Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Lượt xem: 22437

Bài viết đã tự động đóng
Bài viết này đã được đóng lại do không còn hoạt động nào mới trong 1112 ngày.
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Chương 24


Tôi cũng không biết đêm nay là đêm thứ bao nhiêu tôi chuyển trạng thái từ buồn sang vui nữa, cứ mỗi lần tương tư ai đó là nó lại như thế, ôi sao tôi ghét trái tim yếu đuối của mình quá đi mất. Hôm sau vào trường, Hải thấy tôi liền không giấu nổi tò mò, chạy lại hỏi tôi: - Sao? Hôm qua gọi tao vụ gì thế?

Cả đêm cũng mong đến sáng để gặp Hải, trong lòng tôi nôn nao khó tả mà đến khi gặp Hải bỗng nhiên tôi lại quay lại con người nhút nhát, mọi sự chuẩn bị từ đêm cho con người can đảm đột nhiên biến tan. Tôi ngập ngừng đáp: - Có gì đâu? Định rũ mày cà phê thôi à.

Hải lại hỏi tôi giọng bán tín bán nghi: - Định hỏi tao bé Thảo phải không?

Tôi mĩm cười vừa đồng ý, vừa chối bỏ câu hỏi của Hải. Hai thằng lội bộ trên con đường từ cổng vào, tôi định tìm một băng ghế đá vắng người ngồi nói với Hải, thì từ sau lại một thằng lao tới giữa hai chúng tôi, lại một lần nữa tình yêu đơn phương này bị ngăn cản. Suốt thời học sinh chắc ai cũng nôn đến giờ ra về, chứ không phải riêng gì tôi, nhưng ngày hôm đó là ngày tôi nôn đến giờ ra về nhất, tôi như con lật đật, lóng ngóng chẳng yên cứ xem đồng hồ suốt, tôi chưa bao giờ thấy 5 tiết học nó dài vô tận như hôm nay. Tiếng trống trường vừa vang lên kết thúc 5 tiết học tôi liền chạy ra đợi Hải ở cầu thang, thấy nó tôi câu cổ rũ về nhà tôi, đến nhà tôi và Hải ngồi trên ghế đá và bắt đầu hỏi nó:

- Thảo có người yêu chưa mậy?

Hải nhìn tôi, miệng nó liền chửi thề rồi nói tiếp: - Đ...m vậy mà bữa giờ hỏi thì chối.

Tôi cười cười với nó không nói được gì. Hải nói tiếp: - Chưa, bé đó giỏi lắm. Thích nó hả gì để tao nói với ghệ tao giùm cho.

Tôi ấp úng định gật đầu thì đột nhiên thằng Hải quát to lên: - Thảo...

Tôi giật mình nhìn nó trân trân, Hải chỉ tay ra phía đường, tôi nhìn theo thì thấy em vừa đạp xe ngang nhà tôi, mỗi khi nhìn thấy em tôi liền phấn khởi trong lòng. Bóng em khuất khỏi tầm mắt hai thằng tôi thì chúng tôi lại quay về câu chuyện, tôi nói: - Mày nói ghệ mày cho tao xin số điện thoại Thảo đi.

Hải nhìn tôi bằng đôi mắt sáng rực, miệng thì trêu chọc: - Ừm, công là chầu cà phê nhe mậy.

- Ok, chuyện nhỏ.

Hải đạp xe về, tôi cũng bước vào nhà với tâm trạng hân hoan vô cùng, vừa đi tôi vừa hít sáo...

Hôm đó, ba mẹ tôi đi vắng kêu tôi ra tiệm mua cơm ăn, tôi không mua về nhà mà vội thay bộ đồ xách xe đạp ra tiệm nét đánh LMHT với anh em, tôi nhờ anh Thanh gọi giùm tôi một phần cơm thịt kho tiêu. Tôi thích món thịt kho tiêu ở quán cơm gần đó cục, thịt được kho trong nồi đất ăn kèm rau luộc, món đó làm xao xuyên tôi biết bao năm đến tận bây giờ vẫn không đổi. Tôi đang tập trung cho trận đánh, la hét cùng tụi chơi chung thì một giọng nói quen thuộc dường như tôi đã nghe ở đâu đó rồi vang lên:

- Cơm của ai vậy anh.

Phản xạ tự nhiên của tôi hướng mắt về hướng phát ra giọng nói đó, thì ôi là em, là em đang đứng phía ngoài cửa. Tôi bất ngờ như muốn hét lên, không biết là mình đang mơ hay tỉnh nửa. Là Thảo, bé đạp xe màu xanh tôi thích ở trường, bé nhân viên quán Thiên Hương làm chung với ghệ thằng Hải, bé ở quán cơm là một. Lần này em không bịch khẩu trang nên tôi mới nhận ra được một điều kỳ diệu đó, tất cả những hình bóng tôi thích là một, tôi đứng hình ngay cái khoảnh khắc đó, anh Thanh lại phải chỉ tay về phía tôi và nói để phá tan cái im lặng mất hồn của tôi: - Của thằng đó đó bé.

Em vẫn như lần trước đặt từng món ăn nóng hổi, khói bốc nghi ngút cạnh tôi và nói: - Anh ăn xong để ngoài gốc đó giùm em.

Tôi lần này không im lặng như lần trước nữa, tôi đã mở miệng đáp lại em: - Ừ... Cảm ơn em.

Lời cảm ơn đó tôi không biết mình đang cảm ơn vấn đề gì đây, cảm ơn em đã bưng cơm sang, cảm ơn em đã tận tình nhỏ nhẹ với tôi hay cảm ơn rằng những người tôi tơ vương điều là em? Cái tình yêu thời học sinh nó thật mộng, đáng yêu mà cũng không kém phần ngu ngốc làm sao.

Niềm vui của tôi như được x10 khi đêm đó Hải nhắn qua cho tôi số điện thoại em, tôi nằm trong phòng nhìn số điện thoại của em mà không giấu nổi vui mừng kèm bối rối, tôi không biết phải nhắn cái gì cho em, hay là phải gọi điện thoại cho em đây. Rồi nói cái gì, nói sao mà có được số nếu em hỏi bây giờ? Cái thời của tôi nó ngốc nghếch đến buồn cười, chỉ có những vấn đề đơn giản thế thôi cũng đủ làm tôi trằn trọc cả đêm. Con người tôi đến tận bây giờ vẫn thế, bất kỳ vấn đề gì tôi cũng suy nghĩ nhiều hơn hành động, và như mặc định một là suy nghĩ thông suốt mới hành động, hai là bế tắc trong đau khổ mới dẫn đến hành động như một cách cuối cùng.
 

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Đang cao trào thì ngừng đọc mà tức anh ách ấy mong thớt ra chương đều đều nha.
Chúc thớt nhiều sức khỏe nha😁
Cảm ơn người anh em. Ae thông cảm dạo này nuôi bệnh chả tập trung viết được. Tranh thủ sáng sớm khoa mở cửa ra ngoài được 1 tiếng yên tĩnh để viết à.
 

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Chương 25

Cầm điện thoại trên tay mắt không rời khỏi dẫy số, trong một khoảng khắc tôi bấm gọi, tiếng chuông chờ đầu tiên vang lên "tút..." làm tim tôi như ngừng đập, sau vài âm thanh như thế vang lên thì tôi nghe một âm thanh khác vang lên "Alo..." là giọng của em. Tôi giật mình tắt máy mà không phản hồi lại em, tôi cũng không hiểu tại sao lúc đó mình lại làm như thế. Nhưng một lúc sau thì tôi có nhắn tin lại cho em với nội dung: "Cho mình hỏi phải sđt của Thảo không?"

Không biết em đang bận gì hay cố tình trả đũa lại cuộc gọi trước đó của tôi mà để tôi vật vã chờ tin nhắn phản hồi lâu khủng khiếp, cái tâm trạng chờ đợi đó chẳng dễ chịu chút nào, tôi cứ bị cuốn cuồn lên chỉ đến khi nhận được phản hồi từ em mới thôi: "Dạ phải, cho em hỏi là ai vậy?"

Tôi lại bối rối chẳng biết trả lời mình là ai, suy nghĩ lung tung một lúc thì chỉ biết nói sự thật: "Anh bạn của Hải, nó cho anh sđt của em."

Một tin nhắn cụt ngủn nhận lại từ em: "Dạ."

Tôi cũng kết thúc câu chuyện tại đó, kiểu cảm nhận lúc đó của tôi là em không tha thiết muốn nhắn nữa nên tôi cũng không làm phiền em. Khi có được sđt thì hớn hở mà giờ thì lại chẳng thiết tha sau tin nhắn của em nữa, những suy nghĩ về em cũng biến mất trong đầu tôi không lâu sau đó.

Hôm sau đi học, vừa vào cổng trường thì thằng Hải đã chờ tôi sẵn ngay đó, nó chạy lại ríu rít hỏi: "sao rồi, liên lạc với em nó chưa?"

Tôi nhìn Hải với vẻ mặt chẳng hớn hở được như nó đáp: "Rồi."

"Sao, kể tao nghe với." Hải nói tiếp.

"Thì nhắn tin hỏi em có phải là Thảo không? Hỏi tao là ai? Tao nói tao là bạn mày, vậy thôi chứ có gì đâu kể?" Tôi đáp.

Hải nhìn chằm chằm vào tôi nói: "Vậy thôi á, sao không nhắn nữa, cua gái gì kỳ vậy ba?"

"Tao thấy Thảo kiểu không muốn nhắn nên tao cũng im luôn" Tôi quay sang nhìn Hải.

Hải kéo tôi ngồi xuống ghế đá, rồi nói: "Thảo nó nói gì?"

"Thì Thảo trả lời Dạ không à, kiểu tao thấy cụt xúc quá" Tôi đáp.

Hải lắc đầu nhìn tôi miệng thốt lên chửi: "Má...tao đéo hiểu sao trước mày cua được con Quyên luôn á."

Mặt tôi đừ ra ú ớ vài tiếng định phản bác nhưng không có lời lẽ nào để nói nên thôi.

.....

Hải định nói thêm gì đó nhưng tiếng trống trường làm cắt ngang câu chuyện của hai chúng tôi: "Thôi vào lớp, ra chơi hay về gì nói tiếp."

"Ừ..." Tôi đáp lại cọc lốc rồi hai chúng tôi đứng lên đi về hai hướng vào lớp.

Nghe Hải nói tôi cũng khá tự ái, đầu cứ nghĩ lang mang về những lời nói của Hải nhưng vẻ bề ngoài tôi thì tỏ ra chẳng mấy quan tâm. Ngày hôm đó qua đi mà không có thêm cuộc nói chuyện nào thêm của tôi và Hải, tôi chẳng gặp mặt mũi nó đâu hay chẳng thấy nó tìm tôi cho dù khi ra về tôi cố tình ngồi phía trước nhà đợi nó.

Tôi cũng không nhắn cho Thảo thêm tin nào từ bữa đó, mặc dù tôi vẫn thường xuyên gặp mặt em, tôi cũng không biết là em có biết người nhắn tin là tôi hay không? Nhưng mỗi lần gặp mặt em tôi thường giả vờ quay đi nơi khác như chẳng muốn gặp em vậy.

Thời gian đó tôi cũng khá say mê vào game nên những nhớ thương hay tương tư cũng không có nơi mà bám vào tôi, những cuộc tình hay chuyện trai gái không chen vào được suy nghĩ của tôi. Đến mãi cả tuần sau, đang ngồi trong quán nét đánh Liên Minh Huyền Thoại thì thằng Hải gọi. Sau pha combat thì tôi bắt máy với giọng hấp tấp: "Nghe nè..."

"Đang đâu vậy, rãnh không?" Giọng Hải phát ra từ chiếc loa điện thoại.

Tôi trả lời: "Đang quán nét, có gì không?"

"Qua Caphê nè, tao đang ngồi ở Thiên Hương nè." Hải nói.

"Uống với ai vậy?" Tôi hỏi.

"Qua không? Qua đi rồi biết." Giọng Hải chứa điều gì đó bí hiểm với tôi.

Đang là lúc cao trào của game tôi cũng không có thời gian nói với nó thêm. Tôi đáp lại rồi vội cúp máy để tập trung vào combat tiếp theo với anh em trong game: "Xong trận game tao qua."

Thắng trận game căng thẳng, cả quán nét um xùm lên như khu chợ sáng. Tôi thoát game và quay sang nói với anh Thanh chủ quán: "Tìm thêm người vào đánh đi anh, em đi uống cà phê rồi."

Anh Thanh nói: "Ừ, nay hẹn gái uống cà phê hả?"

Tôi cười có phần hơi rụt rè đáp: "Có ai đâu mà hẹn anh, uống với thằng bạn em."

Sau khi trả lời anh Thanh tôi mới nhớ lại câu nói bí hiểm của thằng Hải, làm tôi cũng tỏ ra hơi tò mò nhưng tuyệt nhiên tôi lại chẳng nghĩ đến Thảo.

Tôi đứng lên đi bộ sang quán cà phê, vào quán vừa đi vừa nhìn xung quanh tìm thằng Hải, nó ngồi với người yêu nó tận phía sau gần cuối quán. Ngồi vào bàn tôi liền hỏi: "Uống với người yêu gọi tao qua làm gì vậy? Nảy hỏi uống với ai làm bí hiểm quá làm tao tưởng có việc gì."

Vừa dứt câu nhìn lên thì Thảo đã đặt ly tẩy đá trước mặt tôi hỏi: "Anh uống gì?"

Mặt tôi bỗng tái mét, ngập ngừng nói: "Lipton đi em."

Hải nói: "Biết kêu qua đây uống với ai chưa?"

Tôi ngồi im lặng chẳng nói gì, mà cũng không rõ gương mặt lúc đó thế nào mà thằng Hải với người yêu nó bỗng cười lớn lên làm người tôi cứ như khúc gỗ.

Suốt buổi cà phê đó tôi cứ đơ ra chẳng nói được câu nào đàng hoàng, miệng thì cứ phải cười miễn cưỡng mặc cho Hải với người yêu nó chọc tôi với Thảo. Sau buổi cà phê đó thì Thảo biết tôi xin sđt em và người nhắn tin hôm đó là tôi thôi
.
 
Chỉnh sửa cuối:

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Chương 26

Đêm đó trước khi đi ngủ tôi lấy điện thoại nhắn cho em một tin với nội dung: "Thằng Hải nó giỡn em đừng nghĩ gì nhe."

Tin nhắn phản hồi từ em khá nhanh, không như lần trước: "Dạ, em đâu có nghĩ gì đâu a."

"Em chưa ngủ hả?" Lúc đó cũng đã hơn 10 giờ, cũng là cách khờ khạo của tôi muốn kéo dài cuộc trò chuyện với em.

"Quán hôm nay đông khách, em mới về đến nhà."

Tôi nghe em nói thế cũng không nở kéo dài thêm câu chuyện để em còn nghĩ ngơi. "À, em thay đồ, vệ sinh rồi ngủ sớm đi."

"Dạ..."

Lại một tin nhắn cục súc từ em, tôi lại bị rơi vào cảm giác như đang làm phiền em nó, lòng tự ái bên trong tôi lại trỗi dậy. Thế là cuộc trò chuyện lại kết thúc một cách nhanh chóng như thế.

Lúc đó nghiện game LMHT nên những kiểu cảm xúc yêu đương thế này cũng không ở trong cơ thể tôi được lâu, trước đó chơi Võ Lâm chỉ ngồi nhìn nên đầu óc cứ lanh quanh chuyện tình cảm, từ khi sang chơi LMHT thì đầu óc lúc nào cũng đặt vào những pha combat lấy đâu mà nghĩ về tình yêu.

Tôi lại im bặt đi không liên lạc gì với em mặc cho thằng Hải cứ gặp mặt là hỏi, tôi thì cứ trả lời vu vơ kiểu vẫn đang nhắn tin. Mà tôi lúc đó kiểu nghiện game kinh khủng, vẫn thích em nhưng nghĩ về em thì lại không, lúc nào trong đầu tôi cũng chỉ nghĩ đến game. Có nghĩ đến em thì cũng chỉ đến đêm lúc đi ngủ mới lấy điện thoại ra nhắn em đôi ba tin nhạt nhẽo kiểu: "Em làm về chưa? Em ngủ chưa? Em ngủ ngon,..."

Năm đó game LMHT vừa du nhập vào Việt Nam nên cực hot thời điểm đó, những quán nét bắt đầu lập team tổ chức giải đấu. Quán nét tôi cũng không ngoại lệ, tôi cũng là một thành viên trong team, chúng tôi tập luyện với nhau mỗi khi có thời gian rãnh nên sự mờ nhạt trong tình yêu của tôi lần này là cũng có lý do.

Mãi đến một hôm, thằng Hải gọi tôi rũ đi chơi. Tôi thì kiểu nghiện vào LMHT mẹ rồi có hứng thú gì với việc la cà ngoài đường đâu nên tôi từ chối nó luôn. Vừa dứt tiếng nói: "Để hôm khác đi, nay tao bận rồi." thì đã nghe nó chửi thề bên kia:

"Đm, mày có muốn quen con Thảo không?"

Tôi vẫn chưa nghĩ ra vấn đề liền đáp: "Đm thì có liên quan gì ba."

"Đm, rũ mày đi chơi có con Thảo nữa."

Tôi im lặng một lúc rồi đáp: "Có ai nữa không?"

"Tao, ghệ tao với Thảo à. Mày chở con Thảo."

Nghe Hải nói tôi liền phấn khích hẳn lên: "Ok, mấy giờ?"

"Tối nay 6 giờ 30 mày xuống quán nét đi."

"Ok..."

Chiều hôm đó tôi về nhà sớm hơn bao giờ hết, cơm nước tắm rửa xong vào phòng đứng trước gương thay tận mấy bộ đồ. Mặt mũi, thân hình chẳng bằng ai nên cứ bị tự ti mỗi lần đi chơi với gái, lần nào cũng thay tới lui vài bộ đồ mới chịu ra khỏi nhà, mặc dù làm vậy cũng chẳng đẹp hơn được tý nào.

Tôi ra quán nét sớm hơn giờ thằng Hải hẹn, ngồi đợi nó mà chẳng dám mở máy đánh trận game nào, thế mà đến tận hơn 7 giờ mới thấy mặt nó. Hai thằng đứng đợi điện thoại của hai em mãi đến gần 8 giờ chúng tôi mới xuất phát. Quán cơm của nhà Thảo gần đó nên em không lại quán nét mà gọi tôi với thằng Hải chạy ra đầu đường đó.

Chạy ra thì thấy hai em đang đi chiếc xe đạp màu xanh của Thảo mà tôi ấn tượng từ hôm tựu trường, người yêu Hải thì sang nó chở, còn tôi thì sang chở Thảo. Từ lúc lên xe của em lòng tôi hạnh phúc khó tả, mới ngày nào nhìn bóng hình em trên chiếc xe này lướt qua thì nay tôi đã chở em trên chiếc xe đó rồi.

Đêm đó chúng tôi đạp xe lanh quanh thành phố rồi ghé vào một quán chè ngồi ăn. Tôi và Thảo cũng chẳng nói gì với nhau nhiều, có nói cũng chỉ là mấy câu nhạt nhẽo và ngu dốt của tôi. Suốt buổi đi chơi đó toàn là hai đứa kia nói, lâu lâu tôi và Thảo mới chen vào kiểu xác nhận sự tồn tại, và chủ đề hôm đó của hai đứa kia cũng là tôi và em.

Đêm đó trước khi ngủ tôi nhắn cho Thảo: "Chúc em ngủ ngon."

Thảo trả lời: "Dạ, em cảm ơn anh. Chúc anh ngủ ngon"

Lần đầu đi chơi với em cũng kết thúc như thế. Mấy ngày về sau cũng không tiến triển gì thêm khi tôi lại cấm đầu vào LMHT hăn say hơn để cuối tuần đi đánh giải, tôi im lặng hoàn toàn với Thảo, không tin nhắn, không gọi điện, cũng không gặp mặt em.

Chỉ khi đánh giải xong thì tôi mới nhớ đến em thì lấy điện thoại nhắn cho em vài tin vu vơ lại thôi. Kéo dài mấy tháng như thế, cuối tuần nào tôi cũng đi đánh giải vòng vòng khắp cả Tỉnh, nói dễ hiểu hơn là một tuần chắc tôi chỉ nhắn tin cho em được 1 2 lần. Thằng Hải nói đúng chả biết tôi cua gái kiểu gì mà trước đó quen được Quyên
.
 

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Chương 27

Ngày tháng cứ trôi qua mà không thay đổi gì, tôi vẫn cứ úp mở với em, không nhắn tin theo đuổi quyết liệt như cuộc tình trước, mà im lặng cũng không, càng không rũ em đi chơi, mà cũng từ hôm em biết tôi thì cũng không thấy em bưng cơm lại quán nét như trước nữa, lâu lâu có người gọi cơm cũng là người khác bưng lại.

Đến một hôm, chẳng phải là cuối tuần. Tôi đang ngồi quán nét cũng đã hơn 8 giờ tối rồi, cũng đang định kết thúc trận game thì về nhà. Bỗng nhiên nhận được tin nhắn của em: "Anh có rãnh không?"

Tôi cũng khá bất ngờ khi nhận được tin nhắn, đọc tin nhắn còn cười đắc ý ảo tưởng về bản thân mình. Tôi cũng soạn vội vài từ trả lời lại em: "Cũng rãnh em, có gì không em?"

"Anh vào rước em đi vòng vòng chơi được không?"

Tôi như đứng hình trước dòng chữ trước mặt mình, tôi như chưa chấp nhận được đó là sự thật, ngồi đơ ra chẳng màng đến game làm trận đó thua bọn trong nét chửi bới tôi như tội đồ. Hoàn hồn lại tôi đáp: "Được, anh rước em ở đâu?"

"Anh biết nhà em không?"

"Biết, anh chạy vào nhà em hả?"

"Dạ, anh vào liền chưa? Để em lội bộ từ từ ra."

"Anh vào liền."

Tôi tắt máy, hớn hở lấy xe chạy đi làm nguyên quán nét nhìn tôi đầy thắc mắc. Tôi thấy em đang lội bộ bên đường nên quay đầu xe lại rước em, chỗ đấy cũng đã cách nhà em hơn 100m. Em lên xe tôi chở đi mà không nói một lời nào, tôi cũng không biết nói gì nên cũng im lặng đạp xe.

Đi được một đoạn cũng khá xa, tôi mới mở miệng nói được với em câu đầu tiên: "Đi đâu giờ em?"

Giọng em đáp một cách yếu ớt: "Vào công viên tìm ghế đá nào ngồi đi cho anh đỡ mệt."

Tôi đạp xe ra thẳng công viên, chạy quanh một vòng công viên rồi tôi dừng lại ngay ghế đá hướng ra bờ hồ. Em bước xuống ngồi lên ghế đá, tôi đậu xe ngay ngắn lại rồi đi sau em, ngồi xuống cạnh em quay sang nhìn mới biết là em đang có chuyện buồn, gương mặt nhợt nhạt cùng đôi mắt sưng húp lên chắc do vừa khóc lúc nảy.

Tôi nhỏ nhẹ hỏi: "Em đang có chuyện gì à?"

Em vung tay vén mái tóc nhìn tôi đáp: "Chuyện gia đình thôi anh, cũng không có gì."

Nghe em nói thế tôi cũng không biết nói gì dù trong lòng đang cố tìm cách làm cho em vui. Em hướng đôi mắt nhìn ra phía hồ nước phẳng lặng, một đôi mắt vô hồn buồn xa xăm. Cái khung cảnh xung quanh cũng đang vuốt ve nổi buồn của em, đường lưa thưa chỉ một vài người qua lại, tiếng ve vang khắp một khu, cùng những cơn gió nhẹ thổi qua từng đợt. Chúng tôi cứ thế ngồi cạnh nhau, không ai nói thêm câu gì. Ngồi trầm ngâm một lúc thì em chỉnh lại tướng ngồi, nhìn sang tôi mặt em đã tươi tắn hơn nói: "Em xin lỗi vì tối rồi còn làm phiền anh như thế."

Ánh mắt của em nhìn tôi làm tôi bối rối khó tả, tôi đưa tay lên rãi đầu để che đi sự bối rối của mình đáp: "Đâu có gì đâu phải xin lỗi em."

Chúng tôi dần xóa khoảng cách với nhau

"Mấy giờ anh về? Về trễ quá có bị la không?"

"Nhà anh cũng dễ không sao đâu em, khi nào em về thì anh về."

Lúc đó cũng đã gần 10 giờ đêm, ở quê tôi thì giờ này người dân đã ngon giấc cả rồi, ngoài đường chẳng được mấy người qua lại. Trả lời em là thế chứ đêm nay về bị chửi là chắc, suy nghĩ vừa vụt qua thì điện thoại tôi đã vang lên, mẹ tôi gọi: "Dạ, con nghe mẹ."

Giọng mẹ tôi không dám nói lớn: "Về chưa? Nay đi đâu giờ chưa về?"

"Dạ tý con về liền, mẹ ngủ đi."

"Riết về, ổng sĩn đó đi nhẹ nhẹ thôi ổng chửi um xùm lên."

"Dạ..."

Tôi đang loay hoay bỏ điện thoại túi thì giọng em cất lên: "Mình về anh cũng tối rồi để mẹ anh chờ."

Xem ra em cũng tinh tế phết, không có câu nói đó của em thì tôi cũng chẳng biết phải nói gì để mình đỡ quê. Chúng tôi cùng bước ra phía chiếc xe, em ngồi lên phía sau tôi đạp từ từ băng qua các nẻo đường, tôi đạp xe rất chậm để kéo dài thời gian, em thì lại nghĩ cho tôi sợ về bị la nên em nói: "Anh mệt không, em đạp tiếp một chân cho."

Ngày xưa cái thời chúng tôi thường thế, mỗi người một chân cùng nhau đạp, cái hình ảnh đó tuy đơn giản nhưng cái tình cảm lúc đó khó phai lắm.

Tôi có phải là mệt đạp không nổi đâu nên tôi nói: "Không, em cứ ngồi đi."

Nhưng em thì quá thiệt tình khăng khăng bắt tôi bỏ một chân gát lên sườn xe để em đưa chân mình ra phía trước đạp phụ tôi, không nói được lời nào sau sự quyết liệt của em nên tôi cũng đành làm theo. Khi em một chân lên đạp phụ tôi thì tôi lại thấy lúc nãy mình từ chối là ngu thế nhỉ? Các ông biết tại sao không? Do em ôm tôi các ông ạ, lúc đầu thì chỉ là nắm phía ngoài áo rồi từ từ ôm vào eo tôi luôn. Khi đạp từ phía sau như thế thì bắt buộc cơ thể em phải vững mới có thể đạp thoải mái được.

Tôi vừa bất ngờ, vừa sung sướng các ông ạ chã lẽ quay đầu chạy thêm mấy vòng nửa.
 

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Chương 28

Trước khi bắt đầu viết chương này, cho mình gửi lời cảm ơn chân thành đến các đọc giả đã theo dõi truyện của em, và em không phải là một nhà văn nên trong quá trình viết đó điều gì chưa tốt mong các bạn bỏ qua, còn nếu thấy em sai chỗ nào mong các bạn chỉ để em sửa lại. Từ chương này em xin phép được viết những sự kiện quan trọng, em sẽ bỏ qua một số tiểu tiết nhỏ mà tập trung vào các vấn đề xã hội em đã trải qua. Một lần nữa cảm ơn các bạn.
--------

Đêm đó về đến nhà tôi đã thấy tin nhắn của em: "Anh về đến nhà nhắn tin em nhe."

Tôi nghĩ trong bụng là em nó bật đèn rồi đây. Đi vào nhà chẳng dám lên tiếng động sợ ba tôi chửi, vừa vào phòng đóng cửa lại tôi liền trả lời em: "Anh về đến rồi, em có ngủ chưa?"

Bấm gửi tin xong tôi liền tranh thủ thay bộ đồ ra, tay chân quýnh quáng cả lên chẳng để phí một giây nào, xong là bay lên giường chụp lấy cái điện thoại:

"Em chưa buồn ngủ, anh có ngủ chưa?"

"Anh chưa, bình thường anh cũng ngủ trễ lắm." (Cái này là xạo lòng, tôi đến tận bây giờ cũng ngủ sớm lắm chả mấy khi thức qua 10h cả, chỉ những lúc như này mới thức nổi thôi.)

"Về trễ anh có bị ba mẹ la không?"

...
....
........

Đêm đó tôi nhắn tin với em đến tận 3 giờ đêm, sức mạnh của tình yêu nó kinh thật các ông ạ. Tôi và em tâm sự với nhau đủ điều, còn hẹn cả sáng hôm sau em ghé chở tôi đi học (mặc dù nhà tôi cạnh trường) nhưng sáng vào trường cùng với gái nó oách lắm anh em ạ. Tôi thề là hôm nó tôi như minh tinh của trường, bao nhiêu con mắt điều đổ nhìn về tôi, bao nhiêu cái miệng bàn tán chuyện của chúng tôi. Cảm giác vừa vui, vừa quê lại vừa hạnh diện, nói chung là hầm bà lằng.

Tôi cũng không tỏ tình hay một tin nhắn nào hỏi em đồng ý làm bạn gái tôi không, tôi xem em là người yêu tôi ngay ngày hôm đó luôn các ông ạ.

Tôi diễn tả về Thảo cho các ông dễ hình dung hơn thế này. Bắt đầu từ vụ em nó buồn khóc sưng cả mắt lên rồi kêu tôi rước đi chơi đó, là do mẹ em làm ăn thất bại kiểu thiếu nợ, rồi cũng có người nợ lại mẹ em cũng gần bằng số nợ nhưng đa số là bà con dòng họ trong nhà mà đi đòi thì kiểu bị nói ngang hoặc còn toả thái độ trách móc kiểu thế, ba em thì ngày nào cũng nhậu say rồi về chửi rủa có khi đánh đập mẹ em nên hôm đó em mới kêu tôi rước.

Em là một cô gái rất giỏi so với bạn bè, quán cơm gần nét tôi thường ăn là của mẹ em với dì bán rãnh thì em ở đó phụ. Em còn làm phục vụ quán cà phê TH kế quán nét, mà quán đó là của cậu ruột em (tôi lúc biết giật hết cả mình anh em ạ, vì năm đó quán cà phê đó được xem là to nhất thành phố tôi). Mà chính vì thế tôi càng nể phục em, tính em không ỷ lại vào gia đình, tôi nghe em kể lại từ lớp 6 đã ra rửa ly cho quán của Cậu em để lấy tiền đi học. Từ khi tôi biết em là gia đình em có chuyện tuy không phải là trốn nợ hay bị người ta dí, gia đình em chỉ trả hàng tháng từ từ thôi nhưng em nói với tôi là em sẽ kiếm tiền phụ mẹ nhanh trả hết nợ để cố gắng không bị ngta khinh (chủ yếu là bà con đấy ae, em uất ức chuyện đó). Tôi nghe em nói thế cũng chỉ gật gù động viên thôi, nhiều khi còn nghĩ em nói quá do lúc đó em mới 15 16 tuổi, tôi lúc đó suốt ngày chỉ biết xè tay xin tiền mẹ đi chơi nét nói chi là phụ mẹ trả nợ như em.

