Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

TRUYỆN NGẮN PHẦN 2 - 80 TRIỆU CHO MỘT LỜI HỨA...

Lượt xem: 1666

Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Vi Tiểu Bảo

Checker Chính Thức
25/12/18
1,721
3,117
169
Bali
VND
0
Tín dụng
214
Nó ôm mình lăn lộn nghiệt ngã giữa sàn nhà. Nó như vậy đâu phải do nỗi đau thể xác, vì bị đánh đập.

Đâu phải do những tủi nhục vì bị lăng mạ.

Mà nó đang muốn thử cảm giác đau đớn tột cùng này. Liệu nó có bằng được đớn đau mà Quỳnh Anh đang gánh chịu hay không.

Không bằng !

Chắc chắn không bằng !

Đêm đã buông! Nó với những vết bầm tím, xưng húp trên thân thể lặng lẽ bước vào phòng cô bé!

Quả là liều lĩnh! Nó có thể bị đối xử như một con chó hay nặng nề hơn biến mất vĩnh viễn khỏi cuộc sống này, nếu như bị bắt được.

Nhưng tình yêu và sự bất chấp như tiếp thêm một nguồn lực, thúc đẩy nó phải ở bên cô bé ngay lúc này.

Gạt mái tóc cô bé ra khỏi đống dây truyền lằng nhằng. Nó thương quá !

Cô bé đã mất đi sự nhí nhảnh lẫn sự vui tươi thường ngày thay vào đó là gương mặt xanh xao , tím tái.

Nó như bị bóp nghẹn con tim. Cầm đôi bàn tay trắng muốt, Nó chùi chùi lên má.

Đâu rồi hơi ấm của em!

Đâu rồi sự tươi trẻ!

-Quỳnh Anh ơi.. Anh yêu em nhiều lắm !

Quay lưng... Nó toan bước đi thì vạt áo bị mắc vào thứ gì đó.

Quay lưng lại ! Bàn tay cô bé vẫn nắm chặt vạt áo nó.

-B..ả..o...

Nó nắm chặt bàn tay em ,thỏ thẻ.

-Anh đây... có anh bên cạnh em đây !

Cô bé vuốt mái tóc nó, sờ những vết bầm tím trên khuôn mặt nó và... Khóc !

Cô bé khóc! Những giọt lệ rơi ra từ đôi mắt quầng,nhợt nhạt.

-Hãy đi đi Bảo! Ngày mai bố em về, ông sẽ không tha cho anh đâu ! Hãy đi khi chưa quá muộn !

-Không ! Anh sẽ không đi đâu cả ! Anh sẽ ở mãi bên em !

Nó vẫn nắm chặt tay cô bé. Nó sẽ không bao giờ buông ra đâu !

-Ở đây anh sẽ bị hành hạ đó ! Hãy đi đi.

-Không ! Hành hạ mấy cũng được ! Ở đâu có em , thì anh ở đó.

iwce8Jy.jpg


Cô bé bật khóc , cô yêu nó quá đỗi, biết anh đi , cô sẽ đau buồn lắm. Nhưng chỉ có đi khỏi nơi đây , anh mới được làm một con người đúng nghĩa ,mới giữ được mạng sống !

-Nhưng anh làm sao bỏ em lại được !

-Ngốc lắm ! Sao lại vì em mà từ bỏ cuộc sống chứ !

-Nhưng.....anh...vẫn...n...ợ..

Nó ngập ngừng ! cô bé hiểu , nó đang day dứt về khoản nợ.

Cô mỉm cười cay đắng , nhìn nó buông từng lời :

- Cha em sẽ xóa nợ cho anh !

Nó bất ngờ khi nghe cô bé nói như vậy. Số tiền nợ đâu phải là một khoản bé mà dễ dàng xóa di vậy.

Nó nói tiếp theo của cô bé , như mũi tên cắm sâu vào tim cậu , như lọ muối ớt xát vào vết thương cậu.

Như hàng ngàn con trùng đang gậm nhắm tâm hồn cậu.

- 80 TRIỆU đấy sẽ được xóa bỏ khi em đồng ý lấy chồng.

Quỳnh Anh nói trong tiếng nấc. Thật ra bố cô đã biết chuyện của 2 người , ông ta dọa sẽ giết chết Nó nếu như em và nó còn tiếp tục.

Biết em ngang bướng , ông đã đặt ra điều kiện: Nếu em chịu lấy người ông ta chỉ định , ông ta sẽ xóa nợ cho nó, và để nó đi.

Nếu nó được tự do , nếu nó được sống, em nguyện hi sinh cả hạnh phúc cả đời của mình và EM chấp thuận.

-Đi ! Đi đi ! Nếu không sẽ không kịp đâu. Đi đi anh....hức hức !

-Không ! Nếu có chết , anh cũng sẽ chết ở nơi đây , chết ở nơi nào có hình bóng của em !

-Đừng phí phạm tuổi trẻ , hãy hứa với em , sẽ không quên em nhé ! Em mãi yêu anh Bảo ạ ! Đi đi

Gạt nước mắt ! Nó đứng dậy. Đôi môi hôn nhẹ cô bé một lần cuối.

-Chắc chắn anh sẽ trở về ! Anh sẽ trả đầy đủ những gì mà anh nợ ! Hãy chờ anh !

-Em biết anh của em là một chàng trai tài giỏi mà ! Hứa với em , sẽ trở về nhé?

-Anh hứa , sẽ mãi HỨA.....nhừng gì em cho anh , anh nguyện sẽ sẽ đền đáp bằng cả cuộc đời mình !

cJm1u4y.jpg


Nuốt nước mắt vào trái tim, nó ngượng cười tiễn bước chân đi. nó không phải là một kẻ hèn yếu.

Nó không sợ chết nhưng nó sợ Quỳnh Anh sẽ ra sao nếu như mình không còn nữa !

Gắng nhé em !

Gắng đợi anh về nhé !

Chắc chắn anh sẽ làm được? Vì anh đã HỨA với em rồi.

Một lời HỨA !
....

Mưa rồi !

Mưa nhẹ nhàng rơi lất phất , cô bé hé mở cửa sổ. Đưa cánh tay chới với tóm lấy từng hạt tí tách.

Nước không ở tay Cô, mưa không đọng lại bàn tay. Bảo đi thật rồi ! Bảo đã không quay lại.

Đã 1 năm 6 tháng trôi qua. Chưa khi nào cô thôi nhớ nhung,vẫn hàng đêm cô trở mình ,mở cửa sổ nhìn

về màn đêm không một tý ánh sáng.

Đêm nay! Lại một đêm nữa cô nhìn ra khung cửa sổ ,khung cửa sổ vẫn vậy ,lạnh toát ,vô hồn.

Cô dặn mình phải quên! Quên con người đó! Quên hình bóng đó ! Quên thôi !

Tin tin tin !

Điện thoại báo tin nhắn !

Cô bé mở ra đọc :

Ngủ chưa hả cô bé? Anh nhớ em quá? Mong sao trời mau sáng?Hihi.Ngày mai em sẽ là cô dâu đẹp nhất? Hãy ngủ ngon và mơ đẹp em nhé ! Yêu vợ của anh nhất

Là Nam. Nam là người bố cô bé chọn làm chồng cho Quỳnh Anh , Nam là một người tốt , cô biết điều đó.

Nam yêu cô rất nhiều , cô cũng biết. Nhưng cô không hề có một tình yêu với Nam. Tất cả niềm tin và hi vọng cô đã dành hết cho con người kia. Và cậu ta đã mang những thứ đo của cô đi về một nơi xa xăm nào đó.

Em chuẩn bị ngủ? Em hơi mệt? Có lẽ buổi hôm nay đã vắt kiệt sức của em rồi? Nhưng ngày mai sẽ ổn thôi Nam ạ ! Em sẽ là cô dâu đẹp nhất mà ! hihi

Đúng vậy ! Thà lấy người yêu mình còn hơn lấy người mình yêu. Nam yêu cô và cô đã đồng ý lấy Nam.

Ngày mai hôn lễ sẽ được tiến hành ! Chỉ còn đêm nay thôi ,cô còn có thể nghĩ về nó. Chỉ còn đêm nay thôi , cô còn có thể khóc ! Và cũng chỉ còn đêm nay thôi để có thể chấm dứt chuỗi ngày nhớ nhung day dứt

vĩnh biệt anh ! Hạt mưa của em !!

Vĩnh việt tình yêu của em !

Vĩnh biệt một Quỳnh Anh luôn nhớ nhung , mong mỏi.

BBSeYsd.png


Cô thiếp đi ngủ !

Cũng tại lúc đó. ở một góc khuất !

Hahaha - Mày nghĩ bỏ đi sẽ yên ổn sao?

Một chàng trai đang quằn quại trước một đám du côn.

Chàng trai đó là nó. Nó cố ngước đôi mắt đang nhoè đi vì máu của mình ,cố hình dung xem ai là người vừa nói.

Khánh - Cậu 2 nhà họ Đặng đứng đó cười mỉa mai mặc cho lũ đàn em đang thi nhau hành hạ cậu.

-Mày có biết tại sao? Cứ làm được một buổi ở đâu là mày bị đuổi không.

Mày có biết tại sao không thuê được bất kì một cái nhà trọ rẻ tiền nào không

HAHAHAHA

Nó ớ người. Thì ra cậu không bao giờ thoát khỏi bàn tay của nhà họ đặng.

Giờ nó mới thấm ra.

Nó đã rất cố gắng ! Nhưng mọi sự cố gắng đều bị bãi bỏ.

Thay vì ăn cơm, nó đã xin xỏ từng cái bánh mỳ cháy của chủ cửa hàng
.
Thay vì nằm ngủ, nó đã ngồi xo ro ở ghế đá công viên.

Nhưng mọi nơi nó làm đều chỉ được mấy ngày là bị đuổi , mặc cho nó đã làm rất tốt.

Cả cái ghế đá công viên , nó cũng bị bọn du côn đến chặn đánh.

Phải làm gì đây? nó khóc !

Nước mắt hoà với máu chảy vào miệng. Tanh nồng ! Mặn chát !

-Ngày mai em tao sẽ đính hôn ! Tao cấm mày bén mảng đến đó? Nếu không mày sẽ không còn sống để mà bị đánh thế này đâu ! Con chó ạ !

Cã lũ du côn cất bước đi, để lại nơi đây một chàng trai đau quằn quại cả về thể xác lẫn tinh thần.
....
Ting ! Tong! Tinh! Tong !....

Tiếng chuông nhà thờ ngân vang !

Cả nhà thờ rộn vang tiếng cười ,hạnh phúc tràn ngập khắp nơi.

Tiếng Cha Xứ vang vọng...

-Con có đồng ý sẽ yêu thương cô ấy bằng cả cuộc đời mình không?

-Con đồng ý !

Nam miệng cười tươi , hôm nay Nam là chú rể hạnh phúc nhất trên đời. Cậu đã lấy được Quỳnh Anh , người cậu rất yêu mến.

- Con có đồng ý sẽ yêu thương anh ấy bằng cả cuộc đời mình không?

Một phút ngập ngừng !

Một phút miên man !

Bằng cả cuộc đời ư? cô không chắc !

Tất cả những yêu thương cô đã gửi ở một nơi xa xăm nào đó rồi.

Đồng ý hay không đồng ý ! Làm gì có sự lựa chọn ở đây !

Nam khẽ nhíu đôi mày Quỳnh Anh. Nam thấy mắt cô toả một nỗi buồn. Nam cầm chặt tay cô bé. Siết nhẹ !

-Con đồng ý ! Tiếng đồng ý làm cả nhà thờ rộn lên.

Tiếng vỗ tay bôm bốp ! và tiếng hú vang ầm khi cậu nói của cha xứ kết thúc !

-Ta tuyên bố hai con sẽ là vợ chồng !!!!

Cả nhà thờ tràn ngập tiếng cười và chỉ có duy nhất một tiếng khóc.

Tiếng hức hức từ một góc khuất ! Một chàng trai đang bóp nghẹn trái tim mình.

Vậy là hết ! Cậu đã mất cô thật rồi.

Chả còn gì nữa.....

Cũng đành phải thôi !

Tia hi vọng nào dành cho nó....

Tình yêu nào dành cho một kẻ hàn kém.....

Hạnh phúc đâu dành cho những kẻ bất tài.......

Và Quỳnh Anh đâu phải dành cho nó...

Quay lưng bước đi.....

Ai kia? Câu hỏi hiện hữu trông đầu Quỳnh Anh , cái dáng người đó , cái áo đó , kiểu tóc đó.

Sao quen quá ! Sao giống quá ! Có phải anh không? Có phải Bảo không...

-Bảo.........!

Dáng người đó thững lại.....

Phải rồi !

Phải cái dáng đó rồi !

Vẫn kiểu tóc đó !

Vẫn cái áo đó !

Là anh !

Là Bảo...

Chiếc nhẫn rơi xuống ! Cả nhà thờ im bặt !

Keng keng keng !

Chiếc nhẫn rơi ngay cạnh chân Nam. Anh thẫn thờ , ngạc nhiên không biết làm gì khi vợ mình chạy theo dáng người đàn ông khác !!!

Nó cố chạy nhanh , mặc kệ tiếng cô với theo.

-Bảo ! Bảo!

Kệ thôi ! Cô bé đã là của người ta rồi , anh có còn gì nữa đâu. Muốn chết quá ! Nó chỉ muốn được chết ngay lúc này ! Chấm dứt cho nỗi đau khổ thiên thu của nó....

Đèn báo tín hiệu nhấp nháy - Xanh lá cây !

Một chiếc xe tải lao vào người nó!

Bốp !

Em ngã lăn ra vệ hè ! Máu ! Máu ở đâu nhiều thế này ! Máu đỏ chói tanh nồng !

-Quỳnh Anhhhhhhhhhhhhh!

Nó hét lên , khi thấy người cô đầy máu !

-Trời ơi ! Cấp cứu..................

-Tại mày ! Là mày ! Tao đã cấm mày rồi cơ mà ! Thằng chó chết !

Khánh liên tục đấm vào mặt vào mũi nó.

Vẫn như mọi khi , nó để im. Đúng là tại nó! Đáng nhẽ nó không nên hứa với cô bé là sẽ quay về.

Đáng lẽ nó nên đứng lại , đáng lẽ người bị đâm là nó.

Tại sao !

Cô đã không còn yêu nó nữa cơ mà !

Cô đã lấy người khác cơ mà !

Tại sao lại nhảy vào che cho nó!

Tại sao lại hứng chịu nỗi đau đáng lẽ nó phải hứng chịu.

Tại sao? Tại sao? Tại Sao?

Cánh cửa mở ra , ông bác sĩ đi ra với vẻ mặt buồn bã.

-Cháu tôi ra sao?

-con gái tôi thế nào rồi?

-Em tôi làm sao?

-Vợ tôi cô ấy sao rồi?

VBq7mg3.jpg
 
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan