Chương 12
Chiều tối thứ Bảy. Khuôn viên sân vườn một resort ngoại thành Hà Nội
Trời nhiều mây, nắng nhạt, gió vừa đủ mát để ai cũng thấy dễ chịu. Những chiếc bàn dài bày tiệc buffet, nhân viên công ty Hương trò chuyện rôm rả, phần lớn đều đã uống chút rượu vang. Không khí mang vẻ “gia đình” đúng kiểu một sự kiện nội bộ.
Nam bước vào khuôn viên cùng Dũng.
Ánh mắt nhiều người lập tức đảo về phía họ. Dũng chủ động khoác nhẹ vai Nam, nửa đùa nửa thật:
- Dũng: Đây là ông anh mà tôi hay kể đấy. Anh Nam ,chồng Hương
Vài người cười. Một cô đồng nghiệp tầm tuổi Hương cười tít mắt:
- Đồng nghiệp: Hèn gì dạo này thấy anh Dũng với chị Hương gặp nhau suốt, té ra có ‘đầu mối’ thế này!
Mọi người cười. Có người trêu nhẹ, có người chỉ gật gù kiểu “à, thì ra thế”.
Và thế là lớp vỏ đã được dựng lên Nam là bạn thân Dũng, là chồng Hương, là “cầu nối” chính thống. Và vì thế, bất kỳ sự thân thiết nào giữa Dũng và Hương cũng bỗng chốc trở nên… “bình thường”.
Nam mỉm cười đúng mực. Gật đầu đúng chỗ. Tay cầm ly vang nhưng chưa uống giọt nào.
20 phút sau. Bên bàn tiệc
Hương xuất hiện. Váy xanh nhạt, mái tóc uốn nhẹ, trang điểm rất nhẹ nhưng đủ để ai cũng nhận ra: cô hôm nay muốn đẹp. Không phải để nổi bật mà để không bị mờ. Ánh mắt Nam và Hương chạm nhau đúng 1 giây.
Không ai gật đầu. Không mỉm cười. Nhưng chính 1 giây đó khiến Nam như bị lột hết phòng bị trong lòng.
Hương bước về phía mọi người, tự nhiên, vừa phải. Dũng đứng dậy, cười và đưa tay mời cô ngồi bên cạnh không quá thân mật, nhưng đủ để thấy sự gần gũi. Nam ngồi đối diện.
Ba người cùng bàn. Câu chuyện xoay quanh công việc, đồng nghiệp, vài trò đùa lặt vặt. Ai cũng thấy: họ hòa hợp.
Chỉ có người trong cuộc mới hiểu: mỗi câu nói đều là một phép đo khoảng cách.Một khoảnh khắc ngắn khi ai cũng đang cười
Hương cúi xuống rót rượu cho Dũng, tay hơi run. Cô đặt chai xuống, vô thức nhìn sang Nam. Nam đang nhìn cô. Không trách móc. Không hờn dỗi.
Chỉ là ánh mắt của một người đã không còn biết mình đang đứng trong vai gì nữa: Chồng. Bạn của người thứ ba. Hay người đang cố gắng làm tất cả để giữ lại một điều mà chính anh cũng không còn dám gọi tên là hạnh phúc.
Hương quay đi. Cô rót rượu vào ly mình, uống một ngụm, mắt đỏ hoe.
19h45 – Khuôn viên tiệc, ánh sáng dịu buông từ đèn trang trí. Mọi người đã ăn uống xong, không khí giờ chuyển sang phần “giao lưu” đúng nghĩa. Tiếng nhạc nhẹ vang lên. Mấy nhóm nhỏ đứng rải rác khắp khuôn viên trò chuyện, cười đùa, nhấm nháp rượu vang.
Dũng bước đến gần Hương và Nam, tay cầm ly champagne, nở nụ cười nhẹ như không:
- Dũng: Hai người đứng góc này nãy giờ rồi đấy. Hương, đưa anh Nam đi vòng vòng gặp mọi người đi. Có cả chị trưởng phòng hành chính hỏi ‘chồng Hương đâu’ kìa
Nam đứng cạnh, hơi xoay ly vang trong tay. Anh không nói gì, nhưng nghe rõ từng chữ.
Hương quay sang, mỉm cười nhìn Nam:
- Hương: Đi nhé? Không mất nhiều thời gian đâu
Nam gật nhẹ. Cử chỉ đúng mực, vừa đủ giữ vai một người chồng “được yêu quý”. Dẫu trong lòng, anh thấy mình như một phần đạo cụ của buổi diễn lặng lẽ, nhưng không thể thiếu.
20h00 – Vòng giao lưu
Hương dẫn Nam đi qua các nhóm đồng nghiệp: những người quen, những người lạ, những gương mặt từng thấy trong vài lần tiệc trước. Nhưng hôm nay, Nam cảm nhận rõ: mọi lời khen, mọi ánh nhìn đều mang thêm một lớp “hiểu ngầm” mà trước đây không có.
- Đồng nghiệp: Chị Hương may ghê, chồng thân với cả sếp thế này!
- Đồng nghiệp: Cái gì cũng tiện, vừa là anh em thân thiết, vừa là gia đình kiểu mẫu luôn ha!
Nam mỉm cười. Cái cười của người biết rõ mình đang nghe lời khen dành cho một phiên bản của chính mình mà anh không chắc có còn tồn tại.
Rồi họ dừng chân ở khu vực trung tâm nơi Dũng đang đứng với một nhóm đồng nghiệp
Dũng thấy Hương và Nam, liền nâng ly chào từ xa, ánh mắt lướt qua Nam đầy tự nhiên. Một cô nhân viên nhanh nhảu nói:
- Đồng nghiệp: Sếp Dũng, Hương tới rồi kìa. Mọi người đang đợi ‘đôi bạn thân’ của công ty mà!
Mọi người cười. Ai đó đẩy nhẹ Hương về phía Dũng. Cô hơi ngại, nhưng cũng bước lại. Dũng đưa tay ra như một động tác rất “tròn vai”, đặt nhẹ lên khuỷu tay Hương để “chào đón”. Chỉ vài giây sau, họ đã đứng gần nhau khoảng cách ngắn hơn thường lệ, đủ để ai cũng thấy họ rất thân thiết. Rất tự nhiên. Rất hợp
Nam đứng phía sau, chỉ cách vài bước chân, nhìn thấy hết Không có cái ôm. Không có tay trong tay. Nhưng ánh mắt Dũng khi nhìn Hương là ánh mắt đàn ông nhìn người phụ nữ mà mình đã từng chạm vào bằng tất cả những phần mềm yếu nhất. Hương cũng không tránh. Cô không nhìn Nam. Không hề.
Nam nhìn vào cái chạm khẽ trên cánh tay Hương, nhìn ánh mắt không che giấu của Dũng. Không ghen mà như một chiếc gương vừa bị đặt trước sự thật. Không méo mó, không màu sắc. Chỉ là: rõ ràng. Anh uống một ngụm vang. Đắng. Cổ họng khô lại dù trong ly vẫn còn đầy.
Hương quay lại, bước về phía Nam sau 5 phút
- Hương: Mọi người dễ mến ha– cô nói, như thể chỉ để nói.
Nam gật, mắt nhìn về phía đám đông:
Giọng anh nhẹ. Không châm chọc. Không lạnh. Nhưng là sự thật trần trụi. Hương hơi khựng lại. Cô biết anh đã thấy. Và rồi… họ cùng im lặng đi bên nhau, dọc theo hàng đèn dây treo trên cây
Xung quanh rộn ràng tiếng nói cười.
Nhưng bên trong mỗi bước chân, là một tiếng thở dài không cất thành lời. Vai trò hôm nay đã hoàn thành.
Nhưng cái giá để giữ hình ảnh là một người chồng đang dần biến thành nhân chứng của chính cuộc hôn nhân mình.
Gần cuối buổi tiệc – 20h40
Không khí bắt đầu vơi dần sự sôi nổi. Mọi người chia nhỏ thành từng nhóm rời rạc, nói chuyện nhẹ hơn. Dũng rót thêm một ít vang vào ly Nam, rồi nghiêng người, nói rất nhỏ, giọng trầm xuống như một lời mời bình thản:
- Dũng: Tối nay tôi và Hương sẽ nghỉ lại. Tôi đã đặt khách sạn rồi, một chỗ đủ yên tĩnh, không xa. Anh muốn biết… khi cô ấy buông hết những rào chắn, cảm xúc thật của cô ấy sẽ thế nào không?
Nam không đáp. Không giật mình. Không nhíu mày. Chỉ nhìn vào ly rượu, như đang soi thứ gì rất nhỏ bên trong hoặc đang tìm lại chính mình từ một chiều sâu nào đó. Một nhịp im lặng trôi qua.
Dũng đặt tờ giấy gấp đôi xuống bàn. Đơn giản. Chỉ có tên khách sạn, địa chỉ, và số phòng.
- Dũng: Không cần trả lời. Nhưng nếu anh muốn biết… thì anh có thể tự tới
Lát sau – Nam bước đến chào mọi người. Anh cười nhạt với một vài đồng nghiệp, nói đơn giản:
- Nam: Mình có việc riêng, xin phép về trước. Dũng đưa Hương về giúp nhé?”
Không ai nghi ngờ. Tất cả đều gật gù. Dũng chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt nhìn Nam thoáng hiện một điều gì đó không phải đắc thắng mà như thử thách cuối cùng.
21h15 – Trên xe taxi, Nam một mình giữa thành phố. Ánh đèn đường loang loáng qua kính, chiếu lên khuôn mặt đã quá mỏi. Ngã ba thứ ba, đáng lẽ phải rẽ về nhà. Anh không bảo tài xế rẽ.
21h35 – Trước khách sạn nhỏ, đèn vàng dịu
Chiếc xe dừng lại, im lặng như hòa vào màn đêm. Nam không xuống xe
Chỉ ngồi đó, từ ghế sau nhìn ra
Tầng ba. Cửa sổ có rèm kéo hờ. Ánh sáng mờ màu hổ phách rọi ra khe rèm dịu và đủ để biết rằng: ai đó đang ở trong đó.
Nam không biết là Dũng đã đi chưa, hay họ còn đang nói chuyện, hay… đã bắt đầu gần gũi ở góc nào trong bữa tiệc. Nhưng anh không cần biết. Vì điều đang diễn ra trong lòng anh lúc này còn trần trụi hơn bất cứ điều gì có thể nhìn thấy bằng mắt. Đó là cảm giác… mình đang dần biến mất trong một câu chuyện mà chính mình từng là người viết chương đầu tiên.
Nam tựa đầu vào ghế. Mắt mở. Lòng trống. Không một giọt nước mắt rơi ra. Nhưng ngực nhói. Không ai nói với anh rằng im lặng có thể đau đến thế. Anh ngước lên. Ánh đèn nơi ô cửa vẫn chưa tắt. Có thể giờ này Hương đang cười. Có thể cô đang gọi tên ai đó.Hoặc chỉ là để ai đó vuốt tóc.
Nam quay mặt đi. Không nhìn nữa. Không phải vì ghen. Mà vì anh biết: mình không còn là nơi cô trở về sau những đêm như thế.
Ngồi trong xe, một cuộc đấu tranh nội tâm khốc liệt xảy ra. Một nửa nhân cách bảo Nam về nhà đi, còn một nữa nhân cách bảo Nam hãy lên khách sạn đi. Cuộc đấu tranh giống như phe thiện và phe ác, hai bên rằng co từng chút một. Cuối cùng sự táo bạo đã chiến thắng. Nam mở cửa xe, bước dứt khoát vào khách sạn để chờ cặp đôi uyên ương kia tới…