Nhưng Thảo thì khác các ông ạ, nghị lực bên trong em rất lớn, đến giờ đã 12 năm rồi mà thật sự tôi chưa thấy người con gái nào như em. Từ bữa em tâm sự chuyện trả nợ phụ mẹ với tôi xong là em bắt tay vào việc luôn, em đóng cái tủ kính nhỏ để bán gỏi cuốn buổi chiều trước quán cơm của mẹ em. Từ đó thì thời gian rãnh với em dường như không có, đi học, trưa phụ mẹ bán cơm, chuẩn bị nguyên liệu chiều bán gỏi cuốn, nhiều lúc tối qua chạy bàn quán cà phê nữa, hôm nào qua quán cà phê thì mẹ em ngồi bán gỏi cuốn giúp em.

Em thì quá bận rộn, tôi thì lúc đó quá nghiện game nên chuyện đi chơi cũng rất ít, chỉ tối hôm nào em bán hết sớm hoặc quán cà phê vắng khách thì chúng tôi lượn vài vòng thành phố là về. Còn nhắn tin, tâm sự với nhau dường như chúng tôi không quên ngày nào, đêm về là chúng tôi chia sẻ buồn vui cho nhau nghe. Thời điểm đó với tôi cuộc sống đầy đủ cực, có thể chơi game, có người yêu, có người tâm sự, mỗi ngày trôi qua với tôi điều bình yên và hạnh phúc.

Để tôi diễn tả ngoại hình của Thảo cho các ông dễ hình dung thế này, em cao tầm 1m65 nặng 48kg nói chung thân hình đầy đặn cái gì cũng vừa phải, mặt em thì không quá xinh cũng không quá tệ nhìn chung là hơn trung bình, đặc biệt mặt em không bao giờ trang điểm từ xưa đến giờ, em chỉ dùng son môi mỗi khi ra ngoài.

Đối với tôi là em khá xinh, cũng là gu của tôi, à với lúc tôi cua em cũng đang có rất nhiều thằng đang theo đuổi sau này nghe em nói thế. Em nói mấy thằng kia nhắn tin, gọi em suốt cả ngày, lo cho em từng miếng ăn giấc ngủ. Tôi hỏi vậy sao em chọn tôi thì em nói do em tò mò, tò mò vì tôi khác với mấy thằng kia, biết là tôi thích em mà chả thấy nhắn tin hay gọi điện gì, lâu lâu nhắn vài tin rồi im. Nghe em nói mà tôi cười thầm trong bụng, chẳng qua là nghiện game quá thôi, mà cái chiêu đó cũng hay phết chứ anh em, kkkk vô tình làm tui lụm được bí kíp. Kkkk
 

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Chương 29

Tôi và Thảo yêu nhau trong vô thức của tuổi chập chững lớn, lúc đó đối với tôi tình yêu tuyệt đẹp, hầu như không có cãi nhau hay xảy ra bất kỳ chuyện gì cả. Thảo lo cho tôi từng miếng ăn đến giấc ngủ, tôi không chẳng biết vì sao em lại yêu tôi đến thế, bạn bè ai nhìn vào cũng nói là tôi may mắn mà tôi cũng thấy vậy thật vì để nhìn xung quanh mà đánh giá tôi thì dưới trung bình.

Năm lớp 11 đó của tôi kết thúc với học lực khá và đứng hạng 20/39 người, ba tôi chửi và cấm tôi đi chơi, không những chửi một mình tôi mà mẹ tôi mới là người bị ba tôi chửi nhiều nhất. Tôi bắt đầu thay đổi tính cách và tạo khoảng cách với gia đình nhất là ba, tôi trách vì sao gia đình lại không hiểu mình. Ba bắt tôi phải đăng ký học thêm hè để chuẩn bị bước vào năm cuối cấp và thi đại học, tôi vẫn nghe theo lời ba đi học để sau giờ học có thể chui vào quán nét.

Mùa hè năm đó tôi cũng dụ Thảo vào cà phê tum lần đầu tiên, là lúc nghỉ hè nên em có thời gian rãnh để tôi đưa vào đó. Tôi xin phép sẽ không kể chi tiết đó vì tôi rất tôn trọng và nể phục em mặc dù tên đã được thay đổi, mà cuộc tình với Thảo tôi hèn lắm các ông ạ, đi tum đôi khi để em trả tiền nữa cơ vì lúc đó em đã làm nhiều việc kiếm tiền rồi còn tôi thì long bông chơi game phải xin tiền mẹ.

Những ngày hè cũng nhanh chóng qua đi, tôi bước vào năm cuối cấp 3. Một năm rất quan trọng của thời học sinh, năm như quyết định cả cuộc đời sau này nhưng tôi thì lại chẳng mấy quan tâm đến việc học. Tôi dồn hết thời gian rãnh vào game vì năm đó Việt Nam ta bắt đầu công nhận môn thể thao điện tử, những giải đấu LMHT lớn bắt đầu được tổ chức, tôi hay team tôi cũng mang trong mình ước mơ chinh phục các giải đấu đó và cao nhất là đại diện Việt Nam đi thi đấu. Team tôi nghiêm túc việc đó khi đăng ký thi đấu giải toàn miền nam, niềm tin tôi đặt vào nó cao đến mức không màn đến việc học khi anh Tài (là người đã dẫn tôi đi Sg chơi đấy) đã kêu một người em từ Mỹ về để cùng team tôi đi thi đấu (anh đó chơi vị trí đi rừng mà team tôi đang thiếu, mà phải nói anh đó đánh hay cực.)

Tôi dường như chẳng để chữ nào vào đầu, suốt ngày chỉ mơ mộng giấc mơ trở thành một game thủ chuyên nghiệp nên thành tích học tập của tôi cứ thế ngày càng tuột dốc. Tôi bắt đầu cãi nhau với ba, mẹ tôi là người phải chịu đựng ba chửi nhiều nhất, cả việc mẹ là người bao che cho tôi chơi game nữa. (Viết đến đây lại thương mẹ, tôi đã làm cho mẹ khổ quá nhiều vì tôi). Lúc đấy tôi đặt 100% niềm tin và hy vọng vào game sẽ thay đổi cuộc đời tôi, nên tôi xem nhẹ việc học cực. Đến ngày thi đấu team tôi rất tự tin, chúng tôi thắng những trận đầu tiên rất dễ dàng và áp đảo, ban tổ chức giải đấu cũng đánh giá rất cao team của tôi và nhất là vị trí đi rừng (anh từ Mỹ về đấy). Nhưng tự tin quá thì lại nhận về cái kết cũng rất buồn các ông ạ, khi vào đến chung kết team của tôi đã thua, thế là giấc mơ của tôi đã không thành hiện thực. Tôi cũng vì thế mà tâm trạng thất thường, đỉnh điểm là hôm đó đi học tôi cãi nhau với giáo viên (tôi không nhớ rõ lý do tại sao). Hôm đó tôi đứng lên cãi nhau với cô dạy môn lịch sử rồi bước ra ngoài đi về luôn.

Chiều hôm đấy có sđt lạ gọi cho tôi, nghe máy thì đó là thầy Thành (thầy dạy môn tin học). Thầy hẹn gặp tôi để nói chuyện, nghe thế là tôi đã biết chuyện chẳng lành rồi. Gặp thầy thì tôi mới biết là nhà trường sắp đình chỉ năm học đó của tôi, nghe tin tôi như chết lặng, ba tôi mà biết tin đó chắc tôi không sống nổi với ông. Thầy hỏi tôi tại sao làm như thế, thầy như không tin tôi lại như thế, thầy cứ hỏi tôi có gì khuất mắt hay oan ức gì không để thầy giúp. Do tôi trước đó rất ngoan, học cũng giỏi nên thầy cũng rất thương tôi, lại là năm cuối cấp thi đại học nên thầy rất nhiệt tình giúp tôi, nhưng làm thì nhận chứ biết sao giờ.

Cuối cùng thầy kêu tôi dẫn gia đình vào gặp để thấy giúp tôi chuyển sang trường khác, hôm đó là ngày thật sự tồi tệ với tôi, sợ ba biết nên tôi chỉ hủ hỉ với mẹ chuyện đó và kêu mẹ đừng cho ba biết. Mẹ tôi lần nữa khóc vì tôi, nhưng mẹ thì luôn thương con mà bà đã giấu ba và âm thầm chuyển trường cho tôi. Theo lời giới thiệu của thầy Thành tôi chuyển sang trường Trung Tâm Giáo Dục Thường Xuyên (TTGDTX) nơi toàn là học sinh cá biệt, tôi đã hứa với mẹ sẽ bỏ game và cố gắng đỗ đại học. Tôi cũng bỏ game theo lời hứa để tập trung vào việc học, mà cũng không hẳn là bỏ luôn liền mà lúc nào rãnh mới chơi. Sang đây có bạn bè mới, môi trường mới, mà người ta nói chơi với bạn thế nào thì mình sẽ thế đấy không sai các ông ạ. Sang đây bạn bè toàn gái gú, tôi cũng không ngoại lệ.

Chương sau tiếp câu chuyện nhé anh em, khúc này lại quay về đời sống tình dục
ở các chương sau.
 

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Chương 30

Việc tôi chuyển trường chỉ có mẹ biết và mẹ cũng giấu không cho ba biết đến tận giờ, lúc tôi chuyển sang TTGDTX là chuẩn bị thi HK1 luôn không có thầy Thành giúp chắc tôi đã phải chờ năm sau học lại rồi, như thế thì chắc ba tôi giết tôi luôn. Nên cho tôi xin phép viết thêm lời cảm ơn gửi đến thầy ở đoạn này, mặc dù tôi sau này tôi đã gặp và cảm ơn thầy rất nhiều lần. "Em xin một lần nữa chân thành cảm ơn Thầy."

Tính tôi hòa đồng lại chẳng bao giờ muốn hơn thua với ai, lại chịu đi chơi với học cũng tốt hơn các bạn bên đấy nên tôi nhanh chóng được các bạn (gọi bạn thế thôi chứ toàn lớn tuổi hơn) quý mến. Từ lúc tôi chuyển vào các bạn xem tôi như một "vị cứu tinh" trong những giờ kiểm tra ấy, thi học kỳ 1 tôi cũng đứng nhất lớp. Cái cảm giác bỗng dưng được xem trọng nó sướng vãi các ông ạ (nhất là con gái).

Tôi ngồi cạnh con Hương (tên đã được thay đổi), nó lớn hơn tôi 1 tuổi, tướng nó thì cao cực đến 1m70 mấy (tôi cao 1m68 mà nó hơn tôi đến 1 cái đầu). Mặt nó xinh theo kiểu mộc mạc (xưa giờ gu tôi thích mặt mộc), ngực thì lép (cũng có nhô lên chứ không như sân bay), mông nó thì bao to đặc biệt long tay nhiều kinh khủng. Tôi lúc nào cũng chỉ bài cho nó nên nó cũng khá có cảm tình với tôi, cộng thêm tôi cũng không ưa giỡn kiểu quá trớn (kiểu bên ngoài tôi nghiêm túc) nên nó cũng thường rũ tôi đi ăn uống, 2 đứa cũng thường nhắn tin tâm sự với nhau. Tôi lúc đầu chả nghĩ gì sâu xa đâu, do tôi đang quen Thảo rồi nên chỉ xem Hương như người bạn mới thôi (cái này thật lòng, bạn bè bên đây sành sỏi hơn tôi nhiều lắm, tôi như thằng khờ trong môi trường mới chỉ được cái học giỏi hơn thôi).

Nhưng lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy, tôi và Hương nhắn tin rồi cặp kè bên nhau suốt như đang yêu nhau, bạn bè trong lớp suốt ngày cũng chọc ghẹo hai đứa tôi. Dần dần tôi cũng đặt tình cảm ở Hương nhiều hơn cả Thảo, do tôi và Hương gặp nhau hằng ngày, cả nhắn tin cũng nhiều hơn Thảo. Còn Thảo thì hầu như không có thời gian rãnh, đêm về nhắn đôi ba tin là ngủ, Thảo không hề biết biết chuyện tôi với Hương và cả Hương cũng không biết chuyện tôi đã có người yêu. Tuổi đó thì nhu cầu sinh lý cực cao, Thảo thì hầu như không có thời gian mà tôi thấy em tần tảo như thế cũng không đòi hỏi ở em nhiều. Còn Hương thì tôi thèm chảy cả nước bọt, mà cũng chỉ quay tay thôi chứ chưa dám nghĩ đến việc xa hơn là chịch em đâu. Nhìn lông tay với mông Hương thế kia thì tôi cũng biết là rất dâm, với toàn mặc đồ nhỏ màu nổi đi học nhiều hôm ngồi cạnh mà thằng em lúc nào cũng cứng ngắc, đôi lúc Hương giỡn hay nhắn tin với tôi cũng đề cập đến mấy vấn đề sinh lý mà chắc do tôi lúc đó hiền quá.

Mãi đến mấy tháng sau đã kết thúc năm 12, đang chuẩn bị thi đại học. Hôm đó vào buổi tối cũng đã 8 giờ hơn, đang ở quán nét thì Hương gọi tôi: "Ông đang ở đâu thế?"

"Tui đang chơi game, có gì không?"

"Tui buồn quá, đi chơi với tui được không?"

"A...a...a... hôm khác được không? Nay tui có việc rồi."

Không phải là không muốn đi, mà ngặt đời cái là tôi đã có hẹn với Thảo, đang đợi em dọn dẹp xong là đi, cũng hơn tuần rồi tôi với Thảo chưa gặp mặt nhau hôm nay em bán hết sớm mới có thời gian đi chơi.

"Có việc gì? Tui không quan trọng bằng game luôn hả? Giờ đang có chuyện buồn cần ông tâm sự mà kêu bữa nào."

Lúc này nghe kỹ giọng của Hương hơi khác thường ngày sao ấy mà tôi cũng không bận tâm mấy, giữa người yêu với bạn chã lẽ đi với bạn bỏ người yêu. Với thêm lý do là còn sớm định tranh thủ đưa người yêu vào cà phê tum, trong người cũng rạo rực lắm rồi.

"Không phải game quan trọng mà tý tui đi công chuyện rồi, có hẹn trước rồi á mai được không?"

Giọng Hương nói lần này tôi mới biết là Hương đang say và hình như là đang khóc: "Nhiều khi mai ông không còn gặp tui nữa đâu, vậy thôi ông đi đi."

Nghe Hương nói câu đó làm tôi hoảng kinh khủng, cứ như là Hương chuẩn bị làm gì dại dột ấy. Tôi đứng hình một lúc rồi nói: "Nói gì nghe ghê quá vậy"

"Vậy thôi nhe!"

Nghe thế tôi lại càng thêm lo: "Ông đang ở đâu tui chạy ra"

"Ông có hẹn đi đi, không cần phải lo cho tui đâu"

Má khổ vãi nồi, bây giờ còn phải xuống giọng vuốt ngược lại nữa: "Người ta bận mới hẹn hôm khác rồi, đang ở đâu tui ra"

"Ông chạy qua bờ kè công viên đi, tui đang ở đây nè"

Vừa tắt máy thì thấy tin nhắn của Thảo: "Anh lội bộ vào hẻm đi, em chạy lại"

Hai chuyện trùng một lúc làm tôi muốn điên cái đầu, vừa bên kia xong giờ đến bên đây. Tôi phải nhắn lại nói dối Thảo: "Mẹ mới gọi anh về nhà có việc rồi, em về đi mai bán hết sớm thì đi chơi nhe em"

Thảo không nghi ngờ gì tôi cả, em lúc nào cũng tin tưởng tôi nên em đồng ý ngay: "Dạ, anh về liền đi chắc có chuyện gì mẹ mới gọi đó. Tối rãnh nhắn tin em"

Tôi xách xe chạy qua Hương mà trong lòng cứ bị cắn rứt với Thảo, mà biết làm thế nào bây giờ lỡ Hương có chuyện gì tôi cắn rứt chắc đến hết đời luôn quá.
 

Rooney86

Bắt Đầu Check Gái
26/2/21
604
166
56
39
Tphcm
VND
0
Tín dụng
2,824
Chào mọi người. Đang bị cái đóng áp lực bao vay chưa tìm được lối thoát, xem điện thoại nhìn kỹ ngày mới chợt nhớ 2 ngày nữa là bước qua 29 tuổi rồi. Nên ngồi viết Tự Truyện này giúp ngừng suy nghĩ và nhìn lại chặng đường đã đi qua. Phần lớn là 18+ các mối tình đã bước qua đời cộng thêm những biến cố, những lúc vinh quang hay dưới đáy cho liền mạch câu chuyện.

Chương 1.

Những năm Trung học cơ sở của tao không có gì nổi bật, ngoài những chuyện ngây thơ của tuổi trẻ mà 9x đời đầu như tao chắc ai cũng thế.

- Những bức thư tình để dưới bàn cho một em nào đó học buổi chiều, viết toàn yêu thương tha thiết mà chẳng biết mặt mũi thế nào.

- Ngày mua gấu bông tặng lấy le với bạn nữ chung lớp, chứng tỏ với thằng cùng lớp cũng đang thích đứa mình thích. Mà đâu ai biết mua được con gấu đó phải nói dối mẹ lấy tiền đóng tiền học thêm.

- Lên lớp 9 thì táo bạo hơn. Tán đích, giỡn vui nhưng tay luôn có sẵn mục tiêu, đổi mấy đĩa phim xxx với nhau mà đến giờ vẫn cay là đến bọn con gái lấy là mất hết.

Thời cấp hai ngô nghê vậy mà cho ta biết bao kỷ niệm. Và tao đã đặt chân vào ngôi trường mới, trường trung học phổ thông.

Năm đó là năm 2010. Cấp 2 nói chung tao học cũng được lúc nào cũng nằm trong top 10 lớp, mà không hiểu sao lên cấp 3 tao học chung với cái lớp toàn bị ở lại không? Vào lớp được vài thằng bằng tuổi tao, còn mấy ông cố kia lớn hơn hai ba tuổi không.

Bữa đầu vào lớp tao còn tưởng mình đi nhầm lớp, còn sắp xếp tao ngồi chung với thằng đúng kiểu boy lạnh lùng. Sáng vào điểm danh xong mà bà cô quay lưng lại là nó bước ra xuống căn tin ngồi như nó là người vô hình vậy, nó lúc nào cũng một mình mà nhìn nó khá ngầu làm tao cũng rén chết mẹ.

Cũng hơn nữa tháng sau đến kiểm tra toán. nó quay sang hỏi làm được không đưa nó mượn tập học bữa giờ để tý nó làm, tao nhìn nó cười yên tâm đi tý tui chỉ cho. Thời xưa bọn mày biết là thằng nào học giỏi nó keo lắm dễ gì nó chỉ. Còn tao thì tính thoải mái chứ không phải sợ nó mà chỉ nhe mấy ba, lần đó tao với nó được 10đ.

Nó bắt đầu thích tao, còn tao thì cuộc hành trình mới bắt đầu...

Tao với nó bắt đầu nói chuyện với nhau nhiều hơn. Nó chỉ phán với tao một câu nhẹ nhàng làm tao giật mình

- Ở cái trường này, thậm chí là cái đất này thằng nào ăn hiếp bạn nói tui.

Tao bắt đầu ra đường chơi, tao với nó thường ra công viên ngồi uống nước mía. Mà ngồi chút là mấy anh em xã hội nó thấy tấp vào, rồi đi đánh nhau làm tao mệt mỏi ghê.

Tao xưa giờ chã có muốn đánh đấm gì ai, hay có đứa bạn như nó thời đó là tao cũng kiểu tầm tao trở xuống là hơi ngán tao rồi. Nhưng tao không có thích hơn thua.

Lý do lúc đó tao đi với nó là gái, cái bọn con gái đẹp thời đó toàn thích giang hồ, tao không hiểu nổi. Giờ nghĩ lại mấy đứa con gái ngu vãi.

Tao đi với nó vài tháng thì cũng được một em, mà tao không phải quen mấy đứa đi theo bọn nó. Cuộc đời đưa đẩy sao tao quen quyên em gái của thằng an, anh em xã hội nó mới ở tù ra...

Nó thường dẫn tao qua nhà thằng an nhậu, bọn nó nói chuyện tình nghĩa gì đó, thằng này nhận hết cho nó luôn gì đó, tao cũng không quan tâm. Tao cũng chẳng biết nhậu nữa, nên tao thường vào bếp tiếp con nhỏ em thằng an.

Là em gái thằng an nhưng cũng bằng tuổi tao, chứ không phải cấp hai nhe mấy ba. Bữa đầu gặp quyên là tao ấn tượng rồi, dáng người mình dây nước da trắng hồng xinh dạng tiểu thư, học trường chuyên nữa.

Hôm sau đi học là tao lân la hỏi thăm nó về con quyên rồi, nó cảnh báo tao là đừng có đụng đến con quyên, thằng an nó khùng lên nó chém mày đó. Tao nghe cũng hơi ớn ớn mà nó cứ dẫn tao qua đó nhậu.

Làm sao mà tao nghe theo lý trí khi con tim tao cứ lượn lờ trước mặt. Lần đó qua nhậu như bao lần, tao đem đồ ăn vào bếp dọn ra với quyên, còn hai thằng nó thì ướp bia gì đó tao không biết nhậu tao cũng không quan tâm. Qua được vài lần nên tao và quyên cũng không còn ngại nữa, tao lấy cớ xin số điện thoại để lần sau qua gọi hỏi quyên uống gì tao mua qua luôn, hổm nay do tao vô ý quá.

Giờ nghĩ lại xưa mà tao nói được vậy là tính ga lăng tao có bẫm sinh rồi. Quyên cười nhe răng rộng đến mang tai trả lời tao: "dạ được rồi anh"

Nhưng số điện thoại vẫn đọc cho tao khi tao xin thêm một lần nữa. Dọn ra xong cho hai thằng kia, quyên vào phòng là tao nhắn tin liền. Thời này là xài mạng Vietnamobile, đăng ký 500 tin nhắn bấm từ sáng đến khuya. Haha

Tao cũng không nhớ thời đó nhắn cái gì, chuyện đâu mà nhắn dữ vậy không biết.

Tao lúc đó như trúng số vậy. Tao thì không đẹp trai nếu không muốn nói là xấu, tiền thì cũng không có. Còn quyên thì đẹp gái học giỏi, thời của tao là tuyệt phẩm long lanh trong sáng.

Nghe quyên nói là chưa yêu ai, thằng an lúc nào cũng giám sát nó. Ở trường có mấy đứa em thằng an để ý thằng nào có ý định là ra về bị chặn đường hâm cho tè ra quần. Vô tình tạo cơ hội tao quen luôn phát một mà chẳng có chút khó khăn.

Quen nhau mà phải giấu thằng an, nên quyên thường qua rước tao. Mà đã né thằng an cộng thêm anh em nó nhiều nữa, tao với quyên có khi nào đi ra ngoài trung tâm đâu, toàn lựa đường hẻo lánh đi không.

Quen nhau được một tháng hơn, chở em đi chơi tao cũng thường để ý mấy quán cà-phê tum mà đi ngang qua. Tao cũng hỏi thăm mấy thằng bạn đi rồi, vào đó tốn bao nhiêu tiền các kiểu. Thời đó lần đầu lo lắng, sợ đủ thứ, muốn vào đó là cả quá trình đấu tranh tâm lý và học hỏi chứ không phải đùa.

Rồi còn phải ra tiệm nét chọn máy trong góc mở phim heo lên xem để học hỏi, ngồi coi mà phập phồng sợ bị phát hiện. Lỡ sau này có bệnh tim là chắc thời điểm đó gây ra.

Hôm đó như mọi lần, em rước tao bằng chiếc xe đạp màu hồng lúc 2 giờ trưa. Đi được một đoạn vào đường vắng, tao đưa tay về phía sau nắm lấy tay quyên để lên eo tao nói với giọng nạt nộ

- Ôm anh vào, cái tay để không đó làm gì.

Quyên rất hợp tác làm theo lời tao miệng cười khúc khít đáp

- Không sợ anh hai em chém anh hả?

