Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Và tôi đã ngoại tình

Lượt xem: 98582

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 16



ngày hôm đó mọi thứ không còn là giông bão. Không phải vì nỗi đau đã biến mất, mà vì cả ba Nam, Hương và Dũng đã thôi cố phủ nhận những gì thật sự tồn tại giữa họ.



Nam và Hương vẫn sống bên nhau, như những người bạn đời từng trải qua quá nhiều biến cố. Ánh mắt họ nhìn nhau không còn chất vấn, không còn oán giận, mà mang một thứ hiểu nhau đến tận cùng: đây là sự lựa chọn, và đây cũng là giới hạn cuối cùng của trái tim.



Buổi sáng, Hương vẫn rót cho Nam tách trà, đặt trước mặt anh như thói quen bao năm. Nam vẫn mỉm cười cảm ơn cô, ánh mắt dịu đi, dù sâu trong đó còn bao nhiêu lớp sóng ngầm. Với Dũng, mọi cuộc gặp không còn là bí mật, không còn lén lút. Nam biết, Hương biết, và họ hiểu rằng bằng cách nào đó, họ đang giữ cho mối quan hệ này một thứ trật tự mong manh, để không ai phải giả vờ nữa.



Những bữa cơm vẫn diễn ra. Những câu chuyện vẫn được kể. Nhưng tất cả đã đổi khác. Không phải bằng lời, mà bằng những ánh nhìn, những im lặng kéo dài, thứ im lặng chứa đầy chấp nhận, và cũng đầy tiếc nuối cho một thời không thể quay lại. Và rồi, họ sống như thế. Trong một cuộc tình tay ba, mà tất cả đều mang những vết thương đã học cách cùng nhau giữ gìn, để nó không vỡ toang thêm lần nào nữa.



Buổi trưa Căn nhà chìm trong ánh nắng vàng. Gió ngoài hiên khẽ lay những tán cây, tạo thành thứ âm thanh mơ hồ. Hương đứng bên cửa sổ, quay lưng lại phía Nam. Giọng cô vang lên, cố giữ sự nhẹ nhàng nhưng vẫn không che giấu được thoáng bối rối:



  • Hương: Anh… Dũng nói 3 hôm nữa anh ấy sẽ bay lại Đà Nẵng. Anh ấy… sẽ ở lại đây, hai hôm thôi.


Nam ngồi bất động trên ghế, ngón tay khẽ gõ nhịp chậm trên bàn gỗ, ánh mắt nhìn vào khoảng không trước mặt. Một lát, anh quay sang nhìn Hương. Không oán trách. Không ngạc nhiên. Chỉ còn sự mệt mỏi hiện lên trong ánh mắt sâu thẳm.



Anh gật đầu rất khẽ, như thể chính anh cũng không muốn nghe giọng mình lúc này. “Anh hiểu. Cứ để mọi thứ như em muốn.”



Không gian giữa họ im lặng đến nghẹt thở. Hương quay lại, nhìn Nam. Trong lòng cô trào lên cảm giác xót xa. Cô thấy rõ: mỗi lần cô nói về Dũng, ánh mắt Nam lại trĩu xuống thêm một phần. Nhưng chính sự dịu dàng cam chịu ấy của Nam lại càng khiến lòng cô day dứt.



Nam đứng dậy, bước ra ban công nhà, lặng lẽ châm điếu thuốc, thứ anh hiếm khi động đến, trừ những lúc chẳng còn biết lấy gì để lấp khoảng trống trong lòng.



Gió thu thổi lạnh. Nhưng hơi lạnh đó không bằng cơn gió đang lùa qua trái tim anh, nơi vừa chấp nhận, vừa tan vỡ từng chút một.





17h00 chiều. Tiếng chuông cửa vang lên. Căn nhà vốn im ắng bỗng trở nên căng thẳng đến lạ. Hương vội bước ra mở cửa. Dũng đứng đó, nụ cười thoáng qua trên môi, nhưng ánh mắt dừng lại trên bóng Nam phía sau.



  • Dũng: Chào Nam– Dũng nói, giọng cố giữ tự nhiên, tay xách chiếc túi nhỏ.


Nam đứng dậy, gật đầu nhẹ, môi mím lại như cố tìm một câu xã giao, nhưng rồi chỉ buông ra được một câu ngắn:

  • nam: Ừ, vào đi.


Dũng bước vào, không khí trong nhà như đặc quánh. Họ ngồi xuống bàn trà. Tiếng rót nước vang lên rất khẽ, nhưng trong im lặng ấy, từng tiếng nhỏ cũng trở nên rõ rệt. Hương cố gắng cười, dẫn chuyện về công việc, về chuyến đi của Dũng, nhưng giọng cô không giấu nổi sự gượng gạo.



Nam ngồi đối diện, tay siết nhẹ tách trà, ánh mắt nhìn Dũng, rồi lại nhìn đi nơi khác. Trong lòng anh, mỗi câu chuyện, mỗi nụ cười lúc này chỉ càng nhắc anh về giới hạn mong manh của sự chấp nhận.



Dũng cũng cảm nhận rõ điều đó. Ánh mắt anh đôi lúc dừng lại nơi Nam, như muốn nói gì đó, nhưng rồi lại thôi, chỉ khẽ nhấp ngụm trà, cố giữ bầu không khí không quá nặng nề.



Bữa cơm tối dọn ra, đơn giản thôi mà vài món quen thuộc mà Hương vẫn hay nấu. Ánh đèn vàng dịu phủ xuống bàn ăn, phủ luôn lên bầu không khí lặng lẽ giữa ba người.



Dũng ngồi bên Hương. Giữa những câu chuyện lặt vặt về công việc, về chuyến đi, thỉnh thoảng anh đặt tay lên mu bàn tay Hương, hoặc nhẹ nhàng gắp cho cô một miếng thức ăn. Những cử chỉ ấy, tự nhiên với họ, nhưng lại vang lên như một hồi chuông trong lòng Nam.



Nam ngồi đối diện, mắt nhìn xuống bát cơm. Anh lặng lẽ nhai từng miếng, miệng cố nuốt trôi vị đắng nghẹn lại ở cổ họng. Mỗi cái chạm tay, mỗi ánh mắt dịu dàng giữa Dũng và Hương như một mũi kim len lỏi vào tim anh, nhắc anh về thực tại mà chính anh đã mở cửa đón vào.



Dũng đôi khi liếc nhìn Nam, trong mắt thấp thoáng một chút dè chừng, nhưng cũng có cả sự tự nhiên của người đã được cho phép. Hương thì tránh ánh mắt Nam, như sợ nhìn vào đó sẽ thấy nỗi đau mà cô không muốn đối diện.



Nam rót cho mình ly nước, tay hơi run nhưng anh cố giấu. Anh ngẩng lên, gượng cười:

  • nam:Mọi người ăn đi, đừng khách sáo


Giọng anh nhẹ, như gió lướt qua, nhưng lại đủ làm không khí bàn ăn càng trở nên nặng trĩu.



Và rồi, bữa cơm tiếp tục trong im lặng. Mỗi người đều có những suy nghĩ không thốt thành lời. Với Nam, từng khoảnh khắc nhìn Dũng và Hương bên nhau trong chính căn nhà của mình, chính căn bếp từng chỉ có anh và cô, là từng lần anh tự nhắc nhở bản thân: Đây là lựa chọn. Đây là giới hạn của chính mình.



Bữa cơm kết thúc trong im lặng. Nam đứng dậy trước, bước vào phòng ngủ, nhưng không khép hẳn cửa. Anh để cánh cửa hé một khoảng vừa đủ, từ đó ánh đèn bếp hắt vào thành một vệt dài trên nền nhà.



Anh ngồi xuống mép giường, mắt dán vào khe cửa. Từ nơi ấy, anh nhìn thấy Hương và Dũng trong gian bếp, nơi từng chỉ là không gian của riêng anh và cô.



Hương đứng bên bồn rửa, tay thoăn thoắt xoa bọt lên từng chiếc đĩa. Dũng bên cạnh, cẩn thận tráng bát, lau khô rồi xếp gọn. Họ vừa làm vừa trao nhau những ánh nhìn say đắm, như quên mất rằng có người đang chứng kiến.



Thi thoảng, tay họ chạm nhẹ, thoáng thôi, nhưng đủ để cả hai dừng lại, nhìn vào mắt nhau, rồi môi chạm môi trong một nụ hôn ngắn, vụng trộm nhưng đắm say.



Nam thở mạnh, lồng ngực phập phồng. Tim anh đập nhanh, nhói từng nhịp. Anh siết chặt tay vào mép giường, như bấu víu lấy thực tại mong manh đang chực tan vỡ.



Hương rửa xong, quay ra lau bàn. Dũng không nói gì, chỉ bước lại gần, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy cô. Hương khẽ dựa vào anh, nhắm mắt lại, môi nở một nụ cười nhỏ, nụ cười mà đã lâu Nam không thấy trên gương mặt cô khi ở bên mình.



Trong căn phòng ngủ tối lặng, Nam ngồi bất động. Từ khe cửa, anh nhìn thấy tất cả. Nhưng cũng chính qua khe cửa ấy, anh cảm nhận rõ hơn bao giờ hết: giữa anh và Hương, đã có một khoảng trống không gì lấp đầy.



Tiếng nước bắt đầu róc rách vang lên sau cánh cửa phòng tắm. Ánh đèn mờ hắt ra qua khe cửa khép hờ, hòa vào không gian yên tĩnh của căn nhà. Nam ngồi trên mép giường, lặng lẽ nhìn về phía ấy. Anh nghe rõ tiếng Dũng và Hương trò chuyện, giọng họ tự nhiên, thoải mái như những người đã cùng nhau đi qua ranh giới mà không cần che giấu.



Trong phòng tắm, tiếng nước đổ xuống, tiếng cười khẽ vang lên, thỉnh thoảng xen lẫn những câu nói nhỏ, ấm áp. Một khoảnh khắc, tiếng Hương vang lên như thì thầm:

  • Hương: Anh nhẹ tay thôi, em nhột đấy…


Rồi tiếng Dũng bật cười, đáp lại điều gì đó mà Nam không nghe rõ, nhưng đủ để tưởng tượng ra hình ảnh hai người quấn quýt, tay kề tay, cùng nhau tắm rửa như một đôi vợ chồng thực sự.



Nam nhắm mắt lại, lắng nghe tất cả. Trong lòng anh, mọi cảm xúc đan xen: ghen tuông, đau đớn, nhưng cũng có cả sự bình thản kỳ lạ như người đã bước quá xa để còn đường quay lại.



Tiếng nước vẫn chảy, hòa vào tiếng mưa ngoài hiên. Trong căn nhà ấy, không còn gì để che giấu.



Tiếng nước trong phòng tắm tắt dần. Một lát sau, cánh cửa phòng tắm mở ra, hơi nước ấm phả ra ngoài, mang theo mùi xà phòng thoang thoảng.



Dũng và Hương bước ra trên người họ quấn khăn tắm, tóc còn đọng những giọt nước li ti. Cả hai cười nói với nhau nhỏ nhẹ, tự nhiên như thể sự hiện diện của Nam là điều bình thường trong không gian ấy.



Nam vẫn ngồi im trên mép giường, ánh mắt dừng lại nơi họ thoáng chốc, rồi lại nhìn đi nơi khác. Trong lòng anh, mọi thứ như bị níu lại ở cổ họng, lời muốn nói, cảm xúc muốn bật ra nhưng cuối cùng, anh chỉ im lặng.



Dũng bước ngang qua Nam, vai hơi chạm vào anh, ánh mắt như thoáng dò xét, rồi lại dịu đi thành một cái gật nhẹ, như thay lời cảm ơn, hay một lời xin lỗi không bao giờ nói thành.



Hương khẽ liếc Nam, trong mắt cô có thoáng chút xót xa. Cô bước lại, đặt nhẹ tay lên vai anh, rất khẽ, như để nhắc anh rằng cô vẫn ở đây, dù khoảng cách giữa họ đã không còn như xưa.



Không ai nói gì. Chỉ có tiếng mưa đêm ngoài hiên vẫn rơi đều. Trong ngôi nhà nhỏ, không gian lặng đi nhưng chính sự lặng im ấy lại vang lên rõ hơn ngàn lời nói.



Dũng ngồi trên ghế, mái tóc ướt rũ xuống trán. Hương đứng trước mặt anh, tay cầm máy sấy tóc, luồng gió ấm thổi qua những lọn tóc còn ẩm. Dũng ngẩng lên nhìn Hương, nở một nụ cười thoải mái, tay vòng nhẹ ra sau ôm lấy eo cô. Hương hơi khựng lại trong khoảnh khắc ngượng ngùng ấy, rồi cũng mỉm cười, tay vẫn đưa máy sấy nhịp nhàng qua mái tóc anh.



Tiếng máy sấy tóc đều đều vang lên, hòa với tiếng mưa ngoài hiên. Không cần lời nói, cử chỉ của họ đã đủ khiến khoảng cách giữa hai người như tan biến.



Nam lặng lẽ nhìn. Ánh mắt anh dừng lại trên hình ảnh ấy: Hương, với nụ cười mà anh đã từng yêu biết bao; Dũng, với cái ôm nhẹ nhàng mà anh chẳng thể ngăn cản.



Trong lòng Nam, từng nhịp tim đập như nhắc anh rằng mình đang dõi theo thứ tình cảm đã vượt khỏi tầm tay. Anh nuốt khan, rời mắt khỏi cảnh ấy, ngồi tựa vào thành giường, lắng nghe tiếng gió ấm từ máy sấy mà lòng lạnh đi từng phần.





Căn nhà dần trở nên tĩnh lặng khi công việc dọn dẹp kết thúc. Trên bàn, mọi thứ đã ngăn nắp. Gian bếp thơm mùi nước rửa bát và xà phòng, ánh đèn vàng hắt xuống, phủ lên cả ba một màu sắc dịu nhưng nặng nề.



Dũng khẽ ngáp, quay sang nhìn Hương, mắt ánh lên sự dịu dàng thân thuộc. Hương đáp lại bằng một nụ cười nhỏ, rồi liếc nhanh về phía Nam, như để dò xem anh đang nghĩ gì.

Dũng xếp chiếc khăn cuối cùng vào chỗ, rồi ngước nhìn Nam, giọng trầm nhưng nhẹ:

  • Dũng: Thôi, nghỉ sớm đi Nam. Mai còn nhiều việc


Nam chỉ gật đầu, không nói gì. Anh quay nằm 1 bên quay lưng về phía họ. Ở giữa là Hương, bên còn lại là Dũng. Nam nghe tiếng Hương và Dũng thì thầm trao nhau những câu nói nhẹ nhàng. Ánh đèn tắt dần. Trong bóng tối, chỉ còn tiếng mưa lẫn tiếng gió lùa qua khe cửa. Nam nằm im trên giường, mắt mở trừng trong đêm. Anh lắng nghe từng tiếng động nhỏ trong nhà, từng nhịp thở không phải của mình, từng cử chỉ nhỏ vang vọng trong phòng



Cả ba người cùng một mái nhà, nhưng lòng mỗi người như ở ba thế giới khác nhau.
 

lonlol1

Đang Bú Sữa Mẹ
15/9/24
2
1
9
25
Ha noi
VND
0
Tín dụng
6
Chương 16



ngày hôm đó mọi thứ không còn là giông bão. Không phải vì nỗi đau đã biến mất, mà vì cả ba Nam, Hương và Dũng đã thôi cố phủ nhận những gì thật sự tồn tại giữa họ.



Nam và Hương vẫn sống bên nhau, như những người bạn đời từng trải qua quá nhiều biến cố. Ánh mắt họ nhìn nhau không còn chất vấn, không còn oán giận, mà mang một thứ hiểu nhau đến tận cùng: đây là sự lựa chọn, và đây cũng là giới hạn cuối cùng của trái tim.



Buổi sáng, Hương vẫn rót cho Nam tách trà, đặt trước mặt anh như thói quen bao năm. Nam vẫn mỉm cười cảm ơn cô, ánh mắt dịu đi, dù sâu trong đó còn bao nhiêu lớp sóng ngầm. Với Dũng, mọi cuộc gặp không còn là bí mật, không còn lén lút. Nam biết, Hương biết, và họ hiểu rằng bằng cách nào đó, họ đang giữ cho mối quan hệ này một thứ trật tự mong manh, để không ai phải giả vờ nữa.



Những bữa cơm vẫn diễn ra. Những câu chuyện vẫn được kể. Nhưng tất cả đã đổi khác. Không phải bằng lời, mà bằng những ánh nhìn, những im lặng kéo dài, thứ im lặng chứa đầy chấp nhận, và cũng đầy tiếc nuối cho một thời không thể quay lại. Và rồi, họ sống như thế. Trong một cuộc tình tay ba, mà tất cả đều mang những vết thương đã học cách cùng nhau giữ gìn, để nó không vỡ toang thêm lần nào nữa.



Buổi trưa Căn nhà chìm trong ánh nắng vàng. Gió ngoài hiên khẽ lay những tán cây, tạo thành thứ âm thanh mơ hồ. Hương đứng bên cửa sổ, quay lưng lại phía Nam. Giọng cô vang lên, cố giữ sự nhẹ nhàng nhưng vẫn không che giấu được thoáng bối rối:



  • Hương: Anh… Dũng nói 3 hôm nữa anh ấy sẽ bay lại Đà Nẵng. Anh ấy… sẽ ở lại đây, hai hôm thôi.


Nam ngồi bất động trên ghế, ngón tay khẽ gõ nhịp chậm trên bàn gỗ, ánh mắt nhìn vào khoảng không trước mặt. Một lát, anh quay sang nhìn Hương. Không oán trách. Không ngạc nhiên. Chỉ còn sự mệt mỏi hiện lên trong ánh mắt sâu thẳm.



Anh gật đầu rất khẽ, như thể chính anh cũng không muốn nghe giọng mình lúc này. “Anh hiểu. Cứ để mọi thứ như em muốn.”



Không gian giữa họ im lặng đến nghẹt thở. Hương quay lại, nhìn Nam. Trong lòng cô trào lên cảm giác xót xa. Cô thấy rõ: mỗi lần cô nói về Dũng, ánh mắt Nam lại trĩu xuống thêm một phần. Nhưng chính sự dịu dàng cam chịu ấy của Nam lại càng khiến lòng cô day dứt.



Nam đứng dậy, bước ra ban công nhà, lặng lẽ châm điếu thuốc, thứ anh hiếm khi động đến, trừ những lúc chẳng còn biết lấy gì để lấp khoảng trống trong lòng.



Gió thu thổi lạnh. Nhưng hơi lạnh đó không bằng cơn gió đang lùa qua trái tim anh, nơi vừa chấp nhận, vừa tan vỡ từng chút một.





17h00 chiều. Tiếng chuông cửa vang lên. Căn nhà vốn im ắng bỗng trở nên căng thẳng đến lạ. Hương vội bước ra mở cửa. Dũng đứng đó, nụ cười thoáng qua trên môi, nhưng ánh mắt dừng lại trên bóng Nam phía sau.



  • Dũng: Chào Nam– Dũng nói, giọng cố giữ tự nhiên, tay xách chiếc túi nhỏ.


Nam đứng dậy, gật đầu nhẹ, môi mím lại như cố tìm một câu xã giao, nhưng rồi chỉ buông ra được một câu ngắn:

  • nam: Ừ, vào đi.


Dũng bước vào, không khí trong nhà như đặc quánh. Họ ngồi xuống bàn trà. Tiếng rót nước vang lên rất khẽ, nhưng trong im lặng ấy, từng tiếng nhỏ cũng trở nên rõ rệt. Hương cố gắng cười, dẫn chuyện về công việc, về chuyến đi của Dũng, nhưng giọng cô không giấu nổi sự gượng gạo.



Nam ngồi đối diện, tay siết nhẹ tách trà, ánh mắt nhìn Dũng, rồi lại nhìn đi nơi khác. Trong lòng anh, mỗi câu chuyện, mỗi nụ cười lúc này chỉ càng nhắc anh về giới hạn mong manh của sự chấp nhận.



Dũng cũng cảm nhận rõ điều đó. Ánh mắt anh đôi lúc dừng lại nơi Nam, như muốn nói gì đó, nhưng rồi lại thôi, chỉ khẽ nhấp ngụm trà, cố giữ bầu không khí không quá nặng nề.



Bữa cơm tối dọn ra, đơn giản thôi mà vài món quen thuộc mà Hương vẫn hay nấu. Ánh đèn vàng dịu phủ xuống bàn ăn, phủ luôn lên bầu không khí lặng lẽ giữa ba người.



Dũng ngồi bên Hương. Giữa những câu chuyện lặt vặt về công việc, về chuyến đi, thỉnh thoảng anh đặt tay lên mu bàn tay Hương, hoặc nhẹ nhàng gắp cho cô một miếng thức ăn. Những cử chỉ ấy, tự nhiên với họ, nhưng lại vang lên như một hồi chuông trong lòng Nam.



Nam ngồi đối diện, mắt nhìn xuống bát cơm. Anh lặng lẽ nhai từng miếng, miệng cố nuốt trôi vị đắng nghẹn lại ở cổ họng. Mỗi cái chạm tay, mỗi ánh mắt dịu dàng giữa Dũng và Hương như một mũi kim len lỏi vào tim anh, nhắc anh về thực tại mà chính anh đã mở cửa đón vào.



Dũng đôi khi liếc nhìn Nam, trong mắt thấp thoáng một chút dè chừng, nhưng cũng có cả sự tự nhiên của người đã được cho phép. Hương thì tránh ánh mắt Nam, như sợ nhìn vào đó sẽ thấy nỗi đau mà cô không muốn đối diện.



Nam rót cho mình ly nước, tay hơi run nhưng anh cố giấu. Anh ngẩng lên, gượng cười:

  • nam:Mọi người ăn đi, đừng khách sáo


Giọng anh nhẹ, như gió lướt qua, nhưng lại đủ làm không khí bàn ăn càng trở nên nặng trĩu.



Và rồi, bữa cơm tiếp tục trong im lặng. Mỗi người đều có những suy nghĩ không thốt thành lời. Với Nam, từng khoảnh khắc nhìn Dũng và Hương bên nhau trong chính căn nhà của mình, chính căn bếp từng chỉ có anh và cô, là từng lần anh tự nhắc nhở bản thân: Đây là lựa chọn. Đây là giới hạn của chính mình.



Bữa cơm kết thúc trong im lặng. Nam đứng dậy trước, bước vào phòng ngủ, nhưng không khép hẳn cửa. Anh để cánh cửa hé một khoảng vừa đủ, từ đó ánh đèn bếp hắt vào thành một vệt dài trên nền nhà.



Anh ngồi xuống mép giường, mắt dán vào khe cửa. Từ nơi ấy, anh nhìn thấy Hương và Dũng trong gian bếp, nơi từng chỉ là không gian của riêng anh và cô.



Hương đứng bên bồn rửa, tay thoăn thoắt xoa bọt lên từng chiếc đĩa. Dũng bên cạnh, cẩn thận tráng bát, lau khô rồi xếp gọn. Họ vừa làm vừa trao nhau những ánh nhìn say đắm, như quên mất rằng có người đang chứng kiến.



Thi thoảng, tay họ chạm nhẹ, thoáng thôi, nhưng đủ để cả hai dừng lại, nhìn vào mắt nhau, rồi môi chạm môi trong một nụ hôn ngắn, vụng trộm nhưng đắm say.



Nam thở mạnh, lồng ngực phập phồng. Tim anh đập nhanh, nhói từng nhịp. Anh siết chặt tay vào mép giường, như bấu víu lấy thực tại mong manh đang chực tan vỡ.



Hương rửa xong, quay ra lau bàn. Dũng không nói gì, chỉ bước lại gần, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy cô. Hương khẽ dựa vào anh, nhắm mắt lại, môi nở một nụ cười nhỏ, nụ cười mà đã lâu Nam không thấy trên gương mặt cô khi ở bên mình.



Trong căn phòng ngủ tối lặng, Nam ngồi bất động. Từ khe cửa, anh nhìn thấy tất cả. Nhưng cũng chính qua khe cửa ấy, anh cảm nhận rõ hơn bao giờ hết: giữa anh và Hương, đã có một khoảng trống không gì lấp đầy.



Tiếng nước bắt đầu róc rách vang lên sau cánh cửa phòng tắm. Ánh đèn mờ hắt ra qua khe cửa khép hờ, hòa vào không gian yên tĩnh của căn nhà. Nam ngồi trên mép giường, lặng lẽ nhìn về phía ấy. Anh nghe rõ tiếng Dũng và Hương trò chuyện, giọng họ tự nhiên, thoải mái như những người đã cùng nhau đi qua ranh giới mà không cần che giấu.



Trong phòng tắm, tiếng nước đổ xuống, tiếng cười khẽ vang lên, thỉnh thoảng xen lẫn những câu nói nhỏ, ấm áp. Một khoảnh khắc, tiếng Hương vang lên như thì thầm:

  • Hương: Anh nhẹ tay thôi, em nhột đấy…


Rồi tiếng Dũng bật cười, đáp lại điều gì đó mà Nam không nghe rõ, nhưng đủ để tưởng tượng ra hình ảnh hai người quấn quýt, tay kề tay, cùng nhau tắm rửa như một đôi vợ chồng thực sự.



Nam nhắm mắt lại, lắng nghe tất cả. Trong lòng anh, mọi cảm xúc đan xen: ghen tuông, đau đớn, nhưng cũng có cả sự bình thản kỳ lạ như người đã bước quá xa để còn đường quay lại.



Tiếng nước vẫn chảy, hòa vào tiếng mưa ngoài hiên. Trong căn nhà ấy, không còn gì để che giấu.



Tiếng nước trong phòng tắm tắt dần. Một lát sau, cánh cửa phòng tắm mở ra, hơi nước ấm phả ra ngoài, mang theo mùi xà phòng thoang thoảng.



Dũng và Hương bước ra trên người họ quấn khăn tắm, tóc còn đọng những giọt nước li ti. Cả hai cười nói với nhau nhỏ nhẹ, tự nhiên như thể sự hiện diện của Nam là điều bình thường trong không gian ấy.



Nam vẫn ngồi im trên mép giường, ánh mắt dừng lại nơi họ thoáng chốc, rồi lại nhìn đi nơi khác. Trong lòng anh, mọi thứ như bị níu lại ở cổ họng, lời muốn nói, cảm xúc muốn bật ra nhưng cuối cùng, anh chỉ im lặng.



Dũng bước ngang qua Nam, vai hơi chạm vào anh, ánh mắt như thoáng dò xét, rồi lại dịu đi thành một cái gật nhẹ, như thay lời cảm ơn, hay một lời xin lỗi không bao giờ nói thành.



Hương khẽ liếc Nam, trong mắt cô có thoáng chút xót xa. Cô bước lại, đặt nhẹ tay lên vai anh, rất khẽ, như để nhắc anh rằng cô vẫn ở đây, dù khoảng cách giữa họ đã không còn như xưa.



Không ai nói gì. Chỉ có tiếng mưa đêm ngoài hiên vẫn rơi đều. Trong ngôi nhà nhỏ, không gian lặng đi nhưng chính sự lặng im ấy lại vang lên rõ hơn ngàn lời nói.



Dũng ngồi trên ghế, mái tóc ướt rũ xuống trán. Hương đứng trước mặt anh, tay cầm máy sấy tóc, luồng gió ấm thổi qua những lọn tóc còn ẩm. Dũng ngẩng lên nhìn Hương, nở một nụ cười thoải mái, tay vòng nhẹ ra sau ôm lấy eo cô. Hương hơi khựng lại trong khoảnh khắc ngượng ngùng ấy, rồi cũng mỉm cười, tay vẫn đưa máy sấy nhịp nhàng qua mái tóc anh.



Tiếng máy sấy tóc đều đều vang lên, hòa với tiếng mưa ngoài hiên. Không cần lời nói, cử chỉ của họ đã đủ khiến khoảng cách giữa hai người như tan biến.



Nam lặng lẽ nhìn. Ánh mắt anh dừng lại trên hình ảnh ấy: Hương, với nụ cười mà anh đã từng yêu biết bao; Dũng, với cái ôm nhẹ nhàng mà anh chẳng thể ngăn cản.



Trong lòng Nam, từng nhịp tim đập như nhắc anh rằng mình đang dõi theo thứ tình cảm đã vượt khỏi tầm tay. Anh nuốt khan, rời mắt khỏi cảnh ấy, ngồi tựa vào thành giường, lắng nghe tiếng gió ấm từ máy sấy mà lòng lạnh đi từng phần.





Căn nhà dần trở nên tĩnh lặng khi công việc dọn dẹp kết thúc. Trên bàn, mọi thứ đã ngăn nắp. Gian bếp thơm mùi nước rửa bát và xà phòng, ánh đèn vàng hắt xuống, phủ lên cả ba một màu sắc dịu nhưng nặng nề.



Dũng khẽ ngáp, quay sang nhìn Hương, mắt ánh lên sự dịu dàng thân thuộc. Hương đáp lại bằng một nụ cười nhỏ, rồi liếc nhanh về phía Nam, như để dò xem anh đang nghĩ gì.

Dũng xếp chiếc khăn cuối cùng vào chỗ, rồi ngước nhìn Nam, giọng trầm nhưng nhẹ:

  • Dũng: Thôi, nghỉ sớm đi Nam. Mai còn nhiều việc


Nam chỉ gật đầu, không nói gì. Anh quay nằm 1 bên quay lưng về phía họ. Ở giữa là Hương, bên còn lại là Dũng. Nam nghe tiếng Hương và Dũng thì thầm trao nhau những câu nói nhẹ nhàng. Ánh đèn tắt dần. Trong bóng tối, chỉ còn tiếng mưa lẫn tiếng gió lùa qua khe cửa. Nam nằm im trên giường, mắt mở trừng trong đêm. Anh lắng nghe từng tiếng động nhỏ trong nhà, từng nhịp thở không phải của mình, từng cử chỉ nhỏ vang vọng trong phòng



Cả ba người cùng một mái nhà, nhưng lòng mỗi người như ở ba thế giới khác nhau.
lâu lâu mới són ra đc 1 tí vậy
 

Memphistor_666

Trứng nước
6/7/25
4
3
3
60
Ha noi
VND
0
Tín dụng
14
Kệ đi bác. Mình đọc nhiều loại truyện này, đôi khi tác giả bí với bị giục quá mất hứng. Bác cứ tmai để ra đc chất lượng tốt nhé.
 
  • Like
Reactions: hanoi90

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 17



Đêm đã khuya. Ánh đèn ngoài phố hắt qua rèm, loang lổ những vệt sáng mờ trên tường. Trong gian phòng im lặng, chỉ còn nghe tiếng mưa rơi lộp độp nơi mái hiên. Nam nằm bất động, lưng quay về phía hai người, mắt mở trừng trong bóng tối. Mọi âm thanh, mọi cử động phía sau lưng anh đều rõ rệt, như khuếch đại qua đêm dài.



Dũng nằm bên Hương, vòng tay ôm lấy cô đầy tự nhiên. Anh khẽ ghé sát, trao cho Hương một nụ hôn chậm rãi, đằm thắm, không chút e dè. Tiếng hơi thở hòa vào nhau, tiếng thì thầm trao đổi những lời không rõ nghĩa nhưng với Nam, tất cả vang vọng trong đầu như những nhát dao cứa vào khoảng trống anh đang gắng che lấp.



Một lát, Dũng lên tiếng, giọng trầm và đều:

  • Dũng: Nam… nếu cậu thấy không thoải mái, có thể sang phòng khác nghỉ. Hoặc nếu cậu muốn ở lại… cũng được


Nam không đáp. Trong cổ họng anh nghẹn lại. Mọi cảm xúc đan chặt: đau đớn, ghen tuông, bất lực, và cả thứ bình thản lạ lùng của người đã tự đẩy mình đến giới hạn này.



