Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Và tôi đã ngoại tình

Lượt xem: 98744

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 19



Căn phòng chỉ còn tiếng gió khe khẽ ngoài cửa sổ. Mọi tiếng động đều tan vào không khí cả tiếng thở, tiếng chăn khẽ cựa, hay tiếng tim đập lặng lẽ.



Nam nằm đó, tay để hờ trên bụng, mắt mở, nhìn lên trần nhà. Bóng đèn ngủ phía đầu giường hắt một vệt sáng dịu lên gương mặt ba người, đủ để thấy nhau nhưng không khiến ai phải chớp mắt.



Hương nằm giữa, hơi quay sang phía Dũng. Cô khẽ tựa đầu vào ngực anh. Dũng đặt tay lên lưng Hương, nhịp nhàng như đang vỗ về một nhịp thở quen. Họ không nói gì, nhưng rõ ràng là đang âu yếm nhau. Những cử chỉ nhẹ đến mức không gây tiếng động, nhưng Nam có thể cảm nhận được qua từng chuyển động khẽ khàng của tấm đệm dưới lưng.



Anh không quay đi.



Nam nằm đó, nhìn họ bằng đôi mắt lặng như nước. Không còn ghen tuông. Không còn đau. Có điều gì đó nhẹ như buông tay nhưng không phải để mất. Là để… chia sẻ.



Trong khoảnh khắc đó, anh thấy Hương nghiêng đầu khẽ thì thầm điều gì vào tai Dũng. Cả hai cùng mỉm cười. Và lạ thay, Nam cũng khẽ mỉm cười theo. Không phải nụ cười chua xót, mà là một kiểu đồng cảm… kỳ lạ.



Bởi anh biết Cô đang được yêu. Và anh vẫn là người có mặt ở đây.



Một tay Hương tìm đến tay Nam dưới lớp chăn mỏng. Ngón tay cô chạm vào ngón tay anh. Không cần xiết chặt. Chỉ một điểm chạm như sợi dây nối cả ba người trong cùng một không gian, cùng một nhịp lặng.



Nam nhắm mắt lại. Và lần đầu tiên, trong một cuộc tình tưởng chừng đầy chênh vênh, anh cảm thấy mình không còn lạc lõng.



Hương nằm úp người xuống. Dũng ở phía trên. Bàn tay anh đang xoa lên tấm lưng trần của Hương. Tay anh vuốt ve từ hai bên vai dọc xuống giữa lưng tiếp xuống hông và dừng lại ở khe đít rồi cứ thế lặp lại nhiều lần



Nam trợn tròn mắt nhìn Hương đang được Dũng massa, mắt anh đảo xuống dưới thấy ở bộ hạ Dũng đang nổi lên một cục to tổ bố lên. Còn Hương thì nằm im thư giãn mặc cho Dũng đang massa khắp cơ thể mình



Bàn tay Dũng kì lạ làm sao, nó xoa tới đâu là cơ thể Hương nóng ran tới đó. Đôi tay Dũng xoa lên cặp mông, thi thoảng lại vuốt xuống khe lồn đang ẩm ướt làm cho nước nhờn dính vào tay Dũng. Dũng vuốt tay lên ngang lưng Hương rồi luồn tay xuống dưới chạm vào hai đầu ti của Hương làm Hương cảm thấy khoang khoái lắm



Từng lượt xoa tay làm cho da Hương trở nên nóng lên, cảm giác kích thích đang ngấm sâu vào da thịt cô, cơ thể Hương như muốn tản chảy ra. Cơ thể của Hương đang bị kích thích khi bản tay Dũng massa mà cô không hề kháng cự một chút nào



Dũng ở trên lột hẳn chiếc quần lót của mình ra để lộ con cặc đang cứng đơ chỉa thẳng ra. Anh quỳ hẳn chân sang hai bên hông Hương rồi áp cặc sát mông Hương mà vươn tay lên massa. Hương cảm nhận rõ cặc Dũng đang chọc vào khe đít mình, khi Dũng vươn tay lên massa vai thì cặc anh cũng chúi xuống cạ vào mép lồn Hương khiến lồn Hương chảy nhớt nhiều hơn



Biết là Hương đang nứng nên Dũng cúe cạ cặc của miình sát mép lồn Hương hơn rồi môi anh hôn lên cổ Hương làm Hương khoái lắm, miệng Hương hở ra rên khẽ “ ahhh đừng liếm nữa Dũng ơi…a mà vừa cạ cặc vừa liến cổ em là em rên đó”



Mặc kệ lời Hương nói Dũng vừa hôn vừa liếm hõm lưng Hương cùng với hay tay Dũng chạm vào hai mép lồn Hương rồi ép vào làm cho nhớt từ lồn Hương trào ra. Hương rùng minh lên rên “ ahhhh”. Cùng lúc đó Nam đưa tay về phía Dũng cản lại

  • Nam: nhiêu đó đủ rồi Anh Dũng
  • Hương: ahhh - hương nắm tay nam mà rên
  • Nam: phía sau lưng như vậy đủ rồi. Giờ anh thoa phần trên đi
Hương nghe vậy cô liền lật người lên để lộ ra cặp vú và cái lồn. Không chần trừ Dũng đưa chân sang hai bên hông Hương rồi ngồi sát xuống mu lồn cô. Lúc này cặc Dũng ép sát vào mu của Hương. Tay Dũng đưa lên thoa lấy cặp vú của Hương rồi anh úp mặt vào khe giữa hai vú của Hương, hai tay ôm lấy hai vú mà ép vào trong sát mặt mình, cặc Dũng cũng cạ sát vào hạt le và mu lồn Hương



Nam ở cạnh nhìn, mặt anh biểu lộ rõ cảm xúc của mình, anh nói thầm trong đầu “ tuyệt vời. Vợ mình đang bị vồ vập bởi Dũng”



Tay Dũng massa cặp vú Hương làm Hương rên rỉ

  • hương: ahhh tay anh tuyệt quá… tay anh chạm tới đâu là em sướng tới đó… hay là do cơ thể em nhạy cảm quá
Dũng không nói gì, anh đưa tay lên xe núm vú Hương, môi anh hôn lên tay Hương khiến cô ngửa cổ lên trời mà rên

  • hương: ahhh ôi…núm vú của em… sướng quá…
Không để Hương rên hết câu, Dũng há miệng nút lấy một bên đầu ti, bên kia vẫn dùng tay xe đầu ti khiến Hương há hốc miệng ra rên

  • hương: uhhhh ahhhh… đầu ti của em… ahh… em không thể kiềm chế được bản thân mình…sướng quá
Hương đang không ngừng rên nên. Nam biết là Hương đang rất sướng, tay anh nắm chặt tay cô rồi Nam nói nhỏ

  • Nam: không cần kiềm chế đâu vợ
Dũng đang bú vú Hương một cách thô bạo. Cơ thể ướt át của Hương lúc này thật sự nhìn rất là quyến rũ



Dũng nhả núm ti Hương ra, cả cơ thể Hương run lên. Dũng đưa mặt ghé sát lồn Hương rồi đưa hai ngón tay chạm vào hai mép lồn Hương rồi vuốt từ trên xuống. Bị kích thích ở hai mép lồn nên Hương ưỡn lồn lên như để bảo Dũng chọc tay vào lồn cô đi. Chỉ chờ có thế Dũng chọc hai ngón tay vào lồn Hương, lồn cô cảm nhận được ngón tay đang xâm nhập vào nên cơ lồn cô siết lại. Nam ở cạnh cũng phối hợp với Dũng, anh đưa tay lên cặp vú Hương mà xoa đầu ti đang cương cứng lên



Cô rên lên

  • hương: ahhh vú em… lồn em… tất cả đều sướng quá
Hương không quan tâm gì cả, cô mặc sức rên, vừa rên tay cô vừa xoa hạt le của mình. Lần đầu tiên cô xoa hạt le trước mặt hai người đàn ông



Dũng quỳ lên phía trên, cặc anh chĩa thẳng vào miệng Hương cứ quơ đi quơ lại. Nam thấy thế liền hỏi một câu tinh nghịch

  • nam: này dũng. Anh định làm gì với con cặc cứng ngắc thế
  • Hương: cặc anh to quá Dũng ơi- hương cầm cặc Dũng sóc nhẹ
  • Nam: Hương. Em còn trần trừ gì nữa, chăm sóc cặc Anh Dũng đi chứ
Nghe Nam nói vậy Hương hơi ngạc nhiên nhưng cô cũng vui vì Nam đã thực sự hoà tan cùng Cô rồi. Cô há miệng nhè lưỡi ra liếm dọc từ đầu khấc xuống tận gốc cặc Dũng rồi ngậm lấy đầu cặc Dũng mà mút



Đôi mắt Nam nhìn chằm chằm vào chiếc Miệng xinh xắn của Hương đang mút chặt lấy cặc Dũng. Nam thích thú nói

  • nam: hương à. Em đang bú cặc cho người không phải chồng em đấy?
  • Hương: không. Đây là người chồng thứ hai của em. Nên đây chỉ là việc mà em nên làm thôi mà- nói rồi Hương lại ngậm lấy cặc Dũng mút tiếp
Dũng nhìn Nam và Hương đang say mê khẩu dâm với nhau rồi khẽ nhếch mép lên cười khểnh một cái. Ở phía dưới tay Dũng không ngừng làm việc của mình, tay anh móc sâu và mạnh hơn, kích thích điểm G của Hương luôn



  • nam: hương ơi…miệng em đang bị con cặc khổng lồ của Dũng lấp đầy này
  • Hương: uhh ahhh ohhh
  • Nam: hương à. Anh yêu em nhiều lắm
Tay Nam nắm chặt lấy tay Hương rồi nói những lời vừa ngọt vừa dâm vào tai Hương. Hương đê mê với cảm xúc lúc này nên cô càng nứng hơn. Lồn cô giật giật rồi phun ra một dòng nước ra ngoài. Miệng cô nhả cặc ra rồi rên “ahhhh em raa”. Tay Dũng tiếp tục móc không ngừng, tiếng ọc ọc phát ra từ phía dưới. Lồn cô bắn nước tung toé ra ngoài, ướt đẫm cả tay Dũng



Dũng rút tay ra, nước chảy từ bàn tanh anh xuống ướt đẫm một vũng bên dưới. Dũng cầm cặc mình lên dóc nhẹ rồi tiến xuống phía dưới, anh kê cặc mình vào giữa lỗ Hương mà cạ mà không chịu ấn vào. Hương nhổm đầu lên nhìn rồi người cô uốn éo mà rên

  • hương: đừng cạ cặc vào lồn em nữa. Anh đút vào đi- hương van nài
  • Nam: anh nhét vài đi. Vợ chúng ta không chịu nổi nữa rồi
Nghe cả hai nài nỉ mình Dũng khoái lắm. Anh khé đặt đầu cặc tách hai mép lồn ra rồi ấn vào. Nam ghé sát mặt xuống dưới nhìn rõ từng cm cặc một đang chui vào lồn Hương cho tới khi nó vào hết là Dũng phát ra tiếng “ hự” và Hương phát ra tiếng “ ahhh”

  • hương: ahhh nó vào rồi
Hương đang bị địt bởi con cặc to lớn của Dũng, lồn cô ôm chặt lấy cặc Dũng trong khi cặc Dũng đang thì thụt ở lồn cô. Nước nhờn cô lại tuôn ra. Nam nhìn thấy rồi ngạc nhiên “ trời ơi… vợ mình… cô ấy vừa mới ra xong… mà giờ lồn lại chảy nước nhờn rồi”



Dũng ưỡn người lên ngậm lấy ti Hương vừa nút vừa dập, từng cú dập cú nào cú nấy đều nút cán, đều sướng quá. Hương ôm ghì lấy lưng Dũng mà rên

  • hương: Dũng ơi…địt em mạnh lên nữa đi anh. Địt vào cái lồn của em đi Dũng
Dũng ưỡn người lên xíu nữa, môi anh dính chặt vào môi Hương. Hương đang hôn người khác khi bị gã địt trước mặt chồng cô. Dũng giữ im người không nhúc nhích, anh chỉ hôn rồi nút lưỡi cô khiến Hương hơi khó chịu, cô nhả môi anh ra mà nói

  • hương: nút cán đi Dũng…đừng có giữ im như thế. Di chuyển đi. Địt em đi
Dũng không trêu cô nữa mà lấy tay nâng một chân cô lên rồi nắc cặc vào, miệng Dũng liếm lấy đùi Hương khiên cô run lên vì sướng. Ở tư thế này Hương đang bị địt bởi tư thế úp thìa. Nhấp mấy phút ở tư thế úp thìa Dũng đổi sang tư thế doggy. Anh ôm lấy hông Hương rồi đóng sâu cặc vào lồn cô. Hắn ta tiếp tục nhấp cặc vào lồn Hương. Hương rên lên, một tay đưa lên vú bóp nhẹ. Nam hiểu ý anh nằm xuống di chuyển đầu lên đúng cặp vú Hương mà há miệng ra nút

Hương rên lên. Cả cơ thể cô run rẩy, tay cô đưa xuống xoa hạt le. Nam hiểu ý anh cũng trườn mặt xuống phía hạt le cô. Ở góc này anh nhìn rõ cặc Dũng đang nắc vào trong lồn Hương, nước nhờn từ lồn Hương chảy xuống cả vào mặt Nam. Nam thấy hơi ghê, anh chần trừ nhưng cơn nứng đã che mắt anh lại. Nam hé miệng nhè lưỡi liếm hạt le mặc cho ở ngay sát phía trên cặc Dũng đang dập vào lồn.



Hương cũng không ngại. Cô ưỡn người lên phía trước để mút lấy cặc Nam, mông cô ưỡn về sau đón cặc Dũng. Với tình huống bị kích thích thế này Nam không chịu được mà xuất tinh vào mồm Hương mặc dù Hương mới bú cặc được vài phút. Hương nhả cặc ra, lấy tay quẹt ngang mồm rồi há miệng rên tiếp

Dũng không chịu nổi nữa, anh gồng cơ hông lên dập mạnh mấy cái vào lồn Hương rồi xuất tinh ồ ạt. Mấy phát dập cuối cặc Dũng chạm vào cả điểm G lẫn tử cung Hương làm cô sướng điên lên mà lên đỉnh. Cô bắn khí ra cùng lúc với Dũng xuất tinh, hai thứ nước đó hoà quyện với nhau ngay trong lồn Hương



Cặc Dũng tuột ra, anh đổ gục sang một bên rồi thở phì phò còn Hương thì nằm xụp xuống, cơ lồn vẫn đang co bóp dư dội sau dư âm xuất vừa rồi



Nam tiến xuống dưới di sát mặt vào lồn Hương, tay anh tách hai mép lồn Hương. Tinh trùng trào ra, trắng xoá và nhiều. Anh dí mũi mình sát xuống ngửi một hơi thật dài, mùi tinh trùng cộng dâm thuỷ xông lên não khiến Nam hơi cài mày. Không biết trong đầu anh đang nghĩ gì. Không biết là anh có thích hay không nữa. Có trời mới biết được…
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 20



Sáng sớm.

Ánh nắng mỏng xuyên qua rèm cửa, len lỏi vào căn phòng ngủ còn đang chìm trong hơi ấm của giấc ngủ đêm qua. Không có tiếng chuông báo thức. Chỉ có nhịp gió nhẹ ngoài ban công, cùng tiếng chim kêu rụt rè báo hiệu một ngày mới.



Nam mở mắt. Anh vẫn nằm yên một lúc, để ý thức mình từ từ bắt kịp với thực tại.



Trên chiếc giường lớn, Hương đang nằm trong vòng tay của Dũng. Cô cuộn người lại, mái tóc xoã ra như một đám mây nhỏ, gối đầu lên bắp tay Dũng. Gương mặt cô khi ngủ rất hiền, như trở về thời con gái. Dũng nằm nghiêng, tay vẫn đặt nhẹ nơi eo cô, thở đều đặn.



Nam ngồi dậy, lặng lẽ. Anh không thấy đau. Cũng không thấy xa cách. Cảm xúc ấy… thật khó gọi tên. Một chút cô đơn thoáng qua, nhưng lại được lấp đầy bởi chính sự tự nguyện của mình. Anh đã chọn ở lại, và điều đó vẫn đúng.



Anh bước ra khỏi giường không gây một tiếng động. Nhặt chiếc áo khoác vắt ở ghế, lặng lẽ bước ra ngoài.



Ra bếp, Nam tự pha cho mình một ly cà phê. Hơi nóng bốc lên mờ kính. Anh không ăn sáng nhiều, chỉ cầm một lát bánh mì, đứng bên ban công nhìn ngoài



Không khí trong nhà vẫn còn vương lại hương xà phòng và hơi thở của đêm qua. Nhưng sáng nay, mọi thứ lại trở về nhịp sống quen thuộc. Uống cạn ly cà phê, Nam cầm chìa khoá xe, xỏ giày, và rời khỏi nhà như mọi buổi sáng thường ngày.



Không một lời đánh thức. Không một tiếng trách móc. Chỉ là một người đàn ông rời đi, khi biết rằng mình đã đủ vững vàng để trở lại.





Buổi trưa.



Ánh sáng đã lên rõ, rọi đầy qua cửa sổ phòng ngủ. Trong không gian mờ ấm của chăn gối chưa kịp gấp, Dũng là người mở mắt trước. Anh không động đậy, chỉ nhìn Hương, vẫn đang ngủ trong vòng tay mình, hơi thở đều, bờ môi khẽ hé như đang mơ điều gì yên lành.



