Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Kể Chuyện [VTB] Truyện ngắn - Tất Cả Tại Anh...

Lượt xem: 22456

Bài viết đã tự động đóng
Bài viết này đã được đóng lại do không còn hoạt động nào mới trong 1384 ngày.
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Vi Tiểu Bảo

Checker Chính Thức
25/12/18
1,721
3,117
169
Bali
VND
0
Tín dụng
214
Chưa gì mà sắp hết sao ....
Hãy nghĩ ra thêm tình huống ... đưa những éo le cuộc đời vào tiếp + những lời văn diễn cảm ....dẫn dắt người đọc phải suy luận ...
và nếu đc thì sau này hãy in thành sách phát hành ....
Đm, t ko muốn vào truyenbiz đâu tml :))
 

Có chỗ đứng

Checker Tập Sự
25/12/18
786
1,118
83
Củ chi
VND
0
Tín dụng
5,752
Đm, t ko muốn vào truyenbiz đâu tml :))
Ai kêu mài vào biz đâu ???
Chẳng qua phải coi khả năng diễn giải và suy luận cùng trí tưởng tượng phong phú xem thế nào ....
Nhưng tới đây tao cũng cảm thấy là hay rồi ... tao cảm ơn mày đã có 1 truyện hay cho A E cùng đọc
Hy vọng mai sau ... lâu .. lâu sẽ có 1 truyện khác ...
 
  • Like
Reactions: Vi Tiểu Bảo

Vi Tiểu Bảo

Checker Chính Thức
25/12/18
1,721
3,117
169
Bali
VND
0
Tín dụng
214
ddvW15V.jpg


Nó chạy đến nhà Mi, cánh cửa mở, nó thấy mẹ Mi đang tưới những cây hoa lan bên trong vườn, nó bước xuống xe và đi vào trong

Nó: con chào cô

Cô nhìn nó ngạc nhiên: Duy hả, con đến tìm bé Mi à, nó đang ở trên lầu, để cô kêu nó nhé...

Nó: dạ thôi ko cần đâu cô, con muốn nói chuyện với cô thôi

Cô dẫn no vào trong căn biệt thự ngồi ngoài sảnh

Cô: giờ con làm gì

Nó: con làm ở sài gòn, bác có ở nhà ko cô

Cô: ổng đi uống trà với bạn rồi

Nó: con có nghe kể về chuyện của Mi

Nó chưa nói hết thì cô lên tiếng: tội nghiệp con nhỏ, nó cứ khóc suốt, cô cũng ko ngờ bé Mi lại xảy ra chuyện này, nếu biết trước ngày đó cho nó lấy con thì mọi chuyện sẽ ko như thế này...

Cô nói mà hai hàng lệ rơi xuống vì thương xót Mi, nó nói...

- Số phận sao có thể nói trước đc cô, con chỉ muốn Mi hạnh phúc và vui vẻ thôi, như thế là quá đủ, con cũng sock khi biết Mi bị như vậy...

Cô: nó về cứ ở trong phòng, ko biết nó có suy nghĩ dại dột gì ko, chỉ có hồi sáng là đi với con Út rồi về lại chui vào trong phòng

Nó trả lời liền như một tia hy vọng: con biết Mi rất buồn, cần có người bên cạnh quan tâm và chia sẻ, nếu cô và bác ko chê thì con sẽ ở bên Mi, chăm sóc cho Mi đến quảng đường con lại...

Cô ngậm ngùi: cô biết con rất thương bé Mi, bao năm rồi con vẫn chờ nó, nhưng bé Mi nó...

- Mẹ

Nó xoay lên thì thấy Mi đang đứng trên cầu thang hét lên rồi chạy xuống chổ nó và cô, có lẽ Mi đã nghe hết những gì cô và nó nói chuyện.

Mi: anh đến đây làm gì, tôi ko muốn gặp anh, tôi tư lo cho mình đc, anh về đi

Nó ngơ người: em nói gì vậy Mi

Những giọt nước đọng trên khóe mắt Mi: tôi kêu anh về, tôi ko cần anh ko lắng cho tôi và tôi cũng ko cần anh chăm sóc tôi gì hết

Từ lúc nó biết Mi đến giờ, đây là lần đầu nó nghe giọng nói Mi lớn như vậy, giọng nói dứt khoát, giọng nói của sự tuyệt tình

Nó: anh và em yêu nhau, em biết điều đó mà sao em lại nói như vậy, dù em có như thế nào thì anh vẫn yêu em... Mi à...

Nó nói xong liền chạy lại ôm lấy cơ thể gầy yếu của Mi, Mi đẩy nó ra rồi tán mạnh vào mặt nó

- Sao anh phiền quá vậy, tôi như thế nào thì tôi tự biết, ko cần anh quan tâm, nếu anh ko đi, tôi sẽ chết tại đây cho anh xem

Cái tát ko đau, nhưng lời nói của em làm tan nát lòng nó, những ước thề ngày xưa em còn nhớ, tình yêu nó dành cho em, em có biết, rồi Mi lên phòng đóng cánh cửa lại " rầm "

Nó thẩn thờ ra cửa rồi lên xe chạy về trong tuyệt vọng , chẵng lẽ nó ko còn cơ hội nào sao, đt nó vang lên

Nó: con nghe chú

Chú: mầy đi mà ko nói chú tiếng nào hết vậy

Nó: tại con chạy về có việc gấp quá nên quên nói chú biết, con xin lỗi

Chú: ko có gì đâu, mầy đi đâu thì phải nói chú biết, quán phải có con, con Ty ko làm đc gì đâu

Nó: dạ, con hiểu, con chạy lên liền

Chú: uhm, thôi ráng sắp xếp công việc rồi chạy lên, mai còn giải đấu nữa

Chú cúp máy, nó chạy về nhà và soạn đồ lên sài gòn trong suy nghĩ rối bời, 1h trưa nó nằm ở trong phòng ngủ vì mệt

Đến tồi nó ra quán thì thấy chị đang ngồi phía trước, nó lại gần rồi chị hỏi thăm nó

Chị: Duy lo công việc xong chưa

Nó: chưa đâu chị

Chị: Duy có chuyện gì nói Tâm nghe đc ko, Tâm thấy trong Duy buồn lắm thì phải...

Nó cười nhẹ: ko có gì đâu chị, cám ơn chị quan tâm em

Cả buổi nó ko nói gì và chẳng nở nụ cười, nó chỉ cầm chai bia và điếu thuốc ở lang can trên lầu. Nó nhìn thấy chiếc xe hơi dừng trước cửa quán, nó đi xuống gặp chú

Trong cánh cửa bước ra một thanh niên điển trai ăn mặc sang trọng, kế bên là chú

Nó: con chào chú

Chú cười với nó: đây là cháu ruột của chú, tên Thắng, du học ở mỹ về đây chơi, hai đứa làm quen đi

Nó: chào anh

Thắng ko nhìn nó mà đi thẳng vào trong ngồi, nó đi theo chú, vẫn là cái bàn cũ, chị ngồi kế bên chú, nó rót rượu cho mọi người

Chú hỏi thăm công việc ở quê nó rồi nói: ráng thi xong chú cho mầy nghĩ mấy ngày về thăm gia đình

Nó: cám ơn chú

Chú uống đc vài ly rồi lên xe đi cùng với chị và Thắng, thằng Thắng có vẻ láo cá và có ý với chị, nó ko quan tâm, chỉ mong chị ko phải là người như nó nghĩ

Nó về phòng chuẩn bị nhạc cho ngày mai đi thi, đầu nó trống rỗng, ngồi đc 10' rồi nó lại lấy chai rượu ra uống và nằm ngủ lúc nào ko hay

Đến trưa nó đến chổ thi đấu, mọi người đang ngồi chổ cũ chờ nó, nó chào mọi người rồi ngồi kế chị đợi tới lượt thi của mình

Nó ko có tâm trạng, nó ko có cảm hứng, nó chỉ thi cho có mặt, nhưng cũng ko để mất mặt mọi người

Đến giờ công bố kết quả top 4, tiếng ban giám khảo cất lên, mọi người điều hồi hợp nhưng nó thì ko

- Thí sinh thứ nhất: F.L

- Thí sinh thứ hai: Đỗ Quyên

- Thí sinh thứ ba: D.M.L

- Thí sinh thứ tư: Trần Anh Duy

Mọi người nhãy lên vì vui mừng còn nó thì vẫn ngồi yên, nó cảm thấy bình thường chẳng có cảm giác gì gọi là, nó cảm nhận đc chị đang nhìn nó với ánh mắt lạ lẫm, rồi mọi người đi ăn chờ đến tối để thi trận final

Cả nhóm vào KFC gần đó để ăn và ngồi nghĩ, nó ăn đc một miếng rồi ngồi nhìn ra phố đường xe chạy, đt trong túi nó reo lên, nó đi ra ngoài cửa

Nó: em nghe nè chi út

Giọng chị hấp tấp: bé Mi nhập viện rồi, chị nghe cô nói là Mi bị ưng thư, em về đây đi nhanh đi...

Nó ko nói gì và cúp máy rồi lấy xe chạy về trong buổi tối đó, tất cả bây giờ đã ko còn quan trọng với nó ngoài bé Mi, trên đường về đt nó cứ reo lên, của chị và Quyên gọi cho nó, rồi chú Quang nữa, nó ko quan tâm, nó chạy thẳng đến bệnh viện.

12h khuya nó đứng trước cửa kính nhìn vào trong phòng, Mi như đang nằm ngủ, nó vào trong ngồi kế Mi, nó nắm lấy tay Mi và những giọt nước mắt của nó đã rớt xuống

Nó biết em rất yêu nó, nó biết em làm vậy là có nỗi khổ, nó vẫn hy vọng sẽ đc ở bên em dù em có xảy ra chuyện gì

- Em đừng sợ, anh đang ở đây, em sẽ vượt qua, anh tin em là cô gái mạnh mẽ như em đã từng đuổi anh... anh yêu em
 

Vi Tiểu Bảo

Checker Chính Thức
25/12/18
1,721
3,117
169
Bali
VND
0
Tín dụng
214
5zX7qmL.jpg


Nó chìm vào trong giấc ngủ, đâu đó có bàn tay sờ vào má làm nó tỉnh giấc

Nó: em tỉnh rồi à, em nằm nghĩ đi để anh lấy nước cho em

Nó lại bàn rót ly nước lọc cho em, nó dìu lưng em tựa vào gối, sắc mặt em xanh xao nhưng vẫn đẹp trong mắt nó

Mi: em xin lỗi

Nó cười: em khờ quá, anh hiểu em mà, dù em có ra sao thì anh vẫn ở bên em, cho dù em có đuổi anh đi lần nữa....

Mi cười với nó, nụ cười dịu dàng mà nó thường nhớ đến

Mi: em muốn ra ngoài

Nó chiều theo ý của em, nó để em ngồi trên chiếc xe lăn rồi đẩy em dọc theo con đường có 2 hàng hoa sứ của bệnh viện, em sẽ mau chóng hết bệnh và ở bên nó, niềm tin nó vụt lên, nó lấy 1 bông hoa sứ cài lên mái tóc dài bồng bềnh cho em...

Mi: anh đâu cần phải làm vậy, anh còn cuộc sống của anh mà...

Nó: em chính là cuộc sống của anh, anh có thể bỏ tất cả để đc bên em, em sẽ mau chóng hết bệnh thôi. Hãy vững tin lên em nhé.

Mi ngậm ngùi: em bị ưng thư chứ ko phải bệnh bình thường, sẽ ko có kết quả đâu...

Nó nắm lấy tay em: bây giờ công nghệ hiện đại hơn trước, sẽ làm em hết bệnh mau thôi, em đừng nghĩ nhiều ảnh hương đến sức khỏe. Anh sẽ luôn ở bên em...

Em cười rồi nắm lấy tay nó, nó cần cái nắm tay này của em đã từ lâu, nó hạnh phúc từng giây ngồi ở bên em trong buổi chiều của hoàng hôn...

Trời se lạnh làm cho người ta dễ chịu, nó đẩy em dạo vòng sân bệnh viện rồi lên phòng nằm nghĩ...

3 ngày liền nó điều ở bệnh viện với em, em điều trị liệu trông ốm và gầy, nhưng em lúc nào em cũng cười khi có nó ở bên cạnh. Tình trạng sức khỏe của em đã đỡ hơn nhiều khi Mi được ở bên nó...

Nó tranh thủ về sài gòn đối diện với chú, chắc chú giận nó lắm, nó đến nhà chú nhưng ko thấy nên nó vào trong ngồi chờ, lát sau chú bước xuống xe, phía sau là chị và Thắng

Nó: con xin lỗi

Chú ngồi vào ghế: sao con lại bỏ cuộc thi mà về quê, gia đình con có chuyện gì...

Nó ko nói gì chỉ cúi đầu

Chú: chú ko trách hay giận gì con, cũng ko phải vì danh tiếng của quán mà ép con đi thi, chú biết con có năng lực và trình độ, chú muốn con chiến thắng trong cuộc thi này để mọi người biết đến con, và con sẽ có chổ đứng trong giới này, nhưng con làm chú thất vọng quá...

Nó: con xin lỗi.

Chú uống ly rượu rồi đứng lên đi lại vỗ vào vai nó: thôi, chuyện đã qua rồi, còn nhiều cơ hội, con về nghĩ đi để tối đi làm nữa..

Nó nghe theo chú về phòng nằm nghĩ rồi tối đi làm, từ lúc Thắng về, lúc nào cũng đi theo chị, nhưng chị ko ngó ngàng gì đến Thắng, mọi người thấy nó vào quán liền cười chào nó.

Nó: chúc mừng em

Quyên: cám ơn anh, hôm đó anh ko thi, tiếc quá

Nó: còn nhiều cơ hội mà em

Chị quay sang nói với nó: mai mốt Duy đi đâu nhớ nói mọi người biết, ai cũng lo cho Duy hết á

Nó cười: Duy xin lỗi mọi người

Rồi mọi người chia ra làm việc, Thắng cứ liếc mỗi khi chị quan tâm đến nó, nó ko để ý tới và làm việc của mình

Tuần nào cũng vậy, tối chủ nhật nó làm xong là chạy về thăm em đến tối thứ hai thì chạy về sài gòn

Căn bệnh đã làm mái tóc đen dài bồng bềnh của em đã ko còn, nhưng trong mắt nó em rất dễ thương khi đội chiếc nón len mà nó tặng, tuần nào nó về cũng mua hai cái tặng cho em, em rất thích những chiếc nón nó tặng...

Mỗi khi em trị liệu thì nét buồn trên gương mặt em lại hiện lên, nó cũng ko đẩy em đi vòng bệnh viện nữa, em chỉ nằm nhìn nó rồi cười, mỗi lần em cười thì tia hi vọng của nó càng bừng sáng, nó hạnh phúc, như thế, nó chỉ cần như thế thôi, rồi nó lại lên sài gòn làm tiếp...

Rồi một hôm nó qua nhà chú để lấy hàng đem giao, cánh cửa ko khóa, nó thấy chiếc xe hơi đậu bên trong, nó dẫn xe vào rồi đi lên bậc thang...

Nó ko thấy chú trong phòng, nó đi xung quanh tìm chú rồi nó đi ngang cửa phòng nghe tiếng nói vọng ra...

- Tôi ko thích anh, mong anh tôn trọng tôi...

Tiếng nói của chị

- Em lên giường với ông ta đc thì với anh cũng như nhau thôi, ông ta sẽ ko biết đâu, em đừng sợ...

Chị: anh đừng lại gần tôi, tôi la lên đấy

- Em cứ la đi, sẽ ko có ai đến đây làm phiền anh với em đâu

Nó nghe tiếng la của chị hét lên, nó liền xông cánh cửa vào, thằng Thắng đang đè chị trên giường với bộ đầm ngủ, nó chạy lại đấm thẳng vào mặt thằng Thắng, chị vội chạy lại chổ nó đứng...

Thắng lấy tay che cái miệng đang chảy máu: mầy dám đánh tao hả thằng nhà quê

Nói xong hắn bay lại đánh nó, nó củng phản lại rồi hai người ngã xuống nền nhà , nó nhanh tay đánh chỏ vào mặt hắn rồi nhanh chóng đứng dậy nắm tay chị chạy xuống cầu thang...

Thắng cầm con dao đuổi theo, nó và chị chạy ra trước cửa thì chú về...

Chú: tụi bây làm cái gì vậy

Chú thấy nó nắm lấy tay chị rồi tán vào mặt nó, nó vẫn nắm lấy tay chị...

