Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Nhật Ký Kể Chuyện NƯỚC MẮT NGƯỜI CHA(phần cuối)

Lượt xem: 2349

Bài viết đã tự động đóng
Bài viết này đã được đóng lại do không còn hoạt động nào mới trong 2518 ngày.
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Deleted member 17756

Sắp Làm Checker
15/7/19
625
933
61
Hcm
VND
0
Tín dụng
1,659
e9438el.jpg

Con nín đi,rồi nội dẫn con ra đằng sau đám mía,bẽ cho con vài cây ăn
-Rồi nội dẫn con qua chỗ ba phải k ạ?
-Ừ,vài bữa nữa
-Nội hứa phải k nội?
-Ừ!
Tiếng con bé trong veo như nắng mùa hạ,lọt thõm vào không gian như có chút gì chưa sót,ngậm ngùi
Ba nó đi làm ăn xa,bỏ lại nó lại với ông bà nội để tiện bề chăm sóc.Nó mới 5 tuổi còn quá nhỏ để xa vòng tay cha mẹ.Ba mẹ nó khá đông con,tới 3 đứa.Nó thì ở với ông bà,còn 2 đứa em nó thì ở với mẹ nó.Nó k hề biết ba mẹ nó đã ly thân 2 năm nay.Ba nó cũng đứt từng khúc ruột mới đành xa lìa nó,ba mẹ nào lại muốn lìa xa con cái.
Mỗi ngày nó đều chạy ra ngoài ngõ để chờ,hết ngồi chơi dồm chừng,rồi lại đứng lên dồm chừng.Tâm trí nó rối bởi,Đôi lúc nó nức nỡ khóc ôm sồm lên làm bà nội phải dỗ dành,hứa hẹn đủ điều với nó.
Một ngày hai ngày,một tuần hai tuần,rồi 1 thời gian sau,nó vẫn k thấy ba nó về đón,dần dần nó cũng quên đi,ít hỏi hơn,ít khóc hơn nhưng bù lại nó theo bà nội mọi lúc mọi nơi.Bất cứ lúc nào nó cũng có mặt bên bà nội,nó k thể xa rời.
Thấm thoát 2 năm trôi qua,cũng đến tuổi nó đi học.Lúc này,nó mới thật sự xa nội để đến trường.Đi học rất vui,có nhiều bạn bè nên nó rất thích.Đôi lúc bạn bè nó hỏi về ba mẹ nó,nó chỉ cắm mặt xuống đất,di di mấy đầu ngón chân rồi trả lời cộc lốc “tao không biết!”
Mùa hè năm ấy ba nó về.Đang chơi trong xóm với mấy đứa bạn,có 1 người đàn ông đến bên nó gọi”BÔNG CON”.Nó ngạc nhiên tròn xoe mắt cứ thế đứng trân trân ra chẳng nói lời nào.Ba nó bước tới gần,nó lùi ra phía sau.Ba nó rưng rưng đôi mắt,đưa bàn tay ra định kéo nó vào lòng,thì nó vụt chạy như bay về nhà
-Nội ơi,Nội!
-Chuyện gì vậy bông!bà nội đang nằm trên võng nghe tiếng nó kêu nên đứng dậy đi ra hè
-Nội ơi!có ai đó gọi con là con
-Ai là ai
-Một ông nào đó ạ!
Nó vừa dứt câu thì từ ngoài ngõ,ba nó cũng đi vào
-Dạ thưa má,con mới về
Bà nội nó cũng ngạc nhiên khi thấy ba nó
-Ủh,thằng 2 mới về à,con về sao k báo trước,mẹ tưởng tết con mới về chứ
Dạ,đang dịp hè con về thưa với mẹ,cho con được dẫn bé Bông lên Sài gòn ở chơi với con
-Nghe đến đây nét bà nội trông có vẻ k vui
Ư,bây tính sao thì tính.Bây cũng mệt rồi,vào nhà cất vỏ sách,đi rửa rồi vào nhà nghĩ ngơi.Đợi lát ba bây về rồi cùng ăn cơm
Ba đi thăm ruộng hả má?
Ừ,đi lúc nãy
Dạ,vậy con xin phép má.
Nói rồi ba nó đi tới chỗ con bông đang đứng ôm cây cột trên đầu hè đang nhìn nhất cử nhất động của bà nội và ba nó.
-Bông lại đây với ba nè,ba là ba của con nè Bông!
-Nó vẫn đứng ôm cây cột,chẳng nói chẳng rằng gì.Nó chạy lại bên bà nội,ngồi vào lòng và nắm thật chặt vạt áo của bà.
Ba nó biết chẳng thể làm lay chuyển nó ngay tức thời nên lặng lẽ đi ra giếng rửa gáy chân tay,mặt mũi rồi vào nhà nằm trên chiếc võng.vì phải đi 1 thời gian khá xa nên ba nó thiếp đi trong mệt mõi.
Buổi tối cả nhà quây quần bên mâm cơm,ông bà nội nó liên tục hỏi thăm ba nó,họ cười nói rất vui vẻ.riêng chỉ có nó ngồi ăn và cúi gằm mặt xuống chén cơm chẳng ngước lên lấy 1 lần và nó cũng chẳng gấp lấy 1 miếng đồ ăn.Ba nó thấy nó ăn cơm không nên gắp lấy 1 miếng thịt gà cho nó.Nó cứ để ba nó bỏ miếng thịt gà vào,cứ tưởng nó sẽ ăn,ai ngờ nó bỏ chén cơm xuống và nói là “con no rồi”.Nó đứng dậy đi uống nước và chui vào mùng.Cả nhà ai nấy điều hiểu nó giận dỗi nên chẳng ai nói gì.
Ba nó cũng về được 1 tuần.ngày mai ba nó đi.Hôm nay nó đi ra ngoài đê,ba nó đi phía sau.
Bông,ba muốn nói chuyện với con 1 lát được k?
Trả lời ba nó chỉ có tiếng những cơn gió thổi vào đám lúa nghe xào xạc.
-Ngày mai ba đi về nhà mình rồi,con cùng đi với ba nha BÔNG?
Ba nó vẫn kiên nhẫn đi theo sau để chờ câu trả lời của nó.Từ ngày ba nó về đến khi ba nó sắp đi,nó chưa hề gọi 1 tiếng Ba.Mỗi lần ba nó đến gần,nó lại ra xa.Mỗi khi ba nó nói chuyện,hỏi chuyện nó lại giữ im lặng.
Ba nó chắc cũng hiểu nỗi đau khổ trong tâm can của nó nên ông rất dịu dàng,chờ đợi dù chỉ là tiếng thở lướt qua của nó thôi.
Rồi như chẳng còn phải giữ được sự im lặng đó nữa,nó đã nói với ba nói những lời nói như cứa nát tim ông.
-Con nhớ cách đâu cũng lâu lắm rồi,con từng năn nĩ ba dẫn con theo.Lúc đó ba đã k dẫn con theo.Ba đã trốn đi,k để cho con bất cứ kỷ vật gì.k một lời xin lỗi.Và giờ đây ba về và muốn con theo ba.Ba có thể đưa 2 em của con đi,tụi nó rất thích điều này nhưng con thì không.
Ba nó nghẹn ngào,nước mắt chảy từ 2 gò má xuống càm
Nó vẫn k quay lại,nó xoay lưng về phía ba nó,tay chắp sau lưng như bà cụ non sành đời,hiểu đời,hiểu chuyện của người lớn.Cái vẻ trầm tư suốt những ngày qua của nó, đã làm ba nó hiểu ra rằng, k phải trẻ con nào cũng có thể dụ dỗ bằng kẹo bánh vật chất.Ba nó đã hứa hẹn đủ điều là đi theo ba vào đó,ba sẽ mua thật nhiều đồ đẹp cho nó,mua quà bánh và dẫn đi chơi thật nhiều nơi.Ba nó đã sai khi bỏ nó đi như 1 kẻ hèn nhát,và giờ đây trong lòng nó đã có 1 vết thương lớn mà mãi mãi k thể xoá được.Nó k thể gần ba nó,nó k thể chạy lại ôm ba nó như lúc nó chỉ là 1 con bé con 5 tuổi.Nó gần ông bà nội đủ lâu trong nhận thức,và giờ nó biết nó đang cần ai,nó quý mến ai,yêu thương ai nhiều hơn.
-Con sẽ k đi cũng ba sao Bông?ba về đây là để đưa con đi,nếu ba ép buộc con làm đều này thì sao hả con?
-Vậy thì ba sẽ k nhận được bất cứ điều gì từ con!
Một câu trả lời làm ba nó lặng đi.Trong lòng ông chắc đang đau khổ dữ lắm.Tại vì hoàn cảnh mà ông đã bỏ lại đứa con gái đầy nhạy cảm này,đã gây một tổn thương rất lớn vào tâm hồn con bé,đến nỗi nó ôm vết thương đó lớn cùng năm tháng.Và giờ đây,ông đã chẳng thể đến gần con bé được
Buổi sáng hôm sau,khi cả nhà ăn sáng xong.Ba nó thứ chuyện ông bà nó rồi hối hả đi cho kịp giờ.Ba nó hỏi nó lại một lần nữa về chuyến đi.Nhưng nó đã trả lời rất chắc chắn
Con sẽ đi cùng ba chứ Bông?
Con nghĩ ba nên đi sớm cho kịp giờ,con sẽ k đi theo ba đâu.
Từ đó,ba nó chẳng nói gì nữa
Ba nó sau khi chào ông bà xong,xách giỏ lên rồi ra đầu ngỏ.Nó đi theo ra đến ngỏ.Ba nó bất giác quay lại ôm nó vào lòng khóc nức nỡ.Nó đứng im,lần này nó k đẩy ba nó ra.Nó với tay vỗ vào lưng ba nó như an ủi
-Ba đi giữ sức khỏe nha!
-Ba sẽ về thăm con,con gái!
Ba nó đứng dậy,quay lưng đi trên con đường làng ngoằn nghèo,bóng dáng ba nó dần khuất xa và mất hút.Nó vẫn đứng lặng im 1 hồi lâu.Rồi nó quay đi,đôi măt nó long lanh,môi mấp máy”BA ƠI....BA ƠI....ĐỪNG BỎ CON”
 

Báo đen

Checker Chuyên Nghiệp
2/7/19
5,183
7,976
240
39
Hcm
VND
0
Tín dụng
8,234
Hom nay mới rảnh nằm tren giường đoc bài của mầy mỏi mắt quá like manh
 

minz92

Checker Tập Sự
7/6/19
741
792
83
33
ho chi minh
VND
66,000
Tín dụng
2,899
Xem ảnh/clip 40871
Con nín đi,rồi nội dẫn con ra đằng sau đám mía,bẽ cho con vài cây ăn
-Rồi nội dẫn con qua chỗ ba phải k ạ?
-Ừ,vài bữa nữa
-Nội hứa phải k nội?
-Ừ!
Tiếng con bé trong veo như nắng mùa hạ,lọt thõm vào không gian như có chút gì chưa sót,ngậm ngùi
Ba nó đi làm ăn xa,bỏ lại nó lại với ông bà nội để tiện bề chăm sóc.Nó mới 5 tuổi còn quá nhỏ để xa vòng tay cha mẹ.Ba mẹ nó khá đông con,tới 3 đứa.Nó thì ở với ông bà,còn 2 đứa em nó thì ở với mẹ nó.Nó k hề biết ba mẹ nó đã ly thân 2 năm nay.Ba nó cũng đứt từng khúc ruột mới đành xa lìa nó,ba mẹ nào lại muốn lìa xa con cái.
Mỗi ngày nó đều chạy ra ngoài ngõ để chờ,hết ngồi chơi dồm chừng,rồi lại đứng lên dồm chừng.Tâm trí nó rối bởi,Đôi lúc nó nức nỡ khóc ôm sồm lên làm bà nội phải dỗ dành,hứa hẹn đủ điều với nó.
Một ngày hai ngày,một tuần hai tuần,rồi 1 thời gian sau,nó vẫn k thấy ba nó về đón,dần dần nó cũng quên đi,ít hỏi hơn,ít khóc hơn nhưng bù lại nó theo bà nội mọi lúc mọi nơi.Bất cứ lúc nào nó cũng có mặt bên bà nội,nó k thể xa rời.
Thấm thoát 2 năm trôi qua,cũng đến tuổi nó đi học.Lúc này,nó mới thật sự xa nội để đến trường.Đi học rất vui,có nhiều bạn bè nên nó rất thích.Đôi lúc bạn bè nó hỏi về ba mẹ nó,nó chỉ cắm mặt xuống đất,di di mấy đầu ngón chân rồi trả lời cộc lốc “tao không biết!”
Mùa hè năm ấy ba nó về.Đang chơi trong xóm với mấy đứa bạn,có 1 người đàn ông đến bên nó gọi”BÔNG CON”.Nó ngạc nhiên tròn xoe mắt cứ thế đứng trân trân ra chẳng nói lời nào.Ba nó bước tới gần,nó lùi ra phía sau.Ba nó rưng rưng đôi mắt,đưa bàn tay ra định kéo nó vào lòng,thì nó vụt chạy như bay về nhà
-Nội ơi,Nội!
-Chuyện gì vậy bông!bà nội đang nằm trên võng nghe tiếng nó kêu nên đứng dậy đi ra hè
-Nội ơi!có ai đó gọi con là con
-Ai là ai
-Một ông nào đó ạ!
Nó vừa dứt câu thì từ ngoài ngõ,ba nó cũng đi vào
-Dạ thưa má,con mới về
Bà nội nó cũng ngạc nhiên khi thấy ba nó
-Ủh,thằng 2 mới về à,con về sao k báo trước,mẹ tưởng tết con mới về chứ
Dạ,đang dịp hè con về thưa với mẹ,cho con được dẫn bé Bông lên Sài gòn ở chơi với con
-Nghe đến đây nét bà nội trông có vẻ k vui
Ư,bây tính sao thì tính.Bây cũng mệt rồi,vào nhà cất vỏ sách,đi rửa rồi vào nhà nghĩ ngơi.Đợi lát ba bây về rồi cùng ăn cơm
Ba đi thăm ruộng hả má?
Ừ,đi lúc nãy
Dạ,vậy con xin phép má.
Nói rồi ba nó đi tới chỗ con bông đang đứng ôm cây cột trên đầu hè đang nhìn nhất cử nhất động của bà nội và ba nó.
-Bông lại đây với ba nè,ba là ba của con nè Bông!
-Nó vẫn đứng ôm cây cột,chẳng nói chẳng rằng gì.Nó chạy lại bên bà nội,ngồi vào lòng và nắm thật chặt vạt áo của bà.
Ba nó biết chẳng thể làm lay chuyển nó ngay tức thời nên lặng lẽ đi ra giếng rửa gáy chân tay,mặt mũi rồi vào nhà nằm trên chiếc võng.vì phải đi 1 thời gian khá xa nên ba nó thiếp đi trong mệt mõi.
Buổi tối cả nhà quây quần bên mâm cơm,ông bà nội nó liên tục hỏi thăm ba nó,họ cười nói rất vui vẻ.riêng chỉ có nó ngồi ăn và cúi gằm mặt xuống chén cơm chẳng ngước lên lấy 1 lần và nó cũng chẳng gấp lấy 1 miếng đồ ăn.Ba nó thấy nó ăn cơm không nên gắp lấy 1 miếng thịt gà cho nó.Nó cứ để ba nó bỏ miếng thịt gà vào,cứ tưởng nó sẽ ăn,ai ngờ nó bỏ chén cơm xuống và nói là “con no rồi”.Nó đứng dậy đi uống nước và chui vào mùng.Cả nhà ai nấy điều hiểu nó giận dỗi nên chẳng ai nói gì.
Ba nó cũng về được 1 tuần.ngày mai ba nó đi.Hôm nay nó đi ra ngoài đê,ba nó đi phía sau.
Bông,ba muốn nói chuyện với con 1 lát được k?
Trả lời ba nó chỉ có tiếng những cơn gió thổi vào đám lúa nghe xào xạc.
-Ngày mai ba đi về nhà mình rồi,con cùng đi với ba nha BÔNG?
Ba nó vẫn kiên nhẫn đi theo sau để chờ câu trả lời của nó.Từ ngày ba nó về đến khi ba nó sắp đi,nó chưa hề gọi 1 tiếng Ba.Mỗi lần ba nó đến gần,nó lại ra xa.Mỗi khi ba nó nói chuyện,hỏi chuyện nó lại giữ im lặng.
Ba nó chắc cũng hiểu nỗi đau khổ trong tâm can của nó nên ông rất dịu dàng,chờ đợi dù chỉ là tiếng thở lướt qua của nó thôi.
Rồi như chẳng còn phải giữ được sự im lặng đó nữa,nó đã nói với ba nói những lời nói như cứa nát tim ông.
-Con nhớ cách đâu cũng lâu lắm rồi,con từng năn nĩ ba dẫn con theo.Lúc đó ba đã k dẫn con theo.Ba đã trốn đi,k để cho con bất cứ kỷ vật gì.k một lời xin lỗi.Và giờ đây ba về và muốn con theo ba.Ba có thể đưa 2 em của con đi,tụi nó rất thích điều này nhưng con thì không.
Ba nó nghẹn ngào,nước mắt chảy từ 2 gò má xuống càm
Nó vẫn k quay lại,nó xoay lưng về phía ba nó,tay chắp sau lưng như bà cụ non sành đời,hiểu đời,hiểu chuyện của người lớn.Cái vẻ trầm tư suốt những ngày qua của nó, đã làm ba nó hiểu ra rằng, k phải trẻ con nào cũng có thể dụ dỗ bằng kẹo bánh vật chất.Ba nó đã hứa hẹn đủ điều là đi theo ba vào đó,ba sẽ mua thật nhiều đồ đẹp cho nó,mua quà bánh và dẫn đi chơi thật nhiều nơi.Ba nó đã sai khi bỏ nó đi như 1 kẻ hèn nhát,và giờ đây trong lòng nó đã có 1 vết thương lớn mà mãi mãi k thể xoá được.Nó k thể gần ba nó,nó k thể chạy lại ôm ba nó như lúc nó chỉ là 1 con bé con 5 tuổi.Nó gần ông bà nội đủ lâu trong nhận thức,và giờ nó biết nó đang cần ai,nó quý mến ai,yêu thương ai nhiều hơn.
-Con sẽ k đi cũng ba sao Bông?ba về đây là để đưa con đi,nếu ba ép buộc con làm đều này thì sao hả con?
-Vậy thì ba sẽ k nhận được bất cứ điều gì từ con!
Một câu trả lời làm ba nó lặng đi.Trong lòng ông chắc đang đau khổ dữ lắm.Tại vì hoàn cảnh mà ông đã bỏ lại đứa con gái đầy nhạy cảm này,đã gây một tổn thương rất lớn vào tâm hồn con bé,đến nỗi nó ôm vết thương đó lớn cùng năm tháng.Và giờ đây,ông đã chẳng thể đến gần con bé được
Buổi sáng hôm sau,khi cả nhà ăn sáng xong.Ba nó thứ chuyện ông bà nó rồi hối hả đi cho kịp giờ.Ba nó hỏi nó lại một lần nữa về chuyến đi.Nhưng nó đã trả lời rất chắc chắn
Con sẽ đi cùng ba chứ Bông?
Con nghĩ ba nên đi sớm cho kịp giờ,con sẽ k đi theo ba đâu.
Từ đó,ba nó chẳng nói gì nữa
Ba nó sau khi chào ông bà xong,xách giỏ lên rồi ra đầu ngỏ.Nó đi theo ra đến ngỏ.Ba nó bất giác quay lại ôm nó vào lòng khóc nức nỡ.Nó đứng im,lần này nó k đẩy ba nó ra.Nó với tay vỗ vào lưng ba nó như an ủi
-Ba đi giữ sức khỏe nha!
-Ba sẽ về thăm con,con gái!
Ba nó đứng dậy,quay lưng đi trên con đường làng ngoằn nghèo,bóng dáng ba nó dần khuất xa và mất hút.Nó vẫn đứng lặng im 1 hồi lâu.Rồi nó quay đi,đôi măt nó long lanh,môi mấp máy”BA ƠI....BA ƠI....ĐỪNG BỎ CON”
like cho bác
 
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan