Câu chuyện số 1 : KHU ĐIỀU TRỊ BỎ HOANG BỊ MA ÁM
Trong một lần rảnh rỗi sau khi xong công việc của buổi chiều, tôi lại đi mò mẫm cái bệnh viện cũ kỹ này, dường như nó có một cái sức hút kỳ lạ gì đó với tôi, một bệnh viện cũ với bề ngoài cổ kính và bên trong đầy bí ẩn ma mị.
Tôi đi đến khu điều trị B là khoa Chấn Thương Chỉnh Hình, bên hông khoa có một lối đi nhỏ mà lúc nào nó cũng đóng kính cửa, nhưng hôm nay cánh cửa đó lại mở ra như mời gọi tôi bước vào, ngay lúc đó suy nghĩ của tôi khiến tôi phải dừng lại, nên vào hay ko ta??
“Thôi thì cứ vào xem coi có gì không??”
Tiến vào trong , vừa qua khung cửa gỗ là một dãy hành lang nhỏ với những song sắt như tù giam, một lối đi nhỏ xuống cầu thang tối hiu, bên phải là dãy hành lang phòng bệnh đã bỏ hoang, những chiếc lá, những mảnh giấy cứ bay nhè nhẹ vì những ngọn gió lạnh người cứ thổi qua, làm cho không khí càng rờn rợn hơn, tôi lấy hết can đảm đi qua từng căn phòng , những căn phòng đầu tiên đều đã đóng cửa kính và khoá lại, tôi cứ bước dần bước dần đến căn phòng cuối.
*Ầm*
Bỗng nhiên có một cơn gió mạnh thổi qua làm cánh cửa căn phòng đó đập mạnh vào tường làm tôi giật bắn mình, tôi ráng giữ bình tĩnh và đi vào bên trong căn phòng đó, mọi thứ hoang sơ đổ nát, những cái giường cũ, nệm rách dính đầy những vết đen loang lỗ ( chắc có lẽ là dịch tiết hoặc máu của bệnh nhân ), căn phòng tối u ám, chẳng có gì để ở lại.
Tôi quay đi và nhìn thấy trên tường có vài dòng chữ khắc bằng 1 vật nhọn, tên của một ai đó??
VÀ ĐÃ VÔ TÌNH ĐỌC CÁI TÊN ĐÓ LÊN!!!
Khi tôi vừa đọc xong thì bỗng thấy lạnh ngắt từ lưng lên đến cổ. Thấy ko ổn nên bước ra khỏi căn phòng đó ngay, lúc đó tim tôi đập rất nhanh, tôi đi vội vàng, và tôi để ý tà áo blouse của mình như có ai níu lại! Mặc dù ko có gió nhưng tà áo vẫn bay cao lên, tôi sợ lắm, chạy thật nhanh ra khỏi khu điều trị đó ngay.
Tôi trở về khoa và kể lại cho tour trực hôm đó nghe về việc đã diễn ra chiều nay. Chị điều dưỡng lớn tuổi đó bảo: “ bác cũng khá là gan dạ đấy , thông thường cánh cửa vào khoa đó luôn được khoá nhưng hôm nay chắc có lẽ ai đem đồ vô để trong đó rồi lại quên khoá, khoa đó ngày xưa là khoa dịch vụ của bệnh viện, cũng đông bệnh nhân lắm nhưng kể từ khi có những ca bệnh nặng mất tại khoa đó, hằng đêm tại phòng 104 người ta nuôi bệnh ở đó thấy có bóng lướt qua lướt lại trong phòng mặc dù phòng bỏ trống, rồi ban giám đốc mới tận dụng phòng đó để cho những bệnh nhân bị nặng nằm ở đó, rồi ko may họ cũng mất trong phòng đó, những tiếng rên la đau đớn trong căn phòng đều vang lên mỗi đêm, nên càng ngày bệnh nhân càng sợ ko dám đến khoa đó điều trị nữa, lâu ngày dần không còn bệnh nên giải tán tập thể khoa dịch vụ và bỏ hoang tới giờ “. Nghe kể đến đó tôi rùng mình ớn lạnh , nghỉ tới lúc đó mà tôi cứng giò không đi được thì mọi thứ sẽ ra sao???
Chị điều dưỡng nói tiếp “ bác đừng nên đến những chỗ đó , 1 là âm khí nhiều ko tốt cho mình , 2 là nơi đó bỏ hoang lâu ngày , bụi bẩn làm mình hít vào dễ gây bệnh, có kiêng có lành bác à “.
Sáng hôm sau tôi quay trở lại khoa dịch vụ bỏ hoang đó để chụp vài tấm ảnh , nhưng chỉ dám đứng bên ngoài thôi ko đi sâu vào trong nữa ....
#CholonDowntown




