Chương 41
Buổi sáng hắt qua tấm rèm mỏng, thứ ánh sáng trắng gắt gao hơn hẳn cái vàng dìu dịu của đêm qua. Trong phòng, quần áo nằm vương vãi trên ghế, trên sàn như những chứng tích lặng lẽ của cơn say vừa qua.
Hương ngồi bên mép giường, khom lưng cài từng chiếc cúc áo. Ngón tay cô hơi run, không biết vì lạnh của điều hòa hay vì một thứ trống rỗng khó gọi tên. Chiếc gương treo trên tường phản chiếu bóng cô vừa quen thuộc, vừa lạ lẫm, như thể một người phụ nữ khác vừa thoáng qua trong đêm.
Thắng mặc áo sơ mi, khẽ siết cổ tay đồng hồ. Động tác chậm rãi nhưng ánh mắt lại liên tục hướng về phía Hương. Anh bước đến, đặt nhẹ tay lên vai cô. Khoảnh khắc ấy, Hương ngẩng lên, hai ánh mắt chạm nhau. Trong mắt anh là sự lưu luyến, trong mắt cô là một mớ lẫn lộn: gắn bó, lo sợ, và cả khoảng cách mơ hồ.
— Em ổn chứ? – giọng Thắng khàn khàn.
Hương mím môi, khẽ gật. Nhưng nụ cười cô cố gắng vẽ ra lại mong manh đến mức có thể vỡ bất cứ lúc nào.
Họ cùng đi xuống hành lang, từng bước chân như nặng trĩu. Khi dừng lại trước cửa thang máy, Thắng nắm tay cô, siết thật chặt. Chỉ một nhịp thôi, rồi anh buông ra, để lại trên tay cô hơi ấm còn vương.
Cánh cửa inox khép lại, bóng Hương phản chiếu mờ nhòe, như một lời nhắc rằng cả hai đã chia sẻ tất cả trong căn phòng kia nhưng khi ra ngoài, mỗi người lại phải khoác lên vai một chiếc mặt nạ khác.
Chiếc xe trườn chậm trên con phố quen. Ánh nắng sớm chiếu qua ô cửa kính, hắt lên gương mặt Hương một lớp sáng dịu. Cô tựa nhẹ đầu vào ghế, môi khẽ mím, trong ánh mắt vẫn còn vương một chút bối rối sau những gì đã diễn ra.
Thắng nắm chặt vô lăng, nhưng bàn tay phải thi thoảng lại buông ra để tìm lấy bàn tay cô. Hương lưỡng lự một nhịp, rồi cũng để mặc cho ngón tay anh đan vào tay mình. Làn da chạm lành lạnh, nhưng lòng cả hai lại rực ấm.
— chị biết không… — Thắng khẽ lên tiếng, giọng anh trầm như tan vào tiếng động cơ - em đã nghĩ, có lẽ sẽ chẳng bao giờ dám mơ có được chị như hôm qua.
Hương quay sang nhìn. Trong ánh mắt anh không còn là vẻ giễu cợt thường ngày của một người đồng nghiệp mà là sự chân thành hiếm hoi. Cô cười mỉm, cố giấu đi sự run rẩy trong lòng:
— Đừng nói thế… chị cũng đâu ngờ mình lại để chuyện này xảy ra.
Thắng xiết tay cô, mắt nhìn thẳng về phía trước:
— Với em, đó không phải là lỡ… mà là đúng lúc. Chị đến như một món quà.
Lời nói đơn giản, nhưng rót vào tai Hương như mật ngọt. Cô khẽ nghiêng đầu, tựa vai vào cánh tay anh trong thoáng chốc, như để mặc cho mình yếu mềm.
Khi chiếc xe dừng lại trước bãi đỗ của công ty, cả hai cùng im lặng một lát. Rồi Thắng cúi xuống, thì thầm thật khẽ, đủ để chỉ một mình Hương nghe thấy:
— Dù ở đâu, đừng quên… chị có em.
Hương mím môi, đôi mắt khẽ ánh lên một tia sáng lẫn lộn giữa hạnh phúc và lo âu. Cô gật đầu, rồi mở cửa xe, bước xuống. Vẫn dáng vẻ điềm tĩnh, thanh lịch như mọi ngày, nhưng trong lồng ngực, trái tim cô đang rung lên bởi một thứ ngọt ngào nguy hiểm.
Thắng bước ngay phía sau, giữ khoảng cách đủ xa. Nhưng Hương biết, chỉ cần quay lại, nụ cười kia, ánh mắt kia… vẫn dành trọn cho mình.
Văn phòng buổi sáng nhộn nhịp. Tiếng gõ bàn phím, tiếng điện thoại reo, tiếng giày cao gót dồn dập qua lại. Mọi thứ tưởng như bình thường, nhưng với Hương, từng khoảnh khắc lại căng như sợi dây đàn.
Cô ngồi ở bàn của mình, ánh mắt dán vào màn hình máy tính. Nhưng khóe miệng khẽ nhếch, vì chiếc điện thoại dưới gầm bàn vừa rung lên. Một tin nhắn hiện đến:
- Thắng: chị còn thấy mệt không? Tối qua em lo chị sẽ kiệt sức mất…
Hương khẽ mím môi, giả vờ gõ gì đó trên bàn phím, trong khi tay còn lại lén lút trả lời:
- Hương: chị ổn. Nhưng mà… nếu ai thấy được tin nhắn này thì chắc chị chết mất

Chỉ một nhịp sau, tin nhắn đáp lại:
Thắng: em thì đang ngồi trước mặt mọi người mà vẫn chỉ muốn nắm tay chị…
Hương cắn nhẹ môi, ngẩng lên. Ở cuối phòng họp kính trong suốt, Thắng đang trao đổi gì đó với đồng nghiệp. Nhưng như cảm nhận được ánh nhìn, anh chợt liếc sang. Một cái chớp mắt nhanh, rồi khóe môi cong lên.
Tim Hương đập rộn. Cô vội cúi xuống, nhưng khó giấu được nụ cười thoáng qua.
Đến giờ nghỉ trưa, khi mọi người túm tụm xuống dưới đi ăn trưa, Hương cố tình ở lại bàn để sắp xếp hồ sơ. Cửa phòng khẽ mở, Thắng bước vào, giả bộ đưa cho cô một tập tài liệu. Khi đặt xuống bàn, ngón tay anh lướt qua tay cô chỉ trong tích tắc đủ ngắn để không ai để ý, đủ dài để lòng Hương run lên.
— Tối nay… — Anh nói rất khẽ, chỉ vừa đủ cho cô nghe — …em muốn được nhìn thấy chị, không phải qua màn hình.
Hương ngước lên, mắt chạm mắt anh. Có thứ gì đó vừa ngọt, vừa nguy hiểm trong cái nhìn ấy. Một cái gật đầu rất nhẹ, nhưng đủ để cả hai hiểu.
Ngoài kia, công ty vẫn vận hành, đồng nghiệp vẫn rôm rả. Nhưng giữa Hương và Thắng, đang tồn tại một thế giới song song nơi từng tin nhắn, từng cái chạm lén, từng ánh mắt… đều nóng bỏng và bí mật như ngọn lửa bị giam dưới lớp tro.
Văn phòng đã vắng dần. Ánh đèn tuýp trắng nhạt còn sót lại vài dãy sáng dài, phản chiếu trên sàn gạch. Hương tắt máy tính, xếp lại giấy tờ. Bên ngoài cửa kính, thành phố đã lên đèn, từng dải xe cuộn chảy như một con sông bất tận.
Điện thoại khẽ rung. Tin nhắn hiện lên:
Thắng: Ra với em một lát nhé. Em không muốn kết thúc ngày hôm nay chỉ bằng ánh mắt lén nhìn chị ở công ty.
Hương dừng tay. Cảm giác như dòng điện chạy qua, vừa ấm áp vừa nguy hiểm. Ngón tay cô gõ chậm rãi:
Hương: em biết là khó mà… chị còn phải về với Nam, với con.
Tin nhắn trả lời đến ngay, như thể Thắng đã chờ sẵn:
Thắng: Chỉ một giờ thôi. Một quán cà phê, hoặc chỗ nào chị thấy thoải mái. Em chỉ muốn được ngồi cạnh, nghe chị nói, nhìn chị cười…
Hương ngả người ra ghế, mắt nhìn trần nhà, tim đập nhanh. Trong cô, hai giọng nói cùng lúc vang lên: một giọng nhắc nhở về trách nhiệm, một giọng khác thì run rẩy bởi sự khao khát đã gieo mầm từ lâu.
Điện thoại lại sáng:
Thắng: Nếu chị không đến… tối nay em sẽ mất ngủ mất. Chỉ cần chị gật đầu, em sẽ tới ngay chỗ chị muốn.
Hương cắn môi, ánh mắt dõi ra ngoài khung cửa kính. Thành phố lấp lánh như đang thúc giục một quyết định.
Cô gõ mấy chữ, rồi lại xóa, rồi lại viết:
Hương: Để chị xem có cách nào nói với Nam đã. Nếu đi được… chị sẽ nhắn.
Một icon trái tim xuất hiện ở phía Thắng ngay sau đó.
Hương tắt màn hình, ôm túi đứng dậy. Bước ra hành lang tối, cô thấy chính bóng mình trong ô kính thang máy: mờ nhòe, vừa giống một người vợ, vừa giống một người đàn bà đang muốn bứt khỏi giới hạn.
Cảnh: Buổi tối ở nhà
Căn bếp thơm mùi canh nóng. Nam đang bưng mâm cơm ra bàn, các con ríu rít kể chuyện ở trường. Hương bước vào, tháo giày, nở nụ cười dịu quen thuộc nhưng khóe mắt vẫn còn vương ánh sáng thành phố khi nãy.
Nam nhìn cô, khẽ hỏi:
— Hôm nay về muộn vậy? Công việc nhiều à?
Hương gật đầu, đặt túi xuống ghế:
— Ừ, mấy báo cáo cuối tháng… em phải chỉnh lại.
Cô ngồi vào bàn, nghe con kể chuyện, cười, gắp thức ăn. Mọi thứ bình thường đến mức không ai nhận ra trong lòng cô đang rối như tơ vò.
Sau bữa cơm, Nam ra phòng khách xem tin tức, hai đứa con loay hoay với bài tập. Hương thu dọn bát đũa, nhưng đầu óc chỉ quanh quẩn những dòng tin nhắn từ Thắng.
Điện thoại trong túi rung khẽ. Một dòng tin:
Thắng: em đang chờ gần nhà chị. Nếu chị ra được, chỉ nhắn một chữ thôi…
Tim Hương thắt lại. Cô hít sâu, bước ra phòng khách, giọng cố tự nhiên:
— Anh này, chắc tối nay em phải ghé qua chị Lan một chút. Chị gọi nói có chuyện cần em gấp…
Nam quay sang, hơi ngạc nhiên:
— Giờ á? Muộn rồi mà.
Hương cười gượng:
— Ừ… chắc chuyện gia đình gì đó. Em đi một lát thôi, anh ở nhà trông con nhé.
Nam nhìn vợ một thoáng, ánh mắt như muốn dò xét, rồi gật đầu:
— Ừ, đi thì đi nhanh về.
Hương lấy áo khoác, tim đập thình thịch. Khi bước ra khỏi cửa, cô biết mình vừa đẩy cánh cửa kép một bên là căn nhà ấm áp, một bên là bóng tối mờ ảo của một cuộc hẹn bí mật.
Ở ngoài kia, Thắng đang đợi.
Con phố nhỏ trước nhà đã bớt người qua lại. Hương khép cửa sau lưng, bước ra ngoài với chiếc áo khoác mỏng. Gió đêm lùa qua, mang theo một mùi hương lạ thứ mùi không phải từ gian bếp gia đình, mà từ thế giới khác, đang chờ cô ngoài kia.
Chiếc xe quen đỗ ở sảnh chung cư, đèn xi-nhan chớp nhẹ như một ám hiệu. Hương hít sâu, tim đập rộn, bước nhanh lại. Thắng hạ kính xuống, nụ cười thoáng nghịch ngợm:
— chị làm em chờ suýt đông cứng rồi đấy.
Hương mím môi, ánh mắt sáng lên trong bóng đêm:
— Ai bảo em đến gần thế… lỡ ai thấy thì sao?
Thắng nghiêng người mở cửa ghế phụ. Khi Hương ngồi xuống, khoảng cách hẹp trong khoang xe khiến mùi nước hoa của anh và mùi tóc ướt còn vương hương dầu gội của cô quyện vào nhau. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, họ nhìn nhau, đôi mắt lấp lánh ánh đèn đường phản chiếu.
Thắng khẽ nói, giọng trầm và chậm:
— Cảm giác này… giống như lần đầu trốn học để đi chơi với người mình thích. Vừa sợ, vừa vui, vừa thấy tim muốn nổ tung.
Hương bật cười, nhưng đôi má nóng bừng:
— chị còn tưởng chỉ mình chị nghĩ thế.
Chiếc xe lăn bánh, đưa họ ra khỏi khu phố quen thuộc. Mỗi đoạn đường đi qua, tim Hương như đập nhanh hơn vừa như đang phạm một sai lầm, vừa như đang bước vào một khung trời mới.
Trong khoảnh khắc, cô nhận ra: nhiều năm rồi, mình mới lại thấy tay run lên chỉ vì… một buổi hẹn tối.
Chiếc xe lao đi chậm rãi, ánh đèn đường hắt qua cửa kính thành từng vệt vàng loang trên gương mặt cả hai. Bên ngoài là thành phố ồn ào, nhưng bên trong khoang xe, lại như có một khoảng lặng chỉ dành cho họ.
Hương ngồi sát cửa sổ, bàn tay đặt hờ trên đùi, cố giấu sự run rẩy. Thắng liếc nhìn, khóe môi anh khẽ nhếch cười:
— chị có biết… chị đang làm em thấy như học sinh cấp ba lần đầu chở bạn gái đi chơi không?
Hương ngập ngừng, nhưng đôi mắt sáng long lanh:
— Vậy… chị là bạn gái à?
Câu hỏi nửa đùa nửa thật khiến không khí ngưng lại một nhịp. Thắng siết vô lăng, rồi bất chợt buông một tay, đặt nhẹ xuống chỗ giữa hai ghế. Bàn tay anh lặng lẽ trượt gần về phía cô.
Hương thoáng nhìn xuống, tim đập dồn. Trong thoáng chần chừ, những ngón tay cô cũng khẽ nghiêng sang, chạm vào tay anh. Cái chạm đầu tiên ấy tưởng vụng về, nhưng như dòng điện chạy dọc sống lưng.
Thắng mỉm cười, siết tay cô trong tay mình.
— Vậy thì… ít nhất tối nay, chị sẽ là.
Hương không trả lời. Nhưng ánh mắt cô nghiêng sang, bắt gặp ánh nhìn anh. Một cái nhìn dài, sâu, như nuốt lấy cả khoảng không hẹp này. Cả hai im lặng, chỉ nghe nhịp tim chính mình hòa vào tiếng động cơ xe.
Ngoài kia, ngã rẽ đến điểm hẹn đã gần. Nhưng trong khoang xe ấy, họ đã kịp nắm lấy nhau bằng tay, bằng mắt, bằng những cảm xúc dồn nén bao lâu nay.
Chiếc xe rẽ vào một con phố vắng, ánh đèn vàng mờ nhạt hắt lên những bức tường cũ kỹ. Khách sạn nhỏ hiện ra, bảng hiệu sáng nhạt, khiêm tốn, như cố tình ẩn mình khỏi ánh mắt của người ngoài.
Xe dừng lại. Trong khoang, không khí đặc quánh lại, nặng hơn cả ngàn lời chưa nói. Thắng vẫn giữ tay Hương, ngón cái anh vô thức vuốt nhẹ lên mu bàn tay cô.
— chị còn kịp đổi ý… — Anh nói nhỏ, giọng khàn đi.
Hương ngước lên. Trong ánh nhìn ấy, có cả ngọn lửa khát khao lẫn nỗi lo sợ. Khoảnh khắc ấy dài như vô tận. Rồi cô hít sâu, khẽ gật.
Thắng siết chặt tay, nụ cười nhẹ nhưng run rẩy. Anh bước xuống trước, vòng qua mở cửa xe cho cô. Hành động nhỏ ấy, giản dị nhưng đầy trang trọng, khiến trái tim Hương chao đảo như một cô gái trẻ lần đầu được hẹn hò.
Họ bước vào sảnh. Bàn lễ tân thưa vắng, chỉ có ánh đèn vàng dìu dịu và mùi hương xà phòng quen thuộc. Người lễ tân trao chìa khóa, cái nhìn thoáng qua như thể đã quen với những đôi tình nhân tìm chỗ ẩn mình.
Cửa thang máy khép lại. Chỉ còn họ, trong không gian chật hẹp, gương phản chiếu hình ảnh hai người đứng sát nhau. Hương thấy bàn tay mình run run, nhưng Thắng đã đặt lên, đan chặt.
— Từ lúc này… em sẽ không để chị một mình nữa. — Anh thì thầm, hơi thở phả nóng bên tai.
Tim Hương dội lên. Cánh cửa thang máy mở ra, hành lang trải dài, thảm dày dưới chân như nuốt mất tiếng bước. Chiếc chìa khóa xoay trong ổ khóa nghe “tách” một tiếng nhỏ.
Cánh cửa phòng khép lại sau lưng họ. Và cũng giống như lần trước, thế giới ngoài kia bỗng dưng biến mất.