Tôi là sinh viên năm nhất ở một trường đại học tư. Vào Sài Gòn học với đúng một balo, một cái vali nhỏ và hy vọng là chăm chỉ thì sẽ ổn. Nhưng không lâu sau, tôi nhận ra: Ở đây, chăm chỉ thôi không đủ.
Tiền trọ, tiền học, tiền ăn, tiền chi phí linh tinh – thứ gì cũng cần đến tiền. Ba mẹ dưới quê không dư dả. Tháng nào gửi được hai triệu đã là cố lắm rồi. Còn thiếu bao nhiêu, tôi tự xoay.
Tôi từng làm phục vụ, bán hàng online, chạy đơn thuê, cả viết content dạo. Nhưng đến tháng, nhà trường bắt đóng học phần. Gần 6 triệu. Mà trong tài khoản tôi lúc đó chỉ còn… một trăm rưỡi.
Tôi hoảng loạn. Đêm đó nằm trong phòng trọ tối thui, tôi đã nhắn tin cho chị bạn quen qua một khóa học ngắn ngày. Trước đây chị từng nói, nửa đùa nửa thật: “Lỡ kẹt quá thì chị giới thiệu job cho. Kín đáo, nhẹ nhàng, không phiền phức.”
Tôi hỏi: “Có an toàn không chị?”
Chị gửi lại một tin nhắn ngắn: “An toàn. Một lần 5 triệu. Không ràng buộc. Em suy nghĩ kỹ rồi hẵng trả lời.”
Tôi không trả lời ngay. Nhưng đêm đó tôi gần như không ngủ. Sáng hôm sau, tôi nhắn: “Chị… em nhận.”
Tối đó cuộc hẹn diễn ra ở một khách sạn. Tôi mặc váy đen dài, áo sơ mi, cột tóc thấp, không trang điểm. Tôi không muốn nhìn mình như ai đó đang “bán thân”. Tôi chỉ… cố sống sót.
Người đàn ông đó khoảng ngoài ba mươi. Trông lịch sự, ăn nói nhẹ nhàng. Không đụng chạm, không thô lỗ. Anh ta đưa tôi một ly nước, hỏi vài câu xã giao, rồi vuốt ve đưa tôi nằm lên giường
Tôi không nhớ rõ ánh mắt anh ta khi nhìn tôi lúc đó. Tôi chỉ nhớ ga giường trắng, mùi nước hoa nhẹ, và cảm giác như mình đang đứng bên ngoài cơ thể mình – quan sát mà không thể ngăn cản gì.
Khi anh ta mở áo tôi ra để lộ một bầu vú. Lưng tôi hơi co lại vì sợ. Tôi nằm yên, như thể linh hồn đã rút lui từ trước đó. Anh ta xoa vú tôi và bú như những đứa trẻ khát sữa mẹ từ rất lâu khuyến tôi tự dưng thở hỗn hển.
Đến khi tay chạm vào khóa váy, tôi phải nhắm mắt lại. Tôi không muốn thấy gương mặt ai lúc này kể cả chính mình.
Tiếng khóa kéo mở ra rất khẽ, gần như không thành âm. Chiếc váy trượt dần xuống qua hông, chạm đầu gối rồi buông xuống nệm. Anh ta bắt đầu sờ soạn cô bé của tôi và cho vào trong, cảm giác lúc đó như có hơi ấm cho vào âm đạo của tôi cùng với tiếng thở dốc của hai người trong căn phòng ấy, anh ta càng lúc càng nhấp mạnh, từng cú nhấp khuyến tôi càng rên to hơn, quằn quại được 2-3’ anh ta bắt đầu yêu cầu tôi đổi thế doggy, tôi chấp nhận yêu cầu mặc dù trong lòng vẫn không muốn, lúc đó tôi chỉ muốn làm nhanh để có tiền đi về, anh ta cho vào âm đạo tôi nhấp từng nhịp càng lúc càng mạnh dần và vỗ vào mông tôi như đang trừng phạt một con đĩ thực thụ. Sau một lúc hành hạ thân xác anh ta xuất tinh vào mặt tôi, thứ chất nhày đó không hôi tanh nhưng lại khuyến tôi thật sự rất ghê tởm, tôi mệt mỏi nằm xuống một lúc…
Tôi không nói gì. Không ai nói gì. Căn phòng lúc ấy chỉ còn tiếng điều hòa và nhịp tim tôi, chậm mà nặng như tiếng gõ cửa từ bên trong lồng ngực.
Tôi bước tới, từng bước ngắn, rồi ngồi xuống mép giường.
Tôi không còn nghĩ đây là “lần đầu”. Tôi chỉ nghĩ:
“Mong là lần duy nhất.
Mọi thứ diễn ra không lâu. Không đau như tôi tưởng. Nhưng khi xong, tôi ngồi dậy và thấy trống rỗng trong lòng
Người đàn ông đưa tôi phong bì. Tôi nhận bằng hai tay, gật đầu cảm ơn như một phép lịch sự máy móc. Rồi mặc đồ, bước ra khỏi phòng như một cái bóng.
Tôi đi về rất lâu sau đó. Không khóc. Không tức. Chỉ thấy lặng.
Lúc ngang qua một quán mỳ, tôi nhìn vào và chợt nhớ từng có hôm tôi cười toe toét chỉ vì được bạn đãi suất ăn cho tôi
Còn hôm nay… tôi đang cầm 5 triệu. Nhưng lại thấy mình chưa bao giờ nghèo đến vậy.
Tiền trọ, tiền học, tiền ăn, tiền chi phí linh tinh – thứ gì cũng cần đến tiền. Ba mẹ dưới quê không dư dả. Tháng nào gửi được hai triệu đã là cố lắm rồi. Còn thiếu bao nhiêu, tôi tự xoay.
Tôi từng làm phục vụ, bán hàng online, chạy đơn thuê, cả viết content dạo. Nhưng đến tháng, nhà trường bắt đóng học phần. Gần 6 triệu. Mà trong tài khoản tôi lúc đó chỉ còn… một trăm rưỡi.
Tôi hoảng loạn. Đêm đó nằm trong phòng trọ tối thui, tôi đã nhắn tin cho chị bạn quen qua một khóa học ngắn ngày. Trước đây chị từng nói, nửa đùa nửa thật: “Lỡ kẹt quá thì chị giới thiệu job cho. Kín đáo, nhẹ nhàng, không phiền phức.”
Tôi hỏi: “Có an toàn không chị?”
Chị gửi lại một tin nhắn ngắn: “An toàn. Một lần 5 triệu. Không ràng buộc. Em suy nghĩ kỹ rồi hẵng trả lời.”
Tôi không trả lời ngay. Nhưng đêm đó tôi gần như không ngủ. Sáng hôm sau, tôi nhắn: “Chị… em nhận.”
Tối đó cuộc hẹn diễn ra ở một khách sạn. Tôi mặc váy đen dài, áo sơ mi, cột tóc thấp, không trang điểm. Tôi không muốn nhìn mình như ai đó đang “bán thân”. Tôi chỉ… cố sống sót.
Người đàn ông đó khoảng ngoài ba mươi. Trông lịch sự, ăn nói nhẹ nhàng. Không đụng chạm, không thô lỗ. Anh ta đưa tôi một ly nước, hỏi vài câu xã giao, rồi vuốt ve đưa tôi nằm lên giường
Tôi không nhớ rõ ánh mắt anh ta khi nhìn tôi lúc đó. Tôi chỉ nhớ ga giường trắng, mùi nước hoa nhẹ, và cảm giác như mình đang đứng bên ngoài cơ thể mình – quan sát mà không thể ngăn cản gì.
Khi anh ta mở áo tôi ra để lộ một bầu vú. Lưng tôi hơi co lại vì sợ. Tôi nằm yên, như thể linh hồn đã rút lui từ trước đó. Anh ta xoa vú tôi và bú như những đứa trẻ khát sữa mẹ từ rất lâu khuyến tôi tự dưng thở hỗn hển.
Đến khi tay chạm vào khóa váy, tôi phải nhắm mắt lại. Tôi không muốn thấy gương mặt ai lúc này kể cả chính mình.
Tiếng khóa kéo mở ra rất khẽ, gần như không thành âm. Chiếc váy trượt dần xuống qua hông, chạm đầu gối rồi buông xuống nệm. Anh ta bắt đầu sờ soạn cô bé của tôi và cho vào trong, cảm giác lúc đó như có hơi ấm cho vào âm đạo của tôi cùng với tiếng thở dốc của hai người trong căn phòng ấy, anh ta càng lúc càng nhấp mạnh, từng cú nhấp khuyến tôi càng rên to hơn, quằn quại được 2-3’ anh ta bắt đầu yêu cầu tôi đổi thế doggy, tôi chấp nhận yêu cầu mặc dù trong lòng vẫn không muốn, lúc đó tôi chỉ muốn làm nhanh để có tiền đi về, anh ta cho vào âm đạo tôi nhấp từng nhịp càng lúc càng mạnh dần và vỗ vào mông tôi như đang trừng phạt một con đĩ thực thụ. Sau một lúc hành hạ thân xác anh ta xuất tinh vào mặt tôi, thứ chất nhày đó không hôi tanh nhưng lại khuyến tôi thật sự rất ghê tởm, tôi mệt mỏi nằm xuống một lúc…
Tôi không nói gì. Không ai nói gì. Căn phòng lúc ấy chỉ còn tiếng điều hòa và nhịp tim tôi, chậm mà nặng như tiếng gõ cửa từ bên trong lồng ngực.
Tôi bước tới, từng bước ngắn, rồi ngồi xuống mép giường.
Tôi không còn nghĩ đây là “lần đầu”. Tôi chỉ nghĩ:
“Mong là lần duy nhất.
Mọi thứ diễn ra không lâu. Không đau như tôi tưởng. Nhưng khi xong, tôi ngồi dậy và thấy trống rỗng trong lòng
Người đàn ông đưa tôi phong bì. Tôi nhận bằng hai tay, gật đầu cảm ơn như một phép lịch sự máy móc. Rồi mặc đồ, bước ra khỏi phòng như một cái bóng.
Tôi đi về rất lâu sau đó. Không khóc. Không tức. Chỉ thấy lặng.
Lúc ngang qua một quán mỳ, tôi nhìn vào và chợt nhớ từng có hôm tôi cười toe toét chỉ vì được bạn đãi suất ăn cho tôi
Còn hôm nay… tôi đang cầm 5 triệu. Nhưng lại thấy mình chưa bao giờ nghèo đến vậy.
Chỉnh sửa cuối:







, nhưng quyết định là của bạn rồi , thế nên sòng phẳng trong suy nghĩ đi , good luck