Tôi đã tham gia diễn đàn tình dục Rphang được vài ngày.
Buổi sáng trước khi đi dạy, tâm trí tôi như một mớ bòng bong. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, những tin nhắn dâm dục, thô lỗ đã đập vào mắt tôi như một cơn sóng dữ. Mỗi thông điệp đó thổi hồn vào những khao khát tiềm ẩn mà tôi chưa bao giờ dám thừa nhận. Theo bản năng, lồn tôi sưng lên và ướt, như thể phản ứng với những hình ảnh và từ ngữ mà tôi đã đọc. Cảm giác thật mạnh mẽ, nó khiến tôi không thể tập trung vào bất kỳ điều gì khác.
Tôi thèm khát, nhưng đồng thời tin nhắn thô tục cứ ám ảnh tâm trí tôi cả buổi sáng. Chúng như những cơn sóng bạc đầu, xô đẩy tôi vào vực sâu của sự dục vọng và tội lỗi. Tôi không thể dạy nổi, những khuôn mặt học sinh trước mắt giờ chẳng còn chút gì gọi là rõ ràng. Tôi như lạc vào một bài giảng không hồi kết, nơi những ý tưởng xô đẩy nhau trong đầu mà chẳng thể nào thoát ra được.
Cuối cùng, không chịu nổi nữa, tôi vào nhà vệ sinh. Không gian nhỏ hẹp ấy như thu hẹp tất cả những khao khát mà tôi đang chạy trốn. Tôi đứng trước gương, bất lực với cái lồn nhoe nhoét, ướt át vì những gì đang bóp nghẹt tôi. Ngắm nhìn bản thân mình, tôi cảm thấy gục ngã, không còn lại gì ngoài sự yếu đuối và nhục nhã. Thường ngày có vài thầy đồng nghiệp tán tỉnh tôi, ngay lúc này tôi có thể ngay lập tức dạng chân cho bất kỳ ai bạo lực đâm vào
Tôi muốn trở thành một con đĩ thực thụ, phó mặc cho những khao khát buồn bã đó, nhưng tại sao lại phải che giấu? Tại sao sự thèm khát lại trở thành gánh nặng, một màng nhện vây kín cả tâm hồn tôi? Mỗi lần phân vân lại như một cú đập vào lồng ngực, muốn thoát ra, muốn gào lên, nhưng chỉ còn lại im lặng.
Tôi trở ra lớp học, gương mặt vẫn nở nụ cười quen thuộc nhưng bên trong, mọi thứ đã tan vỡ. Mọi thứ lại trôi qua, nhưng cái đói khát vẫn cứ âm ỉ bên trong. Một cái gì đó đã chết trong tôi, và tôi bắt đầu cảm thấy mình như một bóng ma trôi dạt giữa thực tại. Chỉ còn lại một nỗi buồn quen thuộc, nơi mọi thứ chỉ còn là khao khát không lối thoát.





