Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Nhật Ký Kể Chuyện Những lần ONS bất ngờ ập đến.

Lượt xem: 131907

Art Quân

Đang Tuổi Sửu Nhi
8/2/25
82
441
28
33
Thủ Dầu Một, Bình Dương
VND
0
Tín dụng
1,066
Không biết cảm giác khi biết được thằng bồ và con bạn thân phản bội là cảm giác như thế nào nhỉ???
Bạn bao nhiêu tuổi rồi?! Nếu đủ lớn thì sẽ thấy ở thế giới này chuyện gì cũng có thể xảy ra. Tui thì chưa biết cảm giác bị bồ phản bội, nhưng chắc đau lắm. Tui trải qua việc mẹ mất khi còn mẹ còn trẻ, chắc đau hơn việc bạn nhỉ, rồi tui cũng vượt qua được thôi. Chả có việc gì khó cả. Thế gian này đầy người tốt cho bạn chọn.
 

Art Quân

Đang Tuổi Sửu Nhi
8/2/25
82
441
28
33
Thủ Dầu Một, Bình Dương
VND
0
Tín dụng
1,066
Nếu bây giờ được chọn lựa một lần nữa. Thì tôi vẫn sẽ yêu em như ngày xưa. V ạ
(Hi vọng em ko vào group sex này để đọc câu chuyện của 2 ta, 7năm rồi, thôi cho nó qua đi)
Tiếp nhé các bác

Câu chuyện 5 và 6 (5): VĂN PHÒNG MỚI (2) - CUỘC GỌI ĐỊNH MỆNH (1)

Câu chuyện ngày hôm đó của tui trở thành trò cười cho thiên hạ. Ngày hôm sau nó đc bàn tán suốt cả buổi sáng. Ai đời chọc gái lại phát ngôn không chuẩn. Kết quả buổi sáng thì thành trò cười, buổi tối thì cái hông của tui bị nhéo bầm dập.
Tui biết mình đã sai, mối thù với 2 ông kia chồng càng thêm chồng.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, lại 1 mùa lễ nữa lại đến. Như mọi năm, tui lại về cty để bổ sung nhân lực cho phòng tk-kt. Khác một cái tui cố gắng hoàn thiện bài thi của mình, vì lần này có V cổ vũ. Có tiến bộ, lần này được top 10. Có phong bì nho nhỏ an ủi phần nào. Sau buổi hôm đó, tui và V cùng nhau đi VT. Lần thứ 2 đi VT, mọi thứ vẫn như thế, cảnh vật ko thay đổi nhiều, chỉ là người ngồi sau xe không phải Tr mà là V. Không có cảm xúc hồi hộp, lo lắng như trước, thay vào đó là bình yên đến lạ.

v thể hiện ra mình là người có năng lực cao trong việc sắp xếp cv, hành trình của bọn tui đc V lên kế hoạch từ a đến z. Nên nói sao ta, ko vui như tui tưởng tượng. Cảnh nhìn hoài cũng chán, ăn món hoài cũng ngán. Suốt cả ngày tui chỉ mong đc về ks để được đụ cho sướng con cặc. Từ khi qua vp mới, ở xa nhau hơn, tui và V tần suất gặp nhau ít hơn, 1 phần cv đã vào guồng, 1 phần là tui……chán đi chơi 😅😅.

khách sạn khác, con người cũ, lần này bọn tui đụ nhau 1 cách nhẹ nhàng, như tập dưỡng sinh vậy. Đẩy con cặc vào nhập từ từ cảm nhận sự co bóp, dù V có rên to hơn mọi hôm đi chăng nữa, tui vẫn nhất quyết nhấp từ tốn. Liếm nhẹ vào nách của V, tui dụ dỗ ẻm ra ngoài vách kính ks để vừa đụ vừa ngắm cảnh nhưng V ko chịu. Thôi thì làm trên giường vậy. Ko có skill nào mới, cũng ko có hoả hoạn gì xảy ra, bọn tui kết thúc buổi cuồng hoan bằng cách xả thẳng vào lồn ẻm. Thật sự lúc đó tui k có hứng để làm lần 2, xả vào lồn để tối ôm hôn V mà thôi. Tui biết V vẫn còn thèm đụ, nhưng tâm trạng ko có hứng, tui lờ đi như ko biết. Chả hiểu sao nữa.

hay là cái chứng cả thèm chóng chán của tui lại phát tác, ko phải chứ.

Đứng ở ban công nhìn bãi biễn xa xa, ks bọn tui ở ko ở mặt tiền đối diện biễn, nhưng vẫn có thể nhìn thấy bãi cát từ xa. Dòng người tập nập đi chơi lễ. Ở ks có 2 con người đang ôm nhau
“Anh mệt à, thấy anh buồn buồn”
“Ừ, chắc hôm qua chạy hăng quá, mà chuyện của em là sao?!” Tui hỏi
“Chuyện gì?!”
“A T nói em có ngồi lại với ảnh để nói về việc xin nghỉ”
“À, em chưa quyết định, em chỉ hỏi ý kiến aT thôi”
“Sao vậy?!”
“Tại ba lo e đi làm khuya hoài, với lại bên này ngta trả lương cao hơn nhiều lắm”
Lúc đó lương V đã gần 30tr
“Em nghỉ rồi sao a với em gặp nhau hằng ngày?!”
À, tui biết vì sao tui chán ko có hứng đụ rồi. Haizzz….
“Em chưa quyết định mà, nếu nghỉ thì cũng phải 45 ngày sau. Chưa nộp đơn nữa.”
“Ừ, em thấy hợp lý thì làm” tui dỗi
Nhẹ nhàng ôm tui, V nói
“Thì buối tối mình gặp nhau được mà, à, ba hỏi chuyện ngoài nhà a đó. Em nói từ từ bọn mình tính”
Giả vờ như không có chuyện gì, tui nói
“Đợi vài bữa nữa a vs em xin nghỉ phép, ra ngoài nhà chơi bữa ha.”
Tui tính dẫn V ra ngoài nhà để ba mẹ gặp mặt con dâu tui chọn, hi vọng 2 ông bà sẽ đổi ý.
“Ok. Nào a rảnh a nói em nha”

chúng tôi lại ôm nhau, nhìn cảnh vật phía xa mà không biết rằng đó làm lần cuối cùng cả 2 cùng ngắm cảnh VT về đêm.

ngày hôm sau, tui vẫn không có hứng đụ. Các bác chắc thất vọng về tui lắm. Thôi cho tui xin, lâu lâu cho thằng nhỏ nghỉ bữa. Cả 2 lại tiếp tục hành trình dạo quanh VT rồi về lại SG.

Một mùa lễ tạm được trôi qua.

Có những lúc, tui ngồi hút thuốc một mình và chợt nhớ đến T. Cố gắng tìm lại số đt của T nhưng ko thấy, từ khi quen V, tui đã xoá đi những số mà tui đang mập mờ. Tui và T chính thức mất nhau từ dạo đó.
Ngày qua ngày, nó trôi nhanh đến nỗi tui chưa kịp làm gì thì đã đến mùa hè sôi động. Tự nhiên lúc đó lại ghen tị với mấy đứa nhóc còn đi học, được nghỉ hè tận mấy tháng. Vâng ạ, mùa world cup đã đến. Tui và mấy thằng đực rựa trong vp lại có cái để bàn tán. Không hổ aT là người đàn ông chuẩn mực. Ảnh bắt kèo cho cả vp cá độ. Cũng ko phải cá độ gì. Bốc thăm thôi. Ngày hôm đó ai đá vs ai thì ghi ra giấy note. Mỗi người chọn đại 1 đội. Kết quả ai thua thì bỏ 50k vào quỹ chung. Hết mùa sẽ đi liên hoan 1 bữa. Cái tài của ảnh là ảnh quan hệ luôn với 2 tầng dưới. Vậy nên danh sách đăng kí tham gia dài hơn con số 13. Tui không biết bao nhiêu ng, nhưng lần đó tiền quỹ cũng lên tới con số gần 15tr. Vì ko phải trận nào cũng bắt. Có mấy trận chênh lệch quá thì aT bỏ qua.

Đợt đó tui mất cũng phải tiền tr.

V quyết định nghỉ việc ở cty, tìm nơi làm mới, nt cho tui nhưng tui k trloi lại. Vờ như mình đã ngủ. Dù sao V cũng lớn hơn tui tận 5t, so với V, tui còn non kinh nghiệm lắm. Nên những việc trọng đại thế này, tui biết mình ko thể nêu lên ý kiến gì bổ ích. Vậy là đếm ngược thời gian ko gặp V hằng ngày trên văn phòng.
Thời gian đó, tui khá buồn, cv chậm bị chị B nhắc nhở nhiều, thời gian tui bỏ lên sân thượng hút thuốc càng nhiều hơn. Ko ai an ủi tui cả, mn chỉ im lặng thấu hiểu. Dù sao đổi chỗ làm chứ có phải chia tay mẹ đâu mà lâm ly bi đát.
Em ở dưới tầng trệt tui ko bắt chuyện thêm lần nào nữa. Từ cái lần giáo huấn của V, tui biết cái tính chọc gái của tui nên tém tém lại. Ít nhất trước mặt V. Thôi đợi vài ngày nữa vậy. Nhưng gặp nhau hằng ngày, tui vẫn liếc trộm nhìn ẻm. Chà….. kể sau cho các bác tò mò chơi 🤣🤣

ngày lại qua ngày, lại thêm những câu chuyện nhỏ vụn vặt trong cuộc sống. Lại thêm những đêm cả 2 lao vào nhau mỗi khi tan giờ làm. Có lẽ mọi chuyện sẽ bình yên cho đến khi V kết thúc thời gian bàn giao cv. Cả 2 đã hẹn nhau sau khi V nghỉ làm ở đây, bọn tui sẽ bay ra ngoài nhà tui chơi tiện đi du lịch.

vậy mà cuộc gọi đến làm đảo lộn mọi thứ, khiến cho tui một thời gian dài ko gọi ra nhà, như muốn từ mặt luôn người thân trong gia đình.

“Aloo, bé V phải không?!”
“Dạ, ai vậy ạ”
“Chị là Dì út của Q……”

(lời thoại trên tui tưởng tượng ra….. tạm đây nhé, tui bận rồi)
 

Quỉ Yêu

Sắp Làm Checker
4/3/23
464
631
68
Sao Hoả
VND
100,000
Tín dụng
3,423
Bạn bao nhiêu tuổi rồi?! Nếu đủ lớn thì sẽ thấy ở thế giới này chuyện gì cũng có thể xảy ra. Tui thì chưa biết cảm giác bị bồ phản bội, nhưng chắc đau lắm. Tui trải qua việc mẹ mất khi còn mẹ còn trẻ, chắc đau hơn việc bạn nhỉ, rồi tui cũng vượt qua được thôi. Chả có việc gì khó cả. Thế gian này đầy người tốt cho bạn chọn.
Chả khó với bạn thì không hẳn là không khó với người khác,
 
  • Like
Reactions: Art Quân

Art Quân

Đang Tuổi Sửu Nhi
8/2/25
82
441
28
33
Thủ Dầu Một, Bình Dương
VND
0
Tín dụng
1,066
Chả khó với bạn thì không hẳn là không khó với người khác,
Không, ý mình không phải là không khó. Nó cũng đau lắm chứ. Thà bí mật ko lộ ra ánh sáng. Chứ nếu không mình cũng không chấp nhận được. Thế nên mình không có thói quen ktra đt như vợ mình. Mình cũng sợ…. :)
Thôi, cố gắng vượt qua nhé. Chỉ có thể an ủi bằng lời nói thôi.
hay là bạn ngoại tình đi cho huề vốn. Hihi. Giỡn á
 

Art Quân

Đang Tuổi Sửu Nhi
8/2/25
82
441
28
33
Thủ Dầu Một, Bình Dương
VND
0
Tín dụng
1,066
Có khi nào tất quả mọi chuyện đều có nhân quả. Coi bói xem tuổi hợp để cưới nhau cho mau giàu. Các bác có tin không? Tui thì không tin…

Để các bác chờ lâu rồi, đọc xong chuyện rảnh tay cổ vũ tui với nhé. Vào thấy mình như độc thoại cũng buồn. Thanks….

Câu chuyện 5 và 6 (6): CUỘC GỌI ĐỊNH MỆNH (2) - BUỔI ĐI ĂN NỖI LOẠN

Thời điểm 2018, với tui có thể chia thành 2 giai đoạn. Nữa năm đầu đắm chìm trong tình yêu và tình dục. Nữa năm còn lại, nó là sự dằn vặt, giận dữ, chán nản, hận thù và điên cuồng.

Nếu ai hỏi tui rằng sao ông rành kinh nghiệm về chuyện chia tay bạn gái vậy. Tui sẽ nhẹ nhàng châm một điếu thuốc rồi trloi rằng mình đã từng trải qua và trả giá về nó. Ừ, khi yêu nhau, có ai từng nghĩ đến việc chia tay đâu mà. Ai lại mong muốn có kinh nghiệm kiểu đó. Nhỉ?!

Đã lâu lắm rồi, tui không còn nhớ hôm đó bầu trời như thế nào nữa. Chỉ biết rằng nó không mưa. Sau gần 40p chen chúc hít khói xe, tui lết tới vp lv như mọi ngày. Hôm đó vẫn thế, em lễ tân vẫn ở đó như chờ tui, chat chit gì đó trông khá nghiêm túc. Phòng tk vẫn vậy, đủ 5 mạng. Nhưng bên phía V, thì vắng bóng vài người, bao gồm V. Quá bình thường vì ai cũng biết tính chất cv khác nhau. Nt cho V hỏi thăm nay em lv ở ngoài à, ăn sáng gì chưa. Chờ cả buổi k thấy hồi âm, tui cũng ko để ý.
Nhưng đến chiều, tn vẫn k có hồi đáp. Lòng tui cảm thấy lo lắng k yên. Tan giờ lm, lại lao vào dòng người tấp nập, tui lết được thân mình về phòng trọ. Tắm rửa xong tính đi siêu thị mua ít đồ ăn vặt tối cày game. Tui nt tiếp cho V hỏi ẻm về chưa, sao k thấy nói gì. Đáp lại vẫn là sự im lặng. Tặc lưỡi mặc kệ, tui tính đi về sẽ gọi hỏi thăm ẻm, rủ cuối tuần đi chơi hâm nóng tính cảm.

Ờ mà tc đang nóng. Hâm làm đéo gì nữa ta

Lần này, V không bắt máy dù tui đã gọi hàng chục lần. Càng lúc càng ko yên tâm, tui tính chạy qua phòng trọ ẻm. Sực nhớ ra tui chỉ biết đầu đường, đã vào trọ ẻm bao giờ đâu (v ở với bố, vì bố V làm ở SG, cuối tuần là về VT). Điên hết cả người nhưng vô lực giải quyết. Biết vậy lúc trước vào dòm trọ V 1 cái.

Tiếng chuông đt reo lên đánh thức tui, là mẹ gọi. Uể oải bắt máy, tui và mẹ nói chuyện hỏi thăm một lúc thì mẹ nhắc tới V. Mẹ ns đã đi coi bói, thầy phán tuổi 2 đứa k hợp, cưới nhau về bị khắc khẩu và làm ăn không ra. Đủ một đống lý do để chứng minh cho tui thấy tui và V không hợp nhau.

Khó chịu trong lòng, tui tự biết tui và V hợp nhau như thế nào. Khắc khẩu là khắc thế nào. Tui bảo ngậm cặt đố V dám k ngậm.

Lúc đầu tui còn giải thích từ tốn rằng coi bói thì k chính xác đc. Nói như mẹ mấy vụ tai nạn chết người là do k hợp tuổi nhau, do con cái khắc tuổi ba mẹ à. Vậy thì nhà nước ra luật mấy tuổi khắc nhau cấm cưới xin mẹ cho rồi. Đến khi ba tui cầm máy, ổng bắt đầu nặng lời hơn. Giọng tui cũng càng ngày càng lớn. Dù nói có to hơn nữa, tui cũng ko thuyết phục đc bố mẹ. Sau khi cúp máy trong tình cảnh to tiếng qua lại, tui muốn đập luôn cái đt mà may là kìm được cảm xúc.
Vì cả 2 ko chịu nhượng bộ, tui đã ko để ý câu nói “con V nó hiểu chuyện sao con cứng đầu cãi ba vậy”.

bực tức trong người, tui nt cho V
“Em làm cái gì mà k nt với bắt máy cho a vậy? Bận thì nói 1 tiếng”

Nằm mà lòng buồn vô hạn, giờ ko biết V ra nhà là đúng hay sai nữa. Đang lo lắng thì thấy V gọi cho tui.

vội vàng bắt máy. V nói đang ở quán cf đường…..(quên mẹ tên rồi, chỉ nhớ nằm trên trục đường bến xe miền đông cũ), hẹn tui ra cf

Một phần cả ngày k nc và gặp mặt. Tui nhớ V. 1 phần tui tính lựa lời ns xạo để V ko ra nhà tui nữa. Đành phải kéo dài thời gian vậy.

chạy trên đường mà đầu óc cứ suy nghĩ xem lý do nào cho phù hợp, tui đã đến quán mà đầu chưa chốt được phương án nào.
Tui nhớ, quán cf đó vắng, ở góc trong cùng quán có 1 nhóm trẻ đanh đánh bài, trai có gái có, V ngồi bàn cạnh tường góc bên phải, sau lưng V là hàng cây cảnh và bức tranh tường đồng quê. Không nhận ra sắc mặt V bất thường, tui ngồi vào ôm đầu V lên bụng mình rồi cúi xuống hôn lên tóc, hơi tức giận nói:
“Em bận gì mà cả ngày nay a ko liên lạc được”
V không trloi, chờ tui ngồi xuống chọn nước uống trên menu mà nhân viên đưa ra.
“Cho anh cf sữa”
V vẫn im lặng ngó vào ly nước mà trước đó V gọi
“Sao vậy, ốm hả”
Ly cf được đem ra. Tui nhấp một ngụm. Hỏi tiếp.
“Anh có gì giấu em không”

lúc đó tui giật thót, ủa tự nhiên hỏi vậy. Cố nghĩ lại xem thử mình bị lộ chuyện gì không. Nghĩ lại thì ko có. Cả 2 ko có thói quen ktra đt của nhau, mà tui thì đã xoá hết mấy số đt gái gú rồi. Cũng ko chọc gì em lễ tân tầng trệt hết.
“Là sao, a có gì mà giấu em” tui trloi mà không tự tin trong lòng lắm.
V lại yên lặng. Rồi tui thấy V khóc. Giọt nước mắt lăn dài trên má. Môi mín lại như sợ vỡ oà.
Lòng tui đánh thót một cái. Chết mẹ, có chuyện thật rồi. Hay là nhỏ nào nt kể bậy bạ cho V
Rối rít 1 tay cầm lấy tay V, 1 tay chùi đi dòng nước mắt còn đọng lại trên má ẻm.
“Sao tự nhiên khóc rồi, có chuyện gì thế, em sao vậy”
“A thề anh không giấu em chuyện gì hết. Có chuyện gì em ns cho a biết đi” lòng rối bời khi V không nói gì, chỉ là nước mắt thi nhau rớt ra nhanh hơn.

V ngước lên nhìn tui hỏi, như muốn nhìn từ ánh mắt tui để tìm ra câu trloi
“Gia đình a ko thích em đúng ko?!” Cuối cùng V cũng nói ra lý do

Wtf, cái đkm, con mẹ nó. Sao V biết đc chứ. Cái lồn gì vậy, không lẽ ẻm cũng đi xem bói, thầy phán thế. Thầy nào đỉnh vậy, chắc phải tìm tới đốt mẹ cái nhà ổng quá.

“Khùng hả. Tự nhiên ns vậy”. Tui chối
Đến giờ này, V đã thật khóc. Thật sự lúc đó tui ko biết cách nào giải thích cả. Không có lý do nào phản biện lại vì chuyện đó là sự thật. Chuyện bất ngờ ập đến, dù tui có lanh trí chừng nào cũng k kịp bịa ra câu gì cho phù hợp.

“Sao anh ko nói cho em biết” V trực tiếp k tin lời tui.
“Em đã sợ, sợ khi chấp nhận yêu anh, e cứ nghĩ chỉ cần có anh, em sẽ vượt qua tất cả lời nói sau lưng, nhưng mà em ko ngờ nhà a lại phản đối, a lại dấu em chuyện đó”, càng nói nước mắt V càng rơi nhiều hơn, “em biết hết rồi”

câu nói cuối cùng làm tui rơi vào vực thẳm. Ấp úng mãi ko nói ra đc lời nào. Tui chỉ biết nắm tay V chặc hơn.
“Làm sao em biết chuyện này, aQ ns đúng không”
Ừ, chỉ có ổng mà thôi, ổng có sđt V, k sai đc, lòng tui tràn ngập giận dữ và bất lực
“Dì út anh gọi cho em, dì ns ba mẹ anh phản đối a vs e yêu nhau. Sao mn ác với em vậy?!”
Tiếng sét sượt qua tai, tui ko ngờ phụ huynh của tui có thể gọi điện trực tiếp cho V để ns ra những lời đó. Không biết Dì tui đã nói gì, nhưng tui biết V đã phải chịu đựng những gì. Lúc đầu tui cứ nghĩ ông Q nt thì chắc kể sơ sơ qua cho V chuẩn bị tinh thần, nhưng mà ng lớn đã ra mặt, mọi chuyện đã không còn đơn giản như vậy. Với tui còn như vậy, huống gì người ngoài.

V không kể cho tui nội dung câu chuyện. Ai cũng biết. Tui cũng ko nhớ buổi cf đó đã trải qua như thế nào. Lời thoại tui chỉ nhớ sơ bộ, đoạn câu chuyện này tui ko muốn bịa ra những lời thoại không có thật cho các bác đọc. Tui im lặng một lúc lâu mới nói
“Anh xin lỗi, anh tìm cách thuyết phục ba mẹ, em hãy tin anh”
“Thôi, ngoài đó đã nói vậy rồi, em ko muốn làm cho gia đình anh lo lắng nữa”
“E nói gì vậy, a yêu e thì cần gì gia đình a đồng ý” tui ương bướng cãi lại

cuối cùng, V vẫn vậy, một cô gái mạnh mẽ và giỏi giang. Khẽ lâu khô khoé mắt. Ngước nhìn tui với con mắt đỏ hoe
“Thôi, đi về nha. Em mệt rồi”
Như tránh né câu trả lời, như tránh nhìn ánh mắt soi mói của bàn bên. V đứng dậy ra về, quay đầu nhìn tui như muốn hỏi t có về cùng không. Tui trloi bằng cách im lặng.

v về trước, dõi mắt theo bóng dáng nhỏ nhắn liu xiu đi về dưới ánh đèn đường, cho đến khi xe và người đi khỏi tầm mắt. Tui sờ vào túi quần tìm thuốc lá. Đkm, quên mang theo rồi. Tối hôm đó, tui đã không đuổi theo V.

Ghé quán tạp hoá mua gói thuốc, tối hôm đó, phòng tui khói thuốc như sương mai Đà Lạt, như mây mù mờ nhân ảnh. Tui đã nhắn rất nhiều cho V, đáp lại là sự im lặng.

tui ghét sự im lặng

Ngày hôm sau đi làm, tui như người mất hồn, còn V, em vẫn xinh đẹp, rực rỡ như mọi ngày. Giống như chuyện của tui và em không có gì phải buồn vậy. Ông Ng huých vai tui hỏi thăm
“Sao bơ phờ vậy cu, làm việc quá sức hả” nụ cười dâm đãng của ổng khiến tui hiểu đc ý ổng là ntn.
“Không anh, hôm qa thức quá thôi”
“Cuối tuần này chốt sổ đó, em lễ tân dưới cũng có chơi kìa”
“Dạ, ý, cM, em gửi tiền nè” rút ra 50k đưa cho thủ quỹ M, đi ngang qua bàn lv của V, V xem tui như không tồn tại.
Về tới bàn, tui bật file lên di di con chuột cho có, cả ngày hôm đó tui k lm được cái gì.

Tối về, rủ ông Ng đi nhậu. 2 ae xách nhau ra quán, rượu vào lời ra. Tui đi tâm sự chuyện của tui vs ổng. Ổng gật gù cảm thán
“Chà khó nhỉ”
“Chà 2 đứa tính sao”
“Chà, căng ha”
“Chà, ngoài đó mệt ha”
“Chà, anh chịu”

chà hoài thùng bia cũng sạch. Hôm đó 2 ae cưa hết cả thùng. Tui ko biết vì sao mình về tới phòng trọ nữa. Về tới ngủ luôn ko nhớ gì, đến sáng mai lúc chuẩn bị đi làm, vào tính nt cho V hỏi thăm thì thấy những dòng tn tui nhắn cho V tối hôm qua, lúc say.
Đại loại, anh xin lỗi, anh sẽ cố gắng, em hãy tin anh, anh yêu em, rồi thêm một tn cuối là nếu em thấy chúng ta không thể tiếp túc thì e ns ra để anh biết.
Clgt, tui nhắn cái gì thế này
Thông báo “đã xem” làm tui muốn chửi thề bản thân mình quá. Tại ông Ng hết. Đm rủ uống cho nhiều vào

Cả 2 tách nhau ra từ hôm đó, ko cần câu trloi của V, hành động của V đủ cho tui hiểu. Rằng V đã chấp nhận tn cuối cùng mà tui gửi.

t7, aT lên lịch liên hoan sau khi tổng kết. Lịch trình 2 tăng. Để cho công bằng thì tăng 1 lấy quỹ, tăng 2 ai đi thì chịu tiền riêng. Tiền dư tính sau, thiếu thì bù. Mà 18 19 mạng người 15tr sao thiếu đc. Đó là tui nghĩ, chứ 15tr còn thiếu, aT bù vào. Đm cái quán gì mắc dữ.

Địa điểm là đường Trường Sơn, quán gì ấy. 16h chiều chủ nhật, ăn sớm về sớm. Tui chạy đến địa điểm sớm hơn 30p, tìm 1 quán cf lề đường ngồi hút thuốc đợi, đang nghĩ đến chuyện của tui và V thì thấy mn đang lần lượt đến, tui đứng dậy tính tiền chạy tới quán.

thời gian đó, tui và V k nc với nhau, chưa ns lời chia tay nhưng muốn vượt qua được e rằng khó. Rất khó. Về phía gia đình, tui cũng chiến tranh lạnh, bất kể ai gọi tui cũng đều tắt máy ngang, ông Q gọi tui còn chửi cho 1 trận vì cái tối đưa số V cho nhà. Giận ông Q 1 thì giận mẹ 2, giận ba 5 và giận dì út 10. Dù sao mẹ vẫn luôn là ng thương tui nhất, còn dì út. Phải 3 năm sau tui mới hết giận, vì 3 năm sau, dì là người chăm lo cho mẹ tui nhất khi mẹ bị bệnh nan y - ung thư.

Ngày hôm đó, ko có V…….
 

Benly777

Đang Bú Sữa Mẹ
9/9/24
68
13
13
29
Đà nẵng
VND
0
Tín dụng
170
Có khi nào tất quả mọi chuyện đều có nhân quả. Coi bói xem tuổi hợp để cưới nhau cho mau giàu. Các bác có tin không? Tui thì không tin…

Để các bác chờ lâu rồi, đọc xong chuyện rảnh tay cổ vũ tui với nhé. Vào thấy mình như độc thoại cũng buồn. Thanks….

Câu chuyện 5 và 6 (6): CUỘC GỌI ĐỊNH MỆNH (2) - BUỔI ĐI ĂN NỖI LOẠN

Thời điểm 2018, với tui có thể chia thành 2 giai đoạn. Nữa năm đầu đắm chìm trong tình yêu và tình dục. Nữa năm còn lại, nó là sự dằn vặt, giận dữ, chán nản, hận thù và điên cuồng.

Nếu ai hỏi tui rằng sao ông rành kinh nghiệm về chuyện chia tay bạn gái vậy. Tui sẽ nhẹ nhàng châm một điếu thuốc rồi trloi rằng mình đã từng trải qua và trả giá về nó. Ừ, khi yêu nhau, có ai từng nghĩ đến việc chia tay đâu mà. Ai lại mong muốn có kinh nghiệm kiểu đó. Nhỉ?!

Đã lâu lắm rồi, tui không còn nhớ hôm đó bầu trời như thế nào nữa. Chỉ biết rằng nó không mưa. Sau gần 40p chen chúc hít khói xe, tui lết tới vp lv như mọi ngày. Hôm đó vẫn thế, em lễ tân vẫn ở đó như chờ tui, chat chit gì đó trông khá nghiêm túc. Phòng tk vẫn vậy, đủ 5 mạng. Nhưng bên phía V, thì vắng bóng vài người, bao gồm V. Quá bình thường vì ai cũng biết tính chất cv khác nhau. Nt cho V hỏi thăm nay em lv ở ngoài à, ăn sáng gì chưa. Chờ cả buổi k thấy hồi âm, tui cũng ko để ý.
Nhưng đến chiều, tn vẫn k có hồi đáp. Lòng tui cảm thấy lo lắng k yên. Tan giờ lm, lại lao vào dòng người tấp nập, tui lết được thân mình về phòng trọ. Tắm rửa xong tính đi siêu thị mua ít đồ ăn vặt tối cày game. Tui nt tiếp cho V hỏi ẻm về chưa, sao k thấy nói gì. Đáp lại vẫn là sự im lặng. Tặc lưỡi mặc kệ, tui tính đi về sẽ gọi hỏi thăm ẻm, rủ cuối tuần đi chơi hâm nóng tính cảm.

Ờ mà tc đang nóng. Hâm làm đéo gì nữa ta

Lần này, V không bắt máy dù tui đã gọi hàng chục lần. Càng lúc càng ko yên tâm, tui tính chạy qua phòng trọ ẻm. Sực nhớ ra tui chỉ biết đầu đường, đã vào trọ ẻm bao giờ đâu (v ở với bố, vì bố V làm ở SG, cuối tuần là về VT). Điên hết cả người nhưng vô lực giải quyết. Biết vậy lúc trước vào dòm trọ V 1 cái.

Tiếng chuông đt reo lên đánh thức tui, là mẹ gọi. Uể oải bắt máy, tui và mẹ nói chuyện hỏi thăm một lúc thì mẹ nhắc tới V. Mẹ ns đã đi coi bói, thầy phán tuổi 2 đứa k hợp, cưới nhau về bị khắc khẩu và làm ăn không ra. Đủ một đống lý do để chứng minh cho tui thấy tui và V không hợp nhau.

Khó chịu trong lòng, tui tự biết tui và V hợp nhau như thế nào. Khắc khẩu là khắc thế nào. Tui bảo ngậm cặt đố V dám k ngậm.

Lúc đầu tui còn giải thích từ tốn rằng coi bói thì k chính xác đc. Nói như mẹ mấy vụ tai nạn chết người là do k hợp tuổi nhau, do con cái khắc tuổi ba mẹ à. Vậy thì nhà nước ra luật mấy tuổi khắc nhau cấm cưới xin mẹ cho rồi. Đến khi ba tui cầm máy, ổng bắt đầu nặng lời hơn. Giọng tui cũng càng ngày càng lớn. Dù nói có to hơn nữa, tui cũng ko thuyết phục đc bố mẹ. Sau khi cúp máy trong tình cảnh to tiếng qua lại, tui muốn đập luôn cái đt mà may là kìm được cảm xúc.
Vì cả 2 ko chịu nhượng bộ, tui đã ko để ý câu nói “con V nó hiểu chuyện sao con cứng đầu cãi ba vậy”.

bực tức trong người, tui nt cho V
“Em làm cái gì mà k nt với bắt máy cho a vậy? Bận thì nói 1 tiếng”

Nằm mà lòng buồn vô hạn, giờ ko biết V ra nhà là đúng hay sai nữa. Đang lo lắng thì thấy V gọi cho tui.

vội vàng bắt máy. V nói đang ở quán cf đường…..(quên mẹ tên rồi, chỉ nhớ nằm trên trục đường bến xe miền đông cũ), hẹn tui ra cf

Một phần cả ngày k nc và gặp mặt. Tui nhớ V. 1 phần tui tính lựa lời ns xạo để V ko ra nhà tui nữa. Đành phải kéo dài thời gian vậy.

chạy trên đường mà đầu óc cứ suy nghĩ xem lý do nào cho phù hợp, tui đã đến quán mà đầu chưa chốt được phương án nào.
Tui nhớ, quán cf đó vắng, ở góc trong cùng quán có 1 nhóm trẻ đanh đánh bài, trai có gái có, V ngồi bàn cạnh tường góc bên phải, sau lưng V là hàng cây cảnh và bức tranh tường đồng quê. Không nhận ra sắc mặt V bất thường, tui ngồi vào ôm đầu V lên bụng mình rồi cúi xuống hôn lên tóc, hơi tức giận nói:
“Em bận gì mà cả ngày nay a ko liên lạc được”
V không trloi, chờ tui ngồi xuống chọn nước uống trên menu mà nhân viên đưa ra.
“Cho anh cf sữa”
V vẫn im lặng ngó vào ly nước mà trước đó V gọi
“Sao vậy, ốm hả”
Ly cf được đem ra. Tui nhấp một ngụm. Hỏi tiếp.
“Anh có gì giấu em không”

lúc đó tui giật thót, ủa tự nhiên hỏi vậy. Cố nghĩ lại xem thử mình bị lộ chuyện gì không. Nghĩ lại thì ko có. Cả 2 ko có thói quen ktra đt của nhau, mà tui thì đã xoá hết mấy số đt gái gú rồi. Cũng ko chọc gì em lễ tân tầng trệt hết.
“Là sao, a có gì mà giấu em” tui trloi mà không tự tin trong lòng lắm.
V lại yên lặng. Rồi tui thấy V khóc. Giọt nước mắt lăn dài trên má. Môi mín lại như sợ vỡ oà.
Lòng tui đánh thót một cái. Chết mẹ, có chuyện thật rồi. Hay là nhỏ nào nt kể bậy bạ cho V
Rối rít 1 tay cầm lấy tay V, 1 tay chùi đi dòng nước mắt còn đọng lại trên má ẻm.
“Sao tự nhiên khóc rồi, có chuyện gì thế, em sao vậy”
“A thề anh không giấu em chuyện gì hết. Có chuyện gì em ns cho a biết đi” lòng rối bời khi V không nói gì, chỉ là nước mắt thi nhau rớt ra nhanh hơn.

V ngước lên nhìn tui hỏi, như muốn nhìn từ ánh mắt tui để tìm ra câu trloi
“Gia đình a ko thích em đúng ko?!” Cuối cùng V cũng nói ra lý do

Wtf, cái đkm, con mẹ nó. Sao V biết đc chứ. Cái lồn gì vậy, không lẽ ẻm cũng đi xem bói, thầy phán thế. Thầy nào đỉnh vậy, chắc phải tìm tới đốt mẹ cái nhà ổng quá.

“Khùng hả. Tự nhiên ns vậy”. Tui chối
Đến giờ này, V đã thật khóc. Thật sự lúc đó tui ko biết cách nào giải thích cả. Không có lý do nào phản biện lại vì chuyện đó là sự thật. Chuyện bất ngờ ập đến, dù tui có lanh trí chừng nào cũng k kịp bịa ra câu gì cho phù hợp.

“Sao anh ko nói cho em biết” V trực tiếp k tin lời tui.
“Em đã sợ, sợ khi chấp nhận yêu anh, e cứ nghĩ chỉ cần có anh, em sẽ vượt qua tất cả lời nói sau lưng, nhưng mà em ko ngờ nhà a lại phản đối, a lại dấu em chuyện đó”, càng nói nước mắt V càng rơi nhiều hơn, “em biết hết rồi”

câu nói cuối cùng làm tui rơi vào vực thẳm. Ấp úng mãi ko nói ra đc lời nào. Tui chỉ biết nắm tay V chặc hơn.
“Làm sao em biết chuyện này, aQ ns đúng không”
Ừ, chỉ có ổng mà thôi, ổng có sđt V, k sai đc, lòng tui tràn ngập giận dữ và bất lực
“Dì út anh gọi cho em, dì ns ba mẹ anh phản đối a vs e yêu nhau. Sao mn ác với em vậy?!”
Tiếng sét sượt qua tai, tui ko ngờ phụ huynh của tui có thể gọi điện trực tiếp cho V để ns ra những lời đó. Không biết Dì tui đã nói gì, nhưng tui biết V đã phải chịu đựng những gì. Lúc đầu tui cứ nghĩ ông Q nt thì chắc kể sơ sơ qua cho V chuẩn bị tinh thần, nhưng mà ng lớn đã ra mặt, mọi chuyện đã không còn đơn giản như vậy. Với tui còn như vậy, huống gì người ngoài.

V không kể cho tui nội dung câu chuyện. Ai cũng biết. Tui cũng ko nhớ buổi cf đó đã trải qua như thế nào. Lời thoại tui chỉ nhớ sơ bộ, đoạn câu chuyện này tui ko muốn bịa ra những lời thoại không có thật cho các bác đọc. Tui im lặng một lúc lâu mới nói
“Anh xin lỗi, anh tìm cách thuyết phục ba mẹ, em hãy tin anh”
“Thôi, ngoài đó đã nói vậy rồi, em ko muốn làm cho gia đình anh lo lắng nữa”
“E nói gì vậy, a yêu e thì cần gì gia đình a đồng ý” tui ương bướng cãi lại

cuối cùng, V vẫn vậy, một cô gái mạnh mẽ và giỏi giang. Khẽ lâu khô khoé mắt. Ngước nhìn tui với con mắt đỏ hoe
“Thôi, đi về nha. Em mệt rồi”
Như tránh né câu trả lời, như tránh nhìn ánh mắt soi mói của bàn bên. V đứng dậy ra về, quay đầu nhìn tui như muốn hỏi t có về cùng không. Tui trloi bằng cách im lặng.

v về trước, dõi mắt theo bóng dáng nhỏ nhắn liu xiu đi về dưới ánh đèn đường, cho đến khi xe và người đi khỏi tầm mắt. Tui sờ vào túi quần tìm thuốc lá. Đkm, quên mang theo rồi. Tối hôm đó, tui đã không đuổi theo V.

Ghé quán tạp hoá mua gói thuốc, tối hôm đó, phòng tui khói thuốc như sương mai Đà Lạt, như mây mù mờ nhân ảnh. Tui đã nhắn rất nhiều cho V, đáp lại là sự im lặng.

tui ghét sự im lặng

Ngày hôm sau đi làm, tui như người mất hồn, còn V, em vẫn xinh đẹp, rực rỡ như mọi ngày. Giống như chuyện của tui và em không có gì phải buồn vậy. Ông Ng huých vai tui hỏi thăm
“Sao bơ phờ vậy cu, làm việc quá sức hả” nụ cười dâm đãng của ổng khiến tui hiểu đc ý ổng là ntn.
“Không anh, hôm qa thức quá thôi”
“Cuối tuần này chốt sổ đó, em lễ tân dưới cũng có chơi kìa”
“Dạ, ý, cM, em gửi tiền nè” rút ra 50k đưa cho thủ quỹ M, đi ngang qua bàn lv của V, V xem tui như không tồn tại.
Về tới bàn, tui bật file lên di di con chuột cho có, cả ngày hôm đó tui k lm được cái gì.

Tối về, rủ ông Ng đi nhậu. 2 ae xách nhau ra quán, rượu vào lời ra. Tui đi tâm sự chuyện của tui vs ổng. Ổng gật gù cảm thán
“Chà khó nhỉ”
“Chà 2 đứa tính sao”
“Chà, căng ha”
“Chà, ngoài đó mệt ha”
“Chà, anh chịu”

chà hoài thùng bia cũng sạch. Hôm đó 2 ae cưa hết cả thùng. Tui ko biết vì sao mình về tới phòng trọ nữa. Về tới ngủ luôn ko nhớ gì, đến sáng mai lúc chuẩn bị đi làm, vào tính nt cho V hỏi thăm thì thấy những dòng tn tui nhắn cho V tối hôm qua, lúc say.
Đại loại, anh xin lỗi, anh sẽ cố gắng, em hãy tin anh, anh yêu em, rồi thêm một tn cuối là nếu em thấy chúng ta không thể tiếp túc thì e ns ra để anh biết.
Clgt, tui nhắn cái gì thế này
Thông báo “đã xem” làm tui muốn chửi thề bản thân mình quá. Tại ông Ng hết. Đm rủ uống cho nhiều vào

Cả 2 tách nhau ra từ hôm đó, ko cần câu trloi của V, hành động của V đủ cho tui hiểu. Rằng V đã chấp nhận tn cuối cùng mà tui gửi.

t7, aT lên lịch liên hoan sau khi tổng kết. Lịch trình 2 tăng. Để cho công bằng thì tăng 1 lấy quỹ, tăng 2 ai đi thì chịu tiền riêng. Tiền dư tính sau, thiếu thì bù. Mà 18 19 mạng người 15tr sao thiếu đc. Đó là tui nghĩ, chứ 15tr còn thiếu, aT bù vào. Đm cái quán gì mắc dữ.

Địa điểm là đường Trường Sơn, quán gì ấy. 16h chiều chủ nhật, ăn sớm về sớm. Tui chạy đến địa điểm sớm hơn 30p, tìm 1 quán cf lề đường ngồi hút thuốc đợi, đang nghĩ đến chuyện của tui và V thì thấy mn đang lần lượt đến, tui đứng dậy tính tiền chạy tới quán.

thời gian đó, tui và V k nc với nhau, chưa ns lời chia tay nhưng muốn vượt qua được e rằng khó. Rất khó. Về phía gia đình, tui cũng chiến tranh lạnh, bất kể ai gọi tui cũng đều tắt máy ngang, ông Q gọi tui còn chửi cho 1 trận vì cái tối đưa số V cho nhà. Giận ông Q 1 thì giận mẹ 2, giận ba 5 và giận dì út 10. Dù sao mẹ vẫn luôn là ng thương tui nhất, còn dì út. Phải 3 năm sau tui mới hết giận, vì 3 năm sau, dì là người chăm lo cho mẹ tui nhất khi mẹ bị bệnh nan y - ung thư.

Ngày hôm đó, ko có V…….
Thời đại nào rồi mà còn coi tuổi
 

Art Quân

Đang Tuổi Sửu Nhi
8/2/25
82
441
28
33
Thủ Dầu Một, Bình Dương
VND
0
Tín dụng
1,066
Câu chuyện 5 và 6 (7): BUỔI ĐI ĂN NỖI LOẠN (2) -CHÚNG TA ĐÃ TỪNG LÀ CỦA NHAU (1)

Chả có gì phải buồn cả. Không người này thì người khác. Mình con trai, cần đéo gì phải lụy tình. Làm như lần đầu yêu vậy.
Tự an ủi bản thân mình, tui lết cái thân xác đến quán sau khi nhắm nhắm mọi người đã đến đông đủ. Tui ghét phải trloi vì sao hôm này V không đi cùng, vì sao k có V. Mọi người không ai biết chuyện giữa tui và V, ngoại trừ ông Ng, cũng may tui chọn đúng bạn mà chơi. Đến tận khi V nghỉ làm, cái miệng ổng mới bô bô cho mọi người biết. Nín cũng lâu gớm.

Đến quán, khá đẹp, khá khang trang và khá ồn ào. Cuối tuần, gần như là full bàn. Kinh tế đang đi lên nên thời điểm đó các quán nhậu ăn nên làm ra. Đây rồi, một cái bàn dài được xếp bên góc trái của quán. aT và những người khác đã đến gần đủ, tui vừa vào tới cổng thì thấy ông Ng đến, đứng đợi ổng để vào cùng thì em lễ tân lầu trệt cùng với bạn đi ngang qua.

Thơm. Mùi hương quế nhẹ.

Không biết là của ai, nhưng mà tui vẫn tham lam hít cho hết cái mùi hương đó. Như cổ vũ bản thân mình, tui chỉnh lại tóc sơ sơ và nhìn lại áo quần rồi mới cùng ông Ng vào ghế ngồi. Phải 1 lúc lâu sau khi tui đến mọi người mới đến đông đủ, món thì đã dọn ra một vài dĩa. Vì có cả thanh viên 2 tầng dưới, nên lúc đó tui tò mò nhìn ngắm những con người chưa từng bắt chuyện trước mắt, ngoài em lễ tân ra. 7 người. 4 trai 3 gái. ai cũng trẻ, người già nhất chắc bằng tuổi ông Ng, người trẻ nhất chắc trẻ hơn cả tui. Rót bia, aT đứng dậy phát biểu, giới thiệu lý do của buổi tiệc hôm nay, đồng thời cảm ơn người đã đóng góp nhiều nhất cho buổi tiệc. aT bắt đầu chỉ chỉ vào bọn tui giới thiệu thành phần tham dự, chỉ chỉ vào bên kia giới thiệu nguồn gốc xuất sứ. Cả 2 cty cùng nâng ly 1, 2, 3, zô như thông báo buổi tiệc chính thức bắt đầu.

Buổi tiệc diễn ra ban đầu khá lặng lẽ. Mỗi người đều có 1 cạ cứng riêng để ngồi rì rầm với nhau. a T là người đứng ra điều tiết không khí. Thấy thương ảnh vô cùng. Ai bỉu rủ đi chung chi, tự làm tự chịu. Tui và a Ng, ông D ngồi rì rầm với nhau về 3 bé bên kia. Lý do à, ngoài bà Nh nhẵn mặt, hơi chảnh ra thì bọn tui lần đầu tiên ngồi nhậu với vp có gái đẹp mà. Bà B và mấy chị phụ huynh đã có gia đình kia hả, thôi khỏi tính.

"A chấm nhỏ áo trắng 9đ" Ông Ng nói
"em khoái bà áo đen" ông D nói
"Ủa 2 người không khoái ai trong vp mình hả" Tui hỏi ngược lại
2 chả lườm nhìn tui, thôi, mày khoái 1 mình đi.
"Nói vậy chứ em là người có bgai, em nghiêm túc lắm. Em áo trắng em cũng cho 9đ, hehe"
2 chả lại lườm nhìn tui. Chỉ được cái miệng.
"Thách em xin số đt được nhỏ áo trắng, 1 chầu nhậu" ông Ng gạ
"Má, em có bồ rồi, xin làm chi paaaa. Chơi. chốt kèo" Tui nhận
Thật ra lúc đó tui thèm nhậu cho quên nỗi buồn, ai trả cũng được, chỉ cần có cớ nhậu nên mới nhận lời. Ừ, sự thật là vậy đấy. Các bác có tin tui không????!!!!

Thật ra, ông D không thân với tui bằng ông Ng, vì ông D không hợp cạ cho lắm. Ổng nhát gan thí mẹ, nhậu về khuya quá sợ mẹ la. hiccc

Tầm 2 lon, tui đã quên đi nỗi buồn vì V không có mặt. Cũng quên luôn cái đt mà lúc nào rảnh tui cũng có thói quen nt nc với V. Rồi cũng quen mà thôi.
Không khi bắt đầu nóng lên. Tui và ông Ng đã tìm được tiếng nói chung với 4 người đối diện, 10 người đàn ông bàn về trận chung kết. 8 người phụ nữ nói về chuyện gì, tui nghe không rõ. Quán ồn quá mà. Được cái trời sinh tui cái tật nói không rành tiếng miền Nam mà nói nhiều, cứ bô bô cái miệng, chuyện gì cũng xía vào được, làm như mình rành rõi lắm, nên dần dần aT đi về hậu phương, nhường đất diễn cho bọn trẻ. Không biết đã nói bao nhiêu chuyện, cũng k biết có phải chị em phụ nữ đã hết chuyện nói hay sao mà cũng bắt đầu từ từ dõng cái tai, xỉa cái miệng qua bên bọn tui. Đến giữa tiệc, tất cả mới chính thất hòa chung làm một.
Không có ai phải bỏ lại, đó là tiêu chí của tui trong bàn nhậu từ trước đến nay, nhất quán. Nếu thấy ai ít nói chuyện, tui sẽ tìm cách bắt chuyện để cho người đó thấy mình được tồn tại trong tập thể. Nhưng dù sao, nhiều người quá tui không thể lo lắng hết cho tất cả mọi người. Nên tui tập trung vào 3 bé đối diện trông còn khá e dè, chỉ im lặng chăm chú nghe mọi người nói chuyện. Ừ, tui thử bắt chuyện và lịch sử cũ lặp lại, cmn 3 ẻm nhìn tui ngơ ngác kiểu thằng chả này nói cc gì vậy ta, nghe đéo hiểu gì hết. Tui thất bại rồi mọi người ạ.
Đứng dậy đi đái để che đi sự nhục nhã nhẹ, lúc đi vào tui để ý hình như em áo trắng nhìn tui mấy giây thì phải. Hình như vậy á.
aT vẫn là aT, không hỗ danh gừng càng già càng dai, à càng cay. ảnh nêu ra những vấn đề cho mọi người cùng thảo luận, có đồng tình, có tranh luận, có ví dụ được đưa ra để phủ quyết. Vô hình chung, 4 lầu đã thành 1. Gần cuối buỗi tiệc, 3 em kia bắt đầu nói chuyện nhiều hơn, có lẽ do tác dụng của bia, hoặc do không khí càng lúc càng sôi nổi, lúc đó đã 6h, quán cũng đã kín bàn.
Có quá nhiều câu chuyện để nói trong buổi nhậu. Nhưng dù có vui đến đâu, nó cũng sẽ tàn. Bọn trẻ bắt đầu lên kế hoạch đi tăng 2 là karaoke. Những người già như a T thì về nhà với gia đình, chỉ còn lại 12 mạng, bao gồm team thiết kế đủ, team hải quan 2 ông anh không sợ vợ, team 2 lầu dưới 5 người, 3 gái 2 trai. 3 em gái nhà bên cũng đi khiến 3 thằng bọn tui bấu lấy đùi nhau rung rung ở dưới bàn, chết anh nha a Ng.

Tăng 1 tan cũng bằng cái cách như lúc bắt đầu. 1,2,3 zô, cạn. Chị M thêm chị B đang kiểm tra lại bill tính tiền, bọn tui chốt quán. Không nhớ quán đó nằm ở vị trí nào. Đi xe cũng khá gần, chỉ mới gần 7h mà thôi. Anh Ng biết đường nên tui lủi thủi chạy theo ổng. 10p sau đến quán, hên quá, vẫn còn phòng.
Vậy là tăng 2 bắt đầu cũng bằng cái cách tăng 1, lần này ít người hơn, nhưng nhìn ai cũng hào hứng. Toàn trai xinh gái đẹp mà, chỉ trừ ai đó thôi.

Tiếng nhạc vang lên, bia và mồi cũng được mang vào, mọi người bắt đầu chọn nhạc để hát. Trong phòng hát cũng chia thành 2 phe đực - cái. Tui và ông Ng cùng mấy ông kia làm 1 hơi hết sạch lon như tuyên bố hôm nay k say k về.
Ng đầu tiên hát là chị B. Người phụ nữ tin tin nhất trong bầy. Không ngờ, tuy chị ko được đẹp, chị hát cũng dỡ như nhan sắc chị vậy. Đm, như đọc văn chứ hát gì, được cái tròn vành rõ chữ. Ông trời lấy đi nhan sắc của chị, tiện tay lấy luôn giọng hát, bù lại ban cho chị sự tự tin. Âu đó cũng là ưu điểm. Nhỉ?!

Vì ham uống bia, mà tui chọn bài khá trễ. Đã có 6 7 bài được chọn trc. Ok ko sao, chọn xong bài mình hát, tui lại tiếp tục nghe mọi người thay nhau khoe giọng ca. Ơn trời, ko ai hát hay như chị B nhà tui.
Bài rồi lại qua bài, thế đéo nào chưa đến lượt mình hát, đã gần 1 nữa người đc hát rồi mà, có ng còn đc hát 2 bài. Ko lẽ kêu thêm 1 phòng nữa chia ra cho đỡ giành mic. Không chịu được, bài hát vừa xong tui phải cướp mic để nói k đc chèn bài, chơi vậy ai chơi lại.
“Ok ok, ai chèn đâu” ông Ng cướp mic trong tay tui vì đến lượt ổng hát. Bài “quăn tao cái boom”
Cái dkm, ổng chèn chứ ai chèn nữa. Vì tui nhớ trc bài tui làm gì có bài đó. Tự nhiên muốn quăng cho ổng chiếc dép ghê.
Bức lực về lại ghế ngồi để nghe ổng quăng. Quăng chữ được chữ không, quăng riết cũng xong bài. Về xách ly lên cụng vs tui và cả bàn 1 ly rồi cười xoà. Đm vậy ai giận cho nỗi.
Cạn sạch bia trong ly để thông thoáng cổ họng. Đến lượt tui hát. Bài được chọn là “Thất Tình”.

“Anh đã không giữ, được điều hạnh phúc cho em….” Tui nhớ đến V
“Nhiều khi giận nhau, nước mắt em cứ rơi thật nhiều…” tui hoà mình vào bài hát. Có lẽ do tui hát quá hay 🤣🤣, hoặc có lẽ tui hát lâm ly bi đát quá, không ai giành míc khác hát ké như những bài trước. Tui 1 mình solo hết bài. Tiếng vỗ tay vang lên như những lần trước, nhưng hình như to hơn. Tỏ ra bình thương thôi, thứ nhì ko ai dám nhất, tui về chỗ vô tình liếc qua em áo trắng, thấy em lại nhìn mình và vỗ tay. Lần thứ 2 rồi. Ảo giác hả, hay là nhìn ông D?!

như có sự cổ vũ của chị B, mn đều tự tin giọng hát của mình k thể hay hơn chị. Nên ai cũng lần lượt lên sân khấu. Bé áo trắng cũng hát một bài. Giọng cũng hay, khá nội lực. Mọi người vẫn cuồng hoan, đã có tiếng ly bia rơi vỡ nhưng ko đánh thức cơn say của mọi người. Vị trí đã dần dần đảo lộn. Ý, ông D ngồi gần em áo đen hồi nào vậy ta. Đỉnh vậy. Vừa khen xong, hình như xin đc số ẻm, ổng đứng lên xjn lỗi mn rồi xách đít đi về. Dkm, tán gái kiểu đéo gì vậy pa.

Y như rằng, nhìn đồng hồ đã 10h tối

ghê vậy. 3 tiếng gì nhanh thế. Tui còn chưa say mà.
Mn dần dần lười hát, tui cũng kịp hát chung vs em áo trắng bài Vầng Trăng Khóc, hên là cái mic gần tui nhất, nhìn cái bản mặt thèm thuồng của ông ng là tui biết cũng khá nhiều ông trong này để ý đến ẻm.

tiệc tan, mn vui vẻ tiếc nuối ra về mai còn đi lm. Ông ng rủ tui đi bar. Thực hiện lời hứa lúc trước. Cái đm, rủ đi bar mà lựa có em áo trắng đang đi , em nghe hết rồi đâu nữa. Tui giả vờ từ chối. Bảo khuya rồi, về ngủ. Đến khi em áo trắng lên xe ra về, tui lật đật lôi đt ra gọi ông Ng
“Đợi em với”

Tui vs ông Ng đi bar mà không biết rằng nếu hôm đó rủ thêm em áo trắng với 2 em kia thì có lẽ câu chuyện 6 đã xảy ra sớm hơn.

hôm đó, quán bar bọn tui chọn có Wowy đến hát, à ráp. Ông Ng dắt tui vào rồi mua mỗi người 1 chai bia ở quầy, dựa vào chiếc bàn trống để phiêu theo nhạc. Say rồi, cả 2 thằng me đến cái bàn có 3 em xinh tươi đang lắc theo nhạc. Bọn tui gạ nói chuyện nhưng bị bơ, quê quá 2 thằng ngồi thêm một lúc, uống thêm 2 chai nữa thì về. Bia ở bar mắc quá, say nhưng tui vẫn sót tiền.

đêm hôm đó mò về, tui lên mạng kiếm gái gọi, nhưng tìm k có ai ở gần, xa quá tui k biết đường, vào ks hỏi thì ks có gái cho tui, lên phòng nằm đợi, để cho chắc cú, tui khoá phòng để ngủ, nào gái tới thì tui mở cửa. Tối hôm đó tui muốn được đụ gái.

Thế đéo nào tui ngủ quên, giật mình tỉnh giấc đã 1h sáng. Tui xuống trả tiền và dắt xe ra về trong sự mắng vốn của bà chủ ks đó. Đm cay

Ngày hôm đó, cả tui và V đều k nt cho nhau.
Ngày hôm đó, tui thua chầu nhậu vs ông Ng. Mà vì nhờ thế, em áo trắng đã được tui đưa vào tầm ngắm.

Ngày hôm sau,…… ngày mai tui sẽ kể tiếp. Tạm biệt các bác.
 

nickaocuatui

Bé Đang Tập Nói
9/11/24
72
21
16
36
Đồng Tháp
VND
0
Tín dụng
258
Xin chào các ông. Vô tình lạc vào Rphang, tui thấy đây đúng là nơi mà tui thích. Để đóng góp 1 phần nhỏ, tui xin kể những chuyện mà các em tự ập đến để các ông tham khảo. Chuyện này tui trải qua 100% sự thật. Có thể kể còn lủng củng các ông bỏ qua nhé.
Câu chuyện 1: 2013, Hồi còn sinh viên, đang quen bạn gái quê gốc ở Hà Tĩnh. Quen được 2 3 tháng mà vẫn chỉ được sờ mó ngoài da, chưa thâm nhập vào “thâm cung bí sử”. Cũng khá bức rức nhưng tôn trọng người yêu nên tui cố nhịn.
Rồi 1 lần nhậu với bgai và bạn thân của ẻm chia tay dịp cuối năm 2 ẻm về quê ăn tết, 2 ẻm cùng quê. Lúc về bgai say quá nôn quá trời. Nhỏ bạn mới nói tui ngủ lại chăm sóc bgai. Lúc đó không nghĩ nhiều, cứ lo chăm sóc cho bgai say. cái giường 1m6 nằm 3 người, k dám cựa quậy gì nhiều. Nằm im ru đến sáng rồi đưa 2 ẻm ra xe về quê ăn tết. Qua tết lúc lên tp học lại, tui bất ngờ nhận đt nhỏ bạn thân của bgai nhờ ra bến xe chở về trọ. Bgai thì chưa có lịch học nên vào muộn vài ngày. Lúc đó buổi trưa nắng muốn chảy cả mỡ, qua đèo ẻm về trọ ẻm, ẻm nói đợi xíu em tắm cái rồi mời tui ăn trưa để cảm ơn. Tui ok, nằm vọc đt nt cho bgai. Ẻm đi tắm vào mặc bộ đồ ở nhà, ẻm hói chưa. Lúc đó mới ăn sáng nên tui chưa đói bao nhiêu. Ẻm nói cũng chưa đói nên lên giường nằm cạnh tui lướt đt ké. Ẻm xoay lưng phía tui. Tự nhiên ẻm nói 1 câu: hôm bữa anh ngủ lại vs bọn em. Em thức cả đêm xem anh có làm gì bọn em ko mà k thấy.
lúc đó tui tỉnh cả hồn, đầu load nhanh xem ý ẻm là ntn. Tui trloi lại: lúc đó có em nên ai dám làm gì, lỡ em biết thì sao.
“có sao đâu, em cũng muốn xem anh vs p làm gì mà k thấy gì cả” ẻm trloi
Rồi 2 đứa im lặng tầm 1p, tui đánh liều “H ơi, cho a ôm em ngủ xíu nhé, buồn ngủ quá”
Không thấy ẻm trloi lại, tui sáp lại ôm trong sáng đc 1p thì tay bắt đầu trượt lên trượt xuống người ẻm, ẻm quay lại nhìn tui rồi ôm hôn tui. Vậy là 2 đứa đại chiến 2 hiệp cho đến khi mệt lả. Ôm nhau ngủ 1 giấc, đặt đồ ăn về ăn xong rồi làm thêm 2 hiệp nữa. Lúc đó mới 20t, làm không biết mệt. liên tục mấy ngày cho đến khi bgai vào bọn tui mới dừng lại. Kể từ lúc đó tui không còn đòi bgai cho mình chịch nữa. Gạ gạ mà k được thì thôi, canh bgai đi học tui qua tập thể dục vs ẻm. Đến hè thì ẻm có btrai. Từ đó ẻm chuyển qua trọ btrai ở, tui 1 năm k gạ được bgai cũng nản, tc đi xuống thấy rỏ. Vậy là tui cũng chia tay bgai, không hiểu nghĩ gì cũng xoá luôn số ẻm, sau này tìm lại thì thấy ẻm chặn hết mọi thứ từ tui. Từ đó kết thúc câu chuyện mà giờ nghĩ lại cảm thấy tiếc vì tuổi trẻ non kinh nghiệm.

chuyện 100% là sự thật nhé các ông. Các ông có trải qua chuyện gì tương tự thì cmt cho sôm nhé
Để tối tui kể câu chuyện thứ 2 của mình.
Tính ra cũng nhờ bạn gái mà ông được em kia 😁
 
  • Haha
Reactions: Art Quân

Bài viết liên quan