Anh khẽ mỉm cười. Tay anh vẫn đặt nơi lưng Hương, không rút về, như một cách giữ lại chút dư âm của đêm qua.



Hương cựa mình nhẹ. Không mở mắt ngay, chỉ hơi rúc sâu vào lòng Dũng hơn một chút. Cô thì thầm, giọng khàn khàn của người vừa ngủ dậy:



  • hương: Mấy giờ rồi anh?


  • dũng: Gần mười một rưỡi-Dũng đáp nhỏ, cúi xuống hôn khẽ lên trán cô.


Cô không phản ứng gì. Chỉ thở nhẹ ra, rồi mới ngẩng đầu lên một chút, nhìn quanh phòng. Trống. Chiếc gối bên cạnh đã được dọn lại ngay ngắn.



  • Hương: Nam đi làm rồi à?– cô hỏi, không cần nghe câu trả lời. Cảm nhận được.


Dũng gật đầu. Ánh mắt anh không dò xét, không hối lỗi. Chỉ có sự bình tĩnh. Một sự bình tĩnh mới mẻ như thể anh cũng đang học cách sống chậm lại giữa mối quan hệ kỳ lạ này.



Hương ngồi dậy. Chăn trượt khỏi vai, để lộ bờ vai trần mảnh dẻ. Cô kéo nhẹ lại, như một phản xạ, rồi quay sang Dũng:



  • Hương: Anh nghĩ… Nam ổn chứ?


Dũng nhìn cô một lúc, rồi nói chậm rãi:



  • Dũng: Anh nghĩ là… anh ấy đang học cách chấp nhận. Giống như mình cũng đang học cách không làm tổn thương ai trong khi vẫn sống thật


Cả hai cùng im lặng một lúc. Không ai nói ra, nhưng cùng nghĩ về buổi tối hôm qua về ánh mắt của Nam, không còn là ánh mắt dằn vặt, mà là một người đang đứng giữa ngã ba, không muốn rẽ, chỉ muốn… bước cùng.



Hương đứng dậy, đi tới bên cửa sổ. Ánh nắng chiếu vào cơ thể lỡ lồ của cô. Cô hít một hơi sâu rồi quay lại, Dũng đứng ngay sau cô, tay anh đưa lên phía trước sát ngực ôm lấy cô, cặc Dũng cha n khẽ vào mông cô. Cô cười dịu:



  • Hương:Em nấu gì đó ăn trưa. Chiều nay chắc Nam về sớm.


Dũng cũng buông tay ra, không nói gì thêm. Họ bắt đầu một buổi trưa không khác gì những đôi vợ chồng bình thường mà thật ra, cũng chẳng còn gì là bất thường nữa.



Gió nhẹ lùa qua khung cửa, lay động chiếc rèm trắng. Căn bếp nhỏ vang lên tiếng xoong nồi khẽ chạm nhau, mùi hành phi thơm thoảng ra tận phòng khách.



Hương đang lúi húi nấu ăn. Mái tóc buộc gọn sau gáy, gương mặt tập trung nhưng dịu dàng. Những động tác quen thuộc bẻ cọng rau, đảo nồi canh đều mang vẻ gì đó… an yên.



Dũng ngồi sofa. Cà phê đã nguội, nhưng anh chưa uống. Anh chỉ dựa lưng vào ghế, tay cầm điện thoại, mắt không rời khỏi Hương trong căn bếp kia.



Anh giơ điện thoại lên, bấm chụp vài tấm không chỉnh sửa, không canh góc cầu kỳ. Những bức ảnh rất đời thường khi cô đang nấu ăn nhưng lần này lại khác khi mà Hương đang nấu ăn với cơ thể loã lồ, không một mảnh vài che thân

Anh gửi những bức ảnh đó cho Nam. Kèm một tin nhắn ngắn:



  • Dũng: Cô ấy đang nấu bữa tối. Như vợ vậy. Em nên thấy điều này


Dũng không chọc ghẹo, cũng không mập mờ. Chỉ là một người đàn ông đang chia sẻ một khoảnh khắc đời thường với một người đàn ông khác, cũng yêu người phụ nữ ấy



Nam đang ở công ti. Anh cầm điện thoại lên đọc tin nhắn thì thấy trong điện thoại là bức ảnh mà Hương đang trần truồng nấu nướng bữa trưa. Nam nuốt nước bọt, mặt anh hơi biến sắc. Anh bấm điện thoại trả lời

  • nam: sao Hương lại không mặc gì thế kia?
  • Dũng: bữa chính đang nấu bữa phụ ấy mà- vừa nhắn Dũng vừa nhìn Hương cười
  • Dung: em muốn anh làm gì Hương bây giờ?- dũng nhắn thêm 1 tin nữa


Đợi chừng 5p không thấy Nam trả lời. Dũng đặt điện thoại xuống bàn Hít một hơi dài, rồi mỉm cười khi thấy Hương quay đầu lại nhìn anh. ánh mắt cô như hỏi: Anh muốn ăn cơm trước hay là ăn em



Dũng nhún vai. Rồi giơ hai ngón tay tạo hình trái tim về phía cô.



Cô lắc đầu cười, nhưng mắt thì sáng lên.



Không cần tiếng nói. Giữa họ và cả người không có mặt là một sự đồng thuận thầm lặng. Một khoảnh khắc mà tất cả những rối ren, ghen tuông hay nghi ngờ… tạm rút lui.



Nam đọc tin nhắn là anh biết thừa ý đồ của Dũng đang định làm gì. Anh chạy thẳng vào wc rồi bật call video cho Dũng. Dũng bắt máy

  • dũng: alo?
  • Nam: giờ Hương như là vợ anh vậy. Anh muốn làm gì cô ấy thì làm, miễn sao cả ba đều vui
Dũng cười rồi đi về phía Hương. Anh dựng điện thoại vào một góc rồi căn chỉnh sao cho Nam có thể thấy toàn cảnh. Chỉnh xong Dũng tiến về phía Hương rồi ôm lấy cô

  • nam: anh đang chiêm ngưỡng body của em qua điện thoại này vợ
  • Hương: dạ. Nhà chỉ có hai người với lại trưa rồi. Nên em ra nấu đồ ăn luôn nè chồng
Dũng đưa tay lên sát ngực Hương bóp lại rồi lắc lắc sang hai bên và lên xuống. Núm vú Hương hồng hào và lồn cũng không hề có một cọng lông nào. Thật là một cơ thể quyến rũ làm sao. Nam xem qua điện thoại mà phía dưới phồng cộm lên, mắt anh dán chặt vào điện thoại. Nam không ngờ là sẽ có ngày mình phải xem vợ mình làm tình với người khác qua điện thoại

  • dũng: này Nam. Trông cậu có vẻ háo hức nhỉ? Nếu cậu thích thì từ giờ trở đi, khi nào làm tình tôi sẽ call video cho cậu xem nhé. Được không?
  • Nam: không không. Em không có ý đó. Giờ Hương là vợ anh rồi. Anh không cần thông báo qua em nữa đâu
  • Dũng: haha cậu nghĩ sao khi tôi đang sờ mó cơ thể của Hương?
  • Nam: dạ dạ
  • Hương: chồng ơi. Anh thấy cơ thể đang khoả thân của em có đẹp không- hương uốn éo trong vòng tay Dũng
  • Nam: thực sự rất đẹp á vợ
  • Dũng: với cương vị là một người chồng mới của em. Anh cho phép em khoả thân uốn éo trước mặt chồng cũ của em nhé Hương. Anh cá là Nam cũng đang rất phấn khích đấy
Nói xong Dũng thò tay cuống móc vào lồn Hương, Hương ngửa cổ lên há miệng rên khẽ khi ngón tay Dũng chọc vào lồn mình. Dũng bảo Hương quay mông về phía điện thoại rồi anh thọc tay vào móc lồn Hương. Ở góc máy này Nam nhìn rõ cái cổ thon thả quyến rũ, làm da trắng và mịn, cái đít đáng yêu đang chĩa về phía anh, ở giữa là ngón tay Dũng đang thọc vào

Thi thoảng Hương lại quay người về đằng sau rồi lắc lắc người khiến cho cặp vú của minh về lắc sang hai bên. Nam nói khẽ trong điện thoại “ nó đây rồi, cặp vú của vợ anh đây rồi, nó thật khác khi nhìn cận cảnh, anh muốn dúi mặt vào cặp vú ấy quá”

Hương nghe tiếng rên của Nam cô khoái lắm, cô lắc lắc cặp vú rồi khẩu dâm giả vờ như mình đang bị nhìn lén

  • hương: dũng ơi. Em có cảm giác như mình đang bị người khác nhìn lén vậy. Hay là do em tưởng tượng nhỉ
  • Dũng: không có chuyện đó đâu. Ở đây chỉ có em và người chồng mới thôi. Không ai có thể nhìn lén đâu
Nam ở bên này nứng không chịu nổi. Anh lôi cặc ra khỏi quần rồi sục nhẹ. Dũng ở bên kia cầm lấy điện thoại đưa xuống dưới, ghé sát lồn Hương

  • dũng : anh cho em chiêm ngưỡng toàn cảnh lồn của vợ anh nhé
  • Nam: dạ dạ
Dũng dùng ngón tay tách hai mép lồn sang hai bên để lộ ra vùng bên trong. Nó hồng hào, thi thoảng có vài giọt nước chảy xuống

  • dũng: hương à. Có người đang quay tay khi nhìn vào vùng kín của em nè vợ
  • Dũng: anh cho chú thấy cận cảnh cái lồn của cô vợ dâm đãng của vợ anh nhé. Em nên cảm thấy may mắn khi là người đầu tiên chứng kiến lồn của vợ anh
  • Hương: hihi
  • Nam: em cảm ơn. Lồn vợ anh xinh đẹp làm sao
  • Dũng: vợ yêu ơi. Đây là chồng cũ của em nè. Em mau quay ra đây để cho chồng cũ em em thấy anh chăm sóc em tốt như thế nào
Hương ngồi lên bàn bếp, quay mặt về phía điện thoại. Từ đằng sau Dũng vòng tay lên xoa lấy cặp vú của Hương. Hương rên khẽ, mắt cô nhắm hờ, miệng cô tiếp tục phát ra những lời gợi dục

  • hương: từ đã chồng. Em nghĩ minh hơn không nên phời bày những hình ảnh dâm dục này lên
  • Dũng: không sao đâu vợ: dù gì em cũng là vợ của hai bọn anh mà. Có sao đâu vợ. Hay là em đang ngại. Và em đang thở dốc kìa
Cặp ngực của Hương đang bị Dũng nhào nặn. À sai rồi. Là cặp ngực của Hương đang bị người chồng mới của cô ấy nhào nặn mới đúng chứ. Cơ thể Hương đang trở nên nhạy cảm hơn khi Dũng dùng tay xoa đầu ti. Trời ơi núm vú của Hương đang cương lên kìa. Cô ấy bắt đầu nứng rồi

Hai tay Dũng vẫn đang xoa đầu ti rồi nói

  • Dũng: tốt lắm vợ yêu, giờ thì đến phần dưới nhé
  • Hương: dạ vâng thưa chồng- cô dạng chân sang hai bên
Dũng đưa tay móc vào lồn Hương rồi day day, hương ngửa cổ lên rên

  • hương: ahhh chỗ đó
Hương đang rên. Cô ấy rên rất thật, biểu cảm cũng rất thật. Gương mặt đờ đẫn, đầu ti cương lên, lồn chảy nước

  • dũng: lồn em chảy nhiều nước quá. Cảm giác này có giống như lúc em làm tình với chồng cũ không?
  • Hương: dạ dạ… chồng…
Dũng nghe Hương nói lí nhí. Anh cũng chẳng quan tâm. Ngón tay anh tiếp tục công việc của mình, móc sâu, nhanh, chạm vào điểm G của Hương. Hương sướng lắm, toàn bộ cơ thể cô cứng lên, cơ lồn siết lại. Dũng biết cô sắp ra nên anh rút pặc ngón tay khỏi lồn Hương ra khiến Hương bàng hoàng

  • hương: ahhh sao vậy chồng?
  • Nam: sao dừng lại thế. Hương sắp ra rồi. Anh làm Hương ra đi
  • Dũng: em có muốn ra trước mặt chồng cũ không?
  • Hương: dạ có. Em muốn ra lắm. Anh làm em ra trước mặt chồng cũ của em đi
  • Dũng: thế còn Nam. Có muốn nhìn vợ anh ra không?
  • Nam: dạ có. Anh làm Hương ra đi. Em rất muốn thấy Hương ra
  • dũng: được. Anh sẽ làm tiếp để Hương ra. Để chú được chứng kiến vợ chú ra thế nào
  • nam: anh chịu hết nổi rồi vợ. Anh muốn bú lồn em quá
  • Hương: không được đâu. Giờ chỉ có chồng Dũng mới được bú lồn em thôi
Dũng ghé miệng xuống bú lồn Hương. Anh bú mạnh, nút mạnh hạt le, đưa lưỡi vào trong rồi quấy đảo bên trong lồn Hương

  • dũng: lồn hương ngon cực đó Nam ơi- miệng Dũng dán chặt vào lồn Hương
  • Nam: anh bú thay phần của em đi
Dũng bú mạnh, anh nút mạnh khiến cơ thể Hương run bần bật, từ trong lồn Hương xịt ra nước, cô ấy đang lên đỉnh, lên đỉnh trước mặt chồng mình qua màn hình điện thoại.

Dũng không để Hương nghỉ ngơi. Anh banh hai chân Hương ra rồi kề cặc vào giữa lồn mà nhấp vào. Nước nhờn nhiều nên cặc vào dễ dàng, trơn trượt. Cái lồn của Hương đang được lấp đầy bởi con cặc bự. Nó nhấp không hề nhẹ nhàng mà mạnh bạo, từng cú nhấp cú nào cú nấy mạnh mẽ và sâu. Con cặc bự đó đang thực sự địt vợ mình



  • dũng: hương à. Có rất nhiều nước nhờn đang chảy ra từ lồn em này?
  • Hương: ahhh do cặc anh làm em sướng đó
  • Dũng: nam à. Chú có thấy không?
  • Nam: em thấy. Em thấy
  • Dũng: nam ơi. Cặc anh đang bên trong vợ cũ chú này, nó thật trơn và bót lắm
  • Nam: ahhh phê quá anh ơi
  • Dũng: cảm giác con cặc bự của chồng mới địt em thế nào hả vợ
  • Hương: ahh sướng, sâu, bự hơn nhiều chồng ạ
  • Dũng: hương ơi, Nam ơi. Lồn của vợ. Nó tuyệt quá
  • Nam: anh đang không đeo bao đó. Đừng có xuất bên trong Hương nhé
  • Hương: ahhh nếu anh cứ nắc vào lồn em như thế… thì…
  • Dũng: thì sao
  • Hương: thì thì em phát điên lên mất ahhh
  • Dũng: vậy anh sẽ làm em phất điên vì anh
Dũng nâng chân Hương lên rồi địt với tư thế úp thìa, tư thế địt này Dũng có thể dập sâu và mạnh vào lồn Hương và với tư thế này Lồn Hương hơi bị ép lại nên có thể cảm nhận rõ hơn cặc Dũng

  • dũng: không ổn rồi Nam ơi. Anh không chịu nổi rồi anh ra mất
  • Nam: anh đừng xuất vào trong. Làm ơn xuất ra ngoài đi. Hương sẽ có bầu mất
  • Hương: kệ đi chồng… em sướng quá… em cũng đang ra nè
Dũng dập mạnh mấy cái rồi đầu cặc anh bắn ra những dòng tinh nóng hổi sâu vào lồn Hương. Hương cũng vậy, cô đang lên đỉnh, cả cơ thể cô cứng lại, cơ lồn siết chặt lấy cặc Dũng. Cả hai đồng thanh rên

  • dũng: anh đang ra bên trong lồn Hương nè nam. Anh đang ra bên trong cái lồn ẩm ướt của Vợ nè
  • Hương: ahhhh em raaaaa, bắn sâu vào tử cung em đi chồng ahhh
  • Nam: ôi không- sục cặc mạnh và cũng xuất tinh
Hương quắp chặt lấy người Dũng. Cô cảm nhận rõ từng cú phóng tinh đang phóng thẳng vào sâu tử cung mình. Nó nhiều, sâu và đặc lắm



Cả ba đều lên đỉnh. Một kịch bản chẳng khác gì phim khiêu dâm cả. Nhưng đây không phải phim khiêu dâm mà là sự thật. Một người vợ được một người chồng đồng ý cho một một người đàn ông khác chắm sóc vợ mình
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 21



Chiều ấy, sau khi tiễn Dũng ra sân bay, Hương đi bộ về nhà.

Cô không bắt taxi, cũng không nhắn tin cho Nam. Phố xá vẫn tấp nập như thường lệ, nhưng mọi âm thanh lọt vào tai cô dường như mờ đi. Như thể mọi thứ đang diễn ra sau một lớp kính mỏng, còn cô thì bước trong một thế giới riêng, nơi cảm xúc không gọi tên được nữa.



Dũng đã đi. Không phải vĩnh viễn, nhưng là một khoảng ngắt.

Và trong cái khoảng ngắt ấy… Hương mới thực sự nghe rõ chính mình.



Cô bước chậm rãi qua con phố quen, nơi từng nhiều lần Dũng đón đưa, từng ghé quán cà phê nhỏ trên góc phố để trốn khỏi mọi ánh mắt soi xét. Mỗi góc phố, mỗi tán cây đều có dấu chân họ, những buổi chiều muộn ấm áp, những cuộc trò chuyện không đầu không cuối nhưng khiến lòng nhẹ đi biết mấy.



Giờ thì chỉ còn một mình.

Không có bàn tay nào đan vào tay, cũng không còn cái nhìn đồng lõa mà yêu chiều của người đàn ông kia. Chỉ còn gió nhẹ và tiếng guốc lóc cóc trên vỉa hè gạch cũ.



Hương về đến nhà khi ánh nắng vừa ngả vàng hẳn.

Cô bước vào, mọi thứ yên lặng. Dũng đã rời đi như cách anh đến , không làm xáo trộn, chỉ để lại dư âm. Chiếc ly trên bàn, khăn tắm anh từng dùng, gối anh kê đầu vẫn còn hơi lõm ,tất cả như thể vẫn đợi hơi ấm quay lại.



Hương đứng giữa phòng khách một lúc lâu. Không làm gì. Không tháo giày, không cởi áo khoác. Chỉ đứng và thở.



Rồi cô từ từ bước vào bếp. Đặt túi xuống, rửa tay, bật bếp. Không phải để chuẩn bị bữa ăn cho ai mà để làm một điều gì đó… quen thuộc.



“Mình không còn là cô gái của một người đàn ông. Mình cũng không còn là người vợ hoàn hảo.Nhưng… mình là chính mình.”



Hương không cảm thấy mất mát.

Chỉ là… trống. Một thứ trống trải không đau, nhưng khiến lòng rỗng nhẹ như sau một trận mưa lớn, đất không ướt đẫm mà chỉ âm ỉ ẩm sâu dưới bề mặt.



Có lẽ Dũng cũng cảm thấy thế.

Không phải ra đi vì hết yêu. Mà là vì… đã đến lúc phải để lại một khoảng không. Để ba người trong câu chuyện ấy có thể thở. Có thể tìm ra hình hài thật của mối quan hệ vốn đã trôi quá xa khỏi những định nghĩa thông thường.





Chiều tối.

Nam mở cửa bước vào nhà, ánh nắng cuối ngày còn vương hắt qua khung cửa sổ, nhuộm một góc phòng khách bằng sắc vàng ngọt ngào. Không gian yên ắng lạ thường.



Không có tiếng cười, cũng không có cuộc trò chuyện nào vang ra từ bếp như mọi khi. Chỉ có mùi cơm chiều đang sôi, và tiếng máy hút mùi khẽ rì rì.



Hương quay lại từ gian bếp khi nghe tiếng cửa. Cô không nói gì ngay, chỉ lau tay vào tạp dề rồi bước ra. Ánh mắt cô mềm và yên.

Hương: Anh về rồi à? Dũng ra sân bay lúc bốn rưỡi rồi, chắc giờ đang trên máy bay



Nam đứng khựng một nhịp. Anh không biết mình mong chờ điều gì ,một lời chào, một cái bắt tay hay đơn giản là thêm vài phút im lặng cùng nhau. Nhưng tin Dũng đã đi… như cắt nhẹ một sợi dây đang nối anh với dòng suy nghĩ dang dở từ trưa.



  • nam: À… vậy à– Anh đáp chậm.


Hương nhìn anh. Cô thấy chút hụt hẫng trong mắt Nam, nhưng cũng thấy cả sự bình tĩnh. Không phải kiểu dằn lòng, mà là sự thừa nhận chân thật rằng có những điều đến, và rồi đi rất tự nhiên.



  • Hương: Em có nấu canh sấu. Món anh thích


Cô nói nhỏ, như một lời mời nhưng cũng là một cách để giữ anh lại không phải bằng giằng buộc, mà bằng quan tâm rất giản dị.



Nam đi vào phòng, thay áo. Khi anh trở ra, thấy Hương đang dọn cơm. Một mình. Không có tiếng Dũng bàn bên cạnh, không có ánh mắt lấp lửng như những hôm trước.



Chính trong sự thiếu vắng ấy, Nam lại nhìn rõ Hương hơn bao giờ hết.



Người phụ nữ đang rót nước kia không còn là hình ảnh lẫn giữa hai người đàn ông, mà là chính cô. yên tĩnh, tận tụy, và… đầy phức tạp. Cô yêu. Cô sống thật. Cô dám đối diện.



Và Nam dẫu từng ghen, từng tổn thương lại thấy mình nhẹ hơn. Không hẳn là vì Dũng rời đi, mà vì khi Dũng không còn ở đây, Hương vẫn vậy. Không rối ren, không giấu giếm.



Chỉ là một người phụ nữ đang bày biện bữa cơm cho người đàn ông đã cùng cô đi qua biết bao buồn vui.



Nam ngồi xuống, gắp một miếng đậu hũ. Anh không nhìn cô, nhưng nói nhỏ:



  • nam: Hôm nay em… rất thật


Hương dừng tay. Rồi khẽ mỉm cười.

Bữa tối bắt đầu. Không cần nhiều lời. Nhưng có một điều Nam biết chắc hôm nay, anh đã nhìn thấy Hương bằng một đôi mắt hoàn toàn mới.



Không gian lại lặng. Nhưng lần này là sự im lặng dễ chịu.



Nam quay sang nhìn cô, chậm rãi nói không nặng nề, cũng không rào đón:



  • nam: Em vẫn ở đây. Anh cũng vẫn ở đây. Chúng ta… có thể bắt đầu lại, nếu em muốn


Hương quay mặt nhìn anh. Ánh mắt cô không có nước mắt, nhưng trong veo và sâu. Cô không gật. Cũng không từ chối. Chỉ đưa tay ra, đặt lên tay Nam, xiết nhẹ:



  • Hương: Em ở đây. Và em muốn hiểu anh như một người đàn ông, không chỉ là chồng


Nam nhìn bàn tay đó. Đặt tay mình lên. Không cần nói thêm gì.



Căn phòng vẫn yên, nhưng lần này, nó không còn cô đơn.Chỉ có hai người và một cơ hội mới. Hương ngồi đối diện Nam, mặc chiếc váy ngủ màu be mềm rũ, tóc buộc cao đơn giản. Ánh mắt cô có nét thư giãn sau một ngày nhiều lặng thầm. Nam thì cởi áo sơ mi ngoài, chỉ mặc áo thun bên trong, xắn tay áo lên gọn gàng.



  • hương: Lâu rồi mới được ăn cơm hai người yên tĩnh thế này
Hương cười, vừa gắp cho Nam miếng đậu phụ, vừa nói.

Nam đáp, vừa nhai vừa nói lơ đãng như thể đang cố che đi niềm vui thật sự:



  • nam: Thì tại trước giờ em toàn… nấu cho ba người


Cả hai cùng bật cười, không có chút cay đắng. Chỉ là một sự thừa nhận nhẹ tênh. Và có lẽ, cũng chính vì đã đi qua cả ghen tuông, hoài nghi và giận dỗi… mà lúc này họ mới thấy được giá trị của một bữa ăn bình thường như thế.



Họ vừa ăn vừa kể nhau nghe những chuyện nhỏ

– Một khách hàng Nam gặp sáng nay, nói chuyện mãi mà không ký được hợp đồng.

– Mấy cọng rau trong rổ hôm nay bị sâu đục, Hương phải lựa từng cọng một.

– Cả hai cùng nhớ về lần đầu nấu ăn chung, Hương quên nêm muối, Nam vẫn khen ngon.



Không cần quá nhiều va chạm thân xác, không cần ôm hôn.

Chỉ bằng ánh nhìn và tiếng cười, không khí giữa họ đã đủ ấm.



Ăn xong, Nam đứng dậy trước. Nhưng thay vì vào phòng như mọi khi, anh nói nhẹ:



  • nam: Để anh rửa bát


Hương nhìn anh hơi bất ngờ:



  • Hương: Thôi… để em làm, anh cả ngày đi làm rồi


Nam không nói gì, chỉ cười, đi vào bếp, xắn tay áo.



  • nam: Anh chưa chết đâu. Cho anh làm một lần xem có vỡ bát không


Hương đứng tựa khung cửa, tay khoanh nhẹ trước ngực, nhìn anh lúi húi dưới vòi nước. Nước bắn lên tay áo, vài vệt xà phòng trắng mờ vương trên cổ tay. Nhưng khuôn mặt Nam thì bình thản, tập trung. Và… dịu dàng.



  • Hương: Cảm ơn anh-Hương khẽ nói, rất khẽ.


Nam không quay lại, chỉ giơ tay ra sau, vẫy vẫy như thể đã nghe thấy. không cần lời hứa nào cả.

Chỉ có một người rửa bát, một người lau bàn.Và hai trái tim đang học lại cách sống cùng nhau từ những điều tử tế nhỏ nhất.



Phòng tắm mở đèn vàng dịu.

Tiếng nước chảy đều đặn như một bản nhạc nền êm đềm. Không còn không khí ngượng ngập. Không cần hỏi han. Nam đứng dưới vòi sen, nước trượt dài qua bờ vai anh. Hương bước tới, cầm chai dầu gội, khẽ bảo:



  • Hương: Để em gội đầu cho anh


Nam ngẩng lên, đôi mắt ánh nước nhìn cô, rồi khẽ cúi đầu xuống, im lặng đồng ý. Hương đổ một chút dầu gội ra tay, xoa đều rồi đưa lên mái tóc anh. Bàn tay cô mát, nhẹ, những đầu ngón tay xoa vòng vòng trên da đầu, dịu dàng như đang xoa dịu cả những khoảng trống trong lòng cả hai.



  • Hương: Lâu rồi nhỉ” – Hương khẽ nói – “chúng ta không chăm sóc nhau như thế này.”


Nam không trả lời. Nhưng ánh mắt anh nhắm lại, vai hơi thả lỏng. Anh nghe thấy không chỉ tiếng nước, mà cả tiếng nhịp tim mình đang chậm lại ,yên bình.



Sau khi xả sạch bọt, Nam lấy khăn, quay người lại. Họ nhìn nhau trong làn hơi nước mờ mờ phủ quanh gương.



  • nam: Tới lượt anh rồi– Nam nói, rồi cầm khăn nhẹ lau nước bám trên cổ và vai Hương.


Hương để yên. Cô nhắm mắt, tựa nhẹ vào người chồng. Không phải vì mệt. Mà vì… cảm giác được yêu thương trở lại. Không vội vàng. Không đòi hỏi.



Cả hai đứng đó, trong gian phòng ướt hơi nước, như thể đang đứng trong một chiếc kén nơi không còn ai khác ngoài họ. Những hiểu lầm, những tổn thương, những người từng chen giữa… đều ở lại phía ngoài cánh cửa đóng kín.







Đêm ấy, họ không cần phải nói thêm lời nào. Chỉ cần ánh mắt nhìn nhau khi tắt đèn, hơi ấm bàn tay chạm nhẹ dưới lớp chăn, là đủ để biết rằng:



“Mình vẫn còn có thể bắt đầu lại.

Mình vẫn là một phần trong nhau.”
 

Vuongtieuthie

Sắp Làm Checker
27/2/19
432
253
62
46
Tphcm
VND
0
Tín dụng
2,093
Chương 21



Chiều ấy, sau khi tiễn Dũng ra sân bay, Hương đi bộ về nhà.

Cô không bắt taxi, cũng không nhắn tin cho Nam. Phố xá vẫn tấp nập như thường lệ, nhưng mọi âm thanh lọt vào tai cô dường như mờ đi. Như thể mọi thứ đang diễn ra sau một lớp kính mỏng, còn cô thì bước trong một thế giới riêng, nơi cảm xúc không gọi tên được nữa.



Dũng đã đi. Không phải vĩnh viễn, nhưng là một khoảng ngắt.

Và trong cái khoảng ngắt ấy… Hương mới thực sự nghe rõ chính mình.



Cô bước chậm rãi qua con phố quen, nơi từng nhiều lần Dũng đón đưa, từng ghé quán cà phê nhỏ trên góc phố để trốn khỏi mọi ánh mắt soi xét. Mỗi góc phố, mỗi tán cây đều có dấu chân họ, những buổi chiều muộn ấm áp, những cuộc trò chuyện không đầu không cuối nhưng khiến lòng nhẹ đi biết mấy.



Giờ thì chỉ còn một mình.

Không có bàn tay nào đan vào tay, cũng không còn cái nhìn đồng lõa mà yêu chiều của người đàn ông kia. Chỉ còn gió nhẹ và tiếng guốc lóc cóc trên vỉa hè gạch cũ.



Hương về đến nhà khi ánh nắng vừa ngả vàng hẳn.

Cô bước vào, mọi thứ yên lặng. Dũng đã rời đi như cách anh đến , không làm xáo trộn, chỉ để lại dư âm. Chiếc ly trên bàn, khăn tắm anh từng dùng, gối anh kê đầu vẫn còn hơi lõm ,tất cả như thể vẫn đợi hơi ấm quay lại.



Hương đứng giữa phòng khách một lúc lâu. Không làm gì. Không tháo giày, không cởi áo khoác. Chỉ đứng và thở.



Rồi cô từ từ bước vào bếp. Đặt túi xuống, rửa tay, bật bếp. Không phải để chuẩn bị bữa ăn cho ai mà để làm một điều gì đó… quen thuộc.



“Mình không còn là cô gái của một người đàn ông. Mình cũng không còn là người vợ hoàn hảo.Nhưng… mình là chính mình.”



Hương không cảm thấy mất mát.

Chỉ là… trống. Một thứ trống trải không đau, nhưng khiến lòng rỗng nhẹ như sau một trận mưa lớn, đất không ướt đẫm mà chỉ âm ỉ ẩm sâu dưới bề mặt.



Có lẽ Dũng cũng cảm thấy thế.

Không phải ra đi vì hết yêu. Mà là vì… đã đến lúc phải để lại một khoảng không. Để ba người trong câu chuyện ấy có thể thở. Có thể tìm ra hình hài thật của mối quan hệ vốn đã trôi quá xa khỏi những định nghĩa thông thường.





Chiều tối.

Nam mở cửa bước vào nhà, ánh nắng cuối ngày còn vương hắt qua khung cửa sổ, nhuộm một góc phòng khách bằng sắc vàng ngọt ngào. Không gian yên ắng lạ thường.



Không có tiếng cười, cũng không có cuộc trò chuyện nào vang ra từ bếp như mọi khi. Chỉ có mùi cơm chiều đang sôi, và tiếng máy hút mùi khẽ rì rì.



Hương quay lại từ gian bếp khi nghe tiếng cửa. Cô không nói gì ngay, chỉ lau tay vào tạp dề rồi bước ra. Ánh mắt cô mềm và yên.

Hương: Anh về rồi à? Dũng ra sân bay lúc bốn rưỡi rồi, chắc giờ đang trên máy bay



Nam đứng khựng một nhịp. Anh không biết mình mong chờ điều gì ,một lời chào, một cái bắt tay hay đơn giản là thêm vài phút im lặng cùng nhau. Nhưng tin Dũng đã đi… như cắt nhẹ một sợi dây đang nối anh với dòng suy nghĩ dang dở từ trưa.



  • nam: À… vậy à– Anh đáp chậm.


Hương nhìn anh. Cô thấy chút hụt hẫng trong mắt Nam, nhưng cũng thấy cả sự bình tĩnh. Không phải kiểu dằn lòng, mà là sự thừa nhận chân thật rằng có những điều đến, và rồi đi rất tự nhiên.



  • Hương: Em có nấu canh sấu. Món anh thích


Cô nói nhỏ, như một lời mời nhưng cũng là một cách để giữ anh lại không phải bằng giằng buộc, mà bằng quan tâm rất giản dị.



Nam đi vào phòng, thay áo. Khi anh trở ra, thấy Hương đang dọn cơm. Một mình. Không có tiếng Dũng bàn bên cạnh, không có ánh mắt lấp lửng như những hôm trước.



Chính trong sự thiếu vắng ấy, Nam lại nhìn rõ Hương hơn bao giờ hết.



Người phụ nữ đang rót nước kia không còn là hình ảnh lẫn giữa hai người đàn ông, mà là chính cô. yên tĩnh, tận tụy, và… đầy phức tạp. Cô yêu. Cô sống thật. Cô dám đối diện.



Và Nam dẫu từng ghen, từng tổn thương lại thấy mình nhẹ hơn. Không hẳn là vì Dũng rời đi, mà vì khi Dũng không còn ở đây, Hương vẫn vậy. Không rối ren, không giấu giếm.



Chỉ là một người phụ nữ đang bày biện bữa cơm cho người đàn ông đã cùng cô đi qua biết bao buồn vui.



Nam ngồi xuống, gắp một miếng đậu hũ. Anh không nhìn cô, nhưng nói nhỏ:



  • nam: Hôm nay em… rất thật


Hương dừng tay. Rồi khẽ mỉm cười.

Bữa tối bắt đầu. Không cần nhiều lời. Nhưng có một điều Nam biết chắc hôm nay, anh đã nhìn thấy Hương bằng một đôi mắt hoàn toàn mới.



Không gian lại lặng. Nhưng lần này là sự im lặng dễ chịu.



Nam quay sang nhìn cô, chậm rãi nói không nặng nề, cũng không rào đón:



  • nam: Em vẫn ở đây. Anh cũng vẫn ở đây. Chúng ta… có thể bắt đầu lại, nếu em muốn


Hương quay mặt nhìn anh. Ánh mắt cô không có nước mắt, nhưng trong veo và sâu. Cô không gật. Cũng không từ chối. Chỉ đưa tay ra, đặt lên tay Nam, xiết nhẹ:



  • Hương: Em ở đây. Và em muốn hiểu anh như một người đàn ông, không chỉ là chồng


Nam nhìn bàn tay đó. Đặt tay mình lên. Không cần nói thêm gì.



Căn phòng vẫn yên, nhưng lần này, nó không còn cô đơn.Chỉ có hai người và một cơ hội mới. Hương ngồi đối diện Nam, mặc chiếc váy ngủ màu be mềm rũ, tóc buộc cao đơn giản. Ánh mắt cô có nét thư giãn sau một ngày nhiều lặng thầm. Nam thì cởi áo sơ mi ngoài, chỉ mặc áo thun bên trong, xắn tay áo lên gọn gàng.



  • hương: Lâu rồi mới được ăn cơm hai người yên tĩnh thế này
Hương cười, vừa gắp cho Nam miếng đậu phụ, vừa nói.

Nam đáp, vừa nhai vừa nói lơ đãng như thể đang cố che đi niềm vui thật sự:



  • nam: Thì tại trước giờ em toàn… nấu cho ba người


Cả hai cùng bật cười, không có chút cay đắng. Chỉ là một sự thừa nhận nhẹ tênh. Và có lẽ, cũng chính vì đã đi qua cả ghen tuông, hoài nghi và giận dỗi… mà lúc này họ mới thấy được giá trị của một bữa ăn bình thường như thế.



Họ vừa ăn vừa kể nhau nghe những chuyện nhỏ

– Một khách hàng Nam gặp sáng nay, nói chuyện mãi mà không ký được hợp đồng.

– Mấy cọng rau trong rổ hôm nay bị sâu đục, Hương phải lựa từng cọng một.

– Cả hai cùng nhớ về lần đầu nấu ăn chung, Hương quên nêm muối, Nam vẫn khen ngon.



Không cần quá nhiều va chạm thân xác, không cần ôm hôn.

Chỉ bằng ánh nhìn và tiếng cười, không khí giữa họ đã đủ ấm.



Ăn xong, Nam đứng dậy trước. Nhưng thay vì vào phòng như mọi khi, anh nói nhẹ:



  • nam: Để anh rửa bát


Hương nhìn anh hơi bất ngờ:



  • Hương: Thôi… để em làm, anh cả ngày đi làm rồi


Nam không nói gì, chỉ cười, đi vào bếp, xắn tay áo.



  • nam: Anh chưa chết đâu. Cho anh làm một lần xem có vỡ bát không


Hương đứng tựa khung cửa, tay khoanh nhẹ trước ngực, nhìn anh lúi húi dưới vòi nước. Nước bắn lên tay áo, vài vệt xà phòng trắng mờ vương trên cổ tay. Nhưng khuôn mặt Nam thì bình thản, tập trung. Và… dịu dàng.



  • Hương: Cảm ơn anh-Hương khẽ nói, rất khẽ.


Nam không quay lại, chỉ giơ tay ra sau, vẫy vẫy như thể đã nghe thấy. không cần lời hứa nào cả.

Chỉ có một người rửa bát, một người lau bàn.Và hai trái tim đang học lại cách sống cùng nhau từ những điều tử tế nhỏ nhất.



Phòng tắm mở đèn vàng dịu.

Tiếng nước chảy đều đặn như một bản nhạc nền êm đềm. Không còn không khí ngượng ngập. Không cần hỏi han. Nam đứng dưới vòi sen, nước trượt dài qua bờ vai anh. Hương bước tới, cầm chai dầu gội, khẽ bảo:



  • Hương: Để em gội đầu cho anh


Nam ngẩng lên, đôi mắt ánh nước nhìn cô, rồi khẽ cúi đầu xuống, im lặng đồng ý. Hương đổ một chút dầu gội ra tay, xoa đều rồi đưa lên mái tóc anh. Bàn tay cô mát, nhẹ, những đầu ngón tay xoa vòng vòng trên da đầu, dịu dàng như đang xoa dịu cả những khoảng trống trong lòng cả hai.



  • Hương: Lâu rồi nhỉ” – Hương khẽ nói – “chúng ta không chăm sóc nhau như thế này.”


Nam không trả lời. Nhưng ánh mắt anh nhắm lại, vai hơi thả lỏng. Anh nghe thấy không chỉ tiếng nước, mà cả tiếng nhịp tim mình đang chậm lại ,yên bình.



Sau khi xả sạch bọt, Nam lấy khăn, quay người lại. Họ nhìn nhau trong làn hơi nước mờ mờ phủ quanh gương.



  • nam: Tới lượt anh rồi– Nam nói, rồi cầm khăn nhẹ lau nước bám trên cổ và vai Hương.


Hương để yên. Cô nhắm mắt, tựa nhẹ vào người chồng. Không phải vì mệt. Mà vì… cảm giác được yêu thương trở lại. Không vội vàng. Không đòi hỏi.



Cả hai đứng đó, trong gian phòng ướt hơi nước, như thể đang đứng trong một chiếc kén nơi không còn ai khác ngoài họ. Những hiểu lầm, những tổn thương, những người từng chen giữa… đều ở lại phía ngoài cánh cửa đóng kín.







Đêm ấy, họ không cần phải nói thêm lời nào. Chỉ cần ánh mắt nhìn nhau khi tắt đèn, hơi ấm bàn tay chạm nhẹ dưới lớp chăn, là đủ để biết rằng:



“Mình vẫn còn có thể bắt đầu lại.

Mình vẫn là một phần trong nhau.”
Đơn giản, nhẹ nhàng, nhưng sâu lắng
 

Thanhken

Đang Tuổi Sửu Nhi
2/2/22
46
12
29
40
Tphcm
VND
0
Tín dụng
134
Tâm lý hay càng đọc càng cuốn, mà thấy thằng chồng trong truyện nhu nhược quá nhỉ, sao ko kiếm 1 con nữ khác về chơi trước mặt vk cho nó xem, vậy mới công bằng
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 22



Đêm hôm đó hai người nằm cạnh nhau. Không phải lần đầu, nhưng là một lần rất khác.



Căn phòng chìm trong ánh đèn ngủ màu hổ phách nhạt. Cửa sổ đóng, rèm kéo, mọi âm thanh bên ngoài như tan biến. Chỉ còn tiếng quạt quay chầm chậm và hơi thở đều đặn của hai con người nằm sát bên nhau, không còn gì để giấu.



Hương nằm quay lưng lại, tay co lại ngang ngực, như thường lệ. Nam nằm phía sau, tay đặt trên bụng mình, mắt mở. Anh không ôm lấy cô, không cố gắng bắt chuyện. Nhưng cái cách anh nằm gần… đủ để hơi ấm lưng cô chạm vào ngực anh.



Và rồi thật nhẹ, không cần suy nghĩ Hương lùi lại một chút, chạm hẳn vào Nam. Chỉ một cử động nhỏ, nhưng giống như một lời thì thầm: “Em ở đây.”



Nam không phản ứng bằng lời.

Anh chỉ đưa tay lên, đặt nhẹ lên vai Hương, không siết. Im lặng.



Nhưng không phải loại im lặng căng thẳng như những đêm trước.

Mà là một kiểu lặng yên rất thật, rất cần như thể cả hai đang nói với nhau bằng chính nhịp thở.



Hương cất giọng, nhỏ hơn cả tiếng quạt:



  • Hương: Anh còn thức không?”


Nam đáp sau một nhịp ngắn:



  • Nam: Có


Một khoảng dừng. Rồi Hương khẽ nói:



  • Hương: Em xin lỗi… vì đã để mọi thứ đi xa như vậy


Nam lắc đầu, dù cô không thể thấy:



  • Nam: Không phải lỗi của em.
Lỗi là… chúng ta quên mất cách ở bên nhau. Mình vẫn còn là vợ chồng. Và đêm nay, chúng ta đang ngủ cùng nhau… như những người thật sự muốn ở lại



Nói được những lời đó chứng tỏ Nam đã không hề để trong lòng chuyện Hương phải chia sẻ tình cảm của dành cho anh cho người khác nữa. Hương nhìn anh, mắt cô rơi những giọt nước mắt. Nam đưa tay lên lau những giọt những giọt nước mắt đó đi. Họ ôm nhau, họ thấu hiểu nhau và họ hiểu một điều rằng họ cần nhau tới mức nào



Hương bò dậy, cô dạng hai chân sang hai bên người anh rồi ngồi xuống sát phần hạ bộ anh. Nam nhìn cô rồi đưa tay lên má Hương xoa nhẹ



  • Nam: vợ yêu. Mừng em đã trở về bên bố con anh
Cô mỉm cười rồi đưa hai tay lên trời lột nhẹ chiếc váy ra, hai bầu vú nảy tưng ra ngoài. Cô hơi ngả người về phía trước, một tay đỡ lấy một bên vú dí sát miệng Nam. Nam há miệng ra ngậm lấy bầu vú Hương mà bú mà mút ngon lành. Lâu rồi anh chưa được thưởng thức cặp vú này, nhất là mấy hôm vừa rồi anh phải chia sẻ nó với người đàn ông khác. Đêm nay, chính lúc này. Anh có thể thoải mái thưởng thức bữa tiệc thịnh soạn này mà không cần phải chia sẻ với bất kì ai



Hương dứt vú ra khỏi miệng anh, cô ngồi dậy, quay mông lại phía Nam. Hương túm nhẹ cặc Nam lột nhẹ cho lộ đầu khấc ra rồi cô liếm nhẹ đầu khấc Nam một cái xong há miệng lớn nuốt trọn cặc Nam vào miệng mình.

Ở góc nhìn gần thế này. Nam thấy rõ hai mép lồn Hương màu hơi đỏ và bị sưng, chắc do Dũng địt cô lúc trưa nay. Nam hít một hơi thật sâu, mùi hương lồn chạy xộc lên não làm Nam thích thú, anh nhè lưỡi liếm những giọt nước lấp lánh ở cửa lồn Hương. Lưỡi anh quét dọc mép lồn, thi thoảng lại thọc lưỡi vô lồn Hương làm cô đang mút cặc phải nhả ra rên khẽ “ ahhh” một tiếng

Tuy sướng nhưng kỹ năng bú của Nam không thể bằng Dũng được. Nam bú nhẹ nhàng hơn, thiên về lãng mạn còn Dũng thì mạnh mẽ, thiên về cuồng nhiệt hơn. Nhưng cũng có thể do Hương quen với cách làm tình mạnh mẽ và thô bạo của Dũng nên cô cảm thấy ít cảm giác hơn khi được Nam bú lồn mình

Hương cố chối bỏ những hình ảnh của Dũng đang liếm lồn mình, chối bỏ cảm giác sướng khi lưỡi Dũng chạm vào lồn mình để riêng lúc này cô hoàn toàn là người vợ của Nam



Cô nhả cặc Nam ra cũng như dứt lồn khỏi mồm Nam. Cô đứng dậy đứng dạng chân sang hai bên người Nam rồi ngồi xuống. Hương cầm cặc Nam quẹt quẹt mấy cái vào lồn mình rồi cô lựa trúng lỗ mà để yên cặc ở đấy

hương: chồng yêu. Em đã chờ đợi mòn mỏi. Em là phụ nữ. Em cũng có nhu cầu sinh lý nhất định. Và em muốn anh, chồng của em

Nói rồi Hương ngồi mạnh xuống. Con cặc của Nam nó biến mất mgay trước mắt anh. Nó chui tọt vào lồn Hương và lồn Hương chạm gốc cặc Nam. Cả cô và anh đồng thanh rên lên

đồng thanh: ahhhh

Hương nhấp đều và nhịp nhàng. Cặp vú của cô nảy tưng tưng theo nhịp nhấp của cô. Nam đưa tay lên bóp lấy cặp vú Hương, hai ngón tay xe xe hai đầu ti. Cuối cùng cảm giác này cũng đã tới. Nó sướng làm sao. Hương cảm nhận sự kích thích từ hai đầu ti cô. Cô hưng phấn lên mà nhấp nhanh hơn nữa

  • Hương: ahhh sướng ck ơi. Đã lâu lắm rồi. Em mới được làm tình cũng anh
  • Hương: hãy địt em đi. Hãy làm em sung sướng đi
Hương ôm ghì lấy Nam nhấp mạnh. Nam há miệng ra ú ớ. Tay anh ôm chặt lấy hông Hương như để giữ lại không cho cô nhấp vậy. Nhưng Hương đang ở cửa trên Cô mặc kệ mà nhấp điên cuồng

  • hương: địt em đi chồng. Làm em ra đi chồng. Em muốn ra
Hương nhấp hơn nữa, tiếng bạch bạch phát ra vang khắp phòng. Nam không chịu nổi. Cơ thể anh cương lên rồi xuất tinh ồ ạt vào lồn Hương

nam: anh raaa

  • Hương: từ từ. Đừng có ra vội thế chứ. Em vẫn còn chưa ra
Nam: ahhh a bắn vào tử cung vợ nè

Hương nhấp dồn dập mà không để ý tới cặc Nam đang giật giật rồi bắn tinh vào lồn mình. Sau đợt xuất tinh cặc Nam xìu dần. Hương thì vẫn cố nhấp nhưng cơ thể Cô nhận ra có điều gì đó không ổn. Cô phải thấy hạnh phúc khi làm tình với chồng chứ. Cơ thể cô không cảm thấy sướng khi làm tình với Nam như trước nữa. Cô càng nhấp thì cặc Nam càng xìu xuống và rồi nó thột ra khỏi lồn Cô mà nghẻo sang một bên. Cô nhìn cặc Nam mà trong lòng cảm thấy thất vọng tràn trề. Cô chưa ra, nói đúng hơn là với con cu của Nam và tình hình hiện tại thì cô không thể ra được. Có lẽ nào đây chính là nguyên nhân chính dẫn đến hiện tượng Nam vô cảm với cô trong suốt thời gian vừa qua chăng? Hay là do mình đang quen với cường độ làm tình của Dũng? cách làm tình thô bạo? kinh nghiệm? Hay con cặc bự của gã?

  • nam: vợ có sướng không? Có lên đỉnh không?- nam hỏi
Hương giật mình trước câu hỏi của Nam. Cô không biết trả lời thế nào để cho Nam đỡ buồn. Nam thấy Hương im lặng, anh hỏi thêm câu nữa

  • nam: em cảm thấy sao? Hôm nay em bớt cô đơn hơn chưa
Hương hơi nhíu mày nhưng cô trả lời một câu hỏi vừa chung chung nhưng cũng rất riêng tư

  • hương: em cảm thấy mình bớt cô đơn rồi. Ban ngày em nhận được rất nhiều tình yêu và sự quan tâm của người chồng kia. Và bây giờ em tiếp tục nhận được sự quan tâm và yêu thương từ người chồng của em…
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 23



Sáng hôm sau



Tiếng chim lách tách ngoài cửa sổ.

Ánh nắng nghiêng qua khe rèm, vắt lên bộ ghế ăn sáng một vệt vàng nhạt. Nam dậy trước, bước xuống bếp. Anh không pha cà phê như mọi ngày. Hôm nay, anh lấy trứng, lấy bánh mì, làm bữa sáng đơn giản.



Cái cảm giác lạ lẫm khi chính tay mình chuẩn bị cho hai người… lại khiến lòng Nam nhẹ đi rất nhiều.



Hương thức dậy sau đó. Cô mặc bộ váy ngủ đơn giản, gọn gàng. Bước xuống bếp, thấy anh đang cắm cúi trước chảo trứng ốp la. Cô không nói gì ngay. Chỉ đứng nhìn anh một lúc lâu ánh nhìn vừa biết ơn, vừa buồn bã, vừa yên lòng.



Nam quay lại, hơi cười:



  • nam: Ngồi đi. Hôm nay anh nấu


Hương kéo ghế ngồi xuống. Không khí rất nhẹ. Không ai nhắc đến Dũng. Không ai nhắc đến đêm qua. Không ai cần hỏi thêm điều gì nữa.



  • Hương: Anh ngủ được không?– Hương hỏi, giọng mềm.


Nam lắc đầu, nhưng không vẻ gì là oán thán:



  • nam: Không nhiều. Nhưng sáng nay thấy dễ thở hơn


Họ cùng ăn. Bánh mì chấm lòng đỏ trứng. Ly sữa đậu nành còn hơi ấm. Không ai nói về những chuyện vừa qua như thể đã đóng lại từ tối qua, gói gọn trong một lời xin lỗi và một lời hứa. Chỉ còn lại… ngày hôm nay.



  • Hương: Anh định trưa nay ăn gì?– Hương hỏi, như thể mọi thứ trở lại bình thường.


Nam cười nhẹ:



  • nam: Anh ăn ở công trình. Chiều về sớm. Muốn về sớm… vì hôm nay, anh nhớ nhà


Hương cúi đầu, không giấu được vẻ mềm lòng.







Cảnh kết sáng ấy rất đơn giản. Nam dọn chén bát, Hương lau bàn. Hai người đi ngang nhau trong bếp, chạm nhẹ tay một cái. Không còn e ngại, không còn cảm giác xa cách. Chỉ là… vẫn còn ở đây, cùng nhau.

Và đó đã là câu trả lời tốt nhất cho tất cả.



Chiều hôm đó.



Nam về sớm thật, như đã hứa.

Khoảng 4 giờ rưỡi, nắng ngoài ban công vẫn còn sót lại chút vàng dịu, đủ để không làm người ta thấy mệt mỏi. Anh mở cửa bước vào nhà, Hương đang tưới mấy chậu cây nhỏ. Tiếng nước từ chiếc bình tưới rơi tí tách xuống đất, rất khẽ, rất bình yên.



  • nam: Đi dạo không?– Nam hỏi, nhẹ như hỏi một thói quen cũ.


Hương quay lại, khẽ mỉm cười:



  • Hương: Ừ






Con đường nhỏ quanh khu nhà vắng người. Hai hàng cây vẫn đứng yên như mọi ngày, chỉ khác là hôm nay… có họ. Không ai nói gì vội. Họ đi song song, bước chậm. Đôi khi Nam cúi xuống đá nhẹ một chiếc lá rơi. Đôi khi Hương nghiêng đầu nhìn những nhành hoa cỏ ven đường.



  • nam: Lúc trước, anh hay đi làm về muộn. Có khi cả tuần không bước ra khỏi công trình– Nam lên tiếng trước.


  • Hương: Em cũng đâu khá hơn. Việc, con, nhà… rồi thì mệt, rồi thì lười nói– Hương đáp, giọng không trách móc. Chỉ như nhắc lại.


Nam khẽ cười:



  • nam: Giờ mới biết. Không cần đi đâu xa, cũng có thể lạc mất nhau ngay trong chính cái nhà mình sống


  • Hương: Ừ. Nhưng cũng may, mình vẫn tìm lại được – Hương nói, bàn tay cô đưa lên vuốt nhẹ sợi tóc vướng bên má.


Nam nhìn cô, đôi mắt bớt đi những muộn phiền, như đã thực sự buông xuống. Không còn cố gồng để làm người tha thứ, không cần phải ra vẻ độ lượng. Chỉ đơn giản… là chấp nhận. Và đi tiếp.



  • nam: Mình cứ sống chậm lại chút. Bớt nghĩ nhiều. Bớt trách nhiều. Được không? – Nam nói, nửa như hỏi cô, nửa như tự nhắc chính mình.


Hương gật đầu.



  • Hương: Em muốn thế từ lâu rồi






Khi mặt trời xuống thấp, họ quay về.

Bước chân nhẹ. Không nắm tay, không cần cố thân mật. Nhưng giữa họ, đã không còn những bức tường.



Về nhà, Hương đặt nồi cơm. Nam ngồi xếp lại mấy cuốn sách cũ. Mọi thứ nhỏ bé. Nhưng từ lúc này, họ biết, từng điều nhỏ ấy… chính là thứ giữ họ ở lại bên nhau.



Một buổi tối bình dị.



Bữa cơm tối không có gì đặc biệt. Vẫn chỉ là canh rau, thịt kho, dưa muối… Những món ăn giản dị, dễ làm. Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, cả hai cùng ăn chậm rãi, không nhìn vào điện thoại, không vội vã kết thúc bữa ăn như mọi ngày.



Nam ăn xong, chủ động cất chén bát, rửa sạch. Hương không giành phần, cũng không khách sáo như những ngày đầu còn ngại ngùng. Họ đã quen lại với sự tồn tại của nhau. Không phải thói quen nhàm chán, mà là sự trở về.



Tối đó, hai người ngồi trên ghế sofa, bật tivi. Một bộ phim hài nhẹ nhàng. Không ai tập trung xem cho trọn vẹn, chỉ thỉnh thoảng bật cười vì một đoạn thoại ngớ ngẩn.



  • nam: Anh nhớ hồi xưa… mình hay ngồi coi mấy chương trình tầm phào như vầy. Lúc đó chẳng nghĩ gì hết- Nam nói, nửa cười nửa tiếc.


  • Hương: Ừ. Hồi đó, chỉ cần có nhau, có cái TV, cái ghế này… đã đủ vui rồi
Hương đáp, tựa nhẹ đầu lên vai anh. Nam không nói thêm gì. Anh đưa tay khẽ nắm lấy bàn tay vợ, không siết chặt, chỉ đặt ở đó như để nhắc nhau: Đã đi qua đủ xa, giờ có thể dừng lại, hít thở, và bình yên.







TV vẫn bật. Câu chuyện giữa họ cũng nhẹ nhàng như thế:



  • Hương: Ngày mai em tính trồng lại mấy chậu cây ngoài ban công. Cây héo rồi
  • nam: Anh mua đất với phân về cho


  • Hương: Mai anh đi làm sớm không?
  • nam: Không vội. Muốn chở em đi chợ sáng






Không có ai nhắc tới Dũng nữa. Không ai nói về chuyện đã qua. Vì cả hai hiểu: điều giữ họ ở lại, không phải là việc tha thứ hay chấp nhận ai khác…

Mà chính là những tối bình yên như vầy.Những câu chuyện nhỏ. Những cái tựa vai không còn ngại ngùng.





Ngoài cửa sổ, thành phố sáng đèn.

Trong nhà, chỉ còn hai người, một chiếc ghế sofa, một tiếng TV cười vang… và sự yên ổn vừa đủ để bước tiếp.



Sáng hôm sau.



Trời sớm, không khí trong lành, chưa kịp oi ả như mọi ngày. Hương mặc chiếc áo thun trắng, quần jeans đơn giản. Nam cũng vậy. Không cần phải ăn mặc gì cầu kỳ họ chỉ ra chợ, như bao cặp vợ chồng bình thường khác.



Đi bên nhau.

Không ai nói nhiều, nhưng không khí giữa họ nhẹ hẳn đi. Không còn khoảng lặng nặng nề, cũng chẳng còn những ánh mắt lén lút dò xét. Họ cười khi chọn bó rau đẹp hơn, khi tranh nhau thử quả cà chua chín nhất.



  • nam: Mình mua gì nấu hôm nay?– Nam hỏi, giọng vui vẻ lạ kỳ


  • Hương: Thịt rang cháy cạnh. Canh rau dền
  • nam: Được, để anh đi chọn thịt


Cả hai chia nhau ra. Lâu lắm rồi mới có cảnh như thế, như thể những tháng ngày xa cách vừa qua chỉ là một giấc mơ cũ kỹ.







Về nhà, cùng nhau vào bếp.



Nam rửa rau, Hương thái thịt. Tiếng dao, tiếng nước chảy, tiếng nồi sôi lách tách. Không ai vội, không ai hấp tấp. Họ làm mọi thứ rất chậm, rất thật, như đang khâu vá lại những mảnh vụn nhỏ của cuộc sống từng bỏ quên.



  • nam: Anh nhớ lúc mới cưới, em từng dặn là phải để nước mắm sôi già mới cho thịt vô rang – Nam vừa cười vừa đảo chảo.


  • Hương: Vậy mà bây giờ còn nhớ hả?– Hương cũng cười, ánh mắt dịu dàng.


Nam không nói. Nhưng trong lòng nghĩ: Những thứ nhỏ nhặt vậy, lại chính là điều giúp người ta nhớ mình thuộc về ai.







Bữa cơm trưa dọn lên.

Canh nóng, cơm dẻo, thịt rang thơm nức. Họ ngồi ăn cùng nhau, không phải vì trách nhiệm, mà vì chính bản thân họ cũng muốn giữ lấy giây phút bình thường này.



  • nam: Ngon– Nam khen, rất chân thành.
  • Hương: Em cũng thấy vậy–Hương cười, nhẹ như gió.






Ngoài hiên, nắng rơi lấp lánh trên những chậu cây mới được tưới.

Trong nhà, hai người ngồi cạnh nhau, cùng ăn, cùng cười. Không nghĩ gì xa. Không lo chuyện ngày mai.



Nhưng bất chợt tin nhắn từ điện thoại Hương rung lên. Đó là tin nhắn của Hưng, sếp của Hương nhắn tới. Hương cầm điện thoại lên đọc tin nhắn, mắt cô hơi nhíu mày, gương mặt nhăn lại. Nam có hỏi nhưng Hương bảo chỉ là công việc thôi. Nam cũng không hỏi gì thêm, còn Hương cô thấy lo lắng. Không biết điều gì sẽ ấp tới bên gia đình của gì Nam nữa. Điềm lành hay điềm xấu…
 

Vuongtieuthie

Sắp Làm Checker
27/2/19
432
253
62
46
Tphcm
VND
0
Tín dụng
2,093
Chương 23



Sáng hôm sau



Tiếng chim lách tách ngoài cửa sổ.

Ánh nắng nghiêng qua khe rèm, vắt lên bộ ghế ăn sáng một vệt vàng nhạt. Nam dậy trước, bước xuống bếp. Anh không pha cà phê như mọi ngày. Hôm nay, anh lấy trứng, lấy bánh mì, làm bữa sáng đơn giản.



Cái cảm giác lạ lẫm khi chính tay mình chuẩn bị cho hai người… lại khiến lòng Nam nhẹ đi rất nhiều.



Hương thức dậy sau đó. Cô mặc bộ váy ngủ đơn giản, gọn gàng. Bước xuống bếp, thấy anh đang cắm cúi trước chảo trứng ốp la. Cô không nói gì ngay. Chỉ đứng nhìn anh một lúc lâu ánh nhìn vừa biết ơn, vừa buồn bã, vừa yên lòng.



Nam quay lại, hơi cười:



  • nam: Ngồi đi. Hôm nay anh nấu


Hương kéo ghế ngồi xuống. Không khí rất nhẹ. Không ai nhắc đến Dũng. Không ai nhắc đến đêm qua. Không ai cần hỏi thêm điều gì nữa.



  • Hương: Anh ngủ được không?– Hương hỏi, giọng mềm.


Nam lắc đầu, nhưng không vẻ gì là oán thán:



  • nam: Không nhiều. Nhưng sáng nay thấy dễ thở hơn


Họ cùng ăn. Bánh mì chấm lòng đỏ trứng. Ly sữa đậu nành còn hơi ấm. Không ai nói về những chuyện vừa qua như thể đã đóng lại từ tối qua, gói gọn trong một lời xin lỗi và một lời hứa. Chỉ còn lại… ngày hôm nay.



  • Hương: Anh định trưa nay ăn gì?– Hương hỏi, như thể mọi thứ trở lại bình thường.


Nam cười nhẹ:



  • nam: Anh ăn ở công trình. Chiều về sớm. Muốn về sớm… vì hôm nay, anh nhớ nhà


Hương cúi đầu, không giấu được vẻ mềm lòng.







Cảnh kết sáng ấy rất đơn giản. Nam dọn chén bát, Hương lau bàn. Hai người đi ngang nhau trong bếp, chạm nhẹ tay một cái. Không còn e ngại, không còn cảm giác xa cách. Chỉ là… vẫn còn ở đây, cùng nhau.

Và đó đã là câu trả lời tốt nhất cho tất cả.



Chiều hôm đó.



Nam về sớm thật, như đã hứa.

Khoảng 4 giờ rưỡi, nắng ngoài ban công vẫn còn sót lại chút vàng dịu, đủ để không làm người ta thấy mệt mỏi. Anh mở cửa bước vào nhà, Hương đang tưới mấy chậu cây nhỏ. Tiếng nước từ chiếc bình tưới rơi tí tách xuống đất, rất khẽ, rất bình yên.



  • nam: Đi dạo không?– Nam hỏi, nhẹ như hỏi một thói quen cũ.


Hương quay lại, khẽ mỉm cười:



  • Hương: Ừ






Con đường nhỏ quanh khu nhà vắng người. Hai hàng cây vẫn đứng yên như mọi ngày, chỉ khác là hôm nay… có họ. Không ai nói gì vội. Họ đi song song, bước chậm. Đôi khi Nam cúi xuống đá nhẹ một chiếc lá rơi. Đôi khi Hương nghiêng đầu nhìn những nhành hoa cỏ ven đường.



  • nam: Lúc trước, anh hay đi làm về muộn. Có khi cả tuần không bước ra khỏi công trình– Nam lên tiếng trước.


  • Hương: Em cũng đâu khá hơn. Việc, con, nhà… rồi thì mệt, rồi thì lười nói– Hương đáp, giọng không trách móc. Chỉ như nhắc lại.


Nam khẽ cười:



  • nam: Giờ mới biết. Không cần đi đâu xa, cũng có thể lạc mất nhau ngay trong chính cái nhà mình sống


  • Hương: Ừ. Nhưng cũng may, mình vẫn tìm lại được – Hương nói, bàn tay cô đưa lên vuốt nhẹ sợi tóc vướng bên má.


Nam nhìn cô, đôi mắt bớt đi những muộn phiền, như đã thực sự buông xuống. Không còn cố gồng để làm người tha thứ, không cần phải ra vẻ độ lượng. Chỉ đơn giản… là chấp nhận. Và đi tiếp.



  • nam: Mình cứ sống chậm lại chút. Bớt nghĩ nhiều. Bớt trách nhiều. Được không? – Nam nói, nửa như hỏi cô, nửa như tự nhắc chính mình.


Hương gật đầu.



  • Hương: Em muốn thế từ lâu rồi






Khi mặt trời xuống thấp, họ quay về.

Bước chân nhẹ. Không nắm tay, không cần cố thân mật. Nhưng giữa họ, đã không còn những bức tường.



Về nhà, Hương đặt nồi cơm. Nam ngồi xếp lại mấy cuốn sách cũ. Mọi thứ nhỏ bé. Nhưng từ lúc này, họ biết, từng điều nhỏ ấy… chính là thứ giữ họ ở lại bên nhau.



Một buổi tối bình dị.



Bữa cơm tối không có gì đặc biệt. Vẫn chỉ là canh rau, thịt kho, dưa muối… Những món ăn giản dị, dễ làm. Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, cả hai cùng ăn chậm rãi, không nhìn vào điện thoại, không vội vã kết thúc bữa ăn như mọi ngày.



Nam ăn xong, chủ động cất chén bát, rửa sạch. Hương không giành phần, cũng không khách sáo như những ngày đầu còn ngại ngùng. Họ đã quen lại với sự tồn tại của nhau. Không phải thói quen nhàm chán, mà là sự trở về.



Tối đó, hai người ngồi trên ghế sofa, bật tivi. Một bộ phim hài nhẹ nhàng. Không ai tập trung xem cho trọn vẹn, chỉ thỉnh thoảng bật cười vì một đoạn thoại ngớ ngẩn.



  • nam: Anh nhớ hồi xưa… mình hay ngồi coi mấy chương trình tầm phào như vầy. Lúc đó chẳng nghĩ gì hết- Nam nói, nửa cười nửa tiếc.


  • Hương: Ừ. Hồi đó, chỉ cần có nhau, có cái TV, cái ghế này… đã đủ vui rồi
Hương đáp, tựa nhẹ đầu lên vai anh. Nam không nói thêm gì. Anh đưa tay khẽ nắm lấy bàn tay vợ, không siết chặt, chỉ đặt ở đó như để nhắc nhau: Đã đi qua đủ xa, giờ có thể dừng lại, hít thở, và bình yên.







TV vẫn bật. Câu chuyện giữa họ cũng nhẹ nhàng như thế:



  • Hương: Ngày mai em tính trồng lại mấy chậu cây ngoài ban công. Cây héo rồi
  • nam: Anh mua đất với phân về cho


  • Hương: Mai anh đi làm sớm không?
  • nam: Không vội. Muốn chở em đi chợ sáng






Không có ai nhắc tới Dũng nữa. Không ai nói về chuyện đã qua. Vì cả hai hiểu: điều giữ họ ở lại, không phải là việc tha thứ hay chấp nhận ai khác…

Mà chính là những tối bình yên như vầy.Những câu chuyện nhỏ. Những cái tựa vai không còn ngại ngùng.





Ngoài cửa sổ, thành phố sáng đèn.

Trong nhà, chỉ còn hai người, một chiếc ghế sofa, một tiếng TV cười vang… và sự yên ổn vừa đủ để bước tiếp.



Sáng hôm sau.



Trời sớm, không khí trong lành, chưa kịp oi ả như mọi ngày. Hương mặc chiếc áo thun trắng, quần jeans đơn giản. Nam cũng vậy. Không cần phải ăn mặc gì cầu kỳ họ chỉ ra chợ, như bao cặp vợ chồng bình thường khác.



Đi bên nhau.

Không ai nói nhiều, nhưng không khí giữa họ nhẹ hẳn đi. Không còn khoảng lặng nặng nề, cũng chẳng còn những ánh mắt lén lút dò xét. Họ cười khi chọn bó rau đẹp hơn, khi tranh nhau thử quả cà chua chín nhất.



  • nam: Mình mua gì nấu hôm nay?– Nam hỏi, giọng vui vẻ lạ kỳ


  • Hương: Thịt rang cháy cạnh. Canh rau dền
  • nam: Được, để anh đi chọn thịt


Cả hai chia nhau ra. Lâu lắm rồi mới có cảnh như thế, như thể những tháng ngày xa cách vừa qua chỉ là một giấc mơ cũ kỹ.







Về nhà, cùng nhau vào bếp.



Nam rửa rau, Hương thái thịt. Tiếng dao, tiếng nước chảy, tiếng nồi sôi lách tách. Không ai vội, không ai hấp tấp. Họ làm mọi thứ rất chậm, rất thật, như đang khâu vá lại những mảnh vụn nhỏ của cuộc sống từng bỏ quên.



  • nam: Anh nhớ lúc mới cưới, em từng dặn là phải để nước mắm sôi già mới cho thịt vô rang – Nam vừa cười vừa đảo chảo.


  • Hương: Vậy mà bây giờ còn nhớ hả?– Hương cũng cười, ánh mắt dịu dàng.


Nam không nói. Nhưng trong lòng nghĩ: Những thứ nhỏ nhặt vậy, lại chính là điều giúp người ta nhớ mình thuộc về ai.







Bữa cơm trưa dọn lên.

Canh nóng, cơm dẻo, thịt rang thơm nức. Họ ngồi ăn cùng nhau, không phải vì trách nhiệm, mà vì chính bản thân họ cũng muốn giữ lấy giây phút bình thường này.



  • nam: Ngon– Nam khen, rất chân thành.
  • Hương: Em cũng thấy vậy–Hương cười, nhẹ như gió.






Ngoài hiên, nắng rơi lấp lánh trên những chậu cây mới được tưới.

Trong nhà, hai người ngồi cạnh nhau, cùng ăn, cùng cười. Không nghĩ gì xa. Không lo chuyện ngày mai.



Nhưng bất chợt tin nhắn từ điện thoại Hương rung lên. Đó là tin nhắn của Hưng, sếp của Hương nhắn tới. Hương cầm điện thoại lên đọc tin nhắn, mắt cô hơi nhíu mày, gương mặt nhăn lại. Nam có hỏi nhưng Hương bảo chỉ là công việc thôi. Nam cũng không hỏi gì thêm, còn Hương cô thấy lo lắng. Không biết điều gì sẽ ấp tới bên gia đình của gì Nam nữa. Điềm lành hay điềm xấu…
Sắp kịch tính hả bro. Mấy chap này nhẹ nhàng há.
 
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 24

Buổi sáng hôm sau.



Hương bước chân vào công ty như mọi ngày. Áo sơ mi trắng, chân váy đen, tóc buộc gọn sau gáy. Bề ngoài cô vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, chỉn chu như thói quen vốn có. Nhưng trong lòng thì không giấu nổi một nhịp đập bất an.



Vừa đặt túi xách lên bàn, cô gái đồng nghiệp ở bộ phận lễ tân đã nhẹ giọng gọi:



Đồng nghiệp: Chị Hương ơi, sếp Hưng nhắn chị lên tầng 6 gặp anh ấy ngay khi tới



Hương gật đầu. Không hỏi thêm. Cô biết. Hôm qua, trước khi tan làm, sếp Hưng đã gửi cho cô một tấm ảnh.

Dũng – người đàn ông ấy – vòng tay ôm eo cô rất thân mật, bàn tay còn cố ý chạm hờ vào phần hông mỏng manh qua lớp váy công sở. Tấm ảnh đó… không cần lời giải thích.



Bước vào thang máy. Tầng 6. Mỗi con số nhấp nháy hiện lên chỉ khiến trong lòng Hương nặng thêm. Cô không sợ. Nhưng cô biết rõ… chuyện gì sắp tới.







Thang máy dừng tầng 6.

Hành lang trải thảm im ắng, tiếng giày cao gót của Hương vang lên rất khẽ mà dường như cũng đủ làm lòng cô nặng thêm. Cửa phòng giám đốc điều hành khép hờ.Hương gõ nhẹ.



  • Hưng: Mời vào






Phòng làm việc sáng dịu ánh đèn vàng. Sếp Hưng ngồi sau bàn, ánh mắt không gay gắt nhưng rõ ràng là có sự cân nhắc. Trên màn hình vi tính, tấm ảnh cô cùng Dũng vào khách sạn vẫn còn nguyên.



  • Hưng: Ngồi đi – Anh ta nói, điềm tĩnh.


Hương ngồi xuống. Tay cô đan vào nhau dưới mặt bàn. Cô không tìm cách bao biện.



  • Hưng: Tôi nghĩ em hiểu vì sao tôi gọi em lên
  • Hương: Tôi hiểu – Hương đáp thẳng.


  • Hưng: Chuyện ngoài giờ làm, tôi vốn không có quyền can thiệp. Nhưng… ở nơi này, ai cũng có mắt. Và những tấm hình kiểu này, nếu người khác nhìn thấy trước tôi, e rằng… ảnh hưởng không chỉ là riêng em đâu


Hương im lặng. Không phản bác.



  • Hưng: Người đàn ông đó là bạn chồng em?
  • Hương: Đúng vậy – Hương đáp, ngắn gọn, nhưng thành thật.






Sếp Hưng dựa người ra sau, tay gõ nhịp nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt không mang ý khinh miệt hay trách mắng, mà giống như đang… cân nhắc.



  • Hưng: Em giỏi. Chuyên môn tốt. Tôi không muốn những việc bên lề làm hỏng đi sự nghiệp mà em đã cố gắng.
  • Hương: Tôi hiểu. Tôi cũng biết mình cần giữ gì ở đâu


  • Hưng: Tôi tin là… đây sẽ là lần cuối tôi phải nói về việc này?




Không đe dọa, không mắng mỏ.

Chỉ là lời nhắc, lời cảnh báo rất nhẹ, đủ để Hương biết: ranh giới ở đâu. Và hơn ai hết, cô cũng biết từ nay cần thận trọng hơn. Cuộc nói chuyện kết thúc trong sự im lặng ngắn ngủi.

Hương bước ra khỏi phòng, đi chậm qua hành lang dài. Ngoài kia, mọi người vẫn làm việc, chẳng ai hay biết chuyện gì vừa diễn ra. Nhưng trong lòng cô… biết rõ Không phải ai cũng may mắn được cảnh báo trước hai lần.





Thang máy đóng lại.

Không gian kín, ánh đèn trắng mờ. Hương đứng đó, lòng vẫn còn vương cảm giác lạ lẫm từ buổi sáng khi bước chân vào công ty.



Điện thoại rung lên. Tin nhắn từ… Sếp Hưng. Cô không nghĩ ngợi gì, mở ra xem. Một bức ảnh. Rõ ràng. Không thể chối. Là cô và Dũng cùng nhau bước vào khách sạn hôm trước.







Hương chết sững. Tay siết chặt điện thoại, nhưng đầu gối bất giác bủn rủn như không còn sức.

Cô đứng thẳng người, cố hít một hơi thật sâu. Nhưng không khí dường như nặng lại, đặc quánh, khó thở. “Tại sao…?” Trong đầu cô vang lên hàng loạt câu hỏi dồn dập. Sếp Hưng… muốn gì? Làm sao anh ta có được những tấm hình này? Ai đã theo dõi mình? Ai đã lén chụp? Có phải chỉ mình sếp biết? Hay cả công ty đã thì thầm sau lưng? Mình… đã để lộ ra từ khi nào?



Tay Hương khẽ run, đôi chân không tự chủ khép chặt lại như tìm một điểm tựa giữa không gian chật hẹp của thang máy. Ánh đèn phản chiếu khuôn mặt cô trên lớp thép lạnh. Nhợt nhạt. Bối rối.

Nỗi sợ hãi mơ hồ từ đáy lòng trỗi dậy. Không phải sợ bị phát hiện. Mà sợ… mình đã tự bước quá xa vào một vũng lầy mà không hề nhận ra.







“Ý đồ của sếp là gì?” Hương tự hỏi, nhưng không dám đoán. Muốn cảnh cáo? Muốn uy hiếp? Hay chỉ đơn giản… là thử xem cô phản ứng ra sao?

Cô nuốt nước bọt, chậm rãi cất điện thoại vào túi xách. Đầu ngẩng lên, mắt hướng về con số nhảy dần trên bảng điện tử thang máy.

Tầng 6.



Dù trong lòng chồng chất lo lắng, Hương biết mình không thể lùi.

Cô bước ra khỏi thang máy, dáng vẻ bình thản hơn gấp bội so với những gì đang cuộn trào trong ngực. Bên trong cô, rất nhiều cánh cửa hoài nghi vừa mới mở ra… Ra khỏi thang máy, Hương về lại chỗ ngồi. Công việc trước mắt, màn hình máy tính, những con số báo cáo… tất cả bỗng trở nên xa lạ, nhạt nhòa. Trong đầu cô chỉ còn quanh quẩn hình ảnh bức ảnh kia, cùng cái tên trong mục tin nhắn: “Hưng.”



Cô ngồi yên chưa được bao lâu thì điện thoại lại sáng lên.

Tin nhắn mới.

Lại là sếp Hưng.



  • Hưng: Trưa nay đi ăn với tôi. 12h, quán nhỏ trên đường trần hữu lộc, phòng riêng




Địa chỉ và thời gian ghi rõ ràng, không dài dòng. Hương cầm điện thoại, mắt dừng lại rất lâu ở hai chữ “phòng riêng.” Dù câu chữ không hề mang ý mập mờ, nhưng ý đồ sau tin nhắn thì chẳng thể vô tư.



Cô ngả người ra sau ghế, thở ra nhè nhẹ, như thể vừa lường trước, vừa tự trấn an bản thân. “Mình không thể từ chối.” Không phải vì địa vị anh ta là sếp. Không phải vì Hương sợ hãi. Mà vì… cô cần phải biết rõ: Hưng muốn gì.







Trong lòng Hương khi ấy, vô vàn suy nghĩ lặng lẽ trôi: “Là ngầm dọa dẫm? Hay muốn thỏa thuận? Hay… chỉ đơn giản là tò mò về ranh giới của mình?”“Nếu chuyện này lan ra công ty… thì sao?” “Liệu mình có thể giữ được sự bình tĩnh, hay sẽ để lộ điều gì khiến mọi thứ đi xa hơn nữa?”



12h — cô biết chắc, bữa trưa đó không phải để ăn. Mà để mở đầu cho một thứ gì đó… khó lường hơn. Buổi trưa. Phòng riêng. Hương bước vào, sếp Hưng đã ngồi đó từ trước. Ánh đèn vàng nhạt, căn phòng nhỏ chỉ có một bàn hai ghế, yên tĩnh như thể tách biệt hẳn với thế giới ngoài kia.



Hưng ngước lên, ánh mắt không hề khách sáo.



  • Hưng: Ngồi đi


Hương im lặng kéo ghế. Cô biết, bữa trưa này không hề đơn thuần là bữa trưa. Không có màn dạo đầu khách sáo. Hưng rót nước cho cô, rồi thẳng thắn:



Hưng: Cô biết vì sao tôi hẹn



Hương gật nhẹ.



Hương: Vì tấm hình



Hưng cười. Một nụ cười nửa miệng, chẳng rõ ý thật hay đùa cợt.



Hưng: Tôi ngạc nhiên là cô bình tĩnh hơn tôi tưởng



Hương: Vì tôi biết anh muốn gì– Hương đáp thẳng, ánh mắt không né tránh.



Hưng chống tay lên cằm, nhìn cô như thể đánh giá.



Hưng: Vậy cô đoán xem, tôi muốn gì?



Hương: Muốn thử xem tôi sợ đến mức nào, hay muốn thỏa thuận điều gì. Tôi đoán anh không rảnh rỗi chỉ để thu thập vài tấm hình đó rồi gửi cho tôi dọa chơi



Hưng bật cười thật sự, lần này có phần hứng thú hơn. Hưng nhấc điện thoại, xoay màn hình lại phía cô. Trên đó là những bức ảnh cô đã thấy hôm qua: Dũng ôm eo cô, tay chạm vào mông, ảnh cô và Dũng cùng vào khách sạn. Những bức ảnh ấy được mở ra, phóng to, như một lời nhắc nhở. Hưng nhìn thẳng Hương, nhấp một ngụm rượu rồi thản nhiên hỏi:



  • Hưng: Em không sợ những tấm hình này bị lộ ra ngoài à?


Hương khẽ cười, nhưng ánh mắt không còn mềm mỏng.



  • Hương: Anh muốn gì? Nếu muốn dọa tôi, anh thành công rồi đấy


Hưng gật gù:



Hưng: Không phải tôi muốn gì… tôi chỉ muốn biết em nghĩ sao, nếu chồng em, hay gia đình em, hoặc đồng nghiệp em… biết những chuyện này?



Hương ngẩng lên, không né tránh ánh mắt Hưng nữa:



Hương: Anh nghĩ tôi là kiểu người sợ hãi vì vài tấm ảnh sao? Những gì tôi làm, tôi đủ can đảm đối mặt



Hưng cười nhạt, chống tay lên cằm:



Hưng: Dũng… thật ra cũng không phải khéo léo gì. Nếu tôi có ảnh, sẽ có người khác có. Chỉ là tôi gửi cho em trước… như một lời nhắc nhở



Hương: Vậy lời nhắc nhở của anh là gì?



Hưng: biết điều với tôi hơn



Giọng Hưng mềm, nhưng dứt khoát. Trong ánh mắt ấy, vừa có dọa dẫm, vừa có thăm dò, vừa có sự chiếm hữu ngấm ngầm.







Hương cười nhạt, đứng dậy:



Hương: Anh nghĩ tôi sẽ thỏa hiệp?

Hưng: Tôi biết rằng cô sẽ thoả hiệp thôi

hương: vậy anh muốn tôi thoả hiệp điều gì

Hưng: từ giờ cô chỉ cần nghe lời tôi là được. Ôk





Hưng rời đi. Bỏ lại hương với nụ cười nửa miệng khó đoán.
 
  • Love
Reactions: sakumi

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 25



Buổi chiều. Trên đường về. ánh mắt nhìn thẳng vào dòng xe trước mặt nhưng đầu óc không còn tập trung vào đèn đỏ, làn đường hay còi xe.



Những câu nói của Hưng như vẫn văng vẳng bên tai. Những tấm ảnh ấy cô biết chúng không còn là bí mật. Nhưng cô cũng biết, mọi chuyện giờ không còn nằm ở việc lộ hay không lộ. Mà nằm ở cách cô đối diện.



“Mình đã đi xa đến mức này, còn gì để giấu nữa?”

“Mình sợ điều gì? Dũng? Nam? Hay bản thân mình?”



Chiếc xe chậm chậm dừng bên vệ đường, Hương nhắm mắt lại. Một khoảnh khắc yên tĩnh trong chính sự hỗn loạn.



Cô nhận ra điều khiến cô hoang mang nhất, không phải là chuyện bị ai đó phát hiện.Không phải là những tấm ảnh.Không phải là sếp Hưng. Mà là Nếu Hưng biết, liệu còn ai đã biết? Liệu những giới hạn cô và Dũng, cô và Nam, tưởng như riêng tư, có thật sự được giữ lại cho riêng họ?



“Đây là cuộc chơi mình tự bước vào. Vậy phải đi tiếp, bằng chính cái đầu tỉnh táo.”

“Dũng sẽ không bảo vệ mình khỏi miệng đời.”

“Nam… đã chấp nhận, nhưng không có nghĩa anh ấy chịu được tất cả.”



Hương mở mắt, thở dài.



Cô về thẳng nhà, không nhắn cho Nam biết. Không kể. Không giải thích.

Chỉ nấu cơm, dọn dẹp, cắm hoa… như mọi ngày.

Nhưng trong lòng, cô đã rõ một điều:



Đã đến lúc, chính cô phải làm chủ ván cờ này. Không còn ai có thể thay cô nghĩ thay cô nữa. Không Dũng, không Nam, không Hưng.



Buổi tối. Trong căn nhà nhỏ.



Tiếng chìa khóa tra vào ổ cửa vang lên rất khẽ. Nam về sớm hơn thường ngày.

Anh bước vào, thấy đèn bếp sáng, mùi canh nóng, tiếng cơm sôi lục bục, dáng Hương ngồi quay lưng nơi bàn ăn, vẫn chiếc váy ngủ mỏng nhẹ, tóc buông hờ.



Tất cả đều… bình thường.

Nhưng chính cái bình thường ấy, Nam lại cảm thấy trong lòng có gì đó khác lạ.



  • Nam: Anh về rồi
Nam nói, nhẹ như không.



Hương quay lại, cười rất hiền:



  • Hương: Em biết


Họ ăn cơm cùng nhau. Vẫn là canh rau, đĩa cá rim, cơm nóng. Vẫn là đôi đũa quen thuộc.

Nam kể vài câu chuyện nhỏ về công trình, về mấy cậu thợ tranh nhau thuốc lá, về con đường đang làm dở.

Hương nghe, gật đầu, mỉm cười. Đáp lại rất dịu dàng.



Nhưng suốt bữa cơm, có một điều Nam nhận ra rất rõ: Hương hôm nay rất lặng. Không buồn, không vui, không căng thẳng. Chỉ là… đang nghĩ gì đó rất xa.



Sau bữa cơm, Hương dọn dẹp như mọi ngày. Nam không hỏi. Anh nhìn dáng vợ lau bàn, rửa bát, lau khô tay bằng chiếc khăn quen thuộc mọi thứ đều bình dị, nhưng lại mang cảm giác chuẩn bị cho một bước ngoặt.



Khi Hương đi ngang qua, Nam nắm tay cô rất nhẹ.



  • Nam: Em sao thế?


Hương siết tay anh một chút, rồi mỉm cười:



  • Hương: Không sao cả. Chỉ là… em nghĩ ngày mai mình sẽ làm vài việc em cần làm. Để dọn sạch mọi chuyện


Nam không hỏi thêm.

Bởi trong ánh mắt Hương, anh thấy rõ: cô ấy đã quyết rồi. Một quyết định lặng lẽ, chín muồi. Không cần nói ra nữa.



Tối hôm đó, hai người nằm cạnh nhau, tay nắm tay. Không ai ngủ vội.

Ngoài kia thành phố lặng lẽ.

Trong này, lòng người cũng đang lặng lẽ bước qua một ranh giới khác.



Sáng hôm sau.



Hương mặc chiếc váy công sở đơn giản, gọn gàng, chỉn chu. Màu be nhẹ nhàng, không phô trương, nhưng đủ để khiến cô nhìn vào gương và nhắc nhở mình:



“Hôm nay, không được yếu lòng.”



Cô tới công ty đúng giờ, gật đầu chào đồng nghiệp như thường lệ. Trong thang máy, trong ánh mắt vài người lướt qua, cô bỗng thấy ánh nhìn khác đi. Nhưng Hương hiểu, dù có ai biết, hay chỉ là tò mò, thì cũng không quan trọng bằng việc hôm nay cô sẽ đối diện với ai.



Tầng 6. Phòng Giám Đốc. Cửa khép hờ.

Cô gõ nhẹ.



  • Hưng: Mời vào
Giọng Hưng vẫn trầm, vẫn lịch thiệp như mọi lần. Nhưng trong ánh mắt nhìn cô, không còn vẻ khách sáo.



Hương ngồi xuống, không chờ mời.



  • Hương: Anh muốn gì, cứ nói thẳng


Hưng dựa lưng vào ghế, nở một nụ cười vừa đủ lịch sự, vừa đủ để cô hiểu: mọi điều hôm qua chỉ mới là khởi đầu.

  • Hưng: Tôi chỉ muốn nhắc cô thôi. Những gì tôi có… không chỉ là vài bức ảnh. Nếu cô muốn, tôi sẽ xoá hết. Còn nếu không, thì tôi cũng không dại gì mà làm rùm beng. Nhưng cô hiểu ý tôi chứ?


Hương nhìn thẳng:



  • Hương: Ý anh là gì?”


  • hưng: được rồi. Vào thẳng vấn đề nhé. Cả cô và Dũng đều có gi ăn đình riêng và công việc. Tôi biết cả hai không muốn mất đi những gì mình đang có hiện tại
  • Hương: anh nói đúng
  • Hưng: với hoàn cảnh của cô bây giờ, thực sự nó rất là khó khăn đấy. Nhưng cô yên tâm, tôi là một người kín tiếng. Nên chuyện của cô và Dũng tôi sẽ không nói cho bất kỳ ai biết
  • Hương: anh chắc chứ
  • Hưng: tất nhiên chúng ta sẽ có vài thoả thuận rồi
  • Hương: thoả thuận gì
  • Hưng: ôk. Rất thẳn thắn. Vậy tôi nói luôn. Tôi muốn cô và tôi có một mối quan hệ ngoài luồng, tất nhiên k phải là đồng nghiệp, cô không cần phải lo đâu. Chúng ta chỉ như người tình thôi
  • Hương: nhưng…
  • Hưng: tất nhiên là cô có thể chọn không đồng ý. Nhưng tôi k giám chắc mình sẽ giữ kín được chuyện này mãi đâu
  • Hương: tôi…
Hưng thấy Hương nhưn nhường nên anh càng lấn tới nữa

hưng: tôi gọi cô lên đây để đưa ra cho cô những lựa chọn. Và lựa chọn như nào thì là do cô. Cô thử nghĩ xem, gia đình, đồng nghiệp biết cô ngoại tình và với người đàn ông đã có gia đình mà lại là sếp của cô nữa. Thì cô nghĩ sao, sau này cô sẽ không xin việc được ở đâu trong cái nghành này đâu?

Hương đập tay xuống bàn, mặt cúi xuống

hương: tôi đồng ý. Làm ơn. Anh đừng có đem chuyện này ra ngoài

Hưng cười khểnh nham hiểm, tay anh ta đặt lên đùi Hương mà xoa

hưng: tôi muốn chúng ta có một buổi gặp thân mật ở khách sạn. Nhưng cô phải nhớ một điều, nơi gặp mặt phải được giữ bí mật, vì vậy cô không được nói với ai, kể cả chồng cô

Hương: tôi biết điều đó

Hưng: vậy cô có thể về phòng được rồi

Hương: cảm ơn anh. Tôi muốn chúng ta cứ giữ mãi mấy bí mật này với nhau

Nói xong hương quay người bước ra cửa đi một mạch tới thang máy mà không ngoái lại nhìn. Cô biết sắp tới đây mình sẽ phải chịu rất nhiều sóng gió ập tới, cô hơi bâng khâng trong suy nghĩ, cô muốn chuyện này chấm dứt, muốn quay về với Nam, với các con và cả với Dũng. nhưng hiện tại cứ tát vào mặt cô những cú tát thật đau để cô tỉnh lại



Một người phụ nữ như Hương có một cái tôi rất lớn mà giờ đây phải nhún nhường trước một thế lực hắc ám mà cô không thể chiến đấu với nó được, cô không đủ sức, ai sẽ là người giúp cô đây, chắc là chỉ có cô mà thôi



Cô vùi đầu vào công việc để quên đi những suy nghĩ nặng nề trong đầu mà quên đi bây giờ đang là giờ nghỉ trưa. Nhìn đồng hồ đã là 12h10p rồi. Đáng lẽ cô phải đi ăn từ 15p trước rồi, mọi người trong phòng cũng đã đi ăn hết rồi, chỉ còn lại cô với thực tại. Hương chợt giật mình vì tin nhắn điện thoại. Là Hưng. Không biết anh ta sẽ giở trò quái quỷ gì nữa. Cô mở tin nhắn ra đọc

hưng: tôi muốn nhìn cặp vú của cô

Hương đỏ mặt, ở đây là công ti mà hắn giám bắt mình làm trò đó ư, ngững ngự một hồi cô nhắn lại

hương: ở đây là công ti đấy?

Hưng: giờ nghỉ trưa. Mọi người không có ở đây. Cô có thể vào wc

Đọc tin nhắn mà Hương không thể lấy thêm lý do nào để từ chối nữa. Cô đi vào nhà wc, cô nhìn trước, ngó sau xem có ai không rồi mới yên tâm đi vào. Cô đóng cảnh của cẩn thận rồi vén áo lên chụp một kiểu ảnh lộ vú rồi gửi cho Hưng

hương: vừa lòng anh chưa

Hưng: tốt, tiếp theo là cái lồn của cô. Tôi muốn xem

Hương lột chiếc váy xuống, cởi bỏ quần lót. Cô ngồi lên bệt, dạng hai chân lên rồi chụp một bức ảnh cận cảnh lồn cô rồi gửi cho Hưng

hương: như vậy đã được chưa?

Gửi tin nhắn xong cô ngồi trong wc 5p mà không thấy tin nhắn hồi âm gì, hương định kéo quần lót lên thì từ phía ngoài có tiếng gõ cửa và tiếng nói nhỏ

hưng: mở cửa ra cho tôi

Hương: mở ra làm gì? Anh đinh làm gì tôi?

Hưng: cô cứ mở ra đi

Hương nghe, tay cô đưa lên tay lên tay khoá. Cánh cửa mở ra, đứng trước mặt Hương là Hưng. Anh đi vào trong khoá cửa lại rồi tay anh xoa nhẹ lên cặp vú của Hương. Hương lấy tay che cặp vú lại nói

hương: này. Anh định làm gì vậy? Đây là công ti đó? Lỡ có ai đi ngang qua thì sao?

Hưng cười khểnh rồi gạt tay Hương ra mà bóp vú

hưng: như vậy thì càng kích thích hơn thôi

Hưng vừa nói vừa bóp vú, mặt anh ghé sát vào mép lồn Hương rồi hít một hơi dài. Hương ôm lấy đầu Hưng khẽ đẩu ra

hương: sao cơ?

Hưng: cái mùi này khiêu gợi lắm đấy

Nói rồi Hưng nhè lưỡi liếm dọc khe lồn Hương làm Hương rên lên

hương: ahh. Không. Đừng làm như vậy?

Hương cứ ngồi đó, chân cô dạng sang hai bên. Hưng cứ thế mà bú lồn cô, vừa bú Hưng vừa lấy tay miết vào hạt le làm cho hạt le của Hương phồng to lên. Rồi Hưng nhả lồn Hương ra, anh đưa hai ngón tay chọc vào lồn Hương mà móc, tiếng móc cùng tiếng nước nhờn phát ra “ ọc ọc” vừa móc tay Hưng vừa miết vào hạt le làm Hương kích thích



Bị Hưng kích thích nên Hương dần cảm thấy sướng hơn. Cô tự đặt câu hỏi trong suy nghĩ của mình. “ Chuyện gì đang xảy ra vậy…? Tình hình thế này mà mình có thể hứng được sao…? Chuyện gì với mình vậy? Tâm trí mình đang mờ đi?



Trong lúc Hương đang tự hỏi mình thì Hưng tăng tốc độ móc lên làm cho Hương càng ngày càng sướng. Khoái cảm tăng lên rồi cơ thể Hương run lên và miệng cô rên

hương: ahhh

Hương ra. Cô ra trong tỉnh cảnh hết sức éo le như này, quả thực là điều mà cô chưa hề nghĩ tới. Nước nhờn chảy ra ướt đẫm tay Hưng. Hưng rút tay ra rồi nhìn cô trầm trồ

hưng: trời ơi. Chuyện gì vậy? Tôi vừa mới móc mà cô đã ra rồi sao?

Nói rồi Hưng đứng dậy dí sát con cặc vào má Hương. Hương đoán được ý nên cô há miệng ra đón lấy con cặc Hưng. Chiếc miệng xinh xắn của cô ngậm chặt lấy cặc Hưng rồi bú, cô bú điệu nghệ làm Hưng phấn khích, anh ôm lấy đầu cô mà nắc cặc của mình mạnh vào miệng cô làm cho nước miếng của Hương chảy ra hai bên mép nhìn trong rất dâm dục



Để Hương bú một hồi Hưng dứt cặc khỏi miệng Hương ra rồi vỗ nhẹ vào mông cô. Hương hiểu ý cô liền quay mông lại phía sau để Hưng chơi doggy mình. Hưng cầm cặc quệt mất cái vào mép lồn Hương rồi lựa trúng lỗ mà hẩy cặc vào. Cặc Hưng chui tọt vào lồn Hương, cảm giác đầu tiên Hưng cảm nhận được là lồn cô rất ấm, trơn và nó rất là bót. Hưng phải rít lên

hưng: trời ơi… đúng là như tôi suy nghĩ… lồn em địt đã quá…

Hương: ahh haaa uhhh

Hưng rút cặc ra chậm rãi rồi đóng mạnh vài cái làm Hương sướng điên lên, lồn cô co bóp dữ dội. Hưng địt chậm mấy cái để làm quen với lồn Hương, khi đã quen rồi thì anh tăng tốc nắc nhanh dần. Hương thì ú ớ nhưng miệng vẫn nói những cô giả nai

hương: đừng mà…dừng lại đi…uhhh uhhh dừng lại

Hưng: đã có ai nói với em là lồn em rất tuyệt chưa

Hương: hả?

Hưng: nếu em không thích thì a sẽ dừng lại?

Hưng rút cặc ra gần hết chỉ để lại đầu khấc trong lồn Hương rồi đứng im. Cơ lồn trong Hương siết lại. Cô nói không nhưng lồn cô lại nói có, không biết phải chọn lựa ra sao. Cô ậm ừ để cho qua mọi chuyện và cô cũng muốn cảm nhận cơn sướng này. Từ lúc Dũng đi cô đã có được trận làm tình và nào ra hồn đâu. Nam thì chỉ được vài phút là ra rồi. Thôi cứ sướng đã vậy

hương: không…ý tôi là anh đừng dừng lại- hương đưa hai tay ra sau khẽ vạch lồn ra

Hưng nhìn Hương rồi cười khểnh lên mà nắc mạnh cặc vào. Hương rên lên

hương: uhhh cặc anh vào nút cán rồi…

Hưng: em vừa nói tôi dừng lại, giờ lại bảo tôi đừng dừng lại… ý em là sao…

Hương: ý của em là anh cứ địt mạnh vào lồn em đi

Hưng: em đúng là một người phụ nữ tuyệt vời đó

Hưng ôm lấy hai bên hông Hương làm điểm vững rồi anh dập mạnh cặc từ phía sau. Hương hưởng ứng cơn sướng bằng cách ưỡn mông về sau cùng với nhịp dập của Hưng và tay cô xoa lấy đầu ti đnag cứng ngắc của mình rồi há miệng thở dốc. Tay cô bám chặt vào tường rồi suy nghĩ



“ ahhh mình đang làm gì thế này?? Mình và làm việc này vì ai?? Mình sướng quá?? Ahhh mình thèm cảm giác này??? Ahhh “”



Một tay Hưng túm lấy đầu Hương kéo về sau, một tay bấm lấy đầu ti Hương mà nắc

hưng: nhìn gương mặt sung sướng của em lúc này. Nó thật là gợi dục. Cả cặp vú của em nữa, nó cứng ngắc rồi này

Hưng rút cặc ra rồi bảo Hương quay mặt về phía mình. Hương dạng chân sang hai bên chờ đợi. Hưng cầm cặc nắc mạnh vào lồn Hương “ ót” khiến người cô hơi xô về sau một chút. Hưng hơi ươn người lên phía trước, mặt anh sát mặt Hương nói nhỏ

Hưng: anh thích nhìn em như thế này

Chưa kịp nói dứt câu Hưng hôn lấy cặp môi Hương. Hương hơi bật ngờ với nụ hôn này nhưng cô cũng hé miệng ra đón nhận lưỡi Hưng trườn vào khoang miệng mình mà nút lưỡi. Vừa nút lưới Hưng vừa nắc cặc vào lồn làm Hương tê dại, gương mặt cô ngệt đi vì sướng

hưng: biểu cảm của em làm người khác nứng cặc đấy Hương ạ

Hương: ahh ohhh ahhh uhhh

Hưng: cặc anh hay cặc chồng em tuyệt hơn hả?

Hương: anh đưng hỏi như vậy. Em không trả lời đâu

Hưng: của anh hah của chồng em? Trả lời đi

Hương: ahhh sướng quá, sướng lồn quá- cô rên lên để tránh câu hỏi của Hưng

Hưng: anh hiểu rồi. Vậy anh bắn vào trong chắc cũng không sao đâu nhỉ

Hương: không…không…

Hưng cầm hai chân Hưng đẩy lên cao để cô có thể nhìn thấy cặc anh đang địt vào lồn mình

hưng: mở to mắt ra mà nhìn anh bắn vào lồn em này

Hương: không.. đừng bắn vào trong em… đừng

Hưng: ahhhh cặc anh đang co giật như điên rồi. Anh ra đâyyyy

Hương: ahhhh

Hưng đóng hơn chục cái nút cán rồi cặc Hưng căng lên mà bắn tinh vào lồn Hương, từng dòng tinh ấm bắn sâu vào bên trong. Hương cảm nhận được tinh của Hưng. Cô rên lên trong vô vọng

hương: đừng bắn bên trong em mà… uhhh

Lúc cô rên cũng là lúc lồn cô co giật mà ra. Cô lên đỉnh cùng với Hưng. Cô đón nhận từng đợt xuất tinh của Hưng vào sâu trong lồn cô. Hưng thở hổn hển rồi rút cặc ra, tinh cũng chảy ra theo. Nó chảy dọc khe lồn xuống tới tận đít Hương. Hưng lấy khăn lau cặc mình rồi chỉnh lại quần áo, mở cửa đi ra ngoài mặc kệ Hương nằm ngồi thở hổn hển với cái lồn rỉ tinh của mình…
 

Vuongtieuthie

Sắp Làm Checker
27/2/19
432
253
62
46
Tphcm
VND
0
Tín dụng
2,093
Chương 25



Buổi chiều. Trên đường về. ánh mắt nhìn thẳng vào dòng xe trước mặt nhưng đầu óc không còn tập trung vào đèn đỏ, làn đường hay còi xe.



Những câu nói của Hưng như vẫn văng vẳng bên tai. Những tấm ảnh ấy cô biết chúng không còn là bí mật. Nhưng cô cũng biết, mọi chuyện giờ không còn nằm ở việc lộ hay không lộ. Mà nằm ở cách cô đối diện.



“Mình đã đi xa đến mức này, còn gì để giấu nữa?”

“Mình sợ điều gì? Dũng? Nam? Hay bản thân mình?”



Chiếc xe chậm chậm dừng bên vệ đường, Hương nhắm mắt lại. Một khoảnh khắc yên tĩnh trong chính sự hỗn loạn.



Cô nhận ra điều khiến cô hoang mang nhất, không phải là chuyện bị ai đó phát hiện.Không phải là những tấm ảnh.Không phải là sếp Hưng. Mà là Nếu Hưng biết, liệu còn ai đã biết? Liệu những giới hạn cô và Dũng, cô và Nam, tưởng như riêng tư, có thật sự được giữ lại cho riêng họ?



“Đây là cuộc chơi mình tự bước vào. Vậy phải đi tiếp, bằng chính cái đầu tỉnh táo.”

“Dũng sẽ không bảo vệ mình khỏi miệng đời.”

“Nam… đã chấp nhận, nhưng không có nghĩa anh ấy chịu được tất cả.”



Hương mở mắt, thở dài.



Cô về thẳng nhà, không nhắn cho Nam biết. Không kể. Không giải thích.

Chỉ nấu cơm, dọn dẹp, cắm hoa… như mọi ngày.

Nhưng trong lòng, cô đã rõ một điều:



Đã đến lúc, chính cô phải làm chủ ván cờ này. Không còn ai có thể thay cô nghĩ thay cô nữa. Không Dũng, không Nam, không Hưng.



Buổi tối. Trong căn nhà nhỏ.



Tiếng chìa khóa tra vào ổ cửa vang lên rất khẽ. Nam về sớm hơn thường ngày.

Anh bước vào, thấy đèn bếp sáng, mùi canh nóng, tiếng cơm sôi lục bục, dáng Hương ngồi quay lưng nơi bàn ăn, vẫn chiếc váy ngủ mỏng nhẹ, tóc buông hờ.



Tất cả đều… bình thường.

Nhưng chính cái bình thường ấy, Nam lại cảm thấy trong lòng có gì đó khác lạ.



  • Nam: Anh về rồi
Nam nói, nhẹ như không.



Hương quay lại, cười rất hiền:



  • Hương: Em biết


Họ ăn cơm cùng nhau. Vẫn là canh rau, đĩa cá rim, cơm nóng. Vẫn là đôi đũa quen thuộc.

Nam kể vài câu chuyện nhỏ về công trình, về mấy cậu thợ tranh nhau thuốc lá, về con đường đang làm dở.

Hương nghe, gật đầu, mỉm cười. Đáp lại rất dịu dàng.



Nhưng suốt bữa cơm, có một điều Nam nhận ra rất rõ: Hương hôm nay rất lặng. Không buồn, không vui, không căng thẳng. Chỉ là… đang nghĩ gì đó rất xa.



Sau bữa cơm, Hương dọn dẹp như mọi ngày. Nam không hỏi. Anh nhìn dáng vợ lau bàn, rửa bát, lau khô tay bằng chiếc khăn quen thuộc mọi thứ đều bình dị, nhưng lại mang cảm giác chuẩn bị cho một bước ngoặt.



Khi Hương đi ngang qua, Nam nắm tay cô rất nhẹ.



  • Nam: Em sao thế?


Hương siết tay anh một chút, rồi mỉm cười:



  • Hương: Không sao cả. Chỉ là… em nghĩ ngày mai mình sẽ làm vài việc em cần làm. Để dọn sạch mọi chuyện


Nam không hỏi thêm.

Bởi trong ánh mắt Hương, anh thấy rõ: cô ấy đã quyết rồi. Một quyết định lặng lẽ, chín muồi. Không cần nói ra nữa.



Tối hôm đó, hai người nằm cạnh nhau, tay nắm tay. Không ai ngủ vội.

Ngoài kia thành phố lặng lẽ.

Trong này, lòng người cũng đang lặng lẽ bước qua một ranh giới khác.



Sáng hôm sau.



Hương mặc chiếc váy công sở đơn giản, gọn gàng, chỉn chu. Màu be nhẹ nhàng, không phô trương, nhưng đủ để khiến cô nhìn vào gương và nhắc nhở mình:



“Hôm nay, không được yếu lòng.”



Cô tới công ty đúng giờ, gật đầu chào đồng nghiệp như thường lệ. Trong thang máy, trong ánh mắt vài người lướt qua, cô bỗng thấy ánh nhìn khác đi. Nhưng Hương hiểu, dù có ai biết, hay chỉ là tò mò, thì cũng không quan trọng bằng việc hôm nay cô sẽ đối diện với ai.



Tầng 6. Phòng Giám Đốc. Cửa khép hờ.

Cô gõ nhẹ.



  • Hưng: Mời vào
Giọng Hưng vẫn trầm, vẫn lịch thiệp như mọi lần. Nhưng trong ánh mắt nhìn cô, không còn vẻ khách sáo.



Hương ngồi xuống, không chờ mời.



  • Hương: Anh muốn gì, cứ nói thẳng


Hưng dựa lưng vào ghế, nở một nụ cười vừa đủ lịch sự, vừa đủ để cô hiểu: mọi điều hôm qua chỉ mới là khởi đầu.

  • Hưng: Tôi chỉ muốn nhắc cô thôi. Những gì tôi có… không chỉ là vài bức ảnh. Nếu cô muốn, tôi sẽ xoá hết. Còn nếu không, thì tôi cũng không dại gì mà làm rùm beng. Nhưng cô hiểu ý tôi chứ?


Hương nhìn thẳng:



  • Hương: Ý anh là gì?”


  • hưng: được rồi. Vào thẳng vấn đề nhé. Cả cô và Dũng đều có gi ăn đình riêng và công việc. Tôi biết cả hai không muốn mất đi những gì mình đang có hiện tại
  • Hương: anh nói đúng
  • Hưng: với hoàn cảnh của cô bây giờ, thực sự nó rất là khó khăn đấy. Nhưng cô yên tâm, tôi là một người kín tiếng. Nên chuyện của cô và Dũng tôi sẽ không nói cho bất kỳ ai biết
  • Hương: anh chắc chứ
  • Hưng: tất nhiên chúng ta sẽ có vài thoả thuận rồi
  • Hương: thoả thuận gì
  • Hưng: ôk. Rất thẳn thắn. Vậy tôi nói luôn. Tôi muốn cô và tôi có một mối quan hệ ngoài luồng, tất nhiên k phải là đồng nghiệp, cô không cần phải lo đâu. Chúng ta chỉ như người tình thôi
  • Hương: nhưng…
  • Hưng: tất nhiên là cô có thể chọn không đồng ý. Nhưng tôi k giám chắc mình sẽ giữ kín được chuyện này mãi đâu
  • Hương: tôi…
Hưng thấy Hương nhưn nhường nên anh càng lấn tới nữa

hưng: tôi gọi cô lên đây để đưa ra cho cô những lựa chọn. Và lựa chọn như nào thì là do cô. Cô thử nghĩ xem, gia đình, đồng nghiệp biết cô ngoại tình và với người đàn ông đã có gia đình mà lại là sếp của cô nữa. Thì cô nghĩ sao, sau này cô sẽ không xin việc được ở đâu trong cái nghành này đâu?

Hương đập tay xuống bàn, mặt cúi xuống

hương: tôi đồng ý. Làm ơn. Anh đừng có đem chuyện này ra ngoài

Hưng cười khểnh nham hiểm, tay anh ta đặt lên đùi Hương mà xoa

hưng: tôi muốn chúng ta có một buổi gặp thân mật ở khách sạn. Nhưng cô phải nhớ một điều, nơi gặp mặt phải được giữ bí mật, vì vậy cô không được nói với ai, kể cả chồng cô

Hương: tôi biết điều đó

Hưng: vậy cô có thể về phòng được rồi

Hương: cảm ơn anh. Tôi muốn chúng ta cứ giữ mãi mấy bí mật này với nhau

Nói xong hương quay người bước ra cửa đi một mạch tới thang máy mà không ngoái lại nhìn. Cô biết sắp tới đây mình sẽ phải chịu rất nhiều sóng gió ập tới, cô hơi bâng khâng trong suy nghĩ, cô muốn chuyện này chấm dứt, muốn quay về với Nam, với các con và cả với Dũng. nhưng hiện tại cứ tát vào mặt cô những cú tát thật đau để cô tỉnh lại



Một người phụ nữ như Hương có một cái tôi rất lớn mà giờ đây phải nhún nhường trước một thế lực hắc ám mà cô không thể chiến đấu với nó được, cô không đủ sức, ai sẽ là người giúp cô đây, chắc là chỉ có cô mà thôi



Cô vùi đầu vào công việc để quên đi những suy nghĩ nặng nề trong đầu mà quên đi bây giờ đang là giờ nghỉ trưa. Nhìn đồng hồ đã là 12h10p rồi. Đáng lẽ cô phải đi ăn từ 15p trước rồi, mọi người trong phòng cũng đã đi ăn hết rồi, chỉ còn lại cô với thực tại. Hương chợt giật mình vì tin nhắn điện thoại. Là Hưng. Không biết anh ta sẽ giở trò quái quỷ gì nữa. Cô mở tin nhắn ra đọc

hưng: tôi muốn nhìn cặp vú của cô

Hương đỏ mặt, ở đây là công ti mà hắn giám bắt mình làm trò đó ư, ngững ngự một hồi cô nhắn lại

hương: ở đây là công ti đấy?

Hưng: giờ nghỉ trưa. Mọi người không có ở đây. Cô có thể vào wc

Đọc tin nhắn mà Hương không thể lấy thêm lý do nào để từ chối nữa. Cô đi vào nhà wc, cô nhìn trước, ngó sau xem có ai không rồi mới yên tâm đi vào. Cô đóng cảnh của cẩn thận rồi vén áo lên chụp một kiểu ảnh lộ vú rồi gửi cho Hưng

hương: vừa lòng anh chưa

Hưng: tốt, tiếp theo là cái lồn của cô. Tôi muốn xem

Hương lột chiếc váy xuống, cởi bỏ quần lót. Cô ngồi lên bệt, dạng hai chân lên rồi chụp một bức ảnh cận cảnh lồn cô rồi gửi cho Hưng

hương: như vậy đã được chưa?

Gửi tin nhắn xong cô ngồi trong wc 5p mà không thấy tin nhắn hồi âm gì, hương định kéo quần lót lên thì từ phía ngoài có tiếng gõ cửa và tiếng nói nhỏ

hưng: mở cửa ra cho tôi

Hương: mở ra làm gì? Anh đinh làm gì tôi?

Hưng: cô cứ mở ra đi

Hương nghe, tay cô đưa lên tay lên tay khoá. Cánh cửa mở ra, đứng trước mặt Hương là Hưng. Anh đi vào trong khoá cửa lại rồi tay anh xoa nhẹ lên cặp vú của Hương. Hương lấy tay che cặp vú lại nói

hương: này. Anh định làm gì vậy? Đây là công ti đó? Lỡ có ai đi ngang qua thì sao?

Hưng cười khểnh rồi gạt tay Hương ra mà bóp vú

hưng: như vậy thì càng kích thích hơn thôi

Hưng vừa nói vừa bóp vú, mặt anh ghé sát vào mép lồn Hương rồi hít một hơi dài. Hương ôm lấy đầu Hưng khẽ đẩu ra

hương: sao cơ?

Hưng: cái mùi này khiêu gợi lắm đấy

Nói rồi Hưng nhè lưỡi liếm dọc khe lồn Hương làm Hương rên lên

hương: ahh. Không. Đừng làm như vậy?

Hương cứ ngồi đó, chân cô dạng sang hai bên. Hưng cứ thế mà bú lồn cô, vừa bú Hưng vừa lấy tay miết vào hạt le làm cho hạt le của Hương phồng to lên. Rồi Hưng nhả lồn Hương ra, anh đưa hai ngón tay chọc vào lồn Hương mà móc, tiếng móc cùng tiếng nước nhờn phát ra “ ọc ọc” vừa móc tay Hưng vừa miết vào hạt le làm Hương kích thích



Bị Hưng kích thích nên Hương dần cảm thấy sướng hơn. Cô tự đặt câu hỏi trong suy nghĩ của mình. “ Chuyện gì đang xảy ra vậy…? Tình hình thế này mà mình có thể hứng được sao…? Chuyện gì với mình vậy? Tâm trí mình đang mờ đi?



Trong lúc Hương đang tự hỏi mình thì Hưng tăng tốc độ móc lên làm cho Hương càng ngày càng sướng. Khoái cảm tăng lên rồi cơ thể Hương run lên và miệng cô rên

hương: ahhh

Hương ra. Cô ra trong tỉnh cảnh hết sức éo le như này, quả thực là điều mà cô chưa hề nghĩ tới. Nước nhờn chảy ra ướt đẫm tay Hưng. Hưng rút tay ra rồi nhìn cô trầm trồ

hưng: trời ơi. Chuyện gì vậy? Tôi vừa mới móc mà cô đã ra rồi sao?

Nói rồi Hưng đứng dậy dí sát con cặc vào má Hương. Hương đoán được ý nên cô há miệng ra đón lấy con cặc Hưng. Chiếc miệng xinh xắn của cô ngậm chặt lấy cặc Hưng rồi bú, cô bú điệu nghệ làm Hưng phấn khích, anh ôm lấy đầu cô mà nắc cặc của mình mạnh vào miệng cô làm cho nước miếng của Hương chảy ra hai bên mép nhìn trong rất dâm dục



Để Hương bú một hồi Hưng dứt cặc khỏi miệng Hương ra rồi vỗ nhẹ vào mông cô. Hương hiểu ý cô liền quay mông lại phía sau để Hưng chơi doggy mình. Hưng cầm cặc quệt mất cái vào mép lồn Hương rồi lựa trúng lỗ mà hẩy cặc vào. Cặc Hưng chui tọt vào lồn Hương, cảm giác đầu tiên Hưng cảm nhận được là lồn cô rất ấm, trơn và nó rất là bót. Hưng phải rít lên

hưng: trời ơi… đúng là như tôi suy nghĩ… lồn em địt đã quá…

Hương: ahh haaa uhhh

Hưng rút cặc ra chậm rãi rồi đóng mạnh vài cái làm Hương sướng điên lên, lồn cô co bóp dữ dội. Hưng địt chậm mấy cái để làm quen với lồn Hương, khi đã quen rồi thì anh tăng tốc nắc nhanh dần. Hương thì ú ớ nhưng miệng vẫn nói những cô giả nai

hương: đừng mà…dừng lại đi…uhhh uhhh dừng lại

Hưng: đã có ai nói với em là lồn em rất tuyệt chưa

Hương: hả?

Hưng: nếu em không thích thì a sẽ dừng lại?

Hưng rút cặc ra gần hết chỉ để lại đầu khấc trong lồn Hương rồi đứng im. Cơ lồn trong Hương siết lại. Cô nói không nhưng lồn cô lại nói có, không biết phải chọn lựa ra sao. Cô ậm ừ để cho qua mọi chuyện và cô cũng muốn cảm nhận cơn sướng này. Từ lúc Dũng đi cô đã có được trận làm tình và nào ra hồn đâu. Nam thì chỉ được vài phút là ra rồi. Thôi cứ sướng đã vậy

hương: không…ý tôi là anh đừng dừng lại- hương đưa hai tay ra sau khẽ vạch lồn ra

Hưng nhìn Hương rồi cười khểnh lên mà nắc mạnh cặc vào. Hương rên lên

hương: uhhh cặc anh vào nút cán rồi…

Hưng: em vừa nói tôi dừng lại, giờ lại bảo tôi đừng dừng lại… ý em là sao…

Hương: ý của em là anh cứ địt mạnh vào lồn em đi

Hưng: em đúng là một người phụ nữ tuyệt vời đó

Hưng ôm lấy hai bên hông Hương làm điểm vững rồi anh dập mạnh cặc từ phía sau. Hương hưởng ứng cơn sướng bằng cách ưỡn mông về sau cùng với nhịp dập của Hưng và tay cô xoa lấy đầu ti đnag cứng ngắc của mình rồi há miệng thở dốc. Tay cô bám chặt vào tường rồi suy nghĩ



“ ahhh mình đang làm gì thế này?? Mình và làm việc này vì ai?? Mình sướng quá?? Ahhh mình thèm cảm giác này??? Ahhh “”



Một tay Hưng túm lấy đầu Hương kéo về sau, một tay bấm lấy đầu ti Hương mà nắc

hưng: nhìn gương mặt sung sướng của em lúc này. Nó thật là gợi dục. Cả cặp vú của em nữa, nó cứng ngắc rồi này

Hưng rút cặc ra rồi bảo Hương quay mặt về phía mình. Hương dạng chân sang hai bên chờ đợi. Hưng cầm cặc nắc mạnh vào lồn Hương “ ót” khiến người cô hơi xô về sau một chút. Hưng hơi ươn người lên phía trước, mặt anh sát mặt Hương nói nhỏ

Hưng: anh thích nhìn em như thế này

Chưa kịp nói dứt câu Hưng hôn lấy cặp môi Hương. Hương hơi bật ngờ với nụ hôn này nhưng cô cũng hé miệng ra đón nhận lưỡi Hưng trườn vào khoang miệng mình mà nút lưỡi. Vừa nút lưới Hưng vừa nắc cặc vào lồn làm Hương tê dại, gương mặt cô ngệt đi vì sướng

hưng: biểu cảm của em làm người khác nứng cặc đấy Hương ạ

Hương: ahh ohhh ahhh uhhh

Hưng: cặc anh hay cặc chồng em tuyệt hơn hả?

Hương: anh đưng hỏi như vậy. Em không trả lời đâu

Hưng: của anh hah của chồng em? Trả lời đi

Hương: ahhh sướng quá, sướng lồn quá- cô rên lên để tránh câu hỏi của Hưng

Hưng: anh hiểu rồi. Vậy anh bắn vào trong chắc cũng không sao đâu nhỉ

Hương: không…không…

Hưng cầm hai chân Hưng đẩy lên cao để cô có thể nhìn thấy cặc anh đang địt vào lồn mình

hưng: mở to mắt ra mà nhìn anh bắn vào lồn em này

Hương: không.. đừng bắn vào trong em… đừng

Hưng: ahhhh cặc anh đang co giật như điên rồi. Anh ra đâyyyy

Hương: ahhhh

Hưng đóng hơn chục cái nút cán rồi cặc Hưng căng lên mà bắn tinh vào lồn Hương, từng dòng tinh ấm bắn sâu vào bên trong. Hương cảm nhận được tinh của Hưng. Cô rên lên trong vô vọng

hương: đừng bắn bên trong em mà… uhhh

Lúc cô rên cũng là lúc lồn cô co giật mà ra. Cô lên đỉnh cùng với Hưng. Cô đón nhận từng đợt xuất tinh của Hưng vào sâu trong lồn cô. Hưng thở hổn hển rồi rút cặc ra, tinh cũng chảy ra theo. Nó chảy dọc khe lồn xuống tới tận đít Hương. Hưng lấy khăn lau cặc mình rồi chỉnh lại quần áo, mở cửa đi ra ngoài mặc kệ Hương nằm ngồi thở hổn hển với cái lồn rỉ tinh của mình…
Tiếp đi bác ơi. Em Hương chịch khắp thiên hạ luôn quá
 
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

Bài viết liên quan