Đm, t ko muốn vào truyenbiz đâu tmlChưa gì mà sắp hết sao ....
Hãy nghĩ ra thêm tình huống ... đưa những éo le cuộc đời vào tiếp + những lời văn diễn cảm ....dẫn dắt người đọc phải suy luận ...
và nếu đc thì sau này hãy in thành sách phát hành ....

Lượt xem: 22449
Đm, t ko muốn vào truyenbiz đâu tmlChưa gì mà sắp hết sao ....
Hãy nghĩ ra thêm tình huống ... đưa những éo le cuộc đời vào tiếp + những lời văn diễn cảm ....dẫn dắt người đọc phải suy luận ...
và nếu đc thì sau này hãy in thành sách phát hành ....

Ai kêu mài vào biz đâu ???Đm, t ko muốn vào truyenbiz đâu tml![]()
Đủ kiên nhẫn để đọc hết

T chỉ thích chia sẻ trên này thôi, in ra sách phải sửa lại từ ngữ phức tạp t ko thíchPhát hành sách với những tiểu phẩm đi bạn…tớ và mọi người trong diễn đàn ùng hộ bạn hiền đó…...

Chap này hay nèXem ảnh/clip 8064
Ngày 1/5/2015 ngày mà em rời xa nó mãi mãi, trên đường về nó đi ngang quảng trường và dừng xe lại, nơi mà những kí ức thuộc về nó và em, nó ngồi ở băng ghế đá nhìn về hướng sân tập, nó cứ nhìn và ko nói gì...
Chị: Duy đừng đau buồn nữa. Mi ở thiên đàng ko muốn thấy Duy như vậy đâu
Nó vẫn cứ ngồi nhìn ko nói gì rồi nó chở chị về sài gòn, đến nơi thì chú gọi cho nó...
Nó: Alo
Chú: Duy à, hôm trước chú hơi nóng ko nghe con giải thích sự việc, con đang ở đâu...
Nó im lặng một lát rồi mời trả lời: con đang ở quê
Chú: vậy con ở quê chơi vài ngày rồi lên đây làm lại nha
Nó ko trả lời chú mà cúp máy ngang, nó buông xuôi, nó chẳng muốn làm gì, nó chỉ muốn đi xa nơi này để đc bên em.
Một tuần trôi qua, nó cứ ở trong phòng ko bước chân ra ngoài, nó sống cùng với bia và thuốc lá, tối nào nó cũng như thằng điên khi nghĩ đến em rồi hét lên, cho dù chị có khuyên hay an ủi nó như thế nào thì nó vẫn như vậy.
Như mọi hôm, nó ngồi ngoài lang can với chai bia, chị mở cánh cửa bước ra từ trong phòng đi lại ngồi đối diện nhìn nó, bất ngờ chị lấy ly nước cầm sẵn trên tay tạt thẳng vào mặt nó và tặng thêm cho nó một cái tát thật mạnh... nhưng với nó đã không còn cảm giác gì nữa.
Chị: tỉnh lại đi, Duy như vậy có vui ko, Duy như vậy thì Mi có trở về ko, sao cứ hành hạ mình như vậy hả...
Nó cười nhẹ rồi nói: chị đánh em nữa đi, em vô dụng, em bất tài và em ko xứng đáng...
Chị lôi nó đứng dậy rồi chỉ tay về hướng của quán NIIP.
- Duy nhìn đi, có biết bao nhiêu người đang chờ Duy ở dưới, đam mê và tương lai, gia đình và bạn bè, cả Mi nữa, có vui khi thấy Duy như thế này ko, Duy làm mọi người thất vọng quá...
Chị nói xong rồi bỏ đi xuống lầu, nó nhìn về quán, lời nói và ly nước lạnh làm nó thức tỉnh, nó sẽ ko làm mọi người thất vọng thêm một lần nào nữa, nó lấy quần áo vào phòng tắm rồi ra quán làm.
Nó bước vào quán, mọi người ai cũng nhìn nó với đôi mắt ngạc nhiên và vui mừng, nét buồn đã ko còn trên khuôn mặt của nó, đã đến giờ, nó lên bực thay ca cho bé Quyên.
Quyên nhìn nó cười: mọi người đang chờ anh đó, anh biết làm gì mà phải ko?
Nó cười rồi cắm dây vào Laptop, đêm nay nó sẽ cho mọi người nổ tung trên cài sàn này, nó phải cho em thấy bản lĩnh của nó, nó nhờ âm nhạc đập tan quá khứ đau buồn, mọi người nhảy trong thích thú và hét lên, tâm trí nó đc giải tỏa và quên đi nỗi buồn.
Hết ca làm, nó bước xuống, chị đang đứng nhìn nó mĩm cười, nó lại gần rồi cười với chị.
Chị: Tâm biết Duy sẽ làm đc mà..
Nó: cám ơn ly nước lạnh của chị...
Chị cười với nó rồi ngồi xuống ghế, nhờ có chị quan tâm và luôn nói chuyện với nó trong thời gian vừa qua, nên nó cũng vơi đi nỗi buồn, ngày nào chị cũng ở nhà nấu cơm cho nó ăn và chia sẻ công việc với nó
Ngày 26/10/2015, như mọi hôm, nó vẫn đi làm, nhưng hôm nay chị ko đến quán, nó vẫn làm bình thường rồi xuống ngồi chơi với khách còn bé Quyên đang làm ở trên.
Bất chợt âm thanh tắt ngang và ánh sáng cũng tối đi, có lẽ do cúp điện, nó nhìn ra ngoài thì đèn đường và các quán đối diện vẫn sáng
Nó đứng kên nhìn xung quanh xem coi bị trục trặc gì, rồi có ành đèn ở ngoài cửa, ánh đèn của ngọn nến, người con gái cầm chiếc bánh bước vào, có phải là chị??, nó ko nhìn rõ...
Rồi ánh đèn đc bậc lên, nó cứ ngỡ là chị nhưng ko phải, cả quán hát bài Happy Birthday tặng cho nó, Ty lại gần và đưa chiếc bánh cho nó, nó chỉ lo cho công việc mà quên mất hôm nay là sinh nhật nó.
Nó thổi nến và ước, âm nhạc nổi lên làm cả quán tưng bừng, nó lấy cho mỗi người một ly bia rồi cùng nhau nâng ly như lời cảm ơn của nó.
Nó vui vì đc mọi người quan tâm, nó uống với mọi người rất nhiều, nó ko muốn bị ngủ lại ở quán nên đã lẻn trốn ra ngoài và đi về phòng, hôm nay là ngày vui nhất của nó trong mấy tháng qua, nhưng cuộc vui này đã thiếu đi một người, đó là chị
Nó lấy chìa khóa mở cánh cửa ra, nó chưa kịp bậc đèn lên thì có bóng người chạy lại nắm lấy tay nó , bàn tay mềm mại và mát lạnh
Ánh đèn ngủ đc mở lên, người con gái mặc bộ đầm dây màu đỏ trong rất gợi cảm, chị thấp ngọn nến lên và hái bài sinh nhật tặng nó
Nó cười vì chị làm nó bất ngờ, trên bàn đã đc trang trí rượu vang, bánh kem và cây nến màu trắng
Chị dẫn nó lại bàn ngồi và nhìn nó, đôi mắt chị long lanh vì ánh sáng ngọn nến chiếu vào, hàng mi cong và bờ môi đỏ quyến rũ làm nó xao xuyến...
Chị: Happy Birthday Duy, chúc Duy luôn may mắn và thành công trong công việc nhé
Nó cười: cám ơn chị
Chị mĩm cười rồi rót ly rượu cho nó, chị và nó nâng ly, gió lạnh của máy điều hòa và ánh đèn mờ, làm không khí trở nên lãng mạng
Chị cắt bánh cho nó ăn rồi lấy kem chét lên mặt nó, nó cũng nghịch lại cùng chị, chị đứng lên và chạy đi để tránh lớp bánh kem trên tay nó, nó đuổi theo chị như mèo bắt chuột trong 1 căn phòng mờ ảo những ánh đèn.
Rồi chị ko còn đường chạy vì căn phòng ko đủ rộng, nó chạy lại chét kem vào má chị rồi hai cở thể sát lại với nhau...
Mắt chị cứ nhìn nó như muốn nói lên điều gì, đôi mắt ấy từ từ khép lại rồi đặt lên môi nó nụ hôn ngọt ngào, hương thơm của rượu vang còn sót lại trên miệng chị lan qua môi nó, nó cảm nhận đc ở đầu lưỡi, vòng tay chị ôm qua eo nó, bất chợt nó rời khỏi chị
Nó: em... em xin lổi... chị là người của chú, em ko thể làm như vậy đc
Chị: nhưng Tâm yêu Duy
Nói xong chị lại hôn nó, nó ko thể cưỡng lại nụ hôn của chị, một nụ hôn mê hoặc, từ lúc nào nó cũng đã yêu chị mất rồi, nó đáp trả chị bằng cái ôm thật lâu
Nó và chị thăng hoa trên giường, chiếc đầm đỏ từ từ đc kéo xuống, nó hôn lên cơ thể chị nhẹ nhàng, lưỡi và môi nó theo hương thơm mà đi khắp làn da trắng mịn của chị, hơi thở chị dồn dập, chị như ko chịu đc cái lưỡi của nó nên trở mình dậy để nó nằm xuống, chị xoay ngược đầu lại chăm sóc họa mi nó, còn nó cứ hôn khe bướm của chị thật say mê, khu vườn nở hoa tạo nên hương thơm dễ chịu làm cho người ta luyến tiếc ko rời...
Chị và nó làm cho nhau mãn nguyện với dục vọng rực cháy, nó để chị nằm xuống và nhè nhẹ đưa vào, tiếng rên chị khe khẽ, nó cuối xuống ôm lấy chị rồi hôn lên bầu ngực căng tròn, chị nằm nghiêng người và nó vẫn nhấp, cảm giác mê ly, nó cứ nhịp chậm rồi lại nhịp nhanh trong sâu thẳm, chị và nó cùng lên đỉnh trong ko gian ảo ảnh giữa không gian mờ...
Xem ảnh/clip 8065
------------------------------
Rồi nó cũng phải đối diện với sự thật, nó chở chị đến nhà chú, nó đi lên lầu, chú đang ngồi trên bộ ghế salon, sắc mặt chú thay đổi khi thấy nó nắm lấy tay chị, thằng Thắng đứng kế bên cũng vậy.
Nó đứng trước mặt chú: con xin lỗi
Chú: mầy yêu nó lắm à
Nó trả lời dứt khoát: dạ
Chú đứng lên: sống ở đâu thì có luật ở đó, chơi vợ bạn thì bạn chơi lại vợ mầy, chắc mầy cũng biết luật này, Thắng...
Thắng thấy chú nhìn hắn nên hiểu ý bước lại nắm tay chị, nó liền đấm thẳng vào mặt thằng Thắng rồi nói
- Chú muốn làm gì con cũng đc, nhưng đừng làm hại Tâm, cho dù có chết ở đây con cũng ko để cho ai chạm vào người Tâm
Nó ko muốn mất thêm một người luôn yêu thương nó, nó nói là nó sẽ làm, cho dù là chú có chạm vào Tâm đi nữa thì nó cũng sẽ đánh chú như đánh thằng Thắng
Chú cười lớn rồi nói: Mầy hay lắm, tao chiều theo ý mầy
Chú cầm con dao đi lại chổ nó đứng: Nếu mầy chặt hai ngón tay thì tao sẽ bỏ qua...
Nó lấy con dao trong tay chú, nước mắt chị chảy ra và muốn chạy lại ngăn cản nó nhưng sức của chị quá yếu để vùng ra khỏi thằng Thắng
Chú: sao, suy nghĩ đi, một là mất 2 ngón tay, hai là Thắng chơi con Tâm
Chú đứng kế nói sát vào tai nó, người nó nóng lên, nó ko muốn chị tổn thương, nó đặt 2 ngón tay lên bàn , nó nhìn thật kỉ, nó cầm con dao giơ lên
- Đừng
Tiếng của chị hét lên thật to, nó chặt mạnh xuống, bất ngờ chú Quang giựt bàn tay nó lại, con dao dính vào cái bàn gỗ, mồ hôi nó chảy ra, chị chạy lại ôm nó rồi chú ngồi xuống ghế, sắc mặt chú đã thay đổi
- Con bản lĩnh lắm, chú ko nhìn lầm người, chú ko ngăn hai đứa nhưng con đừng để tình cảm ảnh hưởng đến công việc
Nó thở dồn nhìn chú: dạ
Nó nắm tay chị rồi về nhà, nó thấy cơn bực tức hiện lên khuôn mặt của Thắng...
Xem ảnh/clip 8066


