Lượt xem: 131904
Kết quả thì bác cũng đoán ra rồi. Nếu k thì chị V đã được xếp cuối cùng trong list truyện của tui. HìChà, thế là say bye bye chị Vy sao, hơi buồn nhỉ.
Mới thì ham cho gái lớn hơn chơi vài tháng là chán ahKết quả thì bác cũng đoán ra rồi. Nếu k thì chị V đã được xếp cuối cùng trong list truyện của tui. Hì
Bạn bao nhiêu tuổi rồi?! Nếu đủ lớn thì sẽ thấy ở thế giới này chuyện gì cũng có thể xảy ra. Tui thì chưa biết cảm giác bị bồ phản bội, nhưng chắc đau lắm. Tui trải qua việc mẹ mất khi còn mẹ còn trẻ, chắc đau hơn việc bạn nhỉ, rồi tui cũng vượt qua được thôi. Chả có việc gì khó cả. Thế gian này đầy người tốt cho bạn chọn.Không biết cảm giác khi biết được thằng bồ và con bạn thân phản bội là cảm giác như thế nào nhỉ???
Không có bác ơi. Số đt tui đã xoá hết rồi, info cũng vậy. Mà hình như Tr cưới lâu rồi ấy, xl k giúp bác đc nhé. À, tr k phải ở đà nẵng. HìCó e rau đà nẵng nào ko chia sẻ cho em bạn
Mình cũng mười mấy e rồi . Nhiều khi ngồi nhớ lại cũng vuiKhông có bác ơi. Số đt tui đã xoá hết rồi, info cũng vậy. Mà hình như Tr cưới lâu rồi ấy, xl k giúp bác đc nhé. À, tr k phải ở đà nẵng. Hì
Mình cũng dân ctrinh đi công Nha trang hay tới gần đạu học nha trang nhậu rồi quét quanh đâyMình cũng mười mấy e rồi . Nhiều khi ngồi nhớ lại cũng vui
Chả khó với bạn thì không hẳn là không khó với người khác,Bạn bao nhiêu tuổi rồi?! Nếu đủ lớn thì sẽ thấy ở thế giới này chuyện gì cũng có thể xảy ra. Tui thì chưa biết cảm giác bị bồ phản bội, nhưng chắc đau lắm. Tui trải qua việc mẹ mất khi còn mẹ còn trẻ, chắc đau hơn việc bạn nhỉ, rồi tui cũng vượt qua được thôi. Chả có việc gì khó cả. Thế gian này đầy người tốt cho bạn chọn.
Không, ý mình không phải là không khó. Nó cũng đau lắm chứ. Thà bí mật ko lộ ra ánh sáng. Chứ nếu không mình cũng không chấp nhận được. Thế nên mình không có thói quen ktra đt như vợ mình. Mình cũng sợ….Chả khó với bạn thì không hẳn là không khó với người khác,
Thời đại nào rồi mà còn coi tuổiCó khi nào tất quả mọi chuyện đều có nhân quả. Coi bói xem tuổi hợp để cưới nhau cho mau giàu. Các bác có tin không? Tui thì không tin…
Để các bác chờ lâu rồi, đọc xong chuyện rảnh tay cổ vũ tui với nhé. Vào thấy mình như độc thoại cũng buồn. Thanks….
Câu chuyện 5 và 6 (6): CUỘC GỌI ĐỊNH MỆNH (2) - BUỔI ĐI ĂN NỖI LOẠN
Thời điểm 2018, với tui có thể chia thành 2 giai đoạn. Nữa năm đầu đắm chìm trong tình yêu và tình dục. Nữa năm còn lại, nó là sự dằn vặt, giận dữ, chán nản, hận thù và điên cuồng.
Nếu ai hỏi tui rằng sao ông rành kinh nghiệm về chuyện chia tay bạn gái vậy. Tui sẽ nhẹ nhàng châm một điếu thuốc rồi trloi rằng mình đã từng trải qua và trả giá về nó. Ừ, khi yêu nhau, có ai từng nghĩ đến việc chia tay đâu mà. Ai lại mong muốn có kinh nghiệm kiểu đó. Nhỉ?!
Đã lâu lắm rồi, tui không còn nhớ hôm đó bầu trời như thế nào nữa. Chỉ biết rằng nó không mưa. Sau gần 40p chen chúc hít khói xe, tui lết tới vp lv như mọi ngày. Hôm đó vẫn thế, em lễ tân vẫn ở đó như chờ tui, chat chit gì đó trông khá nghiêm túc. Phòng tk vẫn vậy, đủ 5 mạng. Nhưng bên phía V, thì vắng bóng vài người, bao gồm V. Quá bình thường vì ai cũng biết tính chất cv khác nhau. Nt cho V hỏi thăm nay em lv ở ngoài à, ăn sáng gì chưa. Chờ cả buổi k thấy hồi âm, tui cũng ko để ý.
Nhưng đến chiều, tn vẫn k có hồi đáp. Lòng tui cảm thấy lo lắng k yên. Tan giờ lm, lại lao vào dòng người tấp nập, tui lết được thân mình về phòng trọ. Tắm rửa xong tính đi siêu thị mua ít đồ ăn vặt tối cày game. Tui nt tiếp cho V hỏi ẻm về chưa, sao k thấy nói gì. Đáp lại vẫn là sự im lặng. Tặc lưỡi mặc kệ, tui tính đi về sẽ gọi hỏi thăm ẻm, rủ cuối tuần đi chơi hâm nóng tính cảm.
Ờ mà tc đang nóng. Hâm làm đéo gì nữa ta
Lần này, V không bắt máy dù tui đã gọi hàng chục lần. Càng lúc càng ko yên tâm, tui tính chạy qua phòng trọ ẻm. Sực nhớ ra tui chỉ biết đầu đường, đã vào trọ ẻm bao giờ đâu (v ở với bố, vì bố V làm ở SG, cuối tuần là về VT). Điên hết cả người nhưng vô lực giải quyết. Biết vậy lúc trước vào dòm trọ V 1 cái.
Tiếng chuông đt reo lên đánh thức tui, là mẹ gọi. Uể oải bắt máy, tui và mẹ nói chuyện hỏi thăm một lúc thì mẹ nhắc tới V. Mẹ ns đã đi coi bói, thầy phán tuổi 2 đứa k hợp, cưới nhau về bị khắc khẩu và làm ăn không ra. Đủ một đống lý do để chứng minh cho tui thấy tui và V không hợp nhau.
Khó chịu trong lòng, tui tự biết tui và V hợp nhau như thế nào. Khắc khẩu là khắc thế nào. Tui bảo ngậm cặt đố V dám k ngậm.
Lúc đầu tui còn giải thích từ tốn rằng coi bói thì k chính xác đc. Nói như mẹ mấy vụ tai nạn chết người là do k hợp tuổi nhau, do con cái khắc tuổi ba mẹ à. Vậy thì nhà nước ra luật mấy tuổi khắc nhau cấm cưới xin mẹ cho rồi. Đến khi ba tui cầm máy, ổng bắt đầu nặng lời hơn. Giọng tui cũng càng ngày càng lớn. Dù nói có to hơn nữa, tui cũng ko thuyết phục đc bố mẹ. Sau khi cúp máy trong tình cảnh to tiếng qua lại, tui muốn đập luôn cái đt mà may là kìm được cảm xúc.
Vì cả 2 ko chịu nhượng bộ, tui đã ko để ý câu nói “con V nó hiểu chuyện sao con cứng đầu cãi ba vậy”.
bực tức trong người, tui nt cho V
“Em làm cái gì mà k nt với bắt máy cho a vậy? Bận thì nói 1 tiếng”
Nằm mà lòng buồn vô hạn, giờ ko biết V ra nhà là đúng hay sai nữa. Đang lo lắng thì thấy V gọi cho tui.
vội vàng bắt máy. V nói đang ở quán cf đường…..(quên mẹ tên rồi, chỉ nhớ nằm trên trục đường bến xe miền đông cũ), hẹn tui ra cf
Một phần cả ngày k nc và gặp mặt. Tui nhớ V. 1 phần tui tính lựa lời ns xạo để V ko ra nhà tui nữa. Đành phải kéo dài thời gian vậy.
chạy trên đường mà đầu óc cứ suy nghĩ xem lý do nào cho phù hợp, tui đã đến quán mà đầu chưa chốt được phương án nào.
Tui nhớ, quán cf đó vắng, ở góc trong cùng quán có 1 nhóm trẻ đanh đánh bài, trai có gái có, V ngồi bàn cạnh tường góc bên phải, sau lưng V là hàng cây cảnh và bức tranh tường đồng quê. Không nhận ra sắc mặt V bất thường, tui ngồi vào ôm đầu V lên bụng mình rồi cúi xuống hôn lên tóc, hơi tức giận nói:
“Em bận gì mà cả ngày nay a ko liên lạc được”
V không trloi, chờ tui ngồi xuống chọn nước uống trên menu mà nhân viên đưa ra.
“Cho anh cf sữa”
V vẫn im lặng ngó vào ly nước mà trước đó V gọi
“Sao vậy, ốm hả”
Ly cf được đem ra. Tui nhấp một ngụm. Hỏi tiếp.
“Anh có gì giấu em không”
lúc đó tui giật thót, ủa tự nhiên hỏi vậy. Cố nghĩ lại xem thử mình bị lộ chuyện gì không. Nghĩ lại thì ko có. Cả 2 ko có thói quen ktra đt của nhau, mà tui thì đã xoá hết mấy số đt gái gú rồi. Cũng ko chọc gì em lễ tân tầng trệt hết.
“Là sao, a có gì mà giấu em” tui trloi mà không tự tin trong lòng lắm.
V lại yên lặng. Rồi tui thấy V khóc. Giọt nước mắt lăn dài trên má. Môi mín lại như sợ vỡ oà.
Lòng tui đánh thót một cái. Chết mẹ, có chuyện thật rồi. Hay là nhỏ nào nt kể bậy bạ cho V
Rối rít 1 tay cầm lấy tay V, 1 tay chùi đi dòng nước mắt còn đọng lại trên má ẻm.
“Sao tự nhiên khóc rồi, có chuyện gì thế, em sao vậy”
“A thề anh không giấu em chuyện gì hết. Có chuyện gì em ns cho a biết đi” lòng rối bời khi V không nói gì, chỉ là nước mắt thi nhau rớt ra nhanh hơn.
V ngước lên nhìn tui hỏi, như muốn nhìn từ ánh mắt tui để tìm ra câu trloi
“Gia đình a ko thích em đúng ko?!” Cuối cùng V cũng nói ra lý do
Wtf, cái đkm, con mẹ nó. Sao V biết đc chứ. Cái lồn gì vậy, không lẽ ẻm cũng đi xem bói, thầy phán thế. Thầy nào đỉnh vậy, chắc phải tìm tới đốt mẹ cái nhà ổng quá.
“Khùng hả. Tự nhiên ns vậy”. Tui chối
Đến giờ này, V đã thật khóc. Thật sự lúc đó tui ko biết cách nào giải thích cả. Không có lý do nào phản biện lại vì chuyện đó là sự thật. Chuyện bất ngờ ập đến, dù tui có lanh trí chừng nào cũng k kịp bịa ra câu gì cho phù hợp.
“Sao anh ko nói cho em biết” V trực tiếp k tin lời tui.
“Em đã sợ, sợ khi chấp nhận yêu anh, e cứ nghĩ chỉ cần có anh, em sẽ vượt qua tất cả lời nói sau lưng, nhưng mà em ko ngờ nhà a lại phản đối, a lại dấu em chuyện đó”, càng nói nước mắt V càng rơi nhiều hơn, “em biết hết rồi”
câu nói cuối cùng làm tui rơi vào vực thẳm. Ấp úng mãi ko nói ra đc lời nào. Tui chỉ biết nắm tay V chặc hơn.
“Làm sao em biết chuyện này, aQ ns đúng không”
Ừ, chỉ có ổng mà thôi, ổng có sđt V, k sai đc, lòng tui tràn ngập giận dữ và bất lực
“Dì út anh gọi cho em, dì ns ba mẹ anh phản đối a vs e yêu nhau. Sao mn ác với em vậy?!”
Tiếng sét sượt qua tai, tui ko ngờ phụ huynh của tui có thể gọi điện trực tiếp cho V để ns ra những lời đó. Không biết Dì tui đã nói gì, nhưng tui biết V đã phải chịu đựng những gì. Lúc đầu tui cứ nghĩ ông Q nt thì chắc kể sơ sơ qua cho V chuẩn bị tinh thần, nhưng mà ng lớn đã ra mặt, mọi chuyện đã không còn đơn giản như vậy. Với tui còn như vậy, huống gì người ngoài.
V không kể cho tui nội dung câu chuyện. Ai cũng biết. Tui cũng ko nhớ buổi cf đó đã trải qua như thế nào. Lời thoại tui chỉ nhớ sơ bộ, đoạn câu chuyện này tui ko muốn bịa ra những lời thoại không có thật cho các bác đọc. Tui im lặng một lúc lâu mới nói
“Anh xin lỗi, anh tìm cách thuyết phục ba mẹ, em hãy tin anh”
“Thôi, ngoài đó đã nói vậy rồi, em ko muốn làm cho gia đình anh lo lắng nữa”
“E nói gì vậy, a yêu e thì cần gì gia đình a đồng ý” tui ương bướng cãi lại
cuối cùng, V vẫn vậy, một cô gái mạnh mẽ và giỏi giang. Khẽ lâu khô khoé mắt. Ngước nhìn tui với con mắt đỏ hoe
“Thôi, đi về nha. Em mệt rồi”
Như tránh né câu trả lời, như tránh nhìn ánh mắt soi mói của bàn bên. V đứng dậy ra về, quay đầu nhìn tui như muốn hỏi t có về cùng không. Tui trloi bằng cách im lặng.
v về trước, dõi mắt theo bóng dáng nhỏ nhắn liu xiu đi về dưới ánh đèn đường, cho đến khi xe và người đi khỏi tầm mắt. Tui sờ vào túi quần tìm thuốc lá. Đkm, quên mang theo rồi. Tối hôm đó, tui đã không đuổi theo V.
Ghé quán tạp hoá mua gói thuốc, tối hôm đó, phòng tui khói thuốc như sương mai Đà Lạt, như mây mù mờ nhân ảnh. Tui đã nhắn rất nhiều cho V, đáp lại là sự im lặng.
tui ghét sự im lặng
Ngày hôm sau đi làm, tui như người mất hồn, còn V, em vẫn xinh đẹp, rực rỡ như mọi ngày. Giống như chuyện của tui và em không có gì phải buồn vậy. Ông Ng huých vai tui hỏi thăm
“Sao bơ phờ vậy cu, làm việc quá sức hả” nụ cười dâm đãng của ổng khiến tui hiểu đc ý ổng là ntn.
“Không anh, hôm qa thức quá thôi”
“Cuối tuần này chốt sổ đó, em lễ tân dưới cũng có chơi kìa”
“Dạ, ý, cM, em gửi tiền nè” rút ra 50k đưa cho thủ quỹ M, đi ngang qua bàn lv của V, V xem tui như không tồn tại.
Về tới bàn, tui bật file lên di di con chuột cho có, cả ngày hôm đó tui k lm được cái gì.
Tối về, rủ ông Ng đi nhậu. 2 ae xách nhau ra quán, rượu vào lời ra. Tui đi tâm sự chuyện của tui vs ổng. Ổng gật gù cảm thán
“Chà khó nhỉ”
“Chà 2 đứa tính sao”
“Chà, căng ha”
“Chà, ngoài đó mệt ha”
“Chà, anh chịu”
chà hoài thùng bia cũng sạch. Hôm đó 2 ae cưa hết cả thùng. Tui ko biết vì sao mình về tới phòng trọ nữa. Về tới ngủ luôn ko nhớ gì, đến sáng mai lúc chuẩn bị đi làm, vào tính nt cho V hỏi thăm thì thấy những dòng tn tui nhắn cho V tối hôm qua, lúc say.
Đại loại, anh xin lỗi, anh sẽ cố gắng, em hãy tin anh, anh yêu em, rồi thêm một tn cuối là nếu em thấy chúng ta không thể tiếp túc thì e ns ra để anh biết.
Clgt, tui nhắn cái gì thế này
Thông báo “đã xem” làm tui muốn chửi thề bản thân mình quá. Tại ông Ng hết. Đm rủ uống cho nhiều vào
Cả 2 tách nhau ra từ hôm đó, ko cần câu trloi của V, hành động của V đủ cho tui hiểu. Rằng V đã chấp nhận tn cuối cùng mà tui gửi.
t7, aT lên lịch liên hoan sau khi tổng kết. Lịch trình 2 tăng. Để cho công bằng thì tăng 1 lấy quỹ, tăng 2 ai đi thì chịu tiền riêng. Tiền dư tính sau, thiếu thì bù. Mà 18 19 mạng người 15tr sao thiếu đc. Đó là tui nghĩ, chứ 15tr còn thiếu, aT bù vào. Đm cái quán gì mắc dữ.
Địa điểm là đường Trường Sơn, quán gì ấy. 16h chiều chủ nhật, ăn sớm về sớm. Tui chạy đến địa điểm sớm hơn 30p, tìm 1 quán cf lề đường ngồi hút thuốc đợi, đang nghĩ đến chuyện của tui và V thì thấy mn đang lần lượt đến, tui đứng dậy tính tiền chạy tới quán.
thời gian đó, tui và V k nc với nhau, chưa ns lời chia tay nhưng muốn vượt qua được e rằng khó. Rất khó. Về phía gia đình, tui cũng chiến tranh lạnh, bất kể ai gọi tui cũng đều tắt máy ngang, ông Q gọi tui còn chửi cho 1 trận vì cái tối đưa số V cho nhà. Giận ông Q 1 thì giận mẹ 2, giận ba 5 và giận dì út 10. Dù sao mẹ vẫn luôn là ng thương tui nhất, còn dì út. Phải 3 năm sau tui mới hết giận, vì 3 năm sau, dì là người chăm lo cho mẹ tui nhất khi mẹ bị bệnh nan y - ung thư.
Ngày hôm đó, ko có V…….
thề mấy năm nằm vùng rp chưa thấy ai viết bài chi tiết mà chân thực đến vTính ra cũng nhờ bạn gái mà ông được em kiaXin chào các ông. Vô tình lạc vào Rphang, tui thấy đây đúng là nơi mà tui thích. Để đóng góp 1 phần nhỏ, tui xin kể những chuyện mà các em tự ập đến để các ông tham khảo. Chuyện này tui trải qua 100% sự thật. Có thể kể còn lủng củng các ông bỏ qua nhé.
Câu chuyện 1: 2013, Hồi còn sinh viên, đang quen bạn gái quê gốc ở Hà Tĩnh. Quen được 2 3 tháng mà vẫn chỉ được sờ mó ngoài da, chưa thâm nhập vào “thâm cung bí sử”. Cũng khá bức rức nhưng tôn trọng người yêu nên tui cố nhịn.
Rồi 1 lần nhậu với bgai và bạn thân của ẻm chia tay dịp cuối năm 2 ẻm về quê ăn tết, 2 ẻm cùng quê. Lúc về bgai say quá nôn quá trời. Nhỏ bạn mới nói tui ngủ lại chăm sóc bgai. Lúc đó không nghĩ nhiều, cứ lo chăm sóc cho bgai say. cái giường 1m6 nằm 3 người, k dám cựa quậy gì nhiều. Nằm im ru đến sáng rồi đưa 2 ẻm ra xe về quê ăn tết. Qua tết lúc lên tp học lại, tui bất ngờ nhận đt nhỏ bạn thân của bgai nhờ ra bến xe chở về trọ. Bgai thì chưa có lịch học nên vào muộn vài ngày. Lúc đó buổi trưa nắng muốn chảy cả mỡ, qua đèo ẻm về trọ ẻm, ẻm nói đợi xíu em tắm cái rồi mời tui ăn trưa để cảm ơn. Tui ok, nằm vọc đt nt cho bgai. Ẻm đi tắm vào mặc bộ đồ ở nhà, ẻm hói chưa. Lúc đó mới ăn sáng nên tui chưa đói bao nhiêu. Ẻm nói cũng chưa đói nên lên giường nằm cạnh tui lướt đt ké. Ẻm xoay lưng phía tui. Tự nhiên ẻm nói 1 câu: hôm bữa anh ngủ lại vs bọn em. Em thức cả đêm xem anh có làm gì bọn em ko mà k thấy.
lúc đó tui tỉnh cả hồn, đầu load nhanh xem ý ẻm là ntn. Tui trloi lại: lúc đó có em nên ai dám làm gì, lỡ em biết thì sao.
“có sao đâu, em cũng muốn xem anh vs p làm gì mà k thấy gì cả” ẻm trloi
Rồi 2 đứa im lặng tầm 1p, tui đánh liều “H ơi, cho a ôm em ngủ xíu nhé, buồn ngủ quá”
Không thấy ẻm trloi lại, tui sáp lại ôm trong sáng đc 1p thì tay bắt đầu trượt lên trượt xuống người ẻm, ẻm quay lại nhìn tui rồi ôm hôn tui. Vậy là 2 đứa đại chiến 2 hiệp cho đến khi mệt lả. Ôm nhau ngủ 1 giấc, đặt đồ ăn về ăn xong rồi làm thêm 2 hiệp nữa. Lúc đó mới 20t, làm không biết mệt. liên tục mấy ngày cho đến khi bgai vào bọn tui mới dừng lại. Kể từ lúc đó tui không còn đòi bgai cho mình chịch nữa. Gạ gạ mà k được thì thôi, canh bgai đi học tui qua tập thể dục vs ẻm. Đến hè thì ẻm có btrai. Từ đó ẻm chuyển qua trọ btrai ở, tui 1 năm k gạ được bgai cũng nản, tc đi xuống thấy rỏ. Vậy là tui cũng chia tay bgai, không hiểu nghĩ gì cũng xoá luôn số ẻm, sau này tìm lại thì thấy ẻm chặn hết mọi thứ từ tui. Từ đó kết thúc câu chuyện mà giờ nghĩ lại cảm thấy tiếc vì tuổi trẻ non kinh nghiệm.
chuyện 100% là sự thật nhé các ông. Các ông có trải qua chuyện gì tương tự thì cmt cho sôm nhé
Để tối tui kể câu chuyện thứ 2 của mình.
Bài tâm sự cuộc đời thèn đi lính hay sẽ và bi đát hơn nhé . Tiếc là hình như chết vì covid để lại bao nhiêu cái kết còn dang dởĐỉnh vlthề mấy năm nằm vùng rp chưa thấy ai viết bài chi tiết mà chân thực đến v


