Lượt xem: 28359
Sáng hôm đó, văn phòng cơ quan mở điều hòa mát rượi. Linh ngồi vào bàn làm việc, vừa nhâm nhi tách cà phê nóng, vừa tủm tỉm cười nhìn màn hình điện thoại. Cô đang soạn tin nhắn cho Sơn, hỏi han xem anh đã ăn sáng chưa và dặn dò anh đi đứng cẩn thận. Tình yêu vụng trộm đầy mật ngọt với gã phi công trẻ khiến cô tạm quên đi nỗi sợ hãi và u uất của đêm hôm trước.Tiếng bước chân gấp gáp từ phía cầu thang ngoài vách đất vang lên, phá tan bầu không khí đặc quánh, nhớp nháp mùi tinh dịch và nước mắt trong căn phòng trọ nhỏ. Cánh cửa gỗ khép hờ bị đẩy mạnh ra. Sơn bước vào với bộ dạng hớt hải, mặt mũi tái mét, trên tay hắn vẫn còn cầm hai ly nước cam bọc trong túi nilon như đúng cái cớ hắn bịa ra lúc rời đi.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Sơn sững sờ, cố nặn ra một vẻ mặt bàng hoàng và kinh hãi tột đỉnh. Linh đang nằm nghiêng trên chiếc giường xếp chật hẹp, quay mặt vào tường. Chiếc váy liền thân màu hồng phấn voan mỏng đã được cô mặc vội vào người, nhưng phần khóa kéo dọc sống lưng bị rách bươm, không thể kéo lên hết, để lộ một mảng lưng trần trắng mịn lấm tấm mồ hôi. Chiếc áo lót ren hồng xộc xệch, hai dây áo trễ nải buông thõng. Dưới nền đất, chiếc quần lót rách đáy của cô đã biến mất — Ngọc đã cầm nó đi như một chiến tích đầy ngạo nghễ. Linh thu người lại thành một khối nhỏ nhoi, hai bờ vai gầy rung lên bần bật theo từng tiếng khóc thút thít nghẹn ngào.
Sơn vứt vội túi nước cam xuống chiếc bàn xếp, tiếng "bịch" khô khốc vang lên. Hắn lao ngay đến bên giường, quỳ sụp xuống, vòng hai cánh tay ôm chặt lấy bả vai run rẩy của Linh. Giọng hắn run run, chất chứa đầy sự hốt hoảng, giả tạo đến mức kinh tởm: — "Vợ ơi! Em làm sao thế này? Có chuyện gì xảy ra với em vậy? Thằng Ngọc... thằng Ngọc xăm nó vừa ở đây đúng không? Nó đã làm gì em rồi?!"
Đến tận lúc này, người đàn bà ngây thơ ấy vẫn hoàn toàn mù lòa trước sự thật. Cô không hề biết rằng toàn bộ cơn ác mộng nhục dục mà cô vừa trải qua chính là một kịch bản đê tiện, một ván bài thế mạng mà gã nhân tình trẻ tuổi mà cô hết mực yêu thương đã tự tay giăng ra để trừ nợ cờ bạc. Trong tâm thức của Linh, Sơn vẫn là gã phi công trẻ dại khờ, tội nghiệp, đang gồng gánh áp lực làm ăn để lo cho tương lai của hai đứa. Cô nghĩ rằng Ngọc "xăm" chỉ vô tình đến tìm Sơn đòi nợ, và việc cô bị cưỡng bức chỉ là một tai nạn tàn khốc, một sự bất hạnh mà cô phải gánh chịu thay cho người yêu.
Linh xoay người lại, nép chặt khuôn mặt đẫm nước mắt vào vòm ngực của Sơn. Cô khóc nấc lên, hai bàn tay nhỏ nhắn bấu chặt vào vạt áo thun của hắn như tìm kiếm một bến đỗ an toàn sau giông bão. Sự tủi nhục, đớn đau cào xé tâm can khiến cô nghẹn lời. Nhưng trong sâu thẳm, sự ngoan ngoãn và lòng tự trọng của một người phụ nữ tri thức trỗi dậy. Cô quyết định giấu kín, dứt khoát không hé môi nửa lời về những gì Ngọc đã làm với mình. Cô sợ. Cô sợ nếu Sơn biết cô đã bị một gã đàn ông giang hồ gớm ghiếc vấy bẩn, hắn sẽ khinh bỉ cô, sẽ ruồng bỏ cô. Cô thà một mình gánh chịu nỗi đau xé thịt này còn hơn là để mất đi tình yêu của hắn.
Sơn vờ như cuống quýt, hắn lấy tay lau nước mắt trên má Linh, gặng hỏi dồn dập: — "Em nói cho anh nghe đi! Anh xin em đấy, có phải nó ép uổng em chuyện gì không? Để anh đi tính sổ với nó!"
Linh lắc đầu quầy quậy, giọng cô khản đặc, nghẹn ngào giữa những tiếng nấc: — "Không... không có gì đâu anh. Anh Ngọc chỉ đến tìm anh đòi tiền... Anh ấy thấy anh không có nhà nên buông lời trêu ghẹo, dọa nạt em mấy câu rồi đi thôi. Em... em chỉ vì sợ quá, lo cho anh quá nên mới khóc thôi. Anh đừng hỏi nữa, em xin anh..."
Sơn nhìn sâu vào đôi mắt sưng mọng, đờ đẫn vì dư chấn của trận hoan lạc của Linh. Hắn thừa biết cô đang nói dối, và sự chịu đựng âm thầm đó càng chứng minh cho hắn thấy người đàn bà này đã hoàn toàn nằm dưới sự thao túng của hắn. Hắn thở phào một cái đầy nhẹ nhõm, giả vờ như tin lời cô, rồi đứng dậy dọn dẹp qua loa mâm cơm thừa trên bàn. Thực chất, mắt hắn vẫn dán vào vũng nước nhớp nháp đọng lại trên nền nhà — dấu vết trần trụi của cuộc ân ái giữa Ngọc và Linh. Một cảm giác kích thích tội lỗi, bẩn thỉu chạy dọc sống lưng gã shipper nợ nần.
Sau khi tắt đèn, căn phòng trọ chìm vào bóng tối lờ mờ của ánh đèn đường hắt qua khe cửa sổ. Sơn leo lên chiếc giường xếp, nằm nghiêng người ôm Linh vào lòng. Linh ngoan ngoãn gối đầu lên bờ vai vững chãi của hắn, một tay ôm ngang hông Sơn như sợ hắn sẽ biến mất.
Trong không gian tĩnh lặng, khi tiếng thở của Sơn đều đặn bên tai, đầu óc Linh lại không thể kiểm soát được mà tua lại toàn bộ những thước phim kinh hoàng vừa diễn ra. Nỗi đau rát nơi da thịt vẫn còn âm ỉ, và kinh khủng hơn, bộ não cô vẫn nhớ như in cái cảm giác cự vật gân guốc, to lớn có găm bi của Ngọc thúc từng phát tàn bạo, lút cán vào sâu tận tử cung cô. Thứ cảm giác đê mê kinh hoàng, vừa sung sướng điên cuồng đến nổ tung lý trí do tác dụng của liều thuốc kích dục, vừa nhục nhã, ê chề của một người vợ bị cưỡng hiếp cứ đan xen, dày vò tâm trí cô. Linh khẽ rùng mình, một giọt nước mắt nóng hổi lại rỉ ra, thấm đẫm vai áo của Sơn. Cô thấy ghê tởm chính phản ứng cơ thể của mình lúc đó, cô tự trách mình tại sao lại có thể đạt cực khoái dưới thân một gã đàn ông xa lạ.
Để xua đi những ý nghĩ đen tối ấy, Linh khẽ siết chặt vòng tay ôm Sơn, lí nhí hỏi: — "Sơn ơi... Chuyện làm ăn của anh dạo này thế nào rồi? Sao lại để nợ nần dây dưa đến chỗ anh Ngọc dữ vậy?"
Sơn chột dạ, hắn khẽ chuyển mình, tay thọc vào túi quần tìm điếu thuốc nhưng lại thôi, hắn trả lời qua loa cho xong chuyện: — "Thì anh đã bảo rồi, dạo này hàng hóa đi tỉnh khó khăn, anh phải vay nóng một chút tiền chỗ anh Ngọc để ôm lô hàng mới. Ai ngờ bên đối tác chậm thanh toán nên mới bị chậm lịch trả nợ cho anh ấy. Vẫn còn nợ một chút tiền chỗ anh Ngọc, nhưng em yên tâm, anh lo được."
Linh nghe vậy, lòng tràn đầy thương cảm. Người đàn bà ngây thơ, ngoan ngoãn ấy không một chút nghi ngờ. Cô khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh dưới bóng tối, nhẹ nhàng động viên người yêu: — "Lần sau làm ăn anh phải tính toán kỹ lưỡng nhé. Có khó khăn gì cứ bảo em, hai đứa mình cùng gánh vác. Anh tuyệt đối đừng vay mượn tiền của tụi xã hội đen nữa, nguy hiểm lắm. Nhìn bộ dạng hung dữ của anh Ngọc hôm nay, em lo cho anh đến phát điên..."