- Vì cái ôm eo thì lỗ, ma..à... đổi nụ hôn với được nằm ôm trọn em vào lòng thì anh chấp nhận đổi nhe!

Tao cười to khoái chí. Quyên nhít người tiến lên lấy hai bàn tay thọt sâu vào túi áo khoác ôm chặt tao hơn nói

- Nắng quá...

Tao không biết là quyên vô tình hay cố ý làm con ciu tao vương ra mạnh mẽ. Tốc độ đạp xe của tao giảm lại bất ngờ, hai bên đùi phải hoạt động liên tục để đạp, ở giữa thì tay của quyên làm bé ciu tao ngợp ngạc không biết làm thế nào.

- Nắng thì hôm nay đi uống nước nhe, anh cũng đang mệt.

- Uống ở đâu anh?

Tay tao chỉ về phía trước nói

- Trước nè.

- Bữa giờ em đâu thấy quán cafe nào đâu ta.

- Em không để ý đó, tý vào là sau này biết à.
Tiếp đi bro đang hay á
 

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
Chương 31

Tôi chạy sang bờ kè công viên đã hẹn với Hương, cũng không cách quán nét bao xa cả tầm 1km thôi. Đó là một công viên thiếu nhi lâu năm nhất nơi tôi, lúc đến thì khu vui chơi thiếu nhi đã vắng khách, họ cũng đang thu dọn dần dần. Phía sau khi vui chơi là một con sông, Hương hẹn tôi tại bờ kè con sống đó, chạy chậm chậm dọc theo bờ kè tìm Hương nhưng tôi không gặp nên dừng xe lại gọi cho Hương, lúc đứng đợi Hương nghe máy thì tôi nghe tiếng kêu lớn bên ngoài: "Kh...."

Tôi nhìn theo hướng phát ra âm thanh thì thấy Hương dơ điện thoại đang sáng đèn lên cao cho tôi thấy, Hương ngồi trong góc bị khuất bởi gốc nên lúc nãy tôi không để ý lắm (do bờ kè giờ đó toàn là tình nhân ngồi, xa xa lại có một cặp nên tôi cũng không quá để ý). Tôi tắt máy nhét vào túi chạy đến chỗ Hương, chưa bước xuống xe tôi đã cất giọng: "Có chuyện gì mà nói nghe ghê thế?"

Hương cười với tôi hết sức hời hợt nói: "Buồn nên gọi ông sang tâm sự không được sao?"

Dưới ánh đèn mờ mờ bị gốc cây che đi tôi thấy mặt Hương có vẻ đã đỏ cả lên, bước vào ngồi cạnh thì mùi rượu bia nồng nặc nhưng vẫn còn ngồi vững lắm chứ không đến nỗi nghiên ngã. Tôi nhìn sang nói: "Nhậu từ lúc nào đến giờ vậy? Có say chưa?"

"Nhậu lúc 6 giờ, ông nhìn xem tui say chưa?"

"Sao tui biết, mà còn vững thế này là được rồi. Chứ say đến đi không nổi chắc tui chã kè nổi đâu chứ nói gì đến bế về" (Hương cao hơn tôi cái đầu, nhiêu kg thì tôi không biết nhưng thân hình cân đối không mập không ốm)

Hương cười thích thú với câu nói của tôi, mặt em tươi tắn hơn nhìn tôi nói: "Con kiến bế con voi à, say thì say chứ cũng biết gọi ai để bế về được chứ"

"Thế gọi tui không phải bế về thì làm gì?"

"Có chuyện gì mới gặp được à, từ bữa giờ không gặp nên nhớ gọi ông ra không được sao?" (Từ lúc chuẩn bị thi học kỳ 2 là chúng tôi ít nt dần rồi im luôn)

Nghe Hương nói, lúc đó trong lòng tôi phân vân cực, không biết là Hương đang nói đùa hay thật. Tôi chỉ đáp lại bằng nụ cười, em lại nói tiếp: "Tôi chuẩn bị sang Mỹ học và định cư, nên muốn gọi ông ra tâm sự với tui đi rồi không biết bao giờ mới gặp lại."

Tôi thật sự bất ngờ với tin này, trước đây tôi chưa từng được nghe Hương nói. Tôi cũng không biết là mình nên vui hay buồn nữa, chỉ nhìn Hương và nói: "Ông có người nhà bên đó hả?"

Đôi mắt Hương hơi rưng rưng nói: "Ba tui bên đấy, ba mẹ tui ly hôn lâu rồi. Tui cũng mới chuyển về trường này lúc đầu năm à, trước ông mấy tháng"

Hương đưa tôi đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác, tôi cũng không biết phải diễn tả cái cảm xúc lúc đó của tôi thế nào. Mà khi biết chuyện đấy tui mới hiểu tại sao Hương lại thân với tôi đến thế, chứ trước đấy tôi còn đang ảo tưởng về con người mình. (Mà thật tình trong lớp cũng chẳng ai nói chuyện Hương cũng vừa chuyển vào như tôi, chính tôi còn lấn cấn vấn đề đó). Tôi với vẻ mặt bất ngờ thốt lên: "Vậy hả, tui không biết luôn á."

Hương nói tiếp: "Trước tui ở Cần Thơ, mẹ tui có chồng mới ở đây nên tui đi theo để học hết cấp 3."

Tôi cũng không biết nói gì trong lúc đó, nhưng tôi có thể hiểu được tâm trạng của Hương lúc đó. Tôi im lặng ngắm dòng sông đang chảy trước mặt mà trong lòng có gì đó buồn buồn, bỗng Hương dựa đầu vào vai tôi nói: "Cho tui mượn vai ông tý nhe."

Đã cao hơn rồi mà còn mượn bờ vai, lòng thì nghĩ thế vì cảnh tượng có phần hơi mắc cười nhưng cũng không muốn chen ngang vào tâm trạng Hương lúc đó. Tôi bắt đầu cảm nhận được những giọt nước mắt của Hương rơi xuống áo tôi, ngày càng nhiều nên tôi đã nắm tay em và nói: "Thôi ông đừng nghĩ nhiều quá, còn gì buồn thì tâm sự với tui cho nhẹ lòng."

Hương ngồi thẳng người lên lấy tay gạt đi những giọt nước mắt đang còn trên khóe, em nhìn tôi một lúc lâu mới cất giọng: "Cảm ơn ông nhe, chỉ là bên trong tui lúc nào cũng có sự cô đơn khó tả lắm."

Hương nói tiếp: "Ba mẹ ly hôn, chuyển trường mấy lần rồi nên tui cũng không có bạn bè, sang Mỹ lại phải làm quen môi trường mới bạn mới. Trước giờ chỉ có ông là tui tâm sự nhiều đến thế."

Đôi lúc tôi có trách ba mẹ tại sao lại không hiểu cho mình, nhưng nghe những Hương vừa nói thì tôi đã là gì so với em đâu. Tôi chẳng thể nào nói được lời nào trong lúc thế này vì nổi buồn của em quá lớn so với những gì tôi có thể hiểu, tôi ngồi đó hướng mắt mình ra dòng sông như tránh né trả lời. Hương thì đang nhìn tôi và cũng nhanh chóng hiểu được tôi, em nói: "Ông có thích tui không? Tui đi rồi ông buồn không?"

Hương liên tục dồn tôi vào thế khó, tôi bối rối vô cùng. Trả lời không cũng không đúng mà nói có thì cũng không hẳn. Tôi nhíu mày quay sang Hương đáp: "Buồn chứ, ông thật sự làm tôi bất ngờ quá không biết phải nói thế nào."

Hương hỏi tôi một lần nữa với giọng cạn kiệt cảm xúc: "Ông có thích tui không?"

Đôi mắt tôi tròn xoe, đáp: "Có..." (Thật nhưng lại có phần tham lam và gian dối)

Tôi vừa dứt câu Hương đã ôm tôi vào lòng, nhanh và bất ngờ đến nỗi tôi chẳng kịp phản ứng gì kể cả ôm lại Hương.
 
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan