Chương 1: Mồi Của Mẹ
Bốn giờ chiều, nắng như đổ lửa. Căn nhà cấp four bê tông hóa của Thu và Hùng biến thành một lò hấp, mỗi hơi thở đều nóng và ẩm ướt. Quạt điện trên trần quay quay, nhưng chỉ hất vào người những luồng gió khô khốc, như tiếng thở dài của một con vật sắp chết.
Thu ngồi bó gối trên chiếc chiếu rơm trong phòng khách. Bà ta ba lăm tuổi, một người phụ nữ vẫn còn giữ được nét dặn dàng của đôi ba, nhưng sự cô độc và những đêm dài không chồng đã gặm nhấm vẻ đẹp đó, chỉ để lại một cơn khát khát âm ỉ bốc lên từ sâu trong xương tủy. Chồng bà ta, tên Ba, đi làm ăn ở tỉnh, mấy tháng mới về một lần. Mỗi lần về cũng chỉ như một cơn mưa rào mùa hạ, vội vã, ồ ạt, rồi để lại cái khô khốc và nứt nẻ kéo dài.
Nhưng hôm nay, cơn khát ấy không còn âm ỉ nữa. Nó bùng lên thành một ngọn lửa, thiêu đốt lý trí của Thu. Bà ta nhìn vào cánh cửa phòng ngủ đóng kín của con trai mình, Hùng. Hùng mới thi đại học xong, đứa trẻ đã thành một chàng trai. Cao lớn, da rám nắng, vai rộng. Bà ta đã thấy nó trần truồng vô số lần, sau khi tắm, chỉ wearing một cái quần đùi mỏng manh. Bà ta đã thấy cái bướm toạc của nó, cái thân hình rắn rỏi đầy sức sống.
Một ý nghĩ đen tối, cấm kỵ nhưng lại hấp dẫn đến chết người nảy mầm trong đầu Thu. Nó không phải là một cơn bốc đồng. Nó là một kế hoạch. Một kế hoạch được vun trồng từ những đêm cô đơn, từ những lần lén lút nhìn con trai với cặp mắt của một người đàn bà, không phải của một người mẹ.
Bà ta đứng dậy, đi vào phòng ngủ. Bà ta mở tủ, lục ra chiếc áo hai dây mỏng tang bằng lụa, màu trắng, và chiếc quần cạp cao bó sát, tôn lên vòng eo và đôi chân dài. Bà ta nhìn mình trong tấm gương mờ ố. Thân hình này vẫn còn giá trị để sử dụng. Bà ta mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và quyết đoán.
Thu bước ra khỏi phòng, đi ngang qua phòng của Hùng. Cửa chỉ khép hờ. Bà ta đi chậm rãi, tiếng dép lào xào khẽ khàng. Bà ta biết con trai mình đang mải mê với cái game trên máy tính, nhưng nó sẽ nghe thấy. Bà ta vào bếp, rửa một chén rau, cố tình tạo ra tiếng nước ào ào, tiếng xoong chảo va vào nhau lách cách. Rồi bà ta cất tiếng, vừa đủ để Hùng nghe thấy, vừa đủ để nghe thật tự nhiên.
"Hùng ơi! Con ra giúp mẹ với!"
Không có tiếng trả lời. Thu biết nó đang do dự. Bà ta gọi lại, lần này tiếng có vẻ khó chịu hơn. "Hùng! Mẹ gọi con kìa! Lại đây mau!"
Tiếng gõ bàn phím im bặt. Hùng bước ra, mặt còn hằn vẻ bực bội vì bị gián đoạn. "Gì vậy mẹ?"
"Con với cái cao này," Thu chỉ lên cái hũ gốm trên cái tủ bếp cao nhất. "Mẹ với không tới. Lấy xuống giúp mẹ."
Hùng thở dài, lê bước tới. Nó giơ tay lên, cố với cái hũ. Để với được, nó phải đứng gần, rất gần sau lưng mẹ. Thu cảm nhận được hơi thở nóng hổi của con trai phả vào gáy. Bà ta không né. Ngược lại, bà ta hơi ưỡn người ra một cách vô thức, để lưng mình áp chặt vào ngực rắn chắc của con trai. Bà ta cảm thấy thân thể Hùng cứng lại trong giây lát.
"Được rồi con," Thu nói khi Hùng đã lấy được cái hũ. Bà ta quay lại, mỉm cười, nhưng tay lại "tình cờ" đặt lên đùi con trai và để lại đó một giây lâu hơn mức cần thiết. "Cảm ơn con trai mẹ."
Hùng lùi lại một bước, mặt hơi đỏ. Nó không nói gì, quay lưng định về phòng.
"lại đây," Thu gọi.
Hùng dừng bước. Thu ngồi xuống chiếc ghế đẩu gần đó, vẻ mặt bỗng chốc trở nên u sầu. Bà ta nhìn con trai bằng đôi mắt ngấn lệ, một ánh mắt tội nghiệp đến nao lòng.
"Con có thương mẹ không, Hùng?" bà ta thì thầm.
Hùng gãi đầu, lúng túng. "Thương chứ mẹ."
"Thương mà không thèm nói chuyện với mẹ à," Thu thở dài. "Mẹ ở nhà một mình, buồn chết đi được. Cha mày thì chỉ biết tiền bạc, quên cả nhà rồi. Đến mẹ con mình còn ít nói chuyện nữa."
Bàn tay Thu vẫn đang đặt trên đùi con trai. Bà ta bắt đầu xoa nhẹ, một cách chậm rãi, đầy ẩn ý. Hùng nhìn xuống bàn tay mẹ, rồi lại nhìn lên mặt bà ta. Sự bối rối hiện rõ trong mắt đứa trẻ. Nó không hiểu, nhưng nó cũng không đẩy ra.
Thấy con trai đã mềm yếu, Thu biết đã đến lúc. Bà ta đứng dậy, bước tới gần Hùng hơn nữa. Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài centimet. Bà ta ngước lên, nhìn thẳng vào mắt con trai, đôi mắt bà ta giờ đây không còn u sướng, mà cháy bỏng một dục vọng trần trụi.
"Mẹ không chỉ cần nói chuyện, Hùng ạ," bà ta thì thầm, giọng khàn đi. "Mẹ cần một người đàn ông."
Và rồi, trước khi Hùng kịp phản ứng, Thu đã cúi người xuống. Bà ta đặt một nụ hôn lên môi con trai. Đó không phải là nụ hôn của mẹ. Đó là một nụ hôn của một người đàn bà đang chết khát. Ban đầu là chậm rãi, dò xét, môi bà ta mềm mại và ấm áp. Hùng sững sờ, toàn thân cứng đờ. Nó có thể đẩy ra. Nó có thể hét lên. Nhưng nó không làm gì cả.
Cảm nhận được sự không chống cự, Thu trở nên táo bạo. Bà ta mở môi, lưỡi bà ta luồn vào, tìm kiếm và khơi dậy lưỡi con trai. Hùng run lên, một cái rùng mình lạ lùng, vừa là kinh hãi, vừa là một khoái lạc chưa từng biết. Nó đầu hàng. Nó đáp lại nụ hôn của mẹ, vụng về nhưng mãnh liệt.
Họ hôn nhau một lúc lâu, một nụ hôn đầy mồ hôi và sự tuyệt vọng. Khi tách ra, cả hai đều thở dốc. Thu nhìn con trai mình, đôi mắt nhòa đi. Bà ta nắm lấy tay Hùng, tay nó vẫn còn đang run rẩy, và đặt nó lên ngực mình, ngay trên trái tim đang đập loạn xạ.
"Đêm nay," bà ta thì thầm, giọng đầy thuyết phục và mệnh lệnh. "Ngủ với mẹ nhé?"
Hùng không trả lời. Nó chỉ gật đầu, một cái gật đầu gần như không thể nhận ra. Nhưng đối với Thu, đó là tín hiệu. Mồi đã dính. Con mồi đã bước vào cái bẫy của bà ta. Và đêm nay, bà ta sẽ nuốt chửng nó.
Bốn giờ chiều, nắng như đổ lửa. Căn nhà cấp four bê tông hóa của Thu và Hùng biến thành một lò hấp, mỗi hơi thở đều nóng và ẩm ướt. Quạt điện trên trần quay quay, nhưng chỉ hất vào người những luồng gió khô khốc, như tiếng thở dài của một con vật sắp chết.
Thu ngồi bó gối trên chiếc chiếu rơm trong phòng khách. Bà ta ba lăm tuổi, một người phụ nữ vẫn còn giữ được nét dặn dàng của đôi ba, nhưng sự cô độc và những đêm dài không chồng đã gặm nhấm vẻ đẹp đó, chỉ để lại một cơn khát khát âm ỉ bốc lên từ sâu trong xương tủy. Chồng bà ta, tên Ba, đi làm ăn ở tỉnh, mấy tháng mới về một lần. Mỗi lần về cũng chỉ như một cơn mưa rào mùa hạ, vội vã, ồ ạt, rồi để lại cái khô khốc và nứt nẻ kéo dài.
Nhưng hôm nay, cơn khát ấy không còn âm ỉ nữa. Nó bùng lên thành một ngọn lửa, thiêu đốt lý trí của Thu. Bà ta nhìn vào cánh cửa phòng ngủ đóng kín của con trai mình, Hùng. Hùng mới thi đại học xong, đứa trẻ đã thành một chàng trai. Cao lớn, da rám nắng, vai rộng. Bà ta đã thấy nó trần truồng vô số lần, sau khi tắm, chỉ wearing một cái quần đùi mỏng manh. Bà ta đã thấy cái bướm toạc của nó, cái thân hình rắn rỏi đầy sức sống.
Một ý nghĩ đen tối, cấm kỵ nhưng lại hấp dẫn đến chết người nảy mầm trong đầu Thu. Nó không phải là một cơn bốc đồng. Nó là một kế hoạch. Một kế hoạch được vun trồng từ những đêm cô đơn, từ những lần lén lút nhìn con trai với cặp mắt của một người đàn bà, không phải của một người mẹ.
Bà ta đứng dậy, đi vào phòng ngủ. Bà ta mở tủ, lục ra chiếc áo hai dây mỏng tang bằng lụa, màu trắng, và chiếc quần cạp cao bó sát, tôn lên vòng eo và đôi chân dài. Bà ta nhìn mình trong tấm gương mờ ố. Thân hình này vẫn còn giá trị để sử dụng. Bà ta mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và quyết đoán.
Thu bước ra khỏi phòng, đi ngang qua phòng của Hùng. Cửa chỉ khép hờ. Bà ta đi chậm rãi, tiếng dép lào xào khẽ khàng. Bà ta biết con trai mình đang mải mê với cái game trên máy tính, nhưng nó sẽ nghe thấy. Bà ta vào bếp, rửa một chén rau, cố tình tạo ra tiếng nước ào ào, tiếng xoong chảo va vào nhau lách cách. Rồi bà ta cất tiếng, vừa đủ để Hùng nghe thấy, vừa đủ để nghe thật tự nhiên.
"Hùng ơi! Con ra giúp mẹ với!"
Không có tiếng trả lời. Thu biết nó đang do dự. Bà ta gọi lại, lần này tiếng có vẻ khó chịu hơn. "Hùng! Mẹ gọi con kìa! Lại đây mau!"
Tiếng gõ bàn phím im bặt. Hùng bước ra, mặt còn hằn vẻ bực bội vì bị gián đoạn. "Gì vậy mẹ?"
"Con với cái cao này," Thu chỉ lên cái hũ gốm trên cái tủ bếp cao nhất. "Mẹ với không tới. Lấy xuống giúp mẹ."
Hùng thở dài, lê bước tới. Nó giơ tay lên, cố với cái hũ. Để với được, nó phải đứng gần, rất gần sau lưng mẹ. Thu cảm nhận được hơi thở nóng hổi của con trai phả vào gáy. Bà ta không né. Ngược lại, bà ta hơi ưỡn người ra một cách vô thức, để lưng mình áp chặt vào ngực rắn chắc của con trai. Bà ta cảm thấy thân thể Hùng cứng lại trong giây lát.
"Được rồi con," Thu nói khi Hùng đã lấy được cái hũ. Bà ta quay lại, mỉm cười, nhưng tay lại "tình cờ" đặt lên đùi con trai và để lại đó một giây lâu hơn mức cần thiết. "Cảm ơn con trai mẹ."
Hùng lùi lại một bước, mặt hơi đỏ. Nó không nói gì, quay lưng định về phòng.
"lại đây," Thu gọi.
Hùng dừng bước. Thu ngồi xuống chiếc ghế đẩu gần đó, vẻ mặt bỗng chốc trở nên u sầu. Bà ta nhìn con trai bằng đôi mắt ngấn lệ, một ánh mắt tội nghiệp đến nao lòng.
"Con có thương mẹ không, Hùng?" bà ta thì thầm.
Hùng gãi đầu, lúng túng. "Thương chứ mẹ."
"Thương mà không thèm nói chuyện với mẹ à," Thu thở dài. "Mẹ ở nhà một mình, buồn chết đi được. Cha mày thì chỉ biết tiền bạc, quên cả nhà rồi. Đến mẹ con mình còn ít nói chuyện nữa."
Bàn tay Thu vẫn đang đặt trên đùi con trai. Bà ta bắt đầu xoa nhẹ, một cách chậm rãi, đầy ẩn ý. Hùng nhìn xuống bàn tay mẹ, rồi lại nhìn lên mặt bà ta. Sự bối rối hiện rõ trong mắt đứa trẻ. Nó không hiểu, nhưng nó cũng không đẩy ra.
Thấy con trai đã mềm yếu, Thu biết đã đến lúc. Bà ta đứng dậy, bước tới gần Hùng hơn nữa. Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài centimet. Bà ta ngước lên, nhìn thẳng vào mắt con trai, đôi mắt bà ta giờ đây không còn u sướng, mà cháy bỏng một dục vọng trần trụi.
"Mẹ không chỉ cần nói chuyện, Hùng ạ," bà ta thì thầm, giọng khàn đi. "Mẹ cần một người đàn ông."
Và rồi, trước khi Hùng kịp phản ứng, Thu đã cúi người xuống. Bà ta đặt một nụ hôn lên môi con trai. Đó không phải là nụ hôn của mẹ. Đó là một nụ hôn của một người đàn bà đang chết khát. Ban đầu là chậm rãi, dò xét, môi bà ta mềm mại và ấm áp. Hùng sững sờ, toàn thân cứng đờ. Nó có thể đẩy ra. Nó có thể hét lên. Nhưng nó không làm gì cả.
Cảm nhận được sự không chống cự, Thu trở nên táo bạo. Bà ta mở môi, lưỡi bà ta luồn vào, tìm kiếm và khơi dậy lưỡi con trai. Hùng run lên, một cái rùng mình lạ lùng, vừa là kinh hãi, vừa là một khoái lạc chưa từng biết. Nó đầu hàng. Nó đáp lại nụ hôn của mẹ, vụng về nhưng mãnh liệt.
Họ hôn nhau một lúc lâu, một nụ hôn đầy mồ hôi và sự tuyệt vọng. Khi tách ra, cả hai đều thở dốc. Thu nhìn con trai mình, đôi mắt nhòa đi. Bà ta nắm lấy tay Hùng, tay nó vẫn còn đang run rẩy, và đặt nó lên ngực mình, ngay trên trái tim đang đập loạn xạ.
"Đêm nay," bà ta thì thầm, giọng đầy thuyết phục và mệnh lệnh. "Ngủ với mẹ nhé?"
Hùng không trả lời. Nó chỉ gật đầu, một cái gật đầu gần như không thể nhận ra. Nhưng đối với Thu, đó là tín hiệu. Mồi đã dính. Con mồi đã bước vào cái bẫy của bà ta. Và đêm nay, bà ta sẽ nuốt chửng nó.



