Lượt xem: 98479
Êm ấm với người khác nhưng k đủ với người kiaÔi đàn bà là những niềm đau, có gia đình êm ấm vậy mà ko chịu an phận, gặp trai lạ là nứng L, vãi L thật
Chuẩn nè bro, phải cho thằng ck vươn lên rồi vk nó gen xong tiến tới swing hay some 2 nữ 1 nam luôn thì truyện càng cuốn hơn nữa, tác giả nên cân nhắc thửÔng chồng thảm hại quá, hết dâng vợ cho thằng này đến thằng khác, tác giả cho thằng chồng 1 cái gi đấy để thoát ly cảnh này đi, nhìn cũng tội
Lần đâu nghe có người nói như bácTruyện ông đọc mấy chap không địt có khi còn hay hơn là chap có địt, đỉnh
Tôi chưa nghĩ tới cảnh Nam sẽ thoát lh. Mà Nam sẽ hoà hợp với Hương hơn chứÔng chồng thảm hại quá, hết dâng vợ cho thằng này đến thằng khác, tác giả cho thằng chồng 1 cái gi đấy để thoát ly cảnh này đi, nhìn cũng tội
Cho Nam ăn tiên đơn rồi tăng cấp lên Nguyên Anh kì. Rồi chịch 1 lần 9x9 81 em. 1 mình cân cả thế giới.Tôi chưa nghĩ tới cảnh Nam sẽ thoát lh. Mà Nam sẽ hoà hợp với Hương hơn chứ
Thế rhif nó lại tu tiên quáCho Nam ăn tiên đơn rồi tăng cấp lên Nguyên Anh kì. Rồi chịch 1 lần 9x9 81 em. 1 mình cân cả thế giới.
Cho cô vk nứng quá vụng trộm đi bác, xong ăn hết mấy ae CTY luôn cho phê kkkkThế rhif nó lại tu tiên quá
Truyện thế thì nó lại nhạt mất. Tôi đang muốn viết truyện phải đậm đà như nước mắm Nam NgưCho cô vk nứng quá vụng trộm đi bác, xong ăn hết mấy ae CTY luôn cho phê kkkk
đọc đến đây sao mình thấy cảm giác Nam tội nghiệp nhỉ.Chương 39
Buổi sáng ở công ty, không khí vẫn ồn ã tiếng bàn phím và điện thoại. Hương bước vào phòng làm việc, trên tay ôm chồng tài liệu, trong đầu vẫn vương lại dư âm của buổi sáng ở nhà.
Thắng đang ngồi ở bàn, mắt dán vào màn hình máy tính, nhưng khi thấy Hương, anh ngẩng lên và mỉm cười. Nụ cười ấy không khác gì mọi lần, nhưng với Hương, hôm nay nó mang một sức nặng khác vì cô biết rằng từ đêm qua, mọi thứ trong lòng mình đã không còn như trước.
- Hôm nay trông chị có vẻ mệt. Tối qua thức khuya à?
Hương khẽ gật, cố giữ giọng bình thường:
- Cũng không hẳn… chỉ là nhiều thứ phải nghĩ
Thắng im lặng vài giây, rồi đưa cho cô một tập hồ sơ:
- Đây là phần số liệu mới, lát mình cùng rà lại nhé. Trưa nay… nếu chị rảnh, ra ngoài ăn cùng em?
Câu mời nghe tự nhiên, nhưng ánh mắt anh lại như tìm kiếm một câu trả lời không chỉ cho bữa trưa.
Hương khẽ mím môi, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Cô quay sang bàn làm việc, mở laptop, cố giấu đi sự rung động vừa thoáng qua. Bên ngoài, tiếng máy in và tiếng gõ bàn phím tiếp tục vang lên, nhưng trong lòng Hương, nhịp đập thì không còn đều như trước.
Quán ăn nhỏ nằm ở một con phố yên tĩnh, cách công ty chỉ vài trăm mét nhưng lại đủ xa để tách khỏi không khí làm việc căng thẳng. Thắng chọn một bàn ở góc khuất, từ đó có thể nhìn ra cửa sổ nơi ánh nắng trưa rơi thành từng mảng vàng trên vỉa hè.
Hương đến sau vài phút, vẫn mặc nguyên bộ đồ công sở, mái tóc buông nhẹ. Cô ngồi xuống đối diện, cố giữ vẻ bình thản nhưng đôi tay vô thức xoay nhẹ chiếc thìa trên bàn.
- Lâu lắm mới có dịp ăn trưa không vội
Hương gật đầu, đáp khẽ:
- Ừ, dạo này toàn vừa ăn vừa xem tài liệu
Họ gọi món, ban đầu vẫn nói chuyện công việc: kế hoạch triển khai, tiến độ dự án, những số liệu cần điều chỉnh. Nhưng rồi, không rõ từ khi nào, câu chuyện trượt sang những chủ đề khác sở thích, thói quen, vài kỷ niệm nhỏ trước đây.
Thắng nhìn Hương lâu hơn một chút, giọng thấp xuống:
- Em vẫn thắc mắc… vì sao chị lúc nào cũng tạo cảm giác vừa gần vừa xa. Ngay cả khi mình làm việc chung
Hương hơi khựng lại, tay khẽ chạm vào ly nước:
- Có lẽ… vì chị không muốn ai bước quá gần vào thế giới của mình
Thắng mỉm cười, ánh mắt sâu hơn:
- Nhưng nếu người đó muốn ở lại lâu dài thì sao?
Không khí trên bàn như lặng đi một nhịp. Hương tránh ánh nhìn ấy, đưa mắt ra ngoài cửa sổ, nơi nắng đang nhạt dần. Cô không trả lời ngay, chỉ khẽ thở ra, để lại câu hỏi lơ lửng giữa hai người.
Chiều hôm ấy, văn phòng vẫn vang tiếng bàn phím và những cuộc trao đổi rời rạc. Nhưng với Hương, mọi thứ dường như diễn ra trong một lớp sương mỏng. Những câu nói của Thắng ở bữa trưa cứ vương lại trong đầu, không rõ là lời quan tâm thật lòng hay một phép thử.
Thắng bước vào phòng làm việc chung, mang theo tập hồ sơ. Anh chỉ khẽ gật đầu chào mọi người, nhưng khi ánh mắt chạm Hương, nó dừng lại lâu hơn một chút. Không cần lời nói, cả hai như ngầm hiểu một điều gì đó đã thay đổi.
Trong suốt buổi làm việc, họ không còn trò chuyện nhiều như thường lệ. Chỉ khi thật sự cần, Thắng mới nghiêng người qua bàn Hương để trao đổi khoảng cách đủ gần để cô nghe rõ từng âm điệu, nhưng vẫn giữ một ranh giới mỏng manh.
Hương tập trung vào màn hình, nhưng thỉnh thoảng vẫn cảm nhận được ánh nhìn của Thắng từ phía đối diện. Nó không còn là ánh mắt đồng nghiệp đơn thuần, mà ẩn chứa một sự dò xét và chờ đợi.
Đến cuối giờ, khi mọi người lần lượt ra về, Thắng ở lại, giải quyết đống giấy tờ. Hương cũng vậy, cô đnag chăm chú vào chiếc laptop. Không ai nói gì thêm, nhưng sự im lặng ấy lại chất chứa nhiều hơn bất kỳ cuộc trò chuyện nào.
Khi đồng hồ chỉ gần 7 giờ tối, Hương đang chăm chú rà soát lại số liệu trên màn hình thì bất ngờ nghe tiếng bước chân nhẹ dừng ngay bên cạnh.
- Uống chút gì cho tỉnh đi- giọng Thắng trầm nhưng nhẹ, kèm theo là mùi thơm dịu của trà mới pha.
Trên bàn cô là một chiếc cốc sứ trắng, hơi nóng bốc lên thành những làn khói mỏng. Anh đặt nó xuống, bàn tay chạm nhẹ vào mép bàn rồi rụt lại ngay, như sợ phá vỡ không gian đang mỏng manh giữa hai người.
Hương đưa tay ra với lấy tách trà, nhưng vô tình chạm vào bàn tay Thắng. Cô khựng lại, ngước mắt lên.
Ánh mắt họ khóa chặt vào nhau ban đầu là chút ngạc nhiên, rồi dần như bị hút vào một khoảng lặng sâu thẳm.
Không ai lên tiếng, nhưng cả hai đều cảm nhận được dòng cảm xúc đang âm thầm cuộn chảy.
Thắng khẽ nghiêng người, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại. Hương nghe rõ nhịp tim mình, từng nhịp đập như muốn phá vỡ sự im lặng này. Cô không rời mắt khỏi Thắng, và trong giây phút ấy, tất cả âm thanh xung quanh như tan biến, chỉ còn lại sự hiện diện của hai người trong cùng một nhịp thở.
Thắng không kìm được cảm xúc. Anh khẽ nghiêng người, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi Hương. Cô hơi giật mình, đôi mắt mở to trong thoáng chốc. Nhưng rồi, thay vì lùi lại, Hương chỉ đứng yên, để mặc cho khoảnh khắc ấy diễn ra.
Trong giây lát, tất cả những ồn ào, bộn bề công việc dường như lùi xa. Chỉ còn lại tiếng tim đập và hơi ấm chạm nhau, mong manh nhưng lại chất chứa quá nhiều điều chưa nói.
Hương khẽ nghiêng đầu, bước lùi lại một bước như để tìm khoảng thở cho riêng mình. Ánh mắt cô chao đảo, vừa tránh né vừa như không dám nhìn thẳng vào Thắng.
- Thắng… đừng như vậy…– giọng Hương nhỏ đến mức gần như chỉ đủ cho hai người nghe thấy.
Cô xoay người, giả vờ mải chỉnh lại vài tập tài liệu trên bàn để che giấu đôi bàn tay đang khẽ run. Trái tim đập mạnh, còn đầu óc thì rối tung với hàng loạt câu hỏi không chỉ về Thắng, mà cả về chính mình.
Hương vẫn chưa kịp hoàn hồn thì bàn tay Thắng siết lấy tay cô, như muốn giữ chặt để cô không thể rời đi.
Ánh mắt anh không rời gương mặt cô, và rồi Thắng lại cúi xuống.
Lần này, Hương không lùi bước.
Cô nhắm mắt, mặc cho nụ hôn diễn ra, như thể trong khoảnh khắc ấy mọi do dự và lý trí đều bị cuốn trôi. thời gian như chậm lại.
Hương biết, một khi đã chấp nhận lần này, mọi thứ giữa họ sẽ không còn như trước nữa. Họ ôm lấy nhau rồi hôn ngấu ngiến, đôi tay họ đang cố gắng tím hiểu cơ thể của nhau. Khi mà tay Thắng luồn vào được vào trong áo Hương, sờ lên bộ ngực và dừng lại ở lớp áo lót bên ngoài của Hương thì tiếng chuông điện thoại của Hương vang lên.
Tiếng chuông điện thoại vang lên bất ngờ, phá vỡ khoảng không im ắng giữa hai người. Hương giật mình lùi lại, bàn tay vô thức rời khỏi bàn của Thắng.
Màn hình điện thoại hiện tên Nam.
Cô hít một hơi thật sâu, cố lấy lại bình tĩnh rồi bấm nghe:
– Alo… em nghe đây.
Giọng Nam ở đầu dây bên kia nhẹ nhàng, hỏi thăm cô đã xong việc chưa, tối nay có về sớm được không.
Hương đáp vài câu ngắn gọn, cố giữ giọng bình thường, nhưng bàn tay vẫn hơi run.
Bên cạnh, Thắng đưa tay vuốt mặt, như muốn xua bớt cảm xúc vừa trào lên.
Anh im lặng, chỉ nhìn Hương, ánh mắt thoáng chút tiếc nuối nhưng rồi cũng khẽ gật đầu như một lời nhắc nhở cả hai nên dừng lại.
Cuộc gọi kết thúc.
Không ai nói thêm điều gì.
Cả hai cùng thu dọn đồ, bước ra khỏi văn phòng, hòa vào dòng người tan sở nhưng trong lòng mỗi người lại mang một mớ cảm xúc khó gọi tên.
Tối hôm ấy, Hương về nhà sớm hơn thường lệ. Bữa cơm đã được Nam chuẩn bị sẵn, mọi thứ ấm cúng và yên bình như bao ngày khác. Nhưng khi ngồi xuống bàn, cô nhận ra mình ăn mà chẳng cảm nhận rõ mùi vị.
Trong đầu Hương, hình ảnh ở công ty cứ chập chờn quay lại. Cái chạm tay bất ngờ, ánh mắt không dứt, và nụ hôn… tất cả như vừa xảy ra vài giây trước. Cô vừa thấy tim mình rung động, vừa thấy lo lắng.
Nam vẫn nói chuyện với cô như bình thường, kể vài chuyện trong ngày, thỉnh thoảng cười nhẹ. Hương đáp lại, nhưng tâm trí lại trôi về những khoảnh khắc riêng tư với Thắng. Cảm giác này khiến cô hoang mang vì bên cạnh Nam, cô đáng lẽ phải yên ổn, nhưng thực tế thì lại không.
Khi lên giường ngủ, Nam nhanh chóng chìm vào giấc, còn Hương nằm nghiêng nhìn bóng lưng chồng. Cô tự hỏi mình đang làm gì, và mọi chuyện sẽ đi về đâu. Hương cảm thấy khoảng cách giữa cô và Nam lớn đến thế.
Bỗng điện thoại Hương rung nhẹ.
Trên màn hình hiện lên tên “Thắng”.
- Em xin lỗi vì hành động thiếu chuẩn mực của em ngày hôm nay.
Hương nhìn dòng chữ một lúc lâu, ngón tay chạm vào bàn phím nhưng không vội trả lời. Tim cô đập nhanh hơn, vừa lạ lẫm vừa khó kiểm soát.
Cuối cùng, cô nhắn lại ngắn gọn:
- Không sao
Chưa đầy một phút sau, tin nhắn tiếp theo đến:
- Hôm nay… môi chị ngọt lắm
Hương sững người. Một cảm giác nóng bừng lan khắp mặt. Cô vội tắt màn hình điện thoại, giấu xuống dưới gối, như thể sợ Nam đang nằm ngay bên cạnh có thể nhìn thấy.
Nhưng câu chữ ấy đã kịp khắc sâu vào tâm trí cô, khiến đêm nay càng thêm khó ngủ. Hương nhìn chằm chằm vào tin nhắn ấy. Ngón tay cô khẽ gõ rồi lại xoá, gõ rồi lại xoá, như không biết nên trả lời thế nào. Cuối cùng, cô nhắn:
- Đừng nói mấy lời như vậy… không hay đâu
Thắng trả lời gần như ngay lập tức:
- Nếu chị thấy không hay, thì em xin lỗi. Nhưng đó là thật lòng
Hương chần chừ vài giây rồi đáp:
- Chúng ta vẫn còn là đồng nghiệp. Em đừng vượt quá giới hạn
- Giới hạn là do chị đặt ra. Còn em… chỉ muốn nói, em thích chị
Hương thở dài, đặt điện thoại xuống, nhưng chưa đầy một phút sau nó lại rung.
- Thắng: Em sẽ không làm chị khó xử. Nhưng em sẽ không che giấu cảm xúc của mình đâu
Hương không trả lời nữa, nhưng tim cô thì không thể bình lặng.
Chiều hôm sau, khi văn phòng dần vắng người, Hương đứng dậy thu dọn hồ sơ. Thắng bước lại gần, giọng trầm nhưng đầy kiềm chế:
- Thắng: Chị… hôm qua em đã nói hơi đường đột. Nhưng em không hối hận
Hương ngước lên, đôi mắt tránh ánh nhìn ấy, nhưng rồi lại dừng lại ở đó.
- Hương: Em biết mình đang nói gì không? Nếu chấp nhận… sẽ không còn quay lại được như trước
- Thắng: Em biết. Nhưng em không muốn bỏ lỡ chị
Hương im lặng một lúc lâu. Tiếng điều hòa và tiếng gõ bàn phím lác đác từ góc xa khiến không gian như đóng băng. Cô hít một hơi thật sâu.
- Hương: Em nói đúng… Giới hạn là do chị đặt ra. Và… có lẽ chị không muốn dựng nó nữa
Thắng nhìn cô, đôi mắt sáng hẳn lên. Anh khẽ tiến một bước.
- Thắng: Chị… đang nói là…
- Hương: Ừ… Chị chấp nhận tình cảm của em
Trong khoảnh khắc ấy, cả hai chỉ đứng im, nhìn nhau. Không cần thêm bất kỳ lời nào, nhưng Hương cảm nhận được trong ánh mắt Thắng là niềm vui pha lẫn sự quyết tâm mạnh mẽ.
Tối hôm đó, Hương mở cửa bước vào nhà. Bên trong, mùi cơm canh còn âm ấm lan ra từ bếp. Nam đang ngồi ở bàn, vừa uống trà vừa đọc gì đó trên điện thoại.
Hương đặt túi xuống ghế, ngồi im lặng một lúc rồi khẽ nói, như đang thử tìm can đảm:
- Hương: Hôm nay… em và Thắng… tụi em đã không còn chỉ là đồng nghiệp nữa
Nam ngẩng lên, nhìn thẳng vào cô. Không một tia giận dữ, chỉ có sự lặng lẽ và một chút buồn khó tả:
- Nam: Anh đoán rồi
Hương mím môi, mắt chùng xuống:
- Hương: Em biết chuyện này… sẽ khiến anh tổn thương. Nhưng em không muốn giấu
Nam đặt tách trà xuống, đứng lên đi về phía cô. Anh ngồi xuống bên cạnh, giọng trầm và chậm:
- Nam: Hương này, anh chưa bao giờ nghĩ mình sở hữu em. Nếu ở bên Thắng làm em thấy vui, thấy được lấp đầy… thì cứ tiến tới. Anh sẽ ở đây, giữ gia đình này nguyên vẹn cho em.
Hương quay sang nhìn anh, đôi mắt long lanh:
- Hương: Nhưng… như thế có công bằng với anh không?
Nam khẽ cười, nụ cười lẫn chút xót xa:
- Nam: Anh không cần công bằng. Anh cần em hạnh phúc. Chỉ vậy thôi
Sáng hôm sau, Hương đến công ty sớm hơn thường lệ. Trời còn hơi se lạnh, nhưng bước chân cô nhẹ nhàng và chắc chắn hơn, như đã tự xác định một con đường mới.
Khi cô bước vào văn phòng, Thắng đang ngồi ở bàn làm việc, cắm cúi xem lại một tập tài liệu. Nghe tiếng cửa mở, anh ngẩng lên. Trong khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, không còn cái e dè của những ngày trước, chỉ còn một thứ gì đó lặng lẽ nhưng đầy ấm áp.
Thắng mỉm cười, một nụ cười không quá phô trương nhưng đủ để nói lên rằng anh hiểu và cô cũng hiểu.
Cô đi về phía bàn mình, đặt túi xuống. Nhưng khi lướt qua bàn Thắng, bàn tay cô khẽ chạm nhẹ vào mép bàn anh . một động tác vô thức nhưng đầy ngụ ý.
- Thắng: Chào buổi sáng, chị Hương
- Hương: Chào buổi sáng
Thắng nghiêng đầu, hạ giọng để chỉ mình Hương nghe thấy:
- Thắng: Hôm nay… chị trông khác lắm.
- Hương: (nhẹ nhàng) Khác theo chiều hướng tốt chứ?
- Thắng: Rất tốt. Giống như chị không còn muốn trốn nữa
Hương đáp bằng một nụ cười mỉm, rồi quay lại ghế của mình. Nhưng trong lòng, cô biết rõ từ hôm nay, khoảng cách giữa hai người đã rút ngắn đến mức khó có thể quay lại như trước.
Đến trưa, khi mọi người trong công ty bắt đầu tản ra ăn trưa theo nhóm, Thắng tiến đến bàn Hương.
- Thắng: Trưa nay chị có muốn ăn ngoài không? Em biết một quán mới mở, đồ ăn ngon lắm
- Hương: (nhìn anh một thoáng, rồi khẽ gật) Ừ, đi
Họ chọn một quán nhỏ ở góc phố, nơi ánh nắng trưa chiếu xiên qua ô cửa kính, tạo nên một không gian vừa ấm vừa tĩnh. Thắng kéo ghế cho Hương, rồi ngồi xuống đối diện. Cả hai gọi món đơn giản, nhưng dường như bữa ăn này không chỉ là để ăn.
- Thắng: Chị… hôm nay khác lắm. Em nhìn là biết
- Hương: (mỉm cười) Khác thế nào?
- Thắng: Giống như chị không còn muốn giấu cảm xúc nữa
Hương im lặng, tay khẽ khuấy ly nước. Cô không phủ nhận, cũng không né tránh. Ánh mắt cô khi nhìn Thắng mang theo một sự đồng ý ngầm, như một cánh cửa vừa hé mở.
- Hương: Có những thứ… giữ lâu quá cũng mệt. Mà em thì… không phải người khiến chị thấy mệt
Thắng mỉm cười, nụ cười này không vội vàng mà đầy sự kiên nhẫn.
- Thắng: Vậy thì, cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên nhé
Trong không khí nhẹ nhàng của quán ăn, họ nói chuyện về công việc, xen lẫn những câu hỏi nhỏ về cuộc sống, sở thích, thói quen. Những mẩu chuyện vụn vặt ấy, lại khiến khoảng cách vốn mỏng manh giữa họ càng thu hẹp thêm.
Khi bước ra khỏi quán, Thắng bước sát lại, khẽ chạm vào khuỷu tay Hương một cử chỉ nhỏ, nhưng đủ khiến tim cô đập nhanh hơn.
Trên đường từ quán ăn về, Thắng lái xe chậm rãi hơn thường ngày. Cả hai cùng nhau đi khắp Hà Nội, ngắm cả cái thành phố đáng yêu này. Cửa kính hạ xuống, gió trưa ùa vào mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng.
5h chiều- Hương ngồi phía sau lưng anh, ánh mắt hướng ra ngoài đường nhưng tâm trí thì như đang lơ lửng ở đâu đó.
Khi ngang qua một khách sạn nhỏ với biển hiệu sáng trưng dù là giữa ban ngày, Hương bỗng khẽ nghiêng người, giọng như vừa đùa vừa thật:
- Hương: Nếu… mình ghé vào đây một chút, em có muốn không?
Thắng thoáng khựng tay lái, đủ để xe chậm lại vài giây. Anh liếc qua gương chiếu hậu, ánh mắt bắt gặp cái nhìn nửa thách thức nửa chờ đợi của Hương.
Được hương bật đèn xanh mạnh như vậy Thắng không thể giấu nổi cảm xúc vui sướng của mình rồi Thắng đi tới một hotel ở ngoại thành kín đáo và yên tĩnh
- Thắng: Chị đang thử em hay thật lòng muốn?
- Hương: (mỉm cười, nhẹ nhàng) Tùy em nghĩ
Thật, ko giống ô ck thích cuckoldđọc đến đây sao mình thấy cảm giác Nam tội nghiệp nhỉ.


