Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Kể Chuyện Chuyện...nên đọc lúc khuya (4)

Lượt xem: 1605

Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Kukumalus

Tập Tành Ăn Chơi
3/1/19
66
37
38
26
Ho Chi Minh
VND
0
Tín dụng
113
67D3F52A-CC3D-4908-B7B7-B0126F67FE6D.jpeg
Câu chuyện số 4 : NHÀ ĐẠI THỂ (NHÀ XÁC)

Một buổi chiều như mọi ngày , tôi ngồi trên khoa , nghe dưới cấp cứu vừa có ca tử vong , tôi mới hỏi một chú ở cùng khoa :
Tôi : Chú , ca đó giờ cho xe chở về luôn hả chú ??
Chú : Đâu có , cho xuống nhà xác đó con , chờ người nhà vào lãnh !!
Tôi : Ủa , có nhà xác hả chú , ở đâu vậy ???
Chú : Xuống cầu thang , cuối dãy nhà B !!!

Vốn bản tính tò mò nên đứng lên và đi ngay , khi xuống đến nơi , một khung cảnh âm u hiện lên trước mặt tôi !!! Cánh cửa khu nhà đại thể ( hay còn gọi là nhà xác ) được đóng hờ , trước cửa có một cây đa to che bóng !!! Tôi bước vào trong nhà xác chỉ một mình , một căn phòng khá rộng gồm đại sảnh có vài chiếc băng ca , có một phòng bên trái và một phòng bên phải. Theo quán tính , tôi đi vào phòng bên trái , trong căn phòng nhỏ này có 2 tủ làm lạnh , tôi mở cửa tủ ra thì trống không , nhưng lúc đó tôi cảm nhận có một cái gì đó lạnh sau gáy , tôi liền nghĩ chắc đây là phòng lạnh nên nó lạnh vậy !!

Tôi đi ra , thì khi bước ra trở lại đại sảnh , trước mắt tôi là 1 dàn băng ca , trong đó có 1 chiếc băng ca được che vải trắng mà lúc này khi tôi bước vào tôi quẹo vào phòng bên trái nên tôi không thấy !!! Bắt đầu có cảm giác ớn lạnh và nhìn kỹ hơn thì thấy tóc của người nằm trên băng ca , tôi đoán đây chắc là bà cụ vừa tử vong trên khoa cấp cứu !!! Bỗng nhiên một cảm giác rợn người và lạnh gáy ập đến với tôi , thôi thúc tôi bước ra khỏi căn phòng đó , tôi loay hoay nhìn xung quanh coi cửa ra ở đâu !!! Và cuối cùng tôi cũng bước ra khỏi căn phòng đó gặp ngay chú canh nhà xác , chú hỏi :
Chú : bác đi đâu vậy ???
Tôi : Dạ , con đi xuống tham quan
Chú *cười* : Thế bác đã tham quan hết chưa ??
Tôi : Dạ rồi , cũng rộng ha chú !!
Chú : Ừm rộng , rồi còn gì nữa không bác ??
Tôi : Dạ , lạnh lạnh kỳ kỳ
Chú : Ừm đúng rồi , nơi này âm khí nhiều mà bác , tôi ở đây cũng bị quài riết quen , nhưng mình cứ tôn trọng " họ " thì không có gì đâu !!!
Tôi : Dạ ......

Và cảm giác đó ám ảnh tôi kể từ ngày tôi bước vào nhà xác đến giờ !!! Một cảm giác ớn lạnh và sợ sợ đến kỳ lạ mà tôi phải tự hứa với lòng là : " bỏ nha mậy , không có việc thì đừng bước xuống đây " !!!
Đó giờ học cũng trên cơ thể người , cũng vào nhà xác của trường mà sao cảm giác này đáng sợ hơn nhiều nhỉ ???

#CholonDowntown
 
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan