một vùng trống. Nhưng rồi, anh thở ra, bình thản:



— Được. Chuyện còn lại… là ở Hương.





Một buổi tối lặng lẽ – nơi sự thật được chia sẻ



Căn hộ nhỏ chỉ còn ánh đèn vàng nhạt rọi xuống sàn gỗ. Hương vừa tắm xong, mái tóc còn ẩm xõa nhẹ sau lưng. Cô bước ra phòng khách thì thấy Nam đang đứng ngoài ban công, tay cầm ly nước, ánh mắt nhìn xa xăm.



— Anh chờ em à? – Hương hỏi khẽ, có gì đó dè dặt trong giọng nói.



Nam quay lại. Anh đặt ly nước xuống bàn, đi tới gần cô. Không trách móc. Không hoài nghi. Chỉ có sự thấu hiểu và điều gì đó khó gọi thành tên.



— Hôm nay… anh gặp Thắng. – Nam nói thẳng.



Hương khựng lại. Một giây sau, cô lặng người. Mắt cô mở to, nhưng không biết phải phản ứng ra sao. Cô mím môi, định nói điều gì đó, nhưng Nam đã nhẹ giọng cắt lời:



— Không sao đâu. Anh chủ động. Chỉ là… anh muốn rõ ràng, với chính mình.



Hương cúi đầu, lòng rối như tơ. Cô không biết cuộc trò chuyện ấy đã đi xa tới mức nào. Nhưng điều khiến cô bất ngờ hơn cả… là sự bình tĩnh đến mức khiến tim cô nghẹn lại của Nam.



Nam kéo nhẹ ghế, ra hiệu cho cô ngồi xuống cạnh anh. Cả hai cùng ngồi, lặng đi một lúc. Rồi Nam cất tiếng, nhẹ như gió thoảng:



— Anh không hỏi em có tình cảm với cậu ấy không. Anh biết.



Hương ngước lên. Mắt cô long lanh. Một phần vì xúc động, một phần vì… không ngờ người đàn ông trước mặt mình có thể bao dung đến thế.



Nam tiếp tục, ánh mắt anh không trách, không lạnh, chỉ là thật lòng:



— Anh chỉ muốn nói… nếu một ngày em cần nhiều hơn những gì anh có thể mang lại, thì… đừng giấu. Anh không cấm, không giữ. Chỉ mong em thật sự thoải mái, trong lòng mình.



Hương đặt tay lên tay anh, đôi vai run nhẹ.



Nam nắm lấy tay vợ, giọng anh trầm xuống:



— À… còn một điều nữa.



— Gì vậy anh?



— Đừng nói với Thắng rằng anh đã gặp cậu ấy. — Anh mỉm cười nhẹ. — Anh không cần người khác nhìn anh như một người “cho phép”. Anh chỉ muốn em biết… lựa chọn luôn nằm ở em.



Hương cắn nhẹ môi. Cô gật đầu, không nói gì thêm. Trong lòng cô, có lẽ lần đầu tiên sau một thời gian dài, cảm giác tội lỗi và biết ơn hòa lẫn… rồi lặng lẽ rơi xuống như những giọt nước mưa đầu mùa nhẹ nhàng, nhưng dai dẳng.
 

Thanhken

Đang Tuổi Sửu Nhi
2/2/22
46
12
29
40
Tphcm
VND
0
Tín dụng
134
Ôi đàn bà là những niềm đau, có gia đình êm ấm vậy mà ko chịu an phận, gặp trai lạ là nứng L, vãi L thật
 
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

Kintaru

Trứng nước
22/8/25
1
1
2
34
Da Nang
VND
0
Tín dụng
4
Ông chồng thảm hại quá, hết dâng vợ cho thằng này đến thằng khác, tác giả cho thằng chồng 1 cái gi đấy để thoát ly cảnh này đi, nhìn cũng tội
 
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

Thanhken

Đang Tuổi Sửu Nhi
2/2/22
46
12
29
40
Tphcm
VND
0
Tín dụng
134
Ông chồng thảm hại quá, hết dâng vợ cho thằng này đến thằng khác, tác giả cho thằng chồng 1 cái gi đấy để thoát ly cảnh này đi, nhìn cũng tội
Chuẩn nè bro, phải cho thằng ck vươn lên rồi vk nó gen xong tiến tới swing hay some 2 nữ 1 nam luôn thì truyện càng cuốn hơn nữa, tác giả nên cân nhắc thử
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 38



Đêm không ngủ



Phòng ngủ chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh sáng xanh nhạt từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt Hương. Nam đã ngủ say ở phía bên kia giường, hơi thở đều đặn như một nhịp trống xa xăm.



Hương nằm nghiêng, lưng quay về phía anh. Trong đầu cô vẫn vang lên từng câu nói của Nam buổi tối nay, nhất là câu cuối cùng:

“Lựa chọn luôn nằm ở em.”



Ngón tay cô lướt trên bàn phím.

Cô gõ vào ô tin nhắn gửi Nam:

  • Anh à… em xin lỗi vì đã để mọi thứ đi xa như thế này. Nhưng thật sự em cũng không biết mình muốn gì nữa.


Cô dừng lại, đọc lại vài lần. Trái tim như bị bóp nghẹt. Rồi cô bấm xóa.



Hương mở một khung tin nhắn khác, lần này là với Thắng.

Cô gõ chậm rãi:



  • Ngày mai anh rảnh không? Em… muốn nói chuyện một chút.


Ngón tay cô dừng lại ở nút “Gửi”. Cô nhìn vào dòng chữ ấy rất lâu, cảm giác như cả cuộc đời mình treo lơ lửng trên một cú chạm. Nhưng cuối cùng… cô chỉ thoát ra, để tin nhắn nằm lại ở chế độ bản nháp.



Điện thoại tắt màn hình. Hương đặt nó xuống bàn, úp mặt vào gối. Bên kia, Nam vẫn ngủ yên. Còn bên trong Hương, một cơn bão đang âm thầm lớn dần.





Sáng hôm sau



Ánh nắng đầu ngày chiếu xuyên qua lớp kính lớn của tòa nhà, rọi xuống sảnh công ty. Hương bước vào, bước chân nhẹ nhưng trong lòng thì nặng như đeo đá. Cả buổi sáng chuẩn bị, cô vẫn nhớ đến hai tin nhắn mình đã gõ tối qua. những dòng chữ chưa bao giờ được gửi đi.



Thắng đang đứng ở quầy cà phê của văn phòng. Khi thấy cô, anh mỉm cười nhẹ, cái kiểu cười vừa thân quen vừa khiến Hương hơi lúng túng.

  • Chào buổi sáng.– Thắng đưa cho cô một ly latte, dường như đã đoán trước cô sẽ đến vào giờ này.


Hương nhận ly cà phê, tay hơi run.

  • Cảm ơn em.– cô nói, cố giữ giọng bình thường.


Hai người cùng bước vào phòng làm việc. Không ai nhắc gì đến chuyện riêng, chỉ trao đổi vài câu về tiến độ dự án. Nhưng mỗi lần ánh mắt Thắng lướt qua, Hương lại cảm thấy như anh đang muốn hỏi điều gì đó… hoặc như anh biết rõ hơn những gì cô tưởng.



Buổi sáng trôi qua với những báo cáo, những cuộc gọi, những bảng dữ liệu. Nhưng trong đầu Hương, “bản nháp” tối qua vẫn như một vết mực chưa khô chạm vào là nhòe ra, không thể xóa hẳn.



Buổi trưa hôm đó



Văn phòng bắt đầu thưa người khi đồng hồ điểm 11 rưỡi. Thắng khẽ gõ vào bàn Hương, cúi xuống nói nhỏ:

  • Đi ăn trưa không? Hôm nay em biết một chỗ yên tĩnh, gần công ty.


Hương ngẩng lên, hơi bất ngờ. Cô thoáng nhìn lịch làm việc trên màn hình, không có cuộc họp nào trong khung giờ này.

  • Ừ… cũng được.– cô đáp, giọng nhẹ, nhưng trong lòng lại thấy nhịp tim mình nhanh hơn một chút.


Quán ăn Thắng chọn nằm trong một con ngõ nhỏ, ít khách. Không gian mở, có ánh sáng tự nhiên và tiếng nhạc jazz khe khẽ. Họ chọn một bàn sát cửa sổ, nhìn ra hàng cây đang đung đưa trong gió.



Lúc nhân viên mang thực đơn đến, Thắng nghiêng người về phía cô:

  • Chỗ này làm món cá hồi ngon lắm, chị thử không?
  • Em gọi đi.– Hương mỉm cười, tránh ánh mắt anh.


Trong suốt bữa ăn, câu chuyện của họ cứ xoay quanh công việc… nhưng thỉnh thoảng lại lạc sang những đề tài cá nhân những câu hỏi tưởng như vô tình:

  • Dạo này chị ngủ có đủ giấc không?
  • Cuối tuần thường chị hay làm gì?”


Hương trả lời từng câu, chậm rãi, nhưng nhận ra mỗi câu nói của Thắng đều như đang mở một cánh cửa khác. Một cánh cửa mà nếu bước qua, sẽ không còn giống như trước nữa.



Khi rời quán, Thắng mở cửa cho cô, bàn tay anh khẽ chạm vào khuỷu tay Hương. Một cái chạm rất nhẹ… nhưng đủ để khiến cô nhận ra: bữa trưa này, không chỉ là bữa trưa.



Buổi chiều hôm đó



Khi trở lại văn phòng, ánh nắng đầu giờ chiều hắt qua khung cửa kính, làm không gian như sáng hơn thường lệ. Nhưng với Hương, mọi thứ lại có cảm giác khác. một khoảng cách mong manh vừa hình thành, vừa xóa bỏ, giữa cô và Thắng.



Anh ngồi xuống bàn làm việc đối diện, lướt qua đống tài liệu, nhưng thi thoảng ánh mắt lại dừng ở cô lâu hơn một nhịp. Mỗi lần bắt gặp, Hương đều giả vờ cúi xuống màn hình, nhưng trong lòng thì không tránh khỏi một thoáng rung động.



Tiếng gõ bàn phím, tiếng lật giấy, tiếng máy in… tất cả vẫn như thường ngày, chỉ khác là bên dưới lớp bình yên ấy, Hương cảm nhận rõ một sự chú ý thầm lặng đang bủa vây.



Khoảng 3 giờ, Thắng gửi cho cô một file tài liệu. Tin nhắn đính kèm ngắn gọn:



  • Xong nhớ cho em xem trước nhé


Không có gì đặc biệt trong lời nhắn, nhưng khi Hương mở file, cô thấy có một dòng comment ở cuối trang, viết bằng chữ nghiêng:



  • Em vẫn đang nghĩ về bữa trưa hôm nay.


Cô đọc xong, ngồi im vài giây, rồi xóa comment đó trước khi lưu lại bản mới. Nhưng dù đã xóa, câu chữ ấy vẫn nằm trong đầu cô suốt phần còn lại của buổi làm việc.



Lúc tan sở, họ không nói gì với nhau. Chỉ là khi Hương đứng dậy cầm túi, Thắng khẽ gật đầu và mỉm cười một nụ cười đủ khiến cô thấy rõ: từ hôm nay, ranh giới đã dịch chuyển.



Buổi tối ở nhà



Căn bếp tỏa mùi thơm của món canh cá Nam đang nấu. Khi Hương về, cô đặt túi xuống ghế, cởi áo khoác rồi bước tới rửa tay.



Nam liếc nhìn vợ một cái, chỉ là ánh mắt thoáng qua, nhưng anh nhận ra ngay hôm nay Hương khác. Không hẳn là vẻ ngoài, mà là cái gì đó sâu hơn… như thể cô đang giữ một khoảng riêng trong đầu, và khoảng ấy không có anh.



Trong bữa cơm, họ vẫn nói chuyện, nhưng Hương nói ngắn hơn, hay mỉm cười một mình. Nam gắp cá bỏ vào bát cho vợ, hỏi:

  • Hôm nay làm việc ổn chứ?
  • Ừ, ổn… À, có mấy tài liệu mai em cần xem lại.


Câu trả lời nhanh, rồi cô cúi xuống ăn. Nam không gặng hỏi. Anh chỉ nhìn cô lâu hơn một chút, như thể muốn đọc ra điều gì qua ánh mắt, nhưng Hương không ngẩng lên.



Khi rửa bát, Nam đứng cạnh bồn rửa, Hương lau chén. Không khí yên ắng, chỉ có tiếng nước chảy. Anh nói khẽ:

  • Hình như dạo này em có nhiều chuyện trong đầu mà không nói với anh.


Hương hơi khựng lại, rồi đáp bằng giọng cố giữ bình thường:

  • Chắc tại công việc mới thôi, nhiều thứ phải lo.


Nam “ừ” một tiếng, không nói thêm. Nhưng trong lòng anh đã rõ khoảng cách giữa họ đang âm thầm lớn lên, như con sóng ngoài biển, lặng nhưng mạnh.



Đêm hôm đó



Căn phòng tối om, chỉ còn ánh sáng nhàn nhạt từ ngọn đèn ngủ. Ngoài kia, tiếng xe lẫn tiếng gió lướt qua cửa sổ, xa và mờ.



Hương nằm nghiêng, mắt mở, nhìn vào khoảng tối trước mặt. Trong đầu cô, những hình ảnh ban ngày cứ chồng chéo ánh mắt Thắng, câu chuyện ở quán ăn trưa, nụ cười vô tình mà cô vẫn nhớ. Cô không biết mình đang tìm kiếm điều gì, chỉ cảm thấy trong lòng trống một khoảng, như một căn phòng rộng mà Nam không bước vào.



Nam nằm sau lưng, mắt mở. Anh không ngủ, nhưng cũng không lên tiếng. Từ khi về nhà, anh đã nhận ra từng cử chỉ, từng nụ cười của Hương không còn giống trước. Cái cảm giác ấy không ồn ào, chỉ âm ỉ và nặng dần. Anh đưa tay định ôm vợ, nhưng bàn tay dừng lại giữa chừng.



Tiếng thở của cả hai vang trong đêm, không hòa vào nhau. Nam khẽ trở mình, nhìn vào tấm lưng nhỏ trước mặt. Anh muốn hỏi, muốn nói ra hết, nhưng sợ câu trả lời sẽ phá tan chút bình yên mong manh còn sót lại.



Hương vẫn trằn trọc, nhưng cô biết rõ phía sau mình, Nam cũng chưa ngủ.



Cả hai nằm như thế, chỉ cách nhau vài gang tay, nhưng lại như đứng ở hai bờ khác nhau của một con sông.



Đêm muộn.

Ánh đèn ngủ hắt một màu vàng mờ nhạt lên bức tường. Tiếng quạt trần quay chậm rãi, đều đặn, nhưng trong lòng hai người lại chẳng yên.



  • Em chưa ngủ à?


Hương im lặng một lúc lâu, rồi quay mặt về phía Nam.

  • Không… Em thấy khó ngủ


Nam nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trầm xuống:

  • Có chuyện gì em muốn nói với anh không? Anh cảm giác… mình đang xa nhau dần


Hương mím môi, ánh mắt lảng đi, như đang cân nhắc từng chữ.

  • Anh nói đúng… Em…— cô ngập ngừng — “…em nghĩ là em có tình cảm với Thắng.”


Câu nói buông ra, nhẹ nhưng như một viên đá rơi xuống mặt hồ phẳng lặng.



Nam không đáp ngay. Anh nhìn Hương thật lâu, rồi thở một hơi sâu.

  • Anh biết… từ lâu rồi. Chỉ là… nghe em nói thẳng ra, vẫn thấy khó


Hương cụp mắt xuống, giọng run run:

  • Em không muốn giấu anh. Nhưng em cũng không biết phải làm sao… Em không muốn mất gia đình này


Hương vừa nói xong, đôi mắt đã ươn ướt. Nam nhìn cô thật lâu rồi dịch người lại gần, vòng tay ôm trọn lấy thân hình nhỏ bé ấy.



Nam (giọng trầm, chậm rãi):

  • Nghe này… Không ai có thể cướp đi gia đình của em. Dù có chuyện gì xảy ra, anh vẫn ở đây. Anh sẽ giữ lấy ngôi nhà này, giữ cho em một chỗ để trở về


Hương khẽ run lên trong vòng tay chồng. Nam siết ôm thêm chút nữa, như muốn truyền sang cô chút bình yên.



  • Nếu em có tình cảm với Thắng… thì cứ tiến tới. Anh không trách. Anh chỉ mong em hạnh phúc. Còn việc giữ gia đình, cứ để anh lo


Hương áp má vào ngực Nam, nghe tiếng tim anh đập chậm rãi. Một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa xót xa len vào trong tim.

Cô không nói gì thêm, chỉ nhắm mắt lại, để mặc cho vòng tay ấy giữ mình nguyên vẹn trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.



Ánh nắng sớm len qua khe rèm, hắt nhẹ lên gương mặt Hương. Cô mở mắt, thoáng chốc bối rối khi nhận ra bên cạnh mình trống trơn. Căn phòng yên tĩnh, chỉ nghe văng vẳng tiếng xoong nồi từ dưới bếp.



Hương khoác vội chiếc áo mỏng, bước ra. Mùi cà phê mới pha hòa cùng mùi bánh mì nướng khiến không khí sáng nay ấm áp lạ thường.



Nam đứng trước bếp, áo phông trắng, tóc còn hơi rối, tay đảo nhẹ chảo trứng. Nghe tiếng bước chân, anh quay lại, cười:



  • Em dậy rồi à? Ngồi xuống đi, sắp xong rồi. Hôm nay ăn sáng xong nhớ ăn no nhé, chắc ở công ty lại bận rộn


Hương ngồi xuống bàn, lặng nhìn bóng dáng ấy. Không một câu nào nhắc về cuộc trò chuyện đêm qua. Không một ánh mắt dò xét hay trách móc. Chỉ là một buổi sáng bình thường, như hàng trăm buổi sáng khác, nhưng với Hương… lại thấy nghèn nghẹn trong lòng.



Khi Nam đặt dĩa trứng và lát bánh mì xuống trước mặt cô, Hương khẽ nói:



  • Cảm ơn anh…


Nam chỉ mỉm cười, rót thêm cà phê vào ly của cô.
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 39



Buổi sáng ở công ty, không khí vẫn ồn ã tiếng bàn phím và điện thoại. Hương bước vào phòng làm việc, trên tay ôm chồng tài liệu, trong đầu vẫn vương lại dư âm của buổi sáng ở nhà.



Thắng đang ngồi ở bàn, mắt dán vào màn hình máy tính, nhưng khi thấy Hương, anh ngẩng lên và mỉm cười. Nụ cười ấy không khác gì mọi lần, nhưng với Hương, hôm nay nó mang một sức nặng khác vì cô biết rằng từ đêm qua, mọi thứ trong lòng mình đã không còn như trước.



  • Hôm nay trông chị có vẻ mệt. Tối qua thức khuya à?


Hương khẽ gật, cố giữ giọng bình thường:

  • Cũng không hẳn… chỉ là nhiều thứ phải nghĩ


Thắng im lặng vài giây, rồi đưa cho cô một tập hồ sơ:

  • Đây là phần số liệu mới, lát mình cùng rà lại nhé. Trưa nay… nếu chị rảnh, ra ngoài ăn cùng em?


Câu mời nghe tự nhiên, nhưng ánh mắt anh lại như tìm kiếm một câu trả lời không chỉ cho bữa trưa.



Hương khẽ mím môi, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Cô quay sang bàn làm việc, mở laptop, cố giấu đi sự rung động vừa thoáng qua. Bên ngoài, tiếng máy in và tiếng gõ bàn phím tiếp tục vang lên, nhưng trong lòng Hương, nhịp đập thì không còn đều như trước.



Quán ăn nhỏ nằm ở một con phố yên tĩnh, cách công ty chỉ vài trăm mét nhưng lại đủ xa để tách khỏi không khí làm việc căng thẳng. Thắng chọn một bàn ở góc khuất, từ đó có thể nhìn ra cửa sổ nơi ánh nắng trưa rơi thành từng mảng vàng trên vỉa hè.



Hương đến sau vài phút, vẫn mặc nguyên bộ đồ công sở, mái tóc buông nhẹ. Cô ngồi xuống đối diện, cố giữ vẻ bình thản nhưng đôi tay vô thức xoay nhẹ chiếc thìa trên bàn.



  • Lâu lắm mới có dịp ăn trưa không vội


Hương gật đầu, đáp khẽ:

  • Ừ, dạo này toàn vừa ăn vừa xem tài liệu


Họ gọi món, ban đầu vẫn nói chuyện công việc: kế hoạch triển khai, tiến độ dự án, những số liệu cần điều chỉnh. Nhưng rồi, không rõ từ khi nào, câu chuyện trượt sang những chủ đề khác sở thích, thói quen, vài kỷ niệm nhỏ trước đây.



Thắng nhìn Hương lâu hơn một chút, giọng thấp xuống:

  • Em vẫn thắc mắc… vì sao chị lúc nào cũng tạo cảm giác vừa gần vừa xa. Ngay cả khi mình làm việc chung


Hương hơi khựng lại, tay khẽ chạm vào ly nước:

  • Có lẽ… vì chị không muốn ai bước quá gần vào thế giới của mình


Thắng mỉm cười, ánh mắt sâu hơn:

  • Nhưng nếu người đó muốn ở lại lâu dài thì sao?


Không khí trên bàn như lặng đi một nhịp. Hương tránh ánh nhìn ấy, đưa mắt ra ngoài cửa sổ, nơi nắng đang nhạt dần. Cô không trả lời ngay, chỉ khẽ thở ra, để lại câu hỏi lơ lửng giữa hai người.



Chiều hôm ấy, văn phòng vẫn vang tiếng bàn phím và những cuộc trao đổi rời rạc. Nhưng với Hương, mọi thứ dường như diễn ra trong một lớp sương mỏng. Những câu nói của Thắng ở bữa trưa cứ vương lại trong đầu, không rõ là lời quan tâm thật lòng hay một phép thử.



Thắng bước vào phòng làm việc chung, mang theo tập hồ sơ. Anh chỉ khẽ gật đầu chào mọi người, nhưng khi ánh mắt chạm Hương, nó dừng lại lâu hơn một chút. Không cần lời nói, cả hai như ngầm hiểu một điều gì đó đã thay đổi.



Trong suốt buổi làm việc, họ không còn trò chuyện nhiều như thường lệ. Chỉ khi thật sự cần, Thắng mới nghiêng người qua bàn Hương để trao đổi khoảng cách đủ gần để cô nghe rõ từng âm điệu, nhưng vẫn giữ một ranh giới mỏng manh.



Hương tập trung vào màn hình, nhưng thỉnh thoảng vẫn cảm nhận được ánh nhìn của Thắng từ phía đối diện. Nó không còn là ánh mắt đồng nghiệp đơn thuần, mà ẩn chứa một sự dò xét và chờ đợi.



Đến cuối giờ, khi mọi người lần lượt ra về, Thắng ở lại, giải quyết đống giấy tờ. Hương cũng vậy, cô đnag chăm chú vào chiếc laptop. Không ai nói gì thêm, nhưng sự im lặng ấy lại chất chứa nhiều hơn bất kỳ cuộc trò chuyện nào.



Khi đồng hồ chỉ gần 7 giờ tối, Hương đang chăm chú rà soát lại số liệu trên màn hình thì bất ngờ nghe tiếng bước chân nhẹ dừng ngay bên cạnh.



  • Uống chút gì cho tỉnh đi- giọng Thắng trầm nhưng nhẹ, kèm theo là mùi thơm dịu của trà mới pha.


Trên bàn cô là một chiếc cốc sứ trắng, hơi nóng bốc lên thành những làn khói mỏng. Anh đặt nó xuống, bàn tay chạm nhẹ vào mép bàn rồi rụt lại ngay, như sợ phá vỡ không gian đang mỏng manh giữa hai người.



Hương đưa tay ra với lấy tách trà, nhưng vô tình chạm vào bàn tay Thắng. Cô khựng lại, ngước mắt lên.



Ánh mắt họ khóa chặt vào nhau ban đầu là chút ngạc nhiên, rồi dần như bị hút vào một khoảng lặng sâu thẳm.

Không ai lên tiếng, nhưng cả hai đều cảm nhận được dòng cảm xúc đang âm thầm cuộn chảy.



Thắng khẽ nghiêng người, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại. Hương nghe rõ nhịp tim mình, từng nhịp đập như muốn phá vỡ sự im lặng này. Cô không rời mắt khỏi Thắng, và trong giây phút ấy, tất cả âm thanh xung quanh như tan biến, chỉ còn lại sự hiện diện của hai người trong cùng một nhịp thở.



Thắng không kìm được cảm xúc. Anh khẽ nghiêng người, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi Hương. Cô hơi giật mình, đôi mắt mở to trong thoáng chốc. Nhưng rồi, thay vì lùi lại, Hương chỉ đứng yên, để mặc cho khoảnh khắc ấy diễn ra.



Trong giây lát, tất cả những ồn ào, bộn bề công việc dường như lùi xa. Chỉ còn lại tiếng tim đập và hơi ấm chạm nhau, mong manh nhưng lại chất chứa quá nhiều điều chưa nói.



Hương khẽ nghiêng đầu, bước lùi lại một bước như để tìm khoảng thở cho riêng mình. Ánh mắt cô chao đảo, vừa tránh né vừa như không dám nhìn thẳng vào Thắng.



  • Thắng… đừng như vậy…– giọng Hương nhỏ đến mức gần như chỉ đủ cho hai người nghe thấy.


Cô xoay người, giả vờ mải chỉnh lại vài tập tài liệu trên bàn để che giấu đôi bàn tay đang khẽ run. Trái tim đập mạnh, còn đầu óc thì rối tung với hàng loạt câu hỏi không chỉ về Thắng, mà cả về chính mình.



Hương vẫn chưa kịp hoàn hồn thì bàn tay Thắng siết lấy tay cô, như muốn giữ chặt để cô không thể rời đi.

Ánh mắt anh không rời gương mặt cô, và rồi Thắng lại cúi xuống.



Lần này, Hương không lùi bước.

Cô nhắm mắt, mặc cho nụ hôn diễn ra, như thể trong khoảnh khắc ấy mọi do dự và lý trí đều bị cuốn trôi. thời gian như chậm lại.

Hương biết, một khi đã chấp nhận lần này, mọi thứ giữa họ sẽ không còn như trước nữa. Họ ôm lấy nhau rồi hôn ngấu ngiến, đôi tay họ đang cố gắng tím hiểu cơ thể của nhau. Khi mà tay Thắng luồn vào được vào trong áo Hương, sờ lên bộ ngực và dừng lại ở lớp áo lót bên ngoài của Hương thì tiếng chuông điện thoại của Hương vang lên.



Tiếng chuông điện thoại vang lên bất ngờ, phá vỡ khoảng không im ắng giữa hai người. Hương giật mình lùi lại, bàn tay vô thức rời khỏi bàn của Thắng.



Màn hình điện thoại hiện tên Nam.

Cô hít một hơi thật sâu, cố lấy lại bình tĩnh rồi bấm nghe:

– Alo… em nghe đây.



Giọng Nam ở đầu dây bên kia nhẹ nhàng, hỏi thăm cô đã xong việc chưa, tối nay có về sớm được không.

Hương đáp vài câu ngắn gọn, cố giữ giọng bình thường, nhưng bàn tay vẫn hơi run.



Bên cạnh, Thắng đưa tay vuốt mặt, như muốn xua bớt cảm xúc vừa trào lên.

Anh im lặng, chỉ nhìn Hương, ánh mắt thoáng chút tiếc nuối nhưng rồi cũng khẽ gật đầu như một lời nhắc nhở cả hai nên dừng lại.



Cuộc gọi kết thúc.

Không ai nói thêm điều gì.

Cả hai cùng thu dọn đồ, bước ra khỏi văn phòng, hòa vào dòng người tan sở nhưng trong lòng mỗi người lại mang một mớ cảm xúc khó gọi tên.



Tối hôm ấy, Hương về nhà sớm hơn thường lệ. Bữa cơm đã được Nam chuẩn bị sẵn, mọi thứ ấm cúng và yên bình như bao ngày khác. Nhưng khi ngồi xuống bàn, cô nhận ra mình ăn mà chẳng cảm nhận rõ mùi vị.



Trong đầu Hương, hình ảnh ở công ty cứ chập chờn quay lại. Cái chạm tay bất ngờ, ánh mắt không dứt, và nụ hôn… tất cả như vừa xảy ra vài giây trước. Cô vừa thấy tim mình rung động, vừa thấy lo lắng.



Nam vẫn nói chuyện với cô như bình thường, kể vài chuyện trong ngày, thỉnh thoảng cười nhẹ. Hương đáp lại, nhưng tâm trí lại trôi về những khoảnh khắc riêng tư với Thắng. Cảm giác này khiến cô hoang mang vì bên cạnh Nam, cô đáng lẽ phải yên ổn, nhưng thực tế thì lại không.



Khi lên giường ngủ, Nam nhanh chóng chìm vào giấc, còn Hương nằm nghiêng nhìn bóng lưng chồng. Cô tự hỏi mình đang làm gì, và mọi chuyện sẽ đi về đâu. Hương cảm thấy khoảng cách giữa cô và Nam lớn đến thế.



Bỗng điện thoại Hương rung nhẹ.

Trên màn hình hiện lên tên “Thắng”.

  • Em xin lỗi vì hành động thiếu chuẩn mực của em ngày hôm nay.


Hương nhìn dòng chữ một lúc lâu, ngón tay chạm vào bàn phím nhưng không vội trả lời. Tim cô đập nhanh hơn, vừa lạ lẫm vừa khó kiểm soát.



Cuối cùng, cô nhắn lại ngắn gọn:



  • Không sao


Chưa đầy một phút sau, tin nhắn tiếp theo đến:



  • Hôm nay… môi chị ngọt lắm


Hương sững người. Một cảm giác nóng bừng lan khắp mặt. Cô vội tắt màn hình điện thoại, giấu xuống dưới gối, như thể sợ Nam đang nằm ngay bên cạnh có thể nhìn thấy.



Nhưng câu chữ ấy đã kịp khắc sâu vào tâm trí cô, khiến đêm nay càng thêm khó ngủ. Hương nhìn chằm chằm vào tin nhắn ấy. Ngón tay cô khẽ gõ rồi lại xoá, gõ rồi lại xoá, như không biết nên trả lời thế nào. Cuối cùng, cô nhắn:



  • Đừng nói mấy lời như vậy… không hay đâu


Thắng trả lời gần như ngay lập tức:



  • Nếu chị thấy không hay, thì em xin lỗi. Nhưng đó là thật lòng


Hương chần chừ vài giây rồi đáp:



  • Chúng ta vẫn còn là đồng nghiệp. Em đừng vượt quá giới hạn


  • Giới hạn là do chị đặt ra. Còn em… chỉ muốn nói, em thích chị


Hương thở dài, đặt điện thoại xuống, nhưng chưa đầy một phút sau nó lại rung.



  • Thắng: Em sẽ không làm chị khó xử. Nhưng em sẽ không che giấu cảm xúc của mình đâu


Hương không trả lời nữa, nhưng tim cô thì không thể bình lặng.



Chiều hôm sau, khi văn phòng dần vắng người, Hương đứng dậy thu dọn hồ sơ. Thắng bước lại gần, giọng trầm nhưng đầy kiềm chế:



  • Thắng: Chị… hôm qua em đã nói hơi đường đột. Nhưng em không hối hận


Hương ngước lên, đôi mắt tránh ánh nhìn ấy, nhưng rồi lại dừng lại ở đó.

  • Hương: Em biết mình đang nói gì không? Nếu chấp nhận… sẽ không còn quay lại được như trước


  • Thắng: Em biết. Nhưng em không muốn bỏ lỡ chị


Hương im lặng một lúc lâu. Tiếng điều hòa và tiếng gõ bàn phím lác đác từ góc xa khiến không gian như đóng băng. Cô hít một hơi thật sâu.



  • Hương: Em nói đúng… Giới hạn là do chị đặt ra. Và… có lẽ chị không muốn dựng nó nữa


Thắng nhìn cô, đôi mắt sáng hẳn lên. Anh khẽ tiến một bước.

  • Thắng: Chị… đang nói là…


  • Hương: Ừ… Chị chấp nhận tình cảm của em


Trong khoảnh khắc ấy, cả hai chỉ đứng im, nhìn nhau. Không cần thêm bất kỳ lời nào, nhưng Hương cảm nhận được trong ánh mắt Thắng là niềm vui pha lẫn sự quyết tâm mạnh mẽ.





Tối hôm đó, Hương mở cửa bước vào nhà. Bên trong, mùi cơm canh còn âm ấm lan ra từ bếp. Nam đang ngồi ở bàn, vừa uống trà vừa đọc gì đó trên điện thoại.



Hương đặt túi xuống ghế, ngồi im lặng một lúc rồi khẽ nói, như đang thử tìm can đảm:

  • Hương: Hôm nay… em và Thắng… tụi em đã không còn chỉ là đồng nghiệp nữa


Nam ngẩng lên, nhìn thẳng vào cô. Không một tia giận dữ, chỉ có sự lặng lẽ và một chút buồn khó tả:

  • Nam: Anh đoán rồi


Hương mím môi, mắt chùng xuống:

  • Hương: Em biết chuyện này… sẽ khiến anh tổn thương. Nhưng em không muốn giấu


Nam đặt tách trà xuống, đứng lên đi về phía cô. Anh ngồi xuống bên cạnh, giọng trầm và chậm:

  • Nam: Hương này, anh chưa bao giờ nghĩ mình sở hữu em. Nếu ở bên Thắng làm em thấy vui, thấy được lấp đầy… thì cứ tiến tới. Anh sẽ ở đây, giữ gia đình này nguyên vẹn cho em.


Hương quay sang nhìn anh, đôi mắt long lanh:

  • Hương: Nhưng… như thế có công bằng với anh không?


Nam khẽ cười, nụ cười lẫn chút xót xa:

  • Nam: Anh không cần công bằng. Anh cần em hạnh phúc. Chỉ vậy thôi


Sáng hôm sau, Hương đến công ty sớm hơn thường lệ. Trời còn hơi se lạnh, nhưng bước chân cô nhẹ nhàng và chắc chắn hơn, như đã tự xác định một con đường mới.



Khi cô bước vào văn phòng, Thắng đang ngồi ở bàn làm việc, cắm cúi xem lại một tập tài liệu. Nghe tiếng cửa mở, anh ngẩng lên. Trong khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, không còn cái e dè của những ngày trước, chỉ còn một thứ gì đó lặng lẽ nhưng đầy ấm áp.



Thắng mỉm cười, một nụ cười không quá phô trương nhưng đủ để nói lên rằng anh hiểu và cô cũng hiểu.



  • Thắng: Chào buổi sáng, chị Hương
  • Hương: Chào buổi sáng
Cô đi về phía bàn mình, đặt túi xuống. Nhưng khi lướt qua bàn Thắng, bàn tay cô khẽ chạm nhẹ vào mép bàn anh . một động tác vô thức nhưng đầy ngụ ý.



Thắng nghiêng đầu, hạ giọng để chỉ mình Hương nghe thấy:

  • Thắng: Hôm nay… chị trông khác lắm.
  • Hương: (nhẹ nhàng) Khác theo chiều hướng tốt chứ?
  • Thắng: Rất tốt. Giống như chị không còn muốn trốn nữa


Hương đáp bằng một nụ cười mỉm, rồi quay lại ghế của mình. Nhưng trong lòng, cô biết rõ từ hôm nay, khoảng cách giữa hai người đã rút ngắn đến mức khó có thể quay lại như trước.



Đến trưa, khi mọi người trong công ty bắt đầu tản ra ăn trưa theo nhóm, Thắng tiến đến bàn Hương.



  • Thắng: Trưa nay chị có muốn ăn ngoài không? Em biết một quán mới mở, đồ ăn ngon lắm
  • Hương: (nhìn anh một thoáng, rồi khẽ gật) Ừ, đi


Họ chọn một quán nhỏ ở góc phố, nơi ánh nắng trưa chiếu xiên qua ô cửa kính, tạo nên một không gian vừa ấm vừa tĩnh. Thắng kéo ghế cho Hương, rồi ngồi xuống đối diện. Cả hai gọi món đơn giản, nhưng dường như bữa ăn này không chỉ là để ăn.



  • Thắng: Chị… hôm nay khác lắm. Em nhìn là biết
  • Hương: (mỉm cười) Khác thế nào?
  • Thắng: Giống như chị không còn muốn giấu cảm xúc nữa


Hương im lặng, tay khẽ khuấy ly nước. Cô không phủ nhận, cũng không né tránh. Ánh mắt cô khi nhìn Thắng mang theo một sự đồng ý ngầm, như một cánh cửa vừa hé mở.



  • Hương: Có những thứ… giữ lâu quá cũng mệt. Mà em thì… không phải người khiến chị thấy mệt


Thắng mỉm cười, nụ cười này không vội vàng mà đầy sự kiên nhẫn.

  • Thắng: Vậy thì, cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên nhé


Trong không khí nhẹ nhàng của quán ăn, họ nói chuyện về công việc, xen lẫn những câu hỏi nhỏ về cuộc sống, sở thích, thói quen. Những mẩu chuyện vụn vặt ấy, lại khiến khoảng cách vốn mỏng manh giữa họ càng thu hẹp thêm.



Khi bước ra khỏi quán, Thắng bước sát lại, khẽ chạm vào khuỷu tay Hương một cử chỉ nhỏ, nhưng đủ khiến tim cô đập nhanh hơn.



Trên đường từ quán ăn về, Thắng lái xe chậm rãi hơn thường ngày. Cả hai cùng nhau đi khắp Hà Nội, ngắm cả cái thành phố đáng yêu này. Cửa kính hạ xuống, gió trưa ùa vào mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng.



5h chiều- Hương ngồi phía sau lưng anh, ánh mắt hướng ra ngoài đường nhưng tâm trí thì như đang lơ lửng ở đâu đó.



Khi ngang qua một khách sạn nhỏ với biển hiệu sáng trưng dù là giữa ban ngày, Hương bỗng khẽ nghiêng người, giọng như vừa đùa vừa thật:



  • Hương: Nếu… mình ghé vào đây một chút, em có muốn không?


Thắng thoáng khựng tay lái, đủ để xe chậm lại vài giây. Anh liếc qua gương chiếu hậu, ánh mắt bắt gặp cái nhìn nửa thách thức nửa chờ đợi của Hương.



  • Thắng: Chị đang thử em hay thật lòng muốn?
  • Hương: (mỉm cười, nhẹ nhàng) Tùy em nghĩ
Được hương bật đèn xanh mạnh như vậy Thắng không thể giấu nổi cảm xúc vui sướng của mình rồi Thắng đi tới một hotel ở ngoại thành kín đáo và yên tĩnh
 

huylesg84

Bé Đang Tập Nói
29/12/23
34
16
21
41
TP.Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
192
Chương 39



Buổi sáng ở công ty, không khí vẫn ồn ã tiếng bàn phím và điện thoại. Hương bước vào phòng làm việc, trên tay ôm chồng tài liệu, trong đầu vẫn vương lại dư âm của buổi sáng ở nhà.



Thắng đang ngồi ở bàn, mắt dán vào màn hình máy tính, nhưng khi thấy Hương, anh ngẩng lên và mỉm cười. Nụ cười ấy không khác gì mọi lần, nhưng với Hương, hôm nay nó mang một sức nặng khác vì cô biết rằng từ đêm qua, mọi thứ trong lòng mình đã không còn như trước.



  • Hôm nay trông chị có vẻ mệt. Tối qua thức khuya à?


Hương khẽ gật, cố giữ giọng bình thường:

  • Cũng không hẳn… chỉ là nhiều thứ phải nghĩ


Thắng im lặng vài giây, rồi đưa cho cô một tập hồ sơ:

  • Đây là phần số liệu mới, lát mình cùng rà lại nhé. Trưa nay… nếu chị rảnh, ra ngoài ăn cùng em?


Câu mời nghe tự nhiên, nhưng ánh mắt anh lại như tìm kiếm một câu trả lời không chỉ cho bữa trưa.



Hương khẽ mím môi, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Cô quay sang bàn làm việc, mở laptop, cố giấu đi sự rung động vừa thoáng qua. Bên ngoài, tiếng máy in và tiếng gõ bàn phím tiếp tục vang lên, nhưng trong lòng Hương, nhịp đập thì không còn đều như trước.



Quán ăn nhỏ nằm ở một con phố yên tĩnh, cách công ty chỉ vài trăm mét nhưng lại đủ xa để tách khỏi không khí làm việc căng thẳng. Thắng chọn một bàn ở góc khuất, từ đó có thể nhìn ra cửa sổ nơi ánh nắng trưa rơi thành từng mảng vàng trên vỉa hè.



Hương đến sau vài phút, vẫn mặc nguyên bộ đồ công sở, mái tóc buông nhẹ. Cô ngồi xuống đối diện, cố giữ vẻ bình thản nhưng đôi tay vô thức xoay nhẹ chiếc thìa trên bàn.



  • Lâu lắm mới có dịp ăn trưa không vội


Hương gật đầu, đáp khẽ:

  • Ừ, dạo này toàn vừa ăn vừa xem tài liệu


Họ gọi món, ban đầu vẫn nói chuyện công việc: kế hoạch triển khai, tiến độ dự án, những số liệu cần điều chỉnh. Nhưng rồi, không rõ từ khi nào, câu chuyện trượt sang những chủ đề khác sở thích, thói quen, vài kỷ niệm nhỏ trước đây.



Thắng nhìn Hương lâu hơn một chút, giọng thấp xuống:

  • Em vẫn thắc mắc… vì sao chị lúc nào cũng tạo cảm giác vừa gần vừa xa. Ngay cả khi mình làm việc chung


Hương hơi khựng lại, tay khẽ chạm vào ly nước:

  • Có lẽ… vì chị không muốn ai bước quá gần vào thế giới của mình


Thắng mỉm cười, ánh mắt sâu hơn:

  • Nhưng nếu người đó muốn ở lại lâu dài thì sao?


Không khí trên bàn như lặng đi một nhịp. Hương tránh ánh nhìn ấy, đưa mắt ra ngoài cửa sổ, nơi nắng đang nhạt dần. Cô không trả lời ngay, chỉ khẽ thở ra, để lại câu hỏi lơ lửng giữa hai người.



Chiều hôm ấy, văn phòng vẫn vang tiếng bàn phím và những cuộc trao đổi rời rạc. Nhưng với Hương, mọi thứ dường như diễn ra trong một lớp sương mỏng. Những câu nói của Thắng ở bữa trưa cứ vương lại trong đầu, không rõ là lời quan tâm thật lòng hay một phép thử.



Thắng bước vào phòng làm việc chung, mang theo tập hồ sơ. Anh chỉ khẽ gật đầu chào mọi người, nhưng khi ánh mắt chạm Hương, nó dừng lại lâu hơn một chút. Không cần lời nói, cả hai như ngầm hiểu một điều gì đó đã thay đổi.



Trong suốt buổi làm việc, họ không còn trò chuyện nhiều như thường lệ. Chỉ khi thật sự cần, Thắng mới nghiêng người qua bàn Hương để trao đổi khoảng cách đủ gần để cô nghe rõ từng âm điệu, nhưng vẫn giữ một ranh giới mỏng manh.



Hương tập trung vào màn hình, nhưng thỉnh thoảng vẫn cảm nhận được ánh nhìn của Thắng từ phía đối diện. Nó không còn là ánh mắt đồng nghiệp đơn thuần, mà ẩn chứa một sự dò xét và chờ đợi.



Đến cuối giờ, khi mọi người lần lượt ra về, Thắng ở lại, giải quyết đống giấy tờ. Hương cũng vậy, cô đnag chăm chú vào chiếc laptop. Không ai nói gì thêm, nhưng sự im lặng ấy lại chất chứa nhiều hơn bất kỳ cuộc trò chuyện nào.



Khi đồng hồ chỉ gần 7 giờ tối, Hương đang chăm chú rà soát lại số liệu trên màn hình thì bất ngờ nghe tiếng bước chân nhẹ dừng ngay bên cạnh.



  • Uống chút gì cho tỉnh đi- giọng Thắng trầm nhưng nhẹ, kèm theo là mùi thơm dịu của trà mới pha.


Trên bàn cô là một chiếc cốc sứ trắng, hơi nóng bốc lên thành những làn khói mỏng. Anh đặt nó xuống, bàn tay chạm nhẹ vào mép bàn rồi rụt lại ngay, như sợ phá vỡ không gian đang mỏng manh giữa hai người.



Hương đưa tay ra với lấy tách trà, nhưng vô tình chạm vào bàn tay Thắng. Cô khựng lại, ngước mắt lên.



Ánh mắt họ khóa chặt vào nhau ban đầu là chút ngạc nhiên, rồi dần như bị hút vào một khoảng lặng sâu thẳm.

Không ai lên tiếng, nhưng cả hai đều cảm nhận được dòng cảm xúc đang âm thầm cuộn chảy.



Thắng khẽ nghiêng người, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại. Hương nghe rõ nhịp tim mình, từng nhịp đập như muốn phá vỡ sự im lặng này. Cô không rời mắt khỏi Thắng, và trong giây phút ấy, tất cả âm thanh xung quanh như tan biến, chỉ còn lại sự hiện diện của hai người trong cùng một nhịp thở.



Thắng không kìm được cảm xúc. Anh khẽ nghiêng người, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi Hương. Cô hơi giật mình, đôi mắt mở to trong thoáng chốc. Nhưng rồi, thay vì lùi lại, Hương chỉ đứng yên, để mặc cho khoảnh khắc ấy diễn ra.



Trong giây lát, tất cả những ồn ào, bộn bề công việc dường như lùi xa. Chỉ còn lại tiếng tim đập và hơi ấm chạm nhau, mong manh nhưng lại chất chứa quá nhiều điều chưa nói.



Hương khẽ nghiêng đầu, bước lùi lại một bước như để tìm khoảng thở cho riêng mình. Ánh mắt cô chao đảo, vừa tránh né vừa như không dám nhìn thẳng vào Thắng.



  • Thắng… đừng như vậy…– giọng Hương nhỏ đến mức gần như chỉ đủ cho hai người nghe thấy.


Cô xoay người, giả vờ mải chỉnh lại vài tập tài liệu trên bàn để che giấu đôi bàn tay đang khẽ run. Trái tim đập mạnh, còn đầu óc thì rối tung với hàng loạt câu hỏi không chỉ về Thắng, mà cả về chính mình.



Hương vẫn chưa kịp hoàn hồn thì bàn tay Thắng siết lấy tay cô, như muốn giữ chặt để cô không thể rời đi.

Ánh mắt anh không rời gương mặt cô, và rồi Thắng lại cúi xuống.



Lần này, Hương không lùi bước.

Cô nhắm mắt, mặc cho nụ hôn diễn ra, như thể trong khoảnh khắc ấy mọi do dự và lý trí đều bị cuốn trôi. thời gian như chậm lại.

Hương biết, một khi đã chấp nhận lần này, mọi thứ giữa họ sẽ không còn như trước nữa. Họ ôm lấy nhau rồi hôn ngấu ngiến, đôi tay họ đang cố gắng tím hiểu cơ thể của nhau. Khi mà tay Thắng luồn vào được vào trong áo Hương, sờ lên bộ ngực và dừng lại ở lớp áo lót bên ngoài của Hương thì tiếng chuông điện thoại của Hương vang lên.



Tiếng chuông điện thoại vang lên bất ngờ, phá vỡ khoảng không im ắng giữa hai người. Hương giật mình lùi lại, bàn tay vô thức rời khỏi bàn của Thắng.



Màn hình điện thoại hiện tên Nam.

Cô hít một hơi thật sâu, cố lấy lại bình tĩnh rồi bấm nghe:

– Alo… em nghe đây.



Giọng Nam ở đầu dây bên kia nhẹ nhàng, hỏi thăm cô đã xong việc chưa, tối nay có về sớm được không.

Hương đáp vài câu ngắn gọn, cố giữ giọng bình thường, nhưng bàn tay vẫn hơi run.



Bên cạnh, Thắng đưa tay vuốt mặt, như muốn xua bớt cảm xúc vừa trào lên.

Anh im lặng, chỉ nhìn Hương, ánh mắt thoáng chút tiếc nuối nhưng rồi cũng khẽ gật đầu như một lời nhắc nhở cả hai nên dừng lại.



Cuộc gọi kết thúc.

Không ai nói thêm điều gì.

Cả hai cùng thu dọn đồ, bước ra khỏi văn phòng, hòa vào dòng người tan sở nhưng trong lòng mỗi người lại mang một mớ cảm xúc khó gọi tên.



Tối hôm ấy, Hương về nhà sớm hơn thường lệ. Bữa cơm đã được Nam chuẩn bị sẵn, mọi thứ ấm cúng và yên bình như bao ngày khác. Nhưng khi ngồi xuống bàn, cô nhận ra mình ăn mà chẳng cảm nhận rõ mùi vị.



Trong đầu Hương, hình ảnh ở công ty cứ chập chờn quay lại. Cái chạm tay bất ngờ, ánh mắt không dứt, và nụ hôn… tất cả như vừa xảy ra vài giây trước. Cô vừa thấy tim mình rung động, vừa thấy lo lắng.



Nam vẫn nói chuyện với cô như bình thường, kể vài chuyện trong ngày, thỉnh thoảng cười nhẹ. Hương đáp lại, nhưng tâm trí lại trôi về những khoảnh khắc riêng tư với Thắng. Cảm giác này khiến cô hoang mang vì bên cạnh Nam, cô đáng lẽ phải yên ổn, nhưng thực tế thì lại không.



Khi lên giường ngủ, Nam nhanh chóng chìm vào giấc, còn Hương nằm nghiêng nhìn bóng lưng chồng. Cô tự hỏi mình đang làm gì, và mọi chuyện sẽ đi về đâu. Hương cảm thấy khoảng cách giữa cô và Nam lớn đến thế.



Bỗng điện thoại Hương rung nhẹ.

Trên màn hình hiện lên tên “Thắng”.

  • Em xin lỗi vì hành động thiếu chuẩn mực của em ngày hôm nay.


Hương nhìn dòng chữ một lúc lâu, ngón tay chạm vào bàn phím nhưng không vội trả lời. Tim cô đập nhanh hơn, vừa lạ lẫm vừa khó kiểm soát.



Cuối cùng, cô nhắn lại ngắn gọn:



  • Không sao


Chưa đầy một phút sau, tin nhắn tiếp theo đến:



  • Hôm nay… môi chị ngọt lắm


Hương sững người. Một cảm giác nóng bừng lan khắp mặt. Cô vội tắt màn hình điện thoại, giấu xuống dưới gối, như thể sợ Nam đang nằm ngay bên cạnh có thể nhìn thấy.



Nhưng câu chữ ấy đã kịp khắc sâu vào tâm trí cô, khiến đêm nay càng thêm khó ngủ. Hương nhìn chằm chằm vào tin nhắn ấy. Ngón tay cô khẽ gõ rồi lại xoá, gõ rồi lại xoá, như không biết nên trả lời thế nào. Cuối cùng, cô nhắn:



  • Đừng nói mấy lời như vậy… không hay đâu


Thắng trả lời gần như ngay lập tức:



  • Nếu chị thấy không hay, thì em xin lỗi. Nhưng đó là thật lòng


Hương chần chừ vài giây rồi đáp:



  • Chúng ta vẫn còn là đồng nghiệp. Em đừng vượt quá giới hạn


  • Giới hạn là do chị đặt ra. Còn em… chỉ muốn nói, em thích chị


Hương thở dài, đặt điện thoại xuống, nhưng chưa đầy một phút sau nó lại rung.



  • Thắng: Em sẽ không làm chị khó xử. Nhưng em sẽ không che giấu cảm xúc của mình đâu


Hương không trả lời nữa, nhưng tim cô thì không thể bình lặng.



Chiều hôm sau, khi văn phòng dần vắng người, Hương đứng dậy thu dọn hồ sơ. Thắng bước lại gần, giọng trầm nhưng đầy kiềm chế:



  • Thắng: Chị… hôm qua em đã nói hơi đường đột. Nhưng em không hối hận


Hương ngước lên, đôi mắt tránh ánh nhìn ấy, nhưng rồi lại dừng lại ở đó.

  • Hương: Em biết mình đang nói gì không? Nếu chấp nhận… sẽ không còn quay lại được như trước


  • Thắng: Em biết. Nhưng em không muốn bỏ lỡ chị


Hương im lặng một lúc lâu. Tiếng điều hòa và tiếng gõ bàn phím lác đác từ góc xa khiến không gian như đóng băng. Cô hít một hơi thật sâu.



  • Hương: Em nói đúng… Giới hạn là do chị đặt ra. Và… có lẽ chị không muốn dựng nó nữa


Thắng nhìn cô, đôi mắt sáng hẳn lên. Anh khẽ tiến một bước.

  • Thắng: Chị… đang nói là…


  • Hương: Ừ… Chị chấp nhận tình cảm của em


Trong khoảnh khắc ấy, cả hai chỉ đứng im, nhìn nhau. Không cần thêm bất kỳ lời nào, nhưng Hương cảm nhận được trong ánh mắt Thắng là niềm vui pha lẫn sự quyết tâm mạnh mẽ.





Tối hôm đó, Hương mở cửa bước vào nhà. Bên trong, mùi cơm canh còn âm ấm lan ra từ bếp. Nam đang ngồi ở bàn, vừa uống trà vừa đọc gì đó trên điện thoại.



Hương đặt túi xuống ghế, ngồi im lặng một lúc rồi khẽ nói, như đang thử tìm can đảm:

  • Hương: Hôm nay… em và Thắng… tụi em đã không còn chỉ là đồng nghiệp nữa


Nam ngẩng lên, nhìn thẳng vào cô. Không một tia giận dữ, chỉ có sự lặng lẽ và một chút buồn khó tả:

  • Nam: Anh đoán rồi


Hương mím môi, mắt chùng xuống:

  • Hương: Em biết chuyện này… sẽ khiến anh tổn thương. Nhưng em không muốn giấu


Nam đặt tách trà xuống, đứng lên đi về phía cô. Anh ngồi xuống bên cạnh, giọng trầm và chậm:

  • Nam: Hương này, anh chưa bao giờ nghĩ mình sở hữu em. Nếu ở bên Thắng làm em thấy vui, thấy được lấp đầy… thì cứ tiến tới. Anh sẽ ở đây, giữ gia đình này nguyên vẹn cho em.


Hương quay sang nhìn anh, đôi mắt long lanh:

  • Hương: Nhưng… như thế có công bằng với anh không?


Nam khẽ cười, nụ cười lẫn chút xót xa:

  • Nam: Anh không cần công bằng. Anh cần em hạnh phúc. Chỉ vậy thôi


Sáng hôm sau, Hương đến công ty sớm hơn thường lệ. Trời còn hơi se lạnh, nhưng bước chân cô nhẹ nhàng và chắc chắn hơn, như đã tự xác định một con đường mới.



Khi cô bước vào văn phòng, Thắng đang ngồi ở bàn làm việc, cắm cúi xem lại một tập tài liệu. Nghe tiếng cửa mở, anh ngẩng lên. Trong khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, không còn cái e dè của những ngày trước, chỉ còn một thứ gì đó lặng lẽ nhưng đầy ấm áp.



Thắng mỉm cười, một nụ cười không quá phô trương nhưng đủ để nói lên rằng anh hiểu và cô cũng hiểu.



  • Thắng: Chào buổi sáng, chị Hương
  • Hương: Chào buổi sáng
Cô đi về phía bàn mình, đặt túi xuống. Nhưng khi lướt qua bàn Thắng, bàn tay cô khẽ chạm nhẹ vào mép bàn anh . một động tác vô thức nhưng đầy ngụ ý.



Thắng nghiêng đầu, hạ giọng để chỉ mình Hương nghe thấy:

  • Thắng: Hôm nay… chị trông khác lắm.
  • Hương: (nhẹ nhàng) Khác theo chiều hướng tốt chứ?
  • Thắng: Rất tốt. Giống như chị không còn muốn trốn nữa


Hương đáp bằng một nụ cười mỉm, rồi quay lại ghế của mình. Nhưng trong lòng, cô biết rõ từ hôm nay, khoảng cách giữa hai người đã rút ngắn đến mức khó có thể quay lại như trước.



Đến trưa, khi mọi người trong công ty bắt đầu tản ra ăn trưa theo nhóm, Thắng tiến đến bàn Hương.



  • Thắng: Trưa nay chị có muốn ăn ngoài không? Em biết một quán mới mở, đồ ăn ngon lắm
  • Hương: (nhìn anh một thoáng, rồi khẽ gật) Ừ, đi


Họ chọn một quán nhỏ ở góc phố, nơi ánh nắng trưa chiếu xiên qua ô cửa kính, tạo nên một không gian vừa ấm vừa tĩnh. Thắng kéo ghế cho Hương, rồi ngồi xuống đối diện. Cả hai gọi món đơn giản, nhưng dường như bữa ăn này không chỉ là để ăn.



  • Thắng: Chị… hôm nay khác lắm. Em nhìn là biết
  • Hương: (mỉm cười) Khác thế nào?
  • Thắng: Giống như chị không còn muốn giấu cảm xúc nữa


Hương im lặng, tay khẽ khuấy ly nước. Cô không phủ nhận, cũng không né tránh. Ánh mắt cô khi nhìn Thắng mang theo một sự đồng ý ngầm, như một cánh cửa vừa hé mở.



  • Hương: Có những thứ… giữ lâu quá cũng mệt. Mà em thì… không phải người khiến chị thấy mệt


Thắng mỉm cười, nụ cười này không vội vàng mà đầy sự kiên nhẫn.

  • Thắng: Vậy thì, cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên nhé


Trong không khí nhẹ nhàng của quán ăn, họ nói chuyện về công việc, xen lẫn những câu hỏi nhỏ về cuộc sống, sở thích, thói quen. Những mẩu chuyện vụn vặt ấy, lại khiến khoảng cách vốn mỏng manh giữa họ càng thu hẹp thêm.



Khi bước ra khỏi quán, Thắng bước sát lại, khẽ chạm vào khuỷu tay Hương một cử chỉ nhỏ, nhưng đủ khiến tim cô đập nhanh hơn.



Trên đường từ quán ăn về, Thắng lái xe chậm rãi hơn thường ngày. Cả hai cùng nhau đi khắp Hà Nội, ngắm cả cái thành phố đáng yêu này. Cửa kính hạ xuống, gió trưa ùa vào mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng.



5h chiều- Hương ngồi phía sau lưng anh, ánh mắt hướng ra ngoài đường nhưng tâm trí thì như đang lơ lửng ở đâu đó.



Khi ngang qua một khách sạn nhỏ với biển hiệu sáng trưng dù là giữa ban ngày, Hương bỗng khẽ nghiêng người, giọng như vừa đùa vừa thật:



  • Hương: Nếu… mình ghé vào đây một chút, em có muốn không?


Thắng thoáng khựng tay lái, đủ để xe chậm lại vài giây. Anh liếc qua gương chiếu hậu, ánh mắt bắt gặp cái nhìn nửa thách thức nửa chờ đợi của Hương.



  • Thắng: Chị đang thử em hay thật lòng muốn?
  • Hương: (mỉm cười, nhẹ nhàng) Tùy em nghĩ
Được hương bật đèn xanh mạnh như vậy Thắng không thể giấu nổi cảm xúc vui sướng của mình rồi Thắng đi tới một hotel ở ngoại thành kín đáo và yên tĩnh
đọc đến đây sao mình thấy cảm giác Nam tội nghiệp nhỉ.
 
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

Bài viết liên quan