Chú: mầy ra khỏi nhà tao ngay, tối nay ko cần mầy ra làm nữa, còn cô muốn theo nó thì đi luôn đi...

Nó giận chú vì ko hỏi lý lẽ, chị vẫn mặc bộ đầm đi với nó, nó chở chị về phòng

Chị: Tâm xin lỗi, vì Tâm mà Duy phải mất việc làm

Nó quay sang nói với chị: công việc của em thì có thể kiếm đc, nhưng danh dự của chị thì ko thể mất, chị bị như vậy em ko thể đứng nhìn...

Chị ngậm ngùi ngồi trên chiếc ghế ko nói gì, nét mặt u buồn, đến chiều nó chở chị về nhà lấy đồ, sợ thằng Thắng lại đến tìm nên chị nói ở lại phòng nó vài hôm

Nó luôn tôn trọng chú, nó luôn xem chú như người cha của nó, chú luôn dạy cho nó cách sống và đạo lý làm người, nó tin là chú sẽ biết ai đúng ai sai trong chuyện này

Đến tối nó ko ra quán, nó ngồi ở phòng với chai bia và điếu thuốc, rồi chuông đt nó vang lên, chị Út gọi cho nó

- em nghe

Chị út ...

Nó như chết lặng khi nghe cuộc gọi từ chị, nước mắt nó muốn rớt ra, tim nó đập nhanh hơn, nó chỉ mong đây chỉ là giấc mơ, nhưng thượng đế đã ko mĩm cười với nó, nó liền lấy chìa khóa xe chạy về quê...

- Duy đi đâu vậy

Nó ko trả lời chị mà chạy xuống lấy chiếc xe rồi bắn thẳng về nhà em...

Trước cửa nhà em dựng lên một mái lều, có nhiều người ngồi trong đó, tiếng gõ mỏ, tiếng khóc và tiếng đàn cò

Nó chưa tin vào mắt mình, nó đi lại chổ em nằm, em đang mĩm cười với nó, nó sờ vào má em, gương mặt đã ko còn ấm áp như ngày nào

Nó cố gắng kiềm nén cảm xúc, nó cứ nhìn vào khuôn mặt hồn nhiên đang ngủ say của em, ông trời đã ko cho nó tội nguyện, tim nó đau thắt, rồi cô dìu nó ra ngoài trước ngồi

Có lẽ người ta sợ ánh đèn sáng sẽ làm em chói mắt nên họ đã đóng nắp lại, nó muốn chạy lại nhìn em lần cuối nhưng sao đôi chân nó rã rời

Nước mắt nó chảy xuống miệng, răng nó cắn vào môi thật đau để cho tỉnh cơn ác mộng, máu đã lan ra lưỡi nó, chưa bao giờ mặn và tanh như lúc này...

Nó nhìn vào khung ảnh của em, nó sẽ nhớ mãi ánh mắt và bờ môi này, nó cố gắng đứng lên và đi ra ngoài ngõ, vì nó ko muốn em nhìn thấy nó khóc và em cũng ko muốn nó buồn

Nó nhìn lên bầu trời thấy có rất nhiều ngôi sao, nó cứ nhìn rồi một ngôi sao băng qua, nó liền nhắm mắt lại và ước, nó ước gì đc gặp lại em cho dù nó phải chết...

Nó mở mắt ra, bóng dáng người con gái mặc bộ đồ trắng đang đứng trước mặt nó, có phải là em, em đến để nói chuyện cùng nó, hãy dẫn anh đi cùng Mi à, rồi người con gái từ từ bước đến... hình ảnh từ từ hiện ra trong mắt nó...

Sao chị lại theo nó xuống nơi này, chị lại ôm nó vào lòng, nước mắt nó thắm vào vai chị và những cái vuốt lưng cho nó. Nó lại ngồi ở bàn đối diện em, nó cứ ngồi nhìn vào khung ảnh của em cho đến sáng...

7h, ngôi nhà của em từ từ hạ xuống, nó đặt cành hoa lên ngôi nhà của em và nhìn vào khung ảnh, ánh mắt em như nói cho nó biết nó phải mạnh mẽ, đừng yếu đuối và phải sống thật tốt như em đã từng nói với nó, và rồi... ngôi nhà của em đã đc cát và đất bao phủ xung quanh...

SGeuX3t.jpg
 

Vi Tiểu Bảo

Checker Chính Thức
25/12/18
1,721
3,117
169
Bali
VND
0
Tín dụng
214
nbaVcCg.jpg


Ngày 1/5/2015 ngày mà em rời xa nó mãi mãi, trên đường về nó đi ngang quảng trường và dừng xe lại, nơi mà những kí ức thuộc về nó và em, nó ngồi ở băng ghế đá nhìn về hướng sân tập, nó cứ nhìn và ko nói gì...

Chị: Duy đừng đau buồn nữa. Mi ở thiên đàng ko muốn thấy Duy như vậy đâu

Nó vẫn cứ ngồi nhìn ko nói gì rồi nó chở chị về sài gòn, đến nơi thì chú gọi cho nó...

Nó: Alo

Chú: Duy à, hôm trước chú hơi nóng ko nghe con giải thích sự việc, con đang ở đâu...

Nó im lặng một lát rồi mời trả lời: con đang ở quê

Chú: vậy con ở quê chơi vài ngày rồi lên đây làm lại nha

Nó ko trả lời chú mà cúp máy ngang, nó buông xuôi, nó chẳng muốn làm gì, nó chỉ muốn đi xa nơi này để đc bên em.

Một tuần trôi qua, nó cứ ở trong phòng ko bước chân ra ngoài, nó sống cùng với bia và thuốc lá, tối nào nó cũng như thằng điên khi nghĩ đến em rồi hét lên, cho dù chị có khuyên hay an ủi nó như thế nào thì nó vẫn như vậy.

Như mọi hôm, nó ngồi ngoài lang can với chai bia, chị mở cánh cửa bước ra từ trong phòng đi lại ngồi đối diện nhìn nó, bất ngờ chị lấy ly nước cầm sẵn trên tay tạt thẳng vào mặt nó và tặng thêm cho nó một cái tát thật mạnh... nhưng với nó đã không còn cảm giác gì nữa.

Chị: tỉnh lại đi, Duy như vậy có vui ko, Duy như vậy thì Mi có trở về ko, sao cứ hành hạ mình như vậy hả...

Nó cười nhẹ rồi nói: chị đánh em nữa đi, em vô dụng, em bất tài và em ko xứng đáng...

Chị lôi nó đứng dậy rồi chỉ tay về hướng của quán NIIP.

- Duy nhìn đi, có biết bao nhiêu người đang chờ Duy ở dưới, đam mê và tương lai, gia đình và bạn bè, cả Mi nữa, có vui khi thấy Duy như thế này ko, Duy làm mọi người thất vọng quá...

Chị nói xong rồi bỏ đi xuống lầu, nó nhìn về quán, lời nói và ly nước lạnh làm nó thức tỉnh, nó sẽ ko làm mọi người thất vọng thêm một lần nào nữa, nó lấy quần áo vào phòng tắm rồi ra quán làm.

Nó bước vào quán, mọi người ai cũng nhìn nó với đôi mắt ngạc nhiên và vui mừng, nét buồn đã ko còn trên khuôn mặt của nó, đã đến giờ, nó lên bực thay ca cho bé Quyên.

Quyên nhìn nó cười: mọi người đang chờ anh đó, anh biết làm gì mà phải ko?

Nó cười rồi cắm dây vào Laptop, đêm nay nó sẽ cho mọi người nổ tung trên cài sàn này, nó phải cho em thấy bản lĩnh của nó, nó nhờ âm nhạc đập tan quá khứ đau buồn, mọi người nhảy trong thích thú và hét lên, tâm trí nó đc giải tỏa và quên đi nỗi buồn.

Hết ca làm, nó bước xuống, chị đang đứng nhìn nó mĩm cười, nó lại gần rồi cười với chị.

Chị: Tâm biết Duy sẽ làm đc mà..

Nó: cám ơn ly nước lạnh của chị...

Chị cười với nó rồi ngồi xuống ghế, nhờ có chị quan tâm và luôn nói chuyện với nó trong thời gian vừa qua, nên nó cũng vơi đi nỗi buồn, ngày nào chị cũng ở nhà nấu cơm cho nó ăn và chia sẻ công việc với nó

Ngày 26/10/2015, như mọi hôm, nó vẫn đi làm, nhưng hôm nay chị ko đến quán, nó vẫn làm bình thường rồi xuống ngồi chơi với khách còn bé Quyên đang làm ở trên.

Bất chợt âm thanh tắt ngang và ánh sáng cũng tối đi, có lẽ do cúp điện, nó nhìn ra ngoài thì đèn đường và các quán đối diện vẫn sáng

Nó đứng kên nhìn xung quanh xem coi bị trục trặc gì, rồi có ành đèn ở ngoài cửa, ánh đèn của ngọn nến, người con gái cầm chiếc bánh bước vào, có phải là chị??, nó ko nhìn rõ...

Rồi ánh đèn đc bậc lên, nó cứ ngỡ là chị nhưng ko phải, cả quán hát bài Happy Birthday tặng cho nó, Ty lại gần và đưa chiếc bánh cho nó, nó chỉ lo cho công việc mà quên mất hôm nay là sinh nhật nó.

Nó thổi nến và ước, âm nhạc nổi lên làm cả quán tưng bừng, nó lấy cho mỗi người một ly bia rồi cùng nhau nâng ly như lời cảm ơn của nó.

Nó vui vì đc mọi người quan tâm, nó uống với mọi người rất nhiều, nó ko muốn bị ngủ lại ở quán nên đã lẻn trốn ra ngoài và đi về phòng, hôm nay là ngày vui nhất của nó trong mấy tháng qua, nhưng cuộc vui này đã thiếu đi một người, đó là chị

Nó lấy chìa khóa mở cánh cửa ra, nó chưa kịp bậc đèn lên thì có bóng người chạy lại nắm lấy tay nó , bàn tay mềm mại và mát lạnh

Ánh đèn ngủ đc mở lên, người con gái mặc bộ đầm dây màu đỏ trong rất gợi cảm, chị thấp ngọn nến lên và hái bài sinh nhật tặng nó

Nó cười vì chị làm nó bất ngờ, trên bàn đã đc trang trí rượu vang, bánh kem và cây nến màu trắng

Chị dẫn nó lại bàn ngồi và nhìn nó, đôi mắt chị long lanh vì ánh sáng ngọn nến chiếu vào, hàng mi cong và bờ môi đỏ quyến rũ làm nó xao xuyến...

Chị: Happy Birthday Duy, chúc Duy luôn may mắn và thành công trong công việc nhé

Nó cười: cám ơn chị

Chị mĩm cười rồi rót ly rượu cho nó, chị và nó nâng ly, gió lạnh của máy điều hòa và ánh đèn mờ, làm không khí trở nên lãng mạng

Chị cắt bánh cho nó ăn rồi lấy kem chét lên mặt nó, nó cũng nghịch lại cùng chị, chị đứng lên và chạy đi để tránh lớp bánh kem trên tay nó, nó đuổi theo chị như mèo bắt chuột trong 1 căn phòng mờ ảo những ánh đèn.

Rồi chị ko còn đường chạy vì căn phòng ko đủ rộng, nó chạy lại chét kem vào má chị rồi hai cở thể sát lại với nhau...

Mắt chị cứ nhìn nó như muốn nói lên điều gì, đôi mắt ấy từ từ khép lại rồi đặt lên môi nó nụ hôn ngọt ngào, hương thơm của rượu vang còn sót lại trên miệng chị lan qua môi nó, nó cảm nhận đc ở đầu lưỡi, vòng tay chị ôm qua eo nó, bất chợt nó rời khỏi chị

Nó: em... em xin lổi... chị là người của chú, em ko thể làm như vậy đc

Chị: nhưng Tâm yêu Duy

Nói xong chị lại hôn nó, nó ko thể cưỡng lại nụ hôn của chị, một nụ hôn mê hoặc, từ lúc nào nó cũng đã yêu chị mất rồi, nó đáp trả chị bằng cái ôm thật lâu

Nó và chị thăng hoa trên giường, chiếc đầm đỏ từ từ đc kéo xuống, nó hôn lên cơ thể chị nhẹ nhàng, lưỡi và môi nó theo hương thơm mà đi khắp làn da trắng mịn của chị, hơi thở chị dồn dập, chị như ko chịu đc cái lưỡi của nó nên trở mình dậy để nó nằm xuống, chị xoay ngược đầu lại chăm sóc họa mi nó, còn nó cứ hôn khe bướm của chị thật say mê, khu vườn nở hoa tạo nên hương thơm dễ chịu làm cho người ta luyến tiếc ko rời...

Chị và nó làm cho nhau mãn nguyện với dục vọng rực cháy, nó để chị nằm xuống và nhè nhẹ đưa vào, tiếng rên chị khe khẽ, nó cuối xuống ôm lấy chị rồi hôn lên bầu ngực căng tròn, chị nằm nghiêng người và nó vẫn nhấp, cảm giác mê ly, nó cứ nhịp chậm rồi lại nhịp nhanh trong sâu thẳm, chị và nó cùng lên đỉnh trong ko gian ảo ảnh giữa không gian mờ...

mP7T8bJ.jpg


------------------------------

Rồi nó cũng phải đối diện với sự thật, nó chở chị đến nhà chú, nó đi lên lầu, chú đang ngồi trên bộ ghế salon, sắc mặt chú thay đổi khi thấy nó nắm lấy tay chị, thằng Thắng đứng kế bên cũng vậy.

Nó đứng trước mặt chú: con xin lỗi

Chú: mầy yêu nó lắm à

Nó trả lời dứt khoát: dạ

Chú đứng lên: sống ở đâu thì có luật ở đó, chơi vợ bạn thì bạn chơi lại vợ mầy, chắc mầy cũng biết luật này, Thắng...

Thắng thấy chú nhìn hắn nên hiểu ý bước lại nắm tay chị, nó liền đấm thẳng vào mặt thằng Thắng rồi nói

- Chú muốn làm gì con cũng đc, nhưng đừng làm hại Tâm, cho dù có chết ở đây con cũng ko để cho ai chạm vào người Tâm

Nó ko muốn mất thêm một người luôn yêu thương nó, nó nói là nó sẽ làm, cho dù là chú có chạm vào Tâm đi nữa thì nó cũng sẽ đánh chú như đánh thằng Thắng

Chú cười lớn rồi nói: Mầy hay lắm, tao chiều theo ý mầy

Chú cầm con dao đi lại chổ nó đứng: Nếu mầy chặt hai ngón tay thì tao sẽ bỏ qua...

Nó lấy con dao trong tay chú, nước mắt chị chảy ra và muốn chạy lại ngăn cản nó nhưng sức của chị quá yếu để vùng ra khỏi thằng Thắng

Chú: sao, suy nghĩ đi, một là mất 2 ngón tay, hai là Thắng chơi con Tâm

Chú đứng kế nói sát vào tai nó, người nó nóng lên, nó ko muốn chị tổn thương, nó đặt 2 ngón tay lên bàn , nó nhìn thật kỉ, nó cầm con dao giơ lên

- Đừng

Tiếng của chị hét lên thật to, nó chặt mạnh xuống, bất ngờ chú Quang giựt bàn tay nó lại, con dao dính vào cái bàn gỗ, mồ hôi nó chảy ra, chị chạy lại ôm nó rồi chú ngồi xuống ghế, sắc mặt chú đã thay đổi

- Con bản lĩnh lắm, chú ko nhìn lầm người, chú ko ngăn hai đứa nhưng con đừng để tình cảm ảnh hưởng đến công việc

Nó thở dồn nhìn chú: dạ

Nó nắm tay chị rồi về nhà, nó thấy cơn bực tức hiện lên khuôn mặt của Thắng...

brEBkAu.jpg
 

teoem199

Tập Tành Ăn Chơi
8/12/18
131
110
37
Quan 10
VND
0
Tín dụng
0
Xem ảnh/clip 8064

Ngày 1/5/2015 ngày mà em rời xa nó mãi mãi, trên đường về nó đi ngang quảng trường và dừng xe lại, nơi mà những kí ức thuộc về nó và em, nó ngồi ở băng ghế đá nhìn về hướng sân tập, nó cứ nhìn và ko nói gì...

Chị: Duy đừng đau buồn nữa. Mi ở thiên đàng ko muốn thấy Duy như vậy đâu

Nó vẫn cứ ngồi nhìn ko nói gì rồi nó chở chị về sài gòn, đến nơi thì chú gọi cho nó...

Nó: Alo

Chú: Duy à, hôm trước chú hơi nóng ko nghe con giải thích sự việc, con đang ở đâu...

Nó im lặng một lát rồi mời trả lời: con đang ở quê

Chú: vậy con ở quê chơi vài ngày rồi lên đây làm lại nha

Nó ko trả lời chú mà cúp máy ngang, nó buông xuôi, nó chẳng muốn làm gì, nó chỉ muốn đi xa nơi này để đc bên em.

Một tuần trôi qua, nó cứ ở trong phòng ko bước chân ra ngoài, nó sống cùng với bia và thuốc lá, tối nào nó cũng như thằng điên khi nghĩ đến em rồi hét lên, cho dù chị có khuyên hay an ủi nó như thế nào thì nó vẫn như vậy.

Như mọi hôm, nó ngồi ngoài lang can với chai bia, chị mở cánh cửa bước ra từ trong phòng đi lại ngồi đối diện nhìn nó, bất ngờ chị lấy ly nước cầm sẵn trên tay tạt thẳng vào mặt nó và tặng thêm cho nó một cái tát thật mạnh... nhưng với nó đã không còn cảm giác gì nữa.

Chị: tỉnh lại đi, Duy như vậy có vui ko, Duy như vậy thì Mi có trở về ko, sao cứ hành hạ mình như vậy hả...

Nó cười nhẹ rồi nói: chị đánh em nữa đi, em vô dụng, em bất tài và em ko xứng đáng...

Chị lôi nó đứng dậy rồi chỉ tay về hướng của quán NIIP.

- Duy nhìn đi, có biết bao nhiêu người đang chờ Duy ở dưới, đam mê và tương lai, gia đình và bạn bè, cả Mi nữa, có vui khi thấy Duy như thế này ko, Duy làm mọi người thất vọng quá...

Chị nói xong rồi bỏ đi xuống lầu, nó nhìn về quán, lời nói và ly nước lạnh làm nó thức tỉnh, nó sẽ ko làm mọi người thất vọng thêm một lần nào nữa, nó lấy quần áo vào phòng tắm rồi ra quán làm.

Nó bước vào quán, mọi người ai cũng nhìn nó với đôi mắt ngạc nhiên và vui mừng, nét buồn đã ko còn trên khuôn mặt của nó, đã đến giờ, nó lên bực thay ca cho bé Quyên.

Quyên nhìn nó cười: mọi người đang chờ anh đó, anh biết làm gì mà phải ko?

Nó cười rồi cắm dây vào Laptop, đêm nay nó sẽ cho mọi người nổ tung trên cài sàn này, nó phải cho em thấy bản lĩnh của nó, nó nhờ âm nhạc đập tan quá khứ đau buồn, mọi người nhảy trong thích thú và hét lên, tâm trí nó đc giải tỏa và quên đi nỗi buồn.

Hết ca làm, nó bước xuống, chị đang đứng nhìn nó mĩm cười, nó lại gần rồi cười với chị.

Chị: Tâm biết Duy sẽ làm đc mà..

Nó: cám ơn ly nước lạnh của chị...

Chị cười với nó rồi ngồi xuống ghế, nhờ có chị quan tâm và luôn nói chuyện với nó trong thời gian vừa qua, nên nó cũng vơi đi nỗi buồn, ngày nào chị cũng ở nhà nấu cơm cho nó ăn và chia sẻ công việc với nó

Ngày 26/10/2015, như mọi hôm, nó vẫn đi làm, nhưng hôm nay chị ko đến quán, nó vẫn làm bình thường rồi xuống ngồi chơi với khách còn bé Quyên đang làm ở trên.

Bất chợt âm thanh tắt ngang và ánh sáng cũng tối đi, có lẽ do cúp điện, nó nhìn ra ngoài thì đèn đường và các quán đối diện vẫn sáng

Nó đứng kên nhìn xung quanh xem coi bị trục trặc gì, rồi có ành đèn ở ngoài cửa, ánh đèn của ngọn nến, người con gái cầm chiếc bánh bước vào, có phải là chị??, nó ko nhìn rõ...

Rồi ánh đèn đc bậc lên, nó cứ ngỡ là chị nhưng ko phải, cả quán hát bài Happy Birthday tặng cho nó, Ty lại gần và đưa chiếc bánh cho nó, nó chỉ lo cho công việc mà quên mất hôm nay là sinh nhật nó.

Nó thổi nến và ước, âm nhạc nổi lên làm cả quán tưng bừng, nó lấy cho mỗi người một ly bia rồi cùng nhau nâng ly như lời cảm ơn của nó.

Nó vui vì đc mọi người quan tâm, nó uống với mọi người rất nhiều, nó ko muốn bị ngủ lại ở quán nên đã lẻn trốn ra ngoài và đi về phòng, hôm nay là ngày vui nhất của nó trong mấy tháng qua, nhưng cuộc vui này đã thiếu đi một người, đó là chị

Nó lấy chìa khóa mở cánh cửa ra, nó chưa kịp bậc đèn lên thì có bóng người chạy lại nắm lấy tay nó , bàn tay mềm mại và mát lạnh

Ánh đèn ngủ đc mở lên, người con gái mặc bộ đầm dây màu đỏ trong rất gợi cảm, chị thấp ngọn nến lên và hái bài sinh nhật tặng nó

Nó cười vì chị làm nó bất ngờ, trên bàn đã đc trang trí rượu vang, bánh kem và cây nến màu trắng

Chị dẫn nó lại bàn ngồi và nhìn nó, đôi mắt chị long lanh vì ánh sáng ngọn nến chiếu vào, hàng mi cong và bờ môi đỏ quyến rũ làm nó xao xuyến...

Chị: Happy Birthday Duy, chúc Duy luôn may mắn và thành công trong công việc nhé

Nó cười: cám ơn chị

Chị mĩm cười rồi rót ly rượu cho nó, chị và nó nâng ly, gió lạnh của máy điều hòa và ánh đèn mờ, làm không khí trở nên lãng mạng

Chị cắt bánh cho nó ăn rồi lấy kem chét lên mặt nó, nó cũng nghịch lại cùng chị, chị đứng lên và chạy đi để tránh lớp bánh kem trên tay nó, nó đuổi theo chị như mèo bắt chuột trong 1 căn phòng mờ ảo những ánh đèn.

Rồi chị ko còn đường chạy vì căn phòng ko đủ rộng, nó chạy lại chét kem vào má chị rồi hai cở thể sát lại với nhau...

Mắt chị cứ nhìn nó như muốn nói lên điều gì, đôi mắt ấy từ từ khép lại rồi đặt lên môi nó nụ hôn ngọt ngào, hương thơm của rượu vang còn sót lại trên miệng chị lan qua môi nó, nó cảm nhận đc ở đầu lưỡi, vòng tay chị ôm qua eo nó, bất chợt nó rời khỏi chị

Nó: em... em xin lổi... chị là người của chú, em ko thể làm như vậy đc

Chị: nhưng Tâm yêu Duy

Nói xong chị lại hôn nó, nó ko thể cưỡng lại nụ hôn của chị, một nụ hôn mê hoặc, từ lúc nào nó cũng đã yêu chị mất rồi, nó đáp trả chị bằng cái ôm thật lâu

Nó và chị thăng hoa trên giường, chiếc đầm đỏ từ từ đc kéo xuống, nó hôn lên cơ thể chị nhẹ nhàng, lưỡi và môi nó theo hương thơm mà đi khắp làn da trắng mịn của chị, hơi thở chị dồn dập, chị như ko chịu đc cái lưỡi của nó nên trở mình dậy để nó nằm xuống, chị xoay ngược đầu lại chăm sóc họa mi nó, còn nó cứ hôn khe bướm của chị thật say mê, khu vườn nở hoa tạo nên hương thơm dễ chịu làm cho người ta luyến tiếc ko rời...

Chị và nó làm cho nhau mãn nguyện với dục vọng rực cháy, nó để chị nằm xuống và nhè nhẹ đưa vào, tiếng rên chị khe khẽ, nó cuối xuống ôm lấy chị rồi hôn lên bầu ngực căng tròn, chị nằm nghiêng người và nó vẫn nhấp, cảm giác mê ly, nó cứ nhịp chậm rồi lại nhịp nhanh trong sâu thẳm, chị và nó cùng lên đỉnh trong ko gian ảo ảnh giữa không gian mờ...

Xem ảnh/clip 8065

------------------------------

Rồi nó cũng phải đối diện với sự thật, nó chở chị đến nhà chú, nó đi lên lầu, chú đang ngồi trên bộ ghế salon, sắc mặt chú thay đổi khi thấy nó nắm lấy tay chị, thằng Thắng đứng kế bên cũng vậy.

Nó đứng trước mặt chú: con xin lỗi

Chú: mầy yêu nó lắm à

Nó trả lời dứt khoát: dạ

Chú đứng lên: sống ở đâu thì có luật ở đó, chơi vợ bạn thì bạn chơi lại vợ mầy, chắc mầy cũng biết luật này, Thắng...

Thắng thấy chú nhìn hắn nên hiểu ý bước lại nắm tay chị, nó liền đấm thẳng vào mặt thằng Thắng rồi nói

- Chú muốn làm gì con cũng đc, nhưng đừng làm hại Tâm, cho dù có chết ở đây con cũng ko để cho ai chạm vào người Tâm

Nó ko muốn mất thêm một người luôn yêu thương nó, nó nói là nó sẽ làm, cho dù là chú có chạm vào Tâm đi nữa thì nó cũng sẽ đánh chú như đánh thằng Thắng

Chú cười lớn rồi nói: Mầy hay lắm, tao chiều theo ý mầy

Chú cầm con dao đi lại chổ nó đứng: Nếu mầy chặt hai ngón tay thì tao sẽ bỏ qua...

Nó lấy con dao trong tay chú, nước mắt chị chảy ra và muốn chạy lại ngăn cản nó nhưng sức của chị quá yếu để vùng ra khỏi thằng Thắng

Chú: sao, suy nghĩ đi, một là mất 2 ngón tay, hai là Thắng chơi con Tâm

Chú đứng kế nói sát vào tai nó, người nó nóng lên, nó ko muốn chị tổn thương, nó đặt 2 ngón tay lên bàn , nó nhìn thật kỉ, nó cầm con dao giơ lên

- Đừng

Tiếng của chị hét lên thật to, nó chặt mạnh xuống, bất ngờ chú Quang giựt bàn tay nó lại, con dao dính vào cái bàn gỗ, mồ hôi nó chảy ra, chị chạy lại ôm nó rồi chú ngồi xuống ghế, sắc mặt chú đã thay đổi

- Con bản lĩnh lắm, chú ko nhìn lầm người, chú ko ngăn hai đứa nhưng con đừng để tình cảm ảnh hưởng đến công việc

Nó thở dồn nhìn chú: dạ

Nó nắm tay chị rồi về nhà, nó thấy cơn bực tức hiện lên khuôn mặt của Thắng...

Xem ảnh/clip 8066
Chap này hay nè
 
  • Like
Reactions: Vi Tiểu Bảo
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan