Mùa hè năm ấy đổ xuống thành phố cái nắng chói chang, hầm hập như thiêu như đốt. Những chùm hoa phượng vĩ vươn mình ngoài ô cửa kính căn chung cư cao cấp nở rộ một màu đỏ rực, nhức nhối—giống hệt ngọn lửa tình vụng trộm đang bùng lên, thiêu rụi chút lý trí muộn màng của Linh bên gã nhân tình trẻ tuổi. Long bận rộn với chuyến giám sát công trình dài ngày ở miền trung, Sơn đã chủ động nhắn Linh:Mỗi ngày trôi qua, Linh vẫn hoàn thành trọn vẹn vai trò của một người mẹ hiền, một mình lo toan vun vén cho tổ ấm và chăm sóc hai đứa con thơ. Thế nhưng, có một sự dịch chuyển âm thầm nhưng tàn nhẫn đã diễn ra trong tâm thức cô: vị trí độc tôn trong trái tim Linh bấy lâu nay của Long đã hoàn toàn bị lung lay, nhường chỗ cho bóng hình của Sơn. Cô ngỡ ngàng nhận ra, cuộc sống của mình từ lúc nào đã xoay quanh nhịp sống của gã trai trẻ kém mình đến sáu tuổi.
Có những đêm đứng một mình nơi ban công nhìn thành phố lên đèn, Linh tự hỏi bản thân tại sao một người phụ nữ học thức, đoan trang và luôn tôn thờ những giá trị chuẩn mực như cô lại có thể sa ngã điên cuồng trước một gã thanh niên lông bông như Sơn. Nhưng rồi, mọi lý lẽ của lý trí đều bị dập tắt bởi sự ngọt ngào mãnh liệt mà Sơn mang lại. Sự xuất hiện của hắn giống như một liều thuốc hồi xuân, lấp đầy mọi khoảng trống cô đơn mà Long bỏ mặc bấy lâu.
Mối quan hệ vụng trộm ấy ngọt ngào và thơ mộng như một cuộc tình thanh xuân thực thụ. Trên sân tập Pickleball, họ trở nên táo bạo hơn qua những cái chạm tay vô tình khi đổi sân, hay những ánh mắt tình tứ, trao nhau sau một pha bóng đẹp. Giữa cái nắng oi ả của buổi trưa hè, Sơn thỉnh thoảng lại phóng xe qua cơ quan Linh, gửi chú bảo vệ một ly trà sữa mát lạnh, khi lại là hộp bánh ngọt quà chiều, hay bó hoa thạch thảo tươi tắn để cô mang về cắm trong phòng khách. Thậm chí những ngày Linh bận họp muộn, Sơn lại tình nguyện là người đón hai đứa trẻ, đưa chúng đi ăn kem, đi công viên chơi đùa như một người cha thực thụ. Những cử chỉ chu đáo ấy khiến Linh bớt cô đơn phần nào, cô thấy mình được nâng niu, chiều chuộng – điều cô hằng khao khát suốt mười mấy năm hôn nhân nguội lạnh.
Sự ngọt ngào ngoài đời thực lại được nuôi dưỡng bởi những dòng tin nhắn ám thị đầy kích thích vào mỗi đêm. Khi hai đứa trẻ đã ngủ say, chiếc điện thoại dưới gối của Linh lại rung lên, mang theo những lời lẽ có sức công phá ghê gớm đến não bộ của người đàn bà đang yêu:
"Chị Linh, hôm nay trên sân tập chiếc váy trắng của chị ngắn quá... Em đứng phía sau mà chẳng thể nào tập trung nổi vào quả bóng. Cứ nghĩ đến cảnh làn nước ấm dội xuống cơ thể mịn màng của chị hôm ấy, em lại không chịu nổi. Chị có nhớ em không?"
Nhìn màn hình điện thoại, lòng Linh thắt lại, một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng. Bất giác, cô cảm thấy thèm muốn Sơn vô cùng. Nỗi nhớ không còn dừng lại ở cảm xúc, nó chuyển hóa thành sự khát khao thể xác mãnh liệt. Cô nhớ lại cảm giác cơ thể mình bị bao trọn bởi vòm ngực vạm vỡ, những cú nhấp đầy mạnh bạo, mang tính chiếm đoạt tột cùng của gã trai trẻ dưới vòi hoa sen.
Cô rùng mình khi hồi tưởng lại khoảnh khắc từng dòng tinh trùng nóng hổi, đậm đặc của Sơn đi sâu vào tận cùng cơ thể mình, đặc quánh và ấm áp. Linh khẽ cắn môi, bất giác mỉm cười một mình trong bóng tối “nếu không nhờ viên thuốc tránh thai khẩn cấp ngày hôm đó, có lẽ cô đã mang trong mình giọt máu của nhân tình mất rồi”. Sự nguy hiểm ấy không làm cô sợ hãi, ngược lại càng kích thích bản năng hoang dại trong cô trỗi dậy.
Ý thức được việc mình hơn Sơn sáu tuổi, trong khi gã nhân tình lại đang ở độ tuổi phong độ, đẹp trai và ngập tràn sức hút nam tính, Linh bắt đầu rơi vào tâm lý tự ti và sợ hãi. Cô sợ một ngày nào đó khi đi bên cạnh hắn, người ta sẽ nhận ra dấu vết của tuổi tác, sợ Sơn sẽ chán chê người đàn bà cũ kỹ để chạy theo những cô gái đôi mươi ngoài kia. Để níu giữ Sơn bằng mọi giá, Linh bắt đầu thay đổi. Trên sân Pickleball, những bộ đồ thể thao kín đáo trước đây được thay thế bằng những thiết kế cắt xẻ táo bạo, những chiếc váy ngắn đến bất ngờ, khoe trọn cặp đùi và bờ mông căng tròn. Linh thay thế những bộ đồ lót đơn điệu bộ ren thêu đỏ rực, đen huyền bí, hay những chiếc quần lót lọt khe, quần đùi ren xuyên thấu (boy short) đầy khêu gợi. Chúng ôm sát, hằn rõ lên bờ mông căng tròn của Linh, như một lời mời gọi thầm lặng sẵn sàng dâng hiến bất cứ lúc nào Sơn cần đến.
Dạo gần đây vì bọn trẻ ở nhà, Linh và Sơn không có nhiều không gian riêng tư. Họ chỉ có thể tranh thủ gặp nhau ở những quán cà phê khuất nẻo, ăn trưa chớp nhoáng tại những nhà hàng vắng vẻ vùng ngoại ô vì sợ chạm mặt người quen. Sự thiếu vắng những cuộc làm tình cuồng nhiệt khiến Linh bồn chồn, khao khát thể xác trong cô bị đẩy lên mức kịch khung, lúc nào cũng trong trạng thái "đói khát" hơi ấm của Sơn. Nhưng Linh đâu biết rằng, tất cả những sự xa cách, những cuộc hẹn nửa vời đó đều nằm trong bản kế hoạch tàn nhẫn và điêu luyện của Sơn. Là một kẻ đi săn đầy kinh nghiệm, Sơn thừa hiểu quy luật "lạt mềm buộc chặt". Hắn cố tình tạo ra, cố tình để Linh thèm khát đến điên dại, bởi hắn biết khi cơn khát nhục dục lên đến đỉnh điểm, người đàn bà ấy sẽ tự nguyện vứt bỏ chút tự trọng cuối cùng để phục tùng hắn một cách dâm đãng nhất.
Đối với đàn ông, đặc biệt là một gã lưu manh như Sơn, cảm giác chinh phục được một người phụ nữ đoan trang, học thức, biến cô ấy từ một người vợ mẫu mực thành một người tình cuồng nhiệt, sẵn sàng thay đổi mọi thói quen để chiều chuộng mình là một thứ chất kích thích tối thượng. Một buổi sáng cuối tuần khác lại trôi qua, sau cuộc hẹn cà phê ngắn ngủi, Sơn đưa Linh về và không quên đặt lên trán cô một nụ hôn tạm biệt ngọt ngào. Nhìn bóng xe của nhân tình hòa vào dòng người hối hả, Linh đứng thẫn thờ giữa sảnh chung cư, lòng vừa ngập tràn hạnh phúc vừa mơ hồ một nỗi sợ hãi vô hình. Câu hỏi đặt ra là: Rồi cuộc tình vụng trộm này sẽ đi về đâu? Khi bản năng đã hoàn toàn lấn át lý trí, khi cơ thể đã quen với sự dày vò hoang dại của gã trai trẻ, liệu Linh có còn đủ tỉnh táo để rút chân ra khỏi vũng lầy ái tình này, hay cô sẽ tiếp tục trượt dài, buông xuôi tất cả để rồi tự tay nhấn chìm hạnh phúc gia đình mình vào bóng tối sụp đổ?
Buổi sáng thứ Ba tại cơ quan của Linh trôi qua trong tiếng lạch cạch của bàn phím và nhịp sống văn phòng tẻ nhạt. Chiếc điện thoại đặt úp bên cạnh tập hồ sơ bỗng khẽ rung lên. Màn hình sáng lên dòng tên ẩn danh quen thuộc, kéo Linh ra khỏi đống giấy tờ khô khan:
Sơn: "Chị đẹp ơi, trưa nay có đói không? Cho em xin một lịch hẹn hò với người phụ nữ bận rộn nhất thành phố được không ạ?"
Linh bất giác mỉm cười, ngón tay nhanh nhẹn gõ lại, lòng ngập tràn một thứ cảm xúc:
Linh: "Hôm nay dẻo miệng thế? Trưa nay chị nhiều việc lắm đấy nhé. Định mời chị ăn món gì nào?"
Sơn: "Gần cơ quan chị mới mở quán cơm văn phòng. Em đặt bàn rồi, góc khuất lãng mạn bảo đảm không ai quấy rầy. Chị không đi là em dỗi, em nhịn đói thật đấy!"
Linh: "Thôi được rồi, chàng trai của chị. Đúng 11 giờ 30 nhé, nhưng chị sẽ đi taxi ra sau cho kín đáo."
Đúng hẹn, Sơn chạy xe máy ra quán trước để chủ động chọn một chiếc bàn nằm sâu sau bức bình phong gỗ, khuất khỏi tầm mắt của những người ra vào. Khoảng mười phút sau, Linh bước vào.
Hôm nay cô không diện những bộ đồ thể thao Pickleball cắt xẻ, mà khoác lên mình bộ trang phục công sở thanh lịch. Cô mặc một chiếc sơ mi trắng bằng chất liệu lụa mềm, những đường may xếp li điệu đà dọc ngực áo khéo léo. Phía dưới là chiếc váy bút chì màu đen ôm sát lấy vòng eo thon gọn và bờ mông căng tròn. Chiếc váy bó chặt theo từng nhịp bước chân uyển chuyển của Linh. Nếu ai đó nhìn kỹ từ phía sau dưới ánh đèn sảnh, có thể thấy viền của chiếc quần lót lọt khe ẩn hiện mờ ảo dưới lớp vải mỏng.
Sự xuất hiện của người đàn bà chín muồi, đoan trang nhưng lại toát ra vẻ khêu gợi thầm kín lập tức thu hút ánh nhìn của không ít gã đàn ông trong quán. Những ánh mắt thèm thuồng, dán chặt vào đường cong của Linh theo từng bước đi của cô. Ngồi trong góc tối, Sơn thu hết những cái nhìn đó vào tầm mắt. Trong lòng hắn dâng lên một sự tự hào, đắc chí tột độ. Hắn cười thầm đầy ngạo nghễ, bởi hắn biết người đàn bà đang là niềm ao ước, thèm khát của bao gã đàn ông lịch lãm ngoài kia, chỉ lát nữa thôi sẽ hoàn toàn quỳ gối chịu sự dày vò và phục tùng dưới thân xác hắn.
Linh nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện Sơn, khẽ vuốt lại mái tóc. Suất ăn được nhân viên mang ra nhanh chóng, đúng như lời Sơn nói, toàn là những món đang "làm mưa làm gió" giới trẻ: một đĩa gỏi gà măng cụt xanh giòn, chua ngọt đậm vị và một phần đậu hũ khói lửa nghi ngút hương thơm kèm theo hai ly trà thạch đào mát lạnh.
Linh gắp một miếng măng cụt nhỏ, chăm chú đặt vào bát của Sơn, ánh mắt dịu dàng: "Em ăn nhiều vào, dạo này chạy xe ngoài đường nắng nôi thấy gầy đi đấy."
Sơn vừa nhai vừa nhìn Linh bằng ánh mắt nửa đùa nửa thật, giọng điệu có phần ra lệnh nhưng đầy nuông chiều: "Gầy đâu mà gầy. Hôm nay ngoan thế, biết gắp thức ăn cho em cơ à? Ở cơ quan có thằng nào nhìn trộm chị như mấy lão ngoài kia không đấy?"
Linh khẽ đỏ mặt, cúi đầu xuống né tránh ánh nhìn rực lửa của nhân tình, giọng cô nhỏ nhẹ, cam chịu và nghe lời hơn hẳn trước đây: "Kìa Sơn... đừng nói lung tung. Chị chỉ biết có mỗi em thôi mà. Ở cơ quan chị chẳng để ý ai đâu."
Bữa trưa nhanh chóng kết thúc theo kế hoạch của Sơn, khi cái nắng gắt của buổi trưa bắt đầu đổ xuống mặt đường bốc hơi hầm hập. Sơn nhìn đồng hồ, rồi khẽ vươn tay qua bàn, nắm lấy những ngón tay mềm mại của Linh, ghé sát tai cô thì thầm bằng chất giọng trầm khàn, đầy ám thị: "Trời oi bức quá, giờ mà bắt chị về cơ quan nằm ngủ gục trên bàn làm việc thì em xót lắm. Hay là... để em đưa chị tìm chỗ nào có máy lạnh mát mẻ, yên tĩnh để nghỉ trưa nhé?."
Linh nghe đến đó, lồng ngực khẽ phập phồng, nhịp tim đập nhanh liên hồi. Ánh mắt cô chạm vào nụ cười ma mị của Sơn, cô hoàn toàn hiểu "chỗ mát mẻ" mà hắn nói là nơi nào. Chẳng một chút kháng cự, Linh khẽ cắn môi, gật đầu đồng ý một cách vô điều kiện.
Sơn nhanh chóng thanh toán tiền, hắn gửi lại chiếc xe máy tại bãi đỗ của quán ăn. Bước ra rìa đường, hắn vẫy một chiếc taxi đang trờ tới. Cả hai nhanh chóng bước lên băng ghế sau, chiếc xe lăn bánh, đưa họ mất hút vào một nhà nghỉ nhỏ nằm sâu trong con hẻm vắng vẻ. Cánh cửa gỗ của căn phòng nghỉ khép lại bằng một tiếng cạch khô khốc, cắt đứt hoàn toàn cái ồn ã, nóng bức của phố thị bên ngoài. Không gian bên trong tĩnh lặng, thoảng mùi khăn trải giường giặt ủi và hơi lạnh từ chiếc điều hòa cũ bắt đầu phả ra. Sơn không hề vội vã. Bản chất của một kẻ săn mồi lão luyện cho hắn sự kiên nhẫn bóp nghẹt con mồi. Hắn khẽ vỗ mông Linh một cái đầy chiếm hữu, đẩy cô ngồi xuống một góc giường nệm
"Chị ngồi đợi em một chút, bụi bặm ngoài đường cả sáng nay bết dính hết cả người rồi. Vào gột rửa tí cho mát mẻ, tí nữa ôm chị mới thích."
Linh ngoan ngoãn gật đầu, ngồi bó gối nhìn bóng lưng vạm vỡ của gã nhân tình trẻ khuất sau cánh cửa kính mờ của nhà vệ sinh. Tiếng nước xả ào ào vang lên. Sơn biết rõ, người đàn bà đoan trang này một khi đã chấp nhận bước chân vào đây thì việc cô hoàn toàn thuộc về hắn chỉ còn là vấn đề thời gian. Hắn cố tình tắm lâu một chút, để mặc cho sự hồi hộp và khao khát trong Linh có thời gian tự thiêu đốt chính cô.
Đây là lần đầu tiên trong đời Linh bước chân vào một căn phòng nhà nghỉ bình dân như thế này. Bản tính của một người phụ nữ tri thức khiến cô có chút bất an, tim đập thình thịch liên hồi trong lồng ngực. Cô nhìn quanh căn phòng nhỏ, bàn tay khẽ bấu chặt vào ga giường để kiềm chế sự run rẩy. Nhưng rồi, khi cánh cửa phòng tắm mở ra, Sơn bước ra với độc một chiếc khăn tắm quấn hờ ngang hông, những giọt nước chưa kịp lau khô còn đọng lại trên thớ cơ ngực săn chắc và bờ vai phong trần, mọi sự e ngại trong Linh bỗng chốc tan biến. Thay vào đó là một cảm giác an toàn.
Sơn tiến lại gần giường, ánh mắt rực lửa dán chặt vào chiếc sơ mi trắng và chiếc váy bút chì bó sát của Linh. Hắn cúi xuống, một tay luồn vào eo cô, kéo bật người cô dậy áp sát vào lồng ngực nóng hổi của mình. Không một lời báo trước, Sơn cúi đầu, ghì chặt lấy gáy Linh và đặt lên môi cô một nụ hôn sâu, thô bạo và đầy ngấu nghiến.
Linh không một chút ngần ngại, cô vòng hai tay qua cổ Sơn, rướn người đáp trả một cách điên cuồng. Cô đã chờ đợi khoảnh khắc này quá lâu, những ngày dài bị bỏ đói cả về tình cảm lẫn thể xác bên người chồng nguội lạnh giờ đây bùng nổ thành một ngọn lửa thiêu rụi lý trí. Hai chiếc lưỡi quấn chặt lấy nhau, trao đổi những dòng mật ngọt nồng nàn, tiếng thở dốc bắt đầu vang lên dồn dập trong không gian khép kín. Linh nhắm nghiền mắt, hoàn toàn buông xuôi bản thân, để mặc cho nụ hôn của Sơn dẫn dắt cô bước hẳn qua ranh giới của tội lỗi.
Chiếc khăn tắm của Sơn chợt rơi xuống nền nhà. Con cặc hừng hực sức nóng của gã trai trẻ cọ sát vào lớp vải mỏng trên người Linh khiến cô cảm thấy một luồng điện nóng rực chạy dọc sống lưng. Sự cuồng nhiệt và sinh lực tràn trề này rõ ràng là thứ lấn lướt, mãnh liệt hơn hẳn những đêm nhạt nhòa bên Long.
Sơn khẽ cười một nụ cười ma mị, đôi bàn tay thô ráp bắt đầu vuốt dọc bờ hông tròn trịa của cô. Hắn nhẹ nhàng vòng tay ra sau, kéo nhẹ khóa kéo của chiếc váy bút chì rồi từ từ tụt nó xuống, để lộ đôi chân trần trắng ngần. Sơn khựng lại một nhịp, ánh mắt dán chặt vào vùng mông của Linh. Thật sự kích thích khi người đàn bà đoan trang, tri thức hằng ngày của hắn lúc này lại đang diện một chiếc quần lọt khe ren đen đầy khêu gợi. Chiếc đũng quần nhỏ xíu không thể che lấp hết sự nở nang của vùng mu và bướm Linh đang rỉ ra những giọt nước nhờn ướt át của sự thèm khát. Hóa ra Linh vừa mới đi spa triệt lông, nhìn con bướm trơn nhẵn, gọn gàng ẩn hiện sau lớp ren mỏng. Tất cả những điều này là danh cho hắn, nghĩ đến đây Sơn kích thích vô cùng.
Hắn chậm rãi đỡ Linh nằm ngửa xuống nệm giường. Sơn cúi người, bắt đầu đi một đường hôn vuốt ve, chiếc lưỡi điêu luyện của hắn liếm 1 đường từng chút từng chút một từ chiếc cổ thon dài của cô trượt xuống xương quai xanh. Đến vòm ngực đầy đặn lấp ló sau những chiếc cúc áo sơ mi đã mở, hắn dừng lại thật lâu, vừa mút mát vừa dùng những ngón tay mân mê, sàng sẩy hai đầu cú đang săn cứng lại vì kích thích.
Linh cong người, tiếng rên rỉ vô thức bật ra khỏi bờ môi mọng khi Sơn tiếp tục kéo nụ hôn trượt dài xuống vùng bụng thon, đi qua rốn rồi dừng lại ngay tại vùng ngã ba. Hắn không cởi phăng chiến quần lót nhỏ xíu mà nhẹ nhàng kéo sang bên, hắn ghé sát gương mặt phong trần vào giữa hai đùi cô, dứt khoát dùng chiếc lưỡi ướt át liếm láp, mơn trớn một cách điệu nghệ, kết hợp cùng hai ngón tay day nhẹ lên hạt le đang sưng mọng, cứ thế quần qua quần lại. Cảm giác sung sướng tột đỉnh, tê dại bủa vây hoàn toàn tâm trí Linh, khiến cô nhắm nghiền mắt, hai tay bấu chặt vào ga giường và đầu hàng hoàn toàn trước vũ điệu nhục dục của gã nhân tình
Trong cơn vô thức đầy đê mê, Linh đưa bàn tay mềm mại nắm lấy con cặc cứng cáp của Sơn, nhè nhẹ vuốt ve dọc theo thân cặc hắn. Lần này, bản năng trỗi dậy khiến Linh bắt đầu chủ động hơn bao giờ hết. Cô từ từ chồm dậy, ghé sát bờ môi mọng rồi há miệng ôm trọn lấy con cặc của gã đàn ông miệng. Mùi hương nam tính nồng đượm, pha chút ngai ngái đặc trưng không những không làm cô e ngại mà ngược lại, càng khiến cô thêm say đắm và mê muội. Đối với một người phụ nữ luôn giữ kẽ và có phần bảo thủ như Linh, cô chưa từng chủ động làm điều này với Long, nhưng giờ đây trong cơn say tình mãnh liệt, cô hoàn toàn để mặc cho bản năng thể xác dẫn dắt.
Sơn có chút bất ngờ trước sự bộc phát đầy hoang dại của người tình. Hắn khẽ nhếch môi cười đắc chí, hiểu ý liền đứng thẳng người trên chiếc giường nệm. Linh ngoan ngoãn quỳ sụp xuống, đôi môi vẫn ngậm chặt cặc, không để cho con cặc của hắn tuột ra khỏi khoang miệng mình. Hình ảnh người đàn bà đoan trang, học thức đang quỳ gối phục tùng phản chiếu rõ mồn một trên tấm gương lớn treo bên tường, tạo nên một cảnh tượng kích thích tột độ. Cô say sưa mút mát, nhịp nhàng, thi thoảng lại dùng lưỡi liếm nhẹ vào đầu niệu đạo. Được một lúc, Sơn ra hiệu dừng lại bằng cách nhẹ nhàng luồn tay vào tóc, nâng gương mặt thanh tú của Linh lên. Linh ngước đôi mắt lim dim đầy tình ý nhìn người tình, cô hiểu ý và khẽ rút bờ môi ra, kéo theo một dòng chất nhầy ướt át chảy dài xuống cằm, xuống vú Linh. Thay vì dừng lại, Linh lại tham lam cúi xuống, há to miệng bứng nhẹ vào hai viên tinh hoàn nóng hổi của hắn. Cảm giác nhột nhột kèm theo sự ấm áp từ khoang miệng cô khiến Sơn thích thú run lên. Linh dùng chiếc lưỡi mềm mại đánh qua đánh lại nhẹ nhàng, mơn trớn hết từ bên này sang bên kia. Hắn chủ động dạng rộng hai chân để cô có thể tiến sâu hơn vào những góc khuất nhạy cảm nhất.
Linh chưa từng khám phá cơ thể Long một cách chi tiết và tận tụy đến như vậy. Nhưng lần này, dường như mọi kỹ năng khêu gợi nhất đều được đánh thức từ sâu trong máu thịt. Cô dùng đầu lưỡi liếm nhẹ vào vùng da dưới lỗ đít của Sơn, không một chút e dè hay ghê sợ. Những sợi lông tơ xung quanh vùng nhạy cảm ấy sớm muộn đã ướt đẫm nước bọt của Linh. Cô liên tục đưa lưỡi khám phá, quét sâu nhất có thể, như muốn dùng chính cơ thể mình để vệ sinh và xoa dịu nơi thầm kín nhất của người đàn ông mà cô đang tôn thờ như một ông hoàng.
Không thể chịu đựng thêm trước sự phục tùng quá đỗi khêu gợi của Linh, Sơn dứt khoát dừng lại và nằm thẳng ra giường. Ánh mắt hắn rực lửa, đầy vẻ ra lệnh: hôm nay hắn muốn cô phải là người chủ động. Hình ảnh người đàn bà đoan trang, đài các ngày đầu hắn gặp trên sân tập giờ đây hoàn toàn quỳ lụy dưới thân mình sắp sửa trở thành sự thật.
Linh hiểu ý người tình ngay lập tức. Trong cơn say mê không còn biết đến lý trí, cô nhẹ nhàng dùng những ngón tay thon thả nắm lấy con cặc của Sơn, căn chỉnh cho đúng vị trí rồi từ từ hạ bướm xuống. Cơ thể Linh mở rộng, ôm trọn lấy con cặc hừng hực sức nóng của gã trai trẻ vào sâu tận cùng. Cả hai đồng loạt thở hắt ra, gương mặt đờ đẫn đi trong vài giây vì sự khít khao và khoái cảm quá đỗi mạnh mẽ. Khi cảm giác căng tức ban đầu qua đi, một luồng điện tê dại chạy xẹt qua sống lưng Linh, kích thích cô bắt đầu cử động. Linh chống hai tay lên vòm ngực săn chắc của Sơn, bắt đầu nhấp những nhịp lên xuống đều đặn. Lúc này, Sơn chỉ việc ngửa cổ ra sau nệm, tận hưởng trọn vẹn cảm giác đê mê do chính người vợ đoan chính của Long đem lại. Hai bàn tay to bản, thô ráp của hắn đưa lên, tóm chặt lấy vòm ngực đầy đặn của Linh, không ngừng nhào nặn và bóp mạnh theo từng nhịp chuyển động đung đưa đầy mê hoặc của cô.
Được một lúc, đôi chân Linh bắt đầu mỏi nhừ vì chưa quen với việc chủ động dẫn dắt cuộc chơi. Nhận ra sự hụt hơi của người tình, Sơn khẽ cười nhạt. Hắn vươn người, kéo ghì đầu Linh xuống để trao cho cô một nụ hôn sâu, nồng nặc vị mồ hôi và hơi thở gấp gáp. Nhưng cuộc vui không thể dừng lại ở đó. Sơn lật ngược tình thế, ép chặt Linh xuống bờ ngực mình, hai tay đỡ nhẹ mông cô và bắt đầu thúc những cú mạnh mẽ, dồn dập vào cơ thể cô, kéo người đàn bà sa ngã chìm sâu vào một trận cuồng phong nhục dục không có lối thoát.
Linh gục đầu vào bờ ngực vững chãi của Sơn, từng hơi thở gấp gáp của hắn phả vào đỉnh đầu cô, hòa cùng những khoái cảm triền miên đang cào cấu mọi ngõ ngách da thịt. Sơn vẫn không hề giảm tốc độ, đôi bàn tay to bản thô ráp luồn xuống đỡ chặt lấy cặp mông tròn trịa của cô, dùng lực rướn người nhấp điên dại. Mỗi cú thúc sâu hoang dại của gã trai trẻ như một đòn giáng mạnh vào thành lũy lý trí cuối cùng của người đàn bà sa ngã.
Được một lúc, muốn thay đổi góc độ để gia tăng sự kích thích, Sơn vỗ mạnh vào mông Linh, ra hiệu cho cô nằm sấp xuống giường. Hắn quỳ phía sau, ngắm nhìn trọn vẹn bờ mông căng tròn, trắng ngần của người tình đang phơi bày trước mắt. Sơn vén chiếc quần lót sang bên, thong thả nhét con cặc vào bướm Linh, tận dụng cặp mông tròn trịa ấy để ép chặt lấy con cặc hắn.Ở tư thế này, Linh vô thức cong người lên đón nhận. Mỗi lần Sơn thúc mạnh vào tận cùng lại làm cơ thể cô căng cứng tột đỉnh. Linh không còn kiềm chế được nữa, những tiếng rên rỉ khẽ khàng, đứt quãng cứ thế bật ra khỏi bờ môi mọng: "Sơn... ưm... Sơn ơi... chậm lại một chút... chị chịu không nổi...". Tiếng rên rỉ nũng nịu của Linh càng làm bản năng thống trị của Sơn bùng nổ. Hắn thở dốc nồng nặc, buông những lời khẩu dâm trần trụi, đầy chiếm hữu bên tai cô: "Có thích không cưng? Nói đi, gọi em là chồng đi?"
Không khí trong căn phòng nhỏ trở nên đặc quánh và ướt át bởi mùi da thịt, mùi mồ hôi và tiếng va chạm dồn dập. Dâm thuỷ của Linh tuôn chảy, thấm ướt một góc ga giường cũ kỹ. Sức ép mãnh liệt cùng sự kích thích quá độ khiến Linh đạt đến giới hạn. Cơ thể cô bất giác giật mạnh từng đợt, chân tay co cứng lại, những ngón tay bấu chặt xuống tấm ga giường nhăn nhúm trong một cơn thăng hoa điên dại.
Nhận thấy con mồi đã hoàn toàn ngập chìm trong cơn mê mịt, Sơn lật ngửa Linh lại để quay về tư thế truyền thống. Lúc này, Linh hoàn toàn buông xuôi, cô quàng chặt hai tay ôm lấy cổ Sơn, kéo sát gã vào người mình, hai chân quắp chặt lấy thắt lưng hắn như muốn giữ chặt sự ấm áp này mãi mãi, không muốn hắn rút ra dù chỉ một giây. Sơn bị cái bướm nhắn nhụi, khít khao và cuồng nhiệt của người đàn bà làm cho tê dại, hắn gầm nhẹ một tiếng rồi bùng nổ, bắn trọn những dòng tinh trùng nóng hổi vào sâu tận cùng tử cung Linh. Hai cơ thể đẫm mồ hôi nằm áp sát, thở hổn hển trong không gian tĩnh lặng sau trận cuồng phong. Họ lại tìm đến nhau bằng một nụ hôn sâu dịu dàng, nồng đượm. Khi Sơn khẽ khàng rút ra, một dòng tinh trùng đặc quánh, kèm hỗn hợp từ cơ thể hai người nhè nhẹ rỉ ra, nhễu xuống mặt ga giường. Hắn nằm xuống cạnh Linh, dang cánh tay vạm vỡ ôm cô vào lòng. Linh khẽ xoay người, gối đầu lên tay gã tình nhân trẻ, áp sát gương mặt thanh tú vào vòm ngực còn phập phồng của hắn. Giọng cô run run, thì thầm đầy mê muội sau cơn khoái cảm đỉnh điểm: "Chị... yêu... em..."
Sơn mỉm cười đắc chí, siết chặt vòng tay ôm cô vào lòng, một cái ôm đầy tính toán của kẻ đã hoàn toàn thu phục được con mồi. Buổi chiều hôm đó, Linh trở lại cơ quan để tiếp tục buổi làm việc muộn. Bước đi của cô có phần chuẩn chững, cơ thể ê ẩm và bướm còn cảm giác căng tức từ cuộc hoan lạc dồn dập lúc trưa, nhưng trên gương mặt cô lại rạng ngời một thứ hạnh phúc ngập tràn, thứ hạnh phúc tội lỗi của một kẻ đang say tình.
Cuối ngày, Linh lái xe đi đón hai đứa trẻ sau giờ tan học. Nhìn các con cười đùa ở ghế sau, một thoáng giật mình tội lỗi lướt qua tâm trí người mẹ, nhưng rồi nó nhanh chóng bị khỏa lấp bởi dư vị đê mê của buổi trưa bên Sơn. Trên đường về nhà, Linh không quên ghé qua một hiệu thuốc tây quen thuộc ở góc phố, âm thầm mua một vỉ thuốc tránh thai, nuốt vội viên thuốc với ngụm nước lọc, chính thức chôn giấu bí mật hoang dại của ngày hôm nay vào góc tối của cuộc đời.
Sơn: "Chị đẹp ơi, hay là gửi mấy đứa nhỏ sang nhà ông bà ngoại một tuần đi, để tổ ấm của chị hoàn toàn thuộc về em. Một tuần thôi, em nhớ chị phát điên rồi...
Ban đầu, bản năng của một người mẹ làm Linh lưỡng lự, tay run run định gõ lời từ chối vì cảm giác tội lỗi bủa vây. Nhưng ngay sau đó, dòng tin nhắn hờn dỗi tiếp theo của Sơn xuất hiện: "Chị không chịu chứ gì? Hóa ra bấy lâu nay chỉ có mình em khao khát chị. Thôi, coi như em chưa nói gì." Sự thao túng tinh quái ấy đã lập tức bẻ gãy mọi rào cản đạo đức cuối cùng của Linh. Cô cuống cuồng nhắn lại đồng ý trong nỗi sợ hãi mất đi gã trai trẻ. Biết rõ bản tính hoang dã của Sơn vốn ghét sự vướng víu và chưa bao giờ thích sử dụng bao cao su khi ân ái, Linh đã âm thầm chuẩn bị sẵn một hộp thuốc tránh thai hằng ngày trong ngăn kéo tủ trang điểm. Cô chấp nhận uống thuốc đều đặn từ trước, đánh đổi sức khỏe của bản thân chỉ để nuông chiều sở thích của nhân tình và để chính mình được tận hưởng trọn vẹn sự cọ xát trần trụi, nóng bỏng nhất từ con cặc gân guốc của hắn. Sau khi đưa đám trẻ về ông bà ngoại, Linh đứng bên ban công, khẽ thở dài một tiếng dường như để trút bỏ lớp mặt nạ đoan trang hằng ngày. Cô biết, chuỗi ngày sắp tới sẽ là một vũng lầy đê mê mà cô tự nguyện dấn thân.
Ngay buổi tối hôm đó, Sơn bước vào căn hộ khang trang của Linh không còn với dáng vẻ của một vị khách đến nhà. Hắn tự tin, ngạo nghễ bước đi trong căn nhà của Long, thản nhiên cởi phăng chiếc áo phông để lộ khuôn ngực vạm vỡ, rám nắng đầy sinh lực. Trong suốt một tuần biệt lập ấy, không gian vốn dĩ là tổ ấm gia đình của Linh bỗng chốc biến thành một thiên đường nhục dục hoang dại, nơi hai cơ thể quấn lấy nhau mọi lúc, mọi nơi trong những tư thế táo bạo và nóng bỏng nhất.
Trên chiếc sofa bằng nỉ màu xám ở phòng khách, nơi mà trước đây Linh cuộc tròn trong lòng Long ngồi xem tivi cùng các con, Sơn thô bạo đẩy cô nằm ngửa ra, hai chân Linh bị kéo rộng và gác hẳn lên thành sofa cao. Hắn đứng quỳ dưới sàn, ép sát cơ thể hộ pháp của mình vào và thực hiện những cú thúc trực diện, mạnh bạo từ trên xuống. Sự gân guốc từ con cặc và sinh lực của gã trai không hề có lớp màng cao su ngăn cách khiến Linh hoàn toàn choáng váng. Cả cơ thể cô cấu chặt vào đệm ghế, rung lên bần bật theo từng nhịp chuyển động dồn dập, những tiếng rên rỉ da diết bắt đầu tràn ngập khắp phòng khách.
Từ phòng khách, cuộc hoan lạc kéo dài diện rộng ra khắp căn nhà. Ngay cả nơi gian bếp ấm cúng, khi Linh đang đứng chuẩn bị bữa tối với chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh, Sơn cũng có thể lẳng lặng tiến lại từ phía sau thô bạo kéo thốc tà váy lên ngang hông, ép chặt phần bụng thon thả của cô vào bệ đá bếp, bắt cô phải khom lưng và ưỡn vòng mông ra sau. Một bàn tay to bản, thô ráp của gã trai bóp mạnh, vỗ đen đét vào bờ mông căng tròn, để lại những vệt đỏ lằn trên da thịt, trong khi tay kia dứt khoát với lên siết chặt như muốn vò nát cặp vú của Linh, con cặc cương cứng hừng hực sức nóng của mình đâm lút vào sâu tận vào cơ thể cô. Sự tiếp xúc trực tiếp, nóng bỏng khiến Linh ôm chặt lấy thành bếp, những ngón tay bấu chặt vào thớt gỗ, vừa run rẩy vừa đón nhận những cấp nhấp dồn dập, tiếng da thịt va chạm chan chát hòa cùng tiếng thở dốc nồng nặc mùi nam tính. Hắn ghé sát tai cô, gầm nhẹ: "Thích không cưng? Chồng em ở nhà có bao giờ trần trụi và làm em sướng thế này được không?" Linh chỉ biết nghẹn ngào, buông những tiếng rên rỉ đứt quãng: "Ưm... Sơn... sâu quá... chị sướng lắm... mạnh nữa đi..."



