Thủy ơi ! mai e đi làm sớm tí nhé, 12h lên quán chuẩn bị tiếp cho a ông khách quen.
- Dạ anh.
Dặn dò bé Thủy xong thì cũng là lúc nhà hàng đóng cửa. Nhìn lên tường đồng hồ đã điểm 1h khuya, chóng đứng, nghiêng máy, hì hụp đạp máy con vespa cà tàng tới cái thứ tư nó mới chụi nổ, mồ hôi nhễ nhại ướt hết cái áo sơ mi đang mặc trên người, buộc miệng chửi thầm " bà mẹ nó ! sao mình lại mê chi cái con xe cũ kỉ tính tình ương bướng mà có cái tội còn hay hờn này kia chứ ", trên đường về phòng trọ tôi ghé ngang ngã 4 xóm gà ăn vội tô hủ tíu gõ, cuộc sống bon chen nơi đất khách quê người làm cho tôi thèm cái cảm giác được ngồi ăn cơm cùng với gia đình. Về đến phòng trọ tôi đánh 1 giấc tới trưa, đang say giấc thì chợt có tiếng điện thoại vang inh ỏi, đầu dây bên kia là thằng sơn phục vụ của nhà hàng gọi báo ông Duy đã tới. Tôi ậm ừ 1 cái rồi tính nướng thêm xíu nữa nhưng thằng sơn nó cứ réo qua điện thoại, buộc lòng tôi phải dậy tắm rửa rồi đến nhà hàng.
- Ổng đang trên phòng đợi a kìa !
- Con Thủy đến chưa, hôm quan tao dặn đi làm sớm rồi mà giờ này không thấy bóng dáng đâu vậy?
- Dạ e đến rồi nè a. Thủy bước xuống từ sau lưng ông xe ôm.
Cái giọng miền Tây của con nhỏ làm tôi muốn nhũn cả người, gì đâu mà ngọt ngào quá vậy trời . Hôm nay e mặc 1 cái đầm maxi dài đến ống khuyển chân, nước da trắng hồng với dáng người mình dây dong dỏng cao, cặp vú đung đưa như muốn mời gọi ,e vội bước lên tầng trên thay áo 2 mảnh để tiếp ông Duy.
Nói qua về lão Duy này một chút, trong những lần tiếp chuyện thì được biết lão là sĩ quan quân đội mang hàm cấp tá đã về hưu, nay mở công ty chuyên về giết mổ chế biến gia cầm. Tuần nào lão cũng đến ít nhất 1 lần, mỗi lần đến tôi phải chọn trước cho lão 1 bé và không gặp bé nào 2 lần. 5 thì 10 họa gặp đc 1 bé nào xuất sắc lão sẽ yêu cầu tôi điều bé đến tận nơi cho lão vào 1 ngày khác. Nửa thùng Ken ướp lạnh, 1 dĩa trái cây, hết...lần nào lão tới cũng mang theo mồi, khi thì súng đạn Ngựa đã sơ chế tẩm ướp sẵn chỉ cần cho lên chảo nóng đảo vài cái là có thể dùng ngay, có khi lại là súng đạn Đà điểu đã ướp sả ớt tôi chỉ cần thêm tí ngũ vị hương, nêm nếm đâu đó thì cho sữa đặc vào nữa là ok .
- Bố Duy đợi con lâu không?
- Bố mới đến, mày cho bé vào luôn đi.
- Dạ ok bố.
Bé Thủy gõ cửa bước vào, cúi đầu chào lão rồi tiến ngay đến ngồi kế bên. Cầm cái khăn lạnh lau nhanh từ trên xuống dưới, Thủy không quên vuốt nhẹ thằng nhỏ của lão 1 cái rồi nhẹ nhàng.
- Bố đi đường xa có mệt không?
- Bây giờ thì chưa, xíu nữa mới mệt ! Lão cười hô hố lên làm bé Thủy cũng cười theo vì lão nói trúng ý.
Sau khi làm hết 2 lon tôi biết ý mà lui ra để lão chuẩn bị vào việc.
- Thôi con trả lại không gian cho bố với em tâm sự, Thủy phục vụ bố Duy cho tốt nhé.
- Ok cảm ơn thằng con trai, phần này của con.
Tay lão dúi cho tôi 2 tờ 200k tiền tips
- Dạ con xin.
Tôi đứng lên, bước nhanh ra cửa với tay tắt cái đèn típ, vặn công tắc cái đèn ngủ lên, những âm thanh quen thuộc lại vang lên, tiếng sột soạt của quần áo, tiếng rên khẽ của Thủy vang lên mỗi lúc càng lớn dần, tiếng da thịt chạm nhau phành phạch phành phạch đều đặn sau từng cú nhấp hết lực của lão già ngoài 60. Sức khỏe lão tốt thật như thanh niên mới lớn trông độ tuổi ăn tuổi chịch.
-A a á a á ….bố ơi….á a a …bố ơi con sướng…..con sướng…..nhanh …lên bố …nhanh lên …em sướng quá ...a a … a ơi…ra với con luôn…nè …a a .á …bố…
Bằng hết sức bình sinh lão Duy dập càng lúc càng nhanh, những cú nhấp từ đằng sau đóng tới làm cho căn phòng càng ầm ĩ.
-Ối dồi ôi….hừm…ối dồi ôi….bố ra rồi….bố rồi e oi…..
Sau khi tiếng hổn hển của ông Duy ngừng hẳn thì cửa phòng mở ra, Thủy mang cái BCS vừa xài xong đem đi vứt vào bồn cầu, xả nước. Tôi vào lại phòng rót tiếp lon bia khi nãy còn uống dỡ mời lão.
- Dô bố, em này ok không bố.
-Mày tuyển đâu mấy e ngon thế, bố trụ không được 10 phút với con bé, mệt người nhưng đầu óc bố còn lâng lâng đây này .
-Dạ bố vui là ok rồi.
Tôi gọi thằng Sơn lên ghi bill cho lão Duy đâu đó rồi chào lão để qua tiếp khách những phòng khác.
Đôi khi mấy ae trong ngành ngồi nhậu với nhau hay nói đùa rằng không biết sau này khi hết làm ngành rồi liệu mình có lấy lại được cảm giác khi gần gũi với đàn bà không ta.
Có khi nào chuyển qua chơi bê đê luôn không chứ thật sự cảm giác rùng mình khi chịch gái không còn nhạy như trước nữa rồi, có khi phải tháo BCS vứt qua 1 bên vì hì hụp mãi cả tiếng không phụt đc.
Đúng là kẻ ăn không hết còn người lần không ra .
- Dạ anh.
Dặn dò bé Thủy xong thì cũng là lúc nhà hàng đóng cửa. Nhìn lên tường đồng hồ đã điểm 1h khuya, chóng đứng, nghiêng máy, hì hụp đạp máy con vespa cà tàng tới cái thứ tư nó mới chụi nổ, mồ hôi nhễ nhại ướt hết cái áo sơ mi đang mặc trên người, buộc miệng chửi thầm " bà mẹ nó ! sao mình lại mê chi cái con xe cũ kỉ tính tình ương bướng mà có cái tội còn hay hờn này kia chứ ", trên đường về phòng trọ tôi ghé ngang ngã 4 xóm gà ăn vội tô hủ tíu gõ, cuộc sống bon chen nơi đất khách quê người làm cho tôi thèm cái cảm giác được ngồi ăn cơm cùng với gia đình. Về đến phòng trọ tôi đánh 1 giấc tới trưa, đang say giấc thì chợt có tiếng điện thoại vang inh ỏi, đầu dây bên kia là thằng sơn phục vụ của nhà hàng gọi báo ông Duy đã tới. Tôi ậm ừ 1 cái rồi tính nướng thêm xíu nữa nhưng thằng sơn nó cứ réo qua điện thoại, buộc lòng tôi phải dậy tắm rửa rồi đến nhà hàng.
- Ổng đang trên phòng đợi a kìa !
- Con Thủy đến chưa, hôm quan tao dặn đi làm sớm rồi mà giờ này không thấy bóng dáng đâu vậy?
- Dạ e đến rồi nè a. Thủy bước xuống từ sau lưng ông xe ôm.
Cái giọng miền Tây của con nhỏ làm tôi muốn nhũn cả người, gì đâu mà ngọt ngào quá vậy trời . Hôm nay e mặc 1 cái đầm maxi dài đến ống khuyển chân, nước da trắng hồng với dáng người mình dây dong dỏng cao, cặp vú đung đưa như muốn mời gọi ,e vội bước lên tầng trên thay áo 2 mảnh để tiếp ông Duy.
Nói qua về lão Duy này một chút, trong những lần tiếp chuyện thì được biết lão là sĩ quan quân đội mang hàm cấp tá đã về hưu, nay mở công ty chuyên về giết mổ chế biến gia cầm. Tuần nào lão cũng đến ít nhất 1 lần, mỗi lần đến tôi phải chọn trước cho lão 1 bé và không gặp bé nào 2 lần. 5 thì 10 họa gặp đc 1 bé nào xuất sắc lão sẽ yêu cầu tôi điều bé đến tận nơi cho lão vào 1 ngày khác. Nửa thùng Ken ướp lạnh, 1 dĩa trái cây, hết...lần nào lão tới cũng mang theo mồi, khi thì súng đạn Ngựa đã sơ chế tẩm ướp sẵn chỉ cần cho lên chảo nóng đảo vài cái là có thể dùng ngay, có khi lại là súng đạn Đà điểu đã ướp sả ớt tôi chỉ cần thêm tí ngũ vị hương, nêm nếm đâu đó thì cho sữa đặc vào nữa là ok .
- Bố Duy đợi con lâu không?
- Bố mới đến, mày cho bé vào luôn đi.
- Dạ ok bố.
Bé Thủy gõ cửa bước vào, cúi đầu chào lão rồi tiến ngay đến ngồi kế bên. Cầm cái khăn lạnh lau nhanh từ trên xuống dưới, Thủy không quên vuốt nhẹ thằng nhỏ của lão 1 cái rồi nhẹ nhàng.
- Bố đi đường xa có mệt không?
- Bây giờ thì chưa, xíu nữa mới mệt ! Lão cười hô hố lên làm bé Thủy cũng cười theo vì lão nói trúng ý.
Sau khi làm hết 2 lon tôi biết ý mà lui ra để lão chuẩn bị vào việc.
- Thôi con trả lại không gian cho bố với em tâm sự, Thủy phục vụ bố Duy cho tốt nhé.
- Ok cảm ơn thằng con trai, phần này của con.
Tay lão dúi cho tôi 2 tờ 200k tiền tips
- Dạ con xin.
Tôi đứng lên, bước nhanh ra cửa với tay tắt cái đèn típ, vặn công tắc cái đèn ngủ lên, những âm thanh quen thuộc lại vang lên, tiếng sột soạt của quần áo, tiếng rên khẽ của Thủy vang lên mỗi lúc càng lớn dần, tiếng da thịt chạm nhau phành phạch phành phạch đều đặn sau từng cú nhấp hết lực của lão già ngoài 60. Sức khỏe lão tốt thật như thanh niên mới lớn trông độ tuổi ăn tuổi chịch.
-A a á a á ….bố ơi….á a a …bố ơi con sướng…..con sướng…..nhanh …lên bố …nhanh lên …em sướng quá ...a a … a ơi…ra với con luôn…nè …a a .á …bố…
Bằng hết sức bình sinh lão Duy dập càng lúc càng nhanh, những cú nhấp từ đằng sau đóng tới làm cho căn phòng càng ầm ĩ.
-Ối dồi ôi….hừm…ối dồi ôi….bố ra rồi….bố rồi e oi…..
Sau khi tiếng hổn hển của ông Duy ngừng hẳn thì cửa phòng mở ra, Thủy mang cái BCS vừa xài xong đem đi vứt vào bồn cầu, xả nước. Tôi vào lại phòng rót tiếp lon bia khi nãy còn uống dỡ mời lão.
- Dô bố, em này ok không bố.
-Mày tuyển đâu mấy e ngon thế, bố trụ không được 10 phút với con bé, mệt người nhưng đầu óc bố còn lâng lâng đây này .
-Dạ bố vui là ok rồi.
Tôi gọi thằng Sơn lên ghi bill cho lão Duy đâu đó rồi chào lão để qua tiếp khách những phòng khác.
Đôi khi mấy ae trong ngành ngồi nhậu với nhau hay nói đùa rằng không biết sau này khi hết làm ngành rồi liệu mình có lấy lại được cảm giác khi gần gũi với đàn bà không ta.
Có khi nào chuyển qua chơi bê đê luôn không chứ thật sự cảm giác rùng mình khi chịch gái không còn nhạy như trước nữa rồi, có khi phải tháo BCS vứt qua 1 bên vì hì hụp mãi cả tiếng không phụt đc.
Đúng là kẻ ăn không hết còn người lần không ra .




