Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Kể Chuyện Sài Gòn Hoa Lệ p3 và kết

Lượt xem: 3418

Bài viết đã tự động đóng
Bài viết này đã được đóng lại do không còn hoạt động nào mới trong 820 ngày.
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

CTABO90

Sắp Làm Checker
12/1/22
60
117
66
đồng nai
VND
0
Tín dụng
419
Không khí Sài gòn cuối năm trở nên se se lạnh, Noel sắp đến nên ngoài đường từng dòng xe như vội vã hơn để trở về nhà . Tôi hay có thói quen ngồi một mình lặng lẽ ngắm nhìn đường phố về đêm, không còn cảnh xô bồ, bon chen với cuộc sống cơm áo gạo tiền nơi thành phố đất chật người đông. Từ đâu có 1 bàn tay khẽ chạm vào vai tôi, ngoảnh mặt nhìn lại thì ra bé Hoàng Yến, trong nét mặt em có vẻ như muốn nói điều gì đó.
- Sao ? Cô gái, có điều gì muốn nói à ?
- Dạ anh, chắc có lẽ hôm nay là hôm cuối em làm ở đây ạ.
- Sao nghỉ vậy em, có nhỏ nào trong nhà hang ăn hiếp e à?
- Dạ không phải đâu a, chị của em về quê “lóng chầy “đó . Nhỏ Hoàng Oanh nhí nhảnh chen vào.
- Oh chúc mừng em nhé, anh chúc em gái được hạnh phúc .
- Dạ em cảm ơn anh nhiều, trong thời gian làm với anh em có tích lũy được chút vốn em dự định về quê mở một cái quán nhậu nhỏ nhỏ, rồi vợ chồng em bảo ban nhau cùng làm ạ.
- Ý tưởng được đó, 1 lần nữa chúc mừng bà chủ nhỏ nhé.
Cô em gái của Hoàng Yến nheo mắt tinh nghịch tôi rồi pha trò.
- Còn anh bao giờ mới chịu lấy vợ đây, nhiều em quá không biết chọn ai đúng không?
- Ai mà đồn ác nhơn quá vậy trời, thân anh còn lo chưa xong lấy đâu ra ai thương, tối ngủ một mình buồn thiu nè gái ơi.
Những câu bông đùa với các em đào thì diễn ra hàng ngày như cơm bữa nên tôi thường không mấy bận tâm. Đang tính dắt xe ra về thì nghe tiếng gọi của Hoàng Oanh.
- A ơi, chở e dạo một vòng Sài Gòn được không? Em không muốn về phòng đâu, có vợ chồng anh chị 2 ở nhà ,em cứ như là kỳ đà cản mũi á.
- Leo lên xe đi, muốn đi đâu nào? Đi ăn khuya nha?
- Dạ a đưa em đi đâu cũng được.
Tôi chở Oanh ra Hồ Con Rùa dạo quanh 1 lúc rồi vòng về chợ Tân Định làm 2 tô Hủ Tíu Tàu. Ăn xong tôi chẳng biết phải đi đâu nữa, cứ chạy xe như vô định, phần muốn về phòng để ngủ vì cũng đã khuya nhưng còn 1 cục nợ ngồi đằng sau chưa biết sử lý như thế nào đây. Từ đằng sau Oanh choàng tay lên ôm tôi thật chặt.
- Lạnh quá anh ơi, tối nay anh cho em ngủ ké phòng a một bữa nghen?
Mở cửa phòng trọ chưa kịp đóng lại thì Oanh đã ghì tôi xuống hôn ngấu nghiến, tôi hôn đáp trả, hai chiếc lưỡi quyện lấy nhau, áo quần trên người em lần lượt được tôi trút bỏ vứt qua 1 bên không thương tiếc. Oanh đẹp quá, cái đẹp của người con gái đang độ xuân thì với làn da trắng mịn không tì vết, cặp ngực căng mộng tràn đầy nhựa sống trên thân hình mình dây. Tôi hôn nhẹ nhàng từ cổ qua dái tai, rồi trườn xuống ngã 3 nút chụt 1 cái, rà lưỡi 1 vòng ngã 3 sung sướng tôi đưa lưỡi đâm sâu vào cửa mình của Oanh, em oàng mình rên khẽ. Không vội vàng tôi rà lưỡi liếm ngược lên trên 2 quả đào của Oanh, nước từ đâu rỉ ra càng lúc càng nhiều như khe suối. Không chịu thua Oanh bật dậy ngậm lấy thằng nhỏ của tôi nút lấy nút để, nhịp nhàng ra vô rồi bất chợt e ngậm thằng nhỏ của tôi vào sâu hơn nữa, tôi cố kìm nén để không để phải làm em thất vọng, vội đẩy Oanh ra tôi vác 1 chân em lên vai, từ từ đưa thằng nhỏ vào mê cung lạc lối . Tiếng da thịt va vào nhau bành bạch, mồ hơi tung ra như tắm, Oanh rên như hét hai tay bấu vào cổ siết chặt, không còn kìm chế được nữa tôi rung mình cho hết vào trong Oanh….đê mê…rồi cả 2 ôm nhau chìm vào giấc ngủ.
Những ngày sau đó thật hạnh phúc, tôi với Oanh cứ quấn lấy nhau như đôi sam không rời .
- Dạ má gọi con có gì không ạ ? Hã ? Sao….
Oanh òa khóc nức nở vội vàng chụp lấy giỏ xách lao ngay ra cửa, tôi chạy theo với lấy tay níu em lại.
- Có chuyện gì vậy em?
- Chị 2 mất rồi anh ơi …nghẹn ngào trong tiếng nấc Oanh kể tiếp
- Chị 2 chạy xe máy về quê, vừa qua ngã 3 Trung Lương , đang chạy thì lách ổ gà lạc tay lái ngã xuống, xe tải từ đâu trờ tới…
Tôi gọi điện sắp xếp công việc xong thì đưa Oanh về quê, đường về miền Tây hôm nay sao buồn đến tê tái lòng người. Căn nhà mái Thái khang trang nằm khuất sau những rặng dừa, trời mưa lất phất buồn như muốn tiếc thương cho người con gái xấu số. Người mẹ già cứ thẩn thờ đi quanh quẩng bên cỗ quan tài khóc nghẹn…
- Con ơi…yến ơi…má không cần nhà cửa này đâu, má không cần gì hết….má cần con sống lại với má thôi…sống với má có rau ăn rau…có cháo ăn cháo..con ơi.. Yến ơi..
18 tuổi, 2 chị em Yến Oanh rời quê nghèo An Giang để theo chân người chị họ lên Sài Gòn làm việc mong có được cơ hội làm giàu. Yến chán ngấy cái việc quanh năm úp mặt ngoài đồng rồi. Với cái tuổi thơ ngây còn bao mơ mộng Yến Oanh nhận ngay 1 gáo nước lạnh khi biết mình phải làm tiếp viên cho 1 quán Karaoke trá hình nằm trên đường Bùi Đình Túy, Bình Thạnh. Cắn răng chịu đựng, lỡ đâm lao rồi phải theo lao, Yến phải thực hiện được ước mơ là kiếm thật nhiều tiền xây cho ba má 1 căn nhà để ba má có chỗ che nắng che mưa. Nay ước mơ ấy đã được thực hiện khi căn nhà mái Thái khang trang đang hiện diện ở đó nhưng Yến không còn nữa. Nếu không có chiếc xe tải quái ác đó trờ tới …cán lên thân thể nhỏ nhắn của em thì hôm nay em đã là 1 cô dâu mới. Người chồng tương lai của Oanh cứ ôm lấy di ảnh ngồi trong góc như người không hồn.
Là đàn ông tôi không cho người khác thấy mình khóc nhưng sao hôm nay khóe mắt tôi cay cay.
Thương cho thân phận người con gái, thương em ra đi khi tuổi đời vẫn còn xanh.
SÀI GÒN cho tôi nhiều cơ hội nhưng cũng lấy lại trong tôi nhiều nước mắt .
HOA cho người giàu và LỆ cho người nghèo.

PS : Đây là một trong những kỷ niệm buồn nhất của tôi trong những năm mưu sinh ở Sài Gòn, hơn 10 năm có lẽ nhưng tôi không thể nào quên, hôm nay tôi viết ra câu chuyện này không nhằm mục đích gì hơn ngoài việc chia sẽ câu chuyện của mình, để các bạn 1 phần nào có thể thấy được góc khuất của thân phận người con gái làm cái nghề buôn hương bán phấn này. Cảm ơn các bạn Admin Rphang đã duyệt bài , cảm ơn các bạn đã xem bài của tôi.
 

Lư khách5555

Bắt Đầu Check Gái
17/10/23
178
341
55
26
Tphcm
VND
0
Tín dụng
1,666
Không khí Sài gòn cuối năm trở nên se se lạnh, Noel sắp đến nên ngoài đường từng dòng xe như vội vã hơn để trở về nhà . Tôi hay có thói quen ngồi một mình lặng lẽ ngắm nhìn đường phố về đêm, không còn cảnh xô bồ, bon chen với cuộc sống cơm áo gạo tiền nơi thành phố đất chật người đông. Từ đâu có 1 bàn tay khẽ chạm vào vai tôi, ngoảnh mặt nhìn lại thì ra bé Hoàng Yến, trong nét mặt em có vẻ như muốn nói điều gì đó.
- Sao ? Cô gái, có điều gì muốn nói à ?
- Dạ anh, chắc có lẽ hôm nay là hôm cuối em làm ở đây ạ.
- Sao nghỉ vậy em, có nhỏ nào trong nhà hang ăn hiếp e à?
- Dạ không phải đâu a, chị của em về quê “lóng chầy “đó . Nhỏ Hoàng Oanh nhí nhảnh chen vào.
- Oh chúc mừng em nhé, anh chúc em gái được hạnh phúc .
- Dạ em cảm ơn anh nhiều, trong thời gian làm với anh em có tích lũy được chút vốn em dự định về quê mở một cái quán nhậu nhỏ nhỏ, rồi vợ chồng em bảo ban nhau cùng làm ạ.
- Ý tưởng được đó, 1 lần nữa chúc mừng bà chủ nhỏ nhé.
Cô em gái của Hoàng Yến nheo mắt tinh nghịch tôi rồi pha trò.
- Còn anh bao giờ mới chịu lấy vợ đây, nhiều em quá không biết chọn ai đúng không?
- Ai mà đồn ác nhơn quá vậy trời, thân anh còn lo chưa xong lấy đâu ra ai thương, tối ngủ một mình buồn thiu nè gái ơi.
Những câu bông đùa với các em đào thì diễn ra hàng ngày như cơm bữa nên tôi thường không mấy bận tâm. Đang tính dắt xe ra về thì nghe tiếng gọi của Hoàng Oanh.
- A ơi, chở e dạo một vòng Sài Gòn được không? Em không muốn về phòng đâu, có vợ chồng anh chị 2 ở nhà ,em cứ như là kỳ đà cản mũi á.
- Leo lên xe đi, muốn đi đâu nào? Đi ăn khuya nha?
- Dạ a đưa em đi đâu cũng được.
Tôi chở Oanh ra Hồ Con Rùa dạo quanh 1 lúc rồi vòng về chợ Tân Định làm 2 tô Hủ Tíu Tàu. Ăn xong tôi chẳng biết phải đi đâu nữa, cứ chạy xe như vô định, phần muốn về phòng để ngủ vì cũng đã khuya nhưng còn 1 cục nợ ngồi đằng sau chưa biết sử lý như thế nào đây. Từ đằng sau Oanh choàng tay lên ôm tôi thật chặt.
- Lạnh quá anh ơi, tối nay anh cho em ngủ ké phòng a một bữa nghen?
Mở cửa phòng trọ chưa kịp đóng lại thì Oanh đã ghì tôi xuống hôn ngấu nghiến, tôi hôn đáp trả, hai chiếc lưỡi quyện lấy nhau, áo quần trên người em lần lượt được tôi trút bỏ vứt qua 1 bên không thương tiếc. Oanh đẹp quá, cái đẹp của người con gái đang độ xuân thì với làn da trắng mịn không tì vết, cặp ngực căng mộng tràn đầy nhựa sống trên thân hình mình dây. Tôi hôn nhẹ nhàng từ cổ qua dái tai, rồi trườn xuống ngã 3 nút chụt 1 cái, rà lưỡi 1 vòng ngã 3 sung sướng tôi đưa lưỡi đâm sâu vào cửa mình của Oanh, em oàng mình rên khẽ. Không vội vàng tôi rà lưỡi liếm ngược lên trên 2 quả đào của Oanh, nước từ đâu rỉ ra càng lúc càng nhiều như khe suối. Không chịu thua Oanh bật dậy ngậm lấy thằng nhỏ của tôi nút lấy nút để, nhịp nhàng ra vô rồi bất chợt e ngậm thằng nhỏ của tôi vào sâu hơn nữa, tôi cố kìm nén để không để phải làm em thất vọng, vội đẩy Oanh ra tôi vác 1 chân em lên vai, từ từ đưa thằng nhỏ vào mê cung lạc lối . Tiếng da thịt va vào nhau bành bạch, mồ hơi tung ra như tắm, Oanh rên như hét hai tay bấu vào cổ siết chặt, không còn kìm chế được nữa tôi rung mình cho hết vào trong Oanh….đê mê…rồi cả 2 ôm nhau chìm vào giấc ngủ.
Những ngày sau đó thật hạnh phúc, tôi với Oanh cứ quấn lấy nhau như đôi sam không rời .
- Dạ má gọi con có gì không ạ ? Hã ? Sao….
Oanh òa khóc nức nở vội vàng chụp lấy giỏ xách lao ngay ra cửa, tôi chạy theo với lấy tay níu em lại.
- Có chuyện gì vậy em?
- Chị 2 mất rồi anh ơi …nghẹn ngào trong tiếng nấc Oanh kể tiếp
- Chị 2 chạy xe máy về quê, vừa qua ngã 3 Trung Lương , đang chạy thì lách ổ gà lạc tay lái ngã xuống, xe tải từ đâu trờ tới…
Tôi gọi điện sắp xếp công việc xong thì đưa Oanh về quê, đường về miền Tây hôm nay sao buồn đến tê tái lòng người. Căn nhà mái Thái khang trang nằm khuất sau những rặng dừa, trời mưa lất phất buồn như muốn tiếc thương cho người con gái xấu số. Người mẹ già cứ thẩn thờ đi quanh quẩng bên cỗ quan tài khóc nghẹn…
- Con ơi…yến ơi…má không cần nhà cửa này đâu, má không cần gì hết….má cần con sống lại với má thôi…sống với má có rau ăn rau…có cháo ăn cháo..con ơi.. Yến ơi..
18 tuổi, 2 chị em Yến Oanh rời quê nghèo An Giang để theo chân người chị họ lên Sài Gòn làm việc mong có được cơ hội làm giàu. Yến chán ngấy cái việc quanh năm úp mặt ngoài đồng rồi. Với cái tuổi thơ ngây còn bao mơ mộng Yến Oanh nhận ngay 1 gáo nước lạnh khi biết mình phải làm tiếp viên cho 1 quán Karaoke trá hình nằm trên đường Bùi Đình Túy, Bình Thạnh. Cắn răng chịu đựng, lỡ đâm lao rồi phải theo lao, Yến phải thực hiện được ước mơ là kiếm thật nhiều tiền xây cho ba má 1 căn nhà để ba má có chỗ che nắng che mưa. Nay ước mơ ấy đã được thực hiện khi căn nhà mái Thái khang trang đang hiện diện ở đó nhưng Yến không còn nữa. Nếu không có chiếc xe tải quái ác đó trờ tới …cán lên thân thể nhỏ nhắn của em thì hôm nay em đã là 1 cô dâu mới. Người chồng tương lai của Oanh cứ ôm lấy di ảnh ngồi trong góc như người không hồn.
Là đàn ông tôi không cho người khác thấy mình khóc nhưng sao hôm nay khóe mắt tôi cay cay.
Thương cho thân phận người con gái, thương em ra đi khi tuổi đời vẫn còn xanh.
SÀI GÒN cho tôi nhiều cơ hội nhưng cũng lấy lại trong tôi nhiều nước mắt .
HOA cho người giàu và LỆ cho người nghèo.

PS : Đây là một trong những kỷ niệm buồn nhất của tôi trong những năm mưu sinh ở Sài Gòn, hơn 10 năm có lẽ nhưng tôi không thể nào quên, hôm nay tôi viết ra câu chuyện này không nhằm mục đích gì hơn ngoài việc chia sẽ câu chuyện của mình, để các bạn 1 phần nào có thể thấy được góc khuất của thân phận người con gái làm cái nghề buôn hương bán phấn này. Cảm ơn các bạn Admin Rphang đã duyệt bài , cảm ơn các bạn đã xem bài của tôi.
Đù t k giỏi văn, nhưng đọc tus của ml mài thì hay phết 😍, like cho tỉnh thần kể chuyện, và nếu còn ở sg thì có lẽ vẫn còn nhiều vô số kể để viết đến lúc về già á pro,sg là thế, hoa cho ng giàu và lệ cho kẻ yếu, t sanh ở sg nhưng k có khiếu viết chuyện như mài chứ k là mỗi ngày t viết 1 chuyện ui🤣🤣🤣
 
  • Like
Reactions: CTABO90

CTABO90

Sắp Làm Checker
12/1/22
60
117
66
đồng nai
VND
0
Tín dụng
419
Đù t k giỏi văn, nhưng đọc tus của ml mài thì hay phết 😍, like cho tỉnh thần kể chuyện, và nếu còn ở sg thì có lẽ vẫn còn nhiều vô số kể để viết đến lúc về già á pro,sg là thế, hoa cho ng giàu và lệ cho kẻ yếu, t sanh ở sg nhưng k có khiếu viết chuyện như mài chứ k là mỗi ngày t viết 1 chuyện ui🤣🤣🤣
không hẳn là vậy đâu bạn, sài gòn đổi thay từng ngày nên có lẻ câu chuyện của mình sẽ kg hợp thời ở hiện tại đâu, những tình tiết trong câu chuyện trên xảy ra cách đây cũng hơn 13 năm rồi, chỉ là 1 chút hoài niệm thôi
 
  • Like
Reactions: Lư khách5555

Deleted member 280131

Tập Tành Ăn Chơi
9/11/21
25
64
36
VND
0
Tín dụng
361
Ông anh cũng giống t, t từng làm phục vụ nhà hàng ở D5 Bình Thạnh. Làm tiếp thực món cho phòng Vip ms thấy nhiều người lớn tuổi mà mất dạy khủng khiếp.
 
  • Like
Reactions: CTABO90

Mars

Bắt Đầu Check Gái
2/5/19
155
120
55
39
Sài Gòn
VND
0
Tín dụng
615
Cuộc sống vô thường thật. Có lẽ tao cũng sắp già nên cái suy nghĩ thời cuộc lắng xuống. Ráng sống chậm để nhắm nháp tí hương vị!
 
  • Like
Reactions: CTABO90

CTABO90

Sắp Làm Checker
12/1/22
60
117
66
đồng nai
VND
0
Tín dụng
419
Cuộc sống vô thường thật. Có lẽ tao cũng sắp già nên cái suy nghĩ thời cuộc lắng xuống. Ráng sống chậm để nhắm nháp tí hương vị!
người ta hay nói câu
Đừng nghe cave kể chuyện
Đừng nghe nghiện trình bày
mình nghĩ không hẳn là đúng đâu, cuộc sống có người này người kia mà, tùy vào góc nhìn của từng người nữa, nhiều khi nhìn thấy vậy như câu chuyện đầu sau không phải vậy, mình viết câu chuyện này mục đích để các ae thấy được 1 góc nhìn khác
 
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan