Hồi còn học năm 1 , mình là một sinh viên chả sợ cái thứ gì trên đời , ngang tàn như cóc tía , năm đó tôi học Giải Phẫu và được đi thực tập tại nhà Vĩnh Biệt , như các bạn học Y cũng biết , đây là nơi chứa những thùng lớn đựng những thi thể của những người đã mất , họ dâng hiến thân xác cho y học , để cho các y bác sĩ tương lai được học , được giải phẩu trực tiếp cũng như xem cấu tạo cơ thể con người , có thể gọi đây là những Người Thầy Thầm Lặng.
Một khuôn viên nhà có hơn 1000 thi thể !! Sinh viên năm 1 được phân công trực nhà xác vào ban đêm , lũ bạn tôi bàn tán với nhau : “ Ê, tao thấy sợ quá , mày sợ ko ??? Hay là tối nay đem tỏi theo đi , tao nghe nói tỏi trừ tà được đó “. Tôi nhìn chúng nói mà mắc cười , tôi khinh bỉ: “ Xời , thời đại nào rồi , tao ko tin có ma đâu chúng mày ạ !!! Bọn nhát gan , haha “. Chúng nó nhìn tôi như người ngoài hành tinh.
Rồi đêm đó cũng đến , nhóm tôi gồm 10 người mà chỉ có 3 nam và 7 nữ , vì nhóm ít nam nên 3 thằng tôi phải trực vòng trong còn nữ thì trực vòng ngoài. Công việc nói là trực nhà xác nghe có vẻ ghê gớm nhưng thật ra chỉ là đi kiểm tra cửa nẻo xem có khoá hết hay chưa vậy thôi.
Tối hôm đó tối và 2 thằng bạn đi rảo vòng quanh khu vực trong , đi một hồi thì thằng T mắc vệ sinh nhưng nó không dám đi một mình , nên rủ thằng A theo , thế là tôi lại đi rảo mình tôi với cái đèn pin !!! Đi được một đoạn bỗng có 1 cơn gió lạnh thổi ngang , tôi rùng mình nhưng cứ đi tiếp , đi được 1 đoạn tôi gặp 1 ông bác cũng đứng tuổi , tóc bạc , dáng đi hơi khom , ông hỏi tôi : “Thế cửa nẻo đã khoá hết chưa ??”, Tôi trả lời : “ Dạ rồi “ , Bác đó nói : “ Khu nhà A , có cửa kia chưa khoá kìa , bọn con nít ranh chúng bây , làm ăn thế đấy , đã vậy còn phát ngôn không biết tôn trọng người đã khuất “. Tôi sững sốt nhưng vẫn dạ thưa và gặn hỏi để đi khoá , rồi tôi thấy bác lắc đầu và bỏ đi tiếp , dáng bác khuất sâu trong bóng tối và biến mất. Lúc đó thì 2 thằng bạn cũng đi ra từ hướng đó , tôi hỏi nó: “ Nãy có thấy ông bác nào đi vô không tuị bây ?? “, hai đứa nó nhìn tôi như thằng ngáo ngơ “ Ủa có thấy ai đâu ?? “ và tôi tự hiểu , vâng chính là “ họ “ chứ ko ai khác nữa.
Mặt tôi từ lúc đó xanh léc , cái tự tin , cái hóng hách của tôi ban sáng tự dâng biến mất , tôi đi cùng tụi nó chứ ko dám đi một mình nữa , cả đoạn đường tôi không nói tiếng nào , tụi nó cứ tưởng tôi trúng gió , đi đến khu nhà A thì đúng là có 1 cửa chưa khoá , sau khi hoàn thành công việc , chúng tôi về lại sảnh ngoài , và ngủ đến sáng. Sáng tôi đem chuyện đó kể cho nhóm tôi nghe , thế là bọn nó bảo: “Gặp ma rồi đó , tin chưa !!! Cho chừa cái thói ngông cuồng ”. Sau lần đó tôi ko dám phát ngôn bừa bãi nữa và tinh vào chuyện tâm linh hơn….
#CholonDowntown


