Ba nó vẫn kiên nhẫn đi theo nó để chờ nghe câu trả lời của nó.Từ ngày ba nó về đến khi ba nó sắp đi.Nó chưa hề gọi 1 tiếng ba.Mỗi lần ba nó đến gần,nó lại ra xa.Mỗi lần ba nó nói chuyện,hỏi chuyện nó lại im lặng.
*****
Ba,ba cho con đi với nha!Vừa nói nó vừa liếc nhìn 3 nó rồi với tay lấy quần áo nhét vào túi xách.Ba nó chờ nó đi ngủ hay chạy đi chơi thì lấy đồ đạt nó ra xếp thành ngay ngắn lên cái tủ để đồ.Buổi trưa sau khi chơi buôn bán chán chê rồi,nó đi rửa tay,chạy vào bồn lấy quần áo đi tắm,nó thấy 1 chồng quần áo xếp vào xách ba nó sáng nay được xếp ngay ngắn k phải trong giỏ xách mà là trên chiếc tủ gỗ.Nó chạy ra ngoài
-Ba....ba....tiếng kêu nó thất thanh.
Ba nó từ ngoài vườn đi vào
Có chuyện gì mà con là hét lên vậy bông?
-Sao ba lấy đồ của con bỏ lại ra ngoài?hay ba không đi nữa?
Ba nó không nói 1 lời nào,cố ta tránh câu hỏi của nó.Con lấy đồ đi tắm,rồi vào ăn cơm,lát ba đưa về nội chơi!
Nó vẫn không quên nhắc:ba hứa nếu có đi sẽ cho con đi cùng đó!
Chiều hôm đó ba nó đưa nó về nội chơi,đang líu tít chạy sau lưng ba nó,bỗng nó nhớ điều gì đó.Nó chạy lên phía trước mặt ba nó,kéo quạt áo:Ba khi nào thì chúng ta đi vậy?
Ba nó nhìn vào đôi mắt tròn xoe đang nhìn mình 1 cách ngây thơ với câu hỏi nghe mà thắt ruột thắt gan người cha sắp xa đứa con bé bỏng thân yêu.Ông ta vội quay đi,nhìn về phía xa,rồi trong nghẹn ngào,ba nó lau vội nước mắt,rồi cúi xuống nói với nó:con có muốn ba cõng con không nè?
Có ạ,nó rất vui vì được ba cõng từ đây đến nhà nội.Khi yên vị trên lưng ba,nó không quên nhắc đi nhắc lại về chuyến đi sắp tới...tội nghiệp con bé,nó sợ ba nó không cho nó theo nên mới vậy.Trên lưng ba nó,nó ngủ đi lúc nào không hay
Sáng hôm sau,khi thức dậy,bước xuống giường.Chiếc giường tre bị lõng cái chân bên trái nghe kẹt kẹt.Nó dụi dụi mắt,chân thấp chân cao đi ra khỏi mùng.Nó vươn vai ngáp 1 cái rõ to.Rồi như sực nhớ điều gì,nó vội vàng quay lại giường,giở cái mùng lên không thấy ba nó đâu,nó chạy vào buồng xem,cái vỏ xách của ba nó cũng không còn chỗ cũ.Nó hớt ha hớt chạy,va mặt vào cánh cửa buồng.Nó Á lên một tiếng thật to,rồi khóc nức nở chạy đi tìm ba nó khắp nhà,khắp vườn.BA...Ba ơi....Ba ơi!tiếng nó đứt quãng,rời rạt, nghe mà đau hết tâm can.
Ở ngoài sau vườn đi vào,tiếng bà nội làm nó giật mình
ông à,ba đi vài hôm sẽ về.Con nín đi,lại nội xem trán con sao mà u một cục như quả trứng gà vậy?
Nội ơi,ba bỏ con rồi phải không ạ?Tại sao ba đi mà không dẫn con theo?nội ơi con muốn đi với ba,ba ơi!
HẾT PHẦN 1
*****
Ba,ba cho con đi với nha!Vừa nói nó vừa liếc nhìn 3 nó rồi với tay lấy quần áo nhét vào túi xách.Ba nó chờ nó đi ngủ hay chạy đi chơi thì lấy đồ đạt nó ra xếp thành ngay ngắn lên cái tủ để đồ.Buổi trưa sau khi chơi buôn bán chán chê rồi,nó đi rửa tay,chạy vào bồn lấy quần áo đi tắm,nó thấy 1 chồng quần áo xếp vào xách ba nó sáng nay được xếp ngay ngắn k phải trong giỏ xách mà là trên chiếc tủ gỗ.Nó chạy ra ngoài
-Ba....ba....tiếng kêu nó thất thanh.
Ba nó từ ngoài vườn đi vào
Có chuyện gì mà con là hét lên vậy bông?
-Sao ba lấy đồ của con bỏ lại ra ngoài?hay ba không đi nữa?
Ba nó không nói 1 lời nào,cố ta tránh câu hỏi của nó.Con lấy đồ đi tắm,rồi vào ăn cơm,lát ba đưa về nội chơi!
Nó vẫn không quên nhắc:ba hứa nếu có đi sẽ cho con đi cùng đó!
Chiều hôm đó ba nó đưa nó về nội chơi,đang líu tít chạy sau lưng ba nó,bỗng nó nhớ điều gì đó.Nó chạy lên phía trước mặt ba nó,kéo quạt áo:Ba khi nào thì chúng ta đi vậy?
Ba nó nhìn vào đôi mắt tròn xoe đang nhìn mình 1 cách ngây thơ với câu hỏi nghe mà thắt ruột thắt gan người cha sắp xa đứa con bé bỏng thân yêu.Ông ta vội quay đi,nhìn về phía xa,rồi trong nghẹn ngào,ba nó lau vội nước mắt,rồi cúi xuống nói với nó:con có muốn ba cõng con không nè?
Có ạ,nó rất vui vì được ba cõng từ đây đến nhà nội.Khi yên vị trên lưng ba,nó không quên nhắc đi nhắc lại về chuyến đi sắp tới...tội nghiệp con bé,nó sợ ba nó không cho nó theo nên mới vậy.Trên lưng ba nó,nó ngủ đi lúc nào không hay
Sáng hôm sau,khi thức dậy,bước xuống giường.Chiếc giường tre bị lõng cái chân bên trái nghe kẹt kẹt.Nó dụi dụi mắt,chân thấp chân cao đi ra khỏi mùng.Nó vươn vai ngáp 1 cái rõ to.Rồi như sực nhớ điều gì,nó vội vàng quay lại giường,giở cái mùng lên không thấy ba nó đâu,nó chạy vào buồng xem,cái vỏ xách của ba nó cũng không còn chỗ cũ.Nó hớt ha hớt chạy,va mặt vào cánh cửa buồng.Nó Á lên một tiếng thật to,rồi khóc nức nở chạy đi tìm ba nó khắp nhà,khắp vườn.BA...Ba ơi....Ba ơi!tiếng nó đứt quãng,rời rạt, nghe mà đau hết tâm can.
Ở ngoài sau vườn đi vào,tiếng bà nội làm nó giật mình
ông à,ba đi vài hôm sẽ về.Con nín đi,lại nội xem trán con sao mà u một cục như quả trứng gà vậy?Nội ơi,ba bỏ con rồi phải không ạ?Tại sao ba đi mà không dẫn con theo?nội ơi con muốn đi với ba,ba ơi!
HẾT PHẦN 1





