Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Và tôi đã ngoại tình

Lượt xem: 98801

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 33



Trở về khách sạn, không khí lặng đi như thể cả thế giới đã đặt dấu chấm hết cho một chương dài. Hương bước vào phòng trước, không nói một lời. Cô đặt túi xuống ghế, rồi lặng lẽ ngồi xuống mép giường.



Nam đóng cửa lại, ánh đèn vàng dịu hắt xuống sàn nhà, phủ một lớp trầm mặc lên không gian đang căng ra bởi những điều chưa thể nói thành lời.



Hương đưa tay lau nước mắt, nhưng giọt khác cứ tiếp nối. Cô không gào khóc, không nức nở chỉ im lặng, như thể nước mắt ấy đang chảy ngược vào tim.



  • Hương: Mọi thứ… vỡ lỡ hết rồi- cô khẽ thì thầm, giọng khản đặc. “Em sẽ không còn được gặp lại anh ấy nữa. Em cũng sẽ mất công việc thôi.”


Cô nằm xuống giường, quay mặt vào tường. Vai run lên từng đợt, tiếng nấc nghẹn ngào mà cố kìm nén lại khiến căn phòng thêm chật chội bởi nỗi buồn không tên.



Nam đứng lặng ở cuối giường. Anh không biết phải nói gì. Anh không giận nữa cơn giận nào cũng đã lắng xuống sau những điều mà cả hai đã trải qua. Chỉ còn lại cảm giác sót xa vì người phụ nữ đang nằm đó, từng mạnh mẽ biết bao, giờ lại co mình như một đứa trẻ lạc đường.



Anh bước lại gần, kéo nhẹ tấm chăn đắp lên vai vợ, rồi ngồi xuống bên cạnh. Bàn tay anh đặt lên lưng cô, không nói gì chỉ để đó, như một sự hiện diện, như một lời an ủi.



  • Nam: Em không cần phải nói gì đâu- Nam thì thầm, mắt nhìn vào khoảng tối ngoài cửa sổ. “Chúng ta sẽ tìm cách.”


Hương quay lại, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước. Cô nhìn chồng, run giọng:

  • Hương: Anh không giận sao?


Nam chỉ lắc đầu, chậm rãi:

  • nam: Anh thương nhiều hơn


Và giữa căn phòng nhỏ, tiếng sóng xa xa từ biển đêm vọng lại như lời thì thầm an ủi cuối cùng, cho một khúc quanh mà không ai ngờ tới.



Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu ngày bắt đầu len qua rèm cửa khách sạn, Hương lặng lẽ thu dọn hành lý. Đà Nẵng vẫn đẹp, vẫn có biển xanh và gió nhẹ như hôm cô mới đặt chân tới, nhưng trong lòng Hương, nơi này đã trở thành một dấu mốc của những gì từng đẹp, từng mong manh, và cũng từng sai.



Cô đứng trước gương, nhìn lại chính mình. Không phải để chỉnh sửa đầu tóc hay trang điểm. Chỉ là… nhìn để nhận ra: người phụ nữ trong gương không còn là Hương của một tháng trước. Cô đã đi qua giới hạn, va vấp, đổ vỡ, và giờ đây là lúc phải đi tiếp, nhưng với một tâm thế khác.



Cô không còn mong manh trước những cảm xúc thoáng qua. Không còn tin rằng tình cảm chân thành nào cũng sẽ mang lại kết thúc đẹp. Và cũng không còn ảo tưởng về sự tha thứ như một lối tắt để trốn tránh sự thật.



Cô thương Dũng điều đó là thật. Nhưng giữa những cảm xúc từng cháy bùng, giờ chỉ còn lại một nỗi biết ơn âm ỉ và một chút tiếc nuối lặng lẽ.

Cô thương Nam điều đó cũng thật. Nhưng là tình thương chạm đến chiều sâu, khi người đàn ông ấy đã đứng bên cô ngay cả lúc cô yếu đuối nhất.



Bước chân ra khỏi sảnh khách sạn, Hương ngước nhìn bầu trời Đà Nẵng lần cuối. Nơi này đã chứng kiến những gì dữ dội nhất của cô, và giờ cũng là nơi cô bắt đầu buông tay.



Trên chuyến xe ra sân bay, cô tựa đầu vào cửa kính, lòng không còn nặng như đêm qua. Không phải vì mọi chuyện đã tốt đẹp trở lại. Chỉ là… cô đã biết cách chấp nhận và chịu trách nhiệm với những gì mình lựa chọn.



Khi máy bay rời mặt đất, Hương nhắm mắt. Cô không nghĩ về quá khứ nữa. Cô nghĩ về ngày mai. Và về một hành trình mới nơi không ai còn phải dối lòng hay né tránh chính mình.



Tối hôm đó, căn hộ nhỏ của hai người trở lại vẻ yên tĩnh quen thuộc. Sau bữa cơm nhẹ, Hương rửa chén, còn Nam rót hai ly trà, đặt lên bàn trà cạnh ghế sofa. Anh không nói gì. Cô cũng thế. Không khí không còn nặng nề, nhưng cũng không hoàn toàn nhẹ tênh.



Khi Hương lau tay và ngồi xuống cạnh anh, Nam mới quay sang, nhẹ nhàng hỏi:



  • nam: Em có mệt không?
Cô lắc đầu, mắt nhìn vào ly trà nóng trước mặt.



  • Hương:Không… chỉ hơi trống. Như thể vừa khép lại một chương dài.


Nam gật đầu. Anh ngồi tựa lưng ra sau ghế, thở nhẹ:



  • nam: Chuyến đi ấy, với anh, là lần đầu tiên anh thấy rõ mình đã bỏ lỡ em nhiều đến thế nào.Còn em… em đã từng nghĩ đến chuyện rời khỏi Dũng chưa?


Hương im lặng. Rất lâu sau, cô mới khẽ đáp:



  • Hương: Có. Nhưng em không đủ can đảm. Và… em cũng không chắc điều đó sẽ làm em hạnh phúc hơn. Em sai nhiều lắm, Nam à. Không chỉ là chuyện với Dũng. Em sai vì em đã im lặng quá lâu, không dám nói cho anh biết em cô đơn, em tổn thương, em cần được nhìn thấy.


Nam không nói gì. Anh chỉ đưa tay nắm lấy tay cô, thật chặt.



  • nam: Anh biết. Mình đều có phần sai trong chuyện này. Nhưng nếu bây giờ cả hai còn ngồi đây, nói chuyện với nhau được như thế này… thì có lẽ, chúng ta vẫn còn hy vọng.


Hương quay sang nhìn anh. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô mỉm cười dù trong mắt vẫn còn ươn ướt.



  • hương: Vậy thì… mình bắt đầu lại, được không anh?


Nam gật đầu, không do dự:



  • nam: Không cần bắt đầu lại từ đầu. Mình chỉ cần bắt đầu… từ chỗ mình đang đứng.


Hai người ngồi bên nhau, trong ánh đèn vàng dịu, tiếng xe cộ ngoài phố xa xa vọng lại như nền nhạc của một buổi tối thật sự yên bình. Không cần nói thêm gì nữa. Họ hiểu, những ngày tháng tới sẽ không hoàn hảo, nhưng họ đã học cách không buông tay quá sớm.



Buổi sáng đầu tuần.



Thành phố vẫn đông, vẫn ồn ào như mọi khi, nhưng với Hương, mọi thứ dường như đã đổi khác.Chiếc túi xách treo hờ trên vai, gót giày va nhẹ xuống nền gạch lát, vang lên những âm thanh rất nhỏ nhưng đầy dứt khoát.



Cô đi qua cửa Cô bước vào thang máy, ánh đèn trắng phản chiếu gương mặt có phần phờ phạc nhưng ánh mắt thì bình thản. Không còn sự lo lắng cuống cuồng như những ngày đầu bị đẩy vào vòng xoáy thị phi. Không còn những hoang mang và giật mình vì tin nhắn hay ánh nhìn lạ lẫm từ ai đó.



Thang máy dừng lại ở tầng làm việc của cô. Mọi người đã có mặt gần đủ. Một số người ngước lên nhìn, một số thì làm như không thấy gì. Dù không ai nói ra, Hương cảm nhận rõ một làn sóng ngầm đang lướt qua không khí ánh mắt, sự quan sát, vài cái gật đầu có phần gượng gạo. Hay do cô đang quá nhạy cảm



Hương không né tránh. Cô bước đến bàn, mở máy tính, sắp xếp tài liệu như thường lệ. Mọi thứ trở lại đúng nhịp.



Chỉ có điều trong lòng cô, đã có một thứ gì đó thay đổi. Không còn là người phụ nữ dễ bị cuốn đi bởi cảm xúc. Cũng không còn là người vợ chỉ biết nhẫn nhịn, giấu mình sau những tổn thương không tên. Hương lúc này, yên lặngnhưng rõ ràng hơn bao giờ hết về con đường cô chọn, về thứ cô muốn giữ lại, và điều cô nhất định sẽ không lặp lại.



Khoảng giữa buổi, một đồng nghiệp ghé qua bàn cô, chìa ra một tệp giấy: Hương, chiều mình họp với phòng kế hoạch nhé. Tổng giám đốc có nhắc đến tên cậu trong đợt duyệt dự án mới.



Hương ngẩng lên, hơi bất ngờ.



  • hương: Ừ, mình biết rồi. Cảm ơn nhé.


Ánh nắng từ cửa kính chiếu nghiêng vào bàn làm việc, ánh lên một góc vai áo. Hương nhắm mắt lại trong thoáng chốc, để cảm nhận một điều đơn giản: cuộc sống vẫn tiếp tục. Và lần này, cô là người kiểm soát nhịp thở của nó.



Chiều hôm đó, tại phòng họp. Hương ngồi ở ghế thứ ba, gần về phía cửa sổ, sổ tay và bút ghi chép đặt ngay ngắn trước mặt. Bên ngoài cửa kính, bầu trời thành phố nhạt màu dần theo ánh hoàng hôn. Trong phòng, không khí căng nhưng yên lặng mọi người đang chờ.



Cửa mở. Giám đốc điều hành bước vào, theo sau là trưởng phòng kế hoạch, một vài nhân sự cấp cao và… bất ngờ hơn cả, một vài gương mặt từ công ti khác trong đó có cả người mà Hương từng nghe qua nhưng chưa từng gặp: Nguyễn Thắng, là giám đốc của một công ti kết hợp với công ti Hương, người sẽ làm việc song song với Hương thời gian tới.



Cuộc họp bắt đầu bằng những lời tổng kết ngắn gọn từ giám đốc. Dự án lần này là một chiến dịch truyền thông tổng thể cho một thương hiệu lớn, với phạm vi mở rộng từ Bắc vào Nam nghĩa là áp lực cũng tăng gấp bội.



Hương được giao làm đầu mối chính ở khu vực phía Bắc. Một vị trí không dễ, nhưng cũng là cơ hội để lấy lại vị trí, thậm chí vươn xa hơn những gì cô từng có.



Trong lúc mọi người thảo luận về chiến lược triển khai, Hương lặng lẽ quan sát từng người. Cô thấy trong ánh mắt họ những người cùng bàn, không còn là sự ngờ vực. Mà là kỳ vọng. Có thể vì cô đã đi qua một cơn bão mà vẫn đứng vững. Có thể vì họ biết rõ: không phải ai cũng có thể trở lại như vậy.



Giữa buổi, khi thảo luận đến phần kế hoạch truyền thông trên nền tảng số, Hương lên tiếng, bình tĩnh, sắc sảo:

  • hương: Tôi nghĩ giai đoạn đầu nên tập trung vào ba điểm chính: định vị lại hình ảnh thương hiệu bằng chuỗi nội dung gốc, tái cấu trúc kênh phân phối thông tin và đồng bộ hóa thông điệp ở cả online lẫn offline. Nếu không làm sớm thì về sau rất khó chỉnh.


Căn phòng im lặng vài giây. Rồi một trưởng phòng gật đầu:



  • Ý hay đấy. Ghi vào mục triển khai giai đoạn một.


Hương khẽ gật đầu, không mỉm cười, nhưng trong lòng có một chút ấm lên. Cô biết mình đang thực sự trở lại lần này, bằng năng lực và sự tỉnh táo.



Khi buổi họp kết thúc, Nguyễn Thắng bước lại gần cô:



  • thắng: Chào chị Hương. Em là Thắng. Lần đầu được làm cùng chị. Mong chị chỉ dẫn thêm nhé.


Hương mỉm cười, nhẹ nhàng:



  • hương: Cảm ơn em. Chúng ta sẽ còn nhiều việc phải làm chung trong thời gian tới đấy.






Tối hôm đó, khi Hương về đến nhà, Nam đang dọn bát đũa trong bếp. Cô bước vào, ngồi xuống ghế sofa, đôi chân có phần mỏi nhưng tâm trí thì nhẹ nhàng.



Nam rót cho cô một cốc nước:



  • nam: Mọi chuyện ổn chứ?


Cô gật đầu.



  • hương: Ừ. Một dự án lớn. Nhiều áp lực. Nhưng… cũng là một khởi đầu mới.


Nam ngồi xuống cạnh cô, im lặng. Rồi anh khẽ nói:



  • nam: Em làm được mà. Anh tin.


Hương ngước nhìn chồng. Giây phút ấy, cô không cần nói gì thêm. Chỉ cần một cái gật đầu. Cô biết lần này, mình không chỉ chiến đấu vì công việc. Mà còn vì chính những gì cô đang nắm giữ: lòng tự trọng, sự tha thứ, và một tình yêu đang được vun đắp lại từ nền tảng đổ vỡ.
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 34



Hai tuần sau. phòng truyền thông. Sáng thứ Hai, ánh nắng rọi qua lớp kính lớn phủ lấy cả phòng họp nhỏ nơi Hương và Thắng đang ngồi. Trên màn hình chiếu, bảng kế hoạch triển khai giai đoạn đầu của chiến dịch đang hiện rõ từng mốc thời gian, từng hạng mục chi tiết đến từng người phụ trách. Thắng cẩn thận đánh dấu các đầu việc bằng màu sắc:



  • Thắng: Phần video mở đầu chiến dịch, em đã liên hệ với ba đơn vị sản xuất. Một trong số đó từng làm cho LUX năm ngoái. Chất lượng tốt, chi phí vừa phải.


Hương xem hồ sơ, lật nhanh qua từng trang, gật đầu:



  • hương: Tốt. Em hẹn họ trình bày proposal trong tuần này đi. Thứ Năm chiều, chị sẽ dành thời gian để cùng duyệt.


Thắng nhanh nhẹn gật đầu. Trong đôi mắt anh là sự hào hứng, nhưng cũng đầy tôn trọng trước sự dứt khoát của Hương.



  • hương: Về phần nội dung nền tảng, chị đang viết một khung kịch bản cho chuỗi bài thương hiệu. Em có thể thử xây một bản mở đầu không cần quá chuẩn, chỉ cần đúng tone là được.


  • thắng: Em hiểu. Em sẽ gửi chị bản nháp tối mai.


Họ tiếp tục làm việc thêm một tiếng nữa. Cách phối hợp giữa họ bắt đầu mượt mà. Thắng biết cách trình bày ngắn gọn, đi vào trọng tâm. Còn Hương, không nhiều lời thừa, chỉ dẫn rõ ràng, sòng phẳng. Có lúc thắng hỏi:



  • Thắng: Chị từng làm những chiến dịch tầm này nhiều chưa?


Hương mỉm cười:



  • Hương: Rồi. Cũng từng vấp ngã từ những thứ tưởng là nhỏ. Bây giờ, chị chỉ muốn mọi thứ rõ ràng ngay từ đầu.


Thắng gật. Không hỏi thêm. Nhưng anh cảm nhận được điều gì đó trong giọng nói ấy: vừa kiên định, vừa từng trải, và dường như… cũng vừa mới hồi sinh.





Chiều hôm đó, tại xưởng quay ngoại cảnh. Hương cùng Thắng tới giám sát buổi casting người mẫu chính. Cả hai cùng xem qua từng người ghi chú tỉ mỉ.



Khi một ứng viên bước lên với phong thái chưa đúng tinh thần thương hiệu, Thắng quay sang:



  • thắng: Không ổn. Em thấy hơi phô diễn.


Hương gật:



  • hương: Chính xác. Em bắt đầu nhìn được cái “chất” của sản phẩm rồi đấy.
Buổi casting kéo dài tới 6 giờ tối. Và tâ tất cả cùng nhau ra về



Một buổi sáng đầu tuần. Văn phòng



Hương vừa dứt cuộc họp với phòng sáng tạo, đang ngồi rà soát lại các báo cáo ngân sách thì chuông điện thoại nội bộ vang lên.



— Chị Hương, chị có thể lên phòng giám đốc điều hành một chút không ạ?



Cô thoáng bất ngờ, nhưng không nghĩ gì nhiều. Cô đứng dậy, chỉnh lại áo sơ mi rồi bước ra khỏi phòng. Căn phòng giám đốc điều hành lúc ấy trống, chỉ có một phong bì đặt trên bàn, bên trên ghi rõ: Nguyễn Thị Thu Hương – Bộ phận Truyền thông Chiến lược.



Một giọng từ phía sau:



  • Em cứ mở ra xem đi.


Là giọng của trưởng phòng nhân sự, không quá thân thiết nhưng từng cộng tác một vài lần. Hương mở thư. Mắt cô lướt nhanh qua vài dòng đầu tiên… rồi dừng lại, bàn tay bất giác siết chặt mép giấy.



“Thông báo chấm dứt hợp đồng lao động số #2018/TT-HĐLĐ.”



Lý do: Không đáp ứng đúng kỳ vọng của vị trí Trưởng nhóm chiến dịch theo đánh giá nội bộ.



Khoản hỗ trợ: 700.000.000 VND – tương đương 3 tháng lương quản lý cấp cao và phí thanh lý điều khoản bảo mật.





Cô đọc lại lần hai, lần ba. Rồi ngẩng đầu lên:



  • hương: Đây là quyết định từ khi nào?


Người nhân sự ngập ngừng:



  • Đã được Tổng Giám đốc phê duyệt cách đây một tuần. Chỉ chờ chuyển tới chị.


  • Hương: Tôi có được quyền chất vấn lý do không?


  • Về mặt pháp lý, công ty đã thực hiện đúng điều khoản. Chị có thể liên hệ thêm qua email để nhận biên bản chi tiết.


Hương không nói thêm. Cô thu gọn lá thư, bỏ vào túi, đứng dậy. Khi bước ra hành lang, mắt cô lướt qua từng gương mặt đang làm việc bình thường như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng với cô, một cánh cửa đã đóng lại đột ngột, lạnh lùng, cô biết là việc này do vợ của Dũng làm và nó sẽ xảu ra thôi chỉ là sớm hay muộn, nhưng cô không ngờ nó lại xảy ra trong lúc này



Trong thang máy. Cô dựa lưng vào tường kính. Tim đập nhanh, cảm giác vừa tê buốt, vừa trống rỗng. Một tuần trước, cô còn dẫn dắt cả phòng họp. Giờ đây, cô bị loại bỏ như một tệp hồ sơ lỗi.



Cô tự hỏi:

Tại sao?

Tại sao là lúc này?

Có ai đứng sau chuyện này không?

Liệu đây có phải là hệ quả cuối cùng từ những chuyện ở Đà Nẵng?







Về lại phòng. Thắng đang hí hoáy viết bảng phân công thì thấy Hương trở lại, mặt không biểu cảm.



  • thắng: Chị ổn chứ ạ?


Hương nhìn chàng trai trẻ ấy. Trong lòng cô bỗng dội lên một cơn buốt lạnh.



  • Hương: Ừ, không sao. Chị có việc phải giải quyết gấp. Mọi việc em cứ tiếp tục nhé.


  • Thắng: Dạ…






Chiều hôm đó. Hương ngồi một mình trong quán café quen, nơi từng nhiều lần cô lên kế hoạch cho các chiến dịch lớn. 700 triệu nằm gọn trong tài khoản nhiều với một người bình thường, nhưng vô nghĩa nếu nó đồng nghĩa với việc bị hạ thấp, bị đẩy ra khỏi một hệ thống mà cô từng góp phần gây dựng.



Cô không khóc. Cô không gọi cho Nam. Không nhắn cho Dũng. Cô chỉ ngồi đó, một mình. Chiều hôm đó, sau khi rời quán café, Hương không về nhà ngay. Cô đi bộ qua những con phố quen ở trung tâm thành phố, nơi từng treo đầy banner những chiến dịch mà cô là người đứng sau. Mỗi tấm biển, mỗi bảng quảng cáo, đều mang dấu vết của sự miệt mài, của đêm trắng, của những quyết định cô từng đưa ra với toàn bộ trái tim nghề nghiệp.



Nhưng hôm nay, cô chỉ là một người đi ngang qua. Không còn tên trong email nội bộ. Không còn ghế trong các buổi họp Cô ngồi lại trên ghế đá công viên, mở điện thoại, xoá dần những nhóm làm việc cũ. Không giận, không buồn, không kể với ai. Chỉ có một cảm giác rõ ràng: mình đang khép lại một chu kỳ.





Tối hôm ấy, tại nhà. Nam nhìn vợ. Anh muốn hỏi, muốn biết chuyện gì đã xảy ra ở công ty. Nhưng ánh mắt Hương lặng, trầm và bình thản khiến anh im lặng.



Trong bữa cơm, cô chỉ nói nhẹ:



  • hương:Em chính thức nghỉ việc rồi.


Nam ngừng đũa.

  • Nam: Vì sao?


  • hương: Em nghĩ là đến lúc. Em cần một khoảng lặng. Không phải chạy mãi theo những thứ không còn thuộc về mình nữa.


Nam không hỏi thêm. Anh biết, nếu Hương đã chọn yên lặng, nghĩa là cô đang tự cân bằng. Và điều tốt nhất anh có thể làm lúc này, là ở bên, mà không làm phiền sự im lặng đó.





Ngày hôm sau. Hương gửi email chính thức tới các đối tác cô từng làm việc cùng, thông báo ngắn gọn rằng cô không còn làm việc tại công ty nữa, và sẽ tạm nghỉ một thời gian. Không ai biết chuyện gì xảy ra. Không scandal. Không tin đồn. Không có dòng trạng thái nào trên mạng xã hội. Chỉ có một sự biến mất lặng lẽ của một người từng rất nổi bật.





Một buổi chiều muộn, khi Hương đang ở quán cà phê quen, điện thoại rung lên. Là tin nhắn từ Thắng — người cộng sự cũ trong một dự án lớn trước đây.



  • Thắng: Chị Hương, nghe tin chị nghỉ ở bên đó rồi, em thấy tiếc lắm. Nhưng nói thật là em đang có một dự án mới, em muốn mời chị làm cùng. Thành thật mà nói, em cần một người như chị để giúp em làm phần nội dung & định hướng thương hiệu. Làm với chị em yên tâm hẳn


Hương đọc xong, im lặng một lúc. Cô gác điện thoại xuống, đưa mắt nhìn ra cửa kính. Ngoài trời, trời đang lất phất mưa nhẹ.Cô vẫn còn mệt. Cô vẫn còn tổn thương Và cô sợ quay lại guồng quay quá sớm, khi mình chưa đủ mạnh mẽ trở lại.



Thắng nhắn tiếp:



  • Thắng: Dự án nhỏ thôi chị, không áp lực. Nhưng em nghĩ, nó sẽ làm chị vui. Làm lại từ những thứ nhẹ nhàng, đơn giản


Và rồi thêm một dòng nữa, như gõ đúng vào sự chông chênh trong lòng Hương:



  • Thắng: Chị không cần chứng minh gì với ai cả. Chỉ cần làm điều mình thích, đúng không?


Tối hôm đó, về nhà, Hương ngồi lại với một tách trà. Cô mở file cũ, lướt qua những bản thảo từng làm với Thắng. Những ý tưởng trao đổi ngày trước vẫn còn nguyên sự ăn ý, mạch lạc.



Cô nhớ ra, làm việc không phải lúc nào cũng là cạnh tranh và áp lực. Có những người cộng sự đơn thuần, thẳng thắn, và muốn cùng nhau xây cái gì đó có ý nghĩa.







Sáng hôm sau, Hương nhắn lại:



  • Hương: Gửi chị brief cụ thể nhé. Để chị xem. Có khi chị cũng nên bắt đầu lại thật rồi.


Phía bên kia, tin nhắn trả lời chỉ một từ:



  • thắng: Tuyệt!


Tối muộn. Căn bếp nhỏ ánh vàng ấm.

Hương đang rửa bát, còn Nam thì lau bàn ăn. Cả hai chẳng nói gì nhiều, chỉ có tiếng nước chảy và tiếng thìa đũa va vào nhau nhè nhẹ. Không khí bình yên đến lạ. Một lúc sau, khi đã dọn dẹp xong, Hương rót hai cốc trà nóng rồi cùng Nam ra ban công. Gió đêm mát rượi. Thành phố phía xa vẫn còn sáng đèn. Hương im lặng một chút, rồi khẽ nói:



  • Hương: Hôm nay có người liên hệ lại với em. Thắng — người từng làm chung hồi trước. Cậu ấy đang có dự án mới, mời em tham gia


Nam quay sang nhìn vợ, không vội hỏi. Anh chỉ gật đầu chậm rãi.



  • nam: Cụ thể thế nào?


  • Hương: Cậu ấy chưa nói nhiều. Chỉ bảo là làm nhẹ nhàng thôi. Em cũng chưa quyết… nhưng chắc là sẽ thử. Em cũng muốn làm gì đó… cho mình.”


Nam mỉm cười, ánh mắt dịu dàng:



  • nam: Làm đi. Em thấy vui là được. Mình đâu cần phải ép mình vào những chỗ không còn là nơi dành cho mình nữa


Hương hơi cúi đầu, tay siết chặt cốc trà. Rồi cô ngẩng lên nhìn Nam:



  • Hương: Anh không lo à? Sau mọi chuyện… em lại bắt đầu một cái gì mới?


Nam khẽ lắc đầu:



  • nam: Anh không lo. Anh chỉ mong em vẫn là em sống đúng với mình , thì đi đâu, làm gì… anh đều ủng hộ


Hương cười khẽ. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, nụ cười ấy thật nhẹ nhõm.



  • Hương: Cảm ơn anh


Nam nhấc tay đặt lên mu bàn tay cô, siết nhẹ. Cả hai cùng im lặng, nhìn về phía xa nơi ánh đèn đang nhạt dần. Không cần nói thêm điều gì nữa.





Một quán cà phê nhỏ, yên tĩnh trong con hẻm gần trung tâm thành phố.

Sáng sớm, ánh nắng xuyên qua lớp kính trong suốt hắt vào bàn nơi Hương đang ngồi. Cô đến sớm hơn hẹn 10 phút, tay vẫn còn hơi run khi lật qua những ghi chú trên sổ tay. Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng cảm giác bắt đầu lại vẫn khiến cô thấp thỏm.



Tiếng chuông cửa vang lên. Thắng bước vào dáng vẻ nhanh nhẹn, gọn gàng, bộ đồ công sở đơn giản nhưng chỉn chu. Anh nhận ra Hương ngay và nở một nụ cười:



  • Thắng:chị Chờ em lâu chưa đấy?


Hương mỉm cười, đứng dậy bắt tay anh:



  • Hương: chị cũng vừa tới thôi.”


Cả hai ngồi xuống. Sau vài câu hỏi thăm xã giao, Thắng đi thẳng vào vấn đề:



  • Thắng: Chị còn nhớ lần cuối mình làm việc chung không? Lúc đó chị là người cực kỳ chỉn chu. Em vẫn luôn tiếc vì sau đó không có dịp tiếp tục


  • Hương bật cười khẽ: Chuyện cũng lâu rồi. Giờ em lại là người bắt đầu từ đầu. Chắc sẽ phải học lại nhiều thứ.


  • Thắng lắc đầu: Không đâu. Em mời chị là vì em tin chị vẫn còn rất nhiều thứ chưa được bộc lộ hết. Dự án lần này hơi mạo hiểm một chút, nhưng tự chủ và sáng tạo gần như hoàn toàn. Chị sẽ không làm dưới ai. Làm cùng, nhưng có quyền quyết định. Miễn là mình thống nhất hướng đi


Hương im lặng một lúc, lắng nghe lời Thắng nói. Có điều gì đó trong giọng Thắng khiến cô cảm thấy tin tưởng. Không giống một lời hứa suông, mà là một sự nhìn nhận nghiêm túc.



  • Hương: Thế cụ thể là…?


Thắng lấy từ túi ra một bản thảo kế hoạch in sẵn. Anh đặt xuống trước mặt cô, gõ nhẹ ngón tay lên dòng tiêu đề: Dự án: Mở nền tảng kết nối các freelancer sáng tạo.”



  • Thắng: Em cần một người quản lý nội dung và xây dựng hệ thống cộng đồng hiểu người, hiểu chữ, và đủ độ kiên trì. Em nghĩ đến chị ngay


Hương đọc lướt vài trang đầu. Tim cô đập nhanh. Có gì đó trong những dòng chữ ấy khiến cô bừng tỉnh như thể tất cả những ngày tháng loay hoay vừa qua chỉ là khoảng dừng trước một hành trình đúng nghĩa.



  • Hương: Em nghiêm túc chứ?


  • Thắng: Rất nghiêm túc. Và nếu chị đồng ý, thì… chúng ta bắt đầu ngay tuần sau


Hương đặt lại bản kế hoạch xuống bàn. Cô nhìn Thắng, ánh mắt trầm nhưng không còn lưỡng lự



Thắng mỉm cười, giơ tay ra:



  • Thắng: Vậy thì chúc mừng cộng sự mới


Cô bắt tay anh. Cái siết tay vừa đủ chặt để báo hiệu một sự đồng hành không hẳn dễ dàng, nhưng đáng để tin.
 

Vuongtieuthie

Sắp Làm Checker
27/2/19
432
253
62
46
Tphcm
VND
0
Tín dụng
2,093
Chương 34



Hai tuần sau. phòng truyền thông. Sáng thứ Hai, ánh nắng rọi qua lớp kính lớn phủ lấy cả phòng họp nhỏ nơi Hương và Thắng đang ngồi. Trên màn hình chiếu, bảng kế hoạch triển khai giai đoạn đầu của chiến dịch đang hiện rõ từng mốc thời gian, từng hạng mục chi tiết đến từng người phụ trách. Thắng cẩn thận đánh dấu các đầu việc bằng màu sắc:



  • Thắng: Phần video mở đầu chiến dịch, em đã liên hệ với ba đơn vị sản xuất. Một trong số đó từng làm cho LUX năm ngoái. Chất lượng tốt, chi phí vừa phải.


Hương xem hồ sơ, lật nhanh qua từng trang, gật đầu:



  • hương: Tốt. Em hẹn họ trình bày proposal trong tuần này đi. Thứ Năm chiều, chị sẽ dành thời gian để cùng duyệt.


Thắng nhanh nhẹn gật đầu. Trong đôi mắt anh là sự hào hứng, nhưng cũng đầy tôn trọng trước sự dứt khoát của Hương.



  • hương: Về phần nội dung nền tảng, chị đang viết một khung kịch bản cho chuỗi bài thương hiệu. Em có thể thử xây một bản mở đầu không cần quá chuẩn, chỉ cần đúng tone là được.


  • thắng: Em hiểu. Em sẽ gửi chị bản nháp tối mai.


Họ tiếp tục làm việc thêm một tiếng nữa. Cách phối hợp giữa họ bắt đầu mượt mà. Thắng biết cách trình bày ngắn gọn, đi vào trọng tâm. Còn Hương, không nhiều lời thừa, chỉ dẫn rõ ràng, sòng phẳng. Có lúc thắng hỏi:



  • Thắng: Chị từng làm những chiến dịch tầm này nhiều chưa?


Hương mỉm cười:



  • Hương: Rồi. Cũng từng vấp ngã từ những thứ tưởng là nhỏ. Bây giờ, chị chỉ muốn mọi thứ rõ ràng ngay từ đầu.


Thắng gật. Không hỏi thêm. Nhưng anh cảm nhận được điều gì đó trong giọng nói ấy: vừa kiên định, vừa từng trải, và dường như… cũng vừa mới hồi sinh.





Chiều hôm đó, tại xưởng quay ngoại cảnh. Hương cùng Thắng tới giám sát buổi casting người mẫu chính. Cả hai cùng xem qua từng người ghi chú tỉ mỉ.



Khi một ứng viên bước lên với phong thái chưa đúng tinh thần thương hiệu, Thắng quay sang:



  • thắng: Không ổn. Em thấy hơi phô diễn.


Hương gật:



  • hương: Chính xác. Em bắt đầu nhìn được cái “chất” của sản phẩm rồi đấy.
Buổi casting kéo dài tới 6 giờ tối. Và tâ tất cả cùng nhau ra về



Một buổi sáng đầu tuần. Văn phòng



Hương vừa dứt cuộc họp với phòng sáng tạo, đang ngồi rà soát lại các báo cáo ngân sách thì chuông điện thoại nội bộ vang lên.



— Chị Hương, chị có thể lên phòng giám đốc điều hành một chút không ạ?



Cô thoáng bất ngờ, nhưng không nghĩ gì nhiều. Cô đứng dậy, chỉnh lại áo sơ mi rồi bước ra khỏi phòng. Căn phòng giám đốc điều hành lúc ấy trống, chỉ có một phong bì đặt trên bàn, bên trên ghi rõ: Nguyễn Thị Thu Hương – Bộ phận Truyền thông Chiến lược.



Một giọng từ phía sau:



  • Em cứ mở ra xem đi.


Là giọng của trưởng phòng nhân sự, không quá thân thiết nhưng từng cộng tác một vài lần. Hương mở thư. Mắt cô lướt nhanh qua vài dòng đầu tiên… rồi dừng lại, bàn tay bất giác siết chặt mép giấy.



“Thông báo chấm dứt hợp đồng lao động số #2018/TT-HĐLĐ.”



Lý do: Không đáp ứng đúng kỳ vọng của vị trí Trưởng nhóm chiến dịch theo đánh giá nội bộ.



Khoản hỗ trợ: 700.000.000 VND – tương đương 3 tháng lương quản lý cấp cao và phí thanh lý điều khoản bảo mật.





Cô đọc lại lần hai, lần ba. Rồi ngẩng đầu lên:



  • hương: Đây là quyết định từ khi nào?


Người nhân sự ngập ngừng:



  • Đã được Tổng Giám đốc phê duyệt cách đây một tuần. Chỉ chờ chuyển tới chị.


  • Hương: Tôi có được quyền chất vấn lý do không?


  • Về mặt pháp lý, công ty đã thực hiện đúng điều khoản. Chị có thể liên hệ thêm qua email để nhận biên bản chi tiết.


Hương không nói thêm. Cô thu gọn lá thư, bỏ vào túi, đứng dậy. Khi bước ra hành lang, mắt cô lướt qua từng gương mặt đang làm việc bình thường như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng với cô, một cánh cửa đã đóng lại đột ngột, lạnh lùng, cô biết là việc này do vợ của Dũng làm và nó sẽ xảu ra thôi chỉ là sớm hay muộn, nhưng cô không ngờ nó lại xảy ra trong lúc này



Trong thang máy. Cô dựa lưng vào tường kính. Tim đập nhanh, cảm giác vừa tê buốt, vừa trống rỗng. Một tuần trước, cô còn dẫn dắt cả phòng họp. Giờ đây, cô bị loại bỏ như một tệp hồ sơ lỗi.



Cô tự hỏi:

Tại sao?

Tại sao là lúc này?

Có ai đứng sau chuyện này không?

Liệu đây có phải là hệ quả cuối cùng từ những chuyện ở Đà Nẵng?







Về lại phòng. Thắng đang hí hoáy viết bảng phân công thì thấy Hương trở lại, mặt không biểu cảm.



  • thắng: Chị ổn chứ ạ?


Hương nhìn chàng trai trẻ ấy. Trong lòng cô bỗng dội lên một cơn buốt lạnh.



  • Hương: Ừ, không sao. Chị có việc phải giải quyết gấp. Mọi việc em cứ tiếp tục nhé.


  • Thắng: Dạ…






Chiều hôm đó. Hương ngồi một mình trong quán café quen, nơi từng nhiều lần cô lên kế hoạch cho các chiến dịch lớn. 700 triệu nằm gọn trong tài khoản nhiều với một người bình thường, nhưng vô nghĩa nếu nó đồng nghĩa với việc bị hạ thấp, bị đẩy ra khỏi một hệ thống mà cô từng góp phần gây dựng.



Cô không khóc. Cô không gọi cho Nam. Không nhắn cho Dũng. Cô chỉ ngồi đó, một mình. Chiều hôm đó, sau khi rời quán café, Hương không về nhà ngay. Cô đi bộ qua những con phố quen ở trung tâm thành phố, nơi từng treo đầy banner những chiến dịch mà cô là người đứng sau. Mỗi tấm biển, mỗi bảng quảng cáo, đều mang dấu vết của sự miệt mài, của đêm trắng, của những quyết định cô từng đưa ra với toàn bộ trái tim nghề nghiệp.



Nhưng hôm nay, cô chỉ là một người đi ngang qua. Không còn tên trong email nội bộ. Không còn ghế trong các buổi họp Cô ngồi lại trên ghế đá công viên, mở điện thoại, xoá dần những nhóm làm việc cũ. Không giận, không buồn, không kể với ai. Chỉ có một cảm giác rõ ràng: mình đang khép lại một chu kỳ.





Tối hôm ấy, tại nhà. Nam nhìn vợ. Anh muốn hỏi, muốn biết chuyện gì đã xảy ra ở công ty. Nhưng ánh mắt Hương lặng, trầm và bình thản khiến anh im lặng.



Trong bữa cơm, cô chỉ nói nhẹ:



  • hương:Em chính thức nghỉ việc rồi.


Nam ngừng đũa.

  • Nam: Vì sao?


  • hương: Em nghĩ là đến lúc. Em cần một khoảng lặng. Không phải chạy mãi theo những thứ không còn thuộc về mình nữa.


Nam không hỏi thêm. Anh biết, nếu Hương đã chọn yên lặng, nghĩa là cô đang tự cân bằng. Và điều tốt nhất anh có thể làm lúc này, là ở bên, mà không làm phiền sự im lặng đó.





Ngày hôm sau. Hương gửi email chính thức tới các đối tác cô từng làm việc cùng, thông báo ngắn gọn rằng cô không còn làm việc tại công ty nữa, và sẽ tạm nghỉ một thời gian. Không ai biết chuyện gì xảy ra. Không scandal. Không tin đồn. Không có dòng trạng thái nào trên mạng xã hội. Chỉ có một sự biến mất lặng lẽ của một người từng rất nổi bật.





Một buổi chiều muộn, khi Hương đang ở quán cà phê quen, điện thoại rung lên. Là tin nhắn từ Thắng — người cộng sự cũ trong một dự án lớn trước đây.



  • Thắng: Chị Hương, nghe tin chị nghỉ ở bên đó rồi, em thấy tiếc lắm. Nhưng nói thật là em đang có một dự án mới, em muốn mời chị làm cùng. Thành thật mà nói, em cần một người như chị để giúp em làm phần nội dung & định hướng thương hiệu. Làm với chị em yên tâm hẳn


Hương đọc xong, im lặng một lúc. Cô gác điện thoại xuống, đưa mắt nhìn ra cửa kính. Ngoài trời, trời đang lất phất mưa nhẹ.Cô vẫn còn mệt. Cô vẫn còn tổn thương Và cô sợ quay lại guồng quay quá sớm, khi mình chưa đủ mạnh mẽ trở lại.



Thắng nhắn tiếp:



  • Thắng: Dự án nhỏ thôi chị, không áp lực. Nhưng em nghĩ, nó sẽ làm chị vui. Làm lại từ những thứ nhẹ nhàng, đơn giản


Và rồi thêm một dòng nữa, như gõ đúng vào sự chông chênh trong lòng Hương:



  • Thắng: Chị không cần chứng minh gì với ai cả. Chỉ cần làm điều mình thích, đúng không?


Tối hôm đó, về nhà, Hương ngồi lại với một tách trà. Cô mở file cũ, lướt qua những bản thảo từng làm với Thắng. Những ý tưởng trao đổi ngày trước vẫn còn nguyên sự ăn ý, mạch lạc.



Cô nhớ ra, làm việc không phải lúc nào cũng là cạnh tranh và áp lực. Có những người cộng sự đơn thuần, thẳng thắn, và muốn cùng nhau xây cái gì đó có ý nghĩa.







Sáng hôm sau, Hương nhắn lại:



  • Hương: Gửi chị brief cụ thể nhé. Để chị xem. Có khi chị cũng nên bắt đầu lại thật rồi.


Phía bên kia, tin nhắn trả lời chỉ một từ:



  • thắng: Tuyệt!


Tối muộn. Căn bếp nhỏ ánh vàng ấm.

Hương đang rửa bát, còn Nam thì lau bàn ăn. Cả hai chẳng nói gì nhiều, chỉ có tiếng nước chảy và tiếng thìa đũa va vào nhau nhè nhẹ. Không khí bình yên đến lạ. Một lúc sau, khi đã dọn dẹp xong, Hương rót hai cốc trà nóng rồi cùng Nam ra ban công. Gió đêm mát rượi. Thành phố phía xa vẫn còn sáng đèn. Hương im lặng một chút, rồi khẽ nói:



  • Hương: Hôm nay có người liên hệ lại với em. Thắng — người từng làm chung hồi trước. Cậu ấy đang có dự án mới, mời em tham gia


Nam quay sang nhìn vợ, không vội hỏi. Anh chỉ gật đầu chậm rãi.



  • nam: Cụ thể thế nào?


  • Hương: Cậu ấy chưa nói nhiều. Chỉ bảo là làm nhẹ nhàng thôi. Em cũng chưa quyết… nhưng chắc là sẽ thử. Em cũng muốn làm gì đó… cho mình.”


Nam mỉm cười, ánh mắt dịu dàng:



  • nam: Làm đi. Em thấy vui là được. Mình đâu cần phải ép mình vào những chỗ không còn là nơi dành cho mình nữa


Hương hơi cúi đầu, tay siết chặt cốc trà. Rồi cô ngẩng lên nhìn Nam:



  • Hương: Anh không lo à? Sau mọi chuyện… em lại bắt đầu một cái gì mới?


Nam khẽ lắc đầu:



  • nam: Anh không lo. Anh chỉ mong em vẫn là em sống đúng với mình , thì đi đâu, làm gì… anh đều ủng hộ


Hương cười khẽ. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, nụ cười ấy thật nhẹ nhõm.



  • Hương: Cảm ơn anh


Nam nhấc tay đặt lên mu bàn tay cô, siết nhẹ. Cả hai cùng im lặng, nhìn về phía xa nơi ánh đèn đang nhạt dần. Không cần nói thêm điều gì nữa.





Một quán cà phê nhỏ, yên tĩnh trong con hẻm gần trung tâm thành phố.

Sáng sớm, ánh nắng xuyên qua lớp kính trong suốt hắt vào bàn nơi Hương đang ngồi. Cô đến sớm hơn hẹn 10 phút, tay vẫn còn hơi run khi lật qua những ghi chú trên sổ tay. Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng cảm giác bắt đầu lại vẫn khiến cô thấp thỏm.



Tiếng chuông cửa vang lên. Thắng bước vào dáng vẻ nhanh nhẹn, gọn gàng, bộ đồ công sở đơn giản nhưng chỉn chu. Anh nhận ra Hương ngay và nở một nụ cười:



  • Thắng:chị Chờ em lâu chưa đấy?


Hương mỉm cười, đứng dậy bắt tay anh:



  • Hương: chị cũng vừa tới thôi.”


Cả hai ngồi xuống. Sau vài câu hỏi thăm xã giao, Thắng đi thẳng vào vấn đề:



  • Thắng: Chị còn nhớ lần cuối mình làm việc chung không? Lúc đó chị là người cực kỳ chỉn chu. Em vẫn luôn tiếc vì sau đó không có dịp tiếp tục


  • Hương bật cười khẽ: Chuyện cũng lâu rồi. Giờ em lại là người bắt đầu từ đầu. Chắc sẽ phải học lại nhiều thứ.


  • Thắng lắc đầu: Không đâu. Em mời chị là vì em tin chị vẫn còn rất nhiều thứ chưa được bộc lộ hết. Dự án lần này hơi mạo hiểm một chút, nhưng tự chủ và sáng tạo gần như hoàn toàn. Chị sẽ không làm dưới ai. Làm cùng, nhưng có quyền quyết định. Miễn là mình thống nhất hướng đi


Hương im lặng một lúc, lắng nghe lời Thắng nói. Có điều gì đó trong giọng Thắng khiến cô cảm thấy tin tưởng. Không giống một lời hứa suông, mà là một sự nhìn nhận nghiêm túc.



  • Hương: Thế cụ thể là…?


Thắng lấy từ túi ra một bản thảo kế hoạch in sẵn. Anh đặt xuống trước mặt cô, gõ nhẹ ngón tay lên dòng tiêu đề: Dự án: Mở nền tảng kết nối các freelancer sáng tạo.”



  • Thắng: Em cần một người quản lý nội dung và xây dựng hệ thống cộng đồng hiểu người, hiểu chữ, và đủ độ kiên trì. Em nghĩ đến chị ngay


Hương đọc lướt vài trang đầu. Tim cô đập nhanh. Có gì đó trong những dòng chữ ấy khiến cô bừng tỉnh như thể tất cả những ngày tháng loay hoay vừa qua chỉ là khoảng dừng trước một hành trình đúng nghĩa.



  • Hương: Em nghiêm túc chứ?


  • Thắng: Rất nghiêm túc. Và nếu chị đồng ý, thì… chúng ta bắt đầu ngay tuần sau


Hương đặt lại bản kế hoạch xuống bàn. Cô nhìn Thắng, ánh mắt trầm nhưng không còn lưỡng lự



Thắng mỉm cười, giơ tay ra:



  • Thắng: Vậy thì chúc mừng cộng sự mới


Cô bắt tay anh. Cái siết tay vừa đủ chặt để báo hiệu một sự đồng hành không hẳn dễ dàng, nhưng đáng để tin.
Thêm 1 cái buồi cho em Hương
 
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

Dê 5B

Trứng nước
14/8/25
17
4
2
40
TP Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
54
Truyện viết về cảm xúc nhẹ nhàng sâu lắng rất cuốn, không thiên nặng về việc làm sex nhưng mình thấy hơi thừa nhiều chữ nên lược bỏ thay thế

Hóng phần tiếp theo
 
Chỉnh sửa cuối:
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chưing 35







Tối muộn. Căn hộ nhỏ rọi ánh vàng ấm áp từ đèn bếp.



Hương mở cửa bước vào, tay vẫn cầm theo túi tài liệu và cuốn sổ ghi chép. Không khí trong nhà yên tĩnh chỉ có tiếng ti vi nhỏ từ phòng khách, nơi Nam đang ngồi tựa lưng vào ghế sofa, tay cầm một lon nước ngọt chưa mở. Anh quay ra khi nghe tiếng cửa khép:



“Về rồi à?”



Hương gật đầu, tháo giày, đặt túi xuống kệ rồi tiến lại gần anh. Gương mặt cô ánh lên sự mệt mỏi, nhưng không u ám mà là thứ mệt sau một ngày làm việc nghiêm túc.



“Anh chưa ăn à?”



“Anh đợi em về. Hôm nay đi sao rồi?”



Cô ngồi xuống cạnh anh, rót cho mình một ly nước lọc. Hơi thở chậm lại. Một thoáng yên lặng, rồi cô nhìn anh, mỉm cười nhè nhẹ:



“Em đồng ý rồi.”



Nam không bất ngờ, nhưng ánh mắt vẫn như sáng lên một chút. Anh không hỏi “tại sao” hay “chắc chứ?” anh chỉ chậm rãi gật đầu:



“Vậy là từ tuần sau, lại bắt đầu những ngày bận rộn?”



“Ừm. Nhưng bận kiểu khác. Không còn cảm giác bị cuốn đi bởi người khác. Lần này, em làm vì mình chọn.”



Nam mở lon nước, đưa cho Hương một ngụm trước khi uống:



“Anh mừng. Vì em không còn bị nỗi sợ níu lại nữa.”



“Em cũng mừng. Cả buổi nói chuyện với Thắng, em thấy mình như… tỉnh ra. Không cần chứng minh gì với ai, chỉ cần làm thật và đúng.”



Nam cười, đưa tay vuốt nhẹ tóc cô:



“Có cần anh nhắc em là anh luôn tin em không?”



Hương dựa đầu vào vai anh, như tìm thấy một điểm tựa đã từng mờ nhạt sau bao biến cố:



“Cần. Dù em biết mà vẫn muốn nghe.”



Cả hai ngồi đó một lúc lâu. Ti vi vẫn phát chương trình game show ồn ào, nhưng không ai để ý. Ngoài ban công, gió đêm mát rượi thổi nhẹ, mang theo chút hương hoa sữa cuối mùa.



“Ngày mai em định làm gì đầu tiên?” — Nam hỏi.



“Dọn lại góc làm việc. Cắt mấy cây sen đá héo. Mua thêm cà phê ngon. Và… chuẩn bị cho một cuộc gọi online với Thắng lúc 10 giờ.”



“Nghe hợp lý đấy. Có cần người ngồi cạnh tiếp sức tinh thần không?”



“Ừ, nhưng đừng pha cà phê đậm quá như lần trước là được.”



Cả hai cười. Tiếng cười ấy không vang lớn, nhưng đủ để lấp đầy căn nhà nơi từng trải qua những ngày nặng nề, giờ đã có lại tiếng đối thoại dịu dàng, giữa những người đã chọn tha thứ, và chọn đồng hành.



Sáng hôm sau. Ánh nắng rọi qua rèm cửa.



Hương thức dậy sớm hơn thường lệ. Không phải vì lo lắng mà là cảm giác hồi hộp quen thuộc của một khởi đầu mới. Cô ngồi dậy, nhìn sang bên cạnh, thấy Nam vẫn ngủ say, gương mặt bình yên dưới lớp chăn mỏng. Một thoáng dịu dàng len vào lòng cô. Cô khẽ đứng dậy, tránh làm anh tỉnh giấc.



Phòng làm việc nhỏ cạnh bếp đã được cô dọn dẹp từ hôm qua. Bàn gỗ sáng loáng, máy tính sạc đầy pin. Một quyển sổ mới, vài cây bút được xếp gọn bên cạnh ly cà phê đang bốc hơi thơm dịu.



9 giờ 55.



Hương ngồi ngay ngắn trước màn hình. Mái tóc được búi gọn sau gáy, chiếc áo sơ mi trắng giản dị nhưng chỉn chu. Khi đồng hồ điểm đúng 10 giờ, cửa sổ Zoom hiện lên hình ảnh của Thắng trẻ trung, nụ cười thân thiện, nhưng ánh mắt nghiêm túc.



“Chào chị Hương. Ngủ ngon chứ?”



“Chào Thắng. Cũng ổn. Hơi lạ một chút vì không phải đến văn phòng.”



“Từ giờ có khi lại quen đấy. Dự án này sẽ linh hoạt hơn rất nhiều. Và… sẽ cần cả sự chủ động.”



Hương gật đầu. Thắng bắt đầu chia sẻ màn hình, lướt qua slide giới thiệu tổng quan về dự án: một nền tảng mới kết nối các doanh nghiệp vừa và nhỏ trong ngành sáng tạo từ thiết kế, sản xuất cho đến truyền thông.



“Chị sẽ phụ trách gì trong này?” — Hương hỏi, ánh mắt tập trung.



“Chị ở vai trò cố vấn nội dung, đồng thời dẫn dắt nhóm phát triển chiến lược truyền thông giai đoạn đầu. Nhưng có một điều…”



“Gì vậy?”



“ em muốn chị làm với tư cách cộng sự. Không còn là nhân viên, không ai trên ai. em muốn học từ chị không muốn sai lầm của những nơi trước kia lặp lại ở đây.”



Một nhịp lặng nhẹ trôi qua.



Hương ngồi thẳng dậy, chớp mắt nhìn vào màn hình. Cảm xúc len vào từ một nơi không rõ: có phần xúc động, có phần được công nhận, và rất rõ một tia hy vọng mới.



Cuộc họp kết thúc lúc 11 giờ. Khi màn hình laptop chuẩn bị tắt đi, thì tin nhắn của Thắng hiện lên rủ cô đi ăn trưa. Hương ngồi lặng một chút, rồi khẽ thở ra.



Cô đứng dậy, bước đến ban công. Thành phố vẫn ồn ào, nhưng trong lòng cô, không còn cảm giác bị cuốn xoáy vào điều gì không rõ ràng. Mọi thứ đang chậm lại, sáng rõ dần.



Nam mở cửa phòng, mắt còn ngái ngủ:



“Xong chưa em?”



“Rồi. Giờ chuẩn bị đi ăn trưa với bạn trong công ti mới .”



“Anh làm tài xế chở không?”



“Không cần đâu. Nhưng anh pha giúp em ly cà phê sữa được không? Ngọt chút.”



“Ừ. Ngọt… như ngày đầu làm việc mới.”



Quán nhỏ trong một con hẻm yên tĩnh. Gạch lát xưa cũ. Nhạc Pháp nhẹ nhàng. Thắng đã tới trước, chọn chiếc bàn bên cửa sổ, nơi nắng lọt qua kẽ lá rọi xuống bàn ăn một vệt dịu dàng. Anh đứng dậy khi thấy Hương bước vào.



“ chị Hương. Vẫn đúng giờ như hồi trước.”



“Còn em thì vẫn chọn đúng cái bàn cũ,” Hương cười, tay đặt nhẹ lên lưng ghế rồi ngồi xuống. “



Người phục vụ mang nước đến. Một ly trà chanh đá cho Hương, cà phê đen không đường cho Thắng. Cả hai trao đổi vài câu chuyện nhỏ, rồi dần chuyển vào chủ đề chính.



“Dự án này ban đầu chỉ là ý tưởng trong nhóm bọn em,” Thắng bắt đầu. “Nhưng càng đi sâu, em mới thấy cần người hiểu cả thị trường lẫn nội dung. Người có đủ trải nghiệm để không… sa vào những lối mòn cũ.”



Hương im lặng nghe. Cô không ngắt lời, cũng không vội gật gù.



“Nói thẳng nhé, chị vẫn hơi lấn cấn,” cô đáp. “Không phải vì không tin dự án. Mà vì… chị vừa đi qua một cú rẽ mà mình không thể chỉ gọi là sự thay đổi.”



Thắng gật, không hỏi thêm.



“Nhưng chị cũng muốn thử lại,” Hương nói tiếp, giọng đã trầm và chắc hơn. “Không phải để chứng minh gì. Mà vì… mình từng làm tốt. Và mình vẫn còn làm được.”



“Em hiểu,” Thắng đáp.

Cả hai im lặng vài giây. Món ăn được mang ra. Mì Ý cho Hương, bò áp chảo cho Thắng. Mùi thơm lan nhẹ, phá tan sự căng nhẹ vừa rồi.



“Chị biết không,” Thắng nói khi rưới nước sốt lên đĩa. “Dự án này, mình không đặt kỳ vọng phải thắng lớn. Nhưng nó phải được làm một cách tử tế, từ đầu. Em nghĩ chị sẽ là người giữ được cái ‘tử tế’ đó cho tụi em.”





Họ ăn tiếp, vừa ăn vừa chia sẻ thêm về kế hoạch 3 tháng tới: xây dựng nền tảng truyền thông, gặp gỡ khách hàng tiềm năng, và mở rộng nhóm làm nội dung chất lượng.



“Đợt này chị sẽ không đứng mũi chịu sào đâu nhé,” Hương cảnh báo. “Chị dẫn dắt nhóm, nhưng cần người cùng gánh.”



“Có rồi. Tuấn sẽ phụ trách mảng phát triển. Quỳnh lo truyền thông kỹ thuật số. Còn em đúng như chị nghĩ sẽ gánh khâu tài chính và kế hoạch.”



Hương gật, ánh mắt dần sáng lên. Cô cảm nhận rõ: đây không phải là một nơi người ta cần cô như một giải pháp tạm thời, mà là một chỗ đứng thực sự. Nhẹ nhàng, vững vàng, không hứa hẹn ồn ào, nhưng cũng không phủ nhận năng lực.



Bữa ăn kết thúc. Khi đứng dậy ra về, Thắng hỏi:



“Chiều có họp online với nhóm cốt lõi. Em muốn chị dự?”



“Muốn. Gửi link sớm nhé.”



“Ừ. À mà chị Hương này…”



“Gì?”



“Cảm ơn chị. Vì đã đồng ý bắt đầu lại.”



“Không phải bắt đầu lại. Chỉ là… tiếp tục đúng chỗ mình nên thuộc về.”



Buổi chiều. 14h30. Phòng họp Zoom mở ra, từng khung mặt hiện lên.

Ánh sáng trong phòng làm việc của Hương nhẹ, trung tính. Cô ngồi ngay ngắn, tóc buộc thấp, áo sơ mi đơn giản. Phía sau là kệ sách, gọn gàng mà không gò bó. Một không gian đủ để người khác cảm nhận được phong thái chuyên nghiệp nhưng vẫn gần gũi.



Thắng (host): “Chào mọi người, hôm nay nhóm mình có một thành viên mới thật ra thì… cũng chẳng mới mấy với mình: chị Hương, người sẽ cùng bọn mình xây dựng chiến lược nội dung và định hướng phát triển cho toàn dự án.”



Hương gật đầu chào, giọng cô điềm đạm, dứt khoát mà không xa cách:



Hương: “Chào mọi người. Mình là Hương. Hôm nay không nói nhiều lý lịch đâu, mình tin rằng chúng ta sẽ hiểu nhau qua công việc. Nhưng mình muốn nói một điều trước: mình không ở đây để làm thay, mà để làm cùng. Còn làm thế nào cho hiệu quả thì chắc mình phải nghe mọi người trước đã.”



Không khí bắt đầu thoải mái hơn. Những ánh mắt qua màn hình đỡ căng. Tuấn, người phụ trách phát triển, bắt đầu trình bày tổng quan tiến độ: chiến dịch truyền thông chuẩn bị triển khai, phân tích thị trường sơ bộ, và những kênh đang được cân nhắc.



Khi Tuấn dứt lời, Thắng mời Hương nhận xét.



Cô không nói ngay. Mà hỏi:



“Mình có thể đặt vài câu hỏi trước không?”



“Dĩ nhiên rồi.”



“Mục tiêu chính của chiến dịch lần này là gì? Tăng nhận diện thương hiệu hay chuyển đổi đơn hàng? Và đội content hiện tại gồm bao nhiêu người? Có ai chuyên về insight người dùng không?”



Cả nhóm hơi ngạc nhiên vì tốc độ Hương đi thẳng vào trọng tâm.



Quỳnh, phụ trách truyền thông kỹ thuật số, đáp:



“Tụi em đang thiên về nhận diện. Nhưng chưa định lượng rõ.”



“Chưa định lượng là chưa xác định được KPI?” Hương hỏi lại, rồi gật đầu nhẹ. “Ok, vậy bước đầu tiên, tụi mình cần ngồi lại để bóc tách thật rõ mục tiêu cái gì là quan trọng, cái gì chỉ là cảm giác quan trọng. Mình có thể gợi ý mẫu bảng xác định mục tiêu SMART nếu mọi người cần.”



“Em có, nhưng tụi em chưa áp dụng thống nhất…” Quỳnh nói nhỏ.



“Không sao. Chị sẽ gửi tài liệu sau buổi họp. Tụi mình cùng thử áp vào case hiện tại, rồi tinh chỉnh.”



Sau đó, Hương chia sẻ thêm cách cô từng giúp một nhãn hàng chuyển từ việc chạy theo like-share sang xây dựng content dài hơi, có chiều sâu, và làm tăng độ gắn kết với cộng đồng. Cách cô khởi tạo “bộ từ khoá cốt lõi” và chuỗi thông điệp xuyên suốt. Cô nói có lúc đùa nhẹ, có lúc rất tập trung, khiến cả nhóm dần yên lặng, ghi chép.



Đến cuối buổi, Thắng chốt lại:



“Tối nay mình gửi bản tổng hợp. Từ mai, chị Hương sẽ cùng tụi mình bắt tay vào bộ khung nội dung chính.”



Tuấn: “Công nhận… chị đặt đúng chỗ cần đặt.”



Quỳnh: “Em nghĩ nhóm em cần thêm vài buổi kiểu này. Lý thuyết tụi em học đủ, nhưng cách đặt vấn đề và phản biện như chị thì hiếm.”



Hương chỉ mỉm cười:



“Chị cũng từng vấp rất nhiều. Mình học từ thực tế. Và… học từ cả những lần thất bại.”



Cuộc họp kết thúc. Khi màn hình tắt đi, Hương ngồi yên vài giây. Cô không thấy mình trở lại quá khứ, mà thấy… mình đang thật sự đi tới, bằng chính năng lực, chứ không còn bị dẫn dắt bởi cảm xúc hay hoàn cảnh nữa.



Tối. Căn bếp nhỏ. Tiếng nước chảy, mùi thơm bốc lên từ nồi canh. Hương cởi nhẹ áo khoác, bước vào căn bếp với mái tóc vẫn còn thả hơi xô. Cô đứng nhìn một lúc.



Nam đang xào rau, tay thoăn thoắt, áo phông đơn giản, dáng người hơi gập về phía bếp. Gương mặt anh nghiêng nghiêng dưới ánh đèn vàng, quen thuộc mà yên lòng.



Hương: “Anh lại lén vào bếp trước em.”



Nam quay lại cười nhẹ, rồi nghiêng đầu về phía bàn ăn:



Nam: “Lúc sáng em bảo buổi họp đầu tiên mà, anh muốn nấu một bữa… mừng thầm. Không sang trọng gì, nhưng nồi canh măng này chắc chắn thắng mọi pitch deck trên đời.”



Hương (cười): “Còn thêm một người đang muốn vào đội marketing của anh nữa đấy.”



Cô ngồi xuống ghế, duỗi chân ra một chút, vai thả lỏng. Vẫn còn mệt, nhưng là kiểu mỏi dễ chịu sau một ngày làm được việc.



Nam: “Sao rồi? Ổn không?”



Hương: “Ừ. Bất ngờ hơn em nghĩ. Cả nhóm ấy… trẻ, nhiệt tình, nhưng chưa định hình được. Cảm giác mình giống như người phải vừa dẫn đường vừa lùi lại để họ không thấy áp lực.”



Nam: “Nghe giống em lúc mới bắt đầu dạy con tập xe đạp.”



Hương (cười nhẹ): “Khác chứ. Xe đạp thì chỉ đỡ ngã. Còn đây… mình phải giúp họ chọn cả hướng đi.”



Nam đặt chảo xuống, rửa tay. Anh ngồi xuống đối diện cô, mở nắp nồi canh cho nguội bớt. Gương mặt anh lắng nghe như thể từng chi tiết trong câu chuyện của Hương là một phần trong hành trình chung của họ.



Nam: “Anh tin em đủ vững để vừa dẫn đường, vừa không làm mất cái chất của họ.”



Hương: “Em cũng bắt đầu tin điều đó.”



Một thoáng yên lặng. Không phải vì trống rỗng, mà là vì cả hai đều hiểu: họ không cần nói thêm quá nhiều.



Nam đứng dậy múc canh, đặt đĩa rau lên bàn.



Nam: “Ngày mai em tiếp tục ở nhà làm chứ?”



Hương: “Ừ. Tụi em bắt đầu triển khai nội dung mẫu. Có khi em nhờ anh thử đọc rồi góp ý.”



Nam: “Vinh dự quá. Nhưng nhớ tính công anh đấy.”



Hương: “Công gì?”



Nam: “Một chén cơm đầy. Và một nụ cười nhẹ như bây giờ.”



Cô nhìn anh, cười thật lòng.
 

Vuongtieuthie

Sắp Làm Checker
27/2/19
432
253
62
46
Tphcm
VND
0
Tín dụng
2,093
Chưing 35







Tối muộn. Căn hộ nhỏ rọi ánh vàng ấm áp từ đèn bếp.



Hương mở cửa bước vào, tay vẫn cầm theo túi tài liệu và cuốn sổ ghi chép. Không khí trong nhà yên tĩnh chỉ có tiếng ti vi nhỏ từ phòng khách, nơi Nam đang ngồi tựa lưng vào ghế sofa, tay cầm một lon nước ngọt chưa mở. Anh quay ra khi nghe tiếng cửa khép:



“Về rồi à?”



Hương gật đầu, tháo giày, đặt túi xuống kệ rồi tiến lại gần anh. Gương mặt cô ánh lên sự mệt mỏi, nhưng không u ám mà là thứ mệt sau một ngày làm việc nghiêm túc.



“Anh chưa ăn à?”



“Anh đợi em về. Hôm nay đi sao rồi?”



Cô ngồi xuống cạnh anh, rót cho mình một ly nước lọc. Hơi thở chậm lại. Một thoáng yên lặng, rồi cô nhìn anh, mỉm cười nhè nhẹ:



“Em đồng ý rồi.”



Nam không bất ngờ, nhưng ánh mắt vẫn như sáng lên một chút. Anh không hỏi “tại sao” hay “chắc chứ?” anh chỉ chậm rãi gật đầu:



“Vậy là từ tuần sau, lại bắt đầu những ngày bận rộn?”



“Ừm. Nhưng bận kiểu khác. Không còn cảm giác bị cuốn đi bởi người khác. Lần này, em làm vì mình chọn.”



Nam mở lon nước, đưa cho Hương một ngụm trước khi uống:



“Anh mừng. Vì em không còn bị nỗi sợ níu lại nữa.”



“Em cũng mừng. Cả buổi nói chuyện với Thắng, em thấy mình như… tỉnh ra. Không cần chứng minh gì với ai, chỉ cần làm thật và đúng.”



Nam cười, đưa tay vuốt nhẹ tóc cô:



“Có cần anh nhắc em là anh luôn tin em không?”



Hương dựa đầu vào vai anh, như tìm thấy một điểm tựa đã từng mờ nhạt sau bao biến cố:



“Cần. Dù em biết mà vẫn muốn nghe.”



Cả hai ngồi đó một lúc lâu. Ti vi vẫn phát chương trình game show ồn ào, nhưng không ai để ý. Ngoài ban công, gió đêm mát rượi thổi nhẹ, mang theo chút hương hoa sữa cuối mùa.



“Ngày mai em định làm gì đầu tiên?” — Nam hỏi.



“Dọn lại góc làm việc. Cắt mấy cây sen đá héo. Mua thêm cà phê ngon. Và… chuẩn bị cho một cuộc gọi online với Thắng lúc 10 giờ.”



“Nghe hợp lý đấy. Có cần người ngồi cạnh tiếp sức tinh thần không?”



“Ừ, nhưng đừng pha cà phê đậm quá như lần trước là được.”



Cả hai cười. Tiếng cười ấy không vang lớn, nhưng đủ để lấp đầy căn nhà nơi từng trải qua những ngày nặng nề, giờ đã có lại tiếng đối thoại dịu dàng, giữa những người đã chọn tha thứ, và chọn đồng hành.



Sáng hôm sau. Ánh nắng rọi qua rèm cửa.



Hương thức dậy sớm hơn thường lệ. Không phải vì lo lắng mà là cảm giác hồi hộp quen thuộc của một khởi đầu mới. Cô ngồi dậy, nhìn sang bên cạnh, thấy Nam vẫn ngủ say, gương mặt bình yên dưới lớp chăn mỏng. Một thoáng dịu dàng len vào lòng cô. Cô khẽ đứng dậy, tránh làm anh tỉnh giấc.



Phòng làm việc nhỏ cạnh bếp đã được cô dọn dẹp từ hôm qua. Bàn gỗ sáng loáng, máy tính sạc đầy pin. Một quyển sổ mới, vài cây bút được xếp gọn bên cạnh ly cà phê đang bốc hơi thơm dịu.



9 giờ 55.



Hương ngồi ngay ngắn trước màn hình. Mái tóc được búi gọn sau gáy, chiếc áo sơ mi trắng giản dị nhưng chỉn chu. Khi đồng hồ điểm đúng 10 giờ, cửa sổ Zoom hiện lên hình ảnh của Thắng trẻ trung, nụ cười thân thiện, nhưng ánh mắt nghiêm túc.



“Chào chị Hương. Ngủ ngon chứ?”



“Chào Thắng. Cũng ổn. Hơi lạ một chút vì không phải đến văn phòng.”



“Từ giờ có khi lại quen đấy. Dự án này sẽ linh hoạt hơn rất nhiều. Và… sẽ cần cả sự chủ động.”



Hương gật đầu. Thắng bắt đầu chia sẻ màn hình, lướt qua slide giới thiệu tổng quan về dự án: một nền tảng mới kết nối các doanh nghiệp vừa và nhỏ trong ngành sáng tạo từ thiết kế, sản xuất cho đến truyền thông.



“Chị sẽ phụ trách gì trong này?” — Hương hỏi, ánh mắt tập trung.



“Chị ở vai trò cố vấn nội dung, đồng thời dẫn dắt nhóm phát triển chiến lược truyền thông giai đoạn đầu. Nhưng có một điều…”



“Gì vậy?”



“ em muốn chị làm với tư cách cộng sự. Không còn là nhân viên, không ai trên ai. em muốn học từ chị không muốn sai lầm của những nơi trước kia lặp lại ở đây.”



Một nhịp lặng nhẹ trôi qua.



Hương ngồi thẳng dậy, chớp mắt nhìn vào màn hình. Cảm xúc len vào từ một nơi không rõ: có phần xúc động, có phần được công nhận, và rất rõ một tia hy vọng mới.



Cuộc họp kết thúc lúc 11 giờ. Khi màn hình laptop chuẩn bị tắt đi, thì tin nhắn của Thắng hiện lên rủ cô đi ăn trưa. Hương ngồi lặng một chút, rồi khẽ thở ra.



Cô đứng dậy, bước đến ban công. Thành phố vẫn ồn ào, nhưng trong lòng cô, không còn cảm giác bị cuốn xoáy vào điều gì không rõ ràng. Mọi thứ đang chậm lại, sáng rõ dần.



Nam mở cửa phòng, mắt còn ngái ngủ:



“Xong chưa em?”



“Rồi. Giờ chuẩn bị đi ăn trưa với bạn trong công ti mới .”



“Anh làm tài xế chở không?”



“Không cần đâu. Nhưng anh pha giúp em ly cà phê sữa được không? Ngọt chút.”



“Ừ. Ngọt… như ngày đầu làm việc mới.”



Quán nhỏ trong một con hẻm yên tĩnh. Gạch lát xưa cũ. Nhạc Pháp nhẹ nhàng. Thắng đã tới trước, chọn chiếc bàn bên cửa sổ, nơi nắng lọt qua kẽ lá rọi xuống bàn ăn một vệt dịu dàng. Anh đứng dậy khi thấy Hương bước vào.



“ chị Hương. Vẫn đúng giờ như hồi trước.”



“Còn em thì vẫn chọn đúng cái bàn cũ,” Hương cười, tay đặt nhẹ lên lưng ghế rồi ngồi xuống. “



Người phục vụ mang nước đến. Một ly trà chanh đá cho Hương, cà phê đen không đường cho Thắng. Cả hai trao đổi vài câu chuyện nhỏ, rồi dần chuyển vào chủ đề chính.



“Dự án này ban đầu chỉ là ý tưởng trong nhóm bọn em,” Thắng bắt đầu. “Nhưng càng đi sâu, em mới thấy cần người hiểu cả thị trường lẫn nội dung. Người có đủ trải nghiệm để không… sa vào những lối mòn cũ.”



Hương im lặng nghe. Cô không ngắt lời, cũng không vội gật gù.



“Nói thẳng nhé, chị vẫn hơi lấn cấn,” cô đáp. “Không phải vì không tin dự án. Mà vì… chị vừa đi qua một cú rẽ mà mình không thể chỉ gọi là sự thay đổi.”



Thắng gật, không hỏi thêm.



“Nhưng chị cũng muốn thử lại,” Hương nói tiếp, giọng đã trầm và chắc hơn. “Không phải để chứng minh gì. Mà vì… mình từng làm tốt. Và mình vẫn còn làm được.”



“Em hiểu,” Thắng đáp.

Cả hai im lặng vài giây. Món ăn được mang ra. Mì Ý cho Hương, bò áp chảo cho Thắng. Mùi thơm lan nhẹ, phá tan sự căng nhẹ vừa rồi.



“Chị biết không,” Thắng nói khi rưới nước sốt lên đĩa. “Dự án này, mình không đặt kỳ vọng phải thắng lớn. Nhưng nó phải được làm một cách tử tế, từ đầu. Em nghĩ chị sẽ là người giữ được cái ‘tử tế’ đó cho tụi em.”





Họ ăn tiếp, vừa ăn vừa chia sẻ thêm về kế hoạch 3 tháng tới: xây dựng nền tảng truyền thông, gặp gỡ khách hàng tiềm năng, và mở rộng nhóm làm nội dung chất lượng.



“Đợt này chị sẽ không đứng mũi chịu sào đâu nhé,” Hương cảnh báo. “Chị dẫn dắt nhóm, nhưng cần người cùng gánh.”



“Có rồi. Tuấn sẽ phụ trách mảng phát triển. Quỳnh lo truyền thông kỹ thuật số. Còn em đúng như chị nghĩ sẽ gánh khâu tài chính và kế hoạch.”



Hương gật, ánh mắt dần sáng lên. Cô cảm nhận rõ: đây không phải là một nơi người ta cần cô như một giải pháp tạm thời, mà là một chỗ đứng thực sự. Nhẹ nhàng, vững vàng, không hứa hẹn ồn ào, nhưng cũng không phủ nhận năng lực.



Bữa ăn kết thúc. Khi đứng dậy ra về, Thắng hỏi:



“Chiều có họp online với nhóm cốt lõi. Em muốn chị dự?”



“Muốn. Gửi link sớm nhé.”



“Ừ. À mà chị Hương này…”



“Gì?”



“Cảm ơn chị. Vì đã đồng ý bắt đầu lại.”



“Không phải bắt đầu lại. Chỉ là… tiếp tục đúng chỗ mình nên thuộc về.”



Buổi chiều. 14h30. Phòng họp Zoom mở ra, từng khung mặt hiện lên.

Ánh sáng trong phòng làm việc của Hương nhẹ, trung tính. Cô ngồi ngay ngắn, tóc buộc thấp, áo sơ mi đơn giản. Phía sau là kệ sách, gọn gàng mà không gò bó. Một không gian đủ để người khác cảm nhận được phong thái chuyên nghiệp nhưng vẫn gần gũi.



Thắng (host): “Chào mọi người, hôm nay nhóm mình có một thành viên mới thật ra thì… cũng chẳng mới mấy với mình: chị Hương, người sẽ cùng bọn mình xây dựng chiến lược nội dung và định hướng phát triển cho toàn dự án.”



Hương gật đầu chào, giọng cô điềm đạm, dứt khoát mà không xa cách:



Hương: “Chào mọi người. Mình là Hương. Hôm nay không nói nhiều lý lịch đâu, mình tin rằng chúng ta sẽ hiểu nhau qua công việc. Nhưng mình muốn nói một điều trước: mình không ở đây để làm thay, mà để làm cùng. Còn làm thế nào cho hiệu quả thì chắc mình phải nghe mọi người trước đã.”



Không khí bắt đầu thoải mái hơn. Những ánh mắt qua màn hình đỡ căng. Tuấn, người phụ trách phát triển, bắt đầu trình bày tổng quan tiến độ: chiến dịch truyền thông chuẩn bị triển khai, phân tích thị trường sơ bộ, và những kênh đang được cân nhắc.



Khi Tuấn dứt lời, Thắng mời Hương nhận xét.



Cô không nói ngay. Mà hỏi:



“Mình có thể đặt vài câu hỏi trước không?”



“Dĩ nhiên rồi.”



“Mục tiêu chính của chiến dịch lần này là gì? Tăng nhận diện thương hiệu hay chuyển đổi đơn hàng? Và đội content hiện tại gồm bao nhiêu người? Có ai chuyên về insight người dùng không?”



Cả nhóm hơi ngạc nhiên vì tốc độ Hương đi thẳng vào trọng tâm.



Quỳnh, phụ trách truyền thông kỹ thuật số, đáp:



“Tụi em đang thiên về nhận diện. Nhưng chưa định lượng rõ.”



“Chưa định lượng là chưa xác định được KPI?” Hương hỏi lại, rồi gật đầu nhẹ. “Ok, vậy bước đầu tiên, tụi mình cần ngồi lại để bóc tách thật rõ mục tiêu cái gì là quan trọng, cái gì chỉ là cảm giác quan trọng. Mình có thể gợi ý mẫu bảng xác định mục tiêu SMART nếu mọi người cần.”



“Em có, nhưng tụi em chưa áp dụng thống nhất…” Quỳnh nói nhỏ.



“Không sao. Chị sẽ gửi tài liệu sau buổi họp. Tụi mình cùng thử áp vào case hiện tại, rồi tinh chỉnh.”



Sau đó, Hương chia sẻ thêm cách cô từng giúp một nhãn hàng chuyển từ việc chạy theo like-share sang xây dựng content dài hơi, có chiều sâu, và làm tăng độ gắn kết với cộng đồng. Cách cô khởi tạo “bộ từ khoá cốt lõi” và chuỗi thông điệp xuyên suốt. Cô nói có lúc đùa nhẹ, có lúc rất tập trung, khiến cả nhóm dần yên lặng, ghi chép.



Đến cuối buổi, Thắng chốt lại:



“Tối nay mình gửi bản tổng hợp. Từ mai, chị Hương sẽ cùng tụi mình bắt tay vào bộ khung nội dung chính.”



Tuấn: “Công nhận… chị đặt đúng chỗ cần đặt.”



Quỳnh: “Em nghĩ nhóm em cần thêm vài buổi kiểu này. Lý thuyết tụi em học đủ, nhưng cách đặt vấn đề và phản biện như chị thì hiếm.”



Hương chỉ mỉm cười:



“Chị cũng từng vấp rất nhiều. Mình học từ thực tế. Và… học từ cả những lần thất bại.”



Cuộc họp kết thúc. Khi màn hình tắt đi, Hương ngồi yên vài giây. Cô không thấy mình trở lại quá khứ, mà thấy… mình đang thật sự đi tới, bằng chính năng lực, chứ không còn bị dẫn dắt bởi cảm xúc hay hoàn cảnh nữa.



Tối. Căn bếp nhỏ. Tiếng nước chảy, mùi thơm bốc lên từ nồi canh. Hương cởi nhẹ áo khoác, bước vào căn bếp với mái tóc vẫn còn thả hơi xô. Cô đứng nhìn một lúc.



Nam đang xào rau, tay thoăn thoắt, áo phông đơn giản, dáng người hơi gập về phía bếp. Gương mặt anh nghiêng nghiêng dưới ánh đèn vàng, quen thuộc mà yên lòng.



Hương: “Anh lại lén vào bếp trước em.”



Nam quay lại cười nhẹ, rồi nghiêng đầu về phía bàn ăn:



Nam: “Lúc sáng em bảo buổi họp đầu tiên mà, anh muốn nấu một bữa… mừng thầm. Không sang trọng gì, nhưng nồi canh măng này chắc chắn thắng mọi pitch deck trên đời.”



Hương (cười): “Còn thêm một người đang muốn vào đội marketing của anh nữa đấy.”



Cô ngồi xuống ghế, duỗi chân ra một chút, vai thả lỏng. Vẫn còn mệt, nhưng là kiểu mỏi dễ chịu sau một ngày làm được việc.



Nam: “Sao rồi? Ổn không?”



Hương: “Ừ. Bất ngờ hơn em nghĩ. Cả nhóm ấy… trẻ, nhiệt tình, nhưng chưa định hình được. Cảm giác mình giống như người phải vừa dẫn đường vừa lùi lại để họ không thấy áp lực.”



Nam: “Nghe giống em lúc mới bắt đầu dạy con tập xe đạp.”



Hương (cười nhẹ): “Khác chứ. Xe đạp thì chỉ đỡ ngã. Còn đây… mình phải giúp họ chọn cả hướng đi.”



Nam đặt chảo xuống, rửa tay. Anh ngồi xuống đối diện cô, mở nắp nồi canh cho nguội bớt. Gương mặt anh lắng nghe như thể từng chi tiết trong câu chuyện của Hương là một phần trong hành trình chung của họ.



Nam: “Anh tin em đủ vững để vừa dẫn đường, vừa không làm mất cái chất của họ.”



Hương: “Em cũng bắt đầu tin điều đó.”



Một thoáng yên lặng. Không phải vì trống rỗng, mà là vì cả hai đều hiểu: họ không cần nói thêm quá nhiều.



Nam đứng dậy múc canh, đặt đĩa rau lên bàn.



Nam: “Ngày mai em tiếp tục ở nhà làm chứ?”



Hương: “Ừ. Tụi em bắt đầu triển khai nội dung mẫu. Có khi em nhờ anh thử đọc rồi góp ý.”



Nam: “Vinh dự quá. Nhưng nhớ tính công anh đấy.”



Hương: “Công gì?”



Nam: “Một chén cơm đầy. Và một nụ cười nhẹ như bây giờ.”



Cô nhìn anh, cười thật lòng.
Chờ lâu quá nè bạn ơi
 
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

Bài viết liên quan