Ôi, sự ngây thơ đến tội nghiệp của Linh! Cô đâu biết rằng người đàn ông cô đang ra sức bảo vệ, đang xót xa lo lắng lại chính là kẻ vừa ký giấy bán đứng cô. Lòng trân trọng, tình yêu thuần khiết và sự ngoan ngoãn cô dành cho Sơn giống như một món trang sức quý giá bị ném vào vũng bùn dơ bẩn, bị hai gã đàn ông mang ra làm trò tiêu khiển và công cụ để mặc cả tiền bạc.
Nghe những lời ấm áp của Linh, sự đê tiện trong máu Sơn lại trỗi dậy. Hắn thò bàn tay luồn xuống dưới lớp váy liền thân nhăn nhúm, đặt lên bờ mông cong tròn, mềm mại của cô. Hắn chậm rãi xoa xoa, bóp nhẹ. Trong đầu Sơn lúc này không phải là tình yêu, mà là một sự tưởng tượng đầy biến thái và kích thích: Hắn đang chạm vào bờ mông vừa mới hứng chịu những cú dập sấm sét của ông trùm, nơi mà dòng tinh trùng trắng sữa của Ngọc "xăm" có lẽ vẫn còn đang đọng lại, chảy ngược ra đùi non của cô. Ý nghĩ cơ thể người tình của mình vừa bị một kẻ quyền lực hơn chiếm đoạt bạo liệt làm cho hạ bộ của Sơn cứng đờ lên vì hưng phấn.
Hắn chồm người dậy, dùng cả thân hình đè nhẹ lên người Linh, cúi xuống định đặt một nụ hôn nồng cháy lên đôi môi mọng của cô để thỏa mãn cơn thèm khát vừa trỗi dậy.
Nhưng ngay khi đôi môi của Sơn vừa chạm vào má, Linh đã khẽ rùng mình, cô quay mặt đi, né tránh nụ hôn của hắn. Cô lấy hai tay đẩy nhẹ ngực Sơn ra, giọng run rẩy, đầy vẻ cầu xin: — "Anh... hôm nay em mệt lắm. Cho em ôm anh ngủ thế này thôi nhé, đừng làm chuyện đó... nha anh."
Sơn hơi bất ngờ, nhưng hắn không dám ép vì sợ lộ tẩy. Hắn nằm xuống lại, kéo chăn đắp cho cả hai. Linh lại rúc đầu vào ngực hắn, lặng lẽ chịu đựng. Trong tâm can của người đàn bà tội nghiệp ấy, lý do cô từ chối không phải vì cô hết yêu Sơn, mà vì cô thấy mình quá dơ bẩn. Cô cảm thấy cơ thể mình vừa bị Ngọc chà đạp, vấy bẩn từ trong ra ngoài, cô không còn xứng đáng, không muốn mang cái thân xác "không còn trong sạch" này để làm uế tạp tình yêu thuần khiết của Sơn. Cô muốn giữ gìn chút tôn nghiêm cuối cùng, muốn gột rửa sạch sẽ dấu vết của gã giang hồ kia trước khi dâng hiến lại cho người yêu.
Sự ngoan ngoãn, ngây thơ và chung thủy đến mù quáng của Linh đối với Sơn trong đêm hôm đó chính là tấn bi kịch đau đớn nhất, mở đầu cho một chuỗi những ngày tháng sa đọa không lối thoát sau này, khi cô dần bị kéo vào vòng xoáy nhục dục của Ngọc "xăm".
Khép lại cánh cửa nhà, Linh tựa lưng vào tường, trút ra một hơi thở dài mệt mỏi. Cả cơ thể cô ê ẩm, rã rời sau sự vùi dập thô bạo của Ngọc. Thế nhưng, tận sâu trong tiềm thức, cô đành phải thừa nhận một sự thật đầy nhục nhã: sự mạnh bạo mang tính áp đảo cùng với dương vật gắn bi dồn dập cọ xát, nong nong chật qua chật lại nơi tử cung đã ép cơ thể cô phải đầu hàng, đẩy cô lên đỉnh liên tục đến mức kiệt quệ. Khoái cảm ấy thật hoang dại.Sáng hôm đó, văn phòng cơ quan mở điều hòa mát rượi. Linh ngồi vào bàn làm việc, vừa nhâm nhi tách cà phê nóng, vừa tủm tỉm cười nhìn màn hình điện thoại. Cô đang soạn tin nhắn cho Sơn, hỏi han xem anh đã ăn sáng chưa và dặn dò anh đi đứng cẩn thận. Tình yêu vụng trộm đầy mật ngọt với gã phi công trẻ khiến cô tạm quên đi nỗi sợ hãi và u uất của đêm hôm trước.
Tút. Một tin nhắn mới đến từ số máy lạ.
Linh tò mò mở ra. Ngay lập tức, tách cà phê trên tay cô suýt chút nữa rơi xuống đất, gương mặt xinh đẹp bỗng chốc cắt không còn giọt máu, chân tay run lẩy bẩy. Đập vào mắt cô là bức ảnh chụp cận cảnh cô đang lòa lồ nằm trên sàn nhà trọ lạnh ngắt. Trong ảnh, hai chân cô buông thõng, mái tóc rối bời, đôi mắt lim dim đờ đẫn đầy vẻ tận hưởng khi vừa trải qua cơn cực khoái kinh hoàng. Kinh khủng hơn, góc chụp từ phía dưới lên lột tả trọn vẹn phần nhạy cảm nhẵn nhụi của cô, nơi âm đạo đang mở rộng để lại một khoảng trống hoác do cự vật độ bi to lớn của Ngọc vừa rút ra. Từng dòng tinh trùng trắng đục trộn lẫn dâm thủy vẫn đang rỉ xuống đất thành một vũng nhỏ nhầy nhụa.
Trời ơi, Ngọc đã lén chụp ảnh cô lúc cô đang mê man, bất tỉnh vì phê thuốc và kiệt sức!
Linh chưa kịp định thần thì dòng tin nhắn tiếp theo của Ngọc đã gửi đến: — "Em đẹp lắm, nhìn dâm đãng và kích thích. Trưa nay 11 giờ 30, qua quán cà phê gốc phố gặp tôi. Nếu em không đến, hoặc đi muộn một phút, những bức ảnh này sẽ nằm xuất hiện trên bàn làm việc của chồng em và cơ quan em."
Cả người Linh run lên bần bật, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sự sợ hãi tột cùng bao trùm lấy tâm trí cô. Sống trong một gia đình nề nếp, lại có vị trí xã hội ổn định, cô thừa hiểu nếu những tấm hình này bị phát tán, cuộc đời cô, danh dự của cô và gia đình sẽ nát vụn thành trăm mảnh. Với một tên giang hồ máu lạnh như Ngọc "xăm", hắn nói được chắc chắn sẽ làm được.
Linh cuống cuồng, ngón tay run rẩy gõ phím nhắn tin van xin Ngọc: — "Anh Ngọc, em van xin anh! Anh đừng làm vậy….. em sẽ đến, xin anh đừng gửi cho ai cả!"
Vì hôm đó cô đã dứt khoát giấu Sơn chuyện bị cưỡng bức, nên lúc này Linh hoàn toàn rơi vào thế cô độc. Cô không thể nói với Sơn, càng không thể tâm sự với ai. Sự đơn độc và nỗi sợ hãi gặm nhấm cô suốt cả buổi sáng, khiến cô ngồi trên đống lửa, không thể tập trung làm nổi việc gì.
Đúng 11 giờ 30 trưa, Linh vội vã bắt taxi đến điểm hẹn. Bước vào quán cà phê nhỏ nằm khuất sâu trong một con ngõ tối, cô dễ dàng nhận ra Ngọc đã ngồi chờ từ bao giờ ở chiếc bàn trong góc khuất nhất.
Trái ngược với sự bặm trợn của đám giang hồ, Ngọc hôm nay diện chiếc áo sơ mi đen phanh hai cúc ngực, để lộ thấp thoáng những hình xăm nghệ thuật gân guốc trên bờ ngực vạm vỡ. Gã vuốt tóc gọn gàng, toát lên vẻ phong trần, lãng tử và đầy trải đời của một kẻ làm chủ. Ngọc thong thả nhấp một ngụm trà đá, ánh mắt sắc lẹm, điềm tĩnh nhìn Linh đang lo sợ tiến lại gần.
Gã không vội vàng hỏi Linh uống gì. Linh kéo ghế ngồi xuống đối diện, gương mặt hốc hác, giọng nói lạc đi vì căng thẳng: — "Tôi không uống gì đâu. Anh muốn gì thì nói nhanh đi, tôi không có nhiều thời gian."
Ngọc nhếch mép cười khẩy, giọng gã trầm ấm nhưng đầy uy lực ngầm. Gã không nói không rằng, đặt thẳng chiếc điện thoại iPhone lên mặt bàn rồi bấm mở một tệp tin. Linh liếc mắt nhìn vào, và một lần nữa, cô chết lặng.
Trên màn hình không chỉ là tấm ảnh khỏa thân chụp trộm đêm qua, mà còn có hàng loạt những đoạn clip cô hoang lạc với Sơn từ nhiều tuần trước. Trong clip, Linh hoàn toàn chủ động, cô rên rỉ hoang dại, quấn chặt lấy Sơn trong những tư thế làm tình táo bạo, lẳng lơ nhất. Sự hoang dại, dạn dĩ của cô trên giường khác hẳn với vẻ đoan trang, nghiêm túc thường ngày ở cơ quan.
Ngọc châm một điếu thuốc, khói bay mù mịt, gã thong thả lên tiếng: — "Không ngờ một bà mẹ hai con, một cán bộ công sở như em khi lên giường lại đẹp, hoang dại và dâm đãng đến thế này. Thằng Sơn số hưởng thật đấy."
Linh giật mình, mặt đỏ bừng vì nhục nhã xen lẫn hãi hùng. Cô lắp bắp hỏi: — "Tại... tại sao anh lại có những clip này? Anh quay lén chúng tôi à?"
Ngọc lắc đầu, cười nhạt đầy khinh bỉ: — "Tôi rảnh đâu mà đi quay lén em. Thằng bồ trẻ của em nợ tôi 100 triệu tiền cờ bạc, không có tiền trả nên nó cắm lại chiếc điện thoại này ở chỗ tôi làm tin."
Trong cơn hoảng loạn và nhục nhã, Linh vội vàng chồm người tới, giật lấy chiếc điện thoại trên bàn để xóa đi. Nhưng Ngọc chẳng thèm phản ứng, gã để mặc cô giật lấy. Gã chỉ từ tốn tựa lưng vào ghế, nhả một làn khói thuốc rồi nói bằng giọng lạnh tanh: — "Em cứ xóa thoải mái đi. Chỗ tôi còn cả một bản lưu trong máy tính. Em xóa chiếc máy đó cũng chẳng giải quyết được gì đâu."
Linh buông thõng hai tay, chiếc điện thoại rơi bộp xuống bàn. Nước mắt cô ứa ra, cô bật khóc nức nở vì bất lực và cay đắng. Cô nghẹn ngào hỏi: — "Tôi xin anh... Anh rốt cuộc muốn cái gì ở tôi..."
Ngọc nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt gã chuyển sang sự cương nghị, chiếm hữu tuyệt đối. Gã dập tắt điếu thuốc vào gạt tàn, chống hai tay lên bàn, ghé sát mặt lại gần cô, buông từng lời đanh thép: — "Tôi không cần tiền của em. Cái tôi cần là chính em. Tôi muốn em làm người tình của tôi. Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, tôi cam đoan sẽ không bao giờ làm gì hại đến em. Em hiểu ý tôi chứ?"
Linh lặng người đi, hai dòng nước mắt lăn dài trên má. Cô không thể ngờ được rằng mối tình vụng trộm lén lút với gã phi công trẻ, vốn tưởng chỉ là chút gia vị cho cuộc sống hôn nhân tẻ nhạt, giờ đây lại đi quá xa và đẩy cô vào vũng lầy tăm tối thế này. Cô sợ hãi trước sự thao túng, ép buộc của Ngọc.
Ngọc đứng dậy, gã không cho Linh thời gian để suy nghĩ hay phân bua. Gã tiến lại gần, một bàn tay to bản, thô ráp nhưng đầy sức mạnh nắm chặt lấy cổ tay Linh, kéo cô đứng dậy. Gã nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngập nước của cô, giọng nói đầy sự kiên quyết, đe dọa nhưng không kém phần ra lệnh: — "Đi thôi. Xe tôi đợi sẵn ngoài kia rồi. Đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh."
Cổ tay bị siết chặt đến đau rát, nhìn ánh mắt sắc lẹm không chút nể nang của Ngọc, Linh hiểu rõ điều gì sẽ xảy ra vào buổi trưa ngày hôm nay. Sự kiên quyết và thế lực ngầm của gã đàn ông trước mặt khiến mọi sự kháng cự của cô trở nên vô nghĩa. Linh cúi đầu, cam chịu để Ngọc dắt tay bước ra khỏi quán, lầm lũi bước lên chiếc xe ô tô đang nổ máy chờ sẵn.
Tiếng bước chân của Ngọc nện đều trên hành lang khách sạn, dẫn Linh tiến về phía căn phòng 123 định mệnh. Linh lầm lũi bước theo sau như một cái xác không hồn, từng bước chân nặng nề như đeo chì. Cánh cửa mở ra, cô bước vào không gian xa lạ nhưng sạch sẽ, lòng trĩu nặng một nỗi chán chường đến cực độ. Cô không còn thiết tha kháng cự, cũng chẳng còn đủ sức để duy trì cái vỏ bọc đoan trang thêm một giây phút nào nữa. Những tấm hình của Ngọc đã bẻ gãy chút tự trọng cuối cùng, khiến Linh chọn cách buông xuôi cho số phận đưa đẩy.
Ngọc tiến lại gần, nâng nhẹ cằm Linh lên rồi đặt một nụ hôn áp đặt. Cô đứng yên, không đáp lại nhưng cũng chẳng hề né tránh, đôi mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không vô định. Bàn tay Ngọc bắt đầu di chuyển từ vai xuống cổ, rồi luồn dưới lớp áo đồng phục đen để chạm vào cơ thể cô. Thấy Linh im lìm như một con búp bê vải, Ngọc bạo dạn hơn, nhấc bổng cô dậy rồi xoay người cô đối diện với mình để ôm chặt. Linh gục đầu vào vai gã, hai tay buông thõng, mặc kệ cho những nụ hôn của gã mơn trớn trên cổ và đôi bàn tay đang tham lam vuốt ve từ eo xuống bờ mông tròn trịa.
Ngọc bất ngờ dừng những động tác mơn trớn, lùi nhẹ người ra phía sau. Khi đôi bàn tay nhỏ nhắn của Linh còn chưa kịp rời khỏi thắt lưng gã, Ngọc đã nhanh nhẹn đưa tay lên phía trước, dứt khoát cởi phăng chiếc áo khoác đồng phục màu đen trên người cô. Sự nôn nóng cuồng nhiệt khiến gã không thể duy trì vẻ từ tốn được nữa. Đôi bàn tay thô ráp tiếp tục luồn lách, lần mò vào lớp áo sơ mi mỏng manh bên trong. Linh hoàn toàn chán chường, cô chẳng buồn phản kháng, chỉ mệt mỏi buông lỏng hai tay, phó mặc mọi thứ. Hai chiếc cúc áo trên cùng nhanh chóng bị giật mở, để lộ ra vùng ngực trắng ngần đang phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập, lo âu. Nhìn bản thân mình lúc này, Linh trào dâng một nỗi thất vọng cay đắng. Tâm trí cô rối bời, cô hoang mang không biết mình đang làm gì và nên làm gì tiếp theo, chỉ biết nhắm mắt chịu đựng.
Không để Linh kịp định thần, Ngọc ấn mạnh, đẩy cô ngã ngửa xuống nệm rồi lập tức nằm nghiêng bên cạnh. Linh xấu hổ quay mặt sang hướng khác để tránh né, nhưng khi cô vừa có ý định nhổm người ngồi dậy, vòng tay rắn chắc của Ngọc đã siết chặt lấy cô. Trong tư thế nằm nghiêng áp sát vào nhau như hai con tôm cuộn tròn, Linh cảm nhận rõ mồn một có một vật cứng ngắc, nóng rực từ hạ bộ gã đang tì sát vào đùi mình, rồi từ từ nhích dần, chen vào giữa hai bờ mông tròn trịa của cô nhưng chưa tiến sâu hơn được. Ở phía trên, Ngọc liên tục rải những nụ hôn từ cổ, lên tai, rồi tràn ra khắp khuôn mặt Linh.
Ngọc vừa thở hổn hển vừa thì thầm bằng chất giọng khàn đặc đầy đe dọa: — "Ngoan ngoãn đi em... Chống cự làm gì? Em muốn ngày mai cả cơ quan và thằng chồng em nhìn thấy đống ảnh khỏa thân này đúng không?"
Linh run rẩy, nước mắt ứa ra, giọng van xin yếu ớt: — "Anh Ngọc... em xin anh... đừng làm thế mà. Cứu em với..."
Ngọc cười khẩy, nụ hôn của gã càng thêm thô bạo khi chân gã gác nặng nề lên đôi chân cô. Gã thò tay kéo phăng vạt áo sơ mi của Linh ra khỏi cạp váy, cởi bỏ toàn bộ hàng cúc rồi vòng tay ra sau kéo khóa váy cô xuống. Cảm giác kích thích từ những nụ hôn phối hợp với bàn tay đang mơn trớn xuống vùng bụng phẳng lì khiến Linh khẽ oằn mình. Bàn tay Ngọc như con rắn trườn qua lớp váy nới lỏng, tìm đến nơi nhạy cảm nhất để vuốt ve. Sau một lúc miết nhẹ, Ngọc ngồi bật dậy, lật người Linh nằm ngửa ra rồi tuột phăng chiếc váy công sở. Linh khẽ nhổm mông phối hợp một cách vô thức trong nỗi bất lực tận cùng.
Đôi mắt cô đờ dại nhìn trần nhà, tim đập thình thịch như trống trận khi chiếc áo sơ mi bung lụa để lộ bầu ngực căng đầy nhấp nhô theo nhịp thở. Dù đã là bà mẹ hai con, đôi gò bồng đảo của Linh vẫn vô cùng quyến rũ dưới lớp áo lót ren, khiến Ngọc bừng bừng dục vọng. Gã đưa tay chạm vào một bên bầu vú, xoa bóp nắn bóp qua lớp vải ren, rồi khẽ luồn ngón tay vào trong cúp áo, lần mò cái núm vú nhỏ đang dần cương cứng.
Ngọc ghé sát tai cô, buông lời dâm dê khiêu khích: — "Nhìn em xem... miệng thì van xin mà ở đây lại cứng ngắc, dâm thủy chảy ra đầm đìa thế này rồi? Có phải em cũng đang thèm khát lắm đúng không?"
Linh nằm im, không một lời phản đối. Nỗi sợ hãi ban đầu đã bị luồng điện rạo rực chạy dọc khắp cơ thể đánh sập. Lý trí cô mờ đục dần; cô nhận ra mình không hề muốn đẩy gã ra, thậm chí sâu thẳm trong bản năng đang bị khơi dậy, cô muốn gã làm mạnh hơn nữa, giống như cách người chồng của cô từng làm với cô gái trong phim. Ngọc lột ngược chiếc áo lót lên phía trên, giải phóng hoàn toàn đôi gò bồng đảo trắng muốt. Như một kẻ đói khát bắt được báu vật, gã vục mặt vào vùng ngực cô, hôn hít khắp vùng da thịt mềm mại rồi ngậm chặt lấy núm vú hồng thẫm mà bú mút ngấu nghiến. Càng bị dày vò, đầu ngực Linh càng cứng ngắc. Ngọc tham lam mút mạnh, dùng lưỡi chà xát liên tục qua lại khiến Linh khẽ rên lên một tiếng đầy sung sướng. Không còn che giấu sự thèm khát, Linh đưa hai tay lên ôm ghì lấy đầu Ngọc, luồn ngón tay vào tóc gã và bắt đầu có những nhịp điệu uốn éo hùa theo.
Ngọc rướn người tháo hẳn chiếc áo ngực còn vướng víu, Linh ngoan ngoãn nhổm dậy hợp tác. Gã lại gục đầu xuống ngực cô, đi một đường lưỡi nóng bỏng từ cổ xuống ngực, eo, rồi luồn tay vào trong đôi tất đùi da người, kéo tuột chiếc quần lót của cô xuống chân. Linh như bị thôi miên, ưỡn cong bờ hông để gã dọn sạch mảnh vải cuối cùng. Nhìn thấy vùng tam giác nhẵn nhụi của Linh ở cự ly gần, Ngọc phấn khích tột độ, cúi xuống đặt vào đó một nụ hôn dâm mị. Linh khẽ lắc lư hông hưởng ứng, nỗi sợ hãi ban đầu giờ đã biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho ngọn lửa ham muốn thiêu đốt. Ngọc mê mải hôn hít nơi cửa mình đầy mật ngọt của cô thêm vài phút. Gã liếc nhìn bờ mông tròn trịa, trắng phau vô cùng gợi cảm kia mà thèm khát một tư thế bạo liệt từ phía sau, nhưng gã tự nhủ phải kiềm chế để dành cho những cuộc vui tiếp theo.
Lúc này, thể xác Linh đang trống rỗng, cô cần một thứ gì đó thật mạnh mẽ để lấp đầy. Ngọc vứt chiếc khăn tắm sang một bên, quỳ giữa hai chân Linh, banh rộng đùi cô ra rồi rà sát đầu khấc gân guốc vào cửa mình. Ọt… Một tiếng động nhớp nháp vang lên, cự vật to lớn của Ngọc dứt khoát đâm xuyên, lút cán vào sâu trong hang động tối tăm.
— "Á... aa!" — Linh thốt lên một tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
Cơ thể cô như một con thú hoang bị trúng mũi tên độc. Lý trí bảo cô phải giãy giụa đẩy vật lạ ra, nhưng sự co rụt, uốn éo của bờ hông cô lúc này lại giống như một sự ôm ghì, đón nhận đầy hưởng ứng. Ngọc nhanh chóng dùng hai chân kẹp chặt đùi cô, hai tay siết cứng tấm thân mềm mại của Linh vào lồng ngực vạm vỡ đầy hình xăm của gã. Ngọc bắt đầu nhấp những cú dập khoan thai nhưng đầy uy lực. Cơn sướng tê dại từ cú thúc của gã len lỏi vào tâm trí, gặm nhấm dần chút lý trí còn sót lại, đánh sập hoàn toàn bản tính hiền thục bấy lâu của cô. Gã thúc một lúc, thấy Linh đã hoàn toàn nằm yên chịu trận, tay chân bủn rủn, miệng không ngừng phát ra những âm thanh rên rỉ nhỏ vụn đầy quyến luyến, gã liền nhấc một bên chân của cô lên gác thẳng lên vai mình. Trong tư thế đầy nhục dục ấy, Ngọc vừa dập vừa cúi xuống hôn lên cổ chân cô, say đắm ngắm nhìn Linh trong bộ dạng chiếc áo sơ mi công sở rách cúc vẫn còn vắt vẻo trên vai.
Ngọc rên lên đê mê trong sự sung sướng tột đỉnh khi cảm nhận các cơ vòng âm đạo của Linh đang thắt chặt: — "Sướng... sướng quá Linh ơi... Bên trong em chặt và khít quá, nó mút chặt lấy anh rồi..."
Và rồi, đỉnh điểm của sự sa đọa ập đến khi cơn cực khoái thứ hai bùng nổ. Các cơ vòng âm đạo của Linh căng ra hết cỡ, co thắt tàn nhẫn và điên cuồng bóp chặt lấy cự vật của Ngọc. Cái sướng rần rần lan tỏa từ háng lên bụng rồi chạy khắp toàn thân khiến cơ thể cô co giật liên hồi. Đôi mắt Linh dại đi, hai bàn tay vô thức quờ quạng trên tấm nệm trắng. Ngọc tăng tốc, thúc liên tục bành bách, tiếng dâm thủy nhóp nhép vang lên đầy mê muội, gương mặt Linh phê dại hoàn toàn.
Ngay trong khoảnh khắc sung sướng đến nghẹt thở ấy, một ý nghĩ kinh hoàng và tội lỗi chợt lóe lên trong tâm trí mờ đục của Linh: Cơ thể cô dạo gần đây, và ngay chính lúc này, đang là nơi chứa đựng, đón nhận những dòng tinh túy trần trụi của cả ba người đàn ông. Dòng tinh dịch của người chồng chính thức ở quê nhà, những vết tích dơ bẩn từ cuộc vụng trộm với thằng hèn Sơn đêm qua, và giờ đây là dòng máu nóng hừng hực đầy chiếm hữu của gã trùm Ngọc đang chuẩn bị đổ vào. Sự giao thoa nhục dục của ba người đàn ông trong cùng một thể xác đẩy cảm giác kích thích tội lỗi của Linh lên đến mức tột cùng, khiến cô không thể chịu đựng nổi mà khẽ thét lên, ôm ghì lấy đầu Ngọc để hưởng ứng.
Ngọc cúi xuống, phả hơi thở nóng rực vào tai cô: — "Làm người tình của anh nhé.."
Linh không trả lời, cô chỉ càng siết chặt vòng tay ôm lấy gã để khỏa lấp sự trống rỗng. Ngọc gầm lên một tiếng thỏa mãn, thúc mạnh mấy cú chí mạng rồi phóng từng luồng tinh dịch nóng hổi, đậm đặc vào sâu tận tử cung Linh. Cả hai lịm đi trong cơn phê dại vài phút, trước khi Linh lặng lẽ bước vào nhà vệ sinh gột rửa những dấu vết nhơ nhớp để mặc lại đồ.


