Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Và tôi đã ngoại tình

Lượt xem: 98476

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 7: cuộc trò chuyện của 2 người đàn ông



Nam biết tới giờ phút này cho dù có ngăn cấm thì chưa chắc Hương thay đổi ý định. Thay vì ngăn cấm sao không đồng ý cho vợ tiến tới một mối quan hệ rõ ràng với Dũng nhỉ. Thay vì cố chấp sao mình hoà tan nhỉ. Suy nghĩ một hồi Nam cầm điện thoại lên cố gắng tìm info của Dũng, cũng mất cả một buổi chiều Nam mới tìm được facebook của Dũng. Chần chừ một hồi Nam dũng cảm nhắn tin cho Dũng

  • nam: chào ông, tôi là Nam, chồng Hương. Tôi có vài chuyện cần nói với ông
Chừng 5p sau Dũng trả lời tin nhắn

  • Dũng: chào ông. Tôi hơi bị ngạc nhiên khi biết ông nhắn tin cho tôi đấy. Mà sao ông tìm được info của tôi vậy
  • Nam: ( hồi hộp, tim đập khá nhanh nhưng vẵn bình tĩnh nhắn) điều đó không quan trọng. Tôi nhắn ông là để hẹn ông một buổi caffe để bàn về chuyện của tôi, ông và Hương
  • Dũng( tò mò) ôk ông. Vậy địa điểm ở đâu? Thời gian thế nào?
  • Nam: quán Cộng caffe nhé, 16h chiều mai được không?
  • Dũng: ôk ông
Hẹn được Dũng xong Nam cảm thấy đỡ lo lắng hơn, mong là buổi gặp mặt ngày mai cả hai nói chuyện tốt đẹp, trong lúc chờ đợi tói lúc đó Nam tiếp tục tìm hiểu về Dũng và biết được vài thông tin. Gã này là người gốc Thái Bình ( bảo sao hôm nói chuyện giọng hắn nặng thế, nói y người bắc) vợ hắn tên Trang người ở Đà Nẵng, trước đấy vợ chồng hắn làm việc và quen nhau trên Hà Nội, nhà Dũng thì cũng bình thường, chủ yếu là cô vợ kia, thuộc thể loại gia đình có điều kiện. Trước khi hai vợ chồng nam tiến thì cũng có mua một căn nhà ở Hà Nội và giờ đang cho thuê. Tìm hiểu về Dũng một chút ấy thế mà cũng tới 19h giờ hơn rồi, Nam vội vã thu dọn đồ đạc rồi đi nhanh về nhà ăn cơm với Hương cùng các con.





Nam tới một chi nhánh của Cộng caffe ở Mỹ đình. Một quán cà phê sang trọng, lịch sự, view nhìn thẳng ra sân vận động Mỹ Đình. Nam gửi định vị cho Dũng, chừng 20p sau thì Dũng tới.

Dũng ăn mặc chỉn chu, phong thái điềm đạm, bảo sao Hương lại say mê hắn thế

  • Dũng:(chủ động bắt tay)
    Chào ông Nam. Tôi đoán cuộc hẹn hôm nay không chỉ để uống cà phê.
  • Nam:Vâng. Tôi cảm ơn ông đã đến. Tôi sẽ vào thẳng vấn đề, tôi biết chuyện giữa ông và Hương vợ tôi
  • Dũng:(im lặng một thoáng, rồi gật nhẹ) tôi hiểu. Tôi xin lỗi vì để ông phải biết theo cách này.
  • Nam: tôi không trách ông. Thật ra, tôi mời ông ra đây không phải để làm lớn chuyện, mà để nói rõ quan điểm của mình. Nếu tình cảm giữa anh và cô ấy là thật, thì tôi... không phản đối.
  • Dũng:(ngạc nhiên, giữ thái độ nghiêm túc) Nam… ông suy nghĩ kỹ chưa? Đây là điều không dễ chấp nhận với một người chồng.
  • Nam: tôi đã nghĩ rất nhiều và đã nói chuyện thẳng thắn với vợ mình.
    Cô ấy không phủ nhận, cũng không cố giấu nữa. Điều khiến tôi khó chịu nhất không phải là việc cô ấy yêu người khác mà là việc cô ấy phải sống trong dằn vặt và che giấu.
  • Dũng: tôi không định chen vào gia đình ông. Mọi chuyện giữa tôi và cô ấy… bắt đầu từ sự đồng cảm. Nhưng rồi mọi thứ đi xa hơn. Tôi không hối hận, nhưng tôn trọng ông và cả ranh giới đạo đức.
  • Nam: vì vậy tôi mới muốn biết mọi thứ xảy ra trước mắt chứ không phải bị đâm sau lưng. Nếu cô ấy tìm thấy ở anh điều khiến cô ấy sống thật, sống vui, thì tôi sẵn sàng lùi lại. Tôi chấp nhận kể cả tình cảm, kể cả chuyện thể xác. Miễn là không có dối trá.
  • Dũng: (nghiêm túc, trầm giọng) tôi hiểu. Nhưng ông biết không, điều ông đang làm chọn đối thoại thay vì giận dữ là rất hiếm. Và nó khiến tôi càng phải cẩn trọng hơn với cảm xúc của cô ấy.
  • Nam: tôi không phải người cao thượng. Chỉ là tôi nghĩ… hôn nhân không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với sở hữu. Nếu tôi cố giữ, trong khi lòng cô ấy không còn trọn vẹn, thì tôi giữ được gì?
  • Dũng: tôi sẽ không giành giật. Nếu cô ấy chọn tiếp tục, tôi sẽ ở lại. Nhưng nếu một ngày cô ấy quay về trọn vẹn với ông, tôi cũng sẽ buông.
  • Nam: tôi trân trọng điều đó.
    Từ giờ, chỉ xin một điều: thành thật. Tôi không muốn sống trong dối trá nữa. Ba người lớn, ba người có suy nghĩ miễn là cùng thẳng thắn, không ai là kẻ phản bội cả. Và nếu ông có gặp và làm tình với Hương thì nhơd thông báo cho tôi biết
  • Dũng: tôi đồng ý. Và nếu ông cho phép, tôi sẽ chăm sóc cô ấy bằng tất cả sự tôn trọng, không chỉ là đam mê.
  • Nam: Cảm ơn. Tôi không mong gì hơn ngoài việc cô ấy được sống đúng với cảm xúc của mình
Nam thở phào nhẹ nhõm khi cuộc nói chuyện diễn ra khá suôn sẻ, qua cách nói chuyện Nam thấy Dũng là một người lịch sự và đàng hoàng nên bản thân cũng bớt lo hơn



Kể từ ngày Nam nói với Hương rằng anh đồng ý để cô tiếp tục quan hệ với Dũng, Hương thay đổi không rầm rộ, nhưng rất rõ rệt. Trước đây, cô thường chọn những bộ đồ đơn giản, an toàn, kín đáo. Nay, váy áo trong tủ có phần táo bạo hơn: hở vai, ôm sát, và mang một chút gì đó nữ tính đầy ý thức. Cô không ăn mặc để phô diễn, mà để sống đúng với cảm xúc trong mình một người phụ nữ đang được yêu và đang cho phép mình tận hưởng điều đó.

Ánh mắt cô không còn mỏi mệt, hay né tránh. Giờ đây, nó sáng hơn, dịu dàng nhưng cũng tự tin hơn. Nụ cười xuất hiện thường xuyên trên khuôn mặt không phải vì cô cố tỏ ra ổn, mà vì trong lòng cô thực sự nhẹ nhõm. Giọng nói cũng khác. Không còn vẻ gượng ép khi nói chuyện với chồng. Hương bỗng dưng yêu đời một cách lặng lẽ. Cô nói chậm lại, nhỏ hơn, có lúc như đang hát, nhất là khi cô vừa nhắn tin với Dũng xong.

Chiếc điện thoại của cô giờ không còn là vật trang trí nữa. Nó thường xuyên sáng màn hình, reo lên tin nhắn mới phần lớn là từ Dũng. (Vì đợt này Dũng đang ở trong Đà Nẵng mà). Khi tên anh hiện lên, mắt cô ánh lên một chút gì đó vừa quen thuộc, vừa hân hoan. Cô nhắn lại nhanh, gõ tin với sự chăm chú đặc biệt như thể những tin nhắn đó là hơi thở của riêng mình.

Trong căn nhà nhỏ, Nam lặng lẽ quan sát tất cả. Anh thấy vợ mình đang sống thật, sống đầy, và sống như một người phụ nữ lần đầu tiên được chọn chính mình. Và dù lòng anh có gợn lên nhiều thứ cả hụt hẫng lẫn chấp nhận anh không nói gì. Vì anh biết thay đổi của Hương không đến từ Dũng, mà từ chính cái quyền được thành thật mà cô đã khao khát bấy lâu.



Căn phòng yên tĩnh. Tiếng nước từ phòng tắm vang đều đều như nhắc nhở Nam rằng cô ấy đang ở đó, nhưng cũng đang ở rất xa anh. Hương vừa đi vào phòng tắm cách đây chưa đầy hai phút. Chiếc điện thoại của cô vẫn để hớ hênh trên bàn trang điểm, màn hình còn sáng vì một thông báo chưa đọc.

Nam bước đến. Chần chừ. Nhưng rồi bàn tay anh vẫn vươn ra, như bị một sức hút vô hình kéo lại. Mật khẩu? Anh biết ngày sinh của con gái. Vẫn vậy, Hương chưa từng đổi. Mở máy. Tin nhắn hiện lên ngay lập tức. Tên người gửi:

  • Dũng – Trưa mai có đói không 😏
Nam hít sâu. Ngón tay lướt xuống từng dòng tin.

  • dũng: Anh nhớ vai em. Cái hôm mặc áo trắng kéo trễ ấy, em có biết anh mất ngủ mấy đêm không?
  • Hương: Vậy lần sau em mặc trễ hơn nữa, kéo cả hai bên xuống xem anh ngủ nổi không 😘
  • Dũng: Anh mà nhìn thấy cảnh đó ngoài văn phòng, chắc bỏ họp mà chạy theo em mất.
Nam bấm vào khung ảnh. Một tấm hình hiện ra Hương chụp từ trên cao, chiếc áo sơ mi trắng rũ xuống khỏi vai, chỉ vừa đủ che đi những phần nhạy cảm. Môi cô mím nhẹ, ánh mắt nghịch ngợm như thách thức.

Ảnh khác, Cô mặc bikini trong phòng tắm , chụp nghiêng, ánh sáng cố tình nhấn vào đường cong bên hông. Tin nhắn đi kèm chỉ có vài chữ:

  • hương: Anh thấy em thế này… có đẹp không?
Nam nuốt khan. Lồng ngực anh không hẳn đau, nhưng có một thứ gì đó nhói lên không rõ là ghen, hay là buồn, hay đơn giản chỉ là sự thật đang hiện hình quá sống động.Anh đặt điện thoại xuống ngay trước khi nghe tiếng nước tắt.Hương bước ra, quấn khăn tắm, mái tóc còn ướt, những giọt nước nhỏ trên bờ vai.
Cô mỉm cười:

  • Hương: Anh ngồi đây nãy giờ à?
Nam gật đầu, cố nở một nụ cười nhẹ.

  • nam: Ừ. Không làm phiền em chứ?
Hương lắc đầu. Cô bước qua anh, thơm tho và rực rỡ như một người phụ nữ đang yêu lần đầu.Nam nhìn theo. Trong ánh mắt anh, không còn là sự tức giận. Mà là một nỗi im lặng sâu và thẳm, như thể anh đang đứng bên bờ một dòng sông, và người phụ nữ ấy đã bước lên chiếc thuyền khác, dù vẫn còn vẫy tay chào anh phía sau.



Đèn phòng ngủ mờ ấm. Đồng hồ chỉ 22:42.Hương đẩy cửa phòng tắm bước ra, tóc còn vương hơi nước, khăn quấn ngang ngực. Nước nhỏ từ vai xuống bắp tay, lấp lánh dưới ánh đèn.

Chiếc điện thoại rung nhẹ trên bàn. Một thông báo hiện lên:



  • Dũng:Lại đi tắm mà không mang điện thoại vào hả? Anh chờ hoài chẳng thấy hình đâu cả




Hương mỉm cười – nụ cười chỉ hiện ra khi biết chắc người bên kia đang tưởng tượng đến mình, Cô cầm điện thoại, ngồi nhẹ xuống mép giường. Bên cạnh, Nam đang nằm quay mặt vào tường, không động đậy.Hương nhắn lại:



  • Hương:Em sợ điện thoại nóng lên vì không chịu nổi nhiệt. Hoặc vì anh.


Dũng phản hồi gần như ngay lập tức:



  • Dũng:Vậy em bảo anh… hình dung giúp. Từ cổ xuống, em đang mặc gì?


  • Hương:Một chiếc khăn tắm. Và một nụ cười mà chỉ người đủ dày dạn mới hiểu.


  • Dũng: Anh biết nụ cười đó. Chính là cái làm anh phát điên lần ở khách sạn.


  • Hương: Đáng lẽ hôm đó em không nên cười. Anh chưa kịp cởi hết áo đã mất kiểm soát rồi 😌


  • Dũng: Thế hôm sau… em đừng cười nữa. Mà để anh làm đến khi em khóc thì thôi.


Hương cắn nhẹ môi dưới. Đôi mắt vẫn không rời màn hình.Cô lướt lên xem lại vài đoạn cũ, tin nhắn cũ, những câu nói dở dang. Không ai viết “nhớ”, nhưng cả đoạn chat đều là nhớ.

Không ai nhắn “gặp nhau đi”, nhưng từng chữ đều đang dẫn đến điều đó.



Cô trả lời:



  • Hương: Ngày mai, 12:30. Tại khách sạn hải vân nhé. Anh mang cà phê. Em mang… phần còn lại.”


  • Dũng: Anh đến trước. Và sẽ đợi.




Nam vẫn im lặng.

Hương tắt màn hình, đặt điện thoại xuống bàn, nằm xuống.

Cô quay lưng về phía chồng. Như mọi đêm.
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 8 đôi nhân tình

10h sáng hôm sau, Nam đang ở công trình với một tệp bản vẽ cộng với 1 đống vật tư thì điện thoại reo lên, Nam cầm điện thoại lên và thấy tin nhắn cũng Dũng



  • Dũng: chào ông… tôi vừa đáp xuống Nội Bài. Trưa nay, 12h30, khách sạn Hải Vân – phòng 504.


  • Nam: Ừ,cảm ơn ông đã thông báo cho tôi biết


  • Dũng:ôke ông. Cảm ơn ông đã chia sẻ Hương với tôi nhé. Hôm nay tôi sẽ không vội vàng. Cô ấy xứng đáng được chạm đến tận cùng, không chỉ bằng da thịt… mà bằng tất cả khao khát từng bị chôn giấu.


  • Nam: ông cứ làm cho Hương cảm thấy thoải mái là được Và… một phần trong tôi cũng muốn được chứng kiến cô ấy được sống thật, được thở như đàn bà thực sự.


  • Dũng: ôk ông. Hôm nay mọi thứ rất khác biệt, vì tôi và Hương không cần che giấu nữa. Nhưng tôi hứa… sẽ giữ lấy cô ấy như thể cô ấy vẫn là của cậu.


  • Nam: Không cần hứa. Chỉ cần ông làm đúng như những gì chúng ta đã nói là được


Đọc tin nhắn mà tôi sốc ngang, mới tối hôm qua tôi vẫn còn đọc lén tin nhắn của hắn và vợ tôi, cũng chính tối qua vợ tôi đang nằm cạnh và nhắn tin cho gã. Không biết cuộc gặp này là vô tình hay cố ý nữa.

Nam đặt điện thoại xuống bàn, ngón tay vẫn còn run nhẹ. Tin nhắn cuối của Dũng hiện rõ mồn một trên màn hình:

  • Dũng: Vậy thì… 12h30. Mình sẽ đợi. Không bằng lời, mà bằng ánh mắt và bàn tay đủ khiến cô ấy mở lòng… và mở hết.


Nam nhắm mắt lại. Trong đầu vang lên tiếng thở dốc tưởng tượng của Hương người đàn bà từng run rẩy dưới tay anh, giờ có thể đang mong đợi bàn tay của người khác. Là anh cho phép. Là anh mở đường. Nhưng tại sao tim anh lại đau thế này? Một luồng ghen tuông sắc lạnh quét ngang lồng ngực. Anh tưởng mình mạnh mẽ, tưởng có thể đứng ngoài cuộc chơi, tưởng chỉ cần Hương trở về nhà nguyên vẹn là đủ. Nhưng không… chỉ một dòng tin nhắn, một mốc giờ cụ thể, một cái tên “Hải Vân” thôi, cũng đủ khiến lòng anh nứt ra từng kẽ.



12h30. Nam nhìn đồng hồ. Còn hơn một tiếng. Anh bước vào phòng tắm, tạt nước lạnh lên mặt. Từng giọt nước chảy xuống cổ, tan vào cảm giác nghẹn ngào không thể gọi tên. Anh không muốn biết. Nhưng anh cũng không thể không biết. Hình ảnh Hương đứng trước gương, chọn váy, xịt chút nước hoa, soi lại son môi… bỗng nhiên trở thành thứ ám ảnh. Anh tưởng tượng ra dáng đi của cô khi bước vào sảnh khách sạn, ánh mắt vừa ngại ngùng vừa chờ đợi, rồi… cánh cửa phòng khép lại. Anh không thể ngồi yên.







12h20. Nam đỗ xe cách khách sạn Hải Vân hai con phố, ngồi im lặng trong xe. Gió thổi lùa qua khe cửa kính hé mở, mang theo mùi khói xe và chút lạnh cuối mùa xuân. Trong lòng anh, mọi thứ cứ chồng chéo: Tò mò, ghen tỵ, tội lỗi… và một thứ cảm giác lạ lùng – thứ kích thích kỳ quái khi nghĩ đến việc vợ mình đang ở rất gần, sắp thuộc về một người đàn ông khác.



12h28Một chiếc taxi dừng lại trước khách sạn. Hương bước xuống. Váy ôm sát cơ thể, tóc buông nhẹ, bước đi nhanh nhưng không vội vã. Không nhìn quanh, không do dự. Tim Nam như thắt lại. Anh nín thở. Mắt dán chặt vào dáng người đó cho đến khi cửa kính khách sạn nuốt lấy cô. Anh không nhắn gì cho Dũng. Không gọi cho Hương. Chỉ ngồi đó, âm thầm… và chờ.



Bên trong phòng 504 – khách sạn Hải Vân. Ánh đèn vàng dịu phủ lên căn phòng yên tĩnh, mùi hương quen thuộc của gỗ ấm và tinh dầu thoang thoảng trong không khí. Hương đứng dựa nhẹ vào cánh cửa vừa khép lại, tim vẫn còn đập gấp sau đoạn đường ngắn từ xe đến đây. Đôi mắt cô ánh lên sự hồi hộp pha lẫn một chút ngại ngùng – dù đây không phải lần đầu.



Dũng bước đến, không nói lời nào. Anh chỉ nhìn cô bằng ánh mắt của một người đã chờ quá lâu để chạm lại vào thứ mình từng đắm say. Và Hương, như hiểu ngầm, thả túi xách xuống, bước tới, đặt tay lên ngực anh. Không cần lời nói. Cái siết nhẹ đầu tiên đã đủ khiến cô dựa hẳn vào anh, vòng tay anh siết lấy eo cô vừa vững chãi, vừa cuồng nhiệt như thể muốn giữ cô lại mãi trong khoảnh khắc đó.



Dũng thì thầm bên tai cô:

  • Dũng: Hơn hai tháng rồi… Anh nhớ từng mùi da, từng hơi thở của em.


Hương không trả lời, chỉ khẽ ngẩng lên và để môi mình tìm đến môi anh. Nụ hôn ban đầu nhẹ, rồi nhanh chóng trở thành cơn đói khao dài ngày bị dồn nén. Tay Dũng luồn qua mái tóc cô, vuốt dọc theo cổ, rồi lần xuống bờ vai trần. Mỗi cái chạm đều như gợi lại ký ức cũ, và cũng mở ra khao khát mới.



Anh tháo từng nút áo của cô bằng sự chậm rãi đầy cố ý, không vội, không gấp, như thể muốn cô cảm nhận rõ sự thiếu vắng của anh trong suốt những ngày tháng qua. Khi lớp áo cuối cùng rơi xuống sàn, Dũng lùi lại nửa bước, ngắm nhìn thân thể đang run nhẹ vì hồi hộp trước mặt mình.



  • Dũng: Vẫn đẹp như lần đầu. Không… còn đẹp hơn, vì giờ em biết mình cần gì.


Hương khẽ nhắm mắt, như chấp nhận cả ánh nhìn đó lẫn ham muốn đang lớn dần trong cơ thể. Bàn tay Dũng không còn giữ chừng mực. Anh vuốt dọc sống lưng cô, vòng tay ra sau, ôm trọn tấm lưng mềm vào ngực mình, rồi đặt môi lên cổ, lên vai, lần lượt đi qua những nơi mà anh biết – từng điểm chạm đều khiến cô phải khẽ rên lên vì nhạy cảm.



Họ cuốn lấy nhau chậm rãi trên chiếc giường lớn, trong tư thế tự nhiên như vợ chồng lâu ngày xa cách. Không vội vàng chiếm đoạt, Dũng dẫn dắt cô bằng từng cái hôn, từng cái siết tay, từng lời thì thầm mơn man bên tai:



  • dũng: Cứ để anh làm em quên hết… Dù chỉ một chiều


Từng khoảng da thịt trần được vuốt ve, từng ánh mắt trao nhau đầy khát khao và biết ơn. Họ không cần che giấu bởi ở đây, trong phòng này, họ được phép sống đúng với phần sâu kín nhất trong mình.



Cảnh quay tới Nam đang ở bên ngoài…



Nam ngồi trong xe, mắt dán vào biển hiệu khách sạn Hải Vân.

Kim đồng hồ nhích qua 12h43.



Mọi thứ bên ngoài vẫn yên ắng. Trời không nắng, gió thổi nhè nhẹ qua khe cửa kính hé mở. Nhưng trong lòng Nam, tất cả như đang cuộn trào. Tim anh đập không theo nhịp. Lúc nhanh, lúc chậm –như thể chính cơ thể cũng không biết mình đang chờ điều gì.



Hương đã lên phòng. Dũng cũng đã ở đó từ trước. Cửa đã khép lại. Và bên trong… mọi thứ bắt đầu.



Nam nghiêng người về phía vô lăng, hai bàn tay siết chặt vô thức. Anh cố giữ mắt mình không nhìn lên tầng bốn, nhưng rồi vẫn không cưỡng lại được. Anh biết rõ căn phòng đó rèm cửa màu be, khung cửa sổ hơi trầy xước, và ánh sáng vàng mờ phát ra mỗi khi có người bật đèn.



Trong đầu anh bắt đầu hiện ra từng hình ảnh. Hương bước vào phòng, đôi mắt ngập ngừng chỉ trong vài giây, rồi tan chảy khi Dũng kéo cô lại gần. Họ hôn nhau. Chậm, sâu, như thể đã thuộc về nhau từ kiếp nào. Tay anh ta sẽ lần qua bờ lưng trần của cô nơi Nam từng vuốt ve hàng trăm lần giờ đang bị một người đàn ông khác khám phá.



Anh không biết mình ghen hay bị kích thích. Hoặc cả hai. Một phần trong anh đang hình dung… Hương rên lên trong tay Dũng. Một phần khác thì thầm: “Cô ấy là vợ mày.”



Mồ hôi rịn ra nơi thái dương. Anh không hút thuốc, nhưng lúc này, đôi tay lại thèm được cầm điếu gì đó để giết thời gian và giết luôn những hình ảnh đang hiện lên như phim chiếu chậm trong đầu.



Từng tiếng động nhỏ từ con phố cũng làm tim anh giật mình. Có lúc anh gần như bật cửa xe, bước vào khách sạn, đi thẳng lên tầng 5 chỉ để dừng lại trước cánh cửa phòng, lắng nghe… hoặc phá vỡ tất cả.Nhưng rồi anh lại ngồi yên. Đau, nhưng không thể rời mắt khỏi điều khiến mình đau.



Anh nhớ lại ánh mắt Hương sáng nay, khi cô bước ra khỏi phòng ngủ: lặng lẽ chọn váy, chải tóc kỹ hơn mọi ngày, xịt một chút nước hoa mà từ lâu cô không dùng. Không nói gì, không giải thích chỉ là một cái nhìn thật lâu. Và anh đã gật đầu. Không cần lời, cả hai đều hiểu hôm nay là ngày gì.



Kim đồng hồ chỉ 1h03.



Họ vẫn ở trong đó. Còn anh thì đang tan chảy ngoài này.
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 9



1h25 phút chiều.



Nam vẫn ngồi trong xe, hai tay đã buông lỏng khỏi vô lăng từ lâu. Lưng anh hơi đổ ra sau, mắt nhìn thẳng vào khoảng không trước kính lái, không phải để quan sát, mà chỉ để tránh việc nhìn lên tầng 4 lần nữa.



Nắng đã bắt đầu chiếu xiên qua tán cây. Ánh sáng phản chiếu lên biển số những chiếc xe đi ngang, nhảy múa như một trò đùa câm lặng giữa buổi trưa. Mọi thứ ngoài kia vẫn sinh hoạt bình thường. Chỉ riêng lòng anh là không.

Anh thở dài. Rất khẽ. Gần như là một nhịp gió mỏng lướt qua kẽ môi.



“ Bao lâu rồi nhỉ?Gần một tiếng”



Anh nghĩ đến những gì có thể đang diễn ra bên trong: Cơ thể Hương cong lên dưới bàn tay Dũng. Môi cô ấy hé mở, rên nhẹ khi bị anh ta thì thầm bên tai. Có lẽ cô đang cào nhẹ lên tấm lưng Dũng, hoặc gối mặt vào ngực anh ta sau một đợt mê man. Những điều ấy, Nam từng biết rõ. Nhưng giờ…chúng không còn là của anh.



Anh đã cho phép. Và cái sự “cho phép” ấy giờ như một cái gông siết ngược lại cổ mình. Cảm giác như tự nguyện uống một liều thuốc độc ngọt, rồi ngồi chờ nó ngấm.



Anh lôi điện thoại ra. Màn hình vẫn là tin nhắn cuối của Dũng:



“ Vậy thì… 12h30. Mình sẽ đợi. Không bằng lời, mà bằng ánh mắt và bàn tay đủ khiến cô ấy mở lòng… và mở hết. ”



Không thêm tin nhắn nào nữa. Không cuộc gọi. Không một tiếng động báo rằng “xong rồi”. Họ không cần báo. Vì trong thỏa thuận ngầm này, cái quyền được biết cũng không còn thuộc về anh.



Nam chợt cười, một tiếng cười khô khốc.

“Mình thật kỳ lạ…”

Muốn Hương được sống thật. Được ham muốn. Nhưng khi cô thật sự bước vào điều đó, lòng mình lại nát ra từng mảnh.



Anh ngả đầu ra sau, nhắm mắt. Không ngủ, không thở đều. Chỉ là cố để bản thân không thấy gì nữa. Không thấy khách sạn, không thấy căn phòng trên tầng bốn, không thấy hình ảnh Hương run rẩy trong tay người đàn ông khác… mà lại quấn quýt như một người vợ thực sự.



Và rồi, trong cái khoảng lặng mê man ấy, bất giác, cơ thể anh phản ứng. Một cảm giác vừa nhục nhã, vừa kích thích dâng lên như ngọn sóng dữ âm thầm. Anh không muốn chạm vào nó. Nhưng nó ở đó, rõ ràng.



Một phần trong anh… vẫn là đàn ông. Và đàn ông luôn tưởng tượng điều họ không được chứng kiến.



1h56 phút chiều. Cánh cửa kính sảnh khách sạn Hải Vân mở ra. Một bóng hình quen thuộc bước ra từ trong ấy nhẹ nhàng, không vội, nhưng rõ ràng không còn dáng đi e dè như lúc vào.



Hương. Nam nín thở. Tay anh bất giác nắm lại trên đùi, mồ hôi đã lạnh khô từ lâu. Qua lớp kính xe, mọi thứ như được làm chậm lại.



Cô mặc lại chiếc váy ban sáng, mái tóc vẫn buông xuống vai, hơi rối nhẹ ở phần gáy. Gương mặt không trang điểm đậm, nhưng lại sáng bừng bởi thứ gì đó không thể gọi tên. Không phải niềm vui nhưng cũng không phải mệt mỏi. Là dư âm. Một dư âm ấm nóng, chưa kịp tan.



Cô không nhìn quanh, không kiểm tra ai có đang theo dõi mình. Cô chỉ đứng đó vài giây, rút điện thoại ra, nhắn một dòng rất ngắn rồi cất lại và bước chậm ra lề đường, vẫy một chiếc taxi.



Nam nhìn thấy rõ bờ môi cô hơi hé, đôi mắt vẫn như đang chìm trong cơn sóng nào đó chưa kịp rút. Không có sự tội lỗi trong ánh mắt ấy. Nhưng cũng không phải dửng dưng.



Hương đang mang theo một phần của Dũng ra khỏi khách sạn. Và Nam thì vẫn đang giữ phần còn lại của cô ở nhà, trong những thói quen nhỏ nhặt, trong bữa cơm tối, trong tiếng con gọi “mẹ”.



Anh cúi đầu xuống, tránh ánh mắt mình chạm vào cô khi taxi lăn bánh đi ngang qua đầu xe. Chỉ một tích tắc, anh ngước lên và bắt gặp đôi mắt cô qua lớp kính xe.



Chớp mắt. Chỉ thế. Không có bất ngờ. Không có lảng tránh. Chỉ là một cái nhìn ngắn ngủi. Nhưng đủ để khiến lòng anh vỡ thành hàng vạn mảnh nhỏ. Và trong mớ vụn vỡ đó, lại có một thứ rất lạ lùng… như là bình yên.



Cô không cười. Nhưng cũng không khóc. Cô chỉ lặng lẽ đi qua cuộc đời anh theo cách mà anh cho phép.



2h17 phút chiều.

Nam vẫn ngồi trong xe. Hương đã rời đi được gần hai mươi phút, nhưng anh vẫn chưa nổ máy. Trong lòng là một mớ cảm xúc đan xen: mệt, trống rỗng, nhưng không hoàn toàn đau đớn. Giống như sau một cơn bão lớn, mọi thứ bị cuốn sạch, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến lạnh người.



Ting…



Tiếng điện thoại rung nhẹ trong hộc để cốc. Nam chậm rãi cầm lên. Là Dũng.

  • Dũng:Cô ấy đi rồi. Tôi không giữ lại.Hương dịu dàng hơn mọi lần. Không hỏi, không trách, chỉ… nằm rất im sau tất cả. Có lẽ vì cô ấy biết anh đang chờ.


Nam đọc chậm, từng chữ như ngấm vào máu. Tay anh khẽ run. Tin nhắn tiếp theo đến gần như ngay sau đó:



  • Dũng:Cảm ơn vì đã để cô ấy sống thật một lần nữa.Nhưng xin lỗi… vì tôi lại là người chứng kiến điều đó gần hơn anh.
Nam đặt điện thoại xuống đùi, mắt nhìn ra ngoài. Gió chiều thổi qua nhẹ hơn ban trưa. Nắng xiên xuống mặt đường loang lổ. Không có gì trong tim anh gọi là “vui” hay “thỏa mãn”. Nhưng cũng không hẳn là đau.



Chỉ là… một nỗi buồn đẹp, kéo dài như dư âm một bản nhạc, khi cả người chơi lẫn người nghe đều biết nó không thuộc về ai nhưng lại rất thật trong khoảnh khắc đó.



Anh mở điện thoại, gõ vài chữ, rồi xóa. Đắn đo một lúc, cuối cùng chỉ gửi một dòng:



  • Nam: Đừng để cô ấy có quá nhiều tình cảm với anh. Dù sao… cô ấy vẫn là phụ nữ đã có gia đình nên hãy nhắc nhở cô ấy trở về với gia đình


2h32 chiều.



Nam nổ máy xe. Không bật radio. Không điều hòa. Chỉ có tiếng động cơ khẽ rù rì như tiếng thở dài. Anh không nghĩ mình sẽ lái đi đâu. Chỉ là… không thể ngồi đó thêm một phút nào nữa, đối diện với bức tường khách sạn nơi vợ anh vừa bước ra, mang theo mùi da thịt của người khác trên cổ, trên ngực… và có thể là sâu hơn thế nữa.



Chiếc xe lướt chậm qua từng con phố Hà Nội buổi chiều. Ánh nắng nghiêng xiên rọi qua những tán cây già, loang loáng lên kính chắn gió như những ký ức không thể chối bỏ. Anh không vội cũng chẳng thể vội. Cảm giác như mọi chuyển động trong anh đều bị làm chậm lại bởi sức nặng của thứ vừa xảy ra: một cuộc yêu, đầy đủ, giữa vợ mình và một người đàn ông khác… được anh đồng thuận.



Nam lái xe qua hồ Tây. Gió mát lùa qua ô kính hạ xuống một nửa. Mùi nước, mùi cây, mùi nắng phả vào mặt nhưng không làm dịu được gì bên trong. Anh nhớ dáng Hương mỗi sáng chủ nhật, khi pha cà phê cho anh. Nhớ ánh mắt cô cuối tuần trước, nhìn anh không chạm, không oán, chỉ có một lớp sương mỏng giăng đầy như thể cô đang nói:

“Em vẫn ở đây, nhưng anh có còn chạm vào em nữa không?”



Anh đã im lặng. Và giờ, cô chạm vào người khác.



Nam dừng xe ở một con đường vắng bên hồ. Không có mục đích gì rõ ràng. Anh chỉ muốn bước ra, hít một hơi thật sâu nhưng ngay cả không khí cũng nặng mùi câu hỏi.



“Tại sao mình lại cho phép?”

“Mình là kẻ cao thượng hay chỉ là một người đàn ông bất lực?”

“Liệu cô ấy có trở về… hay một phần trong cô ấy đã không còn thuộc về mình nữa?”



Anh không có câu trả lời. Chỉ có lòng bàn tay siết lại trên vô lăng, như đang cố níu một thứ gì đó đã quá trơn tuột.



Một cặp đôi trẻ chạy xe máy vụt qua, cô gái phía sau ôm chặt lưng bạn trai, đầu gục vào vai anh ta. Tự nhiên Nam thấy cay nơi sống mũi.Cảm giác được yêu… đơn giản mà tàn nhẫn.
 

huylesg84

Bé Đang Tập Nói
29/12/23
34
16
21
41
TP.Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
192
Chương 9



1h25 phút chiều.



Nam vẫn ngồi trong xe, hai tay đã buông lỏng khỏi vô lăng từ lâu. Lưng anh hơi đổ ra sau, mắt nhìn thẳng vào khoảng không trước kính lái, không phải để quan sát, mà chỉ để tránh việc nhìn lên tầng 4 lần nữa.



Nắng đã bắt đầu chiếu xiên qua tán cây. Ánh sáng phản chiếu lên biển số những chiếc xe đi ngang, nhảy múa như một trò đùa câm lặng giữa buổi trưa. Mọi thứ ngoài kia vẫn sinh hoạt bình thường. Chỉ riêng lòng anh là không.

Anh thở dài. Rất khẽ. Gần như là một nhịp gió mỏng lướt qua kẽ môi.



“ Bao lâu rồi nhỉ?Gần một tiếng”



Anh nghĩ đến những gì có thể đang diễn ra bên trong: Cơ thể Hương cong lên dưới bàn tay Dũng. Môi cô ấy hé mở, rên nhẹ khi bị anh ta thì thầm bên tai. Có lẽ cô đang cào nhẹ lên tấm lưng Dũng, hoặc gối mặt vào ngực anh ta sau một đợt mê man. Những điều ấy, Nam từng biết rõ. Nhưng giờ…chúng không còn là của anh.



Anh đã cho phép. Và cái sự “cho phép” ấy giờ như một cái gông siết ngược lại cổ mình. Cảm giác như tự nguyện uống một liều thuốc độc ngọt, rồi ngồi chờ nó ngấm.



Anh lôi điện thoại ra. Màn hình vẫn là tin nhắn cuối của Dũng:



“ Vậy thì… 12h30. Mình sẽ đợi. Không bằng lời, mà bằng ánh mắt và bàn tay đủ khiến cô ấy mở lòng… và mở hết. ”



Không thêm tin nhắn nào nữa. Không cuộc gọi. Không một tiếng động báo rằng “xong rồi”. Họ không cần báo. Vì trong thỏa thuận ngầm này, cái quyền được biết cũng không còn thuộc về anh.



Nam chợt cười, một tiếng cười khô khốc.

“Mình thật kỳ lạ…”

Muốn Hương được sống thật. Được ham muốn. Nhưng khi cô thật sự bước vào điều đó, lòng mình lại nát ra từng mảnh.



Anh ngả đầu ra sau, nhắm mắt. Không ngủ, không thở đều. Chỉ là cố để bản thân không thấy gì nữa. Không thấy khách sạn, không thấy căn phòng trên tầng bốn, không thấy hình ảnh Hương run rẩy trong tay người đàn ông khác… mà lại quấn quýt như một người vợ thực sự.



Và rồi, trong cái khoảng lặng mê man ấy, bất giác, cơ thể anh phản ứng. Một cảm giác vừa nhục nhã, vừa kích thích dâng lên như ngọn sóng dữ âm thầm. Anh không muốn chạm vào nó. Nhưng nó ở đó, rõ ràng.



Một phần trong anh… vẫn là đàn ông. Và đàn ông luôn tưởng tượng điều họ không được chứng kiến.



1h56 phút chiều. Cánh cửa kính sảnh khách sạn Hải Vân mở ra. Một bóng hình quen thuộc bước ra từ trong ấy nhẹ nhàng, không vội, nhưng rõ ràng không còn dáng đi e dè như lúc vào.



Hương. Nam nín thở. Tay anh bất giác nắm lại trên đùi, mồ hôi đã lạnh khô từ lâu. Qua lớp kính xe, mọi thứ như được làm chậm lại.



Cô mặc lại chiếc váy ban sáng, mái tóc vẫn buông xuống vai, hơi rối nhẹ ở phần gáy. Gương mặt không trang điểm đậm, nhưng lại sáng bừng bởi thứ gì đó không thể gọi tên. Không phải niềm vui nhưng cũng không phải mệt mỏi. Là dư âm. Một dư âm ấm nóng, chưa kịp tan.



Cô không nhìn quanh, không kiểm tra ai có đang theo dõi mình. Cô chỉ đứng đó vài giây, rút điện thoại ra, nhắn một dòng rất ngắn rồi cất lại và bước chậm ra lề đường, vẫy một chiếc taxi.



Nam nhìn thấy rõ bờ môi cô hơi hé, đôi mắt vẫn như đang chìm trong cơn sóng nào đó chưa kịp rút. Không có sự tội lỗi trong ánh mắt ấy. Nhưng cũng không phải dửng dưng.



Hương đang mang theo một phần của Dũng ra khỏi khách sạn. Và Nam thì vẫn đang giữ phần còn lại của cô ở nhà, trong những thói quen nhỏ nhặt, trong bữa cơm tối, trong tiếng con gọi “mẹ”.



Anh cúi đầu xuống, tránh ánh mắt mình chạm vào cô khi taxi lăn bánh đi ngang qua đầu xe. Chỉ một tích tắc, anh ngước lên và bắt gặp đôi mắt cô qua lớp kính xe.



Chớp mắt. Chỉ thế. Không có bất ngờ. Không có lảng tránh. Chỉ là một cái nhìn ngắn ngủi. Nhưng đủ để khiến lòng anh vỡ thành hàng vạn mảnh nhỏ. Và trong mớ vụn vỡ đó, lại có một thứ rất lạ lùng… như là bình yên.



Cô không cười. Nhưng cũng không khóc. Cô chỉ lặng lẽ đi qua cuộc đời anh theo cách mà anh cho phép.



2h17 phút chiều.

Nam vẫn ngồi trong xe. Hương đã rời đi được gần hai mươi phút, nhưng anh vẫn chưa nổ máy. Trong lòng là một mớ cảm xúc đan xen: mệt, trống rỗng, nhưng không hoàn toàn đau đớn. Giống như sau một cơn bão lớn, mọi thứ bị cuốn sạch, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến lạnh người.



Ting…



Tiếng điện thoại rung nhẹ trong hộc để cốc. Nam chậm rãi cầm lên. Là Dũng.

  • Dũng:Cô ấy đi rồi. Tôi không giữ lại.Hương dịu dàng hơn mọi lần. Không hỏi, không trách, chỉ… nằm rất im sau tất cả. Có lẽ vì cô ấy biết anh đang chờ.


Nam đọc chậm, từng chữ như ngấm vào máu. Tay anh khẽ run. Tin nhắn tiếp theo đến gần như ngay sau đó:



  • Dũng:Cảm ơn vì đã để cô ấy sống thật một lần nữa.Nhưng xin lỗi… vì tôi lại là người chứng kiến điều đó gần hơn anh.
Nam đặt điện thoại xuống đùi, mắt nhìn ra ngoài. Gió chiều thổi qua nhẹ hơn ban trưa. Nắng xiên xuống mặt đường loang lổ. Không có gì trong tim anh gọi là “vui” hay “thỏa mãn”. Nhưng cũng không hẳn là đau.



Chỉ là… một nỗi buồn đẹp, kéo dài như dư âm một bản nhạc, khi cả người chơi lẫn người nghe đều biết nó không thuộc về ai nhưng lại rất thật trong khoảnh khắc đó.



Anh mở điện thoại, gõ vài chữ, rồi xóa. Đắn đo một lúc, cuối cùng chỉ gửi một dòng:



  • Nam: Đừng để cô ấy có quá nhiều tình cảm với anh. Dù sao… cô ấy vẫn là phụ nữ đã có gia đình nên hãy nhắc nhở cô ấy trở về với gia đình


2h32 chiều.



Nam nổ máy xe. Không bật radio. Không điều hòa. Chỉ có tiếng động cơ khẽ rù rì như tiếng thở dài. Anh không nghĩ mình sẽ lái đi đâu. Chỉ là… không thể ngồi đó thêm một phút nào nữa, đối diện với bức tường khách sạn nơi vợ anh vừa bước ra, mang theo mùi da thịt của người khác trên cổ, trên ngực… và có thể là sâu hơn thế nữa.



Chiếc xe lướt chậm qua từng con phố Hà Nội buổi chiều. Ánh nắng nghiêng xiên rọi qua những tán cây già, loang loáng lên kính chắn gió như những ký ức không thể chối bỏ. Anh không vội cũng chẳng thể vội. Cảm giác như mọi chuyển động trong anh đều bị làm chậm lại bởi sức nặng của thứ vừa xảy ra: một cuộc yêu, đầy đủ, giữa vợ mình và một người đàn ông khác… được anh đồng thuận.



Nam lái xe qua hồ Tây. Gió mát lùa qua ô kính hạ xuống một nửa. Mùi nước, mùi cây, mùi nắng phả vào mặt nhưng không làm dịu được gì bên trong. Anh nhớ dáng Hương mỗi sáng chủ nhật, khi pha cà phê cho anh. Nhớ ánh mắt cô cuối tuần trước, nhìn anh không chạm, không oán, chỉ có một lớp sương mỏng giăng đầy như thể cô đang nói:

“Em vẫn ở đây, nhưng anh có còn chạm vào em nữa không?”



Anh đã im lặng. Và giờ, cô chạm vào người khác.



Nam dừng xe ở một con đường vắng bên hồ. Không có mục đích gì rõ ràng. Anh chỉ muốn bước ra, hít một hơi thật sâu nhưng ngay cả không khí cũng nặng mùi câu hỏi.



“Tại sao mình lại cho phép?”

“Mình là kẻ cao thượng hay chỉ là một người đàn ông bất lực?”

“Liệu cô ấy có trở về… hay một phần trong cô ấy đã không còn thuộc về mình nữa?”



Anh không có câu trả lời. Chỉ có lòng bàn tay siết lại trên vô lăng, như đang cố níu một thứ gì đó đã quá trơn tuột.



Một cặp đôi trẻ chạy xe máy vụt qua, cô gái phía sau ôm chặt lưng bạn trai, đầu gục vào vai anh ta. Tự nhiên Nam thấy cay nơi sống mũi.Cảm giác được yêu… đơn giản mà tàn nhẫn.
Hay quá bạn,mong chờ phần tiếp nhé.
 
  • Like
Reactions: Vochonghanoi

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 10



18h30…



Cửa mở. Không tiếng khóa lạch cạch, không một lời chào từ vợ chỉ có tiếng con nhỏ chạy ra. Chỉ là một khoảng im lặng bình thản như thể ngôi nhà này cũng hiểu hôm nay có điều gì đó rất khác.



Nam bước vào, khẽ khép cửa sau lưng. Anh không cởi giày ngay, cũng không gọi tên ai. Chỉ đứng đó, để hơi lạnh của sàn nhà xuyên qua lòng bàn chân mà kéo anh về với thực tại.



Trong bếp, Hương đang đứng. Mặc bộ đồ ở nhà mềm mại, tóc buộc cao gọn gàng. Trên bếp là nồi nước đang sôi lăn tăn, mùi hành phi lan ra thoảng thoảng. Cô quay lại khi nghe tiếng cửa. Họ nhìn nhau. Không ai cười. Cũng không giật mình. Chỉ là ánh mắt chạm vào nhau trong khoảng trống không lời, nơi mọi điều đều đã biết và không cần được hỏi.



Hương không hỏi anh đã đi đâu.

Nam cũng không hỏi cô có ổn không. Họ chỉ… đứng nhìn nhau. Như thể đang dò tìm: trong mắt kia, mình còn lại điều gì?



Hương đặt muỗng xuống bàn. Tay cô hơi run, dù vẻ ngoài vẫn tĩnh lặng. Có thể là vì tàn dư của cuộc ân ái ban trưa vẫn còn vương trong da thịt, hoặc là vì cô không biết phải bắt đầu từ đâu.



Nam bước đến gần. Không quá nhanh. Đủ để cảm thấy được hơi ấm từ người phụ nữ đã đầu ấp tay gối với mình bao năm, và giờ… là người đàn bà của cả hai. Cô không né. Anh cũng không chạm. Chỉ đứng cách nhau một nhịp thở. Rồi Hương khẽ nói, giọng không rõ là thở dài hay xin lỗi:



  • hương: Em đã quay về.


Nam nhìn cô rất lâu. Trong mắt anh, không có giận dữ. Chỉ có một nỗi buồn dịu lại, như tro sau lửa. Anh gật đầu khẽ, rồi cúi xuống cởi giày, bước vào nhà như mọi ngày. Nhưng không còn là “như mọi ngày” nữa.



Hương quay lại bếp, tiếp tục nấu ăn. Nam ngồi xuống ghế, ánh mắt vẫn dõi theo cô từng chuyển động nhỏ của đôi tay, dáng đi, tiếng thở. Bữa cơm tối nay có thể vẫn là canh cải, thịt kho, một ít rau xào. Nhưng giữa họ… đã có thứ gì đó vừa đứt vừa bắt đầu lại.



7h10 tối.



Bàn ăn vẫn như mọi ngày: ba món đơn giản, hai đôi đũa, hai chiếc bát trắng. Nam ngồi bên trái, Hương ngồi phía đối diện. Căn bếp ấm và sáng nhưng trong lòng mỗi người, lại âm u như chạng vạng không mặt trời.



Hương rót nước cho anh, tay không chạm vào ly. Nam đón lấy, không nói gì. Đôi mắt họ gặp nhau thoáng chốc rồi lại lặng lẽ lướt qua.



Cả hai bắt đầu ăn, chậm rãi, máy móc như thể từng động tác đã được lập trình. Nhưng trong từng nhịp gắp, từng lần múc canh, là một thứ im lặng rất lạ không gượng, nhưng không yên.



Tiếng đũa chạm vào thành bát vang lên rõ ràng, như tiếng thở dài bị kìm nén trong lòng mỗi người.



Nam liếc nhìn đĩa thịt kho. Vẫn là vị anh thích. Hơi mặn một chút, nhưng có màu nâu sánh bóng, đúng kiểu Hương hay làm. Có điều hôm nay, anh thấy nó nhạt đi không phải vì vị, mà vì lòng anh không còn nguyên.



Anh ngẩng lên. Hương đang ăn chậm, mắt nhìn xuống chén, gương mặt không biểu cảm. Nhưng Nam biết rõ: đằng sau sự im lặng đó là hàng ngàn điều cô không thể nói. Không phải vì không muốn, mà vì không biết phải bắt đầu từ đâu.



Một miếng rau rơi khỏi đũa cô. Cô khẽ cúi nhặt, như một phản xạ. Nam suýt bật ra một câu đùa quen thuộc “em lại hậu đậu rồi kìa” nhưng rồi… anh nuốt lại. Không phải vì giận, mà vì biết: câu đùa đó hôm nay không còn vô tư được nữa.



Không ai nói về buổi chiều. Không ai hỏi “em đi đâu”, hay “anh làm gì”. Nhưng chính cái im lặng đó lại khiến mọi điều trở nên rõ ràng hơn bất kỳ lời thú nhận nào.



Bữa cơm kéo dài hơn thường lệ. Không vì họ ăn nhiều, mà vì họ không muốn kết thúc sớm sợ rằng sau bữa ăn này, sẽ là khoảng cách thật sự mà không còn bữa nào có thể vá lại.



Nam đặt đũa xuống trước, lau miệng bằng khăn giấy.

Hương nhìn anh, khẽ hỏi:



  • hương: Anh no chưa?


Nam gật đầu. Ánh mắt họ chạm nhau lần nữa. Không giận dữ. Không oán trách. Nhưng cũng không còn trong trẻo. Chỉ là một cái nhìn… đầy biết ơn, xen lẫn tiếc nuối.



  • nam: Cảm ơn vì bữa cơm. anh nói rất khẽ.


Hương mím môi. Một nhịp chậm.



  • hương: Em vẫn luôn nấu cho anh, mà…


Rồi cô cúi đầu, gom chén bát. Vai cô hơi run. Nam nhìn theo. Trong lòng anh có một khoảng trống rất lớn nhưng anh không biết phải lấp nó bằng lời nào.

Và rồi, anh chỉ thầm nghĩ:



“Chúng ta vẫn đang ngồi cùng mâm, nhưng không còn cùng nhau.”



10h47 tối.



Phòng ngủ tối dần, chỉ còn ánh sáng vàng lờ mờ hắt ra từ chiếc đèn ngủ ở góc đầu giường. Hương nằm nghiêng quay lưng lại phía Nam. Tấm lưng cô nhỏ bé và im lặng. Cách cô thở đều, chậm, nhưng không thật cho anh biết: cô chưa ngủ.



Nam nằm sát mép giường bên kia. Hai người cách nhau chỉ hơn một gang tay. Nhưng giữa họ là cả một ngày đầy im lặng, đầy va chạm mà không chạm vào đâu được.



Ngoài cửa sổ, tiếng gió đêm luồn qua khe lá. Hà Nội đã ngủ. Chỉ có hai trái tim vẫn thức. Nam xoay người, giọng anh trầm và rất nhẹ:

  • nam: Em… có ổn không?


Hương không trả lời ngay. Một lúc sau, cô khẽ gật đầu. Nhưng Nam không nhìn thấy chỉ cảm nhận được qua chuyển động nhè nhẹ của tấm nệm.



Anh hỏi tiếp, nhỏ hơn:

  • nam: Có… đau không?


Lần này, Hương quay mặt lại. Cô không khóc, không run. Chỉ là đôi mắt ươn ướt, và một câu gần như thì thầm:



  • Hương: Không đau… Nhưng mệt.”


Nam nuốt khan. Anh muốn đưa tay ra nắm lấy tay cô, nhưng lại sợ… nếu chạm vào, tất cả sẽ vỡ. Không gian giữa họ đông cứng trong một giây.



Nam quay hẳn người lại. Tay anh lúc này đã không thể kìm. Anh khẽ chạm vào tóc cô, luồn một tay qua cổ cô, kéo cô vào lòng. Lần đầu tiên trong cả ngày, họ chạm vào nhau. Không phải vì tình dục. Mà vì nỗi nhớ. Vì yêu vẫn còn nhưng đã có lúc bị lạc.



Hương gục đầu vào ngực anh, nhắm mắt lại. Cô không trả lời, nhưng vòng tay siết nhẹ lấy eo anh một dấu hiệu mong manh… rằng giữa tổn thương, vẫn có thể bắt đầu lại.



Ngoài trời, gió thổi nhẹ. Và bên trong, hai người từng đi chệch khỏi nhau đang cố gắng tìm lại đường về dù là trong im lặng, dù bằng những cái ôm còn run.



Đêm xuống sâu. Tiếng đồng hồ trong phòng khách vẫn gõ từng nhịp chậm đều, như nhắc nhở rằng thời gian vẫn đang trôi, dù lòng người thì cứ kẹt lại ở một buổi chiều chưa thể gọi tên.Nam và Hương nằm bên nhau.



Không ôm. Không quay lưng. Chỉ là hai thân thể nằm trên cùng một mặt giường, đắp cùng một tấm chăn, nhưng mỗi người mang một khoảng trống riêng.



Gió đêm luồn qua khe cửa sổ hé, mang theo tiếng cây xào xạc. Không khí lành lạnh khiến Hương co chân nhẹ lại, tấm lưng trần hơi rùng mình dưới lớp áo mỏng. Nam cảm nhận được, theo phản xạ, anh xoay người kéo nhẹ tấm chăn lên cho cô một cử chỉ cũ kỹ, từng quen thuộc… nhưng nay lại khiến chính anh ngập trong giằng xé.



Tay anh chạm hờ vào lưng cô. Cô không gạt đi, nhưng cũng không ngả vào. Chỉ nằm im. Cái im lặng ấy nặng hơn mọi tiếng thở dài.



Nam nhắm mắt lại, nhưng không thể dừng dòng suy nghĩ: Liệu bàn tay anh vừa chạm vào là nơi Dũng đã đặt môi xuống buổi trưa nay? Liệu hơi thở cô đang tỏa ra có còn dư âm của tiếng rên đã bật ra trong một căn phòng khác, một vòng tay khác?



Anh từng là người duy nhất biết những điểm nhạy cảm trên cơ thể Hương, nơi chỉ cần chạm nhẹ là cô cong người khẽ rên. Nhưng giờ… không chắc nữa. Có thể Dũng đã tìm ra nhiều hơn. Chính Hương cũng có thể đã hé lộ nhiều hơn.



Tưởng tượng chính là hành hình chậm.

Mỗi nhịp thở nhẹ của cô vang lên trong bóng tối, đối với Nam lúc này, như một câu hỏi mà anh không dám trả lời. Anh lật người về phía cô, tay lần tìm khoảng trống giữa hai người. Không chạm. Chỉ đặt gần.



Hương cảm nhận được. Cô thở sâu. Rồi khẽ xoay lại. Hai người đối mặt, trong một bóng tối lờ mờ, nơi không ai còn dũng khí để nhìn rõ mắt nhau.



  • hương: Em chưa ngủ- cô thì thầm.


Nam khẽ gật.



  • nam: Anh cũng vậy


Họ nằm như thế. Gần đến mức chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào nhau. Nhưng không ai chủ động.Không phải vì không muốn. Mà vì cả hai đều sợ: nếu chạm vào, người kia sẽ vô thức nghĩ đến Dũng.



Cơ thể giờ không chỉ còn là nơi chốn của hai người. Nó đã có dấu vết của người thứ ba. Dù vô hình, nhưng rất thật. Một nỗi đau không có máu, nhưng vẫn khiến lòng nhức nhối.



Hương khẽ đưa tay lên, như định chạm vào má Nam rồi dừng lại giữa chừng. Cô rút tay về, siết nhẹ vào chăn. Trong bóng tối, tiếng vải lạo xạo nghe rõ như tiếng nuốt nghẹn.



Nam muốn ôm cô. Muốn vùi mặt vào hõm cổ quen thuộc ấy. Nhưng rồi lại nghĩ:

“Lỡ như cô ấy vẫn còn mùi của người khác?

Lỡ như khi nhắm mắt lại, chính mình cũng tưởng tượng ra một thân thể khác trong vòng tay?”



Và thế là anh nằm im.
 

Vochonghanoi

Tập Tành Ăn Chơi
18/3/25
182
443
46
32
Hà nội
VND
0
Tín dụng
1,303
Chương 11



6h45 sáng.



Ánh sáng đầu ngày len qua khe rèm cửa, chiếu những tia nắng nhạt lên nền nhà. Hà Nội đã thức dậy, và căn nhà nhỏ của Nam Hương cũng vậy.



Tiếng nước chảy từ phòng tắm vang lên nhẹ nhàng. Mùi kem đánh răng, mùi sữa rửa mặt, và cả tiếng bàn chải đánh răng chạm vào thành ly như mọi ngày. Mọi thứ đều đúng nhịp sống thường lệ. Nhưng trong lòng họ – là một nếp gấp mới, chưa ai dám chạm vào.



Nam ngồi bên bàn ăn. Ánh sáng chiếu một vệt dài lên cốc cà phê đen không đường. Anh cầm muỗng khuấy nhẹ, nhìn chất lỏng xoay vòng, không thực sự nghĩ gì hoặc có thể đang nghĩ rất nhiều, đến mức chẳng còn rõ nữa.



Hương bước ra từ phòng ngủ, tóc vẫn ẩm một chút, mặc áo sơ mi trắng bên ngoài chiếc váy ngủ. Cô rót nước lọc, mở tủ lấy sữa, chuẩn bị bữa sáng. Không nhìn anh ngay.



Nam liếc nhìn cô từ phía sau cốc cà phê. Dáng đi vẫn vậy. Mái tóc vẫn mềm. Nhưng ánh mắt khi lướt qua nhau hôm nay đã khác: không còn là cái nhìn vô thức của vợ chồng quen hơi, mà là cái nhìn giữa hai người đang lúng túng đi lại trên vùng đất đã bị xới tung.



Một lúc sau, họ ngồi ăn đối diện nhau. Hương đặt miếng bánh mì lên đĩa của anh vẫn đúng tay, đúng thói quen rồi ngước lên. Họ nhìn nhau trong vài giây.



Ánh mắt đó… không lạc lõng, cũng không lạnh.

Chỉ là đầy ý thức rằng mình đang nhìn một người đã có lúc rời khỏi mình, thật sự. Nam mỉm cười nhẹ, không thành tiếng. Hương cũng gật đầu, như để đáp lại.



Cả hai vẫn còn ở đây. Vẫn ăn cùng bàn. Nhưng ai cũng biết: từ giờ, mọi ánh nhìn đều sẽ có lớp trầm mới của trải nghiệm, tổn thương, và… thỏa hiệp.



Nam đứng dậy sớm hơn mọi hôm, khoác áo, chuẩn bị đi làm. Hương đi theo, đứng ở cửa tiễn anh.

Không hôn má. Không ôm. Chỉ là một cái nhìn lặng lẽ, kéo dài một nhịp lâu hơn thường lệ.



  • hương: Anh đi cẩn thận


  • nam: Ừ… Em nghỉ ngơi thêm đi


Cánh cửa đóng lại. Không tiếng thở dài, nhưng lòng ai cũng thở mỏi. Một buổi sáng bình thường. Chỉ khác là… họ đã biết rõ: bình thường không còn nghĩa là như trước nữa.



8h sáng – Công trình quận Hoàng Mai



Nắng lên nhẹ. Tiếng máy trộn, tiếng người gọi nhau, tiếng búa va vào sắt… tất cả dội vào tai Nam như một bản hòa âm quen thuộc. Nhưng hôm nay, anh không còn thực sự nghe được gì.



Nam bước qua dãy giàn giáo, kiểm tra vài hạng mục, gật đầu, ghi chú, rồi gọi đội trưởng tổ thợ lại:



  • nam: Anh Tư, em bàn giao phần nước thoát cắt đục đường điện đến hôm nay thôi. Em sẽ vắng mấy ngày tới, có gì gấp thì cứ gọi. Em sắp xếp người thay rồi


Anh Tư nhìn Nam hơi lạ:



  • anh tư: Ổn chứ chú? Dạo này nhìn mặt trầm quá


Nam cười nhạt:



  • nam: Không sao. Em chỉ cần… yên một chút


Không ai hỏi thêm. Không khí công trình vẫn ồn ào phía sau lưng. Nhưng khi Nam quay lưng rời đi, trong lòng anh là một khoảng lặng rất lớn đủ để anh biết: hôm nay, mình không đến đây vì công việc. Mà để có cớ rời xa ánh mắt Hương vào buổi sáng.



Trên xe, tay anh mở màn hình điện thoại. Dừng lại trước cái tên “Dũng” người từng chỉ là một mối quan hệ xã giao, rồi dần trở thành một vết cắt nhỏ nhưng sâu vào cuộc hôn nhân của anh.



Nam nhắn:



  • nam: Rảnh không? Ra quán caffe ở lý thường kiệt. Tôi muốn hỏi chuyện hôm qua


Chưa đầy 2 phút sau, Dũng trả lời:



  • dũng: 15 phút nữa, tôi tới






9h02 sáng – Quán cà phê góc phố Lý Thường Kiệt



Dũng đến đúng giờ. Không bắt tay. Không rào trước đón sau. Chỉ kéo ghế và ngồi xuống đối diện Nam. Trên bàn là hai ly đen đá không sữa, không đường, giống nhau đến lạ.



Nam là người mở lời trước.



  • nam: Tôi muốn biết… chính xác chuyện đã diễn ra giữa hai người trưa hôm qua


Dũng im lặng vài nhịp. Rồi ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Nam:



  • dũng: Chúng tôi gặp nhau lúc 12h30. Ở khách sạn mà tôi đã nhắn cho anh. Cô ấy không nói nhiều. Nhưng… ánh mắt thì rất rõ. Không giấu. Không né


Nam không ngắt lời. Chỉ siết nhẹ chiếc thìa trong tay.



Dũng nói tiếp:



  • Dũng: Chúng tôi… đã ngủ với nhau. Nhưng không vồ vập. Không hoang dại. Chỉ là… chậm, rất chậm. Giống như hai người đã biết cơ thể nhau từ trước, và đang quay lại nơi từng quen thuộc


Không khí giữa họ đặc quánh. Nam hỏi, giọng vẫn đều nhưng trầm:



  • nam: Cô ấy chủ động?”


Dũng gật. Không ngần ngại:



  • Dũng: Cô ấy bước tới. Đặt tay lên ngực tôi. Rồi tự mình cởi khuy áo. Không nói gì. Tôi hiểu hôm đó cô ấy không đến để được thỏa mãn. Mà để được chạm vào phần con người trong cô đã ngủ yên quá lâu


Nam nhắm mắt lại một giây.

Dũng nhìn anh, chậm rãi:



  • Dũng: Cô ấy không phản bội anh, Nam. Cô ấy chỉ đang đi tìm lại một phần đàn bà mà chính anh dù không cố ý hay đã bỏ quên.


Nam thở dài. Lồng ngực nhấp nhô nhẹ.



  • Nam: Sau đó… có lời nào giữa hai người không?


  • Dũng: Cô ấy chỉ nói một câu trước khi rời đi


  • Nam: Câu gì?


Dũng nhìn anh, giọng gần như thì thầm:



  • Dũng: Nếu anh ấy biết em vừa khóc trong vòng tay người khác, liệu anh ấy còn có thể ôm em vào lòng nữa không?






Nam gục nhẹ đầu xuống bàn tay mình. Không có giận dữ. Không nước mắt.

Chỉ có một vết xước lặng sâu bên trong nơi anh biết, cô ấy vẫn yêu anh. Nhưng cũng đang rời xa anh từng chút một, theo cách buồn nhất: lặng lẽ.



Nam nhìn đi chỗ khác. Trong lòng là một thứ không thể gọi tên. Không phải giận. Không phải tủi. Mà là một sự thừa nhận âm thầm rằng: anh đã để điều này xảy ra và giờ phải chịu đựng nó với tư cách một người đàn ông vẫn còn yêu.



Anh quay lại, hỏi thêm:



  • Nam: Cậu còn định ở Hà Nội bao lâu?


Dũng suy nghĩ một chút.



  • Dũng: Tôi còn công việc ở đây cần giải quyết, thứ 2 tuần sau tôi sẽ đi. Nhưng nếu có lý do… tôi có thể dời lịch lại vài ngày?


Nam hơi gật đầu. Một cái gật không rõ là đồng thuận hay cảnh báo.



  • Nam: Tôi không cấm cậu. Nhưng tôi cần biết để chuẩn bị cho chính mình


Dũng nhìn Nam, ánh mắt lần đầu có chút xót xa:



  • Dũng: Anh có biết không, Nam… Nếu một người đàn ông vẫn còn giữ được bình tĩnh như anh sau tất cả, thì tôi nghĩ… người phụ nữ ấy vẫn còn muốn quay về với anh.


Nam cười. Nhưng nụ cười đó không hẳn là vui.



  • Nam: Tôi bình tĩnh không phải vì tôi mạnh. Chỉ là… tôi muốn nếu Hương có chọn rời xa, thì đó là quyết định cô ấy đi trong yên lặng chứ không phải vì tôi đẩy cô ấy đi


Nam ngồi dựa vào lưng ghế, ly cà phê trong tay đã nguội từ lâu. Dũng ngồi đối diện, gương mặt điềm tĩnh, giọng nói vẫn chậm rãi, đều đều như mọi khi nhưng lần này, ẩn dưới mỗi chữ là một điều gì đó khiến Nam không thể rời mắt.



  • Dũng: Tôi nghĩ đã đến lúc phải giàn xếp lại mọi thứ, cho Hương… cho cả anh và tôi.


Nam không nói gì. Ánh mắt chỉ hơi động nhẹ. Dũng hiểu điều đó là đồng nghĩa với: nói tiếp đi.



  • Dũng: Chúng ta đều đang đứng ở giữa. Cô ấy không thuộc hẳn về ai, nhưng cả hai ta đều không thể rời đi. Vậy nên… nếu cứ im lặng, mọi thứ sẽ rạn nứt theo cách tồi tệ nhất


Nam gật nhẹ, như một cái thở dài không thành tiếng. Dũng đặt ly xuống, hai tay đan vào nhau, chậm rãi nói tiếp:



  • Dũng: Tôi có một cách, nhưng… cần anh đồng ý


Nam nhìn thẳng vào mắt Dũng, ánh nhìn nửa nghi ngờ, nửa chuẩn bị cho một thứ gì đó vừa ngược với lòng tự trọng, vừa hợp lý một cách tàn nhẫn.



Dũng không né tránh:



  • Dũng: Tôi muốn… mọi người ở công ty Hương nghĩ rằng tôi và anh thân nhau. Rất thân. Đến mức, nếu tôi hay ghé nhà anh, hay gặp Hương, thì chẳng ai thấy bất thường


Nam nhíu mày. Không gay gắt. Nhưng rõ ràng.



  • Nam: Ý cậu là… biến tôi thành một lớp vỏ bảo vệ cho mối quan hệ của hai người?


Dũng thở ra, không phủ nhận.



  • Dũng: Tôi biết nó không đẹp. Nhưng nếu không có một lớp ngoài để ngăn những con mắt kia… Hương sẽ không thể sống nổi giữa nơi đầy lời đồn.


Một khoảng lặng trôi qua. Trong lòng Nam có gì đó đang gợn lên như một dòng nước lặng bỗng bị gió khuấy, Vừa tổn thương. Vừa ngờ vực. Vừa không thể phủ nhận… rằng Dũng có lý.



Dũng nhìn Nam thêm một giây, rồi rút ra tờ giấy mời nhỏ:



  • Dũng: Chiều thứ Bảy này, công ty Hương tổ chức một bữa tiệc ngoài trời, kiểu họp mặt nội bộ. Tôi muốn anh đi cùng tôi. Không cần phải diễn gì nhiều. Chỉ cần… ở bên tôi, đúng kiểu anh em lâu năm


Nam nhìn tấm thiệp màu kem nhạt đặt trên mặt bàn. Một bữa tiệc đơn giản. Nhưng với anh lúc này… nó giống như một buổi “đi xem lại hôn nhân của chính mình” từ vai khách mời.



  • Nam: Và cậu sẽ thoải mái ở bên cô ấy… trước mặt những người khác, mà không ai nghi ngờ? – Nam hỏi, giọng không sắc, nhưng đau.


Dũng không đáp ngay. Một lúc sau mới nói, khẽ khàng hơn bao giờ hết:



  • Dũng: Không phải để khoe khoang. Chỉ là… để cô ấy bớt sợ. Sợ người ta nhìn thấy điều cô ấy chưa từng dám gọi tên. Sợ bị lột trần bằng những lời xì xào trong hành lang.


Nam gật đầu, chậm rãi. Như người chấp nhận cầm vào một nhát dao không vì thua, mà vì muốn giữ lại điều gì đó khỏi vỡ nát.





Gió cuối chiều thổi qua những nhành cây khô xào xạc ngoài khung cửa. Một người đàn ông đang yêu vợ. Một người đàn ông đang yêu người vợ ấy. Còn người phụ nữ ở giữa có thể đang ngồi đâu đó, lặng lẽ nhìn đồng hồ và không biết rằng hai người đàn ông cô yêu nhất đang thương lượng để giữ lại trái tim cô, theo một cách mà chẳng ai thực sự thắng.





Nam gật đầu.“Tôi sẽ đi.”



Tối hôm đó Nam mở cửa bước vào. Đèn bếp còn sáng, bữa tối đã dọn xong từ lâu, nhưng không ai đụng đến. Trong phòng khách, Hương đang ngồi trên sofa, mặc chiếc áo len mỏng, mái tóc xõa xuống vai, gương mặt không trang điểm đẹp nhưng mỏi mệt.



Cô quay lại khi nghe tiếng cửa mở. Ánh mắt hai người gặp nhau một giây. Không ai nói “về rồi à?”. Không ai hỏi “ăn cơm chưa?”.



Chỉ có một thứ rất mong manh đang lặng lẽ di chuyển giữa họ như lớp sương mỏng trên mặt kính buổi sớm: có thể lau đi, nhưng vẫn để lại dấu. Hương là người mở lời trước.



  • Hương: Em nghe Dũng nói… anh sẽ đến buổi tiệc chiều thứ Bảy.


Nam không ngạc nhiên. Anh chỉ tháo đồng hồ, đặt lên bàn.



  • Nam:Cậu ta nói với em rồi à?


Hương gật.



  • Hương: Bọn em cũng đã trao đổi trước… Về cách để mọi chuyện bớt khó xử.


Nam ngồi xuống, không đối diện, mà chếch góc 45 độ như thể muốn giữ lại một chút khoảng cách đủ để không đối đầu, nhưng cũng không trốn tránh.

Hương nhìn anh, giọng nhẹ nhưng không hẳn mềm:



  • Hương: Em muốn anh đồng ý


Một câu nói ngắn. Không giải thích. Không rào đón. Không diễn đạt lại bằng những cụm từ dễ nghe như “để em đỡ mệt mỏi” hay “chỉ là hình thức thôi”. Cô nói như người đã suy nghĩ rất kỹ, và không còn muốn che giấu nữa.



Nam ngẩng lên. Ánh mắt không sắc, nhưng sâu.



  • Nam: Em nghĩ anh dễ chấp nhận chuyện đó đến vậy sao?


Hương cười nhẹ. Nụ cười mệt. Không phải mỉa mai mà là nỗi buồn của người đàn bà hiểu rằng, mọi quyết định mình đưa ra giờ đây, dù đúng hay sai, đều sẽ làm tổn thương một người.



  • Hương: Không. Em không nghĩ vậy. Nhưng em tin… nếu có ai đủ bản lĩnh để chịu đựng được điều đó mà vẫn giữ được sự tử tế, thì là anh


Nam im lặng. Tay anh đặt trên đầu gối, siết lại. Có một khoảng lặng trôi qua giữa hai người, như thể căn phòng vừa đóng cửa để gió không lọt vào nhưng lạnh vẫn đang ở lại.



Một lúc sau, Nam hỏi:



  • Nam: Vậy… giữa em và Dũng, hiện tại là gì?


Hương không trả lời ngay. Cô cúi xuống, vuốt nhẹ tay áo, rồi ngẩng lên:



  • Hương: Là một phần mà em không còn đủ sức để giấu nữa. Nhưng em vẫn ở đây. Với anh. Không phải vì trách nhiệm. Mà vì… em chưa thể buông tay


Nam nhìn cô. Có quá nhiều thứ anh muốn hỏi, muốn hét lên, muốn khóc vì. Nhưng cuối cùng, chỉ là một câu ngắn:



  • Nam: Được. Anh sẽ đi


Hương nhìn Nam, trong ánh mắt có cả biết ơn, lẫn tội lỗi. Cô không tiến đến. Không ôm anh. Vì cả hai đều biết lúc này, mọi va chạm đều dễ vỡ.





Đêm hôm đó, họ ăn tối đối diện nhau. Không ai nói nhiều. Nhưng thỉnh thoảng, khi Nam ngẩng lên ánh mắt Hương đã lẩn tránh. Như thể… cô đang tránh nhìn vào chính bản thân mình.
 
  • Love
  • Like
Reactions: doiduasakumi

Bài viết liên quan