Trong đêm, Dũng và Hương vẫn nằm đó, bên nhau, những cử chỉ dịu dàng, vuốt ve, chia sẻ hơi ấm. Còn Nam, anh nằm im, nghe tiếng tim mình đập nhanh, nghe đêm dài hơn bao giờ hết. Ngoài kia, mưa vẫn rơi, xóa nhòa mọi âm thanh, nhưng không thể xóa được khoảng trống trong lòng anh



Dũng và Hương ngày càng mạnh bạo hơn, Dũng ôm Hương từ sau lưng, ngực Dũng áp vào lưng Hương, cặc Dũng nở ra sau lớp quần áp chặt vào mông Hương. Bất chợt Dũng đặt một nụ hôn sau gáy khiến Hương giật mình co rúm người lại, Dũng chậm rãi đưa môi từ sau gáy sang tai rồi cổ mà hôn. Người Hương mềm nhũn ra , cơ thể cô thả lỏng để cảm nhận được bờ môi Dũng đang du lịch trên cơ thể cổ. Tay Dũng đưa lên xoa nhẹ lên cặp vú đang cương cứng lên vì được kích thích rồi Dũng tiếp tục hôn cổ càng khiến Hương trở lên hưng phấn hơn kèm tiếng thở ngày một mạnh



Đêm đã yên tĩnh. Ba người nằm trên một chiếc giường rộng. Nam nằm ở mé ngoài, xoay lưng lại. Anh cảm nhận được từng cử động nhỏ phía sau, hơi thở ấm áp của Dũng, bàn tay Dũng khẽ siết lấy Hương, và tiếng thì thầm nhẹ như gió của hai người họ.



Họ nằm sát bên nhau, tự nhiên như thể đây là điều vốn dĩ thuộc về họ. Hương trong vòng tay Dũng, mái tóc mềm chạm vào vai Nam thoáng qua, như nhắc nhở anh về khoảng cách mong manh giữa chấp nhận và đau đớn.



Nam nhắm mắt lại, nhưng mọi giác quan đều tỉnh táo. Tim anh đập nhanh, từng nhịp vang trong lồng ngực như chính nó cũng muốn gào lên. Anh lắng nghe tiếng họ trao nhau hơi ấm, tiếng bàn tay khẽ vuốt ve nhau, như từng âm thanh nhỏ đó cứa sâu vào lòng mình. Anh không lên tiếng. Chỉ nằm im, như thể chính anh cũng đang tự trừng phạt mình bằng sự im lặng ấy



Dũng thò tay hẳn vào trong chiếc áo ngủ của Hương mà xoa lấy cặp vú của cô. Hai đầu ti của Hương cương lên, nó nở to và nhọn lên, ngón tay Dũng kẹp lấy đầu ti vân ve, hoặc gảy gảy đầu ti càng khiến Hương nứng hơn. Dũng mút tai Hương, tay còn lại khe đưa xuống phía mu lồn rồi đặt tay im ở chỗ đấy. Hương khẽ ưỡn mu lồn lên như đang chờ Dũng chọc ngón tay vào vậy



  • dũng: nam ơi. Tôi đang xoa ti và mu lồn Hương này. Ông có cảm thấy khó chịu không- dũng nói với nam
Nam ú ớ trong cổ họng mà không phát ra thành tiếng. Anh không ngờ Hương vợ anh lại để người đàn ông khác nằm trên giường ngủ của hai vợ chồng, còn gã đàn ông kia mặc nhiên sờ soạn những chỗ bí mật mà xưa nay chỉ Nam mới được phép sờ vào.



Dũng di chuyển tay từ mu lồn Hương xuống phía dưới, ngón tay anh quét một đường từ hạt le cho tới lỗ đít. Hương ưỡn người lên chút cùng lúc dạng nhẹ chân ra cho Dũng dễ vuốt khe lồn mình. Nước nhờn ra nhiều nó dính vào ngón tay Dũng như để bôi trơn rồi bất chợt Dũng chọc ngón tay vào lồn Hương thật sâu rồi móc nhẹ. Hương ngửa cổ lên rên khẽ “ ahhhhh” tay cô bám chặt lấy tay Nam. Cứ thế Dũng vừa mút tai,xoa đầu ti vừa móc lồn. Tiếng móc cứ ọc ọc phát ra từ khe lồn Hương khiến Nam cảm thấy khoe chịu vô cùng. Nam quay người về phía họ, mắt anh nhìn rõ từng hành động của Dũng, nhìn rõ từng biểu cảm trên gương mặt của Hương. Gương mặt đang phê của vợ anh



Hương mở mắt ra thấy Nam đang nhìn mình, cô không ngại mà còn ngửa cổ về đằng sau mà cho Dũng hôn lấy cặp môi của mình, lưỡi cô nhè ra quấn lấy lưỡi Dũng nút



Nam nằm im, mắt anh mở to nhìn, đây là lần đầu tiên anh chứng kiến vợ anh làm tình với người khác mà cô lại bạo dạn tới như vậy



Dũng nhả lưỡi cô, anh bò xuống phía dưới, ghé mặt sát vô lồn Hương rồi đưa mắt nhìn lên Nam một lát rồi Dũng nhé lưỡi liếm dọc lồn Hương. Hương ngửa cổ lên rên khẽ kèm hơi thở dốc

  • hương: ahhhhh


Nam nhìn thấy rõ lưỡi Dũng đang liếm lồn vợ mình, liếm hạt le, thi thoảng lại chọc lưỡi vào lồn khiến Hương ưỡn người lên rên. Trong người Nam thấy khó chịu vô cùng, nhưng không phải do ghen. Nam cũng không thể giải thích cảm giác của mình lúc này là gì. Anh chỉ biết đầu mình đang nâng nâng, ở dưới cặc Nam bắt đầu phồng lên. Có lẽ nào anh lại thích cảm giác nhìn vợ địt nhau với người khác nhỉ



Nam nhìn Hương, cả hai cặp mắt nhìn nhau, không hề ngại ngùng, Hương không thấy xấu hổ khi Nam thấy cảnh này, cô mặc kệ mà cứ nằm tận hưởng cái lưỡi của Dũng đang móc máy ở dưới lồn mình. Hương đưa tay lên xoa má Nam rồi nói



  • Hương: ahhh anh ơi… lưỡi Dũng đang dính chặt vào lồn em này…
Nam không nói gì. Mắt anh nhìn sâu vào mắt Hương

  • dũng: lồn em đang chảy nước ào ạt này - nói xong Dũng mút chặt lồn Hương hơn
Hương ưỡn người lên, tay cô vẫn ôm chặt lấy má Nam mà rên

  • Hương: ahhh anh bú sướng quá… em ra mất
  • Dũng: sao hôm nay em hưng phấn vậy
  • Hương: lồn của emmmm
  • Dũng: lồn của em sao?
  • Hương: lồn của em sướng quá… em raaaa
Hương co giật, cơ thể cô run run, 1 tay cô nắm chặt đầu Dũng, tay còn lại nắm chặt lấy tay Nam. Thế đấy. Cô lên đỉnh, cô ra trước mặt chồng cô. Dũng ngồi dậy kê cặc sát mép lồn Hương rồi nhìn hai vợ chồng ra hiệu là sắp ấn cặc vào

Nam khẽ gật đầu ra hiệu đồng ý cho Dũng. Trong đầu Nam lúc này xuất hiện bao nhiêu câu hỏi “ điều gì xảy ra khi cặc Dũng đâm vào trong lồn Hương” “ hương cảm thấy sướng chứ” “ liệu Hương có thèm muốn cặc Dũng” những câu hỏi dồn dập xuất hiện trong đầu rồi tiếng Hương rên “ ahhhh” phá tan suy nghĩ của Nam. Dũng đã ấn cặc vào, nút cán luôn. Cặc Dũng thụt ra thụt vào một cách trơn tru, nó đã được bôi một lớp dâm thuỷ của Hương bên ngoài nên chiếc cặc của Dũng bóng loáng

Nhìn con cặc Dũng đâm nút cán rồi gương mặt đờ đẫn của Hương, cái miệng thì há ra là tôi hiểu nó khiến Hương cảm thấy sướng thế nào. Nó đang đâm vào nơi sâu nhất của Hương.



  • hương: ahhh em như phát điên mỗi lần Dũng nhấp vào chồng ơi
Vừa dạng lồn Hương vừa nói với Nam như thể đang chia sẻ cơn khoái cảm của mình vậy

  • hương: ahhh cặc Dũng đang lấp đầy lồn em nè
Nhìn phía dưới đúng là cặc Dũng đang lấp đầy lồn Hương thật. Bảo sao cô ấy rên lên bạo thế, chắc phải sướng lắm đây

Vừa rên Hương vừa cầm tay Nam đưa xuống phía dưới hạt le và bảo Nam xoa hạt le cho mình để Dũng địt. Nam miễn cưỡng đưa tay xuống day hạt le cửa Hương. Nước nhờn ra nhiều nó chảy ướt đẫm ra ngoài, tay Nam day tới đâu Hương ưỡn người lên rên tới đó. Bất chợt Hương đưa tay vào hạ bộ của Nam xoa xoa cặc. Cặc Nam đã cứng lên từ lâu khiến Hương cảm thấy khá bất ngờ, cô hỏi

  • hương: cặc anh lên rồi này… anh thích nhìn em bị người khác địt hả
Câu hỏi như nhát dao chí mạng đâm vào tim Nam. Lúc đầu anh không hiểu sao cặc anh lại phồng lên khi thấy Hương làm tình cùng Dũng nhưng giờ thì anh cũng hiểu vài phần. Đúng là nhìn cảnh Dũng địt Hương khiến anh hứng lên thật. Nam hơi nhổm dậy để lôi cặc ra cho Hương cầm. Hương cầm cặc Nam vừa sóc vừa đưa lên miệng mút.

Cùng lúc này Dũng cũng không chịu nổi, anh ra hiệu rằng mình sắp ra nhưng ở phía trên Nam và Hương đâu còn để ý tới nữa. Dũng cũng mặc kệ anh nhấp thêm chừng hơn chục cái nữa rồi bắn tinh ồ ạt vào lồn Hương. Lúc này ở trên Hương đang mải bú cặc Nam còn Nam đang mải mê với cơn sướng thì Hương cảm nhận một dòng tinh ấm nóng bắn thẳng vào trong lồn mình, cô để yên cho Dũng bắn hết tinh vào lồn mình, với cơn sướng trào dâng Hương bú và sục mạnh cặc khiến Nam không chịu nổi mà xuất thẳng vào miệng Hương.



Lồn cô giật giật, miệng cô cũng giật. Đây là lần đầu tiên cô được 2 cái dương vật cùng xuất tinh, một cái vào lồn, một cái vào miệng



Xuất xong Dũng nằm sang một bên ngừa mặt lên trời thở hổn hển. Nam đưa tay xuống dưới khẽ tách mép lồn Hương ra thì một dòng tinh trắng xoá chảy ra khỏi lồn cô. A không ngờ rằn Hương để gã đó bắn thẳng vào lồn mình trước mặt chồng. Anh không gì mà chỉ nhìn Hương, cô nhìn anh rồi ghé môi lên môi anh mà hôn ngấu nghiến.

Lúc này Nam đã hiểu rằng Hương vẫn rất còn yêu anh rất nhiều. Nam cảm thấy có lỗi khi đã bỏ bê Hương một quãng thời gian quá lâu mà không hề để ý tới tâm trang của cô ấy. Nhưng bây giờ anh đã hiểu. Vợ anh là một người phụ nữ, mà đã là phụ nữ là phải được yêu thương, chiều chuộng, thoả mãn tâm sinh lý.

Nhìn sang Dũng, Nam cũng thầm cảm ơn anh vì nhờ có anh Nam mới hiểu được thêm góc khuất phía sau người vợ của mình. Lần đầu tiên sau quãng thời gian vợ anh quan hệ với Dũng, Hương nằm vào lòng anh, tay ôm lấy anh mà ngủ ngon lành, cơ thể trần truồng giữa hai người đàn ông
 

Vuongtieuthie

Sắp Làm Checker
27/2/19
432
253
62
46
Tphcm
VND
0
Tín dụng
2,093
Chương 17



Đêm đã khuya. Ánh đèn ngoài phố hắt qua rèm, loang lổ những vệt sáng mờ trên tường. Trong gian phòng im lặng, chỉ còn nghe tiếng mưa rơi lộp độp nơi mái hiên. Nam nằm bất động, lưng quay về phía hai người, mắt mở trừng trong bóng tối. Mọi âm thanh, mọi cử động phía sau lưng anh đều rõ rệt, như khuếch đại qua đêm dài.



Dũng nằm bên Hương, vòng tay ôm lấy cô đầy tự nhiên. Anh khẽ ghé sát, trao cho Hương một nụ hôn chậm rãi, đằm thắm, không chút e dè. Tiếng hơi thở hòa vào nhau, tiếng thì thầm trao đổi những lời không rõ nghĩa nhưng với Nam, tất cả vang vọng trong đầu như những nhát dao cứa vào khoảng trống anh đang gắng che lấp.



Một lát, Dũng lên tiếng, giọng trầm và đều:

  • Dũng: Nam… nếu cậu thấy không thoải mái, có thể sang phòng khác nghỉ. Hoặc nếu cậu muốn ở lại… cũng được


Nam không đáp. Trong cổ họng anh nghẹn lại. Mọi cảm xúc đan chặt: đau đớn, ghen tuông, bất lực, và cả thứ bình thản lạ lùng của người đã tự đẩy mình đến giới hạn này.



Trong đêm, Dũng và Hương vẫn nằm đó, bên nhau, những cử chỉ dịu dàng, vuốt ve, chia sẻ hơi ấm. Còn Nam, anh nằm im, nghe tiếng tim mình đập nhanh, nghe đêm dài hơn bao giờ hết. Ngoài kia, mưa vẫn rơi, xóa nhòa mọi âm thanh, nhưng không thể xóa được khoảng trống trong lòng anh



Dũng và Hương ngày càng mạnh bạo hơn, Dũng ôm Hương từ sau lưng, ngực Dũng áp vào lưng Hương, cặc Dũng nở ra sau lớp quần áp chặt vào mông Hương. Bất chợt Dũng đặt một nụ hôn sau gáy khiến Hương giật mình co rúm người lại, Dũng chậm rãi đưa môi từ sau gáy sang tai rồi cổ mà hôn. Người Hương mềm nhũn ra , cơ thể cô thả lỏng để cảm nhận được bờ môi Dũng đang du lịch trên cơ thể cổ. Tay Dũng đưa lên xoa nhẹ lên cặp vú đang cương cứng lên vì được kích thích rồi Dũng tiếp tục hôn cổ càng khiến Hương trở lên hưng phấn hơn kèm tiếng thở ngày một mạnh



Đêm đã yên tĩnh. Ba người nằm trên một chiếc giường rộng. Nam nằm ở mé ngoài, xoay lưng lại. Anh cảm nhận được từng cử động nhỏ phía sau, hơi thở ấm áp của Dũng, bàn tay Dũng khẽ siết lấy Hương, và tiếng thì thầm nhẹ như gió của hai người họ.



Họ nằm sát bên nhau, tự nhiên như thể đây là điều vốn dĩ thuộc về họ. Hương trong vòng tay Dũng, mái tóc mềm chạm vào vai Nam thoáng qua, như nhắc nhở anh về khoảng cách mong manh giữa chấp nhận và đau đớn.



Nam nhắm mắt lại, nhưng mọi giác quan đều tỉnh táo. Tim anh đập nhanh, từng nhịp vang trong lồng ngực như chính nó cũng muốn gào lên. Anh lắng nghe tiếng họ trao nhau hơi ấm, tiếng bàn tay khẽ vuốt ve nhau, như từng âm thanh nhỏ đó cứa sâu vào lòng mình. Anh không lên tiếng. Chỉ nằm im, như thể chính anh cũng đang tự trừng phạt mình bằng sự im lặng ấy



Dũng thò tay hẳn vào trong chiếc áo ngủ của Hương mà xoa lấy cặp vú của cô. Hai đầu ti của Hương cương lên, nó nở to và nhọn lên, ngón tay Dũng kẹp lấy đầu ti vân ve, hoặc gảy gảy đầu ti càng khiến Hương nứng hơn. Dũng mút tai Hương, tay còn lại khe đưa xuống phía mu lồn rồi đặt tay im ở chỗ đấy. Hương khẽ ưỡn mu lồn lên như đang chờ Dũng chọc ngón tay vào vậy



  • dũng: nam ơi. Tôi đang xoa ti và mu lồn Hương này. Ông có cảm thấy khó chịu không- dũng nói với nam
Nam ú ớ trong cổ họng mà không phát ra thành tiếng. Anh không ngờ Hương vợ anh lại để người đàn ông khác nằm trên giường ngủ của hai vợ chồng, còn gã đàn ông kia mặc nhiên sờ soạn những chỗ bí mật mà xưa nay chỉ Nam mới được phép sờ vào.



Dũng di chuyển tay từ mu lồn Hương xuống phía dưới, ngón tay anh quét một đường từ hạt le cho tới lỗ đít. Hương ưỡn người lên chút cùng lúc dạng nhẹ chân ra cho Dũng dễ vuốt khe lồn mình. Nước nhờn ra nhiều nó dính vào ngón tay Dũng như để bôi trơn rồi bất chợt Dũng chọc ngón tay vào lồn Hương thật sâu rồi móc nhẹ. Hương ngửa cổ lên rên khẽ “ ahhhhh” tay cô bám chặt lấy tay Nam. Cứ thế Dũng vừa mút tai,xoa đầu ti vừa móc lồn. Tiếng móc cứ ọc ọc phát ra từ khe lồn Hương khiến Nam cảm thấy khoe chịu vô cùng. Nam quay người về phía họ, mắt anh nhìn rõ từng hành động của Dũng, nhìn rõ từng biểu cảm trên gương mặt của Hương. Gương mặt đang phê của vợ anh



Hương mở mắt ra thấy Nam đang nhìn mình, cô không ngại mà còn ngửa cổ về đằng sau mà cho Dũng hôn lấy cặp môi của mình, lưỡi cô nhè ra quấn lấy lưỡi Dũng nút



Nam nằm im, mắt anh mở to nhìn, đây là lần đầu tiên anh chứng kiến vợ anh làm tình với người khác mà cô lại bạo dạn tới như vậy



Dũng nhả lưỡi cô, anh bò xuống phía dưới, ghé mặt sát vô lồn Hương rồi đưa mắt nhìn lên Nam một lát rồi Dũng nhé lưỡi liếm dọc lồn Hương. Hương ngửa cổ lên rên khẽ kèm hơi thở dốc

  • hương: ahhhhh


Nam nhìn thấy rõ lưỡi Dũng đang liếm lồn vợ mình, liếm hạt le, thi thoảng lại chọc lưỡi vào lồn khiến Hương ưỡn người lên rên. Trong người Nam thấy khó chịu vô cùng, nhưng không phải do ghen. Nam cũng không thể giải thích cảm giác của mình lúc này là gì. Anh chỉ biết đầu mình đang nâng nâng, ở dưới cặc Nam bắt đầu phồng lên. Có lẽ nào anh lại thích cảm giác nhìn vợ địt nhau với người khác nhỉ



Nam nhìn Hương, cả hai cặp mắt nhìn nhau, không hề ngại ngùng, Hương không thấy xấu hổ khi Nam thấy cảnh này, cô mặc kệ mà cứ nằm tận hưởng cái lưỡi của Dũng đang móc máy ở dưới lồn mình. Hương đưa tay lên xoa má Nam rồi nói



  • Hương: ahhh anh ơi… lưỡi Dũng đang dính chặt vào lồn em này…
Nam không nói gì. Mắt anh nhìn sâu vào mắt Hương

  • dũng: lồn em đang chảy nước ào ạt này - nói xong Dũng mút chặt lồn Hương hơn
Hương ưỡn người lên, tay cô vẫn ôm chặt lấy má Nam mà rên

  • Hương: ahhh anh bú sướng quá… em ra mất
  • Dũng: sao hôm nay em hưng phấn vậy
  • Hương: lồn của emmmm
  • Dũng: lồn của em sao?
  • Hương: lồn của em sướng quá… em raaaa
Hương co giật, cơ thể cô run run, 1 tay cô nắm chặt đầu Dũng, tay còn lại nắm chặt lấy tay Nam. Thế đấy. Cô lên đỉnh, cô ra trước mặt chồng cô. Dũng ngồi dậy kê cặc sát mép lồn Hương rồi nhìn hai vợ chồng ra hiệu là sắp ấn cặc vào

Nam khẽ gật đầu ra hiệu đồng ý cho Dũng. Trong đầu Nam lúc này xuất hiện bao nhiêu câu hỏi “ điều gì xảy ra khi cặc Dũng đâm vào trong lồn Hương” “ hương cảm thấy sướng chứ” “ liệu Hương có thèm muốn cặc Dũng” những câu hỏi dồn dập xuất hiện trong đầu rồi tiếng Hương rên “ ahhhh” phá tan suy nghĩ của Nam. Dũng đã ấn cặc vào, nút cán luôn. Cặc Dũng thụt ra thụt vào một cách trơn tru, nó đã được bôi một lớp dâm thuỷ của Hương bên ngoài nên chiếc cặc của Dũng bóng loáng

Nhìn con cặc Dũng đâm nút cán rồi gương mặt đờ đẫn của Hương, cái miệng thì há ra là tôi hiểu nó khiến Hương cảm thấy sướng thế nào. Nó đang đâm vào nơi sâu nhất của Hương.



  • hương: ahhh em như phát điên mỗi lần Dũng nhấp vào chồng ơi
Vừa dạng lồn Hương vừa nói với Nam như thể đang chia sẻ cơn khoái cảm của mình vậy

  • hương: ahhh cặc Dũng đang lấp đầy lồn em nè
Nhìn phía dưới đúng là cặc Dũng đang lấp đầy lồn Hương thật. Bảo sao cô ấy rên lên bạo thế, chắc phải sướng lắm đây

Vừa rên Hương vừa cầm tay Nam đưa xuống phía dưới hạt le và bảo Nam xoa hạt le cho mình để Dũng địt. Nam miễn cưỡng đưa tay xuống day hạt le cửa Hương. Nước nhờn ra nhiều nó chảy ướt đẫm ra ngoài, tay Nam day tới đâu Hương ưỡn người lên rên tới đó. Bất chợt Hương đưa tay vào hạ bộ của Nam xoa xoa cặc. Cặc Nam đã cứng lên từ lâu khiến Hương cảm thấy khá bất ngờ, cô hỏi

  • hương: cặc anh lên rồi này… anh thích nhìn em bị người khác địt hả
Câu hỏi như nhát dao chí mạng đâm vào tim Nam. Lúc đầu anh không hiểu sao cặc anh lại phồng lên khi thấy Hương làm tình cùng Dũng nhưng giờ thì anh cũng hiểu vài phần. Đúng là nhìn cảnh Dũng địt Hương khiến anh hứng lên thật. Nam hơi nhổm dậy để lôi cặc ra cho Hương cầm. Hương cầm cặc Nam vừa sóc vừa đưa lên miệng mút.

Cùng lúc này Dũng cũng không chịu nổi, anh ra hiệu rằng mình sắp ra nhưng ở phía trên Nam và Hương đâu còn để ý tới nữa. Dũng cũng mặc kệ anh nhấp thêm chừng hơn chục cái nữa rồi bắn tinh ồ ạt vào lồn Hương. Lúc này ở trên Hương đang mải bú cặc Nam còn Nam đang mải mê với cơn sướng thì Hương cảm nhận một dòng tinh ấm nóng bắn thẳng vào trong lồn mình, cô để yên cho Dũng bắn hết tinh vào lồn mình, với cơn sướng trào dâng Hương bú và sục mạnh cặc khiến Nam không chịu nổi mà xuất thẳng vào miệng Hương.



Lồn cô giật giật, miệng cô cũng giật. Đây là lần đầu tiên cô được 2 cái dương vật cùng xuất tinh, một cái vào lồn, một cái vào miệng



Xuất xong Dũng nằm sang một bên ngừa mặt lên trời thở hổn hển. Nam đưa tay xuống dưới khẽ tách mép lồn Hương ra thì một dòng tinh trắng xoá chảy ra khỏi lồn cô. A không ngờ rằn Hương để gã đó bắn thẳng vào lồn mình trước mặt chồng. Anh không gì mà chỉ nhìn Hương, cô nhìn anh rồi ghé môi lên môi anh mà hôn ngấu nghiến.

Lúc này Nam đã hiểu rằng Hương vẫn rất còn yêu anh rất nhiều. Nam cảm thấy có lỗi khi đã bỏ bê Hương một quãng thời gian quá lâu mà không hề để ý tới tâm trang của cô ấy. Nhưng bây giờ anh đã hiểu. Vợ anh là một người phụ nữ, mà đã là phụ nữ là phải được yêu thương, chiều chuộng, thoả mãn tâm sinh lý.

Nhìn sang Dũng, Nam cũng thầm cảm ơn anh vì nhờ có anh Nam mới hiểu được thêm góc khuất phía sau người vợ của mình. Lần đầu tiên sau quãng thời gian vợ anh quan hệ với Dũng, Hương nằm vào lòng anh, tay ôm lấy anh mà ngủ ngon lành, cơ thể trần truồng giữa hai người đàn ông
Hay quá bạn ơi. Hóng chap mới nè
 
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

motthoidaxa

Đang Tuổi Sửu Nhi
22/12/22
31
21
29
31
Hà Nội
VND
0
Tín dụng
104
Truyện như này đọc mới sướng, cốt truyện diễn biến dần dần không như mấy cái mỳ ăn liền chỉ toàn phệt nhau như gà. Dự chap tới sẽ là 2 ngày chỉ toàn 3 some và end khi dũng phải quay vào Đà Nẵng, khi dũng quay lại mới thật sự là lúc bước vào giai đoạn cuckold
 
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

Thanhken

Đang Tuổi Sửu Nhi
2/2/22
46
12
29
40
Tphcm
VND
0
Tín dụng
134
Chương 17



Đêm đã khuya. Ánh đèn ngoài phố hắt qua rèm, loang lổ những vệt sáng mờ trên tường. Trong gian phòng im lặng, chỉ còn nghe tiếng mưa rơi lộp độp nơi mái hiên. Nam nằm bất động, lưng quay về phía hai người, mắt mở trừng trong bóng tối. Mọi âm thanh, mọi cử động phía sau lưng anh đều rõ rệt, như khuếch đại qua đêm dài.



Dũng nằm bên Hương, vòng tay ôm lấy cô đầy tự nhiên. Anh khẽ ghé sát, trao cho Hương một nụ hôn chậm rãi, đằm thắm, không chút e dè. Tiếng hơi thở hòa vào nhau, tiếng thì thầm trao đổi những lời không rõ nghĩa nhưng với Nam, tất cả vang vọng trong đầu như những nhát dao cứa vào khoảng trống anh đang gắng che lấp.



Một lát, Dũng lên tiếng, giọng trầm và đều:

  • Dũng: Nam… nếu cậu thấy không thoải mái, có thể sang phòng khác nghỉ. Hoặc nếu cậu muốn ở lại… cũng được


Nam không đáp. Trong cổ họng anh nghẹn lại. Mọi cảm xúc đan chặt: đau đớn, ghen tuông, bất lực, và cả thứ bình thản lạ lùng của người đã tự đẩy mình đến giới hạn này.



Trong đêm, Dũng và Hương vẫn nằm đó, bên nhau, những cử chỉ dịu dàng, vuốt ve, chia sẻ hơi ấm. Còn Nam, anh nằm im, nghe tiếng tim mình đập nhanh, nghe đêm dài hơn bao giờ hết. Ngoài kia, mưa vẫn rơi, xóa nhòa mọi âm thanh, nhưng không thể xóa được khoảng trống trong lòng anh



Dũng và Hương ngày càng mạnh bạo hơn, Dũng ôm Hương từ sau lưng, ngực Dũng áp vào lưng Hương, cặc Dũng nở ra sau lớp quần áp chặt vào mông Hương. Bất chợt Dũng đặt một nụ hôn sau gáy khiến Hương giật mình co rúm người lại, Dũng chậm rãi đưa môi từ sau gáy sang tai rồi cổ mà hôn. Người Hương mềm nhũn ra , cơ thể cô thả lỏng để cảm nhận được bờ môi Dũng đang du lịch trên cơ thể cổ. Tay Dũng đưa lên xoa nhẹ lên cặp vú đang cương cứng lên vì được kích thích rồi Dũng tiếp tục hôn cổ càng khiến Hương trở lên hưng phấn hơn kèm tiếng thở ngày một mạnh



Đêm đã yên tĩnh. Ba người nằm trên một chiếc giường rộng. Nam nằm ở mé ngoài, xoay lưng lại. Anh cảm nhận được từng cử động nhỏ phía sau, hơi thở ấm áp của Dũng, bàn tay Dũng khẽ siết lấy Hương, và tiếng thì thầm nhẹ như gió của hai người họ.



Họ nằm sát bên nhau, tự nhiên như thể đây là điều vốn dĩ thuộc về họ. Hương trong vòng tay Dũng, mái tóc mềm chạm vào vai Nam thoáng qua, như nhắc nhở anh về khoảng cách mong manh giữa chấp nhận và đau đớn.



Nam nhắm mắt lại, nhưng mọi giác quan đều tỉnh táo. Tim anh đập nhanh, từng nhịp vang trong lồng ngực như chính nó cũng muốn gào lên. Anh lắng nghe tiếng họ trao nhau hơi ấm, tiếng bàn tay khẽ vuốt ve nhau, như từng âm thanh nhỏ đó cứa sâu vào lòng mình. Anh không lên tiếng. Chỉ nằm im, như thể chính anh cũng đang tự trừng phạt mình bằng sự im lặng ấy



Dũng thò tay hẳn vào trong chiếc áo ngủ của Hương mà xoa lấy cặp vú của cô. Hai đầu ti của Hương cương lên, nó nở to và nhọn lên, ngón tay Dũng kẹp lấy đầu ti vân ve, hoặc gảy gảy đầu ti càng khiến Hương nứng hơn. Dũng mút tai Hương, tay còn lại khe đưa xuống phía mu lồn rồi đặt tay im ở chỗ đấy. Hương khẽ ưỡn mu lồn lên như đang chờ Dũng chọc ngón tay vào vậy



  • dũng: nam ơi. Tôi đang xoa ti và mu lồn Hương này. Ông có cảm thấy khó chịu không- dũng nói với nam
Nam ú ớ trong cổ họng mà không phát ra thành tiếng. Anh không ngờ Hương vợ anh lại để người đàn ông khác nằm trên giường ngủ của hai vợ chồng, còn gã đàn ông kia mặc nhiên sờ soạn những chỗ bí mật mà xưa nay chỉ Nam mới được phép sờ vào.



Dũng di chuyển tay từ mu lồn Hương xuống phía dưới, ngón tay anh quét một đường từ hạt le cho tới lỗ đít. Hương ưỡn người lên chút cùng lúc dạng nhẹ chân ra cho Dũng dễ vuốt khe lồn mình. Nước nhờn ra nhiều nó dính vào ngón tay Dũng như để bôi trơn rồi bất chợt Dũng chọc ngón tay vào lồn Hương thật sâu rồi móc nhẹ. Hương ngửa cổ lên rên khẽ “ ahhhhh” tay cô bám chặt lấy tay Nam. Cứ thế Dũng vừa mút tai,xoa đầu ti vừa móc lồn. Tiếng móc cứ ọc ọc phát ra từ khe lồn Hương khiến Nam cảm thấy khoe chịu vô cùng. Nam quay người về phía họ, mắt anh nhìn rõ từng hành động của Dũng, nhìn rõ từng biểu cảm trên gương mặt của Hương. Gương mặt đang phê của vợ anh



Hương mở mắt ra thấy Nam đang nhìn mình, cô không ngại mà còn ngửa cổ về đằng sau mà cho Dũng hôn lấy cặp môi của mình, lưỡi cô nhè ra quấn lấy lưỡi Dũng nút



Nam nằm im, mắt anh mở to nhìn, đây là lần đầu tiên anh chứng kiến vợ anh làm tình với người khác mà cô lại bạo dạn tới như vậy



Dũng nhả lưỡi cô, anh bò xuống phía dưới, ghé mặt sát vô lồn Hương rồi đưa mắt nhìn lên Nam một lát rồi Dũng nhé lưỡi liếm dọc lồn Hương. Hương ngửa cổ lên rên khẽ kèm hơi thở dốc

  • hương: ahhhhh


Nam nhìn thấy rõ lưỡi Dũng đang liếm lồn vợ mình, liếm hạt le, thi thoảng lại chọc lưỡi vào lồn khiến Hương ưỡn người lên rên. Trong người Nam thấy khó chịu vô cùng, nhưng không phải do ghen. Nam cũng không thể giải thích cảm giác của mình lúc này là gì. Anh chỉ biết đầu mình đang nâng nâng, ở dưới cặc Nam bắt đầu phồng lên. Có lẽ nào anh lại thích cảm giác nhìn vợ địt nhau với người khác nhỉ



Nam nhìn Hương, cả hai cặp mắt nhìn nhau, không hề ngại ngùng, Hương không thấy xấu hổ khi Nam thấy cảnh này, cô mặc kệ mà cứ nằm tận hưởng cái lưỡi của Dũng đang móc máy ở dưới lồn mình. Hương đưa tay lên xoa má Nam rồi nói



  • Hương: ahhh anh ơi… lưỡi Dũng đang dính chặt vào lồn em này…
Nam không nói gì. Mắt anh nhìn sâu vào mắt Hương

  • dũng: lồn em đang chảy nước ào ạt này - nói xong Dũng mút chặt lồn Hương hơn
Hương ưỡn người lên, tay cô vẫn ôm chặt lấy má Nam mà rên

  • Hương: ahhh anh bú sướng quá… em ra mất
  • Dũng: sao hôm nay em hưng phấn vậy
  • Hương: lồn của emmmm
  • Dũng: lồn của em sao?
  • Hương: lồn của em sướng quá… em raaaa
Hương co giật, cơ thể cô run run, 1 tay cô nắm chặt đầu Dũng, tay còn lại nắm chặt lấy tay Nam. Thế đấy. Cô lên đỉnh, cô ra trước mặt chồng cô. Dũng ngồi dậy kê cặc sát mép lồn Hương rồi nhìn hai vợ chồng ra hiệu là sắp ấn cặc vào

Nam khẽ gật đầu ra hiệu đồng ý cho Dũng. Trong đầu Nam lúc này xuất hiện bao nhiêu câu hỏi “ điều gì xảy ra khi cặc Dũng đâm vào trong lồn Hương” “ hương cảm thấy sướng chứ” “ liệu Hương có thèm muốn cặc Dũng” những câu hỏi dồn dập xuất hiện trong đầu rồi tiếng Hương rên “ ahhhh” phá tan suy nghĩ của Nam. Dũng đã ấn cặc vào, nút cán luôn. Cặc Dũng thụt ra thụt vào một cách trơn tru, nó đã được bôi một lớp dâm thuỷ của Hương bên ngoài nên chiếc cặc của Dũng bóng loáng

Nhìn con cặc Dũng đâm nút cán rồi gương mặt đờ đẫn của Hương, cái miệng thì há ra là tôi hiểu nó khiến Hương cảm thấy sướng thế nào. Nó đang đâm vào nơi sâu nhất của Hương.



  • hương: ahhh em như phát điên mỗi lần Dũng nhấp vào chồng ơi
Vừa dạng lồn Hương vừa nói với Nam như thể đang chia sẻ cơn khoái cảm của mình vậy

  • hương: ahhh cặc Dũng đang lấp đầy lồn em nè
Nhìn phía dưới đúng là cặc Dũng đang lấp đầy lồn Hương thật. Bảo sao cô ấy rên lên bạo thế, chắc phải sướng lắm đây

Vừa rên Hương vừa cầm tay Nam đưa xuống phía dưới hạt le và bảo Nam xoa hạt le cho mình để Dũng địt. Nam miễn cưỡng đưa tay xuống day hạt le cửa Hương. Nước nhờn ra nhiều nó chảy ướt đẫm ra ngoài, tay Nam day tới đâu Hương ưỡn người lên rên tới đó. Bất chợt Hương đưa tay vào hạ bộ của Nam xoa xoa cặc. Cặc Nam đã cứng lên từ lâu khiến Hương cảm thấy khá bất ngờ, cô hỏi

  • hương: cặc anh lên rồi này… anh thích nhìn em bị người khác địt hả
Câu hỏi như nhát dao chí mạng đâm vào tim Nam. Lúc đầu anh không hiểu sao cặc anh lại phồng lên khi thấy Hương làm tình cùng Dũng nhưng giờ thì anh cũng hiểu vài phần. Đúng là nhìn cảnh Dũng địt Hương khiến anh hứng lên thật. Nam hơi nhổm dậy để lôi cặc ra cho Hương cầm. Hương cầm cặc Nam vừa sóc vừa đưa lên miệng mút.

Cùng lúc này Dũng cũng không chịu nổi, anh ra hiệu rằng mình sắp ra nhưng ở phía trên Nam và Hương đâu còn để ý tới nữa. Dũng cũng mặc kệ anh nhấp thêm chừng hơn chục cái nữa rồi bắn tinh ồ ạt vào lồn Hương. Lúc này ở trên Hương đang mải bú cặc Nam còn Nam đang mải mê với cơn sướng thì Hương cảm nhận một dòng tinh ấm nóng bắn thẳng vào trong lồn mình, cô để yên cho Dũng bắn hết tinh vào lồn mình, với cơn sướng trào dâng Hương bú và sục mạnh cặc khiến Nam không chịu nổi mà xuất thẳng vào miệng Hương.



Lồn cô giật giật, miệng cô cũng giật. Đây là lần đầu tiên cô được 2 cái dương vật cùng xuất tinh, một cái vào lồn, một cái vào miệng



Xuất xong Dũng nằm sang một bên ngừa mặt lên trời thở hổn hển. Nam đưa tay xuống dưới khẽ tách mép lồn Hương ra thì một dòng tinh trắng xoá chảy ra khỏi lồn cô. A không ngờ rằn Hương để gã đó bắn thẳng vào lồn mình trước mặt chồng. Anh không gì mà chỉ nhìn Hương, cô nhìn anh rồi ghé môi lên môi anh mà hôn ngấu nghiến.

Lúc này Nam đã hiểu rằng Hương vẫn rất còn yêu anh rất nhiều. Nam cảm thấy có lỗi khi đã bỏ bê Hương một quãng thời gian quá lâu mà không hề để ý tới tâm trang của cô ấy. Nhưng bây giờ anh đã hiểu. Vợ anh là một người phụ nữ, mà đã là phụ nữ là phải được yêu thương, chiều chuộng, thoả mãn tâm sinh lý.

Nhìn sang Dũng, Nam cũng thầm cảm ơn anh vì nhờ có anh Nam mới hiểu được thêm góc khuất phía sau người vợ của mình. Lần đầu tiên sau quãng thời gian vợ anh quan hệ với Dũng, Hương nằm vào lòng anh, tay ôm lấy anh mà ngủ ngon lành, cơ thể trần truồng giữa hai người đàn ông
Hay quá bạn ơi, mau mau ra tiếp chap mới nhé
 
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 18



Ánh nắng sớm xuyên qua tấm rèm trắng, rải xuống căn bếp một màu vàng nhạt dịu dàng. Tiếng dao lách cách chạm vào thớt, mùi bánh mì nướng quyện với hương cà phê lan ra trong không khí ấm áp, yên bình đến lạ.



Hương lúi húi bên bếp, tóc cột cao, gương mặt thanh thản. Dũng giúp cô bày bát đĩa ra bàn, tay anh thoảng chạm tay cô, cả hai mỉm cười nhẹ như đã quen với điều đó từ rất lâu.



Nam ngồi ở bàn, trông ra cửa sổ một lúc, rồi quay lại nhìn hai người. Không còn tia ghen tuông cháy bỏng, chỉ còn sự mệt mỏi và một thứ gì đó gần như là an yên.



Bữa ăn đơn giản: bánh mì, trứng ốp la, vài lát trái cây và ba cốc cà phê. Cả ba ngồi quây quần quanh bàn nhỏ.



Không ai nói nhiều, nhưng mọi ánh nhìn đều chậm rãi và thành thật. Hương gắp một miếng trứng vào đĩa Nam, khẽ cười:

  • Hương: Anh ăn nhiều vào, hôm nay trời mưa, dễ lạnh bụng lắm


Nam gật đầu, không đáp. Anh nhìn cô, thật lâu, như đang đọc hết những điều cô không thể nói bằng lời.



Dũng ngồi bên cạnh, ánh mắt đảo qua Nam, rồi cúi đầu nhấp ngụm cà phê. Có gì đó trong cách anh thở ra, như một tiếng thở nhẹ nhõm khi mọi thứ tưởng chừng đã đứt lại tìm được một cách để tiếp tục.



Không khí không rộn ràng, cũng chẳng nặng nề. Chỉ là yên tĩnh như sau một cơn bão, khi người ta biết mình vẫn còn ngồi lại bên nhau, dù mọi thứ chẳng giống như trước kia.



Nam nhìn hai người. Trong mắt anh, không còn là “vợ” và “người thứ ba”, mà chỉ còn là hai con người đang sống thật với nhau và với chính anh.



Anh khẽ gật đầu, như tự trả lời điều gì đó đã đeo bám anh suốt những ngày dài. Rồi cầm lấy tách cà phê, đưa lên môi. Vị đắng, nhưng quen thuộc.





Sau bữa sáng, Nam khoác áo, chuẩn bị rời nhà. Anh đứng ở cửa một lúc, nhìn Hương và Dũng trong bếp. Dũng đang phụ cô rửa bát, còn Hương vẫn trong bộ váy ngủ mỏng nhẹ,cười nhẹ khi tay họ vô tình chạm nhau.



  • nam: Anh đi làm nhé-Nam nói, giọng trầm.


Hương quay lại, ánh mắt dịu dàng, chân thành:

  • Hương: Vâng. Anh nhớ mang theo áo mưa


Nam gật đầu. Anh bước ra cửa, rồi ngoái lại một chút không phải vì nghi ngờ, mà như một phản xạ của người đã quen giữ gìn điều gì đó trong tim.



Cánh cửa đóng lại. Căn nhà trở nên yên tĩnh.



Dũng vẫn đứng bên Hương, tay đưa cho cô chiếc khăn lau bát. Trong không gian ấm áp ấy, những cử chỉ giữa họ trở nên mềm mại hơn, cái chạm vai khẽ khàng, ánh nhìn dài hơn một nhịp, và nụ cười giữ lại trong khóe mắt.



Hương không nói gì, chỉ cúi đầu tiếp tục lau bát, nhưng gò má hơi ửng đỏ. Dũng đưa tay chạm nhẹ vào lọn tóc ướt vương sau gáy cô, ánh mắt trìu mến như muốn nói: “Anh hiểu. Và anh ở đây.”



Mưa vẫn rơi nhẹ ngoài hiên. Ánh sáng trắng xám của một buổi trưa ẩm ướt hắt vào căn phòng khách qua lớp rèm mỏng. Không khí trong nhà lặng, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc và mùi thơm thoang thoảng của tinh dầu cam mà Hương vẫn thường nhỏ vào máy xông.



Dũng ngồi tựa lưng vào ghế, mắt nhắm hờ. Hương từ trong bếp bước ra, tay cầm hai cốc trà gừng còn bốc khói.



  • Hương: Trà nè -cô nói, giọng nhẹ như chạm vào không gian.


Dũng mở mắt, mỉm cười

  • Dũng: Lại biết anh lạnh bụng à?


“Không biết cũng đoán được.” Cô ngồi xuống cạnh anh, kéo chân lên ghế, tay cầm cốc trà. Bộ váy ngủ đã được thay bằng chiếc áo len mỏng và quần thun, tuy nhiên từ xa Dũng cũng có thể thấy được hai núm ti của Hương đang ở phía sau lớp áo. Dũng cầm điện thoại lên chụp vài kiểu ảnh rồi bấm điện thoại với vẻ mặt rất ma mãnh





Dũng đưa mắt nhìn Hương thật lâu. Ánh mắt ấy vừa là sự thèm muốn, vừa là một sự trìu mến rất đàn ông như thể Anh vừa muốn lột phăng chiếc áo của Hương ra để chiêm ngưỡng cặp vú tuyệt đẹp của cô rồi chiếm hữu lấy nó



Phía bên Nam. Điện thoại ting ting tin nhắn của Dũng kèm hình ảnh

  • dũng: ông thấy Hương mặc bộ này troing có hiền không? Mặc dù cô ấy không hề mặc đồ lót


Nam room kỹ tấm hình lên, anh có thể thấy rõ hai núm ti đang nhô lên sau lớp áo len mỏng của Hương. Mặt Nam nóng bừng lên và trong đầu anh bắt đầu nổi lên những hình ảnh hoan lạc của Dũng và Hương đang ở nhà ngay lúc này. Nam không nhắn lại mà anh chỉ thả Tym bức ảnh rồi ngồi suy nghĩ về hai người bọn họ



Ở căn hộ. Hương ôm lấy cốc caffe nóng ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bên cửa sổ để tận hưởng khoảng thời gian thoải mái này. Dũng từ đằng sau, Anh đưa tay vuốt nhẹ mấy ngón tay cô đang ôm quanh cốc. Tay cô ấm, mềm. Họ không nói gì thêm, chỉ ngồi cạnh nhau, chung một hơi ấm, chung một không gian, và dường như… chung một nhịp tim.



Một lát sau, Dũng nghiêng đầu đầu lên vai Hương. Cô khẽ ngả đầu vào trán anh, mắt nhắm lại, một tiếng thở dài nhẹ buông ra, không phải vì mỏi mà vì bình yên. Không có những lời to tát. Không cần phải lý giải điều gì. Chỉ cần một buổi trưa thế này, khi cả hai lặng lẽ ở bên nhau… cũng đủ rồi.



Chiều tối hôm đấy Nam trở về sớm.

Không báo trước. Chỉ đơn giản là bước qua một buổi chiều dài trong văn phòng, bỗng thấy nhớ. Và anh đi về. Nhẹ tênh như một người trở lại ngôi nhà mình, nhưng đồng thời cũng là người khách đang bước vào một thế giới khác.



Cửa mở. Không khóa. Ánh nắng cuối ngày tràn qua khung rèm, trải một dải vàng cam mỏng lên sàn gỗ.



Nam dừng lại.Trên chiếc sofa Hương và Dũng đang ôm nhau. Không phải một cái ôm vồ vập. Mà là kiểu ôm chỉ có ở những người thật sự gần gũi: im lặng, dịu dàng, và đầy thấu hiểu.



Dũng ngồi ngả lưng, mắt nhắm hờ, tay vòng qua ôm trọn bờ vai Hương. Cô tựa đầu vào ngực anh, mắt cũng khép, như thể đang thở chung một nhịp. Không nói. Không động. Nhưng thân mật đến mức… Nam thấy mình như người ngoài. Anh đứng lặng. Không vì giận. Không vì đau. Mà vì… muốn bước vào khung hình ấy.



Nam không phải người ngoài. Anh là một phần của mối quan hệ này không phải kẻ bị chen ngang, cũng không còn là người chứng kiến. Anh đã chọn ở lại. Và giờ đây, anh muốn hoà tan.



Bước chân anh vang nhẹ. Hương mở mắt trước, ngẩng đầu. Ánh mắt cô bắt gặp anh và thay vì hoảng hốt hay bối rối, chỉ là một cái nhìn rất ấm. Dũng mở mắt sau. Gật đầu nhẹ, không nói gì. Không né tránh.



Nam bước tới. Không chậm, không vội. Anh ngồi xuống mép sofa bên cạnh Hương, tay đặt lên đầu gối cô. Tay cô vẫn đang đặt trên tay Dũng. Nam không tách họ ra. Anh chỉ đặt tay mình lên chồng lên tay cả hai người họ. Họ ngồi vậy. Ba người. Không ai nói gì.



Ngoài cửa sổ, mặt trời đã khuất, để lại một bầu trời pha xanh tím dịu dàng như lòng người. Không còn ai là kẻ đứng ngoài. Không còn “phải – trái”, “đúng – sai”, “có – mất”.



Chỉ có một sự hiện diện nhẹ nhàng:

“Mình đang ở đây, cùng nhau.”





Buổi tối hôm đó, trời đã hết mưa, nhưng hơi ẩm vẫn len lỏi trong không khí. Trong căn phòng khách nhỏ, chiếc ti vi phát ra âm thanh ồn ào của một gameshow buổi tối, ánh sáng màn hình nhấp nháy phản chiếu lên gương mặt ba người đang ngồi quây quần quanh bàn ăn thấp.



Món ăn đơn giản: cơm rang trứng, một đĩa rau xào, ít thịt kho và bát canh chua nấu vội. Nhưng không ai than phiền. Họ ăn ngon lành, trò chuyện rôm rả về những điều rất đỗi đời thường.



Hương kể lại vaif mẩu chuyện buồn cười khi cô lướt tiktok ngày hôm nay, tay gắp rau cho cả hai người đàn ông. Dũng tiếp lời bằng một câu bông đùa khiến Hương bật cười nghiêng đầu vào vai anh. Nam cũng cười thật lòng rồi tự nhiên vỗ nhẹ vào vai Dũng

  • nam: Cậu bớt lắm chuyện đi một hôm có được không?


Tiếng cười vang lên trong căn nhà nhỏ. Không gượng ép. Không căng thẳng.



Chương trình trên ti vi chuyển sang tiết mục hỏi nhanh – đáp nhanh, đèn nháy đủ màu, tiếng nhạc vui nhộn. Cả ba cùng bình luận linh tinh, có lúc Hương và Nam đồng thanh nói ra một đáp án rồi quay ra nhìn nhau đầy bất ngờ, như một chút hồi tưởng lặng lẽ từ quá khứ. Dũng nhìn thấy, nhưng chỉ mỉm cười. Không ai nói gì thêm, vì chẳng cần phải nói.



Lúc rửa bát, Hương và Dũng lại lặp lại thói quen: người rửa, người tráng. Nam đứng dựa vào cửa bếp, cầm cốc trà nóng, vừa nhấp từng ngụm, vừa lặng lẽ nhìn họ. Anh không còn thấy “xa lạ” trong khung cảnh đó nữa chỉ là… lạ quen, như đang tập quen với một cách sống mới.



Đêm hôm đó.



Căn nhà chìm trong bóng tối mềm, chỉ còn lại ánh đèn ngủ nhỏ hắt ra từ phòng ngủ, rọi một vệt sáng vàng nhạt lên sàn nhà. Cửa phòng khép hờ.



Trong không gian yên ắng, tiếng nước chảy trong phòng tắm vừa dứt. Dũng bước ra trước, lau tóc, khoác chiếc áo mỏng. Hương theo sau, tóc còn ướt, mùi xà phòng thoang thoảng trong gió



Nam đã ngồi ở mép giường từ trước, ánh mắt lặng lẽ như một mặt hồ không gợn.



Không ai bối rối. Cũng không ai tỏ ra tự nhiên quá mức. Chỉ là… tất cả đã khác.



Dũng là người cất lời trước. Giọng anh nhẹ như hơi thở, nhưng từng chữ nặng bằng một cái ôm:



  • Dũng: Nam… nếu em muốn, đêm nay không cần phải quay lưng nữa. Hãy ở lại. Thật sự


Nam không đáp. Anh chỉ nhìn sang Hương.



Hương đứng đó, tay vẫn cầm khăn, ánh mắt không tránh né, không van xin, không ép buộc. Chỉ là một cái nhìn… mở ra, đầy thành thật. Một cái nhìn mời gọi không phải bằng ham muốn, mà bằng sự công nhận:

“Anh là một phần.”



Nam thở nhẹ. Môi hơi mím lại, nhưng đôi vai dần thả lỏng.



Anh gật đầu. Rất chậm. Như người đang bước vào một vùng nước sâu không còn đo lường, chỉ còn tin tưởng.



Cả ba người cùng nằm xuống. Hương nằm giữa, tay chạm vào tay Dũng. Tay kia chạm nhẹ vào Nam.



Không ai nói gì. Không ai cần làm gì.



Ánh mắt Nam mở ra trong bóng tối, bắt gặp ánh mắt Hương khi cô nghiêng đầu lại. Một giây. Hai giây. Rồi cô quay đi, không nói.



Và anh vẫn nhìn, rồi cũng nhắm mắt lại. Không còn quay lưng.
 

Bài viết liên quan